Câu Chuyện Đời Tôi
Chương 98: Tạm biệt
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 98 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ánh nắng chiếu vào phòng, tôi giật mình tỉnh giấc lần nữa, lần này có thêm chiếc chăn phủ lên ngực. Người tôi cứng đờ vì đã quen ngủ ngồi trên ghế. Vội nhìn đồng hồ, thở phào nhẹ nhõm khi thấy mới 7 giờ sáng. Quan sát từ trên cao, chị đang cầm kéo đi quanh khu vườn nhỏ của mình, tay cầm vài nhánh hoa đỏ tươi, hồng hồng. Sau khi vệ sinh cá nhân xong, tôi xuống nhà, thím Ba chào tôi tươi cười rồi rủ tôi ra vườn chơi chờ thím làm đồ sáng. Chị vừa cắt hoa xong, ngồi ghế cắm vào bình, không biết cắm kiểu gì mà cứ nhét hết toàn bộ số hoa vào, chẳng khác gì tôi có thể làm được.
– Chị dậy lâu chưa?
– Dậy cả tiếng rồi, đồ ngốc!
– Ừ!
– Sáng nay định làm gì?
– Chưa biết!
– Làm gì mà không biết. Đồ ngốc!
– Ừ!
Tôi mỉm cười, ngồi cạnh chị dựa lưng vào ghế, ngắm nhìn khu vườn nhỏ. Thực sự không biết phải làm gì cho hết buổi sáng. Thím Ba mang đồ sáng ra, toàn món Tây nhưng không ai thèm dùng dao, cứ lấy nĩa cắm vào ăn cho nhanh.
– Nếu không biết làm gì, sao không làm theo ý mình muốn? Đừng cố tỏ ra bất cần nếu biết mình không thể. Có những chuyện mình muốn làm thì cứ làm, dù chỉ một lần còn hơn suốt đời không làm được. Trước mặt chị, không cần phải tỏ ra lạnh lùng bất cần. Chị biết em là ai mà!
Chị mỉm cười vừa ăn vừa nói. Tôi im lặng không trả lời. Chị đưa miếng thịt trong đĩa tôi sang cho mình, cắn ngon lành.
– Chị không muốn sau này em phải hối hận đâu. Hihi! Đi!
Chị đứng dậy, kéo tay tôi.
– Đi đâu?
– Sân bay chứ còn đâu!
– Nhưng!
– Đi! Đây là lệnh!
– Nhưng chưa ăn… xong…
Chẳng nói chẳng rằng, chị kéo tôi chạy vào gara, bắt tôi đẩy xe ra. Sau lưng nghe tiếng thím Ba gọi theo khi thấy hai đứa chưa ăn xong đã vội vã chạy xe khỏi nhà. Con đường ra sân bay hôm nay khá thuận lợi, không tắc xe, ít bị dừng bởi đèn đỏ. Đến nơi, tôi gửi xe rồi dắt tay chị vào ga quốc tế.
– Không biết bé Hân đứng ở cổng số mấy nữa. Chị xem thử!
Chị kéo tôi chạy đến bảng điện tử, tôi chẳng biết cách tra thông tin thế nào.
– A! Thấy rồi, chị đoán bé Hân sẽ đi chuyến đó. Nhưng không biết bé Hân đang ở đâu. Em gọi điện thoại hỏi thử đi.
– Ừ ừ!
Tôi nhắn tin cho chị Thủy, nháy máy vài giây để chị biết. Một lúc sau, chị gọi lại.
– Alo, em đang ở đâu M?
– Dạ đứng ở cột số 1. Chị ở đâu?
– Đang ngồi chơi ở cột số 8. Em đến đây hôn?
– Dạ được rồi! Chị cứ ở đó, đừng nói Hân biết em ra đây nhé.
– Sao vậy?
– Vì em không muốn có chuyện rắc rối vào phút cuối. Chị cũng biết tính của Hân mà. Em ở đây được rồi, chị cứ bình thường là được.
– Uhm, chị hiểu rồi. Bọn em ai cũng cứng đầu hết. Chị bó tay tụi em luôn!
Tôi cúp máy, quay sang kéo chị chen vào dòng người, đến cột số 6 tôi dừng lại, từ từ đưa mắt tìm kiếm. Mất khá lâu, tôi đi vòng quanh rồi mới nhìn thấy bé Hân cùng nhóm bạn đang đứng trò chuyện gần cột số 8. Tôi kéo chị chạy qua bên đường, tìm một góc thuận lợi có thể nhìn thấy bé.
– Sao em không qua bên kia?
– Thôi! Như vậy là đủ rồi.
– Thật sự em không muốn nói chuyện với bé Hân sao?
– Ừ! Em không có gì để nói nữa. Hơn nữa, bạn bè bé đang ở đó, em không muốn phá hỏng không khí của họ.
– Vậy chị sẽ gọi bé Hân ra riêng cho em nhé.
– Được rồi, chị biết lo cho em. Nhưng em đã nói để em tự giải quyết chuyện này, chị đừng lo nhé.
– Uhm! Tại chị…
– Khờ quá!
Tôi mỉm cười, vuốt nhẹ lên mặt chị rồi kéo chị ngồi bệt xuống đường. Phía bên kia, giữa dòng người chia tay, bé Hân nổi bật bởi phong cách ăn mặc đặc biệt, nhóm bạn của bé cũng vậy, hầu hết đều cao ráo và xinh xắn. Chị Thủy vừa nói chuyện vừa lén xoay quanh như tìm tôi, có lẽ mãi không thấy tôi đâu nên chị đi ra góc riêng gọi điện thoại.
– Alo M, em đang ở đâu?
– Gần đây, em nhìn thấy mọi người rồi!
– Uhm, chị sợ em tìm không ra, đông quá! Em đứng chỗ nào?
– Đứng gần chị thôi! Chị đừng tìm em nữa, sau khi tiễn Hân xong gặp nhau ngoài cột số 1 nhé.
– Ok em!
Tôi và chị ngồi im lặng, nhìn bé Hân. Xung quanh, người ta chia tay nhau với đủ mọi cảm xúc: người cười, người khóc, người im lặng nhìn về phía xa xăm, người chăm chú vào việc gì đó để giết thời gian.
– Anh định ngồi đây không gặp bé Hân lần cuối sao?
Tôi giật mình quay lại, bé Ngân đang đứng cạnh, khoanh tay nhìn về phía Hân.
– Ủa? Sao em biết anh ở đây?
– Chị Thủy nói! Em tìm anh cả buổi, tưởng chỉ mình em đứng xa tiễn bé Hân thôi chứ! Hihi!
– Em về Sài Gòn hồi nào?
– Tối qua! Ủa anh đi với bạn hả?
Tôi mỉm cười, kéo chị đứng dậy.
– À! Đây là Phương, chị của anh. Còn đây là Ngân, bạn của Hân.
– Hi Ngân! Sao em không chơi với bé Hân?
Bé Ngân mỉm cười, gỡ chiếc kính đen kẹp vào trước ngực.
– Em làm chuyện có lỗi với anh, sao dám lại gần được chị.
– Sao vậy?
– Hihi! Em đóng vai ác với anh này nè!
Bé Ngân chỉ tay vào tôi, chị tròn mắt nhìn Ngân rồi quay sang nhìn tôi, không biết chị hiểu gì không nhưng tôi nghĩ chắc rồi cũng phải kể với chị nghe thôi.
– Vậy Ngân cũng ngốc giống tên này hen! Hihi
– Dạ!
Cả ba người đều cười khẽ với suy nghĩ riêng sau câu nói của chị. Tôi im lặng tách ánh mắt nhìn sang bên kia, nơi bé Hân cũng đang đưa mắt nhìn xung quanh tìm kiếm gì đó giữa đám đông.
– Anh có hối hận không?
– Không em!
– Hì! Đẩy một cô gái tốt như vậy đi xa mình mà không hối hận sao?
– Không!
– Anh lạnh lùng ghê!
– Không phải lạnh lùng đâu! Tại hắn rất ngốc đó Ngân! Hihi!
Chị liếm lưỡi cốc nhẹ vào đầu tôi, bé Ngân cũng cười nhẹ. Tôi xoa đầu, ánh mắt vẫn nhìn về phía Hân.
– Anh không có quyền hối hận Ngân à. Chuyện này do anh làm, anh muốn làm, anh đã làm rồi thì anh cũng không được quyền hối hận.
– Nhưng em nghĩ anh làm hơi quá với bé Hân! Em thấy bé ấy có quyền được chọn lựa nhưng em, chị Hai, chị Thủy, nhất là anh đã không cho bé ấy chọn. Em sợ bé ấy sẽ không hạnh phúc.
– Ừ! Hân có quyền chọn lựa, nhưng anh cũng vậy. Có thể sau này Hân sẽ hận anh, hoặc không bao giờ hiểu cho anh… nhưng anh vẫn vui vì làm điều này. Quan trọng nhất là cô ấy đáng có cuộc sống tốt hơn. Đồng ý là Hân có quyền chọn lựa riêng nhưng cô ấy không nên vì ai đó mà từ bỏ ước mơ của mình. Cơ hội du học và công việc đó là ước mơ từ nhỏ của cô ấy. Cho dù anh có tình cảm với Hân nhiều ra sao, anh cũng không cho phép mình phá hỏng ước mơ của Hân.
– Hix! Anh đúng là hết thuốc chữa. Cứng đầu số một luôn. Dù sao em vẫn thấy mình đã tiếp tay cho một việc sai.
– Ừ! Sai mà cũng có người tiếp tay, em cũng đâu có mềm đầu hơn anh.
– Hihi! Em có lý do riêng mà.
– Thì anh cũng có lý do của anh, không phải anh cao thượng gì, chỉ là anh còn một lý do rất rất quan trọng để đẩy Hân đi xa anh. Coi như anh em mình huề. Thôi không nói đến việc này nữa. Đã làm rồi, còn vài chục phút nữa là trọn vẹn, anh không muốn có sự cố xảy ra ở phút cuối này.
Bé Ngân cười, đưa hai tay chụm vào nhau lắc đầu, tỏ vẻ bó tay với tôi. Chị cũng nghiêm mặt lắc đầu, tỏ vẻ đồng tình. Không ai nói gì nữa, nhường chỗ lại cho những ồn ào xung quanh. Thời gian nhẹ nhàng trôi qua trước mắt, đồng hồ điểm giờ Hân phải vào chuẩn bị bay. Những cái ôm cuối cùng trước khi đi xa, mọi thứ chợt nhòa trước mắt. Tôi im lặng, cho hai tay vào túi, từng bước tiến đến khoảng trống có thể nhìn rõ bé Hân nhất. Có thể thấy bé Hân cũng đang xoay quanh tìm kiếm, tôi vội nép vào một chiếc taxi đang dừng trước mặt. Tôi đứng đó cho đến khi bóng bé khuất dần phía sau cánh cổng, cũng là lúc bạn bè bé phát hiện ra sự có mặt của tôi.
– Thằng chó! Mày tới đây làm gì?
– Mặt mày dầy quá nhỉ? Tiếc lắm hả?
– …Khốn nạn! … Đê tiện!
Những người bạn của bé tưởng chừng nhảy vào cho tôi một trận, tiếng họ chửi, tiếng họ mắng nhiếc, mỉa mai tôi khiến nhiều người xung quanh nhìn tôi bằng ánh mắt ái ngại, soi mói. Không quan tâm, tôi hoàn toàn không quan tâm, đôi mắt tôi chỉ cố nhìn vào phía bên trong, nơi bóng dáng người tôi làm đau đang dần xa mờ giữa dòng hành khách đang nhích từng bước. Thêm một người xa, thêm một người vì thằng tôi mà đau, chỉ mong thời gian sẽ nhanh chóng xóa nhòa ký ức trong bé, chẳng mong bé tha thứ cho tôi, chỉ muốn bé sẽ sống tốt hơn mà thôi.
Tiếng máy bay gầm rú phía xa, tôi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, không biết chiếc máy bay ấy có Hân trên đó không, đôi khi chỉ là sự tượng trưng của việc bé thực sự rời xa khỏi tôi, con đường phía trước bé sẽ đi, hy vọng bình an và may mắn. Sài Gòn ngột ngạt cái nắng trưa, xô bồ nhưng dường như bình lặng với tôi, bởi tôi bất cần hay bởi tôi không quan tâm đến những ồn ào xung quanh.
"…Xin lỗi em, vì tôi không là người em mơ…
Xin lỗi em vì tôi đã làm em đau…
Xin lỗi em vì tôi đã dối em thật nhiều…
……………………………………………….
…Vẫn biết yêu, là sẽ đau…
…