Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 108: Thẩm Lãng được sắc phong! Mộc Lan thổ lộ lòng mình
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 108 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thế nhưng... có vẻ Mộc Lan chẳng thấy gì cả, dường như nàng không hề phát hiện ra Thẩm Lãng? Hai ánh mắt đối diện, cứ như chẳng nhìn thấy nhau. Sau khi liếc nhanh qua khoảng không đen kịt, nàng lại dời tầm mắt đi. Thẩm Lãng vẫn ẩn mình trên tường, may mà hắn mặc bộ đồ đi đêm màu đen, lại còn đeo mặt nạ cũng đen nốt. Trốn trong màn đêm như vậy, chắc sẽ không dễ bị phát hiện... phải không nhỉ?
Tiếp đó, Mộc Lan dường như hơi do dự. Khoảng bảy giây sau, nàng vẫn bước ra khỏi thùng tắm. Ngay lập tức, Thẩm Lãng cảm thấy máu mũi mình sắp trào ra. Toàn bộ tâm hồn hắn như bị hút vào, đó là nương tử... của mình cơ mà.
Thế nhưng, cảnh đẹp ấy nhanh chóng biến mất. Bởi vì Mộc Lan đã bước vào phòng thay quần áo. Thẩm Lãng vội vàng tụt xuống thang, dùng tốc độ nhanh nhất lao về phòng. Hắn cởi phăng bộ đồ đen đi đêm, tháo mặt nạ trên mặt. Hít một hơi thật sâu, sau đó ra vẻ nhàn nhã bước ra ngoài.
Ngoài sân, hắn gặp nương tử. Chẳng hiểu vì sao, mặt nương tử dường như hơi đỏ. Nhưng cũng bình thường thôi, vừa nãy nàng mới tắm nước nóng mà. Nhìn Lãng gia ta đây này, đọc sách trên tường rào nửa canh giờ mặt cũng có đỏ đâu.
- Phu quân, nhanh đi tiếp chỉ đi. - Nét mặt Mộc Lan lộ rõ vẻ lo lắng.
...
Trong đại sảnh phủ Bá tước. Thẩm Lãng gặp vị thái giám từ kinh đô đến. Hắn chẳng biết thái giám đó phẩm cấp gì, cũng chẳng mấy bận tâm. Bởi vì thái độ của tên thái giám ấy thật đáng ghét, cằm hất lên trời, vẻ mặt lạnh lùng. Bị thiến rồi mà còn vênh váo như vậy ư? Ngươi có cái thứ kia sao?
Tên thái giám lạnh lùng liếc qua, gã đã truyền chỉ nhiều lần, nào có lần nào mà đối phương không nơm nớp lo sợ đâu. Duy chỉ có tên tiểu bạch kiểm trước mắt này, thái độ chẳng những cà lơ phất phơ, mà còn nhìn chằm chằm khắp người gã, đặc biệt là cứ nhăm nhe nhìn vào chỗ gã không có.
- Thẩm công tử, ngươi đang làm trò gì vậy? Thánh chỉ của quốc quân vì đường sá xa xôi, trắc trở nên mới đến chậm, thế mà thái độ của ngươi lại đang xem thường ta sao? - Thái giám lạnh lùng chất vấn.
Thẩm Lãng vội vàng tiến lên, đưa một túi tiền nhỏ, cất giọng lấy lòng: - Công công bớt giận, chút tiền ấy ngài cầm lấy mà dùng trà.
Tên thái giám nhận túi tiền, thấy nặng trịch, bên trong ít nhất cũng phải hơn trăm lượng vàng. Phủ Bá tước Huyền Vũ ra tay hào phóng đến kinh người vậy sao? Thật không ngờ, lại kiếm được khoản tiền lớn ngoài ý muốn.
Gã thái giám mừng rỡ, nhưng trong lòng lại cười khẩy, đúng là lũ nhà quê chẳng hiểu biết gì cả. Ngươi nghĩ rằng đút tiền thì sẽ không bị vả mặt sao? Ngây thơ, buồn cười!
Tiếp đó, thái độ gã thái giám có phần khá hơn một chút, liếc mắt nhìn Thẩm Lãng rồi nói: - Quốc quân có chỉ, quỳ xuống!
- Chiếu viết của Quốc quân: Thẩm Lãng có công tố giác Sa Căng mưu phản, ban tặng xuất thân giám sinh Thái Học!
Vậy là xong rồi sao? Ngắn ngủn lại chẳng có chút trọng lượng nào, hơn nữa phía sau còn không có chữ 'khâm thử'? Thẩm Lãng biết, một số thánh chỉ của vua chúa Trung Quốc cổ đại cũng không có hai chữ 'khâm thử' ở cuối. Thực ra, điều này cũng biểu thị một thái độ không mấy thiện chí nào đó.
Thế nhưng, sau khi nghe xong thánh chỉ đó, từ phía sau nhà, khuôn mặt Bá tước đại nhân chợt lạnh đi. Sắc mặt Mộc Lan trong nháy mắt cũng trở nên lạnh lẽo. Dựa vào cái gì chứ? Phu quân của ta tài hoa hơn người như vậy, quốc quân dựa vào cái gì mà lại khinh rẻ chàng? Phu quân của ta viết sách đã vang danh khắp Thiên Nam hành tỉnh, hơn nữa chẳng mấy chốc sẽ vang danh toàn bộ Việt quốc. Mọi người đều vỗ án tán dương, sao người lại sỉ nhục chàng như vậy?
- Tiếp chỉ đi. - Gã thái giám nói với giọng thờ ơ.
Thẩm Lãng tiến lên nhận thánh chỉ của quốc quân. Rồi gã thái giám rời đi, nói trắng ra là không kịp chờ đợi, bởi vì gã muốn xem cho kỹ rốt cuộc Thẩm Lãng đã biếu gã bao nhiêu tiền.
Bá tước Huyền Vũ bước ra, cầm chiếu thư của quốc quân xem, sắc mặt càng thêm khó coi. Giám sinh trường Thái Học, hơn nữa còn là lệ giám (*).
(*) Loại giám sinh trường Thái Học có gốc nhà giàu có quyền quý, chỉ có bỏ tiền ra mua danh vào học.
Đây là ý đồ quái quỷ gì? Chẳng khác nào chỉ thẳng vào mặt Thẩm Lãng mà nói, đồ rác rưởi! Học trò ưu tú nhất đương nhiên là thông qua thi cử mà đỗ cử nhân, đỗ tiến sĩ. Nhưng có vài người không thi đỗ tiến sĩ hoặc cử nhân, lại muốn có công danh thì phải làm sao đây? Thì vào trường Thái Học mà học, lúc này vào trường Thái Học cũng khá lắm. Bởi vì, ngay từ đầu trường Thái Học chỉ tuyển nhận con cháu nhà quý tộc, quan lớn. Sau này, mấy thương nhân có tài sản cũng đều sôi nổi nhờ quan hệ đưa con trai mình vào trường Thái Học để lấy danh tiếng. Lần này, những học trò quý tộc trường Thái Học kia đâu chịu. Bọn ngươi những tên dân đen là cái thá gì hả? Có mấy đứa tí tiền còm lại vẫn muốn cùng bố mày học chung một trường? Vậy mà triều đình lại không muốn mất đi khoản tiền tài đó, thế là lại mở một Quốc Tử Giám khác, tất cả con cháu quý tộc cùng quan lớn tiến vào đó học. Vì thế, trường Thái Học liền trở thành nơi cho con em gia đình có tiền lấy văn bằng, bên trong đã hoàn toàn mục nát, bẩn thỉu. Cho nên nói một cách không kiêng dè chút nào, đám học trò trong trường Thái Học tám phần là dốt nát, cặn bã. Hiện tại ngay cả ngoài đường, khi muốn mắng chửi người ta đều có một câu như vậy: Nhà ngươi là trường Thái Học, cả nhà các ngươi đều học trường Thái Học. Mà lúc này, Thẩm Lãng liền trở thành một thành viên trong số đó.
Mấu chốt là đây chỉ là một chuyện nhỏ nhặt đến chẳng đáng kể, vậy mà quốc quân lại phái người chuyên môn đến truyền chỉ. Tín hiệu này, vô cùng chẳng lành rồi. Quốc quân gần như là tát một cái bạt tai thật mạnh vào mặt phủ Bá tước Huyền Vũ. Chủ yếu lần này, Thẩm Lãng cùng Bá tước Huyền Vũ thật sự có công lao, không chỉ cứu vãn tính mạng công chúa Ninh La, lại còn sớm vạch trần âm mưu của vua Căng. Mặc dù hơi bẽ mặt, nhưng cuối cùng vẫn là có công. Nào ai có ngờ, vị quốc quân lại trực tiếp giáng xuống một đòn. Mà ngươi còn phải tạ ơn, dù sao đây cũng là quốc ân ban cho.
- Vị quốc quân này của chúng ta, thật khắc nghiệt quá đi. - Thẩm Lãng cười khuyên: - Nhạc phụ đại nhân, hãy vứt bỏ ảo tưởng đi, chuẩn bị chiến đấu thôi. Biểu cảm của Bá tước Huyền Vũ nghiêm trọng, ông gật đầu. Thẩm Lãng cười cợt: - Chúng ta đại khái còn khoảng năm sáu ngày yên bình. - Hãy ra sức tận hưởng năm sáu ngày yên bình và nhàn nhã này đi, tiếp theo chúng ta sẽ phải chiến đấu. - Ta đây đang muốn đi hại người, lại muốn đi giết người, lại muốn đi vả mặt rồi. - Ta đây hiền lành như vậy, thật chẳng thích trả thù hay hại người chút nào, ta thích nhất là sống hòa bình với mọi người. Đều do thế đạo này cố ép ta làm chuyện xấu.
Nhạc phụ đã đi, nương tử cũng đi rồi. Bọn họ đặc biệt ăn ý, mỗi khi Thẩm Lãng bắt đầu ba hoa chích chòe, bọn họ liền im lặng rời đi. Vẫn là nhạc mẫu đại nhân tốt nhất, luôn luôn đón ý hùa theo, đặc biệt hiểu được ý nghĩa của khoe khoang.
Thẩm Lãng trở lại phòng mình, Mộc Lan cũng đi theo vào. Thẩm Lãng ngẩn ngơ nhìn danh sách trên vách tường, bút lông trong tay rục rịch. - Phu quân, chàng chớ làm bậy. - Mộc Lan dịu dàng nói. Chẳng ai hiểu chồng bằng vợ, Mộc Lan biết Thẩm Lãng lúc này muốn viết luôn cả tên quốc quân lên vách tường. Thẩm Lãng nói: - Không, ta vẫn muốn viết tên của quốc quân lên đó. Mộc Lan vội la lên: - Phu quân, thực sự không thể đâu, nếu bị người ta phát hiện sẽ gây họa đó. Thẩm Lãng nói: - Không, ta nhất định phải viết, từ nhỏ đến lớn ta chưa từng bị ai ức hiếp như vậy. Bất kể là ai, nếu đắc tội với ta, tên của hắn nhất định sẽ xuất hiện trên vách tường này. Tiếp đó, Thẩm Lãng đằng đằng sát khí viết hai chữ lên vách tường. Quách Tĩnh! Ở một không gian khác, mặt Quách đại hiệp bỗng mờ mịt, vì sao vậy?
...
Thẩm Lãng nói. Năm ngày kế tiếp sẽ là quãng thời gian yên bình và nhàn nhã hiếm có. Về sau, hắn lại muốn mở ra con đường vả mặt điên cuồng. Cho nên, trong khoảng thời gian này đương nhiên phải tận hưởng mọi thứ thật happy (hạnh phúc).
Đêm ngày thứ hai, Thẩm Lãng lại bò lên tường rào "học bài". Vừa khéo, Mộc Lan lại đang tắm rửa trên tú lâu, cửa sổ vẫn mở. Chỉ có điều lần này nàng cứ ngồi mãi trong thùng tắm mà chẳng hề đứng dậy. Chỉ khi tắm rửa xong, cơ thể mềm mại mê người của nàng mới đứng lên, quay lưng về phía Thẩm Lãng bước ra khỏi thùng tắm. Giờ khắc này. Thẩm Lãng lại một lần nữa máu nóng sôi sùng sục. Vóc dáng của nương tử thật là... quá nóng bỏng luôn. Mặc quần áo thì quyến rũ. Không mặc quần áo, nàng giống như biến thành một người khác vậy, như là ma nữ từ địa ngục, hút hồn đàn ông. Buổi tối hôm đó, Thẩm Lãng phải rời giường ba lần.
...
Tối ngày thứ ba, Mộc Lan lại đang tắm rửa vào lúc mười một giờ đêm. Thẩm Lãng bò dọc theo chiếc thang, lúc trèo lên tường rào, hai chân đều có chút run rẩy. Sau đó, hắn lại một lần nữa được thưởng thức hình ảnh mê người nhất trên thế giới. Đêm hôm đó, Thẩm Lãng rời giường hai lần.
Ngày thứ tư... Mắt Thẩm Lãng đều thâm quầng như gấu trúc, cánh tay cùng thắt lưng cũng thi nhau đau nhức. Trong lòng hắn gần như kêu rên: Nương tử hôm nay còn muốn tắm rửa nữa sao? Thắt lưng phu quân ta đây có chút chịu không nổi rồi, dinh dưỡng theo không kịp.
Vậy mà, ngọn đèn dầu trên tú lâu cao nhất kia lại sáng lên, làn hơi nước lượn lờ. Con quỷ trong lòng Thẩm Lãng lại bắt đầu rục rịch. Chuyện rình coi này quả thực quá gây nghiện. Thoáng vùng vẫy nửa giây, Thẩm Lãng lại đỡ thắt lưng lần nữa, men theo móng tường bò lên. Hai chân đều mềm nhũn. Nhưng mà chờ bò lên trên tường rào xong, xuyên qua cửa sổ, lại thấy được Mộc Lan tuyệt mỹ vô song. Hình ảnh đó cùng Mộc Lan mặc quần áo ban ngày hoàn toàn khác nhau. Thẩm Lãng như mê như say, hồn xiêu phách lạc.
Đúng lúc này, một bóng dáng xinh đẹp mơ mơ màng màng mở cửa bước ra. Là tiểu Băng. Tối hôm nay, tiểu Băng cố ý ăn mặc khá mỏng manh lượn lờ trước mắt Thẩm Lãng, kết quả nàng phát hiện cô gia lại chẳng thèm dùng ánh mắt lưu manh mà nhìn nàng. Điều này khiến nàng thật đau lòng, thế là trong lúc tức giận, nàng uống hơi nhiều nước đường, ngủ thẳng đến nửa đêm thì bật dậy đi tiểu. Ôi, thật không phải Thẩm Lãng không muốn ngắm nàng đâu nha, thật sự là có lòng mà không có sức ấy mà. Tiểu Băng mơ mơ màng màng đi tới sân, muốn đi nhà xí, nhưng còn phải đi mấy chục mét nữa, ngay lập tức cảm thấy không có dũng khí. Thế là do dự nửa giây, tiểu Băng liền ngồi chồm hổm trong sân dưới gốc cây lớn giải quyết ngay tại chỗ.
Bỗng nhiên tiểu Băng phát hiện trên tường rào có người rình coi. - A! - Nàng lập tức kêu lên một tiếng. Nhưng rất nhanh, nàng nhận ra bóng dáng kia là Thẩm Lãng cô gia. Mặc dù cô gia đeo mặt nạ màu đen, mặc đồ đi đêm, nhưng dù có hóa thành tro nàng cũng nhận ra được. Nguyên nhân là vì trong thiên hạ nào còn có ai có bóng dáng đẹp trai như vậy chứ. Ngay cả khi hèn hạ rình coi cũng quyến rũ đến thế. Thế là, tiểu Băng vừa mới kêu lên liền lập tức bụm kín miệng nhỏ nhắn.
Thế nhưng, tiếng nàng kinh hô mới chỉ một nửa, vẫn làm kinh động rất nhiều người. Thẩm Lãng giật nảy mình, dưới chân không vững, trực tiếp đạp vỡ mấy miếng ngói, phát ra tiếng vang chói tai. Mộc Lan cũng bị sợ hãi, nhanh chóng ngó ra bên ngoài, theo bản năng che ngực. Ngay sau đó, trong sân rất nhiều ánh nến sáng lên, mười mấy tỳ nữ mở cửa sổ. - Meo meo, meo meo... - Thẩm Lãng trên tường rào vội vàng nằm xuống nấp, giả vài tiếng mèo kêu. Khỏi phải nói tiếng kêu đó vang vọng đến mức nào, hơn nữa còn là loại mèo đực chưa bị thiến.
Mười mấy tỳ nữ ngó lên tường rào một cái. - Nhìn gì mà nhìn, một con mèo hoang làm ta giật cả mình thôi. - Tiểu Băng ra vẻ uy quyền. Ngay lập tức, mười mấy tỳ nữ đều đóng cửa sổ, thổi tắt ánh nến. Như thể chẳng có chuyện gì xảy ra vậy, chúng ta chẳng thấy gì hết. Tiểu Băng liếc xéo Thẩm Lãng một cái, nhỏ giọng trách cứ: - Cô gia, người thật là đáng ghét quá đi, nửa đêm đi nhìn lén người ta, người ta sau này sẽ không thèm để ý tới ngài nữa.
Sau đó, nàng bụm mặt chạy trốn. Thẩm Lãng rất muốn nhắc nhở nàng: Tiểu Băng à, váy của ngươi còn chưa kéo lên kìa.
...
Tối ngày thứ năm. Thẩm Lãng ôm hông kêu rên trên giường: Thật đau quá má ơi! Nương tử van cầu nàng đừng thích sạch sẽ như vậy nữa, tối nay đừng tắm gội giùm ta. Nếu nàng còn tắm nữa, làm ơn đóng cửa sổ lại được không hả? Phu quân ta đây thực sự chịu hết nổi rồi. Mỹ nam tử như ta đây thường khá yếu ớt, thể lực cùng tinh lực đều có hạn đó. Cứ tiếp tục như vầy mãi, thực sự muốn bị móc sạch sành sanh, hôm qua ta cũng đã đi thăm An đại phu lấy cả bổ thận hoàn. Ta xin thề, tối hôm nay sẽ đi ngủ sớm nhé. Dù cho nương tử có tắm, dẫu cửa sổ có mở ra, ta cũng cự tuyệt không thèm "học bài" trên tường rào nữa. Thẩm Lãng ta đây nếu còn leo tường, vậy ta chính là cháu trai của Kim Mộc Lan. Vì từ bỏ cơn nghiện ấy, Thẩm Lãng sớm lên giường ngủ. Vậy mà hắn lăn qua lộn lại thế nào cũng ngủ không được, thật giống như có một nhiệm vụ quan trọng chưa hoàn thành vậy. Vừa đúng mười một giờ đêm. Tầng cao nhất của tú lâu nương tử, ngọn đèn dầu lại sáng lên, cách thật xa Thẩm Lãng hầu như cũng nghe được tiếng nước. Nương tử lại muốn tắm? Con quỷ trong lòng hắn lại bắt đầu rục rịch. Quả thực khó hơn cai nghiện thuốc gấp bội. Thẩm Lãng không nhịn được bèn rời giường. Ta chắc chắn không đi dòm ngó như ăn trộm, ta chỉ là đi ra ngoài tản bộ chút thôi. Trong phòng quá oi bức, ta muốn đi ra ngoài hít thở một chút không khí trong lành. Sau đó, Thẩm Lãng thay đồ đi đêm, đeo mặt nạ màu đen. Còn chuyện sao đi ra ngoài hít thở không khí trong lành còn muốn đeo mặt nạ? Chuyện đó chẳng quan trọng. Trang bị xong xuôi, Thẩm Lãng bước ra cửa phòng. Ta chỉ không cẩn thận bước tới dưới tường rào, rồi không cẩn thận bò lên tường thôi.
Thế nhưng... Khi Thẩm Lãng bò trườn trên tường, lại phát hiện chẳng thấy gì cả. Bởi vì, lúc nương tử tắm, cửa sổ tú lâu tầng hai lại đóng. Lại đóng! Đóng ư? Đóng! Thẩm Lãng ngay lập tức nổi giận. Kim Mộc Lan, nàng có ý gì hả? Sao lại đóng cửa sổ? Đêm hôm đó, Thẩm Lãng không sao ngủ nổi, trong lồng ngực nỗi bực tức không hề tiêu tan. Kim Mộc Lan, sao nàng lại có thể như thế được? Thật là quá đáng lắm rồi!
...
Lúc đang ăn sáng ngày hôm sau. Khuôn mặt Thẩm Lãng âm trầm, giống như ai đó thiếu hắn một vạn lượng vàng vậy. Khi ăn đến thứ gì, hắn lại quăng đũa đập chén. Tiểu Băng thấy bộ dạng cô gia như thế bèn hơi nghi ngờ. - Hừ! Ăn được nửa chén, Thẩm Lãng liền nặng nề đặt chiếc đũa lên bàn, nổi giận nói: - Không ăn nữa.
Mộc Lan phất phất tay, ra hiệu tiểu Băng đi ra ngoài, sau đó dịu dàng hỏi: - Phu quân, chàng làm sao vậy?
Thẩm Lãng nhìn Mộc Lan, giọng run run nói: - Nàng có phải kỳ thị ta vì ta xuất thân đê hèn không?
Mộc Lan kinh ngạc, lắc đầu nói: - Làm gì có, không có đâu.
Thẩm Lãng cất giọng bi thương nói: - Vậy không phải nàng vì ta tham mộ hư vinh, tới nhà nàng ăn bám mà kỳ thị ta sao?
Mộc Lan sốt ruột, giọng nàng hơi run: - Làm sao có chuyện đó được? Phu quân, chàng đừng nghĩ lung tung.
Thẩm Lãng cất giọng chua chát: - Vậy nàng kỳ thị ta là vì ta tay trói gà không chặt, không biết võ công, không có công danh, cũng chẳng có tiền đồ gì sao?
Vành mắt Mộc Lan đỏ hoe, nước mắt lưng tròng, nàng móc gan móc ruột vội vàng nói: - Phu quân, tại sao chàng lại có ý nghĩ như vậy? Thiếp đến bây giờ cũng chưa từng nghĩ như vậy đâu. - Phu quân, thiếp… thiếp thực sự rất thích chàng, chàng, chàng đừng như vậy. Có phải thiếp đã làm gì không tốt, khiến chàng hiểu lầm sao?
Thẩm Lãng bi phẫn nói: - Nếu nàng không hề kỳ thị ta, vậy lúc nàng tắm vì sao lại muốn đóng cửa sổ hả? - Lẽ nào nàng cảm thấy ta sẽ đi rình coi ư? Lẽ nào nàng cảm thấy nhân phẩm của ta, con người ta bỉ ổi sao? - Kim Mộc Lan, giữa vợ chồng chúng ta có thể còn chút tin tưởng nhau hay không đây?