Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 101: Lý Văn Chính thân bại danh liệt! Thẩm Lãng toàn thắng!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 101 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đầu óc Lý Văn Chính quay cuồng, không thể kiểm soát được suy nghĩ.
Sau đó, hắn chỉ vào Thẩm Lãng, giọng run rẩy nói:
- Ngươi nói dối, ngươi nói dối!
- Quốc chủ Căng làm sao có thể mưu phản chứ?
- Cho dù ngài ấy có mưu phản, vì sao không hề có tin tức gì? Với tư cách Tuần sát sứ, ta còn không hay biết, Thẩm Lãng ngươi dựa vào đâu mà biết được?
Đúng vậy, Quốc chủ Căng của nước Nam Ẩu thường ngày vẫn luôn thể hiện là người tài đức sáng suốt, trung thành với Việt quốc đến mức nào cơ chứ?
Làm sao gã có thể mưu phản được?
Chỉ nhìn vào tình cảm giữa vị Quốc chủ Nam Ẩu và Quốc quân Việt quốc, ai nấy đều sẽ cảm động, dù không phải cha con ruột thịt nhưng còn thân thiết hơn cả cha con.
Còn khi nhìn gã và Công chúa Ninh La thì sao?
Chàng và nàng, hoàn toàn đẹp đẽ như một câu chuyện cổ tích vậy.
Nhưng mà, trong thế giới của người trưởng thành, nào có truyện cổ tích.
Truyện cổ tích cũng chỉ là lời dối trá mà thôi!
Giữa các quốc gia, trong những cuộc đấu đá quyền lực chính trị, càng không có cổ tích.
Huyết thống của nước Nam Ẩu gần gũi với tộc Sa Man hơn, không cùng huyết thống với Việt quốc là bao.
Thế nhưng Quốc chủ Nam Ẩu, vì muốn trở thành bá chủ nhỏ của khu vực tây nam, đã chấp nhận trở thành thuộc quốc của Việt quốc.
Trong một trận đại chiến mấy chục năm trước, mấy chục vạn đại quân Việt quốc vào thời khắc quyết định đã liều chết chiến đấu, khiến cho cựu Quốc chủ Nam Ẩu tử trận sa trường.
Sau đó, Quốc quân Việt quốc đã đón Thái tử Nam Ẩu về kinh đô, nhận làm con nuôi.
Nghe qua thật tốt đẹp phải không?
Kỳ thực, trong suốt mười mấy năm, Việt quốc không ngừng phái quan tướng sang nước Nam Ẩu, dần dần nắm giữ quân quyền và chính quyền của thuộc quốc này.
Thái tử Ninh Căng của nước Nam Ẩu sau khi trưởng thành, Quốc quân lại gả Công chúa Ninh La cho gã làm vợ.
Khi vị Thái tử Nam Ẩu này trở về nước, kế thừa vị trí Quốc chủ, về cơ bản toàn bộ quyền hành của quốc gia đều đã bị người Việt quốc nắm giữ.
Toàn bộ những quan chức quan trọng của nước Nam Ẩu đều biết rằng Công chúa Ninh La đã biến vị Quốc chủ như gã thành một Bồ Tát bằng đất sét (ngụ ý người bù nhìn).
Nhưng mà, vị Quốc chủ Căng của Nam Ẩu này cũng là một nhân vật lợi hại.
Chỉ trong mấy năm, gã đã tranh đấu gay gắt, dần dần giành lại hơn phân nửa quyền lực.
Và lúc này, vợ của gã – Công chúa Ninh La, liền trở thành chướng ngại vật lớn nhất.
Thế là, vị Quốc chủ Căng của Nam Ẩu này đã dùng một thủ đoạn đặc biệt bí ẩn để hạ độc Công chúa Ninh La, muốn dùng cách thức thần không biết quỷ không hay để ám hại nàng.
Đây mới chính là chân tướng sự thật!
Cái gọi là phu thê ân ái, cái gọi là tình như cha con, tất cả đều là trò lừa gạt quỷ quái.
Vậy thì, chuyện Quốc chủ Căng dùng thuốc độc ám hại vợ mình là Công chúa Ninh La, một bí mật thâm sâu như thế, Thẩm Lãng làm sao lại biết được?
Chuyện này phải nói từ gần một tháng trước.
Lúc đó, Thẩm Lãng vừa mới viết xong 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》, mỗi ngày đều ở nhà vẽ những tấm áp phích to lớn, màu sắc rực rỡ, đầy khêu gợi sao?
Và khi đó, cũng chính là lúc Kim Mộc Thông bị hành hạ đến trầy cả da.
Cũng chính vào thời điểm đó, có một vị khách bí ẩn đã đến phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Người này chính là Công chúa Ninh La.
Đương nhiên, nàng và Kim Mộc Lan không có quan hệ thân thiết, cũng không hề có giao tình gì với phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Nàng đến là vì Đại phu An Tái Thế.
Đừng xem Đại phu An Tái Thế chỉ là thầy thuốc của phủ Bá Tước Huyền Vũ, thế nhưng ông ấy nổi tiếng vô cùng vì y thuật đặc biệt cao siêu.
Công chúa Ninh La tìm ông ấy để chữa trị một căn bệnh bí mật.
Thế nhưng, bệnh trạng của Công chúa Ninh La quá kỳ lạ, ngay cả An Tái Thế cũng không thể tìm ra nguyên nhân.
Sau đó, vì có một niềm tin khó hiểu vào Thẩm Lãng, Mộc Lan đã kể chuyện này cho hắn nghe.
Thẩm Lãng gần như lập tức đoán ra, Công chúa Ninh La này đã bị ngộ độc chì.
Bởi vì các triệu chứng thực sự quá rõ ràng.
Co thắt động mạch võng mạc, đau bụng, thiếu máu, buồn nôn, nôn mửa, sốt.
Có kẻ đang dùng một thủ đoạn thần không biết quỷ không hay để mưu sát nàng.
Ở thế giới này, chỉ có một vài ghi chép cực kỳ ít ỏi về chuyện ngộ độc chì.
Cho nên, gần như tất cả thầy thuốc đều không thể tìm ra nguyên nhân bệnh tình.
Công chúa Ninh La cũng đã tìm vô số danh y, tất cả mọi người đều có phán đoán tương tự, nhưng không ai cho rằng đây là trúng độc.
Bởi vì các triệu chứng không phù hợp với việc trúng độc thông thường, cho nên căn bản không thể chữa khỏi.
Khi trò chuyện với Công chúa Ninh La, Thẩm Lãng đã biết được phương thức đối phương hạ độc.
Tất cả chén, nồi, ly tách... của Công chúa Ninh La đều chứa một lượng lớn chì.
Cách hạ độc này, tuyệt đối thần không biết quỷ không hay.
Khi trò chuyện sâu hơn, Thẩm Lãng và Công chúa Ninh La đều đoán được người hạ độc chính là chồng nàng, Quốc chủ Căng của Nam Ẩu.
Hơn nữa, vị Công chúa này đã trúng độc khá sâu, Thẩm Lãng cũng chưa hoàn toàn chắc chắn có thể chữa khỏi cho nàng.
Chỉ có thể trước tiên ngừng hấp thụ kim loại chì, sau đó dùng sữa tươi cùng một số loại thuốc phối hợp, trong một thời gian tương đối dài để đẩy độc chì ra khỏi cơ thể.
Thẩm Lãng tự mình viết đơn thuốc cho nàng.
Công chúa Ninh La chỉ ở lại hai ngày, sau đó liền trở về kinh đô rồi tiếp tục đi về nước Nam Ẩu.
Bởi vì đã 'cháy nhà ra mặt chuột', nàng nhất định phải lập tức hành động.
Cùng lúc đó, phủ Bá Tước Huyền Vũ đã điều động những mật thám ưu tú nhất ở nước Nam Ẩu, thám thính nhất cử nhất động của quốc gia này.
Khoảng mấy ngày trước, mật thám của phủ Bá Tước Huyền Vũ đã dùng bồ câu đưa tin về: Công chúa Ninh La và Quốc chủ Nam Ẩu đã chính thức trở mặt. Quốc chủ Căng đã khởi binh mưu phản.
Quốc chủ Căng của Nam Ẩu khởi binh mưu phản đã là kết cục đã định.
Nếu là người bình thường biết bí mật này thì chẳng nói làm gì, thế nhưng Thẩm Lãng lập tức ngửi thấy một cơ hội trong đó.
Đây là cơ hội ngàn năm có một, cơ hội để một đòn diệt địch. Thế nhưng, chuyện này vẫn ẩn chứa rủi ro chính trị nhất định.
Cho dù Quốc chủ Căng đã mưu phản, việc Thẩm Lãng giấu câu 'trời tru Quốc chủ Căng' trong sách vẫn là điều phạm húy cấm kỵ.
Trong sự kiện chính trị tầm cỡ này, hắn tin tưởng vào phán đoán của nhạc phụ đại nhân, Thẩm Lãng tuyệt đối sẽ không tự ý hành động.
Hắn và Bá Tước Huyền Vũ đã thương nghị ước chừng mấy canh giờ, cuối cùng vẫn theo quyết định của ông ấy.
Lúc đó Thẩm Lãng cũng phát hiện thêm một ưu điểm khác của nhạc phụ đại nhân.
Khi cần phải quyết đoán, ông ấy có gan chịu trách nhiệm!
Cho nên Thẩm Lãng nhanh chóng quyết định, một lần nữa in và đóng lại một trang trong ba nghìn quyển sách.
Đem chữ "chu" trong sách đổi thành chữ "tru".
Trong bài thơ đã cất giấu bốn chữ "trời tru Quốc chủ Căng".
Đây chính là một quả lựu đạn hắn đã chôn sẵn, chờ người khác đến giẫm phải mà tìm đường chết.
Ban đầu, hắn và Bá Tước Huyền Vũ hy vọng Trương Tấn sẽ xông vào, để kéo luôn tử địch họ Trương này xuống nước.
Thế nhưng không ngờ, Ngân y Tuần sát sứ Lý Văn Chính mới toanh lại vội vàng giẫm trúng.
Nhưng đã lỡ giẫm phải rồi, vậy thì hãy chết đi!
...
- Không thể nào, không thể nào...
Ngân y Tuần sát sứ Lý Văn Chính bản năng cảm thấy toàn thân lạnh cóng, thế giới trước mắt trở nên đen tối mờ mịt.
Không biết vì sao, tứ chi hắn cứ run rẩy không ngừng. 'Thứ đó' giữa hai chân hắn không ngừng co rút vào bên trong.
Đương nhiên, đây chỉ là phản ứng của cơ thể mà thôi, hắn vẫn tuyệt đối không tin.
- Thẩm Lãng, ngươi đang bịa đặt phải không? – Lý Văn Chính chỉ vào Thẩm Lãng nói:
- Ngươi đây là đang ngoan cố chống cự, ngươi có biết làm như thế chỉ khiến kết cục của ngươi thêm bi thảm, chỉ khiến phủ Bá Tước Huyền Vũ nhanh chóng tiêu tùng mà thôi.
Tiếp đó, Lý Văn Chính lạnh lùng nói:
- Còn chần chờ gì nữa, mau bắt người đi!
Trước đó, Lý Văn Chính còn phong thái nhẹ nhàng, ra vẻ trí tuệ vững vàng.
Cái vẻ kênh kiệu đó đã từng biết bao ngông cuồng.
Mà bây giờ, cả người hắn đều rối loạn, khuôn mặt đỏ bừng bất thường, hai mắt tràn đầy sợ hãi xen lẫn phấn khích.
- Ra tay đi, bắt hai tên Thẩm Lãng và Kim Mộc Lan lại cho ta.
- Vào nhà tù Hắc Thủy Đài, ta không tin hắn không chịu nhận tội.
Thế nhưng mấy trăm tên binh sĩ ở đây cũng không phải kẻ ngốc, chỉ dám vây quanh Thẩm Lãng và Kim Mộc Lan, không dám ra tay.
Thẩm Lãng nói:
- Lý Văn Chính, đừng nóng vội. Quốc chủ Căng của nước Nam Ẩu đã phản loạn. Bốn ngày trước, tin tức đã đến kinh đô. Chậm nhất là ngày mai hoặc ngày kia, công báo kinh đô sẽ truyền đến thành Huyền Vũ. Nói thật lòng, vừa rồi ta thực sự lo lắng công báo sẽ đến thành Huyền Vũ sớm hơn, như thế thì ta đã không thể gài bẫy được người rồi.
Sau đó, Thẩm Lãng lại dắt tay Mộc Lan, trở về chỗ của mình ngồi xuống.
- Tiếp theo, chúng ta cứ ngồi đây chờ, được chứ? – Thẩm Lãng nói:
- Công báo từ kinh đô tới lúc nào thì chúng ta sẽ kết thúc bữa tiệc lúc đó.
- Nào, mọi người hãy đứng dậy đi!
- Cuộc vui đêm nay của chúng ta vừa mới bắt đầu!
Nhưng mà, từ đầu đến cuối, chỉ có Thẩm Lãng là người duy nhất nói như vậy.
Sắc mặt của Trương Tấn và Thành chủ Liễu Vô Nham cũng vô cùng khó coi.
Đương nhiên, bọn họ vô cùng hy vọng Thẩm Lãng nói dối, thế nhưng... những bài học đau thương trong quá khứ đã cho bọn họ biết rằng, Thẩm Lãng ở một mức độ nào đó là người vô cùng thành thật.
Nói muốn ngươi chết, hắn nhất định sẽ khiến ngươi phải chết.
Nói muốn giết cả nhà ngươi, hắn nhất định sẽ giết cả nhà ngươi.
Liễu Vô Nham phất tay.
Lập tức, mấy trăm tên lính rút lui.
Lý Văn Chính cũng trở về chỗ của mình ngồi xuống.
Nhưng mà, tại sao hắn lại phải liếc nhìn người khác chứ? Mới vừa rồi còn ngang tàng đến thế kia mà.
...
Tiếp theo, mọi người vẫn cứ chờ, cứ chờ.
Thẩm Lãng chán nản tột độ.
Hắn đã ngắm gương mặt, thân hình, đường cong eo, hông, lòng bàn tay, mu bàn tay, đường cong bắp đùi của nương tử mình đến cả chục lần.
Sau đó, ngón tay búp măng của nương tử lại véo vào eo hắn.
Thẩm Lãng đành lưu luyến thu hồi ánh mắt.
Rồi hắn bưng ly rượu lên nói:
- Lý đại nhân, ta mời ngài một ly.
Lý Văn Chính bản năng giơ ly rượu lên, thế nhưng lại thật sự không cầm nổi, hai tay hắn không ngừng run rẩy.
Ngay sau đó hắn lập tức nghĩ: Ta vì sao phải nâng ly rượu? Thẩm Lãng ngươi mời rượu thì vì sao mình phải nâng ly theo?
Sau đó, hắn lại chợt đập vỡ cái ly đặt trên bàn.
Thẩm Lãng mỉm cười nói:
- Lý đại nhân, ngươi chính là niềm tự hào của thành Huyền Vũ. Từ nhỏ ta đã nghe tên ngài mà lớn lên trong đòn roi. Cha mẹ ngài đã bồi dưỡng ngài thành tài thực sự vô cùng không dễ dàng gì đâu.
Toàn bộ đại sảnh chỉ có tiếng nói của một mình Thẩm Lãng.
- Ngài rõ ràng bất hiếu, lại để cho cha mẹ phải chịu cảnh 'người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh'.
Lý Văn Chính không thể nhịn được nữa, chợt bóp nát ly rượu trong tay.
- Ngài ấy à, còn quá trẻ. – Thẩm Lãng thản nhiên nói:
- Ngài nghĩ rằng trong quyển sách này, bài thơ ta giấu chỉ mỗi ngài phát hiện ra sao? Ánh mắt sắc bén như Trương Xung đại nhân làm sao có thể không phát hiện, thế mà vì sao ông ta không ra mặt? Hết lần này đến lần khác ngài lại xông vào như một kẻ ngốc vậy? – Sống lương thiện không tốt sao? Bây giờ không chỉ ngài phải chết, mà rất nhiều người khác cũng có thể phải chết. Đây chính là đại án mưu phản kinh thiên động địa, không giết chết một trăm tám mươi người thì ngài nghĩ làm cách nào để chấm dứt được đây? Ngay cả việc tự chuốc họa vào thân cũng chẳng ai tích cực bằng ngài!
Trong lòng Lý Văn Chính vừa giận vừa sợ, hét lớn:
- Thẩm Lãng, ngươi đắc ý cái gì? Tất cả chẳng qua chỉ là phán đoán của riêng ngươi mà thôi! Chúng ta cứ ở đây chờ, đến ngày mai, đến ngày kia xem sao!
- Ta cho ngươi biết, Thẩm Lãng, nếu như Quốc chủ Căng không mưu phản, tội của ngươi sẽ rất lớn!
- Thẩm Lãng ngươi sẽ bị lăng trì xử tử, thị chúng để răn đe! Phủ Bá Tước Huyền Vũ, cơ nghiệp trăm năm của gia tộc họ Kim cũng sẽ bị hủy hoại chỉ trong chốc lát!
Ngay đúng lúc này!
Bên ngoài vang lên một tiếng động, là Kim Trung của phủ Bá Tước Huyền Vũ.
- Cô gia, tiểu thư, kinh đô cấp báo! Quốc chủ Căng của Nam Ẩu có ý đồ mưu sát Công chúa Ninh La, ồ ạt tàn sát quan viên Việt quốc.
- Quốc chủ Căng mưu phản!
Nghe những lời này, Lý Văn Chính đầu tiên run rẩy một cái.
Gần như tè ra quần.
Sau đó, hắn mới phát hiện người báo tin chính là người hầu của phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Lập tức, hắn mặt đỏ tía tai nói:
- Thẩm Lãng, ngươi không nên đóng kịch, làm như thế chỉ khiến tội của ngươi thêm một bậc.
Chỉ vài giây sau!
Tâm phúc của Thành chủ Liễu Vô Nham chạy như điên đến, la lớn:
- Thành chủ, kinh đô cấp báo! Thuộc quốc Nam Ẩu, Quốc chủ Căng mưu phản, ồ ạt tàn sát quan viên Việt quốc.
Lại qua ba phút.
Bên ngoài lại vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.
Là tâm phúc của Thái Thú Trương Xung.
Hắn trực tiếp nhảy vào trong đại sảnh, đi đến bên tai Trương Tấn định thì thầm.
Thẩm Lãng nói:
- Mọi người đều biết cả rồi, đừng thì thầm làm gì cho mất công.
Nghe đến đây, Trương Tấn cau mày ra lệnh cho tên tâm phúc kia:
- Nói đi.
Tâm phúc của Thái Thú Trương Xung nói:
- Khởi bẩm nhị thiếu gia, kinh đô cấp báo! Quốc chủ Căng của nước Nam Ẩu mưu phản.
Tất cả lặng yên như tờ.
Mặt mũi nhăn nhó như thể vừa ăn phải cứt chó vậy.
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về tân khoa Tiến sĩ, Ngân y Tuần sát sứ Lý Văn Chính.
Tràn đầy sự thương hại và đồng cảm vô hạn.
Hoàn toàn bị giáng một đòn chí mạng!
Lại thêm một kẻ phải chết.
Lại thêm một kẻ chết trong tay Thẩm Lãng.
Thẩm Lãng thản nhiên nói:
- Lý Văn Chính, vừa rồi ngươi nói về việc ta mưu đồ cấu kết bí mật với Quốc chủ Căng của Nam Ẩu, ta đã nhớ kỹ toàn bộ. Rất nhiều người ở đây đã nghe thấy, ta sẽ nhờ nhạc phụ đại nhân chính thức tấu trình lên Quốc quân để vạch trần ngươi, ngươi cứ chờ chết đi!
Toàn thân Lý Văn Chính run rẩy, cả khuôn mặt không chỉ tái nhợt mà còn tím bầm.
Nỗi sợ hãi và lạnh lẽo vô biên bao phủ lấy thân thể lẫn linh hồn hắn.
Tay phải hắn run rẩy kịch liệt, cố gắng muốn cầm ly rượu lên uống một hớp.
Thế nhưng, dù thế nào cũng không nhấc lên được.
Hai tay hắn cùng gắng sức nâng ly rượu lên, định uống một hớp để an ủi bản thân.
Thế nhưng, chưa kịp uống vào miệng.
Cả người hắn bắt đầu co giật, sau đó liền ngã xuống đất.
- A... A... A...
Thân thể hắn không ngừng co giật, cổ họng phát ra những âm thanh quái dị.
Một bãi bọt mép sùi ra từ trong miệng hắn.
Giống như bị giật kinh phong, hắn co rút cả người lại.