93. Chương 93: Những Sợi Dây Ràng Buộc

Câu Chuyện Đời Tôi

Chương 93: Những Sợi Dây Ràng Buộc

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng, tôi thức dậy trước chị, như thường lệ. Khoảnh khắc tĩnh lặng ấy khi chị vẫn còn ngủ, tôi có thể ngắm nhìn chị vô tư. Tôi ước gì thời gian ngừng lại, chỉ cần thế này, chỉ cần nhìn chị ngủ, chẳng cần làm gì cả. Chỉ những lúc như thế này, tâm hồn mới bình yên. Nhưng chị thức dậy rồi, tâm trí tôi lại bắt đầu quay cuồng với đủ thứ suy nghĩ.
Buổi sáng sớm, khi ánh nắng chưa kịp len lỏi vào phòng, không khí vẫn còn lạnh lẽo, lạnh hơn cả đêm khuya. Tôi khẽ kéo tấm chăn bông dày đắp lên người chị, nhưng chị đã nắm lấy bàn tay tôi.
– Tay cậu ấm quá!
– Ờ! Nằm đè tay tớ cả đêm, lấy gì mà không nóng.
– Chị nói ấm chứ có phải nóng đâu.
– Ừ, thì ấm.
– Nhưng tay cậu nhỏ xíu! Đồ trẻ con!
– Ừ!
Tôi cười, chị kéo tay tôi sâu hơn vào lòng mình, xoa nhẹ nhàng.
– Vết thương lành rồi chứ? Không còn sẹo nữa chứ?
– Ừ!
– Cậu còn đau không?
– Thi thoảng thôi.
– Cậu khờ! Cậu phải cử động ngón tay này nhiều lên, giờ cứng ngắt rồi đấy.
– Ừ! Tớ sẽ cố!
Chị cầm ngón út phải của tôi, xoay đi xoay lại như thể giúp tôi cử động linh hoạt hơn. Chỉ có chị là người biết ngón út của tôi bị tổn thương từ hôm đó ở quán ăn, giờ không thể cử động bình thường được nữa. Ngón áp út cũng bị ảnh hưởng nhưng nhẹ hơn, cả bàn tay phải cũng không còn khỏe như xưa.
– Đi ăn sáng đi! Chị đói!
– Ừ!
Tôi đứng dậy, rời khỏi giường. Lạnh buốt xé qua sống lưng khi chân tôi chạm xuống nền gạch. Tôi vội đẩy chị nằm lại giường.
– Ở đó, chờ tớ chút!
Tôi chạy đến góc cửa, lấy đôi dép nhựa mang đến.
– Mang vào đi, sàn lạnh lắm!
– Hihi!
– Cậu cười gì? Mang vô đi!
– Không!
Tôi lắc đầu, hôm qua còn sợ tôi giận, hôm nay đã nghịch ngợm như vậy. Tôi quay lưng, ngồi xuống giường, chị vui vẻ leo lên lưng tôi, cõng tôi đến toilet. Tôi thả dép xuống sàn, để chị đứng xuống. Trong lúc chị tranh giành chiếc bàn chải đánh răng của tôi, tôi buộc phải dùng bàn chải của khách sạn. Vừa đánh răng, tôi vừa đi ra ban công. Phía dưới đường, cuộc sống buổi sáng đang khởi động. Tôi ngửi thấy hương sữa đậu nành nóng hổi của bà cụ ngồi góc đường, cùng tiếng rao bán bắp luộc vọng qua. Đột nhiên, có ai đó vỗ nhẹ vào vai tôi. Khi quay lại, gương mặt chị hiện ra với đôi mắt nhấp nhánh niềm vui, miệng đầy bọt kem trắng. Chưa kịp phản ứng, chị đã phun toàn bộ bọt kem vào mặt tôi.
– Phù! Chết tiệt! Hahaha!
Chị cười khúc khích, chạy ào vào toilet đóng cửa sầm. Tôi đứng sững, từ từ mở mắt ra, nhìn vào gương trong tủ. Mặt tôi giờ đây lốm đốm bọt kem như một thằng hề. Tôi rót một ly nước lớn, ra ban công rửa mặt, súc miệng. Dòng nước lạnh khiến tôi nổi da gà, nhưng cảm giác ấy thật dễ chịu. Hương vị cay cay của bọt kem trên mặt càng khiến tôi tỉnh táo. Xong xuôi, tôi nhẹ nhàng bước ra hành lang, gọi điện thoại cho chị Thủy.
– Alo, em nghe này! Anh nhớ quá! Moaaaaaaaa!
Tôi muốn chết với cái người này, không bao giờ ngừng trêu chọc tôi.
– Ờ, chị đang làm gì đấy? Bữa giờ có gặp Hân không?
– Không, chưa gặp.
– Thế chị kiếm giúp anh cái gì nhỏ để trông chừng Hân nhé? Tạm thời Hân không muốn gặp anh, nên…
– Chị biết rồi! Để lát chị qua nhà nó xem sao. Đừng lo, anh cứ yên tâm. À, hai người có chuyện gì à? Đêm qua không làm ăn gì mà nó giận thật hả? Haha!
– Đùa hoài chị! Em đâu có tệ đến vậy. Chị và mọi người rủ Hân đi chơi gì đó giúp em nhé, em sợ cô ấy một mình suy nghĩ linh tinh. Hôm qua em có hỏi chị về Thy, chắc chị hiểu chuyện gì rồi.
– À, nhớ rồi! Ừm, hiểu rồi! Để chị lo cho Hân. Haizz, mấy người này khổ vì yêu, cứ tung tăng tự do như mình mà khỏe. Nhưng ganh tị quá, ế đến mức mốc luôn rồi! Hổng ai thương!
– Nhiều người theo đuổi mà, than gì?
– Toàn gì đâu không… thương anh M à!
– Thôi, chị tha cho em, trêu hoài đau tim lắm. Thôi, em cúp máy, có gì gặp sau nhé. Chị lo cho Hân giúp em!
– Ok! Nó như em chị vậy, để chị lo. Bye anh M!
Tôi cúp máy, quay trở vào phòng, ngồi thở dài nhìn màn hình điện thoại. Dù sao, tôi không thể không lo lắng cho cô bé. Tôi đã làm cô ấy buồn nhiều quá rồi. Lục đục chờ chị sửa soạn suốt nửa tiếng mới xuất phát đi ăn sáng. Hôm nay chị mặc chiếc váy ngắn kẻ ca-rô, áo cũng kẻ ca-rô, tất chân đen ôm lấy đôi chân, áo khoác bông trắng và đôi giày boot đen khiến tôi ngẩn ngơ. Gu thời trang của chị luôn khiến người khác phải ngẩn ngơ, không riêng gì tôi. Nhưng đi cùng chị lại là một thằng nhóc lùn ốm nhom trong chiếc quần kaki màu kem, áo sơ-mi trắng và đôi giày chị mua cho.
– Hôm nay đi taxi nhé!
– Sao vậy cậu?
– Muốn giới thiệu chị một người quen.
– Ai thế?
– Là anh lái taxi ấy. Lúc chị chưa lên, tớ toàn đi xe ảnh.
– Sao cậu quen anh ta?
– À! Đi bộ mỏi chân, gọi taxi, thấy anh ấy tốt bụng nên quen.
– Hihi!
Tôi và chị ra xe, anh tài xế vừa đóng cửa xong liền quay lại tươi cười.
– Chà! Đâu ra cô bé xinh như hoa hậu thế em trai?
– Hihi! Em chào anh! Em là quản lý của thằng bé này. Nó nghịch lắm, dám trốn lên đây chơi một mình, giờ bị bắt quả tang rồi đấy anh.
Tôi chưa kịp giới thiệu, chị đã xen vào nói liền một tràng.
– Chào em! Dễ thương quá! Thế là em trai không phải đi chơi một mình nữa rồi. Mặt mày tươi tỉnh hơn hôm qua nhỉ?
– Dạ!
– Được rồi, hai đứa đi đâu?
– Đến quán cà phê gần hồ ăn sáng nhé anh!
– Ok!
Anh tài xế vui vẻ lái xe đi. Đến cửa quán, tôi tính tiền chào anh rồi rời xe, nhưng chị chợt quay lại nói gì đó với anh tài xế, rồi mới vui vẻ đi theo tôi vào quán. Hai đứa chọn bàn góc riêng sát hồ, tôi gọi bít-tết, chị gọi bò lúc-lắc. Ăn xong, chị gọi một cà phê bọt tuyết, tôi thì cà phê đen đá không đường quen thuộc. Trước khi uống cà phê của mình, chị vẫn không quên pha cho tôi ly cà phê son môi đặc biệt của mình.
– Lúc nào chị cũng pha cà phê son môi cho tớ uống à?
– Ừm!
– Cà phê vốn đã đắng, chị làm gì cũng không hết đắng đâu.
– Kệ chị! Chị thích làm thế. Chị muốn mỗi giọt cà phê đắng đi vào miệng cậu, chị muốn cậu biết chị luôn ở bên cạnh cậu. Hiểu không?
– Ừ! Hơi hiểu!
– Đồ ngốc! Hihi! Uống cà phê đi, nhiều chuyện quá!
Tôi bật cười, suy nghĩ lúc nào cũng kỳ cục và trẻ con.
– Cậu biết bé Hân yêu cậu chứ?
– Ừ! Tớ biết!
– Biết từ khi nào?
– Mới biết đây thôi. Còn chị?
– Hihi, chị biết từ lâu rồi. Chị có mỗi cậu là đồ vô tâm, không biết gì hết. Ai cũng nhìn thấy, ai cũng biết mà.
– Ừ! Chắc cậu vô tâm thật.
– Vậy cậu có yêu bé Hân không?
Tôi thở dài, đưa mắt nhìn ra hồ.
– Chị biết rõ cậu không nên và không thể làm vậy.
– Chị hỏi cậu có yêu không mà!
– Ừ! Không! Nhưng cậu… thấy khó xử lắm. Chị biết đêm trước khi cậu bỏ lên đây đã xảy ra chuyện gì không? Cậu say, Hân cũng say… cậu không nhớ gì hết… nhưng cậu nghĩ mình đã làm gì đó với Hân.
– Chị biết! Thế cậu sẽ suy nghĩ về chuyện chấp nhận tình cảm của bé Hân chứ?
– Không! Chị nghĩ sao?
– Chấp nhận hay không là chuyện của cậu. Cậu đã lớn, phải tự quyết định chuyện tình cảm của mình.
– Ừm!
Tôi lại đưa mắt nhìn ra hồ, tránh ánh mắt kỳ lạ của chị.
– Chị thấy cậu như thế nào? Cậu cảm thấy mình tệ và dở nhiều thứ lắm, vậy mà… yêu cậu làm gì chứ.
– Cậu tệ, cậu là đồ xấu xa. Hihi! Nhưng đó là do cậu nghĩ thế, bé Hân, bé Thy và mấy cô gái khác yêu cậu, họ không nghĩ thế đâu. Khi người ta yêu một ai đó, dù đối phương là kẻ xấu hay dở thế nào, người ta vẫn yêu. Cậu là đứa đa tình, xấu xa, cậu sẽ không ngồi yên với cô gái nào lâu nếu họ không biết cách nắm lấy trái tim cậu. Cậu không chung thủy, nhưng cậu chung tình theo cách riêng. Khi một cô gái yêu cậu, họ phải luôn giữ cậu bên cạnh, nếu không muốn cậu chạy đi. Chỉ cần họ không bao giờ rời xa cậu trước, làm chuyện có lỗi với cậu trước, họ sẽ yên tâm cậu sẽ yêu họ hơn cả bản thân mình. Nhưng nếu họ rời xa cậu trước, dù lý do gì… cậu sẽ nhanh chóng quên họ và tìm người mới.
– Cậu tệ đến thế sao?
– Chứ sao? Đó là lý do duy nhất giữ được kẻ như cậu. Chị không nói vậy đâu, bé Thy cũng từng nói về cậu như vậy.
– Thy nói sao? Cô ấy nói cậu như vậy thật hả?
– Ừ! Nhưng bé Thy chỉ nhìn thấy khuyết điểm của cậu, không thấy ưu điểm.
– Ưu điểm nào?
– Chị nói rồi! Chỉ cần đừng rời xa cậu trước, cậu sẽ luôn yêu dữ dội, yêu đến ngu ngốc.
– Nói gì nghe ghê quá.
– Hihi, sự thật cậu là người như vậy. Không phải vì bé Thy, cậu sẵn sàng bị tổn thương đó sao? Cậu còn cả đống bằng chứng nữa đấy!
Chị nắm lấy bàn tay phải của tôi, xoa nhẹ.
– Chính vì cách cậu đối xử với bé Thy, không chỉ bé Hân mà bất cứ cô gái nào cũng dễ quý mến và có tình cảm với cậu. Con gái ai mà không cần một người đàn ông yêu mình hơn bản thân mình. Ưu điểm này khiến người khác chấp nhận con người đa tình của cậu. Chỉ những người yêu cậu mới hiểu, người khác ghét cậu kinh khủng. Hihi.
– Chị có ghét không?
– Ghét nhất luôn!
– Ờ! Thế thì ghét!
Tôi đứng dậy, đi đến lan can, chống tay hít một hơi thật sâu. Đôi mắt mơ màng nhìn ra xa bờ hồ, những hàng cây rung rinh trong gió, mặt hồ xanh in bóng mây trời. Chị bước đến bên cạnh, tay luồn vào tóc tôi, mân mê từng sợi.
– Có thể cậu là kẻ xấu xa, dở tệ… nhưng với ai đó, cậu là người tốt nhất thế giới.
– Sao?
– Có! Hihi…
Tôi ngả lưng thật sâu xuống thành hồ, rồi bật dậy.
– Chị nói thế, cậu càng tỏ ra mình xấu xa, lúc nào cũng làm tổn thương người khác… thế mà cô ấy càng yêu cậu… kỳ cục quá.
– Tình yêu là cảm xúc mù quáng mà cậu. Hihi, bé Hân nhìn thấy điều gì đó trong con người cậu mới yêu được.
– Ừm! Nhưng cậu không thể là một nửa của cô ấy. Hân xứng đáng có người tốt hơn cậu. Chỉ là… cậu không thể dứt khoát với Hân.
– Hihi! Đồ ngốc!
– Sao cũng được! Giờ cậu nghĩ mình còn yêu Thy, cậu chưa sẵn sàng đón nhận tình cảm của người khác.
– Vậy sao?
Chị quay mặt đi chỗ khác, gương mặt thoáng chút buồn, giọng như có điều gì hụt hẫng. Tôi chỉ kịp cảm nhận chút ít, vội đưa tay nắm lấy tay chị.
– Giờ cậu chỉ muốn quan tâm thật nhiều đến chị của mình thôi! Còn chuyện khác, để mọi thứ yên đó nhé chị!
Chị quay mặt nhìn tôi, đôi mắt nhìn thật sâu vào mắt tôi, mỉm cười.
– Đáng ghét!
Tôi cũng bật cười, đi lại bàn, cầm ly cà phê uống cạn.
– Thôi, mình đi chơi đi! Sau này chuyện về Hân, về Thy hay ai khác… để cậu tự giải quyết nhé. Chị không được lo lắng nửa, ngồi yên đó để cậu quan tâm nhé?
– Hihi, chị biết rồi!
– Biết rồi thì tính tiền đi chơi nữa. Đứng đó hoài à?
– Vô duyên! Sao chị phải tính tiền chứ?
– Chứ hồi nãy xuống xe, ai móc ví và điện thoại của cậu giấu trong giỏ?
– Hihi! Thế cũng biết luôn!
– Quen rồi! Haha!
– Hihi, đáng ghét!
Chị cười tít mắt, gọi nhân viên tính tiền, rồi cặp tay tôi đi ra khỏi quán. Ngày nào đi với chị, cậu không được để ai làm phiền, chị sẽ giữ điện thoại của cậu biết chưa…
Tôi lắc đầu, mỉm cười khi nghĩ đến lời chị từng nói. Có lẽ thế giới này, chị là người suy nghĩ ngang ngược nhất.
– Cậu cười gì?
– Không có gì!
– Nhìn mặt gian lắm! Nghĩ xấu chị hả?
– Không!
– Có!
– Không!
– Có chắc luôn!
– Uidaaa, tha cho tớ!
– Cho chết!
Tôi cứ xuýt xoa vì vết nhéo của chị, không để ý mình đang bước vào xe nào. Muốn chết khi gương mặt anh tài xế nhìn tôi cười khà khà.
– Có “quản lý” đi chung, vui vẻ hẳn nhỉ? Đi đâu tiếp nào?
– Ủa! Sao anh còn ở đây? Tưởng đi chở khách rồi chứ, em có gọi anh đâu?
– Đây! Quản lý em kêu anh chờ nè!
– Trời đất! Không chở khách khác mà nghe lời ngồi chờ?
– Haha! Em hỏi cô bé kia đi. Giờ đi đâu?
Tôi ngơ ngác nhìn qua, chị tôi tỉnh bơ:
– Anh chở tụi em đi chơi thác đi, thác nào cũng được, miễn đẹp, nhất là đồ ăn ngon ấy! Hihi.
– Thác nào cũng được hả em?
– Chính xác!
– Rồi! Để đó anh lo!
Tôi ngồi kế bên, tròn mắt nhìn chị và anh tài xế đập tay nhau. Sau này mới biết, hôm đó chị đã đặt xe anh đến tận khi nào hai đứa rời khỏi Đà Lạt.
Nhờ có anh lái taxi, hai đứa được đến những nơi có cảnh đẹp, đồ ăn ngon mà không phải ai cũng biết. Đến tối, quay trở về quán cà phê ngắm nhìn phố xá. Hôm nay không thích quán cà phê quen thuộc ấy, chị muốn ngồi ngắm phố chợ Đà Lạt. Hôm nay có người vẽ chân dung, làm bong bóng bay, kẹo bông, ảo thuật… đủ thứ đầy màu sắc, nhộn nhịp vô cùng. Tôi và chị ngồi quán cà phê trên cao nhìn xuống đường. Tôi thích kiểu cà phê này, đúng chất cà phê phố núi. Chị thì thích ngồi cà phê lưng chừng con dốc như phim Hàn, mà con gái thì đa số ai không cuồng phim Hàn.
– Nè! Nhìn mấy chú họa sĩ vẽ đẹp nhỉ? Người học vẽ có vẽ được không hay bỏ giữa chừng?
– Ai nói! Chị vẽ đẹp hơn nhiều. Đừng có xỏ xiên!
– Dạo này có thấy tác phẩm nào ra đời không?
– Có mà, về Sài Gòn chị sẽ cho cậu xem. Đẹp miễn chê.
– Tự tin quá!
– Chứ sao! Chị biết mình là ai!
– Ai là ai?
– Là nữ hoàng xinh đẹp chứ ai!
– Lãng nhách! Nữ hoàng liên quan gì đến vẽ?
– Chị là nữ hoàng biết vẽ chứ sao! Hihi!
Tôi bật cười, chuyện trò suốt buổi sáng không đầu không đuôi, kỳ lạ nhưng đơn giản. Tôi chỉ cố vui vẻ, chém gió với chị thôi, lòng vẫn rối bời. Thời gian sắp tới sẽ càng khó khăn hơn khi nghĩ đến em, phải đấu tranh giữa chờ và không, càng rắc rối hơn khi không thể giả vờ vô tâm với Hân nữa. Nghĩ đến Hân càng khó chịu, chẳng biết đêm đó tôi và cô ấy đã đi đến đâu, nhưng có lẽ chị Thủy chọc đúng, đời không như phim, đêm đó say đến chết thì lấy đâu ra khả năng làm gì đó với Hân. Dù có xảy ra chuyện gì, tôi cũng không thể chối bỏ trách nhiệm với cô ấy, lỗi do tôi mà ra.
– Cậu… đang nghĩ gì thế?
– À, không có gì!
– Tự nhiên mặt buồn thiu, nói không có gì!
– Tớ xin lỗi! Không nghĩ nữa, tớ quên mất đi với chị thì không được nghĩ linh tinh.
– Biết vậy tốt! Nhưng cậu có thấy chị làm vậy là vô lý không?
– Khờ quá! Chị làm gì cũng không vô lý hết. Tớ không sao, yên tâm.
– Ừm!
– Thôi, không ngồi đây nữa. Tụi mình đi dạo hồ chơi đi.
– Được!
Tôi gọi tính tiền, cùng chị đi về phía bờ hồ. Trời mát lạnh, dòng người thưa thớt trên bờ hồ, đủ để không cảm thấy vắng vẻ. Những ngọn đèn đường soi bóng, chút sương, vài chiếc lá, vài con vịt khuấy động mặt hồ, chỉ vậy thôi cũng khiến người ta cảm thấy nhẹ nhàng, bình yên. Đi dọc hồ, mảng sáng của thành phố ở phía sau lưng, tôi và chị mất khá lâu mới đi được hơn nửa vòng hồ. Phía bên này thưa thớt người, vắng ánh sáng. Đột nhiên, chị dừng lại, đứng im hồi lâu, rồi bước xuống khỏi nền gạch lót đường. Đôi giày cao gót của chị lún sâu vào cỏ khiến chị loạng choạng. Tôi vội chạy lại, nắm tay đỡ chị.
– Nè! Tự nhiên xuống đó làm gì? Sợ té xuống hồ!
Chị nắm chặt tay tôi, quay mặt lại, mỉm cười.
– Có cậu ở đây mà! Té xuống hồ chị cũng không sợ đâu! Hihi!
– Hay quá!
Lấy lại thăng bằng, chị đẩy tay tôi ra, bước xuống sát mép hồ. Hai tay vòng sau lưng, xoay xoay người như đang suy nghĩ điều gì đó. Tôi đứng im phía sau, lặng nhìn. Chỉ lúc này tôi mới cảm nhận chị nhỏ bé đến thế nào. Chị đứng bên dưới, tôi đứng phía trên bờ cỏ. Rồi chị quay lưng lại, nhìn tôi, mỉm cười:
– Cậu có thấy mọi thứ ở đây quen không?
– Ờ, quen!
– Xí! Biết gì mà quen, toàn trả lời đại. Đồ vô tâm!
– Ơ! Tự nhiên bảo tớ vô tâm!
– Thì cậu đúng như vậy mà! Hihi…
Chị lại quay lưng, nhìn ra hồ, bỏ lại gương mặt tôi ngẩn ngơ. Tôi ngồi bệt xuống đất, chưa kịp nóng chỗ đã nghe tiếng chị hét nhỏ:
– Ý! Chết rồi, cậu ơi!
– Sao vậy?
Tôi giật mình đứng dậy, chạy xuống. Chị xoay xoay người, nhìn xung quanh.
– Chị làm rớt cây son môi rồi!
– Trời đất! Làm hết hồn. Tự nhiên lấy son ra rồi rớt!
– Đâu rồi? Cây son chị thích nhất đó!
– Được rồi, lên trên đứng đi, cậu kiếm đi. Giày cao gót chị xoay xoay một chút, rớt xuống hồ bây giờ!
– Nhưng!
– Đi lên trên đi, cậu kiếm đi! Đi đi!
Tôi đẩy chị lên trên, còn mình thì cúi xuống tìm kiếm. Chẳng thấy cây son đâu, tôi khom người, ráng nhìn xuống hồ. Ánh đèn đường chẳng giúp được gì. Tôi mải mê tìm kiếm, chị vẫn đứng im phía trên, đột nhiên chị nói nhỏ:
– Đồ ngốc!
– Hả? Nói gì không nghe!
– Chị nói cậu là đồ ngốc!
– Hay quá! Xuống đây kiếm đi!
– Hihi!
Tôi cặm cụi tìm kiếm, làm như cây son có chân chạy. Mỏi mắt cũng chẳng thấy.
– Hihi, thôi không kiếm nữa!
– Sao vậy?
– Chắc mất rồi. Chị mỏi chân quá, về đi cậu!
– Nhưng cây son chị thích nhất mà! Tớ kiếm thêm chút nữa.
– Thôi! Chị muốn về!
– Ờ nhưng!
– Về nha!
– Ờ, thế thì về!
Tôi miễn cưỡng đi lên, mặt vẫn cố quay xoay lại tìm kiếm. Chị nắm tay tôi kéo đi, gương mặt cười cười không giống người vừa mất đồ. Hai đứa lên xe, đi về khách sạn. Chơi cả ngày mệt nên chị vừa nằm lên giường là ngủ. Tôi đắp chăn cho chị xong, mặc áo khoác, đi xuống lấy xe máy thuê, cầm đèn pin, quay lại chỗ cũ để tìm cây son. Tối mờ mờ, hy vọng có đèn pin sẽ tìm được.
Cũng chẳng hiểu làm vậy để làm gì, chỉ biết cây son chị thích thì tôi nhất định phải tìm ra. Rủi đó là cây son để pha cà phê cho tôi uống thì sao. Hơn một tiếng đồng hồ, tôi lùng sục từng ngọn cỏ, bụi cây, cả dưới mặt hồ gần đó để tìm kiếm. Rốt cuộc, cây son chẳng thấy đâu. Trời càng về khuya càng lạnh, tôi đành bỏ cuộc, quay trở về khách sạn sợ chị thức dậy không thấy tôi. Sáng quay lại tìm cũng được. Trả xe, trả đèn pin, tôi nhẹ nhàng lên phòng, rón rén mở cửa. Đang cởi giày thì nghe mùi thơm thoang thoảng sau lưng.
– Cậu đi đâu đó!
Tôi giật mình quay lại, suýt ngất vì chị đứng khoanh tay sau lưng, chờ sẵn để bắt tôi.
– Ờ, đi xuống sảnh kiếm trà uống.
– Trà đâu?
– Ờ, uống xong rồi.
– Trong phòng có trà sao không uống?
– Ờ thì…
– Xí! Người cậu kìa! Đầu tóc, quần áo ướt hết vậy hả?
– Ờ thì cậu đi…
– Im đi! Xạo sự hoài. Cậu đi kiếm cây son cho chị phải không?
– À, ừ thì…!
– Đồ ngốc! Vô đây coi coi, ướt sương hết rồi! Ai mượn cậu đi kiếm hoài chứ, chị đã kêu nghỉ kiếm rồi mà!
– Ờ thì nghe chị nói thích cây son đó lắm nên…
– Đồ ngốc!
Chị nghiêm mặt nhéo tôi một cái, rồi cởi áo khoác ra, đẩy tôi leo lên giường.
– Khuya rồi, đi lung tung bệnh rồi! Cậu mệt không?
– Ừ, cũng mệt!
– Vậy nằm úp xuống đi, chị massage cho.
– Hehe, được!
– Ham hố!
– Chứ sao!
– Nằm ngay ngắn coi!
– Biết rồi biết rồi!
Chị kéo áo tôi lên, bắt đầu xoa xoa, bóp bóp, đấm đấm, gãi gãi. Tuy không chuyên nghiệp (thực ra tôi cũng chẳng biết chuyên nghiệp là gì), nhưng cảm giác thật dễ chịu. Suốt tiếng đồng hồ, chị lúi húi massage lưng cho tôi, gần chết mệt. Nhờ vậy, tôi chìm vào giấc ngủ hồi nào không hay, ngủ ngon và say.
Sáng hôm sau, người mỏi nhừ, như bị ma đè. Mở mắt ra, chị vẫn ngủ ngon lành trên ngực tôi, khiến tôi khó thở. Chắc đêm qua massage công cốc, người mỏi hoàn mỏi. Tôi định để chị ngủ thêm, nhưng cái bụng đói cồn cào đành phải gọi chị dậy. Loay hoay cả tiếng đồng hồ mới xuất phát đi ăn sáng, xong xuôi kéo nhau đi chơi khắp nơi trong thành phố. Tối mịt quay trở về số 4 Đống Đa. Có lẽ hôm nay là ngày cuối cùng lưu lại Đà Lạt. Đối với tôi, chẳng còn gì ở Sài Gòn để trốn tránh. Tôi đã quyết giữ lời hứa riêng, chị cũng ở đây, lòng tôi thanh thản hơn nhiều. Có chờ đợi hay không, cuộc sống vẫn tiếp diễn. Tôi vẫn phải sống như bao người vậy thôi.
Căn phòng cà phê hôm nay lung linh với ngọn nến trong bình thủy tinh, một chậu hoa cúc nhỏ theo yêu cầu riêng của chị, bình thì của quán nhưng hoa là do chị mang theo. Chị vẫn thích loài hoa giản dị nhỏ bé ấy, trái ngược hoàn toàn với hình ảnh nữ hoàng của mình, nhưng vì chị thích nên tôi buộc phải xem đó là loài hoa xinh đẹp nhất. Những câu chuyện không đầu không đuôi kéo dài thời gian, mọi âm thanh cuộc sống dường như nhường chỗ cho tiếng piano ngọt ngào sâu lắng. Tôi và chị tạm dừng trò chuyện, lắng nghe. Người nghệ sĩ say sưa hát cứ như đây là lần cuối chị ấy được cất tiếng đàn hát. Bất giác, tôi giật mình, tự hỏi nếu hôm nay là ngày cuối cùng… liệu ai sẽ là người tôi gọi tên.
– Mai mình phải về hả cậu?
– Ừ!
– Nhưng chị muốn ở lại đây chơi. Sài Gòn ồn ào lắm, ở đây chị thấy thoải mái hơn.
– Tớ cũng thích ở đây. Nhưng phải về đi học nữa. Quan trọng, tớ có một người không thể bỏ mặc mà cứ trốn hoài.
– Cậu nói bé Hân hả?
– Ừ! Dù sao tớ cũng làm cô ấy tổn thương, cũng phải làm gì đó cho cô ấy vui.
– Ừm! Con người cậu đó, cố tỏ ra mình bất cần bao nhiêu, hành động lại ngược hoàn toàn.
– Là sao?
– Cậu luôn bất cần, lạnh lùng… nhưng bên trong, cậu là trái tim rất ấm. Cậu không biết rằng cách sống của mình càng khiến người khác yêu cậu hơn, bất chấp cậu xấu xa đa tình không hả?
– Ờ, tớ cũng không nghĩ nhiều đến vậy. Tớ chỉ không muốn nhìn thấy ai buồn vì mình. Cảm giác đó khó chịu lắm. Kệ… từ từ tính tiếp.
– Đồ ngốc!
– Ừ!
Tôi quay mặt nhìn ra ngoài bờ tường, nơi đó khung cửa kính còn lưu dấu mờ từ hơi thở của chị. Tôi biết mình đang rơi vào tình thế, dù vô tình hay hữu ý, cách sống của mình càng khiến tôi bối rối trong cách đối xử với những cô gái xung quanh. Phải làm sao để không ai phải tổn thương, vẫn giữ được lời hứa riêng, chỉ mình tôi thôi nhé, không bắt em phải giữ theo đâu. Tôi im lặng, móc bức thư của em ra, đưa vào ngọn nến trước mặt. Mảnh giấy từ từ bốc cháy, tôi hé cửa sổ ra, gió lùa vào, ngọn lửa ngập ngừng, muốn tắt để giữ lại chút hy vọng, nhưng cũng muốn cháy bùng xóa nhòa tất cả. Tôi cầm mảnh giấy cháy trên tay, ra ngoài cửa sổ, đến khi lửa táp vào tay, mảnh giấy cháy đến không còn gì để cầm, tôi mới buông. Chị thì thầm vào tai tôi:
– Nóng, tự khắc sẽ buông!
Chị kéo tay tôi vào, thổi nhè nhẹ, ánh mắt nghiêm trách tôi suýt bị bỏng.
– Cậu đốt thư của ai vậy?
– Thy!
– Sao cậu đốt nó?
– Vì… tớ không muốn đọc nó, càng không muốn giữ nó.
– Cậu chưa đọc sao?
– Ừ! Chưa!
– Nhưng cậu chưa biết bé Thy nói gì với cậu mà.
– Tớ không quan tâm. Tớ chỉ muốn làm việc mình muốn làm… dù sao Hân cũng từng xé thư một lần, không muốn tớ đọc, giờ đốt đi cũng chẳng khác mấy.
– Đồ ngốc!
Chị mỉm cười, cốc nhẹ vào đầu tôi. Chị lúc nào cũng suy nghĩ khác thường, làm những điều kỳ lạ và chính tôi đôi khi cũng làm những điều kỳ cục không kém. Một bức thư quan trọng của người yêu vậy mà tôi chỉ đọc câu đầu và câu cuối rồi đốt đi… thấy mình kỳ cục và điên một cách khó ngờ. Chớp mắt một cái, người đi xa đã thực sự xa, chớp mắt một cái, người ở xa… lại rất gần. Tôi cứ tưởng rằng đã bắt đầu cuộc sống mới vào cái ngày em lên xe hoa theo người ta về bên ấy, nhưng đến bây giờ tôi nhận ra dường như tôi mới thực sự bắt đầu. Mảnh giấy cháy phai tàn vào gió, kết thúc đôi khi chính là sự khởi đầu. Tôi im lặng, để một tay nằm yên trong tay chị, tay còn lại cầm ly cà phê lên uống.
“Em à! Anh sẽ giữ trong lòng mình những ký ức đẹp về em, giữ cho riêng mình lời hứa, có lẽ chỉ mình anh cố chấp hy vọng… cho đến khi nào trọn vẹn yêu thương.”
Đà Lạt đêm đổ sương mờ thành phố, tôi và chị quay trở về khách sạn, mỗi người đều im lặng chìm vào suy nghĩ riêng. Cảm giác mọi thứ mới thực sự bắt đầu luôn trống rỗng và hoang mang. Ngày mai trở về Sài Gòn, liệu những điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.