102. Chương 102: Vô Địch Cô Đơn Lạnh Lẽo Biết Bao... và Khai Tắc Lộ

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 102: Vô Địch Cô Đơn Lạnh Lẽo Biết Bao... và Khai Tắc Lộ

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 102 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hạ gục!
Thắng cả ba trận!
Nhìn Lý Văn Chính ngã vật xuống đất, co giật không ngừng.
Tất cả những người có mặt đều thỏ tử hồ bi!
Thẩm Lãng đứng lên, hờ hững hỏi:
- Còn ai nữa?
Không một ai đáp lời.
- Còn ai nữa không? - Thẩm Lãng quát lớn.
Tất cả mọi người vẫn im lặng như tờ.
Bạt kiếm tứ cố tâm mang nhiên à nha!
Không phải, dùng những lời đó để hình dung tâm trạng Thẩm Lãng lúc này cũng không thích hợp.
Phải là bài hát này mới đúng.
Vô địch thật... cô đơn lạnh lẽo biết bao.
Vô địch thật... trống rỗng biết bao!
Tất cả mọi người thật sự kinh hãi trước Thẩm Lãng.
Đây rõ ràng là một màn vây công tứ phía Bá tước Huyền Vũ phủ, rõ ràng là muốn vây công Thẩm Lãng, đẩy hắn vào chỗ chết.
Thanh thế như vậy lớn đến nhường nào?
Gần như tất cả mọi người đều cho rằng, Thẩm Lãng tối nay chắc chắn phải chết thảm, thậm chí Bá tước Huyền Vũ phủ cũng sẽ bị liên lụy.
Kết quả thì sao?
Thẩm Lãng thắng cả ba trận.
Hơn nữa, gần như không tốn chút sức lực nào. Thậm chí còn chẳng có chút nguy hiểm hay hoảng sợ nào.
Gã tiểu bạch kiểm trong tay không có kiếm, nhưng kiếm trong lòng lại vô cùng sắc bén.
Tối nay, đầu người chồng chất, máu tươi chảy đầm đìa.
Mặc dù bây giờ người chết vẫn chưa nhiều, thế nhưng vua Căng làm phản lại dấy lên một cơn bão táp kinh người, đến lúc đó không biết sẽ có bao nhiêu người bị cuốn vào.
Thật sắc bén đến mức khiến người ta phải tặc lưỡi!
...
Trên mặt đất Lý Văn Chính vẫn còn co giật, hơn nữa trong miệng không chỉ sùi bọt mép, mà còn kèm theo cả máu tươi.
Thẩm Lãng hờ hững liếc nhìn gã.
Ôi!
Người không có chỗ dựa thật đáng thương.
Dù có thi đậu Nhị giáp Tiến sĩ thì sao chứ?
Cho dù làm chức Ngân y Tuần sát sứ thì đã sao?
Chẳng phải vẫn bị người ta mượn đao giết người sao?
Loại người thân phận thấp kém, chỉ cần phạm một sai lầm nhỏ cũng có thể mất mạng.
Không giống ta, có chỗ dựa là Bá tước Huyền Vũ phủ cùng mấy ngàn quân đội, thỉnh thoảng mạo hiểm một chút, chơi trò tìm đường chết cũng chẳng cần vội.
Đã nói rồi, thứ ngon nhất trong thiên hạ không phải cơm khoa cử, mà là cơm mềm!
Thẩm Lãng bước tới trước Trương Tấn, nghiêm túc nói:
- Trương Tấn huynh.
Da đầu Trương Tấn tê dại.
Thẩm Lãng chân thành nói:
- Tối nay xảy ra quá nhiều chuyện, ta còn chưa chúc mừng các ngươi đính hôn hạnh phúc.
Ánh mắt Thẩm Lãng chuyển sang Từ Thiên Thiên, nhẹ nhàng nói:
- Thiên Thiên, mặc dù chúng ta đã tách ra, nhưng dẫu sao đã từng là vợ chồng, nhất dạ phu thê bách nhật ân. Món lễ vật này ta chính thức tặng cho hai người, chúc hai vợ chồng sinh hoạt hài hòa.
Sau đó, Thẩm Lãng dâng lễ vật bằng hai tay.
Một quyển《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》bản giới hạn in màu rực rỡ, cùng một lọ Khai Tắc Lộ do Thẩm Lãng đặc chế.
- Cái lọ này tên là Khai Tắc Lộ, chuyên dùng cho Thiên Thiên. Trước đây nàng sợ mang thai, vợ chồng chúng ta sinh hoạt khá là đặc biệt, việc qua đường hậu môn cũng không dễ dàng gì, cho nên ta đặc biệt chế tác ra lọ này, dùng rất tốt đó.
- Hiện tại, ta tặng lọ này cho Trương Tấn huynh, quyền sử dụng trên người Thiên Thiên ở nhiều chỗ, ta cũng chính thức chuyển giao cho huynh.
- Huynh ngàn vạn lần đừng vì Thiên Thiên là hàng đã qua sử dụng mà kỳ thị nàng.
- Cho dù có vài chỗ nàng đã không còn trinh, tuy rằng cuộc sống riêng tư của nàng hơi loạn, nhưng nàng vẫn là một cô gái tốt, huynh phải quý trọng nàng!
Nước mắt Từ Thiên Thiên lập tức tuôn như mưa.
Nếu là lúc bình thường, hành vi đó của Thẩm Lãng là vô cùng thấp kém.
Vậy mà hiện tại, hắn mang theo uy thế chiến thắng cả ba hiệp, khiến người ta không dám vuốt râu hùm của hắn.
Những lời lưu manh đến thế từ miệng Thẩm Lãng nói ra, lại có vẻ độc đáo đến lạ.
Lúc này tôn nghiêm của nàng thật sự bị Thẩm Lãng đè xuống đất, điên cuồng chà đạp.
Không thể biện giải!
Hơn nữa tên khốn kiếp Thẩm Lãng ấy thực sự quá bỉ ổi, đã giáng cho nàng ba đợt đả kích.
Từ Thiên Thiên không nhịn nổi, nàng mặc kệ, muốn bùng nổ.
Nhưng mà...
Trương Tấn vươn tay, nắm lấy tay Từ Thiên Thiên, nhẹ nhàng vỗ về.
Tối nay đã thua rồi!
Trương Tấn mỉm cười cảm ơn Thẩm Lãng:
- Cảm ơn lễ vật của Thẩm Lãng huynh, đêm nay thiết đãi không chu đáo, hết sức xin lỗi huynh.
Thẩm Lãng nói:
- Vậy còn gì cần ta làm nữa không? Ví dụ như còn có ai muốn hại ta không? Ta sẽ đứng đây chờ các ngươi ra tay.
Toàn trường không một ai mở miệng.
Hại ngươi ư? Không muốn sống nữa sao?
- Chắc chắn không ai muốn hại ta? Không ai muốn công kích ta phải không? - Thẩm Lãng nói: - Ta đi đây.
Thẩm Lãng dắt tay Mộc Lan tiêu sái bước ra ngoài.
Đi tới cổng, hắn quay đầu lại nói:
- Nếu không có người nào muốn hại ta nữa thì ta đi đây.
Vừa ra khỏi cửa, hắn lại dừng lại, nói:
- Ta đi thật đó.
Ngươi đi nhanh đi!
Ngươi tát vào mặt người ta lia lịa còn chưa đủ sao?
...
Chờ Thẩm Lãng hoàn toàn khuất khỏi tầm mắt mọi người.
Từ Quang Doãn cũng không nhịn được nữa, bỗng nhiên phát ra tiếng gào thét như dã thú.
Vì sao?
Vì sao chứ?
Trước đây ta vì sao không giết chết tên tiểu súc sinh này?
- A...
- A...
Vốn dĩ Từ gia chủ chắc chắn sẽ không hành động như vậy, lúc này trong đại sảnh chính là có mấy vị đại nhân vật ở đó. Nhưng tất cả mọi người dùng ánh mắt đặc biệt thông cảm nhìn ông ta, nếu như người bị đánh là bọn họ, thì e rằng cũng chẳng khá hơn Từ gia chủ là bao.
- Rầm!
Từ Quang Doãn đau đớn và căm giận đến cực độ, bỗng một quyền nện xuống, đập nát cái bàn.
Nhưng mà...
Lúc này Thẩm Lãng bỗng nhiên đi vòng lại, khuôn mặt cực kỳ tuấn mỹ đó lại xuất hiện trước mặt mọi người.
- Á!
Tất cả mọi người lại càng hoảng sợ.
Ngươi, ngươi lại muốn làm gì nữa?
Chẳng lẽ vừa rồi ngươi ngược đãi chưa đủ đã ghiền sao?
Thẩm Lãng hướng Từ Quang Doãn hỏi:
- Kêu lớn tiếng như vậy làm gì? Ông không nỡ để ta đi ư?
Từ Quang Doãn rất muốn rút đao xông lên, định dùng loạn đao chém chết Thẩm Lãng.
Thế nhưng chỉ có thể nghĩ trong lòng mà thôi.
Thẩm Lãng nói:
- Yên tâm, rất nhanh sẽ đến lượt ông thôi.
Lời này như cầm cục sắt nóng hổi ném vào trong nước đá, lập tức nguội lạnh.
Lập tức Từ Quang Doãn dục niệm tiêu tan luôn, à không đúng, là cơn giận biến mất tăm.
Lời Thẩm Lãng thật sự quá dọa người!
- Tạm biệt các vị, lần này ta đi thật. - Thẩm Lãng vẫy tay, sau đó lại rời đi một lần nữa.
Tiếp đó, toàn bộ đại sảnh không còn bất kỳ tiếng gào thét nào.
...
Mấy vị đại nhân vật quan trọng lặng lẽ rời đi, không nói được lời nào.
Trương Tấn đã không còn cảm thấy phẫn nộ nữa, chỉ còn tràn đầy lạnh lẽo và uể oải.
Lúc này, gã thật sự có chút hoài nghi chính bản thân mình.
Mà Từ Thiên Thiên thì đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, giống như một pho tượng.
Đây là lễ đính hôn của nàng, là thời khắc quan trọng nhất đời nàng.
Kết quả thì sao?
Nếu như nói lúc trước Thẩm Lãng viết quyển 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》kia khiến nàng mang tiếng xấu, nhưng ít ra nàng còn không cần đối mặt với vô số kẻ thất phu nhục nhã.
Giống như cô giáo Trương, cho dù có một trăm triệu người đàn ông hướng về phía hình ảnh của nàng làm những chuyện bất kính, cuối cùng vẫn cách nhau ngàn trùng núi sông và một tấm màn hình.
Cho đám cùi bắp các ngươi có YY một chút cũng không sao.
Thế nhưng tối nay, Từ Thiên Thiên giống như bị Thẩm Lãng lột sạch quần áo, đè xuống đất giày vò một trăm lần.
Thực sự một chút tôn nghiêm, một chút thể diện cũng không còn.
Nhà họ Từ còn nghĩ tận dụng cơ hội tiệc đính hôn lần này để vươn lên thành hào môn đời mới.
Mà bây giờ, có lẽ sẽ hoàn toàn biến thành trò cười của giới trâm anh thế phiệt mất rồi.
Đừng thấy đám người kia tối nay đều đến hỗ trợ vây công Thẩm Lãng, nhưng chuyện sỉ nhục của Từ gia, bọn họ có thể bàn tán suốt mười năm.
Ước chừng một lúc lâu sau, Trương Tấn nói:
- Xảy ra chuyện lớn như vậy, ta... ta nhất định phải lập tức đến quận Nộ Giang bẩm báo phụ thân.
Buổi tiệc đính hôn chính trị giả dối coi như hoàn toàn thất bại.
Tất cả mọi người, đều bị một mình Thẩm Lãng đè xuống đất chà đạp.
Trương Tấn thực sự không biết sau khi phụ thân nghe được tin tức này sẽ có phản ứng gì.
- Nàng bảo trọng. - Trương Tấn nói, tiếp đó gã bước đi.
Trong toàn bộ đại sảnh chỉ còn lại cha con Từ Quang Doãn, cùng một Lý Văn Chính từng là niềm kiêu hãnh của cả thành Huyền Vũ.
Gã... vẫn còn đang co giật.
- Á... Á...