Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 100: Thẩm Lãng ra đòn chí mạng! Ngươi hãy rửa cổ chờ chết đi!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mọi người đều cảm thấy Thẩm Lãng đã xong đời.
Không ai có thể cứu được hắn.
Ôi, thật không ngờ Thẩm Lãng lại thích tìm đường chết đến mức này.
Lý Văn Chính lạnh lùng liếc nhìn Trương Tấn.
Ánh mắt đó rõ ràng muốn nói: Trương Tấn, ngươi hãy xem uy lực của Lý Văn Chính ta đây.
Mấy trò mèo trước đây của ngươi có là gì, chẳng làm tổn hại được sợi lông nào của Thẩm Lãng cả.
Lý Văn Chính ta ra tay, dứt khoát một chiêu phải kết liễu.
Trương Tấn không nói gì, chỉ cười cợt với Lý Văn Chính.
Lý Văn Chính nhìn Kim Mộc Lan, thản nhiên nói:
- Kim tiểu thư, nàng và Thẩm Lãng vạch rõ ranh giới bây giờ đã không còn kịp nữa, nhưng dù sao có một thái độ rõ ràng vẫn tốt hơn là không có gì cả, nàng thấy có đúng không?
Kẻ này đối với Mộc Lan cũng có dã tâm.
Mặc dù hắn che giấu rất kỹ, nhưng Thẩm Lãng liếc mắt một cái đã nhận ra.
Dù sao cũng là chuyện bình thường, tất cả đàn ông thành Huyền Vũ đều ôm ảo tưởng về Mộc Lan.
Công chúa thành Huyền Vũ, đệ nhất mỹ nhân Nộ Giang, không phải nói cho vui đâu, nàng thực sự là tình nhân trong mộng của mọi đàn ông.
Lý Văn Chính này cũng không ngoại lệ.
Có lẽ từ nhỏ đến lớn, hắn đối với Mộc Lan càng thêm cuồng nhiệt.
Cuối cùng, hắn thấy bản thân vô cùng ưu tú, toàn bộ thành Huyền Vũ, trừ hắn ra, đại khái không có người đàn ông nào khác có thể xứng đôi với Mộc Lan.
Cho nên, khi Mộc Lan gả cho Thẩm Lãng, người căm hận nhất trong lòng chẳng phải là Lý Văn Chính sao?
Cho dù hắn vĩnh viễn cũng không thể trở thành người ở rể, thậm chí mãi mãi cũng sẽ không cưới Mộc Lan.
Bởi vì hắn là người của quốc quân, nhất định phải đứng đối lập với các quý tộc lâu đời.
Nhưng mà ta không có được cô gái này thì bất kỳ người đàn ông nào khác cũng đừng hòng có được, đại khái đây là tâm lý bình thường của bất kỳ người đàn ông nào phải không?
Mộc Lan thờ ơ đáp lại:
- Ta và Thẩm Lãng là vợ chồng một thể, không cần Lý đại nhân phải bận tâm.
Ánh mắt Lý Văn Chính lạnh đi, thật không ngờ Kim Mộc Lan lại nông cạn đến thế, bị vẻ ngoài tuấn tú của tên tiểu bạch kiểm Thẩm Lãng hấp dẫn.
Chẳng lẽ nàng không biết, sức hấp dẫn của đàn ông nằm ở nội tâm sao?
- Vậy sau này nàng có thể phải đến ngục thất kinh đô mà gặp Thẩm Lãng đó. - Lý Văn Chính ra lệnh:
- Còn đứng ngây ra đó làm gì? Bắt Thẩm Lãng, đeo xiềng xích, áp giải về kinh đô.
Hai võ sĩ áo bạc cầm xiềng xích tiến lên, muốn bắt Thẩm Lãng xích lại.
Mộc Lan đứng dậy, chân ngọc nhẹ nhàng nhún một cái, bay xuống trước mặt Thẩm Lãng, nhuyễn kiếm trong tay khẽ lay động trong không khí.
Ngay lập tức, hai võ sĩ áo bạc chẳng dám tiến lên.
Lý Văn Chính lạnh giọng hỏi:
- Kim Mộc Lan, nàng muốn mưu phản sao?
Kim Mộc Lan nói:
- Lý Văn Chính đại nhân, trước khi ngài muốn bắt người, vì sao không nghe phu quân của ta nói gì đã?
Lý Văn Chính nói:
- Hắn còn có tư cách nói chuyện sao? Có lời gì thì vào trong đại lao mà nói.
Kim Mộc Lan nói:
- Đối mặt Ngân y Tuần sát sứ, lẽ nào chúng ta không có cả cơ hội giải thích rõ ràng sao? Phủ Ngân Y các người có phần cũng quá chuyên quyền độc đoán rồi.
Lý Văn Chính cười gằn hỏi vặn:
- Thẩm Lãng còn muốn nói gì nữa? Nói rằng lúc in ấn quyển sách này, dùng chữ in rời bị lỗi, cho nên mới khiến Chu biến thành Tru?
Đó cũng là một lý do khá tốt nha, tuy rằng nghe không thuận tai mấy, nhưng miễn cưỡng coi như là một lý do.
Nhưng Thẩm Lãng lại nói:
- Ngay cả đứa trẻ ba tuổi cũng không lừa được kìa, ta chính là cố ý đấy, bài thơ ẩn của ta cố ý muốn in bốn chữ này: trời tru vua Căng.
Vừa nói xong, mọi người đều ngẩn người ra.
Thẩm Lãng nhà ngươi rốt cuộc thật sự điên rồi, tìm đường chết đến mức này, thật là trời cao cũng không cứu nổi.
Lý Văn Chính cũng đờ người, nhịn không được cười ha hả mà nói:
- Kẻ vô tri không biết sợ nhỉ, loại kiêu căng ngu dốt như Thẩm Lãng nhà ngươi, thật sự là lần đầu tiên ta mới thấy đó. Ngươi đã thừa nhận rồi, vậy thì trực tiếp xích hắn lại.
Thẩm Lãng bỗng nhiên hỏi một câu đầy ẩn ý:
- Lý Văn Chính, quan hệ của ngươi và vua Căng rất tốt sao?
Lý Văn Chính đáp: - Năm ngoái ở kinh đô, vua Căng đến đây chúc thọ quốc quân. Ta có may mắn được gặp mặt ngài, còn trò chuyện với nhau thật vui vẻ. Được vua Căng thưởng thức, trò chuyện mấy ngày, sau đó biếu tặng cho nhau thơ ca và văn chương, được vua Căng xem là bạn tâm giao.
Khi nói đến những chuyện này, Lý Văn Chính rất kiêu ngạo, điều này quả thực có tác dụng thúc đẩy lớn lao đối với danh dự của hắn.
Thẩm Lãng hỏi:
- Ngươi và vua Căng mật đàm mấy ngày, ai có thể chứng minh điều này?
Lý Văn Chính nói:
- Ta ra vào phủ đệ vua Căng nhiều lần, rất nhiều người đều có thể chứng minh. Hơn nữa ta há là loại mua danh chuộc tiếng, như thế chẳng phải rõ ràng làm bẩn tình giao quân tử giữa ta và vua Căng sao?
Thẩm Lãng nói:
- À há, vậy ta hỏi xong rồi.
Lý Văn Chính bảo:
- Hiện giờ trước mặt mọi người, Thẩm Lãng nhà ngươi hãy thú nhận tội lỗi trước đi, vì sao phải viết “trời tru vua Căng” trong bài thơ ẩn đó? Vì sao phải nguyền rủa lá chắn của Việt quốc ta? Vì sao phải nguyền rủa hoàng tộc Việt quốc?
Thẩm Lãng bình thản đáp:
- Ta cố ý mà.
Khi nghe thấy những lời này, Lý Văn Chính dường như không thể tin nổi tai mình nữa.
Tất cả mọi người cũng chẳng dám tin.
Trên thế giới này lại có người muốn tìm đường chết đến vậy sao?
- Ha ha ha ha... - Lý Văn Chính nói:
- Thật sự chưa từng thấy, mới nghe lần đầu nhỉ? Thẩm Lãng, vậy lúc ngươi viết bài thơ ẩn ấy, Huyền Vũ Bá cũng biết sao?
Thẩm Lãng nói:
- Đương nhiên biết, nhạc phụ đại nhân là độc giả chân chính đầu tiên của quyển sách. Ta còn đặc biệt hỏi xin phép về vấn đề này với ông ấy nữa kia, ông cũng đồng ý cho ta viết bài thơ ẩn này.
Toàn bộ mọi người trong sảnh hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người.
Thẩm Lãng đây là vì không được ngủ với Kim Mộc Lan, cho nên trở mặt thành thù sao?
Đây là muốn kéo toàn bộ phủ Bá Tước Huyền Vũ xuống nước đấy.
Thù oán gì thế này?
Kỳ lạ là lúc này Kim Mộc Lan đáng lẽ nên đâm một kiếm vào Thẩm Lãng đi chứ?
Nhưng nàng không làm gì cả, vẫn đứng yên với trường kiếm, bảo vệ trước mặt Thẩm Lãng.
Lý Văn Chính nhìn Kim Mộc Lan một cái đầy ẩn ý, ánh mắt kia vô cùng rõ ràng: gia tộc họ Kim xong đời rồi.
- Bắt Thẩm Lãng, nếu có bất kỳ kẻ nào ngăn cản, giết chết không cần luận tội. - Lý Văn Chính quát lớn.
Lập tức, lại tràn vào bảy tám võ sĩ Ngân Y, bao vây Thẩm Lãng và Kim Mộc Lan.
Chiến đấu chỉ cần chạm nhẹ liền bùng nổ.
- Động thủ! - Lý Văn Chính ra lệnh.
Tám võ sĩ áo bạc chợt rút kiếm, đâm về phía Kim Mộc Lan.
- Keng!
Mộc Lan vung ra một kiếm.
Trong nháy mắt, lợi kiếm trong tay tám võ sĩ áo bạc toàn bộ tuột bay đi, tất cả đều bị trật khớp gãy xương cổ tay.
Lý Văn Chính giận dữ:
- Kim Mộc Lan, ngươi đây là đang mưu phản!
Rồi Lý Văn Chính lạnh lùng ra lệnh:
- Thành chủ Liễu Vô Nham, Trương Tấn tướng quân, các ngươi cũng là quan viên Việt quốc đó, có trách nhiệm vì nước mà trừ gian. Ta lấy thân phận Ngân y Tuần sát sứ ra lệnh cho các ngươi, lập tức xuất động toàn bộ binh mã, bắt Thẩm Lãng cùng với đám thành viên mưu phản, bất kỳ kẻ nào ngăn trở, giết chết không cần luận tội!
Sau đó, Lý Văn Chính trực tiếp giơ cao lệnh bài trong tay.
Trương Tấn cùng thành chủ Liễu Vô Nham khom người hành lễ.
- Vâng. - Thành chủ Liễu Vô Nham nói.
Sau đó, ông ta nhẹ nhàng vung tay lên.
Bỗng chốc bên ngoài mấy trăm tên lính võ trang đầy đủ, như thủy triều đen tối tràn vào.
Bao vây khắp đại sảnh xung quanh.
Thành chủ Liễu Vô Nham trực tiếp lấy binh phù phủ thành chủ hai tay dâng lên, giao cho Lý Văn Chính.
Điều này đại biểu cho quyền chỉ huy đội quân mấy trăm người đó, toàn bộ nằm trong tay Lý Văn Chính.
Khuôn mặt nho nhã của Lý Văn Chính, rốt cuộc lộ ra vẻ dữ tợn.
Võ công Kim Mộc Lan rất cao, ngươi có thể đánh bại tám người, thậm chí mười tám tên, nhưng ngươi có thể đánh bại mấy trăm người sao?
- Bắt cả Kim Mộc Lan cùng Thẩm Lãng, nếu có chống cự, giết chết không cần luận tội.
- Dạ!
Mấy chục tên võ sĩ rút vũ khí ra, nhằm về phía Thẩm Lãng cùng Kim Mộc Lan, bao vây hai người vào vòng.
Trong lòng Lý Văn Chính vô cùng vui sướng.
Thoải mái quá!
Đây là mùi vị của quyền lực ư? Quả thực còn thoải mái hơn cả khi hắn thi đậu nhị giáp tiến sĩ.
Từ lâu, phủ Bá Tước Huyền Vũ mà hắn ngưỡng vọng biết bao? Khi vừa thấy Kim Mộc Lan, hắn đã tự ti đến nhường nào.
Mà bây giờ! Hắn lại có thể quyết định vận mệnh phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Hắn lại nắm giữ sinh tử của Kim Mộc Lan cao cao tại thượng trong tay.
Loại cảm giác này thật tuyệt vời.
Vụ án này xong, phủ Bá Tước Huyền Vũ dù chẳng tiêu đời, cũng sẽ thương gân động cốt.
Trương Xung hỡi Trương Xung, chuyện ngươi mấy năm đều không làm được, Lý Văn Chính ta đây vừa ra tay là xong.
Lý Văn Chính ta đây quả nhiên là niềm tự hào của thành Huyền Vũ, tài năng ngút trời kia mà.
Sau trận chiến này, ta nhất định làm thiên hạ sửng sốt trong một ngày. Lập được công lớn đến thế, chỉ sợ lập tức thăng một bậc quan rồi.
Ha ha ha ha!
Quá sung sướng! Cảm giác cầm vận mệnh của người khác giẫm dưới chân, thật tốt quá!
Thẩm Lãng, ngươi thực sự có phúc ba đời quá, lại biến thành hòn đá cần phải đạp vỡ trên con đường làm quan của Lý Văn Chính ta đây.
Mà ngay tại lúc này.
Thẩm Lãng than thở xa xăm:
- Lý Văn Chính, chao ôi, ngươi thật đúng là một kẻ ngu.
Nghe lời này, Lý Văn Chính đực mặt ra.
Thẩm Lãng đầu óc ngươi có vấn đề sao? Sắp chết đến nơi, còn nói ta như vậy?
Lý Văn Chính không giận mà lại cười nói:
- Thẩm Lãng, ngu dốt đến mức tìm đường chết như ngươi, thực sự đáng ngạc nhiên.
Thẩm Lãng nói:
- Là ngươi đang tìm đường chết đó Lý Văn Chính. Ngươi là đồ ngu, ngươi cũng không nghĩ xem, thành Lan Sơn phát hành 《 Kim Bình Mai phong nguyệt vô biên 》 cùng phiên bản thành Huyền Vũ, chỉ cách vài ngày, ta vì sao phải từ Chu đổi thành Tru? Ta vì sao phải cất giấu trong thơ ‘trời tru vua Căng’?
- Không sai, ta cố tình đấy. Thế nhưng ngươi cảm thấy ta là một kẻ ngu si sao? Đầu óc ta nhúng nước chăng?
- Hay hoặc là ngươi cảm thấy nhạc phụ ta, nương tử của ta đều là kẻ ngu?
- Quốc chủ Sa Căng Nam Ẩu mưu phản đó!
Thẩm Lãng nói những lời này rất nhẹ nhàng.
Nhưng quả thực như tiếng sét đánh ngang tai, chấn động khiến tất cả mọi người ngớ ngẩn luôn.
Giống như hoàn toàn không thể tin được tai mình.
Lý Văn Chính cười lạc giọng nói:
- Thẩm Lãng, ngươi bị bệnh tâm thần sao? Vua Căng trung thành và tận tâm vì Việt quốc ta, bảo vệ lá chắn tây nam, hắn không những là con nuôi của quốc quân, còn là phu quân của công chúa Ninh La, hắn làm sao có thể mưu phản?
Thẩm Lãng bình thản nói:
- Hắn âm mưu giết công chúa Ninh La bằng thuốc độc không thành công, bị ép mưu phản sớm rồi.
- Ta cố ý chôn xuống trái mìn kia trong sách, liền xem ai phải đạp vào để bị nổ tan nát.
- Thật không ngờ, dĩ nhiên là đồ ngu như ngươi lại khẩn cấp đạp vào đây.
- Tích cực như vậy để làm gì cơ chứ? Sống sót không tốt sao? Vì sao vội vã không kìm được mà tìm đến cái chết đây?
- Những kẻ xuất thân rễ cỏ (*thấp kém) đúng là không có được sự nhạy cảm chính trị, tầm mắt quả thực nông cạn ghê gớm? Không giống những quý tộc chúng ta đây, nhìn xa trông rộng.
Lời này vừa ra, tất cả mọi người nhịn không được trong lòng khinh miệt một tiếng.
Thẩm Lãng nhà ngươi rõ ràng còn thấp kém hơn cả rễ cỏ, hiện tại liền vội vã luôn mồm nói ‘quý tộc chúng ta’?
Thẩm Lãng nói:
- Ta mỗi ngày danh chính ngôn thuận ngủ với phụ nữ quý tộc, không phải là quý tộc sao? Đạo lý siêu đơn giản mà.
Sau đó, hắn chẳng biết tại sao lại nghe được tiếng người cắn răng.
Trong trẻo như vậy, êm tai đến thế, nhất định là từ hàm răng ngọc của nương tử truyền tới.
Cổ Thẩm Lãng co rụt lại, lập tức không dám đi sâu vào đề tài đó nữa.
Hắn đưa ánh mắt tràn ngập cảm giác ưu việt nhìn về phía Lý Văn Chính, thản nhiên nói:
- Ta vừa rồi liền nói với nương tử, trong mắt ta, các ngươi ở đây đều là đống rác rưởi. Lý Văn Chính nhà ngươi vừa rồi chính mồm nói qua, cùng quốc chủ Nam Ẩu tình đầu ý hợp, ngủ chung, mật đàm mấy ngày mấy đêm. Cho nên hắn mưu phản, ngươi cũng có tham gia đi, nói không chừng chính là kẻ lên kế hoạch bày trận mưu phản này.
- Lý Văn Chính, cái thứ ngu xuẩn nhà ngươi chết chắc rồi, về nhà thăm vợ chút đi, rồi rửa sạch cổ chờ chết đi!