Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 130: Quyết chiến! Vận mệnh định đoạt!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 130 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Quốc quân có chỉ!
Bá tước Huyền Vũ, Bá tước phu nhân, Kim Mộc Thông, Kim Mộc Lan lại một lần nữa quỳ xuống.
Thực ra có người nhận ra Thẩm Lãng không có mặt, nhưng chẳng ai dám nhiều lời nhắc nhở.
Vả lại, một người ở rể nhỏ bé theo lẽ thường không có tư cách nhận ý chỉ. Tuy nhiên, trước đây quốc quân từng ban chỉ cho Thẩm Lãng, ban cho hắn thân phận giám sinh Thái Học.
Vậy nên, đáng lẽ ra lần này Thẩm Lãng phải có mặt.
Điều này cũng giống như một vị lãnh đạo cấp cao đến thị sát cấp dưới, lần đầu tiên gặp mặt Ngô lão nhị trong thôn.
Khi vị lãnh đạo có chức thấp hơn một chút đến thị sát lần nữa, Ngô lão nhị cũng phải có mặt tại đó.
Thế nhưng bản thân Thẩm Lãng này có thể ra vẻ khoe khoang, nhưng lại không muốn thấy người khác làm trò khoe mẽ giống hắn, vậy thì hắn chẳng thèm đến.
Trong nhà cũng chiều chuộng Thẩm Lãng, nếu con không muốn quỳ, không thích nhìn người khác khoe khoang, vậy con không cần phải có mặt.
- Hai vị ái khanh vì tranh giành đảo Kim Sơn mà xảy ra nhiều xung đột, khiến ta đêm ngày trăn trở. Ta đặc phái Tứ vương tử Ninh Chân đến đây để hòa giải, khâm thử!
Đây là ý chỉ quốc quân.
Đương nhiên, đây chỉ là ý chỉ đầu tiên.
Đây cũng là lý do Thẩm Lãng không muốn đến, đám người các ngươi thật sự quá thích diễn kịch.
Rõ ràng là muốn dùng đao cắt ta một miếng thịt thật đau, nhưng hết lần này đến lần khác lại muốn tạo ra dư luận rằng ta đáng bị đâm chết vậy.
Rõ ràng là muốn gây khó dễ cho ta sao.
Tứ vương tử Ninh Chân thờ ơ nói:
- Phụ vương phái ta đến đây là muốn tiến hành nỗ lực hòa giải cuối cùng trong tranh chấp đất phong giữa Bá tước Huyền Vũ và Bá tước Tấn Hải. Dù sao vẫn là muốn lấy hòa khí làm trọng, đôi bên hãy ngồi xuống nói chuyện cho thỏa đáng, các ngươi tính sao?
Bên ngoài hơn một nghìn kỵ binh đằng đằng sát khí, uy áp nặng nề, vậy mà ngươi còn muốn giả bộ vẻ mặt ôn hòa.
- Vâng! - Bá tước Huyền Vũ đáp.
Tứ vương tử Ninh Chân nói:
- Cứ để Bá tước Tấn Hải đến đây. Ta sẽ làm chủ, ngay tại phủ Bá tước Huyền Vũ này. Ta sẽ đích thân ở bên cạnh giám sát.
...
Một lúc lâu sau!
Bá tước Tấn Hải và Bá tước Huyền Vũ liền tranh chấp đảo Kim Sơn, đất phong của họ, để tiến hành đàm phán cuối cùng.
Trên một chiếc bàn dài, đoàn người của Bá tước Huyền Vũ ngồi bên trái, đoàn người của Bá tước Tấn Hải ngồi bên phải.
Thái Thú Trương Xung ngồi chính giữa chủ trì.
Ở đầu đại sảnh đàm phán, hai chiếc ghế được đặt sẵn, Tứ vương tử Ninh Chân cùng Hành tỉnh Thiên Nam Tổng đốc tọa trấn.
Không khí đặc biệt nghiêm túc và trang trọng.
Cứ như đang diễn ra một cuộc thương lượng thực sự vậy.
Ninh Chân cười nói:
- Ta và Tổng đốc Chúc lần này chỉ lắng nghe, không can thiệp, các ngươi cứ việc nói hết mọi điều.
Dứt lời, ánh mắt của gã chuyển động khắp nơi, như tìm kiếm bóng dáng Thẩm Lãng.
Thẩm Lãng hẳn là cố vấn của Bá tước Huyền Vũ, tại sao trong cuộc đàm phán này hắn lại vắng mặt?
Nô tài cũng là giun đũa trong bụng chủ tử. Thấy vẻ mặt của Tứ vương tử, một thái giám lập tức nghiêm nghị nói:
- Bá tước Huyền Vũ, vì sao không thấy chàng rể Thẩm Lãng của ngài đâu vậy?
Bá tước Huyền Vũ Kim Trác đáp:
- Thẩm Lãng có chút khó chịu trong người, sợ lây bệnh cho điện hạ, nên không có mặt.
Thế là vị Bá tước đại nhân vốn ngay thẳng liền trực tiếp ném ra một cái đinh mềm.
Ngay lập tức, ánh mắt của Tứ vương tử Ninh Chân hơi thay đổi, đây là hoàn toàn không nể mặt gã.
Sau đó, cái gọi là đàm phán cũng chẳng có màn đấu võ mồm nào.
Gia tộc Bá tước Tấn Hải vẫn thể hiện sự dữ dội đặc biệt, hùng hồn ca ngợi công đức của quốc quân, sau đó chuyển sang nói về lịch sử mấy trăm năm thống trị đảo Kim Sơn của gia tộc họ Đường.
Cuối cùng, họ giao nộp lên trên mấy trăm trang chứng cứ, một xấp dày cộp.
- Bằng chứng đanh thép chứng minh thực tế rõ ràng, đảo Kim Sơn từ xưa đến nay đều thuộc về gia tộc họ Đường ta.
Mấy trăm trang chứng cứ đó, những nhân vật trọng yếu ở đây gần như mỗi người đều có một phần.
Tứ vương tử Ninh Chân vô cùng hài lòng, đây mới đúng là bổn phận của thần tử.
Biết rất rõ ràng là diễn trò, nhưng vẫn muốn diễn y như thật. Dù cho muốn tiêu diệt phủ Bá tước Huyền Vũ, cũng muốn thể hiện sự hợp tình hợp lý hợp pháp, ra vẻ đại nghĩa thuộc về phe mình.
Tiếp theo, giờ đến lượt Bá tước Huyền Vũ.
- Chúng ta phản đối!
Nói xong câu này, liền không còn gì khác.
Toàn tràng ngạc nhiên.
Không khí trở nên nghiêm trọng và ngượng ngùng.
Vừa rồi, gia tộc Bá tước Tấn Hải đã hùng hồn, lưu loát nói hơn vạn chữ.
Vậy mà đến lượt ngươi, Bá tước Huyền Vũ phát biểu, lại chỉ có một câu 'Chúng ta phản đối'?
Ngươi, ngươi đây là ý gì?
Ngươi đây là đang ôm lòng oán hận chăng?
Ngươi đây công khai làm mất mặt à?
Ngươi đây công khai coi thường quyền uy của quốc quân ư?
Tứ vương tử Ninh Chân và Tổng đốc Chúc Nhung đều có mặt ở đây, gia tộc Bá tước Huyền Vũ các ngươi lại chẳng thèm giữ thể diện chút nào?
Lần này, Ninh Chân thực sự không nén nổi giận, gã mỉm cười nói:
- Đại đô đốc, xem ra mặt mũi của chúng ta còn chưa đủ rồi.
Kim Mộc Lan lạnh giọng nói:
- Đồ tể giết lợn, còn muốn lợn trước khi chết phải biểu diễn cho thật hay. Xin thứ lỗi, chúng ta không làm được điều đó.
Bá tước Huyền Vũ nói:
- Dựa theo luật pháp Việt quốc, với tư cách là phong thần, gia tộc chúng ta có quyền phòng ngự độc lập. Dù cho vua có đến đây, cũng không có quyền tiếp quản việc phòng ngự của phủ Bá tước. Thế nhưng mấy trăm năm trôi qua, luật pháp của tổ tông dường như chẳng còn được dùng nữa.
Vừa thốt ra lời này.
Sắc mặt Tứ vương tử Ninh Chân tái xanh.
Cả gia tộc Bá tước Huyền Vũ đây là tự tìm đường chết sao? Vẫn ngoan cố chống cự ư?
Lại công khai xé toang mặt mũi như vậy.
Nếu cứ dựa theo luật pháp của tổ tông, vậy thì sẽ chẳng có tân chính nào cả.
Tiếp đó, Bá tước Huyền Vũ đứng dậy, cúi người hành lễ với Bá tước Tấn Hải và nói:
- Đường huynh, có thể tiến vào thư phòng nói chuyện được không?
Ý này rất rõ ràng, là muốn bỏ qua tất cả những người ở đây, sang một bên để mật đàm riêng với Bá tước Tấn Hải.
Lúc này, Tứ điện hạ Ninh Chân lại ung dung cười, nói:
- Bá tước Tấn Hải, Bá tước Huyền Vũ mời ngươi đi, vậy ngươi đi đi.
...
Bá tước Huyền Vũ Kim Trác tiến vào bên trong thư phòng.
Bá tước Tấn Hải mang theo thế tử Đường Doãn đi vào theo.
Trong thư phòng, Thẩm Lãng đã chờ ở đó, đứng trước một bản đồ.
Bá tước Tấn Hải Đường Luân không khỏi có chút kinh ngạc.
Bá tước Huyền Vũ Kim Trác lại không mang theo bất kỳ ai, chỉ để Thẩm Lãng ở bên cạnh.
Sau khi bước vào thư phòng, hai bên rơi vào sự yên lặng ngắn ngủi.
Thẩm Lãng nói:
- Bá tước Tấn Hải, hơn một trăm năm trước, cướp biển đổ bộ lên đất liền, càn quét đất phong của nhà ngài. Các ngài thậm chí còn đánh mất cả pháo đài gia tộc. Chính tổ tiên Kim Trụ đại nhân của ta đã dẫn binh giúp các ngươi đoạt lại đất phong, đoạt lại cơ nghiệp.
Bá tước Tấn Hải nhướng mày.
Ông ta không thích nghe đến đoạn chuyện cũ đầy sỉ nhục đó.
Thẩm Lãng nói:
- Năm đó, Hầu tước Tấn Hải đích thân đến nhà chúng ta, quỳ xuống cầu khẩn tổ tiên Kim Trụ xuất binh giúp ông ta đoạt lại lãnh địa. Đồng thời, ông ta đồng ý rằng sau khi việc thành công, sẽ trao đảo Kim Sơn cho gia tộc họ Kim, hơn nữa còn ký kết khế ước. Tổ tiên Kim Trụ đã dẫn binh đại sát tứ phương, giúp nhà ngài đoạt lại toàn bộ đất phong, đồng thời tiêu diệt hết cướp biển, trả lại nghìn dặm bờ biển bình yên cho Việt quốc. Lúc đó, dưới sự chứng kiến của quốc quân, chính tay gia tộc các ngươi đã trao đảo Kim Sơn cho gia tộc họ Kim của ta.
- Gia tộc chúng ta có ơn cứu mạng với các ngươi còn chưa nói, tại sao chuyện đã đáp ứng lúc đó, sau này lại muốn đổi ý?
Thẩm Lãng nói những điều này đều là thật.
Nếu không, đảo Kim Sơn vốn thuộc về gia tộc họ Đường làm sao lại rơi vào tay gia tộc họ Kim?
Nhưng đối với phủ Bá tước Tấn Hải, chuyện này là sự sỉ nhục lớn nhất, từ trước đến nay họ đều không đề cập đến.
- Ha ha... - Thế tử Đường Doãn của phủ Bá tước Tấn Hải nói:
- Thẩm Lãng, những gì ngươi nói đều là chuyện hư ảo, giả dối. Ngươi nói hơn một trăm năm trước gia tộc ta đã trao đảo Kim Sơn cho gia tộc họ Kim, vậy có giao kèo, có bằng chứng nào không?
Đây là điểm đáng ghê tởm nhất.
Sau khi tổ tiên Kim Trụ chết bất đắc kỳ tử, bản giao kèo kia cũng không thấy tăm hơi.
Thế nhưng bản khế ước đó tổng cộng có ba phần. Phủ Bá tước Tấn Hải giữ một phần, quốc quân cũng giữ một phần.
Hai bản đó đến nay vẫn bình yên vô sự, vẫn nằm trong tay họ.
Cho nên, Đường Doãn hoàn toàn là kẻ ăn nói bừa bãi.
Cái vẻ mặt trơ tráo của tên này, không tệ!
- Được lắm. - Thẩm Lãng ra vẻ chân thành tha thiết nói:
- Những chuyện cũ năm xưa tạm thời không nhắc đến nữa. Hôm nay, khí thế tân chính đang như lửa bỏng dầu sôi. Gia tộc họ Đường các ngươi và họ Kim chúng ta đều là quý tộc lâu đời có đất phong, có quân đội riêng, vốn dĩ có chung lợi ích. Để tự bảo vệ mình, lúc này hai nhà chúng ta nên đoàn kết một lòng, sao lại tự chém giết lẫn nhau thế? Vốn sinh cùng một gốc, đốt nhau sao tàn khốc vậy.
Lời nói của Thẩm Lãng cũng là chân lý.
Phủ Bá tước Tấn Hải và phủ Bá tước Huyền Vũ đều là những dòng quý tộc lâu đời hàng đầu của Việt quốc.
Thẩm Lãng lại khuyên giải tiếp:
- Đều là quý tộc lâu đời, vậy mà họ Đường các ngươi lại đứng về phe tân chính, tiến hành cắn xé gia tộc họ Kim. Đây chẳng phải là đối xử khắc nghiệt với người thân để kẻ thù hả hê sao?
- Lại nói, môi hở răng lạnh. Chờ phủ Bá tước Huyền Vũ chúng ta diệt vong, liệu cây đuốc tân chính đó có chăng sẽ đốt tới đầu các ngươi không?
Thẩm Lãng nói toàn những câu chân lý.
Thế nhưng trong lòng thế tử Đường Doãn của phủ Bá tước Tấn Hải lại đầy khinh miệt.
Đạo lý đó ai cũng nói được. Nếu tất cả mọi người đều thanh minh đại nghĩa như vậy, ngay từ đầu đã chẳng có tân chính.
Thẩm Lãng nhà ngươi thật là ngây thơ ngu dốt, quả nhiên là dân đen sinh ra từ rễ cỏ, kiến thức đúng là nông cạn như vậy.
Ngay lập tức, Đường Doãn thản nhiên nói:
- Chết đạo hữu, không chết bần đạo.
Trong thế giới này, cũng có những lời như vậy sao?
Chẳng qua là không có câu nói giống y hệt như vậy thôi.
Dù cho có chuyện gì, cũng phải chờ phủ Bá tước Huyền Vũ của các ngươi diệt vong xong đã rồi hãy bàn tiếp.
Điều này giống hệt tâm lý của bọn Hán gian trong thời kỳ kháng chiến vậy.
Thái quân đến sao? Chúng ta đây liền làm nô tài cho ngài, giết sạch những tên điêu dân dám cả gan phản kháng thái quân.
Như vậy, tiếp theo, Thái quân sẽ không ra tay với chúng ta.
Phủ Bá tước Tấn Hải chúng ta chính là muốn phản bội lập trường của mình, ngay cả biến thành một con chó dữ của quốc quân, vẫn muốn cắn phủ Bá tước Huyền Vũ nhà ngươi, chính là muốn cắn đồng loại đấy! Ngươi có thể làm gì được đây?
Thẩm Lãng ra vẻ cầu khẩn:
- Bá tước Tấn Hải, giữa chúng ta nhất định phải tự giết lẫn nhau như vậy ư?
Bá tước Tấn Hải hờ hững nói:
- Đường Luân ta đây trước sau như một vẫn trung quân ái quốc, chẳng có những thứ bạn bè trơ trẽn như các ngươi.
Đường Doãn nói:
- Thẩm Lãng, phủ Bá tước Huyền Vũ của ngươi muốn cầu sinh, ta vô cùng hiểu.
Gã còn có nửa câu không nói ra: 'Gia tộc họ Kim các ngươi đừng đấu tranh nữa, cũng không cần nhảy nhót, chẳng ích lợi gì'.
Thẩm Lãng cất giọng bi thương hỏi:
- Không phải là đảo Kim Sơn sao? Chúng ta có thể bàn lại lần nữa, thế nào? Hàng năm, 2/3 sắt từ đảo Kim Sơn sẽ về tay các ngươi, 1/3 về gia tộc họ Kim của ta thì sao?
- Ha ha! - Đường Doãn xem thường cười.
Thẩm Lãng cất giọng buồn bã:
- Các ngươi 3/4, gia tộc ta 1/4, cũng được mà.
- Ha ha... - Đường Doãn càng thêm khinh thường.
Lần này, việc bốn phương tám hướng vây công phủ Bá tước Huyền Vũ là ý chí của khắp mọi nơi.
Quốc quân, phe tân chính, quan lại, quý tộc xung quanh, thậm chí ngay cả vua hải tặc Thù Thiên Nguy đều muốn xâu xé một miếng.
Những con kên kên đó đã sớm bay lượn quanh bầu trời, sớm đã chờ ăn xác gia tộc họ Kim.
Thẩm Lãng nhà ngươi lại vẫn cho rằng, phủ Bá tước Tấn Hải của ta chỉ muốn một đảo Kim Sơn thôi sao?
Thật sự là quá ngây thơ khờ khạo.
Chúng ta muốn các ngươi phải chết! Hơn nữa, chúng ta còn muốn cắn xuống một khối thịt lớn từ xác các ngươi. Quặng sắt trên đảo Vọng Nhai, sau này cũng nên thuộc về chúng ta.
Đường Doãn nói:
- Sắp tết đến nơi, tất cả mọi người muốn giết heo ăn tết.
Gã trực tiếp dùng ánh mắt nói với Thẩm Lãng: 'Vai hề nhảy nhót dạt sang bên đi, phủ Bá tước Huyền Vũ các ngươi cũng đừng nhảy nữa'.
Dù sao thì vùng vẫy cũng là một nhát dao, yên lặng cũng là một nhát dao, đều là một con đường chết.
Yên lặng đừng phản kháng, chết còn thoải mái hơn một chút.
Bá tước Tấn Hải khom người nói:
- Cáo từ.
Rồi ông ta mang theo Đường Doãn đi ra.
Bá tước Huyền Vũ nhìn con rể, không nhịn được nói:
- Vẫn là con diễn hay.
...
Sau khi Bá tước Tấn Hải ra ngoài, ông ta không khỏi nói:
- Chẳng phải nói tên Thẩm Lãng trí tuệ và mưu kế vô song sao? Sao lại yếu xìu vậy?
Đường Doãn nói:
- Xuất thân thấp kém, giỏi khôn vặt, không có đại trí tuệ, chỉ là nhảy nhót làm trò mà thôi!
Gã vô cùng tức giận.
Thẩm Lãng nhà ngươi coi là cái thá gì? Một tên ở rể thấp kém như cỏ ven đường.
Đường Doãn ta là thi đình thám hoa, thế tử phủ Bá Tước.
Hai người chúng ta một trời một vực.
Thẩm Lãng nhà ngươi dựa vào cái gì mà mồm năm miệng mười đàm phán với ta? Ngươi căn bản ngay cả tư cách nói chuyện với ta cũng chẳng có.
Bằng ngươi cũng xứng sao?
Tuy nhiên, đối với một kẻ sắp chết, Đường Doãn cảm thấy mình vẫn nên bao dung một chút.
Dù sao điếc không sợ súng.
...
Sau khi Bá tước Tấn Hải và Đường Doãn ra ngoài.
Thẩm Lãng và Bá tước Huyền Vũ cũng xuất hiện. Thái Thú Trương Xung nói:
- Hai bên mật đàm thế nào rồi?
Bá tước Tấn Hải nói:
- Không đạt được sự đồng thuận!
Tứ vương tử Ninh Chân liếc Thẩm Lãng một cái, ghi nhớ khuôn mặt này.
Ngươi không phải ngã bệnh sao? Ngươi không phải sợ lây bệnh cho ta sao?
Ninh Chân cười nói:
- Xem ra, chuyến này ta đến vô ích rồi, hòa giải thất bại.
Tổng đốc Chúc Nhung nói:
- Bá tước Huyền Vũ, ý kiến của chúng ta cực kỳ rõ ràng: chia đảo Kim Sơn thành hai, phía bắc thuộc về phủ Bá tước Tấn Hải, phía nam thuộc về phủ Bá tước Huyền Vũ. Các ngươi thực sự không đồng ý sao?
Lại nữa.
Tất cả quặng sắt trên đảo Kim Sơn đều nằm ở phía bắc, phía nam chỉ có rừng cây và cát mặn, chẳng có tác dụng gì.
- Không đồng ý. - Bá tước Huyền Vũ Kim Trác nói.
Tứ vương tử Ninh Chân nói:
- Vậy... Cứ dựa theo lệ cũ năm xưa thì sao?
Bá tước Huyền Vũ nói:
- Tốt thôi!
Bá tước Tấn Hải nói:
- Được rồi!
Sắc mặt Tứ vương tử trở nên lạnh lẽo, gã lại lấy ra một quyển trục bằng lụa màu vàng, trải ra và tuyên bố:
- Quốc quân có khẩu dụ, Bá tước Huyền Vũ, Bá tước Tấn Hải quỳ nghe.
Hai vị Bá tước lại một lần nữa quỳ xuống.
Tứ vương tử truyền khẩu dụ của quốc quân với giọng điệu đặc biệt nghiêm khắc.
- Hai người các ngươi vì mỗi cái đảo Kim Sơn mà hàng năm tranh chấp, ngày nào cũng tranh chấp. Các ngươi không thấy phiền, nhưng ta thì phiền rồi.
Đây là khẩu dụ, không cần phải nho nhã gì hết.
- Đã không chấp nhận hòa giải, vậy cứ dựa theo lệ cũ của giới quý tộc năm xưa: luận võ ba trận để định thắng bại!
- Trẫm trăm công nghìn việc, không có thời gian mỗi ngày quan tâm chuyện xấu của các ngươi. Lần này, nhất cử định càn khôn. Người thắng sẽ có được quyền sở hữu đảo Kim Sơn vĩnh viễn, người thua sẽ vĩnh viễn mất đi. Hai vị có ý kiến gì không?
Đây là một khẩu dụ tiện lợi, quốc quân cũng thoải mái, không cần phải lập văn bản chính thức.
Tứ vương tử lạnh lùng hỏi:
- Phụ vương đang hỏi các ngươi đấy. Bá tước Tấn Hải, ngươi có ý kiến gì không?
Bá tước Tấn Hải lạy nói:
- Thần không dị nghị.
Tứ vương tử lạnh lùng nói:
- Bá tước Huyền Vũ, còn ngươi thì sao?
Bá tước Huyền Vũ căm uất nói:
- Không dị nghị!
Tứ vương tử Ninh Chân nói:
- Cứ quyết định vậy đi. Dựa theo lệ cũ trăm năm, ba trận chiến sẽ định thắng bại. Chẳng qua lần này, nhất cử định càn khôn. Phe thua sẽ vĩnh viễn mất đi quyền sở hữu đảo Kim Sơn.
...
Tiếp đó, Tứ vương tử lấy ra một bản khế ước, đây là do Thượng thư đài của Việt quốc định ra.
Thượng thư đài, là cơ quan chính phủ quốc gia cao nhất, tương đương với nội các đời sau.
Trên bản khế ước viết rõ ràng:
Tranh chấp đảo Kim Sơn, dựa theo phép tắc quý tộc trăm năm của Việt quốc, sẽ luận võ định thắng bại.
Phân chia rõ ràng ba trận chiến: đấu văn, đấu võ, đấu quân.
Đấu văn, áp dụng phương thức cuộc thi khoa cử, do quốc quân tự mình ra đề.
Đấu võ, chính là quyết đấu luận võ giữa hai người.
Đấu quân, chính là hai bên quân đội tác chiến. Dựa theo lệ cũ, hai gia tộc mỗi bên cử ra một trăm người, chém giết lẫn nhau, cho đến khi một bên hoàn toàn bại vong hoặc đầu hàng mới thôi. Quá trình này đặc biệt đẫm máu.
Đấu văn và đấu võ đều phải do con cái của hai bên gia tộc đích thân thực hiện, không được thay thế bất kỳ ai khác, con rể cũng không ngoại lệ.
Nói cách khác, Kim Mộc Lan sẽ luận võ với Đường Viêm.
Kim Mộc Thông sẽ so văn với Đường Doãn, Thẩm Lãng không có tư cách lên sân khấu.
Bất cứ ai chỉ cần dùng ngón chân suy nghĩ, cũng chắc mẩm rằng phủ Bá tước Huyền Vũ sẽ thua mà thôi.
Kiếm pháp Thiên Ngoại Lưu Tinh của Đường Viêm là vô địch, vô giải, toàn bộ cao thủ thế hệ trẻ đều bị gã hạ gục trong nháy mắt.
Ngay cả thế tử Trấn Xa Hầu Tô Kiếm Đình đều thua, huống chi là Kim Mộc Lan? Kiếm thuật của nàng còn không bằng Tô Kiếm Đình.
Kiếm thuật của Kim Mộc Lan ít nhất kém Đường Viêm hai cấp.
Còn Kim Mộc Thông so văn với Đường Doãn?
Đây chắc chắn không phải là đùa giỡn hay sao?
Kim Mộc Thông là ai chứ? Đến bây giờ, thằng mập đó ở nhà mỗi ngày vẫn còn sao chép bài tập.
Mà Đường Doãn năm ngoái trúng thi đình thám hoa.
Đây hoàn toàn là một học sinh trung học thi với tiến sĩ đại học.
Ba trận chiến như thế này, phủ Bá tước Huyền Vũ chẳng có khả năng thắng chút nào.
Tranh chấp đảo Kim Sơn, phủ Bá tước Huyền Vũ chắc chắn sẽ chết!
100% chết chắc rồi!
...
- Nếu hai bên không có dị nghị, hãy ký tên lên bản giao kèo này. - Tứ vương tử Ninh Chân nói.
Bá tước Tấn Hải Đường Luân tiến lên, ký tên mình, đóng con dấu của phủ Bá tước Tấn Hải.
Bá tước Huyền Vũ Kim Trác tiến lên, ký tên mình, đóng dấu.
Tiếp đó, với tư cách nhân chứng, Trương Xung và Đại đô đốc Chúc Nhung cũng lần lượt ký tên và đóng đại ấn lên trên.
Ngay lập tức, bản giao kèo đó có uy lực chí cao vô thượng.
Tất cả mọi người thở dài nhẹ nhõm.
Mọi chuyện cuối cùng cũng kết thúc, thật không dễ dàng gì.
Tất cả mọi người có mặt ở đây gần như đều dùng ánh mắt đồng cảm nhìn đám người Bá tước Huyền Vũ.
Ánh mắt này, giống như họ đang nhìn thấy từng cổ thi thể vậy.
Tất cả mọi người dường như có thể thấy, sau khi mất đi đảo Kim Sơn, gia tộc họ Kim sẽ sụp đổ như một quân bài domino.
Tiếp theo sẽ mất đi đảo Vọng Nhai, rồi mất đi quân đội, tiếp tục mất đất phong, và cuối cùng mất... tất cả!
Tứ vương tử Ninh Chân phán quyết:
- Vậy thì, hai gia tộc hãy chuẩn bị sẵn sàng! Năm ngày sau, hai gia tộc các ngươi sẽ khai chiến!
Ba trận chiến định thắng bại.
Người thắng ăn hết, người thua xong đời.
Tiếng kèn lệnh quyết chiến từ bốn phương tám hướng đã vang lên, vây công phủ Bá tước Huyền Vũ!
Thật sự đã thổi lên!
Căn bản không có thời gian chuẩn bị.
Năm ngày sau, ba trận chiến quyết định vận mệnh của phủ Bá tước Huyền Vũ chính thức bắt đầu!