97. Chương 97: Lời Từ Biệt

Câu Chuyện Đời Tôi

Chương 97: Lời Từ Biệt

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 97 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chị Thủy và chị hai nhỏ không nói thêm gì nữa, ngồi thêm một lúc rồi tính tiền rời khỏi quán. Còn tôi vẫn muốn nán lại, nhấm nháp ly cà phê đắng ngắt của riêng mình. Một người sắp xa tôi, theo cách mà tôi chọn… dù biết rằng điều đó ích kỷ, nhưng thà ích kỷ để Hân quên được tôi, tôi nghĩ như vậy vẫn tốt hơn. Từ nhỏ, mỗi khi tham gia đội văn nghệ ở khu phố, tôi luôn thích đảm nhận những vai ác, phản diện trong các vở kịch do thầy cô dàn dựng… Lớn lên, tôi chỉ đơn giản là tự diễn chính mình, đóng vai trò đạo diễn cho câu chuyện đời mình.
Gần đây, chẳng mấy khi có bạn gọi rủ đi chơi. Phần lớn họ đã xem tôi là kẻ thẳng thừng đến mức đáng ghét nhất mà họ từng biết. Tôi cứ ngồi đó, để tâm trí trôi theo những suy nghĩ mông lung, đến khi bụng đói cồn cào mới lê xe qua nhà chị kiếm chút gì bỏ bụng. Mỗi khi mệt mỏi, chán chường, tôi lại tìm đến chị như một bản năng. Chỉ ở đó, tôi mới không cần phải đeo chiếc mặt nạ giả tạo kia.
Một tuần nữa lại trôi gần hết. Ngày mai, theo tôi biết, là ngày Hân bay đi. Tôi chẳng làm gì cả, vẫn lặng lẽ đi học, đi làm như mọi ngày. Nụ cười, gương mặt tôi vẫn vậy – lạnh lùng, vô cảm trước bất kỳ ai, dù là bạn bè hay khách lạ. Một vẻ ngoài bất cần đến mức chính tôi cũng cảm thấy rợn người. Có lẽ, khi con người ta sắp mất đi điều gì quen thuộc, họ sẽ hoang mang và tiếc nuối. Tôi cũng vậy, chỉ là cố nén chặt trong lòng, cố gắng giữ cho đến khi mọi thứ kết thúc trọn vẹn. Nếu để cảm xúc vỡ òa ngay lúc này, mọi thứ chỉ càng thêm tan nát.
Tan ca, tôi chạy xe đến nhà Hân, dừng lại ở góc hẻm đối diện, ánh mắt vô thức hướng sang như tìm kiếm một điều gì thân quen. Nhà nhỏ vẫn sáng đèn, bên trong có lẽ chị hai đang lo những việc cuối cùng cho Hân lên đường. Hôm thứ Tư, chính tôi là người chở chị của Hân đi lấy vài món đồ nhỏ từ người quen gửi theo hành lý. Bỗng dưng cánh cửa mở ra, một bóng người quen thuộc bước ra – là Hân. Nhỏ đứng khoanh tay trước ngực, dựa lưng vào cửa.
Ánh đèn đường mờ nhạt không đủ để tôi nhìn rõ ánh mắt nhỏ đang hướng về đâu, nhưng tôi biết, dáng người đó là của Hân. Nhỏ bước ra sân, mở cổng rồi đi loanh quanh trước nhà, không hiểu em đang làm gì, tôi cũng chẳng dám đoán. Bỗng nhiên, nhỏ cầm điện thoại lên. Vài giây sau, túi quần tôi rung lên, màn hình sáng loé.
Tôi lùi sâu vào trong bóng tối, sau gốc cây, nhìn vào màn hình: Hân gọi. Phải mất cả hồi chuông, tôi mới quyết định bắt máy. Đầu dây bên kia im lặng đến mức tôi chỉ nghe được tiếng tivi vọng ra từ nhà nhỏ.
– Anh!
– Ừ! Anh nghe đây.
– Anh đang làm gì vậy?
– Anh chuẩn bị đi ngủ.
– Sao lại ngủ sớm thế?
– Ừ!
– Em… sắp đi xa rồi. Anh biết chưa?
– Ừ, anh biết rồi.
– Anh không định gặp em lần cuối sao?
– Anh nào có mặt mũi nào để gặp em nữa.
Tôi khẽ mỉm cười.
– Vì chuyện đó sao?
– Ừ, là vì chuyện đó.
– Em muốn một lời giải thích.
– Giải thích để làm gì?
– Anh làm sai mà vẫn không chịu nói rõ à?
– Vì anh sai nên anh chẳng có gì để giải thích.
– Anh…! Thật sự anh lạnh lùng với em đến vậy sao, M?
– Anh xin lỗi!
– Có quá muộn chưa, anh? Chỉ cần anh gặp em, chỉ cần anh giải thích, em có thể tha thứ cho anh mà.
– Em hiểu lầm rồi. Anh xin lỗi vì đã làm em buồn, còn chuyện giữa anh và Ngân… anh không thấy mình sai với bản thân.
– Tới giờ anh vẫn cứng rắn vậy sao, M? Ngay từ đầu, anh coi em là gì?
– Em chỉ là một trong những mối tình của anh thôi. Nghe này, từ ngày anh biết sự thật về Thy, anh đã không còn là M của ngày xưa nữa. Anh không còn hứng thú với tình yêu chân thành nữa. Với anh, tất cả chỉ là một trò chơi. Em, Ngân, và vài cô gái khác… không ai có thể giữ anh cho riêng mình. Con người anh, em hiểu rõ mà – đa tình mới là bản chất. Vì vậy, nếu em muốn ở bên anh, em phải chấp nhận những chuyện như lần em bắt gặp anh và Ngân ngủ cùng nhau. Nếu em không thể chấp nhận con người thật của anh, thì tốt nhất là nên rời xa. Em thấy đó, không có em, không có Thy… anh vẫn không hề cô đơn. Anh dễ dàng tìm được không chỉ một mà nhiều người bên cạnh. Có lẽ Thy đã chọn nhầm người để chơi trò tình cảm. Giờ đây, anh sẽ cho em và cả cô ấy thấy, ai mới là người chơi giỏi hơn.
– Anh thay đổi đến mức này sao, M? Anh khiến em sợ hãi con người anh bây giờ, anh có biết không? Anh tàn nhẫn và độc ác quá! Ngân đâu liên quan đến chuyện này, sao anh kéo cô ấy vào?
– Anh không kéo ai cả. Chính cô ấy tự đến với anh.
– Còn em? Anh nói gì về em?
– Em là cô gái tốt. Em xứng đáng có một người yêu thương em toàn tâm toàn ý. Còn anh… anh không thể yên phận với một người, em à. Có thể lúc đầu anh đã như vậy với Thy, nhưng con người đó không phải là anh. Em không có lỗi với sự thay đổi của anh. Bản chất anh là như vậy. Lỗi duy nhất của em là đến sau. Em đến với anh đúng vào thời điểm anh chẳng còn thiết tha yêu ai hết.
– Anh quá đáng lắm! Giờ em mới biết, anh không nói thì thôi, chứ nói ra toàn những lời làm tổn thương người khác. Anh thật sự muốn em rời xa anh đến vậy sao?
– Anh không muốn ai rời xa anh. Nhưng anh cũng chẳng thèm giữ ai bên mình. Đến thì anh đón, đi thì anh chào. Đơn giản và rõ ràng.
– Anh muốn em xa anh đúng không? Được! Em sẽ đi, khỏi phải nhìn mặt anh làm phiền lòng. Anh thật đáng sợ. Giờ em mới hiểu, Thy rời xa anh là may mắn.
– Ừ!
– Hãy nhớ kỹ những gì anh làm với em hôm nay. Nếu em không thể tiếp tục yêu anh, thì em sẽ tiếp tục hận anh. Chỉ có như vậy, em mới không bao giờ quên được khoảng thời gian sai lầm này.
– Em không cần làm vậy. Anh không quan tâm em hận hay yêu anh. À, nếu em đổi ý, anh sẽ cố cắt đứt những mối quan hệ khác nếu em trở lại.
– Anh đừng làm khổ mình vì em như vậy, M à. Em… em sợ con người anh rồi!
– Ừ! Tùy em!
Tôi khẽ mỉm cười trong điện thoại.
– Ngày mai em sẽ không còn ở đây nữa. Dù sao cũng từng bên nhau. Anh có muốn ra tiễn em không? Yên tâm, em sẽ không làm gì anh đâu.
– Anh nghĩ mình không hợp với những cảnh chia tay chia chân ấy.
– Thật sự không tới sao?
– Để anh suy nghĩ lại. Thôi, em đi ngủ sớm đi, mai còn đi. Ngủ ngon nhé!
– Anh!
Tôi tắt máy. Đây là lần đầu tiên tôi chủ động cúp điện thoại trước một người từng quan trọng với mình. Bên kia hẻm, tôi thấy em ôm mặt ngồi thụp xuống đường, điện thoại rơi xuống đất, màn hình vẫn sáng. Tôi quăng luôn chiếc điện thoại của mình xuống đất bằng hết sức lực, rồi dựa lưng vào tường. Tôi mở mắt, khẽ quay mặt nhìn về phía Hân. Em vẫn ngồi đó. Tôi cảm nhận được em đang khóc. Giá như có thể chạy qua, ôm em vào lòng và xin lỗi. Nhưng tôi không thể. Chỉ biết đứng yên, chôn chân tại chỗ mà nhìn.
Rồi cũng có người giải thoát cho cả hai. Chị hai nhỏ bước ra, ngồi xuống bên cạnh ôm lấy em. Một lúc sau, hai người dìu nhau vào nhà. Cánh cổng sắt khép lại, tôi mới dám bước ra giữa đường, nhìn theo, hai tay siết chặt trong túi quần.
Có lẽ, mọi chuyện sắp kết thúc thật rồi. Tôi khẽ mỉm cười, quay lưng dắt xe ra, nổ máy, bật đèn chiếu sáng lối hẻm. Những mảnh vỡ điện thoại văng tung tóe phía trước. Mất khá lâu tôi mới nhặt được chiếc sim, nhét vội vào túi, rồi chạy xe sang nhà chị.
Đến nơi, tôi đi thẳng lên phòng. Vừa nhìn thấy mặt tôi, chị đã nhún vai, mỉm cười – như thể đã hiểu mọi chuyện.
Tôi mỉm cười, kéo chị lại, moi trong túi ra những mảnh vỡ điện thoại.
– Chị còn điện thoại nào dư không? Cho nhóc mượn dùng tạm.
– Còn! Để chị lấy cho. Khùng hết biết luôn à!
Chị đi xuống nhà một lúc rồi quay lên, xòe tay đưa tôi một chiếc điện thoại màu đen dán đầy những ngôi sao hồng.
– Nè, nhóc dùng tạm đi. Cái này của tên Phong, điện thoại cũ nó đó!
– Ừ!
May mắn là tôi luôn lưu số trên sim. Lắp vào là có đủ danh bạ. Tôi tìm số chị Thủy.
– Alo, chị nghe đây!
– Mai Hân bay lúc mấy giờ vậy chị?
– 11 giờ bay, khoảng 9 giờ có mặt làm thủ tục đó em.
– Dạ, em biết rồi.
– Ủa, mai em định ra tiễn nó hả?
– Chị đừng nói với Hân là em hỏi giờ nha.
– Ừ!
– Nhớ đó! Thôi, chị ngủ đi. Mai đưa Hân đi xong, chị gọi em, mình qua cà phê chơi.
– Ok, M!
Tôi tắt máy, trả điện thoại cho chị cất, rồi nằm dài ra ghế sofa, nhắm mắt. Một lúc sau, chị đi lại, ngồi xuống sàn, ngả đầu lên tay tôi.
– Mai bé Hân đi rồi, nhỉ?
– Ừ!
– Nhóc sẽ ra tiễn chứ?
– Nhóc… chưa biết nữa!
Tôi ngả đầu, hít nhẹ hương tóc chị, tay xoa nhẹ lên vai.
– Nhóc thay đổi quá nhiều với cô ấy… Nhóc đã làm điều tệ hại, tàn nhẫn với Hân. Chắc em ấy đau lắm, chị à!
Chị nhìn sâu vào mắt tôi, tay nhẹ nhàng vuốt má.
– Chị biết! Chị còn biết, bé Hân đau một thì nhóc của chị đau mười… Hì hì, còn một người khác, đau tới một trăm.
Tôi giật mình, rồi cúi xuống, mỉm cười nhìn chị.
– Vậy… cho nhóc xin lỗi người kia nha. Sắp kết thúc rồi… sắp xong chuyện rồi.
– Hì hì, đồ ngốc!
Chị cười khẽ, xoay người, kéo tay tôi làm gối, rồi nhắm mắt. Tôi thở dài, căn phòng lại chìm vào im lặng đến não lòng. Tôi mỉm cười, chìm vào giấc ngủ. Ngày mai, lại có một người ra đi.
Nửa đêm tỉnh giấc, miệng khô rát, tôi loay hoay trong bóng tối tìm nước uống. Không cần đi đâu xa, ly nước đã đặt sẵn trên bàn. Tôi mỉm cười – chắc chắn là chị rót sẵn cho tôi. Uống xong, tôi lắc đầu, bế chị lên giường, đắp chăn, chỉnh điều hòa ấm hơn một chút, rồi cầm ly nước ra ngồi gần ban công. Bên ngoài, khung kính không trăng, không sao, chỉ có ánh đèn cổng le lói như điểm sáng duy nhất giữa trời đêm. Bốn giờ sáng. Một thằng nhóc ngồi đó, đợi trời sáng – lòng nôn nao như sợ trễ chuyến đi xa.