109. Chương 109: Mộc Lan "huấn luyện" phu quân, Lý Văn Chính gặp đại họa

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 109: Mộc Lan "huấn luyện" phu quân, Lý Văn Chính gặp đại họa

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 109 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nếu lời nói có thể tạo ra hiệu ứng đặc biệt, thì lúc này đây, sau lưng Mộc Lan hẳn phải có một ngọn lửa bùng lên dữ dội.
Tiếp đó, toàn thân nàng sẽ bốc cháy hừng hực.
Thẩm Lãng, chàng thật quá đáng!
Vừa rồi còn khiến thiếp phải khóc đó!
Bàn tay trắng nõn của Kim Mộc Lan nắm chặt, đôi mắt đẹp như muốn phun ra lửa.
Thẩm Lãng thấy vậy, vội vàng tiến lên, một tay ôm lấy vòng eo thon nhỏ, toàn thân áp sát vào lưng nàng.
Trời ơi!
Sự săn chắc này khiến ta muốn nổ tung mất!
Khoan đã, lúc này không nên đổ thêm dầu vào lửa.
Thẩm Lãng mượn cơ hội hôn lên cổ nương tử, cầu xin tha thứ:
- Nương tử, ta sai rồi, ta sai rồi!
- Ta thực sự sai rồi, sai đến tận cùng, sai đến long trời lở đất.
- Mộc Lan thân yêu, lòng dạ nàng ngay thẳng như vậy, hãy tạm tha cho ta lúc này có được không?
Mộc Lan vừa nghe phu quân vô lại cầu xin tha thứ thì lòng cũng mềm đi, thế nhưng… hành động của chàng đây là cầu xin tha thứ nhận sai ư?
Lúc chàng nhận sai, chàng ôm cái gì? Cọ cái gì? Chọc cái gì?
Mộc Lan cố gắng chịu đựng.
Trong miệng lẩm bẩm:
- Kim Thị Gia Huấn, nữ tử không đánh chồng, nữ tử không đánh chồng, nữ tử không đánh chồng!
Đại mỹ nhân Mộc Lan thực sự kiên nhẫn chịu đựng rất tốt.
Tiếp đó, nàng chợt xoay người, đè Thẩm Lãng xuống đất, giày vò không ngừng.
- A... A...
- Nương tử, đừng mà...
- Gãy rồi, thực sự gãy rồi đó.
- Không chỉ gãy xương hông, chỗ khác cũng sắp gãy luôn rồi.
Cả viện đều vang lên tiếng kêu thảm thiết thê lương của Thẩm Lãng.
Tức khắc, tất cả tỳ nữ trong sân đều đóng chặt cửa phòng, rồi dán tai lên cánh cửa nghe ngóng.
Khi cô gia gặp nạn, các ngươi ngàn vạn lần đừng nên ở gần, nếu không sẽ thảm hại vô cùng.
Đừng tưởng rằng ngươi là phụ nữ thì cô gia sẽ không trả thù ngươi.
Trên mông của tiểu Hoàn còn có dấu vết y hệt một con sâu lông đấy thôi.
Thế nhưng, nghe tiếng kêu thảm thiết của cô gia, thực sự rất thoải mái.
Vừa vặn tròn ba giờ đồng hồ.
Thẩm Lãng bị giày vò đúng ba giờ.
Sống dở chết dở, cả người như rơi vào địa ngục trầm luân.
Từ nay về sau, hắn nghe đến Lục Cầm Hí đều có thể bản năng run rẩy, cả người co rúm lại.
Thực sự… đau muốn chết.
Cuối cùng, hắn được Mộc Lan ôm vào lầu dưới của tú lâu.
Nước thuốc đã chuẩn bị sẵn, Mộc Lan thả Thẩm Lãng vào.
- Phu quân không phải thích xem sao? Bây giờ chính chàng tắm rửa, tự xem cho thỏa thích đi. - Mộc Lan nói.
Hu hu hu!
Nhưng mà, điều ác liệt hơn của cô gái nhỏ nhắn này còn ở phía sau.
Nàng lại tắm rửa ở căn phòng cách vách, giữa hai phòng chỉ cách một bức rèm, không quá năm mét.
Thậm chí có thể nghe thấy tiếng nước róc rách.
Tiếng nước ấm xẹt qua làn da trắng nõn của nàng cũng có thể nghe được.
Chỉ cách một tấm rèm.
Thế nhưng Thẩm Lãng đừng nói là đi tới, ngay cả sức nâng cánh tay lên cũng không có.
Sức lực duy nhất còn lại chỉ đủ để nâng cái thứ nho nhỏ nặng nửa cân lên thôi.
- Haiz, haiz… - Thẩm Lãng cố sức thổi tấm rèm kia, sau đó đành bỏ cuộc.
Tiếp đó, nội tâm của hắn không ngừng chửi thầm.
Kim Mộc Lan, tính tình ngay thẳng của nàng ở đâu rồi?
Thật không ngờ, nàng lại là dạng con gái như vậy.
Đã vậy còn quá nham hiểm xảo quyệt?
Bên cạnh, Mộc Lan nũng nịu thỏ thẻ nói:
- Phu quân, người ta chỉ là học theo chàng thôi, gần son thì thắm gần mực thì đen mà.
Cái gì?!
Cô gái nhỏ nhắn này lúc nào mà ngay cả thuật đọc tâm cũng có vậy?
Vậy sau này lúc ta đi ra ngoài lêu lổng chẳng phải là rất nguy hiểm sao?
...
Có một việc cần bổ sung một chút.
Thầy của Mộc Lan, Chung Xử Khách, là một bậc thầy võ đạo.
Hai ngày trước, ông ta lặn lội ngàn dặm đến đây một chuyến để kiểm tra gân cốt của Đại Ngốc xem thế nào.
Kỳ tài luyện võ.
Kỳ tài luyện võ triệu người có một.
Kỳ tài luyện võ hiếm có.
Năng khiếu đến tột cùng cao đến cỡ nào? Không biết!
Nhưng tóm lại, cao hơn cả Mộc Lan.
Thế là, Thẩm Lãng hăm hở đi tới trước mặt tông sư, đôi mắt đầy vẻ trông mong hỏi:
- Đại tông sư, vậy ngài giúp ta xem một chút, ta có phải cái loại kỳ tài luyện võ ngàn năm không gặp không vậy?
Chung Xử Khách tông sư nhìn Thẩm Lãng một cái, ánh mắt có chút cổ quái.
Ban đầu định thốt ra một câu, nhưng lại nuốt trở vào.
- Sâu không lường được, sâu không lường được, ngay cả tông sư như ta cũng nhìn không thấu.
Đây là lời bình của đại tông sư.
Thẩm Lãng mừng rỡ.
Năng khiếu luyện võ của ta quả nhiên rất lợi hại, ngay cả đại tông sư cũng không thể nhìn rõ.
Đương nhiên, hắn không nhìn thấy nương tử phía sau vừa lén ra dấu hiệu cầu khẩn đại tông sư.
Điều này thật sự làm khó đại tông sư rồi.
Lão nhân gia ông ta có bao giờ nói dối đâu.
Thế nhưng không hề gì, những bậc thầy như ông vẫn có khả năng sử dụng ngôn ngữ một cách uyển chuyển tinh tế vô cùng.
Giống như những chương trình giám định bảo vật trên địa cầu vậy, những chuyên gia kia thấy hàng giả chưa bao giờ nói thẳng, chỉ có thể nói không chuẩn, nhìn không chính xác mà thôi.
...
Lại qua một ngày!
Tất cả mọi người cùng chờ đợi ý chỉ của quốc quân về Lý Văn Chính.
Nếu giết Lý Văn Chính, thì tân chính sẽ tạm hoãn.
Nếu không giết Lý Văn Chính, thì tân chính sẽ tiếp tục.
Chỉ cần ý chí quốc quân vừa hiện, đám người Chúc Nhung, Trương Xung lập tức sẽ hóa thành sói dữ, ra sức cắn xé phủ Bá tước Huyền Vũ.
Những ngày yên bình vừa trải qua sẽ trong nháy mắt bị hủy diệt.
Mấy ngày ngủ đông cùng chờ đợi, sẽ chỉ làm bọn họ mài sắc móng vuốt thêm mà thôi.
Kết quả không có gì bất ngờ, chính là vào hôm nay!
...
Buổi sáng Mộc Lan lại đang luyện võ tại diễn võ trường.
Mà Thẩm Lãng đêm qua được Mộc Lan "thao luyện" sống dở chết dở, toàn thân đều gần như rệu rã.
Thế nhưng ngâm nước thuốc cả đêm, sau một đêm ngủ nghỉ, lại sinh long hoạt hổ, lướt đi như gió.
Thẩm Lãng không khỏi cảm thán, ta quả nhiên là kỳ tài luyện võ mà ngay cả đại tông sư cũng nhìn không thấu mà.
Ăn xong điểm tâm, Thẩm Lãng thay một bộ đồ ngắn, đi qua diễn võ trường.
Đi ngang qua tiểu viện của Đại Ngốc. Vị đại tinh tinh kỳ tài luyện võ hiếm có này đang ngồi xổm dưới đất nhìn bầy kiến dời tổ.
Nhìn thấy Thẩm Lãng đi qua, Đại Ngốc vội vàng nhiệt tình nói:
- Nhị Ngốc thiếu gia, mau tới đây nhìn kiến dọn tổ, thú vị lắm đó, ta nhường vị trí tốt nhất cho ngươi nha.
Thẩm Lãng khinh thường nói:
- Ngươi nghĩ rằng ta là ngươi sao, không có chí tiến thủ đến mức chỉ biết ngắm kiến dời tổ? Ngươi mấy tuổi rồi, đây là thời gian tốt nhất để đàn ông lập nghiệp, tại sao có thể hoang phí như thế được?
Đại Ngốc lẩm bẩm:
- Không nhìn cũng không sao mà, tại sao phải mắng ta chứ?
Tiếp đó, gã lại hăm hở nhìn lũ kiến dọn nhà.
Vừa dè dặt đổi phương hướng, e sợ ngăn cản tuyến đường hành quân của quân đoàn kiến.
Thẩm Lãng hùng dũng oai vệ rời đi.
...
Đi tới diễn võ trường.
- Nương tử, ta muốn luyện võ. - Thẩm Lãng nói.
Mộc Lan kinh ngạc nói:
- Phu quân vì sao lại có ý nghĩ như vậy?
Thẩm Lãng nói:
- Đàn ông phải tự mình cố gắng, nương tử à, nàng quá ưu tú, ta cảm thấy ta nhất định phải đuổi kịp bước tiến của nàng, bằng không ta sợ có ngày còn chẳng thấy được cặp mông hấp dẫn của nàng.
Mộc Lan ra vẻ nghe không hiểu:
- Vậy phu quân à, mục đích chàng luyện võ là vì cái gì kia chứ?
Thẩm Lãng nhớ tới đêm qua bị nương tử đè xuống đất giày vò ba giờ tập Lục Cầm Hí.
Đau muốn chết! Chỉ có một chữ Mã đã có 9 loại tư thế bất đồng, mỗi một loại đều đau đến mức tưởng chừng xé toạc cả… chỗ hiểm.
Quá thê thảm!
Cái loại cảm giác gân mạch bị xé rách, cơ bắp gần như muốn vỡ vụn, quá đau khổ.
Mục đích ta luyện võ, đương nhiên là vì báo thù, vì đem người vợ đè xuống đất, giày vò một trăm lần, một trăm lần!
Thẩm Lãng cất giọng chính nghĩa:
- Mục đích luyện võ của ta đương nhiên là vì bảo vệ nương tử, bảo vệ nhạc phụ cùng nhạc mẫu đại nhân.
Mộc Lan nói:
- Vậy phu quân có mục tiêu cụ thể và yêu cầu thế nào?
Thẩm Lãng nói:
- Yêu cầu của ta rất đơn giản, mỗi ngày luyện nửa canh giờ, cũng không cần quá cực khổ, trong vòng một năm liền có thể đánh bại một địch nhân cường đại.
Mộc Lan buồn bã nói:
- Phu quân, có phải chăng kẻ địch mạnh mẽ của chàng không phải là thiếp đi?
Thẩm Lãng sợ hãi.
Chết tiệt, nguy rồi! Nương tử của ta thực sự đã tiến hóa, nàng ấy có cả thuật đọc tâm sao?
Thẩm Lãng vội vàng nói:
- Sao nàng biết? Nàng đừng nghĩ vậy nhé? Đừng nói ta đánh không lại nương tử, dù cho ta đánh thắng được, ta cũng luyến tiếc không làm tổn thương một cọng lông của nàng mà.
Mộc Lan lại giả bộ nghe không hiểu.
Thẩm Lãng dừng lại chốc lát:
- A, ta nói sai, ta thu hồi câu nói mới vừa rồi kia.
Thứ vợ mình không có (*) thì ngươi thương thế nào được?
(*) Kim Mộc Lan là nữ Bạch Hổ, vốn không có lông. Tất nhiên, vì là tiểu thuyết nên may mắn Mộc Lan vẫn còn tóc, lông mày và lông mi.
Mộc Lan hít sâu một hơi, ta cố nhịn, đàn bà họ Kim không đánh chồng, không đánh chồng.
Thẩm Lãng nói:
- Nương tử, có khả năng có một loại võ công siêu cấp lợi hại. Ta từ sáng đến tối luyện nửa canh giờ, trong vòng một năm sẽ lợi hại như nàng vậy.
Mộc Lan không biết nói gì:
- Phu quân, chàng nghĩ quá nhiều rồi.
Thẩm Lãng nói:
- Nói không chừng ta là cái loại kỳ tài luyện võ vạn năm không gặp thì sao? Đại tông sư đều nói ta sâu không lường được, nhìn không thấu đấy.
Mộc Lan liếc hắn một cái.
Thẩm Lãng nói:
- Ta biết cái loại kỳ tài luyện võ hàng trăm triệu người có một, người khác là không nhìn ra. Ta nói không chừng chính là thiên tài võ đạo, ta thong thả ung dung luyện nửa canh giờ, chẳng khác nào người khác luyện ba năm.
Mộc Lan không phản bác, nói thẳng:
- Được, phu quân liền theo thiếp luyện võ đi.
Kế tiếp, Thẩm Lãng tràn đầy hùng tâm theo người vợ luyện võ.
...
Sau nửa canh giờ.
Hai tay hai chân đều muốn gãy rời.
Sống một ngày bằng một năm, thật là khó chịu, thật là đau đớn.
Hạ trung bình tấn nửa canh giờ, hắn nghỉ ngơi mười ba lần.
Thế là, Thẩm Lãng quyết định bỏ qua.
Hừ! Loại kỳ tài luyện võ vạn năm không gặp, khổ ải thế này ta cũng không thèm đâu.
Đánh không lại nương tử thì đánh không lại chứ, cùng lắm thì sau đó ngươi cũng nằm dưới mà thôi.
Thẩm Lãng nói:
- A, a, nương tử à, ta bỗng nhiên nhớ ra, Đại Ngốc có chuyện rất quan trọng tìm ta, ta đây liền đi, lần sau luyện nữa, lần sau luyện nữa.
Tiếp đó, hắn chuồn khỏi diễn võ trường.
Cho nên, các ngươi đừng nói nhân vật chính không luyện võ nữa nha?
Các ngươi căn bản cũng không biết, hắn nỗ lực bao nhiêu.
(*) Vụ này là Bánh trả lời mấy thím trên qidian bảo rằng nếu Thẩm Lãng không luyện võ sẽ bị vợ đè chết vì không đủ sức.
...
Lúc đi ngang qua khu vực nhà Đại Ngốc, đại tinh tinh này vẫn còn ngồi xổm dưới đất nhìn lũ kiến dọn nhà.
Thẩm Lãng mang tới một cái ghế, hướng Đại Ngốc nói:
- Tránh ra nào, tránh ra nào.
Tiếp đó, hai huynh đệ hăm hở cùng nhau nhìn bầy kiến dời tổ.
Một lát sau, Kim Mộc Thông đi ngang qua bèn hỏi:
- Hai người ngó cái gì vậy?
Tiếp đó, ba kẻ ngu si ngồi xổm cùng ngó.
- Kiến dọn tổ thật là đẹp mắt!
- Đúng vậy, đúng vậy, thật là cảnh tượng hoành tráng.
Kim Mộc Thông nói:
- Không biết vì cái gì, đệ bỗng nhiên muốn đi nấu nước.
Nhưng mà vào lúc này!
- Ầm!
Bỗng nhiên, bầu trời chợt vang lên một trận sấm sét.
Nguyên bản trời trong vạn dặm, bỗng nhiên trở nên mây đen cuồn cuộn.
Nơi yên bình nổi lên tiếng sấm sét!
...
Trong phủ Thái Thú!
Lý Văn Chính mang gông giấy, quỳ trên mặt đất.
Thời gian từ khi gã bị Thẩm Lãng hãm hại chỉ chừng mười ngày mà thôi, mỗi một ngày gã đều sống dài như một năm.
Sụt cân một vòng, ốm muốn tuột cả quần.
Mỗi một ngày đều bị sự sợ hãi vô biên bao quanh.
Đêm hôm đó, gã thực sự co giật đến tận hừng đông.
Cuối cùng vẫn là Trương Xung phái người lôi gã vào phủ Thái Thú. Tiếp đó, mỗi ngày gã đều bị sợ hãi vô biên bao quanh, mỗi ngày đều ăn không ngon, chỉ uống cháo cầm hơi.
Hôm nay, ý chỉ quốc quân rốt cuộc đã tới.
- Quốc quân chiếu viết, Lý Văn Chính quá phóng đãng, cử chỉ không hợp, phạt bổng lộc một năm, răn đe, khâm thử!
Khi ý chỉ này vừa ra.
Lý Văn Chính không khỏi sững sờ.
Hình phạt thế này… cũng quá nhẹ nhàng rồi.
Gã ban đầu cho rằng mình hẳn phải chết không thể nghi ngờ.
Thật không ngờ chẳng những không cần chết, ngay cả chức quan cũng không bị lấy, thậm chí ngay cả công danh cũng không bị tước đoạt.
Đây chẳng khác nào phạt ba chén rượu.
Lẽ nào Lý Văn Chính ta đây lại được thần thánh quan tâm đến thế ư?
Trong nháy mắt, tất cả sợ hãi biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.
Thay vào đó là sự đắc ý vô biên vô tận.
Ha ha ha ha!
Quốc quân lại coi trọng ta như vậy, ta ngay cả làm như thế vẫn không chết.
Sau đó còn có cái gì ngăn được ta?
Lý Văn Chính ta đây nhất định phát triển thịnh vượng, ta nhất định quyền cao chức trọng mà.
Thẩm Lãng ngươi chờ đó cho ta.
Ta lúc này đây không chết, ngươi nhất định phải chết!
Huyền Vũ Bá, Kim Mộc Lan, các ngươi chờ đó cho ta.
Ta sẽ cho đám các ngươi thấy cái gì là quân tử trả thù.
Quân tử trả thù, cũng từ sáng sớm đến tối!
Phía sau bình phong, Thái thú Trương Xung cũng có chút vô cùng kinh ngạc.
Lý Văn Chính có chết hay không vẫn là tín hiệu chính trị quan trọng nhất, đại biểu cho ý chí quốc quân.
Thế nhưng thật không ngờ quốc quân không chỉ không xử tử Lý Văn Chính, thậm chí chức quan cùng công danh đều bảo toàn.
Chỉ là phạt bổng lộc một năm sao?
Đây quả thực là tát một bạt tai thật mạnh vào mặt Huyền Vũ Bá.
Cái tín hiệu này đã cực kỳ mãnh liệt.
Tân chính không chỉ phải tiếp tục, hơn nữa còn phải gia tốc, tăng cường.
Như vậy, cái lưỡi đao sắc bén của Trương Xung vừa ngủ đông mấy ngày, sẽ phải lập tức ra khỏi vỏ.
Kế tiếp, lại là đao quang kiếm ảnh.
Chỉ có điều, vị quốc quân này thật đúng là… tuyệt tình đến vậy.
Lần này chuyện vua Căng mưu phản, Bá tước Huyền Vũ dù sao cũng là lập công lớn.
Bốn phương tám hướng bao vây tấn công phủ Bá tước Huyền Vũ không chỉ phải tiếp tục, hơn nữa phải càng thêm mãnh liệt.
Lúc này đây cấp bậc thái giám truyền chỉ không thấp, mặc áo bào đỏ thắm.
- Chúc mừng Lý đại nhân. - Thái giám hướng Lý Văn Chính cười nói:
- Quốc quân thật đúng là coi trọng ngài đó.
Lý Văn Chính dập đầu lia lịa, cơ hồ đem cái trán đập đến chảy máu, khóc thút thít nói:
- Thiên ân của quốc quân, dẫu thần có tan xương nát thịt cũng không thể báo đáp một chút ơn của người.
...
Sau khi thái giám đi rồi.
Thái thú Trương Xung xuất hiện, hướng Lý Văn Chính khom người nói:
- Lý đại nhân, chúc mừng chúc mừng. Từ nay về sau, ngươi nên nắm cho chắc sự sủng ái của quân vương, ngươi đã được quốc quân ghi nhớ trong lòng.
Lý Văn Chính khôi phục sự khiêm nhường, mặc dù quần áo xốc xếch, thế nhưng cử chỉ lại trở nên nhẹ nhàng thong dong, mang theo ngạo khí nhàn nhạt.
- Trương Thái Thú quá khen.
Trương Xung nói:
- Mau, lập tức tắm rửa thay y phục cho Lý đại nhân.
Lý Văn Chính chắp tay thi lễ một cái, tiếp đó đi ra ngoài, trong bước đi tràn đầy sát khí.
...
Buổi tối, bên trong phủ Bá tước Huyền Vũ.
Nhạc phụ chợt một quyền đập mạnh xuống bàn.
- Rầm!
Trong nháy mắt, cái bàn gỗ vững chắc bị đập thủng.
Bá tước Huyền Vũ chưa bao giờ lại tức giận và thất thố đến thế.
Lý Văn Chính chẳng những không chết, hơn nữa ngay cả chức quan cùng công danh cũng không bị tước đoạt.
Phạt bổng lộc một năm?!
Ha ha ha!
Tuy rằng tất cả mọi người biết, vụ án vua Căng mưu phản thực chất không liên quan gì đến Lý Văn Chính.
Thế nhưng, Lý Văn Chính dù sao cũng là công khai nói rằng hắn và vua Căng có quan hệ cá nhân quá mức thân mật, hơn nữa trước mặt mọi người nói vua Căng tài đức sáng suốt vô cùng.
Ngươi với tư cách là quốc quân, lại gấp gáp muốn cướp đoạt cơ nghiệp của gia tộc họ Kim chúng ta đến vậy sao?
Với tư cách làm vua lại tuyệt tình đến nước này ư?
Đây là cơ nghiệp tổ tiên chúng ta, không phải họ Ninh của ngươi ban cho.
Suốt mấy trăm năm, gia tộc họ Kim của ta vì họ Ninh lập được bao nhiêu công lao?
Thật khiến người ta lạnh lòng.
Thẩm Lãng tiến lên, cầm lấy lụa sạch băng bó bàn tay chảy máu của nhạc phụ đại nhân.
- Nhạc phụ đại nhân yên tâm chớ nóng. - Thẩm Lãng thản nhiên nói:
- Kỳ thực mấy ngày trước lúc quốc quân ban thưởng cho con giám sinh Thái Học, chúng ta đã đoán ra kết quả này rồi không phải sao?
Kim Trác cất giọng run run:
- Lãng nhi, con nói xem vi phụ có thể giữ được mảnh cơ nghiệp của tổ tông này hay không?
Ông thật sự không còn chút tự tin nào.
Thẩm Lãng thản nhiên đáp:
- Có thể!
Kim Trác nói:
- Nhưng đây dù sao cũng là bên trong Việt quốc, một khi bị quốc quân để mắt tới...
Thẩm Lãng nói:
- Chúng ta đây liền đưa mắt đến đầu ván cờ, có chút lời nói ác đến mức con không nói ra được. Thế nhưng nhạc phụ đại nhân, chúng ta tuyệt đối sẽ không thua! Hãy chuẩn bị một chút đi, Lý Văn Chính phải hóa thành một con chó điên tới cắn chúng ta! Tối hôm nay, chúng ta liền hoàn toàn giết chết con chó điên này!
Thẩm Lãng nhìn bầu trời đêm phía ngoài, trên mặt lộ ra nụ cười tàn nhẫn.
- Lý Văn Chính, ngươi chắc chắn đặc biệt đắc ý, chắc chắn cảm thấy đã lên đến đỉnh cao nhân sinh phải không? Ngươi sống không quá đêm nay! Vốn dĩ ngươi nên chết trực tiếp, bây giờ chỉ có thể chết càng thêm thê thảm vô cùng.
Nhưng vào lúc này!
Kim Trung vội vã chạy vào.
- Chủ nhân, cô gia, Ngân y Tuần sát sứ Lý Văn Chính mang binh đến bắt người!
Sắc mặt của Huyền Vũ Bá lạnh đi:
- Hắn ta ư? Mang binh đến quý phủ của ta? Bắt người nào? Cô gia à?
...
Ngoài cổng lâu đài phủ Bá tước Huyền Vũ.
Ngân y Tuần sát sứ Lý Văn Chính ốm nhom đang cưỡi con ngựa cao to, ánh mắt nhìn phủ Bá tước tràn đầy sự oán độc khắc cốt ghi tâm cùng thù hận.
Cổng mở ra, Bá tước Huyền Vũ thản nhiên nói:
- Lý Văn Chính đại nhân, ngươi khí thế hung hăng đến mức này vì chuyện gì vậy?
Lý Văn Chính thản nhiên đáp:
- Tới bắt người thôi.
Huyền Vũ Bá hỏi:
- Bắt người nào?
Lý Văn Chính đáp:
- Kim Mộc Lan!