10. Chương 10: Đêm tối và những bàn tay che chở

Câu Chuyện Đời Tôi

Chương 10: Đêm tối và những bàn tay che chở

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phần 10
Sài Gòn đêm... trời mát và vắng vẻ... Sau khi dọn dẹp xong, tôi lặng lẽ lấy chiếc xe đạp cũ kỉu kịt quay về nhà. Sau lưng tôi, cô bé chạy theo, nhưng tôi không thèm ngoảnh lại. Chắc cô ấy sợ tôi bị bọn chúng phục kích giữa đường, nhưng thật ra, việc cô ấy đi theo chỉ thêm phiền phức mà thôi. Chẳng mấy chốc, tiếng xe và tiếng động cơ gầm rú vang vọng trong đêm. Khu vực trước công viên phần mềm Quang Trung lúc này đúng là vắng tanh... Hơn mười chiếc xe bao vây tôi, và cả cô bé phía sau. Thôi xong, đêm nay chắc tôi phải nằm xuống rồi, M ơi...
Tôi sợ... thật sự tôi rất sợ chết. Bây giờ càng sợ hơn vì tôi chưa làm được gì cho gia đình, bạn bè, và ước mơ của mình vẫn còn dang dở. Sợ... đúng là sợ... nhưng không có nghĩa tôi sẽ quỳ lụy van xin hay bỏ chạy. Mỗi lần bị đánh, tôi đều sợ, ai nói không sợ là nói xạo. Nhưng sợ là một chuyện, còn mỉm cười khinh thường bọn chúng lại là chuyện khác...
Cô bé bị xe tông ngã, rồi bị đẩy mạnh vào tôi. Tôi lập tức đẩy cô bé đứng sau bức tường, rồi đứng chắn trước mặt cô ấy. Tôi chỉ biết thủ thế... thủ thế cho có, chứ đánh đấm gì nổi. Tay tôi đã đau nhức, nếu chỉ một mình, tôi còn không chống nổi, nói gì đến mười thằng. Thế nhưng tôi vẫn cười...
Sau lưng cô bé, giọng cô ấy lạnh tanh: "Đồ tồi, cười hoài..." (Câu này nghe quen quá).
Tôi quay lại nhìn cô bé. Thật tình, nước mắt tôi trào ra, nhưng tôi vẫn cố giữ vẻ mặt lạnh lùng. Rồi tôi bật cười: "Đụ má, sắp chết còn cười... Thằng chó!".
Cả bọn phía sau ồn ào chửi bới, ba thằng lao tới. Tôi vung chân quét ngang ngực chúng, khiến chúng lùi lại. Phía sau, cả đám rít ga hưởng ứng. Nếu không có cô bé, tôi chẳng thèm tốn sức đá chân, đứng im chịu trận và cười như mọi lần cho đỡ mệt...
Thằng đầu ngựa lao vào, đấm thẳng vào ngực tôi. Vì phải che chở cho cô bé, tôi không thể né được. Tôi gồng mình chịu cú đấm, suýt nữa thì vỡ lồng ngực (thân thể tôi gầy gò quá). Bỗng nghe tiếng "bụp", thằng đầu ngựa rú lên như heo bị chọc tiết, gục xuống trước mặt tôi. Thiệt là, thằng này đi đánh lộn không biết cúng thần trước à? Hóa ra cô bé hoảng quá, vung chân đá một cú...
Tưởng tượng cái mũi nhọn của đôi giày cao gót chọt thẳng vào... strym của thằng đó, nó sẽ ra sao chắc bạn cũng đoán được...
Tôi quay lại nhìn cô bé, mắt cô tròn xoe, nước mắt chực trào. Thằng đầu ngựa nằm dưới đất gầm lên: "Đụ má, giết hết hai đứa tôi đi!".
Thêm hai, ba thằng nữa hò nhau lao tới. Tôi chỉ kịp quay lưng, hét cô bé ngồi xuống, dùng hết sức vòng tay ôm lấy bờ rào phía sau, co người chịu trận để che chở cho cô ấy. Hình như có thằng đá vào lưng tôi, khiến tôi chúi đầu vào ngực cô bé. Đau êm êm, phê phê...
Bản năng mách bảo tôi hành động mà không cần suy nghĩ. Hai thằng nắm tay tôi kéo quăng ra sau, thằng khác vội nhào tới nắm tóc cô bé (một tay giữ tóc, một tay che strym, chắc nó rút kinh nghiệm từ thằng đầu ngựa). Tôi gượng dậy, chen ngay giữa hai thằng kia, dùng chân phải đá ngay mặt thằng đang giữ đầu cô bé. Nó đập đầu vào tường, gục tại chỗ (may nó cũng nhỏ con, nếu không chắc nó đã rút strym ra rồi). Tôi nghĩ bụng, hạ được hai thằng rồi chứ chơi...
Thêm hai thằng khác nhảy xuống xe, nhào vô. Thôi xong, lành ít dữ nhiều...
Tôi vội vòng tay sau bờ rào, lần này cuốn chặt hai vòng tay vào nhau cho chắc. Cuối mặt cô bé, cười cụng nhẹ vào đầu cô ấy trêu. Lần này, tôi lại bị đá, bị đấm đủ thứ. Tay, vai tôi bật máu. Thân thể tôi gầy nhom, yếu sức... nếu không có cô bé, tôi chắc chẳng chịu nổi mười giây...
Bỗng có tiếng xe, đèn pha sáng cả một góc tối. Khoảng ba chiếc xe 12 chỗ chở đầy người chặn phía sau bọn thằng đầu ngựa. Chỉ vài giây sau, cả nhóm đã bao vây bọn chúng. Người tôi mềm nhũn, ngồi tựa vào ngực cô bé. Tôi chẳng thấy gì vì ánh đèn xe quá chói... chỉ nghe tiếng la hét, tiếng kim loại va nhau, tiếng chửi bới...
Khoảng bốn, năm bóng đen lao tới đứng chắn trước mặt tôi, tay họ lăm lăm những thanh kim loại sáng loáng. Khoảng năm phút sau, mọi thứ kết thúc. Tôi dần quen với ánh đèn xe...
Ông Kha cùng hai người cao to khác đạp thằng đầu ngựa xuống trước mặt tôi. Mấy ông này cũng hung dữ, đi tới chỗ tôi, bước thẳng lên người mấy thằng nằm la liệt phía sau. Xe cộ của chúng đều ngã rạp. Đa số chúng nằm thành đống, ôm đầu, ôm ngực, ôm bụng... có thằng ôm strym (biết ai rồi đấy ha).
Ông Kha ngồi xuống sát tôi, cười hì hì: "Tao đuổi theo không kịp... Mày có sao không, thằng quỷ?"
"Dạ... sao nhiều lắm..." Tôi thở phì phò...
"Em có sao không, Thy?" Ông Kha quay sang cô bé.
Cô bé im lặng lắc đầu, đưa tay lau máu trên mặt tôi. Ông Kha nắm đầu thằng đầu ngựa dậy, nghiến răng: "Đm... em trai... cả chục thằng đè một thằng bị thương, không biết nhục hả mày? Nếu nó không bị thương, mày dám nhắm một mình solo với tao không, em trai?" (Thôi, đừng xúi bậy nữa, nó to hơn tôi nhiều, bầm dập cả người rồi đây).
Ông đi cùng ông Kha đạp thẳng vào mặt thằng đi xe mô-tô, rồi ngồi xuống vỗ vai tôi: "Thằng em mày được. Tính sao với tụi này đây, mày Kha?"
"Mày muốn sao, M..." Tôi không nói gì, chỉ mỉm cười.
Xin lỗi, mày đầu ngựa... Nói thẳng ra, tôi cũng không tốt lành gì. Từ khi không đánh lộn nữa, tôi luôn đứng im chịu trận, chỉ cười. Nhưng không có nghĩa tôi hiền lành. Bạn bè tôi hay trả thù cho tôi, và thường hỏi tôi: "Mày tính sao, M?" Tôi cũng chẳng nói gì, chỉ im lặng nhìn thằng kia cười. Lần này cũng vậy, tôi mỉm cười nhìn thằng đầu ngựa nháy mắt (Tao kèo trên rồi nhé, anh ngựa hí hí)...
Ông Kha vỗ đầu tôi cái "bốp": "Cười con mẹ mày... về quán mày..." rồi quay sang nói với ông kia: "Tính nó đi, Huynh. Tao về quán. Xong nói anh em qua quán tao làm vài chai."
Ông bạn của ông Kha quay sang nói nhỏ gì đó với mấy người khác, rồi phụ ông Kha dìu tôi lên xe đi trước tới quán. Quán này là quán nhậu của nhà ông Kha, không phải quán tôi làm. Ông Kha để em gái ông quản lý, còn ông qua quản lý quán cà phê của bạn ông để lấy kinh nghiệm...
Cô bé cứ nắm chặt tay tôi (đau thấu trời xanh), leo lên xe ngồi kế tôi. Xe dừng trước nhà ông Kha. Nhà khá rộng, có cả khu giống như nhà hàng để khách nhậu. Quán hoạt động thâu đêm, sau này tôi có thời gian qua phụ quản lý quán. Ngày nào tôi cũng làm tới 4, 5 giờ sáng mới được nghỉ...
Ông Kha gọi em gái ra băng bó cho tôi. Cô bé vẫn không chịu rời tôi nửa bước. Ông lo tiếp đãi mấy người đi chung xe. Khoảng nửa tiếng sau, hai chiếc xe còn lại chạy về, trên xe toàn người. Ít nhất cũng hơn ba mươi người. Tiếng cười đùa, tiếng chửi, tiếng khoe chiến tích ồn ã cả quán nhậu...
Nghe đâu sau khi tôi đi, mấy ông đó nghe lệnh ông Huynh, không đánh thêm gì, chỉ ngồi nói chuyện với tụi đó. Ông Lâm, chắc đứng sau ông Huynh, nói nhỏ nhẹ lắm, bắt tụi thằng đầu ngựa đọc địa chỉ nhà. Nếu tụi nó còn bén mảng tới quán hay đụng tới một ngón tay tôi, ông sẽ ghé đốt nhà tụi nó chơi. (Nghe nói vậy, không biết thật không). Trước tiên, mấy ông đập tan tành mấy chiếc xe làm gương cho tụi đầu ngựa...
"Thằng em mày cũng được... hình như mày đứng che đòn cho em gái này phải không? Ngon lành!"
Ông Huynh cười ha hà, vỗ vai tôi (ông hai... vai tôi đang đau): "Anh Kha có thằng em coi bộ gan dữ!". Tiếng ông mặc áo sơ mi thắt caravat đóng thùng cười cười. Giờ nhìn kỹ, mấy ông này đa phần ăn mặc tử tế. Họ là dân làm ăn, cho vay, kinh doanh quán nhậu, nhà hàng... Giờ tôi mới biết giang hồ thứ thiệt. Mấy ông này ăn nói nhỏ nhẹ, ăn mặc lịch sự lắm...
"Haha, đàn em tau mà... nó hiền, được cái giỏi... phụ tau quản lý quán cà phê ngon lành."
"Đi đi mấy ông... nói nhiều quá!"
"Được rồi, đi vài ly đi, thằng em..." Ông Huynh đưa ly bia cho tôi.
Tôi chưa kịp cầm, cô bé đã giật lấy ly bia từ tay ông Huynh. Cả đám sững người, nhìn cô bé rồi cười ha hả. Ông Huynh vỗ vai ông Kha đen đét: "Chết mẹ rồi, Kha ơi... em nó không cho thằng nhóc uống!"
Ông Kha cười khì khì, vỗ đầu tôi cái "bốp": "Thằng quỷ... tau kêu em nó gần hai tuần, mày không nói gì mà hốt trước mũi tau vậy?"
Tôi chưa kịp nói gì, cô bé trừng mắt nhìn ông Kha. Lập tức ông im liền...
"Thôi thôi, anh sợ em rồi... hai đứa làm em nuôi anh được chưa? Đi, anh em, hôm nay tới sáng!"
"Đi đi... chúc mừng thắng lợi!"
Tôi đưa tay định cầm ly bia, thì cô bé trừng mắt nhìn tôi...