92. Chương 12

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 92 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“… Lang thang khắp phố, tìm dấu chân người…
Nơi đây, chỉ còn bóng em xa dần…
Anh cô đơn bên đường vắng xưa, ôm trong tim bao nhớ thương dồn nén…”
Trở lại câu chuyện của mình. Một cơn mưa rào chợt ùa về, tôi giật mình chạy vụt qua đường tìm chỗ trú. Đơn giản chỉ là cơn mưa giữa mùa hè oi bức, vai áo ướt nhẹp, vài chiếc lá rơi vương trên vai từ lúc nào không hay. Bụng đói cồn cào, tôi nhanh chóng mua một ổ bánh mì của bà cụ ngồi bên đường cùng một bịch sữa đậu nành rồi ngồi ngay bên lề đường ăn. Dòng người lại ùn ùn đổ ra, sau cơn mưa rào, mùi nhựa đường, mùi đất, mùi mồ hôi quyện vào nhau như một phần không thể thiếu của cuộc sống.
Tôi thong thả dọc bờ hồ, lặng nhìn mọi thứ xung quanh trôi theo nhịp sống chậm rãi như một lữ khách đứng bên lề cuộc đời. Thành phố không phải của tôi, nhưng sao vẫn cảm thấy bình yên, thành phố không thuộc về riêng ai, thế mà sao vẫn thấy thân thuộc đến kỳ lạ. Đôi chân tôi mỏi nhừ, lục túi balo lấy ra một chai nước suối phát lúc trên xe, mở nắp đổ thẳng lên đầu để xua tan cái nắng trưa nóng bức. Phải mất một lúc lâu, tôi mới quyết định vẫy một chiếc taxi chạy qua.
– Anh chở em đi tìm khách sạn nhé.
Anh tài xế đã có tuổi, gương mặt phúc hậu cười tươi quay lại nhìn tôi.
– Em muốn khách sạn kiểu nào?
– Dạ khách sạn bình thường thôi anh. Em là sinh viên, đi một mình thôi.
– À, anh biết chỗ sạch và rẻ lắm. Em đi du lịch hay có việc gì trên này?
– Dạ em đi chơi thôi anh.
– Sao đi một mình buồn vậy? Em có quen ai ở đây không?
– Dạ không!
– Xuất phát nhé! Mùa này đi du lịch khá đông, khách sạn giá phải chăng lắm. Em cứ hỏi trước giá rồi quyết định sau.
Tôi im lặng, anh tài xế cũng chẳng nói thêm, có lẽ anh đã nhìn thấy trên gương mặt tôi lúc này, những cảm xúc đã không còn tồn tại từ lâu. Có lẽ tôi gặp may, vài tia hy vọng còn vương vấn xung quanh mình. Anh đưa tôi đến một khách sạn nhỏ nằm trên con phố hẻm, không xa trung tâm nhưng giá phòng khá hợp lý. Anh hướng dẫn tôi lên lễ tân nhận phòng, hình như đây là khách sạn gia đình và chủ quán quen biết anh. Sau khi tôi nhận phòng, trong lúc chờ cô chủ tìm chìa khóa, tôi quay sang cảm ơn anh tài xế.
– Cảm ơn anh nhiều nhé.
– Có gì đâu, đây là số điện thoại của anh, lần sau lên đây chơi gì ủng hộ anh chút nhé. Anh chạy xe quanh khu này thường xuyên lắm.
– Ủa không phải báo về tổng đài sao anh?
– Khỏi, không sao đâu em.
– Dạ!
– Chào em nhé!
– Chào anh!
Anh tài xế vui vẻ ra cửa rồi rời khách sạn. Tôi vác balo lên lầu theo cô chủ nhận phòng. Phòng đơn khá sạch sẽ, mùa này ít khách du lịch nên giá tốt, còn có cả ban công nhìn ra đường. Quăng balo xuống góc phòng, tôi cởi giày nằm thẳng xuống giường nhắm mắt. Chẳng cần biết chuyện gì xảy ra ngoài kia, tôi chỉ muốn ngủ, ngủ thật sâu.
Tỉnh dậy trời đã se lạnh, phải mất một lúc tôi mới định hình lại mọi thứ trong phòng. Bụng đói cồn cào, đầu óc quay cuồng vì mệt mỏi… tôi vội lấy điện thoại xem giờ, đã hơn 7 giờ tối. Tôi ngồi dậy ra ban công, thành phố đã lên đèn, xa xa chỉ còn bóng đêm bao phủ. Tôi rửa mặt, đánh răng cho tỉnh ngủ rồi xỏ giày ra đường tìm gì đó ăn. Một tô mì Quảng nóng hổi giữa tiết trời se se có lẽ dễ nuốt hơn, thêm một ly sữa nóng, bữa tối đã xong. Ngồi nghĩ ngợi một hồi, tôi nhẹ nhàng bấm số điện thoại của anh tài xế.
– Alo anh nghe nè em trai.
– Anh đang ở đâu?
– May quá anh vừa trả khách xong, em cần đi đâu không?
– Dạ!
– Vậy chờ chút, anh đến ngay.
– Ok!
Tôi tính tiền quay về khách sạn chờ, khoảng mười phút sau, anh tài xế đến.
– Giờ đi đâu em?
– Đà Lạt Night anh nhé.
– À! Có vẻ quen thuộc ở đây, em hay đến đây sao?
– Dạ cũng vài lần thôi anh.
– Ok!
Xe chạy chầm chậm trên đường. Lần đầu tiên tôi đến thành phố này một mình, phương tiện là taxi, nghe có vẻ không phù hợp với túi tiền của tôi chút nào, nhưng trong giây phút này, tôi chẳng còn tâm trí đâu để tính toán, chỉ cần có ai đó quen ở đây là tốt lắm rồi.
– Đến rồi! Em định khi nào về anh canh giờ quay lại, nếu anh bận anh sẽ gọi để em kêu taxi khác.
– Dạ khoảng 10 giờ hơn.
– Cũng được, khi nào sắp về gọi anh trước nửa tiếng nhé.
– Dạ!
Anh tài xế vui vẻ lái xe đi, tôi bước vào quán cà phê. Cô bé phục vụ nhẹ nhàng dẫn tôi đến một vị trí tôi thích. Một ly cà phê đen, một bình trà nóng và đĩa hạt hướng dương có lẽ đủ cho một đêm dài phía trước. Tiếng đàn piano vang lên, giọng hát ai đó nhẹ nhàng, say đắm ở căn phòng bên cạnh như sẵn sàng cho vị khách xa lạ như tôi vậy.
“… bước cứ bước không cần suy nghĩ…
Phố vắng xưa rêu đã xanh màu, chỉ còn mình anh vắng tênh…
Bóng em khuất nơi trời xa, chiều nhạt nhòa anh không nhớ ai…
…rớt rơi những giọt sầu…”
Tôi ngồi im lặng, tự hỏi mình nên làm gì tiếp theo, đối mặt như thế nào với cuộc sống đầy bất ngờ, khó khăn này. Lần nữa tôi rời khỏi Sài Gòn, không phải về quê, lần này là một thành phố xa lạ, nhưng có lẽ tôi thích nơi này, yêu nơi này dù mới chỉ ghé qua vài lần. Tự nhiên trong tôi nảy ra một suy nghĩ kỳ cục: liệu có ai đó tìm ra tôi ở đây… nếu tôi biến mất như thế này, ai sẽ tìm ra tôi nếu không phải là em. Đà Lạt nhỏ lắm, nhỏ hơn Sài Gòn nhiều, nhưng để tìm một người, biết bao nhiêu người có thể làm được chứ.
Lôi bức thư nhàu nát từ túi áo ra đặt lên bàn, tôi lặng nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố lấp lánh ánh đèn, gió thổi nhè nhẹ vào trong, không lạnh nhưng buốt lắm. Tôi đưa tay xoa nhẹ lên bức thư, lòng đau như cắt khi nhìn những vết xé, nét chữ nhăn nhúm.
“ Tiểu thư à! Em và họ… đang làm gì vậy anh?”
Nhấp một ngụm cà phê đắng, miệng đắng mà lòng còn đắng gấp bội… nên buồn, nên hy vọng hay vứt bỏ… giá như có ai đó cho tôi lời khuyên lúc này… giá như… mọi chuyện chưa bao giờ xảy ra thì tốt biết bao.
Con người ai cũng có chút tò mò, khi cầm bức thư quan trọng như thế này, theo lẽ thường tôi sẽ vội vàng đọc ngay, nhưng lần này tôi không. Không phải tôi thờ ơ, mà vì sợ con người vô tâm trong mình sẽ lạnh lùng biết bao. Những gì Hân nói, tôi không muốn đọc bức thư để chứng minh hay giữ lấy cho mình chút hy vọng. Dù lời Hân nói có thật, nhưng chẳng thay đổi được sự thật em đã là vợ người khác, em có quyền không giữ lời hứa, còn tôi cũng có quyền chọn con đường riêng của mình. Yêu tôi như thế nào, có quay về hay không là chuyện của em, tôi chỉ muốn làm những gì mình muốn, chờ theo cách mình muốn.
Tôi sẽ không đọc bức thư này, một dòng cuối thư là đủ. Điều khiến tôi quyết định như vậy chính là tình cảm của Hân và những điều “người đó” làm cho mình. Tôi không muốn nếu một ngày nào đó tôi yêu thương ai đó bởi lý do tôi được giải thoát khỏi lời hứa bởi bức thư này chứ không phải vì tôi thực sự yêu thương họ. Điều này đồng nghĩa với việc tôi vẫn sẽ tiếp tục giữ lời hứa cho riêng mình, không quan tâm em có giữ hay không, càng không quan trọng trước kia em đến với tôi bằng cách nào… nghe có vẻ cố chấp, không chấp nhận sự thật… nhưng tôi muốn làm vậy vì tôi nghĩ… tôi vẫn yêu em.
Đêm phố núi, gió vi vu giữa tiếng nhạc nhẹ nhàng, bình trà nóng đã nguội từ lâu. Tôi giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ, mỉm cười cảm ơn cô nhân viên đến thay bình trà mới.
– Cho mình một ly cà phê đá nửa nhé.
– Trời hơi lạnh, anh có chắc uống cà phê đá không ạ?
– Ừ! Cà phê đá không đường nhé.
– Dạ!
Cô nhân viên đối xử như một người bạn chứ không phải nhân viên với khách, nhưng tôi chỉ muốn uống cà phê đá lúc này, chút đá cho đầu tỉnh táo hơn, dù trời không quá lạnh. Nhận ly cà phê, tôi tu một hơi gần nửa ly, cổ họng lạnh ngắt và đắng chát. Cà phê ngon hay dở không quan trọng, coi như giải khát sau những tan vỡ trong lòng, níu kéo chút vui thay vì có điều gì đó vừa sụp đổ. Chuẩn bị về khách sạn, tiện đường tôi mời anh tài xế một tô hủ tiếu khuya rồi mới lên phòng cùng một bình trà nóng. Trước khi ngủ hay muốn suy nghĩ vu vơ, tôi lục túi tiền đếm lại, cộng thêm tiền trong thẻ, nhìn chung có thể thoải mái vài ngày mà vẫn đủ tiền nhà và sinh hoạt tháng sau. Yên tâm về chi tiêu, tôi kéo ghế ra ban công ngồi uống trà, cắn hạt hướng dương giết thời gian. Không nỡ ngủ sớm vì lâu lắm mới có dịp ra khỏi Sài Gòn như thế. Trời về đêm càng lúc càng se lạnh, nhưng vẫn chỉ se hơn đêm Sài Gòn chứ không lạnh như cuối năm. Giấc ngủ ngon hơn dưới tiết trời này, tạm quên hết những suy nghĩ trong lòng, có lẽ cần thiết hơn việc tò mò đọc bức thư của em.
Sáng hôm sau, tôi thuê xe máy để tự do đi loanh quanh thành phố. Cả ngày tôi chạy xe vô định, thích đường nào thì chạy, thích chỗ nào thì dừng lại ngắm nghía, mệt thì uống nước, đói thì ghé quán ven đường. Tôi không thích những địa điểm du lịch nổi tiếng cụ thể nào, cứ đi và đi như thế cho nên cũng chẳng ngại lạc đường. Đến khi trời tối, tôi hỏi đường quay về khách sạn, trả xe đúng giờ, vệ sinh cá nhân xong gọi điện thoại cho anh tài xế đi cà phê.
May quá, chỗ ngồi yêu thích vẫn còn trống, cứ như lần nào đến đây tôi cũng có duyên với vị trí này vậy. Cà phê đá không đường, đĩa hạt hướng dương cùng bình trà nóng, đơn giản như mọi lần. Tôi ngồi đó hàng giờ đồng hồ, lặng ngắm thành phố đêm, siết chặt đôi bàn tay trong túi áo, nơi đó có bức thư nhàu nát của em mà tôi vẫn mang theo. Lòng tôi vẫn khó chịu lắm, muốn đập vỡ mọi thứ trước mặt, xé nát mọi thứ tôi nhìn thấy, hét lên thật to… muốn đọc lắm nhưng lười hiểu sự thật, muốn biết rõ mọi thứ lắm nhưng ngại sẽ mất đi điều gì đó thực sự. Điều đáng sợ nhất lúc này chính là đấu tranh giữa hai suy nghĩ: sẽ tin và chờ đợi hay vứt bỏ để cuộc sống bước sang trang mới. Hình như có cô nhân viên quán đi đến bàn tôi, chắc định thay trà, tôi nói nhỏ:
– Một ly cà phê đá không đường nữa nhé!
– Khuya rồi, không được uống nhiều cà phê.
Cô nhân viên hôm nay sao vậy nhỉ, cứ như ra lệnh với khách. Một mùi hương quen thuộc, tôi chột dạ quay mặt nhìn, mắt tròn xoe, chưa kịp phản ứng đã bị nhéo mũi đau điếng.
– Đồ đáng ghét! Dám trốn hả… đừng hòng thoát khỏi tay chị!
– Uiiidaaaaa đau đau!
– Cho chết! Dám bỏ chị đi chơi một mình, đáng ghét!
– Được rồi được rồi! Biết lỗi rồi… tha cho nhóc đi! Đau quá!
– Hứ!
Chị buông mũi tôi ra, ngồi xuống bàn đối diện chống tay lên cằm, nhăn mặt ra vẻ giận dỗi. Tôi xoa xoa mũi, mỉm cười đưa mắt nhìn chị. Đúng là chị tôi rồi, gương mặt, mùi hương và giọng nói không lẫn vào đâu được giữa biển người trên thế giới. Tôi có thể nhận ra chị dễ dàng ở bất cứ đám đông nào, cũng như chỉ có chị là người duy nhất có thể tìm ra tôi ở đây. Ngày tôi quyết định rời khỏi Sài Gòn đến đây, tôi đã tự nhủ rằng người tìm thấy tôi ở đây chính là “người đó” mà Hân nhắc đến. Tôi không cần đoán, càng không cần Hân nói, vì chỉ có một người duy nhất hiểu tôi, có thể tìm được tôi ở bất cứ đâu mà thôi.
– Lên hồi nào vậy?
– Hỏi chi!
– Vậy sao biết nhóc ở đây mà kiếm vậy?
– Kệ chị!
– Lên sao không gọi điện thoại cho nhóc?
– Làm gì?
Tôi cười, thái độ cứ như trẻ con vậy, có vẻ còn giận tôi thì phải.
– Thôi! Cho xin lỗi đi, giận cái gì không biết!
– Ai thèm!
– Không thèm chứ lên đây làm gì?
– Kệ người ta!
– Giờ sao? Tính giận tới khuya luôn hả?
– Không biết!
Chị chu miệng quay mặt ra phía cửa kính, hơi thở chị làm kính mờ đi một khoảng. Chị từ từ lấy tay vẽ từng chữ trên khoảng mờ đục đó.
“Sorry”
Chị quay lại nhìn tôi, đôi mắt long lanh.
– Nhóc ơi! Chị xin lỗi! Chị xin lỗi nhóc nhiều lắm! Nhóc đừng giận chị nha!
Một giọt nước mắt từ từ lăn khỏi má chị, tôi vội đứng dậy ngồi cạnh kéo chị vào vai mình, tay quẹt vội giọt nước mắt ấy, mỉm cười.
– Khờ quá! Sao tự nhiên khóc rồi… Không phải đang giận nhóc sao, tự nhiên xin lỗi rồi khóc nhè xấu vậy nè.
– Nhóc sẽ không giận chị đúng không? Nhóc sẽ không bỏ mặc chị đúng không?
– Nói gì vậy, sao nhóc lại bỏ mặc chị được chứ?
– Tại… tại chị tự ý can thiệp vào chuyện của nhóc! Tại chị đã nói dối nhóc rất nhiều. Chị sợ nhóc sẽ giận chị.
Tôi cười nhẹ, có người đã tự thú rồi không cần tôi ép cung nữa.
– Ngốc quá! Có ai giận chị đâu! Chị là chị nhóc mà, thương còn không hết lấy gì giận.
– Thiệt hôn?
– Thiệt! Lớn rồi mà khóc nhè như con nít xấu lắm. Cười cái coi!
– Hihi!
Chị mỉm cười, tay dụi dụi mắt, nhanh khóc nhanh cười, như con nít.
– Đó vậy mới xinh! Làm chị mà khóc nhè là không được.
– Hihi chị là con gái mà. Nhóc phải biết dỗ chị chứ.
– Thì dỗ được rồi đó hay chưa.
– Hihi! Đáng ghét!
Tôi cũng cười, một nụ cười gượng gạo, vui vì chị không còn khóc nữa, nhưng tôi cảm thấy mình tệ lắm, tệ hại vô cùng. Vì tôi mà chị đã làm rất nhiều, vậy mà giờ người khóc vì sợ tôi giận cũng là chị. Lúc nào cũng thề thốt sẽ quan tâm, lo lắng cho chị, nhưng đổi lại tôi chẳng làm gì cho chị ngoài khiến chị phải lo lắng, quan tâm ngược lại. Đã vậy còn chạy tuốt lên đây khiến chị phải đi kiếm tôi, chưa bao giờ tôi cảm thấy bản thân tồi tệ như lúc này.
– Chị ơi! Anh ngồi ngoài hỏi anh ấy vô được chưa?
– Ủa chị đi với ai nữa hả?
– Hihi! Em kêu anh ấy vô giúp chị nha.
– Dạ!
Cô bé nhân viên gật đầu đi ra ngoài. Được vài phút thì bưng khay đồ uống đi trước, phía sau là anh Phong.
– Hi M!
– Dạ!
– Anh gì đó ơi, vậy anh có kêu thêm gì không ạ?
Cô bé nhân viên nhẹ nhàng hỏi tôi.
– Được rồi! Chị này không cho anh uống cà phê nữa em ơi. Khó tính lắm!
– Hihi anh chị vui tính quá.
Cô bé vẫn nhìn tôi cười:
– Anh chị này ngồi ở đây từ sáng để chờ anh đó.
– Ừ! Vậy hả em. Chị này có nghịch phá gì không?
– Dạ không anh! Hihi vậy anh chị uống nước, em ra ngoài làm việc.
– Cảm ơn em!
Chị nhéo tôi một cái.
– Hứ! Nói ai khó tính hả? Nói ai nghịch phá hả?
– Chị chứ ai!
– Muốn chết hôn?
– Thôi thôi hai người quên có tui ở đây hả?
Anh Phong bật cười chen vào, chị mới rời tôi ra.
– Sao?
– Sao là sao?
– Chịu thua chưa!
– Rồi! Coi như Phương giỏi được chưa!
– Phương hổng giỏi chứ ai giỏi. Giờ về nhà chuẩn bị tiền chung độ đi nha.
– Biết rồi biết rồi!
Tôi ngơ ngác không hiểu gì hết.
– Ủa hai người cá độ gì vậy?
– Chuyện kiếm được em đó. Bà cô này nói lên đây chắc chắn sẽ kiếm được em, anh không tin nên cá độ chơi. Ai ngờ thua. Nè hai đứa có thông đồng nhau không vậy?
– Xí! Ai thèm ăn gian Phong chứ. Nè cho kiểm tra nè, coi đi.
Chị Chu miệng móc điện thoại trong túi tôi bấm bấm đưa ra trước mặt cho anh Phong coi.
– Ờ! Đúng ha, đúng là không có cuộc gọi nào của Phương. Hay thiệt!
– Ai mà thèm ăn gian chứ! Chung độ đi hihi!
– Rồi! Về Sài Gòn sẽ chung.
Tôi mỉm cười theo, lờ mờ đoán ra anh Phong nghi ngờ trước khi lên đây kiếm tôi, chị đã liên lạc hỏi tôi ở đâu từ lúc tôi rời khỏi Sài Gòn, không thấy chị gọi hay nhắn tin gì. Mọi thứ đều tốt đẹp cho đến lúc này vì chị đã tìm được tôi nhanh chóng, đúng là tôi không bao giờ trốn thoát khỏi tay chị được. Cả ba người ngồi trò chuyện thêm một chút rồi rời khỏi quán đi ăn khuya, ngồi chờ tôi cả ngày trời chắc chị đói lắm rồi vì anh Phong nói từ sáng chị chỉ muốn chờ tôi chứ không chịu ăn gì hết. Về đến khách sạn, tôi định thuê thêm phòng cạnh bên cho chị ở nhưng chị từ chối.
– Không! Chị sẽ ở chung phòng với nhóc.
– Vậy sao được? Còn anh Phong nữa chi.
– Phong sẽ không ở đây đâu.
– Chứ anh Phong ở đâu?
– Hỏi hắn ấy.
Tôi ngơ ngác quay qua, anh Phong cười:
– À! Anh sẽ qua nhà bạn anh ở chơi một chút rồi quay trở về Sài Gòn, sáng mai anh có cuộc họp sớm với đối tác quan trọng.
– Trời đất! Anh tính lái xe về Sài Gòn ngay trong đêm luôn hả?
– Ừ!
– Chạy được không anh? Hix em xin lỗi vì em mà làm anh chạy tới chạy lui mất công quá, bỏ bê công việc quan trọng nữa chứ.
– Có gì đâu! Ý Phương quan trọng hơn mà em!
Anh Phong cười tỉnh bơ cứ như không, ý chị quan trọng hơn, chắc chỉ có anh là suy nghĩ và làm được như vậy dù chị không phải là người yêu của anh.
– Phương ơi Phong về nha.
– Đi đâu đi đi! Hết cần Phong rồi!
– Phương vào phòng trước đi, cho Phong mượn nhóc M một chút nha.
– Đi đâu nữa?
– Ra phía trước nói chuyện một chút thôi.
– Nói gì đó!
– Chuyện con trai có gì đâu.
– Nghi lắm! Mà nè hổng được nói…
– Phong hiểu mà!
– Xí!
Anh Phong quay ra nháy mắt ra hiệu cho tôi đi theo:
– Chị vô phòng nằm nghỉ trước đi, chút nhóc mua sữa cho chị uống.
– Nhanh nhanh nhé, chị không thích ở một mình chỗ lạ đâu.
– Ừ!
Anh Phong khoác vai tôi đi xuống đường, hai anh em lái xe đi kiếm quán cà phê cóc đêm ngoài chợ.
– Hân nói với em bao nhiêu chuyện rồi?
– Dạ! Nói một số chuyện về Thy, về chị.
– Tệ thiệt! Để em biết sớm quá. Không ngờ bé Hân say rượu nói hết với em rồi. Giờ em thấy sao?
– Sao là sao anh?
– Cảm giác của em, rồi em định làm gì tiếp theo?
– Em cũng chưa biết. Thấy khó chịu và bối rối lắm anh.
– Anh hiểu? Thực ra em cũng đừng suy nghĩ nhiều về Phương. Phương làm tất cả cũng vì Phương lo lắng cho em thôi. Anh biết tụi anh can thiệp vào chuyện tình cảm riêng của em là không nên, nhưng em cũng biết đó Phương muốn làm gì anh cũng phải ủng hộ.
– Dạ!
– Vậy nhé, giờ anh nói với em với tư cách một người đứng ngoài cuộc, có lẽ sẽ khách quan, sáng suốt hơn.
– Dạ!
– Đầu tiên chuyện của em và Thy. Phương chỉ muốn can thiệp vào lúc em bị thương ở ngực, anh cũng có khuyên Phương nên để cho em tự giải quyết chuyện tình cảm riêng của mình. Nhưng khi Phương tìm gặp Thy để chỉ cho em ấy chỗ em ở thì tụi anh mới phát hiện chuyện em ấy đi chung với anh Quang, Phương nói chuyện với Hân, rồi nói chuyện với Quang thì mới biết ngoài em, Thy đã quen anh Quang từ trước, ngoài ra em ấy cũng nhiều lần muốn chia tay em. Phương đã rất tức giận, nhưng khi nói chuyện với bé Thy Phương mới tin Thy yêu em thật, anh cũng nghĩ vậy. Phương động viên Thy rất nhiều, cuối cùng em ấy quyết định chọn em, cắt đứt quan hệ với anh Quang. Tiếp theo em cũng biết hết đó, nếu không có việc mẹ Thy tự tử thì chắc chắn Phương không để gia đình em ấy hay Quang dám làm phiền tới hai đứa, điều Phương không ngờ chính là việc em buông tay. Anh Quang nói cho Phương biết chuyện, Phương vội vàng cùng với bé Hân gặp Thy kể lại. Thực ra nếu không có mẹ Thy tự tử, em ấy cũng sẽ chia tay em, Hân nói với anh như vậy, điều này thì anh cũng không chắc. Lần này em chủ động buông, Thy càng quyết tâm chia tay em vì em ấy không còn lo em sẽ suy sụp nữa. Chỉ có một người cố níu kéo đó là Phương, chị của em sợ em sẽ đau khổ, Phương có nói sao Thy cũng nhất quyết chia tay em, đến nổi Phương phải cầu xin em ấy hãy cho em một cơ hội, Phương lo em sẽ sụp đổ và bất cần nên phải xin bé Thy ở bên em thêm vài ngày, hứa hẹn với em một thời gian sẽ quay về. Thực ra Phương nói với anh thời gian hứa hẹn đó là để Phương giúp em quên Thy. Giờ thì chưa được bao lâu, bé Hân nói hết với em rồi. Phương buồn và lo lắng, vì Phương sợ em sẽ giận Phương và Phương không thể ở bên cạnh em tự nhiên như trước nữa.
– Phù!
Tôi thở dài, chen ngang lời anh Phong nói, mọi chuyện tôi đã được bé Hân nói, giờ nghe lại… cứ như lần đầu nghe được vậy.
– Thực ra anh nghĩ Phương làm vậy là không hợp lý, có lẽ để Thy dứt khoát với em từ trước tốt hơn. Nhưng Phương vẫn muốn giữ Thy ở lại với em, Phương làm tất cả vì lo cho em. Em cảm thấy sao? Sau tất cả mọi chuyện em có đau không? Em nên biết em đau một thì Phương đau mười. Chuyện cũng vỡ lỡ hết rồi, anh cũng không giấu em làm gì. Sự quan tâm Thy dành cho em chỉ một vài tháng, thậm chí còn bị chia sẻ nhưng Phương quan tâm em thời gian nhiều hơn Thy nhiều và toàn tâm toàn ý, không chia sẻ bất kỳ ai kể cả anh.
– Dạ! Em hiểu!
– Lúc trở về Việt Nam, điều không may của Phương là gặp em sau Thy. Phương rất buồn nhưng vì muốn em hạnh phúc Phương im lặng. Phương định sau khi chuyện của em ổn Phương sẽ rời khỏi Việt Nam, nhưng sau cái hôm đám cưới của Thy, nhìn em đau buồn như vậy Phương quyết định ở lại, đuổi anh về Mỹ. Phương nói sẽ không tin ai nữa, không cần ai nữa, Phương sẽ ở lại với em. Em hiểu rồi chứ?
– Dạ! Em hiểu? Nhưng mà…
– Em cảm thấy mình không xứng đáng chứ gì?
– Dạ!
– Vậy thì hãy tự mà làm cho mình xứng đáng. Hôm nay anh nói với em, Phương mà biết sẽ giận anh lắm. Dù sao anh cũng sắp phải về Mỹ, ba anh không cho anh ở đây nữa, công ty đang cần anh về trong khi Phương thì không chịu về. Em hãy suy nghĩ lời anh mà làm sao cho mình xứng đáng đi, đừng làm chị em buồn và lo lắng như hôm nay nữa, em có biết chạy xe xuyên đêm từ Sài Gòn lên đây nguy hiểm lắm không?
– Dạ! Em biết rồi!
– Ý anh không phải ép em có tình cảm gì đó với Phương. Anh chỉ muốn em trưởng thành hơn, quan tâm Phương nhiều hơn, đừng làm Phương buồn nữa. Thời gian qua Phương phải chịu nhiều chuyện không vui rồi. Không có anh ở đây, em là người duy nhất phải chăm sóc cho Phương.
– Dạ… em sẽ cố gắng. Vậy chừng nào anh về Mỹ?
– Khoảng hết tháng này, chậm nhất đầu tháng tới vì giữa tháng anh phải hoàn thành khóa học, không bỏ dở được. Ba anh hối thúc hoài mà anh chưa an tâm để Phương ở đây một mình. Sau này nếu mọi chuyện tốt đẹp anh nghĩ em từ từ sẽ biết thêm một số chuyện nữa về Phương, có liên quan em trong đó nữa.
– Dạ!
Anh Phong cầm lon bia lên uống một hơi cạn lon, tôi cũng im lặng nhấm nháp ly cà phê đắng quen thuộc của mình. Trong tôi bây giờ cảm giác bối rối xâm chiếm lấy đầu, chẳng nghĩ được gì, càng không nói được gì ra hồn với anh Phong. Hai anh em ngồi thêm một chút thì anh Phong quyết định về.
– Thôi về! Chắc Phương đang sốt ruột lắm. Anh còn phải qua nhà thằng bạn một chút rồi đi Sài Gòn.
– Dạ anh đi cẩn thận.
– Được rồi anh lái xe đường dài quen lắm, không sao đâu. Em với Phương ở chơi vài ngày rồi tranh thủ về Sài Gòn đi học đi, đừng có bỏ học hoài.
– Dạ! À anh chờ chút em mua sữa cho chị.
– Ừ!
Tôi chạy đi mua cho chị một phần sữa đậu nành nóng hổi và một cái bánh ngọt rồi mới lên xe anh Phong trở về khách sạn. Tạm biệt anh Phong, tôi lặng lẽ lên phòng, chị ngồi ngủ gục ở ban công, tay ôm cái gối bông chứng tỏ nãy giờ chị ngồi nhìn xuống đường để chờ tôi. Tôi để bánh sữa xuống bàn, kéo ghế ngồi gần, lấy cái mền đắp lên người chị. Đụng chạm nhẹ, chị khẽ cựa người nhưng vẫn nhắm mắt ngủ ngon lành. Tôi nhìn chị, rồi vuốt vuốt mái tóc chị thì thầm:
– Chị à! Nhóc phải làm gì bây giờ? Nhóc xin lỗi… nhóc nghĩ mình còn yêu cô ấy nhiều lắm…
Tất nhiên tôi nói một mình thôi, chứ chị ngủ ngon làm gì mà nghe được mà trả lời tôi. Mỗi ngày trôi qua, tôi biết về chị nhiều hơn, cảm nhận điều gì đó rõ ràng hơn mặc dù tôi chưa chắc chắn lắm. Chị là ai, là gì của tôi… chính tôi lúc này cần thêm thời gian để tìm ra. Có một điều quan trọng ngay lúc này tôi cần làm đó là phải đưa chị vào giường ngủ đã, để ngồi đây cảm lạnh là mai khỏi đi đâu chơi luôn. Để sang một bên những suy nghĩ về em, để một bên nhưng khó xử về chị, trước mắt vẫn tiếp tục làm một người xứng đáng để chăm sóc chị mới cần thiết hơn. Tôi chờ em hay không, đó là chuyện của thời gian mười năm dài đằng đẳng phía trước, nhưng chị là hiện tại, bên cạnh tôi ngay bây giờ.
– Nhóc về rồi hả? Sao hổng kêu chị dậy?
– Thấy ngủ ngon quá. Bộ nhóc làm chị thức hả?
– Uhm! Có đồ ngốc mới hổng biết có người ẵm mình lên giường.
– Ờ! Vậy lỡ dậy rồi, có ăn bánh uống sữa không, hay ngủ đi để đó nhóc xử.
– Xí! Đừng hòng giành bánh của chị. Ngồi nhìn miệng đi, của chị mà hihi.
– Ham ăn ghê. Không sợ mập hả?
– Đáng ghét!
Chị vui vẻ mở cái bánh ra ăn ngon lành, uống hết bịch sữa tôi đem về rồi mới chịu leo lên giường nằm nhắm mắt ngủ. Khách sạn này không có ghế sô-pha để tôi nằm, cho nên bị chị kéo lên giường ngủ chung. Chị lấy điện thoại mở bài hát, tôi lặng lẽ lên giường nằm cạnh chị. Chị quay sang ôm tôi, tôi mỉm cười, nhắm mắt, để đầu lăn sang vai chị, cảm nhận hơi ấm và nhịp thở đều đều của chị.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy khi ánh nắng đã chiếu vào phòng. Chị vẫn ngủ say, tôi nhẹ nhàng trượt ra khỏi giường, mặc quần áo rồi ra ngoài, đi bộ dọc bờ hồ như mọi khi. Trời mát mẻ, gió thổi nhẹ, tôi ngồi xuống ghế đá, nhìn hồ nước lặng, suy nghĩ về mọi chuyện. Tôi biết mình phải làm gì, phải đối mặt với sự thật, dù nó đau đớn đến mức nào. Tôi lôi bức thư ra, hít một hơi sâu, rồi cầm dao gọt viết, nhẹ nhàng xé nó ra từng mảnh. Những mảnh giấy bay theo gió, biến mất trong không gian. Tôi thở dài, cảm thấy nhẹ nhàng hơn, như thể gánh nặng trong lòng đã được giải phóng.
Tôi quay trở lại khách sạn, chị vẫn ngủ say. Tôi nhẹ nhàng lay chị dậy, chị dụi mắt cười:
– Sáng rồi hả? Ngủ ngon không?
– Ngủ ngon lắm, chị không ngủ lung tung chứ?
– Làm gì có, chị là con gái mà.
Chị cười, ngồi dậy, hai chị em cùng nhau xuống nhà ăn sáng. Trời hôm nay thật đẹp, mặt trời ấm áp, không khí trong lành. Tôi và chị bước đi trên con đường quen thuộc, lòng tôi nhẹ nhàng, như thể một trang mới của cuộc đời đã mở ra.