129. Chương 129: Tình cảm vợ chồng nồng ấm; Nữ quỷ trong đêm tối

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 129: Tình cảm vợ chồng nồng ấm; Nữ quỷ trong đêm tối

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 129 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thẩm Lãng và Mộc Lan trên đường về nhà.
Mộc Lan cảm thấy vô cùng ngọt ngào, bởi vì đây là lần đầu tiên hai người ở bên nhau một khoảng thời gian dài như vậy bên ngoài.
Một cảm giác yêu đương trỗi dậy.
Dưới sự trêu chọc của Thẩm Lãng, tình cảm giữa hai người càng thêm nồng ấm.
Đàn ông không xấu, đàn bà không yêu.
Đàn ông không trêu ghẹo, đàn bà khó lòng xiêu lòng.
Như lúc này, vầng trăng sáng như chiếc đĩa tròn vành vạnh, xung quanh giăng mắc vô vàn vì sao.
Bầu trời như một tấm màn sân khấu lộng lẫy, bao trùm khắp mặt đất.
Bờ nước hoàn toàn yên tĩnh, chỉ còn nghe tiếng chim hót và tiếng côn trùng rả rích.
Chợt một con cá nhảy vọt lên khỏi mặt nước, xé toạc mặt hồ gợn sóng.
Thẩm Lãng nằm gối đầu lên đùi Mộc Lan, hít hà mùi hương quyến rũ của nàng, kể cho nàng nghe câu chuyện Hằng Nga Bôn Nguyệt.
Mùi hương đặc biệt này tuy không hẳn là thơm ngát, nhưng lại khiến người ta say đắm.
Sau khi kể xong câu chuyện về Hằng Nga, Thỏ Ngọc và Ngô Cương.
Thẩm Lãng đột nhiên hỏi:
- Nương tử, trên cung trăng có hai người lớn là Ngô Cương và Hằng Nga. Ngô Cương si mê Hằng Nga đến vậy, hơn nữa lại còn lợi hại như thế, tại sao Hằng Nga vẫn giữ được trinh tiết nhỉ?
Mộc Lan nói:
- Bởi vì Ngô Cương yêu Hằng Nga từ tận đáy lòng, đương nhiên sẽ không ép buộc hay làm nhục nàng.
Thẩm Lãng nói:
- Không, bởi vì 'hàng' của hắn quá bé, không thể cương cứng được.
Mộc Lan im lặng, nàng cũng biết rõ kiểu đáp án này rồi.
Thẩm Lãng lại hỏi:
- Nương tử, nàng có biết tại sao Hằng Nga vĩnh viễn nuôi một con thỏ không?
Mộc Lan biết Thẩm Lãng lại muốn nói những chuyện đùa cợt thô tục, nhưng nàng vẫn tò mò hỏi:
- Tại sao vậy?
Thẩm Lãng nói:
- Bởi vì mỗi ngày Hằng Nga đều cần cà rốt, sau khi dùng xong thì cho thỏ ăn thôi, nếu không thì lãng phí lắm.
Ngay lập tức, bầu không khí lãng mạn trong lòng Mộc Lan hoàn toàn tan biến.
Nàng vặn tai Thẩm Lãng nói:
- Phu quân, trong đầu chàng mỗi ngày cũng chỉ toàn những chuyện như thế này thôi sao?
Thẩm Lãng nói:
- Đúng vậy, tục ngữ có câu 'gần son thì thắm, gần cá thì tanh' mà. (*)
Chỉ trong nháy mắt, Mộc Lan liền hiểu rõ, mặt nàng đỏ bừng như gấc chín, một tay đẩy phắt Thẩm Lãng ra khỏi đùi mình.
Thẩm Lãng hối hận không thôi, do cái miệng ăn mắm ăn muối mà không được hưởng phúc lợi tốt đẹp.
Không đầy mấy phút sau, Thẩm Lãng sau khi bị đánh cho tơi bời lại một lần nữa quấn lấy, lại một lần nữa gối đầu lên đùi Mộc Lan.
Hai người lại một lần nữa chìm vào yên lặng.
Không phải Lãng gia không nói chuyện tầm phào, mà là mùi hương trong không khí càng thêm nồng nàn.
Hắn phải chuyên tâm.
Những ngón tay ngà ngọc của Mộc Lan đặt lên thái dương Thẩm Lãng, nhẹ nhàng xoa bóp.
Động tác dịu dàng mà mạnh mẽ.
- Nương tử, kiếm pháp Thiên Ngoại Lưu Tinh thật sự lợi hại. - Thẩm Lãng bỗng nhiên nói.
Nghe phu quân cuối cùng cũng nói chuyện chính sự, Mộc Lan thở phào một hơi.
Thế nhưng, sâu trong nội tâm nàng lại thoáng có chút tiếc nuối.
Cái cảm giác bị phu quân trêu ghẹo đến mức tim đập thình thịch, mặt đỏ bừng lên thực sự rất kích thích.
Thẩm Lãng nói:
- Chiêu kiếm pháp này đến nay vẫn khó có lời giải, gần như tất cả cao thủ trẻ tuổi đều từng khiêu chiến Đường Viêm, nhưng không ngoại lệ đều thất bại, toàn bộ bị hạ gục trong nháy mắt. Thế nàng có biết nguyên lý của chiêu kiếm pháp này không?
Mộc Lan nói:
- Xin phu quân chỉ giáo.
Trên đường về nhà phía bắc, Thẩm Lãng ngoài việc trêu ghẹo Mộc Lan ra, gần như toàn bộ thời gian đều dùng để nghiên cứu bí tịch 《 Thiên Ngoại Lưu Tinh 》.
Bí tịch mấy trăm trang này, toàn bộ đều nằm gọn trong đầu hắn.
Sau khi nghiên cứu, Thẩm Lãng thở dài một hơi, cảm thấy vô cùng kinh ngạc và thán phục.
Người nghiên cứu ra bộ kiếm pháp này thực sự là... quá xuất chúng.
Tiếp đó, Thẩm Lãng bắt đầu giải thích liên tục.
Thẩm Lãng nói:
- Người luyện tập bộ kiếm pháp này mỗi ngày đều phải hấp thụ một loại kim loại đặc biệt, thứ kim loại này đến từ thiên thạch bên ngoài. Từ đó, trong máu hắn sẽ chứa một lượng lớn loại kim loại này, cả người sẽ hình thành một loại từ trường. Khi hắn phóng thích nội lực và chân khí, chúng cũng sẽ mang theo lực từ tự nhiên.
Mộc Lan kinh ngạc, thảo nào trong ghi chép của tổ tiên Kim Trụ có nói luyện tập bộ kiếm pháp này dễ dẫn đến vô sinh, quả thực không phải lời nói đùa.
Thẩm Lãng nói:
- Đương nhiên, dù cho lượng kim loại đặc biệt trong cơ thể hắn vượt quá tiêu chuẩn quy định, thì lực từ trong chân khí cũng rất yếu.
Mộc Lan nói:
- Nếu lực từ yếu ớt, thì làm sao có thể vô địch được?
Thẩm Lãng nói:
- Nương tử có biết lốc xoáy không?
Mộc Lan nói:
- Biết ạ.
Thẩm Lãng nói:
- Gió kỳ thực chính là không khí chuyển động, bình thường sức mạnh của không khí cũng vô cùng yếu ớt. Thế nhưng một khi tốc độ của nó chuyển động nhanh hơn, sẽ hình thành bão tố, gió lốc, đủ sức phá hủy tất cả.
Mộc Lan nói:
- Nghe phu quân nói vậy, thiếp cũng đã hiểu đôi chút rồi.
Thẩm Lãng nói:
- Kiếm của Đường Viêm được rèn bằng kim loại từ thiên thạch, khi cộng hưởng với kim loại đặc biệt trong cơ thể hắn sẽ tác động qua lại lẫn nhau. Khi thi triển chiêu Thiên Ngoại Lưu Tinh, trong nháy mắt sẽ khuấy lên một cơn lốc điện từ.
Mộc Lan nghe mà mê mẩn.
Thẩm Lãng nói:
- Sức mạnh của lốc xoáy là vô hạn, bởi vì nó có lực hướng tâm vô cùng mạnh mẽ, đủ sức nhổ tận gốc bất cứ vật gì. Mà bộ kiếm pháp Thiên Ngoại Lưu Tinh này, lại tạo ra lực ly tâm cường đại. Bất luận kẻ nào một khi tiến vào phạm vi của nó, liền sẽ lập tức bị đẩy văng ra ngoài. Sức mạnh xông vào càng lớn, lực ly tâm nó hất ra lại càng nhiều, cho nên căn bản không thể nào phá giải được. Nói rồi, Thẩm Lãng cầm lấy chiếc mũ xoay tròn thật nhanh, sau đó ném vào một viên đá, ngay lập tức viên đá này văng ra ngoài.
Thí nghiệm đơn giản và rõ ràng này, nhìn một cái là có thể hiểu ngay.
Thẩm Lãng tiếp tục giải thích:
- Đại đa số võ giả chỉ biết đến nội lực và chân khí, đối với kiến thức về thứ lực từ này, họ hoàn toàn không biết. Bọn họ chỉ biết dựa vào sức mạnh, dùng nội lực cường đại nhất để phá giải kiếm chiêu của Đường Viêm. Thế nhưng họ lại không biết rằng, chất lượng thân thể của họ không thay đổi, nội lực xông vào càng mạnh, tốc độ càng nhanh, sẽ bị đẩy văng ra ngoài càng dữ dội. Đây cũng là nguyên nhân mà bất luận cao thủ trẻ tuổi nào, dù cho nội lực mạnh hơn Đường Viêm, cũng bị hạ gục ngay trong một chiêu.
Mộc Lan nói:
- Chiêu kiếm pháp này, quả nhiên tinh diệu vô song. Vậy phu quân có phương pháp phá giải không?
Thẩm Lãng đáp:
- Có chứ!
Mộc Lan nói:
- Tranh chấp đảo Kim Sơn sắp bắt đầu rồi, chuyện thiếp và Đường Viêm đấu một trận cũng sắp diễn ra ngay lập tức, hiện tại thiếp tu luyện còn kịp không?
Mộc Lan lo lắng như vậy cũng có lý do.
Bất luận thứ kiếm thuật thần bí hay cường đại đến đâu, đều cần dùng thời gian rất dài để học tập.
Chỉ riêng một chiêu kiếm pháp Thiên Ngoại Lưu Tinh này, Đường Viêm đã mất ước chừng mười bốn năm để luyện tập.
Thời gian dành cho Mộc Lan đặc biệt ngắn ngủi.
Thế nhưng, Thẩm Lãng nói:
- Kịp chứ, dù cho ngày mai đấu võ, cũng vẫn kịp mà.
Mộc Lan vô cùng kinh ngạc, nói:
- Đường Viêm luyện tập một chiêu này suốt mười mấy năm, mà phương pháp phá giải lại nhanh đến vậy sao?
Thẩm Lãng nói:
- Đúng vậy, xây dựng thì khó, phá hoại thì dễ. Chiêu kiếm này càng vô địch, chỉ cần tìm được kẽ hở, nó sẽ tan nát gần như trong nháy mắt.
Mộc Lan nói:
- Phu quân dạy thiếp đi.
Thẩm Lãng dụ dỗ:
- Vậy cho ta nếm thử môi nàng một chút đi.
Mộc Lan nhíu mày lại, cánh mũi thanh tú cũng khẽ nhăn theo.
Thẩm Lãng nói:
- Đùa thôi, đùa thôi, ta không nỡ để nàng buồn đâu.
Thẩm Lãng tiếp tục nói:
- Lốc xoáy mạnh mẽ vô cùng, thế nhưng vị trí mắt bão cũng chính là nơi an toàn nhất. Chiêu kiếm pháp Thiên Ngoại Lưu Tinh này cũng giống như vậy, lực ly tâm mà cơn bão này tạo ra cũng có một mắt bão. Chỉ cần tìm được mắt bão này liền có thể phá giải trong nháy mắt. Đương nhiên, mắt bão của nó biến hóa ngẫu nhiên như mò kim đáy bể, trong khoảng thời gian ngắn căn bản không cách nào tìm được.
Mộc Lan nói:
- Bí tịch 《 Thiên Ngoại Lưu Tinh 》 chia làm chính phản âm dương, mặt chính là kiếm pháp Thiên Ngoại Lưu Tinh, còn mặt trái là phương pháp phá giải. Vậy làm thế nào để tìm được mắt bão, có phải là ở mặt trái của bí tịch không?
Thẩm Lãng gật đầu nói:
- Đúng, hơn nữa mặt chính của bí tịch có hai trăm ba mươi trang, còn mặt trái chỉ có ba trang. Ta lập tức dạy nương tử, cam đoan trong hai canh giờ nàng sẽ hiểu ngay. Đương nhiên còn có một chuyện quan trọng nữa, khi quyết đấu với Đường Viêm, nhất định phải dùng kiếm gỗ, không thể dùng bất cứ loại kiếm bằng kim loại nào.
Kiếm pháp Thiên Ngoại Lưu Tinh của Đường Viêm không chỉ có lực ly tâm cường đại, mà còn có lực từ, khiến kiếm kim loại dễ bị sức mạnh này hút vào.
Mộc Lan nói:
- Thảo nào kiếm vương Lý Thiên Thu thế hệ này đã giết vợ, bởi vì một khi phương pháp phá giải này bị bại lộ, sự thống trị của Nam Hải kiếm đảo sẽ tan rã trong nháy mắt.
Để giữ vững sự vô địch vĩnh viễn, Lý Thiên Thu chỉ có thể giết vợ.
Thẩm Lãng ảo não nói:
- Mặc dù đã tìm được phương pháp phá giải, nhưng ta một chút cũng không vui.
Mộc Lan nói:
- Tại sao thế?
Thẩm Lãng nói:
- Nếu như ta chịu khó động não thêm chút nữa, hẳn là có thể tự mình nghĩ ra, cũng không cần tới Nam Hải các tìm bí tịch, như thế có vẻ ta thật vô năng.
Dù cho lời Thẩm Lãng là thật, nhưng nghe có vẻ kiểu cách hơi nhiều.
Giống như đám học sinh xuất sắc khi thấy kết quả thi thì thở dài: Ôi, lần thi này tệ thật, chỉ được 99 điểm thôi.
Thế là đứa học dốt bên cạnh nhìn thấy bài thi 30 điểm của mình thì tức điên, kéo đứa học xuất sắc kia vào nhà vệ sinh cho ăn 'phân'.
Nhưng Mộc Lan lại vỗ về an ủi:
- Phu quân của thiếp lợi hại nhất, là người giỏi nhất thiên hạ mà. Dù cho không tìm bí tịch, hai ba ngày sau cũng sẽ nghĩ ra thôi, bất quá chúng ta coi như ra ngoài chơi một chuyến không tốt sao?
Tiếp đó, Mộc Lan bỗng nhiên vươn đầu lưỡi liếm nhẹ lên môi Thẩm Lãng một cái.
- Được rồi, phu quân lợi hại của thiếp, dạy thiếp đi.
...
Chờ đến khi Thẩm Lãng và Mộc Lan về đến nhà.
Phương pháp phá giải Thiên Ngoại Lưu Tinh cũng đã được học xong.
Hành trình tình yêu ngọt ngào hạnh phúc của Mộc Lan cũng tạm thời kết thúc một đoạn thời gian.
Tổng thể mà nói, mấy ngày qua đặc biệt khiến người ta say sưa, ngoại trừ việc mỗi ngày bên ngoài phải tắm ba lần.
Bởi vì tên phu quân biến thái này, nếu quá ba canh giờ không tắm, tay hắn liền không muốn chạm vào nàng.
Mặc dù mỗi lần Thẩm Lãng có hành động quá trớn, Mộc Lan đều tức muốn bẻ gãy móng tay hắn.
Lo lắng tay chàng không chạm tới, lại lo lắng tay chàng làm chuyện xằng bậy.
Suy nghĩ của con gái, rõ ràng là rất đỗi... phức tạp.
Thảo nào đàn ông thì ngay thẳng, đàn bà lại quanh co lòng vòng.
Đương nhiên, có những cô gái mang trái tim đàn ông lại càng thêm lòng vòng quanh co.
Sau khi về nhà, Thẩm Lãng nghe tin Từ Quang Doãn và Từ Thiên Thiên đã chết.
- Trương Xung quả nhiên không làm ta thất vọng. - Thẩm Lãng nói.
Thủ đoạn độc ác đến mức này, hơn nữa còn biết diễn trò như thế, rõ ràng là rất lợi hại.
Mộc Lan nói:
- Cái người tên Trương Xung này, như sói như cọp, đối với người của mình đã ác độc như vậy, huống chi là đối với kẻ địch. Đụng phải đối thủ như vậy, thật sự khiến người ta cực kỳ sợ hãi.
Thẩm Lãng buồn bã nói:
- Nương tử, đối thủ như vậy mới khiến ta không nhàm chán chứ.
Đáng tiếc ở đây không ai nghe hiểu gì cả, Lãng gia cô quạnh như tuyết.
...
Ngay sau khi lễ đưa tang Từ Quang Doãn và Từ Thiên Thiên kết thúc vào ban đêm!
Vốn dĩ trăng sáng trời trong. Bỗng nhiên một đám mây đen kéo đến, che khuất vầng trăng.
Toàn bộ bầu trời thành Huyền Vũ, trong nháy mắt chìm vào bóng đêm như một con quái thú khổng lồ nuốt chửng tất cả.
Mưa gió sắp kéo đến!
Khi trời còn chưa tối hẳn, toàn bộ thành Huyền Vũ chính thức ban lệnh cấm đi lại ban đêm.
Bất luận kẻ nào cũng không được ra ngoài, không được xuất hiện trên bất kỳ con đường nào. Kẻ nào chống lại sẽ bị giết chết không cần xét tội.
- Cấm đi lại ban đêm!
- Cấm đi lại ban đêm!
Đám binh sĩ của đội chủ vệ phủ Thành chủ Huyền Vũ, sở Thiên Hộ Diêm Sơn, sở Thiên Hộ Huyền Vũ, sở Thiên Hộ Nam Sơn gần như dốc hết toàn bộ lực lượng.
Toàn bộ mỗi một cửa khẩu thành, mỗi một cổng thành, mỗi một con phố của thành Huyền Vũ đều được giới nghiêm toàn bộ.
Nhiều đội kỵ binh phi nước đại.
Toàn bộ không khí thành Huyền Vũ trở nên xơ xác tiêu điều một cách nghiêm trọng.
Không hề nghi ngờ, có một đại nhân vật sắp tới.
Có đại sự sắp xảy ra!
...
- Rầm rầm rầm...
Một trận tiếng vó ngựa dồn dập xé toạc bóng tối vắng vẻ.
Toàn bộ mặt đất đều đang rung chuyển.
Một nhánh kỵ binh tinh nhuệ màu đen, như thủy triều cuộn trào mãnh liệt về phía phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Nơi họ đi qua, toàn bộ mặt đất gần như đều đang rung chuyển.
Ở giữa đám kỵ binh này, một chiếc xe ngựa to lớn màu đen, phía trên treo vương kỳ của Việt quốc.
Cả nhánh đại quân trực tiếp xuyên qua thành.
Vô số vó ngựa va chạm khiến cả thành Huyền Vũ đều rung chuyển.
Vô số dân chúng trốn trong nhà run lẩy bẩy, thậm chí không dám hé mắt nhìn ra cửa.
Một lúc lâu sau!
Nhánh kỵ binh bóng đêm trực tiếp xông thẳng tới dưới lâu đài phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Tiếp đó bắt đầu xếp thành hàng!
Thật chỉnh tề, sát khí bức người.
Kỷ luật nghiêm minh, tinh nhuệ cực kỳ.
Một thái giám xuống ngựa, lớn tiếng nói:
- Khâm sứ quốc quân giá đáo, Huyền Vũ Bá Kim Trác quỳ xuống nghênh tiếp.
Cánh cổng lâu đài phủ Bá Tước Huyền Vũ rộng mở.
Huyền Vũ Bá Kim Trác, phu nhân Tô Bội Bội, thế tử Kim Mộc Thông, tiểu thư Kim Mộc Lan bước ra.
Mấy người này đều mặc trang phục phù hợp cho quý tộc nước Việt, cẩn thận tỉ mỉ. Họ bước ra cổng, quỳ xuống đất nghênh tiếp.
- Thần Kim Trác, bái kiến điện hạ!
Chiếc xe ngựa to lớn mở ra một cánh cửa, một thái giám quỳ xuống đất làm bậc thang.
Một người đàn ông còn trẻ, mặc hoàng bào, đạp lưng thái giám bước xuống.
Tổng đốc hành tỉnh Thiên Nam Chúc Nhung, hơi khom người, theo sau gã.
Người trẻ tuổi này, chính là con trai thứ tư của quốc quân, Doanh Quốc công Ninh Chân.
Huyền Vũ Bá đặc biệt khiếp sợ, thật không ngờ cấp bậc của khâm sứ lại cao đến thế.
Ý chí của quốc quân lại mãnh liệt đến thế sao.
Tiếng chuông quyết chiến bao vây tấn công phủ Bá Tước Huyền Vũ lại do hoàng tử tự mình gõ sao?
Tứ hoàng tử Ninh Chân liếc nhìn Huyền Vũ Bá một cái, lại nhìn Kim Mộc Lan một cái, phất tay nói:
- Nhận đi.
Tiếp đó, một mình gã tiến lên phía trước, đi vào lâu đài phủ Bá Tước.
Mấy trăm tên võ sĩ nhanh chóng nhảy vào bên trong phủ Bá Tước, tiếp quản mọi vị trí phòng ngự.
Tổng đốc hành tỉnh Thiên Nam Chúc Nhung khom lưng theo sát phía sau đám người Huyền Vũ Bá Kim Trác.
Sau khi tiến vào đại sảnh phủ Bá Tước.
Tứ hoàng tử Ninh Chân lấy ra một cuộn chiếu chỉ màu vàng.
- Bệ hạ có chỉ, Huyền Vũ Bá quỳ tiếp chỉ!
...
Tại mộ Từ Quang Doãn.
Từ Thiên Thiên dập đầu xuống ba cái.
Đúng vậy, vì báo thù, nàng sẵn sàng làm bất cứ điều gì!
Đau khổ vô tận đã qua đi.
Giờ đây, chỉ còn lại thù hận thấu xương.
Dòng thù hận này như ngọn lửa, thiêu đốt tâm linh và linh hồn nàng.
Đối với những chuyện đã làm trong quá khứ, nàng không hề hối hận.
Bởi vì, linh hồn nàng không thể chứa nổi hai chữ hối hận.
Tất cả tình cảm, tất cả sức mạnh của nàng, toàn bộ đều dồn vào thù hận.
Cả người nàng, tựa như một ngọn lửa.
Không chỉ thiêu đốt bản thân, mà còn muốn hủy diệt kẻ địch.
Niềm tin duy nhất chống đỡ nàng sống tiếp chính là báo thù.
Vì báo thù, nàng tình nguyện khiêu vũ với ma quỷ.
Kẻ thù của kẻ thù, chính là bè bạn.
Mà thứ ma quỷ này, chính là Thẩm Lãng!
Từ Thiên Thiên cuối cùng nhìn bia mộ của Từ Quang Doãn một lần cuối rồi nói:
- Phụ thân, hãy chờ con!
- Chờ đến khi con giết Trương Tấn xong, sẽ xuống dưới đất chăm sóc phụ thân.
Dứt lời, Từ Thiên Thiên hướng về phía phủ Bá Tước Huyền Vũ chạy như bay.