Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 131: Từ Thiên Thiên lột xác! Vụ nổ long trời và cuộc tàn sát!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 131 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lợi dụng bóng đêm.
Từ Thiên Thiên vẫn điên cuồng lao về phía phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Trong trận hỏa hoạn kia, làm sao nàng có thể sống sót?
Trong lầu son của nàng vốn chẳng có đường hầm bí mật, cũng không có ai cứu nàng.
Chỉ có điều, bên dưới lầu son của nàng có một căn hầm bí mật, trong viện của phụ thân nàng cũng có.
Trong những căn hầm bí mật này không phải cất giữ tiền bạc, mà cất giấu các loại tài liệu mật, còn có các loại sổ sách.
Căn hầm bí mật này, nàng đương nhiên không nói cho Trương Tấn.
Công thức thuốc nhuộm tím và cầu vồng mà Thẩm Lãng đưa cũng bị nàng đặt ở bên trong căn hầm bí mật.
Từ Thiên Thiên sau khi nhìn lướt qua công thức này đã cơ bản nhớ trong đầu, hơn nữa tự tay chép lại một lần, sau đó nàng cũng không bận tâm đến bản gốc công thức Thẩm Lãng đưa nữa, bởi vì nàng quá hận Thẩm Lãng, không hề muốn nhìn thấy bất cứ thứ gì của hắn.
Khi đám lụa mới gặp trục trặc, một số thương nhân Tây Vực bỗng nhiên bị ngộ độc.
Đương nhiên đây không phải là ngộ độc, thế nhưng Từ Thiên Thiên không hiểu khái niệm "dị ứng", cũng cho là ngộ độc.
Xảy ra chuyện không hay, sau đó nàng lại ngất đi.
Sau khi tỉnh lại, điều đầu tiên nàng nghĩ đến là công thức Thẩm Lãng đưa chắc chắn có vấn đề.
Thế là nàng nhanh chóng tiến vào căn hầm bí mật dưới đất, mở chiếc rương, lấy ra bản gốc công thức của Thẩm Lãng.
Kết quả ở trên công thức này, Từ Thiên Thiên thấy được mấy chữ thoang thoảng ẩn hiện:
Trương Tấn sẽ giết ngươi!
Nhìn thấy mấy chữ này, Từ Thiên Thiên sởn gai ốc. Lúc trước rõ ràng không có mấy chữ này, bây giờ lấy ra lại hiện lên những chữ này.
Nàng là một cô gái đặc biệt thông minh.
Thế nhưng, nàng cũng có một điểm yếu lớn.
Sùng bái quyền lực.
Và từ đó sùng bái kẻ nắm giữ quyền lực.
Loại tư duy này rất phổ biến trong giới thương nhân, cho nên nàng tình nguyện đánh đổi tất cả cũng muốn gả cho Trương Tấn.
Đúng, đây không phải tình yêu nam nữ mà chính là sự sùng bái quyền lực!
Thấy những chữ này, Từ Thiên Thiên không tin Trương Tấn sẽ giết mình. Bởi vì khi những thương nhân Tây Vực nhào tới, Trương Tấn còn qua đây bảo vệ nàng.
Nàng vô cùng nhạy bén, nhưng cũng có vẻ mù quáng thường thấy ở phụ nữ.
Nàng cảm thấy đây cũng chỉ là kế ly gián của Thẩm Lãng mà thôi.
Tên Thẩm Lãng đê tiện như vậy thì còn chuyện gì hắn không làm được nữa?
Thế nhưng, nàng vẫn khắc sâu những lời này trong lòng.
Tiếp đó, nàng làm một chút phòng bị, ví như không ăn uống lung tung, không uống những thứ không rõ nguồn gốc.
Hơn nữa trong căn hầm bí mật dưới đất, nàng chuẩn bị mấy thùng nước, chuẩn bị rất nhiều đồ ăn.
Ngày đó sau khi Trương Tấn từ chỗ phụ thân gã trở về nói chuyện với Từ Thiên Thiên bằng giọng điệu dịu dàng chưa từng thấy.
Hơn nữa lặp đi lặp lại một câu nói.
Ngủ một giấc, sẽ không còn đau đớn gì nữa.
Lúc đó tim của Từ Thiên Thiên như bị cắt từng nhát.
Nàng lờ mờ nhận ra lời Thẩm Lãng cảnh báo là đúng.
Thế nhưng thật không ngờ Trương Tấn lại ra tay nhanh đến thế, độc ác đến thế, dứt khoát đến mức này.
Khi nàng vừa cảm nhận được ý định giết người sau đó chưa đầy một khắc đồng hồ đã ra tay ngay lập tức.
Từ Thiên Thiên gần như không thể tự cứu bản thân, cũng không cứu được phụ thân Từ Quang Doãn.
Lúc hỏa hoạn đốt cháy lầu son.
Từ Thiên Thiên thét lên thất thanh, vùng vẫy, đập cửa đều là thật.
Thế nhưng nàng biết lúc này nhất định không thể xông ra ngoài, nếu không chắc chắn sẽ chết không nghi ngờ gì.
Cho nên tiếng kêu thảm thiết sau đó là giả, sự vùng vẫy rồi im bặt cũng là giả.
Nàng bước vào bên trong căn hầm bí mật dưới lầu son.
Như thế lửa sẽ không thể bén tới.
Mặc dù lối vào căn hầm bí mật nằm dưới gầm giường, được che chắn bởi một lớp gạch, một lớp đá phiến, rồi một tấm sắt.
Nhưng vẫn có khe hở, khói đặc vẫn len lỏi vào căn hầm.
Lúc hỏa hoạn, thứ gây chết người nhất chính là làn khói đặc này.
Lúc này, chính những thùng nước nàng đã chuẩn bị đã cứu mạng nàng.
Ban đầu nàng định dùng số nước này để uống, cùng với rất nhiều đồ ăn.
Nàng cởi bỏ quần áo, ngâm vào nước, rồi dùng chúng để bịt kín các khe hở.
Lửa cháy ròng rã hai canh giờ.
Đó là hai canh giờ ngập tràn sợ hãi và tuyệt vọng.
Cứ nửa khắc đồng hồ, nàng lại phải nhúng ướt quần áo một lần nữa để bịt kín khe hở.
Hơn nữa, không khí trong hầm có hạn.
Lúc đó nàng cảm thấy một ngày dài như một năm.
Không khí ngày càng loãng, không biết bao nhiêu lần, nàng đã nghĩ mình chắc chắn sẽ chết.
Đám cháy được dập tắt.
Bởi vì những thứ có thể cháy đã cháy hết rồi.
Nàng vẫn không dám ra ngoài, mãi cho đến nửa đêm, nàng dốc hết sức bình sinh, cuối cùng mới thoát ra khỏi căn hầm bí mật.
Sau đó nàng mới hay tin, phụ thân Từ Quang Doãn đã "tự sát", cả nhà đều bị giết sạch.
Chỉ còn lại bà nội và một đứa em trai chưa đầy năm tuổi.
Từ Thiên Thiên có thể hiểu vì sao bà và em trai vẫn còn sống?
Bởi vì vẫn cần có người để cha con Trương Xung diễn kịch, cần có người tỏ lòng biết ơn, để thu hút sự đồng tình, và để gieo rắc lòng căm thù với Thẩm Lãng.
Từ Thiên Thiên sau khi trải qua sinh tử, đầu óc nàng đã hoàn toàn tỉnh táo.
Nàng căm hận bản thân trước đây ngu xuẩn đến nhường nào.
Nhà họ Từ đã trở nên vô dụng, với Trương Xung mà nói đã là một gánh nặng, vậy còn giữ lại làm gì.
Hủy hôn?
Như vậy danh tiếng của Trương Tấn sẽ bị hủy hoại.
Trương Xung có chút không quan tâm đến danh tiếng, ví dụ như danh tiếng của một quan tham độc ác.
Nhưng có những danh tiếng vẫn phải giữ gìn, bởi vì nếu nhà họ Từ không còn tiền mà Trương Tấn lại hủy hôn, sẽ khiến hắn mất hết thể diện.
Vì vậy, nhà họ Từ phải chết.
Bây giờ Từ Thiên Thiên còn hận Thẩm Lãng không?
Có lẽ là có!
Thế nhưng người nàng căm hận nhất là Trương Xung, Trương Tấn, và người thứ ba chính là nàng.
Thẩm Lãng rõ ràng đã cảnh báo nàng, kết quả nàng vẫn ôm ảo tưởng, hại chết phụ thân và người thân.
Nếu như ngay khi thấy lời cảnh báo của Thẩm Lãng mà nàng hành động ngay lập tức, có lẽ đã có một con đường sống, có lẽ phụ thân và người thân cũng sẽ không chết.
Nàng vĩnh viễn sẽ không tha thứ cho bản thân.
Vì vậy, một khi báo thù rửa hận xong, nàng sẽ theo phụ thân và người thân xuống suối vàng.
Mà nàng là một cô gái yếu đuối, một mình nàng không thể báo thù được.
Trên thế giới này, còn ai có thể giúp nàng báo thù đây?
Đương nhiên là Thẩm Lãng!
Không có ngựa nên hoàn toàn phải đi bộ bằng hai chân.
Khoảng cách đến phủ Bá Tước Huyền Vũ ước chừng mười mấy dặm.
Đôi chân vốn quen sống an nhàn sung sướng của Từ Thiên Thiên nhanh chóng bị xây xát, chảy máu.
Thế nhưng, nàng dường như không cảm thấy đau đớn hay mệt mỏi chút nào, ngược lại còn có một cảm giác khoái cảm khi hành hạ bản thân.
Từ Thiên Thiên ta đây đã hại chết phụ thân, hại chết người thân, ta đáng phải chịu đau khổ trừng phạt, ta căn bản không xứng được sống thoải mái.
Thật kỳ lạ!
Buổi tối sao lại yên tĩnh đến vậy?
Trên đường không một bóng người.
Hơn nữa đi qua tất cả thôn xóm, ngay cả một chút ánh lửa cũng không thấy.
Nàng đương nhiên không biết tối nay có chuyện lớn xảy ra, toàn bộ khu vực thành Huyền Vũ, bao gồm cả các trấn và làng mạc, đều bị cấm đi lại ban đêm.
Nhưng điều này lại tạo điều kiện thuận lợi cho nàng hành động.
Đi bộ hơn một canh giờ.
Cuối cùng cũng vào được đất phong của phủ Bá Tước Huyền Vũ, cách phủ Bá Tước chỉ mười mấy dặm đường.
Từ Thiên Thiên thoáng an tâm hơn.
Ai cũng biết, các thị trấn, thôn xóm trên đất phong của phủ Bá Tước Huyền Vũ là an toàn nhất.
Nhưng không hiểu vì sao, dân quân của các thôn xóm, và cả kỵ binh tuần tra đều không thấy đâu.
Nàng cũng không biết, vì Tổng đốc và Tứ hoàng tử đến, khiến phủ Bá Tước phải chịu áp lực rất lớn trong việc phòng thủ, nên đã điều phần lớn binh lực đến xung quanh phủ Bá Tước, dẫn đến phòng ngự ở các đất phong bên dưới rất yếu.
Nàng tiếp tục chạy về phía lâu đài phủ Bá Tước.
Nhưng khi đi ngang qua một ngôi làng, chợt nghe thấy tiếng người!
Lúc này mây đen tản đi, mặt trăng lộ rõ.
Dưới ánh trăng, Từ Thiên Thiên thấy một tên hải tặc hung tàn đang bỏ chất độc vào giếng.
Không, không phải bỏ độc.
Mà là một loại thi thể xám ngoét.
Bọn chúng... là muốn tạo ra dịch bệnh.
Đây là một hành vi tàn độc, mất hết nhân tính!
Phải biết rằng, thời cổ đại không có hệ thống cấp nước uống, hoàn toàn dựa vào nước giếng.
Thậm chí cả thôn làng đều dùng chung một cái giếng.
Một khi dịch bệnh bùng phát, rất có thể toàn bộ làng, toàn bộ người trong thị trấn sẽ chết sạch.
Đây là có kẻ muốn tàn sát những con dân của phủ Bá Tước một cách tàn nhẫn.
Từ Thiên Thiên nhận ra những kẻ này là hải tặc, bởi vì hình xăm trên người và cả quần áo của chúng.
Lúc này là cuối mùa thu, chúng vẫn mặc áo giáp hở, cánh tay đều lộ ra ngoài.
Hơn nữa loan đao của bọn hải tặc không giống loại trên đất liền.
Những kẻ này là võ sĩ dưới trướng Vua Hải Tặc Cừu Thiên Nguy, nhà họ Từ đã từng buôn bán với chúng.
Toàn bộ những người ở phía Đông Việt Quốc đều biết, bất kỳ tang vật hay những thứ không tiện bán công khai đều có thể giao dịch với Cừu Thiên Nguy.
Loan đao của những tên hải tặc này còn vương vết máu, hiển nhiên là chúng đã giết võ sĩ tuần tra của phủ Bá Tước.
- Nhanh lên, nhanh lên một chút, còn năm cái giếng nữa.
- Lần này phủ Bá Tước Huyền Vũ sẽ chết bao nhiêu người nhỉ, có thể lên đến mấy vạn người đấy.
- Thiếu chủ đúng là độc ác thật.
- Ai bảo phủ Bá Tước Huyền Vũ gả Kim Mộc Lan cho cái tên tiểu bạch kiểm Thẩm Lãng làm gì.
Từ Thiên Thiên cũng cảm thấy da đầu tê dại, tuy nàng và Thẩm Lãng là kẻ thù, thế lực vây công phủ Bá Tước Huyền Vũ cũng có nhà nàng tham gia.
Thế nhưng, dù sao nàng vẫn còn có một chút ranh giới cuối cùng.
Nhưng đám hải tặc trước mắt này, thật sự còn… không bằng cầm thú.
Từ Thiên Thiên vội vàng ẩn nấp, sợ bị đám hải tặc này phát hiện.
Đây là một đám cầm thú, mà nàng lại là một cô gái xinh đẹp đơn độc.
Một khi rơi vào tay đám hải tặc này, hậu quả sẽ ra sao, hoàn toàn có thể tưởng tượng được, nàng sẽ bị giày vò đến mức sống không bằng chết.
Từ Thiên Thiên có võ công sao?
Chỉ có một chút xíu mà thôi.
Người mà nàng có thể đánh thắng, có lẽ chỉ có một mình... Thẩm Lãng.
Thế nhưng trước mặt mười mấy tên hải tặc võ nghệ đầy mình, nàng có thể được gọi là tay trói gà không chặt.
Nhưng khi nàng cố gắng thu mình lại.
Khi cố co chân, nàng vô tình đạp phải một khúc cây khô gãy.
- Ai đó?
Mười mấy tên hải tặc lập tức phát hiện, chợt rút loan đao, lao nhanh như chớp về phía Từ Thiên Thiên.
Một giây sau!
Bốn lưỡi loan đao kề ngang cổ nàng.
Một ngọn lửa lóe sáng, chiếu rọi gò má xinh đẹp của nàng, cùng với dáng vẻ yểu điệu khiến người động lòng.
Mười mấy tên hải tặc hung tàn trợn tròn mắt, lập tức nghẹt thở.
Thần biển phù hộ.
Đã hơn nửa đêm, lại đưa tới một người phụ nữ xinh đẹp thế này.
Đám hải tặc này là cầm thú, thô bạo đến nỗi ngay cả heo mẹ cũng có thể cưỡng hiếp.
Huống chi là tuyệt sắc đại mỹ nhân như Từ Thiên Thiên?
Không nói hai lời.
Tên thủ lĩnh hải tặc kia trực tiếp kéo quần xuống, nói:
- Các ngươi giữ chặt tay chân nàng, ta sẽ lên trước, sau đó đến lượt các ngươi.
Mười mấy tên hải tặc mặc kệ ánh sáng từ những chiếc sừng lấp lánh trên đầu, tiến lên chuẩn bị giữ chặt hai tay hai chân của Từ Thiên Thiên.
- Lão đại à, ngàn vạn lần đừng làm mạnh quá, đừng giết chết nàng ngay, như vậy chúng ta sẽ không chơi được.
Tên thủ lĩnh hải tặc kia cười hì hì không ngừng.
Hắn còn chưa từng được ngủ với người phụ nữ đẹp như vậy.
Bình thường ở thành Nộ Triều, những người có chút nhan sắc đều bị thiếu chủ Cừu Kiêu chiếm đoạt.
Một tuyệt sắc như Từ Thiên Thiên trước mắt đây, bọn chúng ngay cả nửa đầu ngón tay cũng không chạm được.
Sự ham muốn chiếm hữu của thiếu chủ Cừu Kiêu vô cùng mạnh mẽ, hơn nữa hắn cũng đặc biệt hung tàn.
Từ Thiên Thiên nhìn thấy những khuôn mặt dữ tợn của đám hải tặc này, răng thì vàng khè, cả người tanh hôi.
Thật sự khiến người ta buồn nôn.
Nếu lãng phí cuộc đời cho đám cầm thú này, vậy thật sự không bằng chết cháy.
Nàng bây giờ, rõ ràng là muốn sống không được, muốn chết cũng không xong.
- Ta vẫn là xử nữ. - Từ Thiên Thiên bỗng nhiên nói.
Tên thủ lĩnh hải tặc kia cười gằn nói:
- Thế thì càng tốt, xử nữ rất bổ, huống chi là tuyệt sắc như vậy.
Từ Thiên Thiên nói:
- Nếu để thiếu chủ các ngươi biết, các ngươi gặp một xử nữ tuyệt sắc như ta, lại không dâng cho hắn mà đã dùng trước, ngươi nói xem hắn sẽ làm gì các ngươi?
Nghe những lời này, tên thủ lĩnh hải tặc không khỏi run lên.
Cấp bậc trong hải tặc đặc biệt nghiêm ngặt, hơn nữa cực kỳ tàn nhẫn.
Hải tặc tìm được bảo bối, đều phải nộp lên, sau đó cấp trên sẽ phân phối.
Tìm được gái đẹp, cũng phải dâng lên. Chờ thiếu chủ hưởng lạc xong, sẽ ban cho các huynh đệ.
Nếu không, Cừu Kiêu làm sao có thể chà đạp nhiều xử nữ xinh đẹp đến thế? Trên người gã ước chừng đã xăm hình hơn mấy trăm cô gái.
Lần trước có một thuyền trưởng cướp được một mỹ nhân, bản thân không nhịn nổi, không dâng cho thiếu chủ trước.
Kết quả, hắn bị lột da.
Bây giờ da của tên thuyền trưởng còn phất phơ trên cột buồm.
Cảnh tượng đó nhớ đến mà kinh hãi.
Tên thủ lĩnh hải tặc run giọng nói:
- Chúng ta có thể không nói cho thiếu chủ, chúng ta sẽ hưởng lạc trước rồi giết sau.
Từ Thiên Thiên nói:
- Trong mười lăm tên hải tặc, có ba người là phụ nữ, lẽ nào họ cũng muốn ngủ với ta sao? Họ cũng nguyện ý cùng các ngươi gánh chịu mạo hiểm?
Ba nữ hải tặc kia lùi lại một bước.
Vì đố kỵ, họ không ngại nhìn đồng bọn chà đạp tuyệt sắc trước mắt này.
Nhưng mạo hiểm để làm thiếu chủ tức giận ư? Quên đi.
Thiếu chủ mê mẩn mỹ nhân tuyệt sắc, nếu như cho gã biết cả đám đã không giao một người đẹp cho mình.
Da của tất cả mọi người ở đây đều có thể bị lột sạch.
Mười mấy tên nam hải tặc nhìn nhau.
Tiểu mỹ nhân ai cũng yêu, nhưng... nếu vì điều này mà mất mạng thì không đáng.
Hơn nữa, đàn bà tắt đèn thì đều giống nhau cả.
Cũng có thể giải quyết ở chỗ các cô nương chốn lầu xanh kia mà, như thế càng khiến người ta sướng đến xuất hồn.
- Chi bằng nên dâng cho thiếu chủ thì hơn.
- Đúng vậy, chúng ta ở đây có mười mấy người, vạn nhất có ai đó một mình đi mật báo cho thiếu chủ, thì tất cả chúng ta đều xong đời.
Ngày càng nhiều nam hải tặc khiếp sợ.
Tên thủ lĩnh hải tặc kia đầy vẻ không cam lòng, một lần nữa kéo quần lên, rồi quay sang một bên phun một bãi nước bọt thật mạnh.
- Đ*ch, sớm biết thế thì không nên gặp đàn bà đẹp.
- Đi, mười người ở lại tiếp tục bỏ xác chết vào giếng, ta sẽ mang theo bốn người đưa con ả này đến thành Huyền Vũ, dâng cho thiếu chủ.
Một lát sau!
Đám hải tặc chia làm hai nhóm.
Một nhóm người tiếp tục ở lại bỏ độc vào từng cái giếng, tạo ra dịch bệnh.
Thiếu chủ Cừu Kiêu nói, muốn cho đất phong của phủ Bá Tước Huyền Vũ chết một vạn người.
Năm tên hải tặc còn lại áp giải Từ Thiên Thiên đi về phía thành Huyền Vũ, giao tuyệt sắc đại mỹ nhân này cho Cừu Kiêu.
...
Nửa đường, tên thủ lĩnh hải tặc kia nhìn bóng dáng dịu dàng hấp dẫn của Từ Thiên Thiên thật sự không nhịn được, liền kéo một nữ hải tặc sang ven đường, đè xuống đất làm chuyện đồi bại.
Nữ hải tặc kia cũng chẳng hề tức giận, cũng phối hợp làm càn.
Hai nữ hải tặc còn lại ở bên cạnh nhìn cười ha hả, nói với Từ Thiên Thiên.
- Vị tiểu thư này, chờ đến khi ngươi gặp thiếu chủ nhà ta, sẽ biết thế nào là tư vị đẹp nhất thiên hạ.
- Thiếu chủ là người đàn ông lợi hại nhất thiên hạ, những tiểu thư mảnh mai như ngươi vậy, e rằng sẽ mất nửa cái mạng.
Cái tên Cừu Kiêu này, Từ Thiên Thiên đương nhiên biết rõ.
Cũng là một tên cầm thú.
Nếu một cô gái mảnh mai như nàng rơi vào tay gã, thật sự phải mất nửa cái mạng. Nữ nhân càng xinh đẹp, Cừu Kiêu càng giày vò ác độc.
Nàng nhất định phải tự cứu lấy mạng mình.
Nếu không, số phận chờ đợi nàng sẽ vô cùng bi thảm.
Vấn đề là, nàng đang bị năm tên hải tặc vây giữa, mà nàng lại gần như tay trói gà không chặt, muốn chạy thoát khó như lên trời.
Từ Thiên Thiên, thời điểm thử thách của ngươi đã đến rồi.
Nếu như ngay cả cảnh khốn cùng tối nay cũng không thể thoát được, vậy còn làm sao báo thù Trương Xung đây?
Ngẫm lại Thẩm Lãng, hắn ranh ma tuyệt đỉnh đến mức nào, thế là nàng đã có chủ ý rất nhanh.
...
Sau khi tên thủ lĩnh hải tặc phát tiết xong, mọi người lại tiếp tục lên đường.
Bỗng nhiên, Từ Thiên Thiên cố tình lảo đảo bước chân.
Lập tức, một túi tiền rơi xuống, vàng vương vãi đầy đất.
Có hơn mấy chục lượng.
Mấy tên hải tặc lập tức hoa mắt.
Tên thủ lĩnh hải tặc kia trực tiếp tiến lên, vơ lấy vàng.
- Ngươi là ai? Trên người sao lại có nhiều vàng như vậy? - Tên thủ lĩnh hải tặc lạc giọng hỏi, ánh mắt tràn đầy tham lam.
Hải tặc yêu mỹ nhân, nhưng vẫn thích tiền tài nhất.
Có tiền, mỹ nhân trong kỹ viện nào mà chẳng có được.
Từ Thiên Thiên giả vờ kinh hoàng nói:
- Ta, ta chẳng qua là một cô gái bình thường, gia đình tài chủ bình thường thôi.
Tên thủ lĩnh hải tặc cười lạnh nói:
- Thật nực cười, một cô gái bình thường sao lại mang nhiều tiền như vậy? Lại phải nửa đêm một mình chạy loạn? Ngươi cũng biết tối nay khắp nơi cấm đi lại ban đêm sao?
Từ Thiên Thiên giả vờ phân bua:
- Ta thật sự là con gái nhà bình thường mà.
Tên thủ lĩnh hải tặc rút loan đao, trực tiếp kề ngang cổ Từ Thiên Thiên, cất giọng dọa dẫm:
- Nếu không nói thật, sẽ cắt bỏ cái tai này.
Từ Thiên Thiên sợ đến toàn thân run rẩy:
- Ta... Ta... Ta...
- Nói, nếu không thì giết ngươi, giết ngươi đấy!
Từ Thiên Thiên nói:
- Nhà của ta bị Trương Tấn chiếm đoạt, hắn còn muốn đốt chết ta, ta đi lấy một khoản tiền, sau đó chạy ra khỏi Việt Quốc.
Tên thủ lĩnh hải tặc thở dốc càng mạnh.
Quả nhiên không đoán sai, quả nhiên có kho vàng bí mật.
Một gia đình hào phú như họ Từ làm sao có thể không có kho vàng bí mật chứ?
- Kho vàng bí mật ở đâu? Có bao nhiêu tiền? - Tên thủ lĩnh hải tặc quát.
- Khoảng chừng, khoảng chừng hơn ba vạn lượng, ta cũng không nhớ rõ! - Từ Thiên Thiên run rẩy nói.
Hơn ba vạn lượng vàng?
Tên thủ lĩnh hải tặc thật sự phải nghẹt thở.
Nhìn nhau một cái.
Có ba vạn lượng vàng này, bọn chúng làm gì phải hầu hạ tên thiếu chủ hỉ nộ vô thường tàn nhẫn như Cừu Kiêu kia chứ, cầm số tiền này cao chạy xa bay, chạy tới quốc gia khác, cả đời cũng xài không hết.
Ba vạn lượng vàng, dù cho chia cho cả năm người cũng là một khoản tiền lớn.
Tha hồ ăn uống chơi đùa, cả đời thật sự xài không hết.
Mấy tên hải tặc đã nhanh chóng thống nhất ý kiến, gật đầu với nhau.
- Từ Thiên Thiên, dẫn chúng ta đến kho vàng bí mật, nếu không chúng ta sẽ giết ngươi, giết ngươi...
Tên thủ lĩnh hải tặc gào thét.
Có số tiền này, gã có thể tạm quên mỹ sắc của Từ Thiên Thiên.
Từ Thiên Thiên run cầm cập đứng lên, run rẩy nói:
- Ta, ta dẫn các ngươi đi tìm tiền, các ngươi sẽ bỏ qua ta sao?
Tên thủ lĩnh hải tặc cười ha hả nói:
- Đương nhiên rồi, chỉ cần tìm được tiền, nhất định sẽ buông tha ngươi.
Làm sao có thể bỏ qua ngươi, một khi tìm được tiền, sẽ giày vò ngươi một trăm lần, sau đó giết chết!
Tiếp đó, loan đao của tên thủ lĩnh hải tặc kề ngang cổ Từ Thiên Thiên, ép nàng dẫn đến kho vàng.
- Đi bộ thế này đến bao giờ mới tới, cưỡi ngựa đi.
Tên thủ lĩnh hải tặc ném Từ Thiên Thiên lên chiến mã, sau đó định cưỡi sau lưng nàng.
- Không, để nữ hải tặc cưỡi sau lưng ta, nếu không ta tình nguyện chết, cũng không dẫn các ngươi đi kho vàng bí mật. - Từ Thiên Thiên thét to.
Tên thủ lĩnh hải tặc giận dữ.
Con đàn bà thối tha, sau khi ta có được tiền nhất định phải hưởng lạc trước rồi giết ngươi mới được.
Một nữ hải tặc cưỡi ngựa, trực tiếp ôm eo Từ Thiên Thiên nói:
- Dẫn đường đi.
Từ Thiên Thiên run run dây cương, phi ngựa về phía một nhà kho bí mật của họ Từ.
Nữ hải tặc nắm trong tay loan đao, giở giọng đe dọa:
- Ngoan nhé, đừng giở trò, nếu không ta sẽ một đao cắt bụng ngươi, xem ruột của tiểu mỹ nhân có giống chúng ta không.
...
Cưỡi ngựa vẫn nhanh hơn.
Sau nửa canh giờ, Từ Thiên Thiên liền dẫn năm tên hải tặc này tới chỗ nhà kho bí mật này.
- Chìa khóa của ta rơi mất rồi. - Từ Thiên Thiên run rẩy nói.
Tên thủ lĩnh hải tặc không nói hai lời, trực tiếp tiến lên chợt một đao chém xuống.
Sau khi chém đến mẻ hai thanh đao, mới chặt đứt cái ổ khóa này.
Chợt vừa đẩy cửa ra, tiến vào bên trong căn nhà kho bí mật dưới đất.
Đám hải tặc này trực tiếp xông vào.
Quả nhiên, bên trong có mấy chiếc rương.
Sau khi mở ra, bên trong quả nhiên là vàng lấp lánh.
Có chừng mấy trăm lượng.
Sau khi thu hết mấy trăm lượng này, tên thủ lĩnh hải tặc nói với Từ Thiên Thiên:
- Đám vàng còn lại đâu? Ngươi không phải nói có hơn ba vạn lượng sao?
Từ Thiên Thiên run rẩy dựa vào chiếc tủ lớn nhất trong căn nhà kho bí mật:
- Đều ở trong đó.
Tên thủ lĩnh hải tặc đi tới trước chiếc tủ lớn nhất này, dùng sức gõ.
Chiếc tủ này rất dày, vô cùng rắn chắc.
Hơn nữa cũng không có khóa móc, hoàn toàn không mở ra được.
Tên thủ lĩnh hải tặc nhặt loan đao lên, điên cuồng chém tới tấp.
Lại chém mẻ cả hai thanh đao, đều không thể chém đứt cái khóa này.
- Lão đại, chém nát tủ đi. - Một nữ hải tặc nói.
Tên thủ lĩnh hải tặc bỗng nhiên tỉnh ngộ, tiếp đó giơ loan đao chém mạnh.
- Các ngươi còn đứng ì làm gì? Cùng đi hỗ trợ đi chứ? Con đàn bà thối này có thể trốn đi đâu được? - Tên thủ lĩnh hải tặc quát.
Quả thực không thể chạy thoát.
Tiếp đó, năm tên hải tặc điên cuồng chém vào chiếc tủ.
Từ Thiên Thiên lẳng lặng đứng bất động ở đó, hai tay vòng ra sau lưng, cầm lấy cây đuốc trên tường.
Biểu cảm trên mặt nàng tràn đầy sợ hãi, nhưng trong lòng lại vô cùng phấn khích.
Nội tâm nàng cảm thấy một sự kích động mãnh liệt.
Trong đầu nàng nghĩ tới Thẩm Lãng.
Có lẽ, khi Thẩm Lãng trả thù người khác thành công, chính là cảm giác sảng khoái như vậy. Nhanh thôi, thành công đã ở ngay trước mắt rồi. Từ Thiên Thiên vô cùng khẩn trương, vô cùng hưng phấn.
- Rầm, rầm, rầm...
Năm tên hải tặc tiếp tục điên cuồng chém vào chiếc tủ.
Từ Thiên Thiên từng chút một di chuyển tới cửa.
Cuối cùng!
Chiếc tủ dày cộp kia bị chém nát.
- Rầm!
Một tiếng vang thật lớn!
Tiếp đó, từ bên trong tủ chợt bắn ra một đám chất lỏng quỷ dị.
Là axit sulfuric!
Là axit mạnh đáng sợ.
Đây căn bản không phải kho vàng bí mật gì, mà là nơi Từ gia giấu axit sulfuric, bởi vì quá nguy hiểm, hơn nữa có khí độc, cho nên nhà kho axit sulfuric thông thường đều xây dưới đất.
Làm nghề in, không thể thiếu axit sulfuric. Trung Quốc cổ đại hơn một ngàn năm trước đã có axit sulfuric, thế giới này cũng vậy.
Trong này chính là có ước chừng hơn hai ngàn cân axit sulfuric, hơn nữa trải qua thời gian phản ứng hóa học lâu dài, đã có sự bành trướng.
Vì vậy, áp lực lớn vô cùng.
Khi đám hải tặc này bổ ra một lỗ hổng, axit sulfuric bên trong lập tức điên cuồng phun ra.
- A... A...
Mấy tên hải tặc mặc dù rất nhanh né tránh, nhưng vẫn bị phun trúng, hơn nữa còn là vào mắt.
Mù ngay lập tức.
Đây còn chưa phải là điều đáng sợ nhất.
Đáng sợ nhất là, axit sulfuric sẽ sản sinh ra rất nhiều khí hydro.
Mà hydro là khí dễ cháy nhất.
Tên thủ lĩnh hải tặc mặc dù mắt bị ăn mòn mù lòa, vẫn lao về phía Từ Thiên Thiên.
- Con đàn bà thối, cũng dám hại chúng ta, ta phải hưởng lạc trước rồi giết sau, hưởng lạc trước rồi giết sau!
Trên mặt Từ Thiên Thiên xuất hiện nụ cười đáng sợ.
Chợt nhặt cây đuốc trên vách tường ném qua.
Ngay sau đó, nàng xoay người bỏ chạy thật nhanh.
Một lát sau!
- Ầm!
Khí hydro trào ra từ axit sulfuric trong nháy mắt bị ngọn lửa đốt cháy, bùng nổ!
Tiếp đó, toàn bộ chiếc tủ đều bị nổ nát vụn.
Bên trong hai nghìn cân axit sulfuric, điên cuồng nổ tung.
Năm tên hải tặc dù có nhanh đến mấy cũng không tránh khỏi số kiếp bị nổ tung.
Cả người trong nháy mắt bị xé nát, bị ăn mòn.
Gần như không kịp phát ra tiếng kêu thảm nào, năm tên hải tặc tội ác chồng chất chết thảm ngay lập tức!
...
- Ầm!
Bên trong liên tiếp truyền đến những tiếng nổ tung.
Vụ nổ mãnh liệt, trực tiếp xốc cả mặt đất lên.
Thân thể mềm mại của Từ Thiên Thiên trực tiếp bị sóng xung kích của vụ nổ thổi bay ra ngoài, rơi mạnh xuống đất.
Nàng khó khăn đứng lên, nôn ra một vũng máu.
Nhưng trong lòng nàng vô cùng thoải mái.
Nàng đã giết người!
Nàng dựa vào trí tuệ của chính mình để thoát khỏi hiểm cảnh, hơn nữa còn giết chết năm tên hải tặc.
Nàng cảm giác sâu sắc rằng bản thân đã lột xác!
Nàng khó khăn tháo dây cương, leo lên con ngựa đang hoảng sợ, lao như điên về phía phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Một lúc lâu sau!
Từ Thiên Thiên cưỡi ngựa phi thẳng tới trang viên phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Lúc này, Tổng đốc Chúc Nhung, Tứ hoàng tử cùng đám kỵ binh Bóng Đêm kia đã rút lui hết sạch.
Từ Thiên Thiên nhanh chóng bị kỵ binh phủ Bá Tước Huyền Vũ bao vây.
- Ta là Từ Thiên Thiên, mau dẫn ta đi gặp Thẩm Lãng, nhanh lên, nhanh lên kẻo không còn kịp nữa!