152. Chương 152: Chúc Lan Đình Chết Thảm! Thân Phận Bất Ngờ Của Đại Ngốc

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 152: Chúc Lan Đình Chết Thảm! Thân Phận Bất Ngờ Của Đại Ngốc

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 152 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi đám sát thủ của Thu Phong Lâu xông ra ngoài, Tử tước Chúc Lan Đình cũng nhảy lên ngựa, cùng họ phi nước đại.
Vị ông chủ kia nhíu mày nói:
- Ngài cũng đi, e là không tiện?
Thông thường, khi Thu Phong Lâu hành thích, cố chủ không được phép có mặt.
Thế nhưng trong tình huống này, Tử tước Chúc Lan Đình làm sao có thể nhịn được?
Ông ta và Thẩm Lãng vốn là kẻ thù không đội trời chung, khó khăn lắm mới khiến Thẩm Lãng lạc đàn, đương nhiên ông ta phải tận mắt chứng kiến Thẩm Lãng chết.
Nếu có thể, ông ta muốn tự tay cắt đầu Thẩm Lãng.
Trên đời này còn gì sảng khoái hơn việc tự tay giết chết kẻ thù?
- Ta có thể trả thêm tiền, một nghìn lượng vàng. - Tử tước Chúc Lan Đình nói.
Ông chủ Thu Phong Lâu suy nghĩ một lát, rồi gật đầu đồng ý.
Trước kia Tử tước Chúc Lan Đình vốn vô cùng keo kiệt, nhưng giờ đây khi đã táng gia bại sản, ông ta lại trở nên phóng khoáng bất ngờ.
Bởi vì lúc này, báo thù đã trở thành niềm tin duy nhất của ông ta. Dù sao cũng chẳng còn gia sản gì, vậy thì tiêu hết số vàng cuối cùng cũng không có gì phải tiếc nuối.
Hai người cưỡi ngựa xuôi nam, theo sau mấy chục tên sát thủ.
Càng đến gần thành công, Tử tước Chúc Lan Đình trong lòng càng thêm bất an.
- Ông chủ Tiết, lần ám sát này sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn chứ? Thẩm Lãng là một kẻ gian xảo, khó lòng đoán biết.
Về điểm này, Tử tước Chúc Lan Đình thật sự đã chịu thiệt thòi nhiều lần rồi.
Ông chủ Tiết này cũng xuất thân từ gia tộc họ Tiết của phủ Bá tước Vũ An, chẳng qua chỉ là một người hầu có địa vị khá cao.
Thu Phong Lâu là một tổ chức sát thủ, vậy bề ngoài họ kinh doanh gì?
Bán bánh điểm tâm!
Bánh điểm tâm của nhà họ vô cùng nổi tiếng, được làm tinh xảo, ăn ngon tuyệt đỉnh, là món quà vặt danh tiếng khắp nước Việt.
Mà ông chủ Tiết Phong này chính là chủ của phân đà Thu Phong Lâu ở quận Nộ Giang, chịu trách nhiệm kinh doanh một phần ba tỉnh Thiên Nam.
Bề ngoài, ông ta hoàn toàn không liên quan đến tổ chức sát thủ, thậm chí cũng không có chút quan hệ nào với gia tộc họ Tiết. Ông ta chỉ là chủ một thương hiệu bánh điểm tâm, hơn nữa bản thân từng là một bậc thầy làm bánh xuất sắc.
Nếu không phải giới cao sang quyền quý, căn bản sẽ không ai biết Thu Phong Lâu này là tổ chức sát thủ mạnh nhất Việt quốc.
Nghe Chúc Lan Đình nói xong, ông chủ Tiết Phong cười khinh thường, nói:
- Chỉ cần đã nhận nhiệm vụ, Thu Phong Lâu chúng ta chưa từng có người nào không giết được.
Nói đoạn, ông ta đưa qua một bức phù điêu.
- Người này chính là kẻ đánh xe cho Thẩm Lãng. - Ông chủ Tiết Phong nói: - Thu Phong Lâu chúng ta nắm giữ danh sách cao thủ thiên hạ, có chân dung của từng người. Người này ngay cả nửa cao thủ cũng không tính. Hơn nữa, huyệt Thái Dương lõm xuống, màu da tiều tụy, gân mạch khô héo, căn bản không phải là người có võ công cao cường.
Chúc Lan Đình lập tức bội phục, nhưng vẫn lo lắng hỏi:
- Tên giặc Thẩm Lãng này thật sự vô cùng nham hiểm xảo quyệt, chúng ta nên cẩn thận thì hơn, nhỡ đâu bên cạnh hắn có ai mai phục thì sao?
Ông chủ Tiết Phong nói:
- Đã trinh sát kỹ lưỡng rồi, xung quanh mười mấy dặm không có bất kỳ mai phục nào. Ta đã phái ra một phần ba lực lượng của phân đà Nộ Giang, đừng nói một Thẩm Lãng, dù cho mười Thẩm Lãng cũng thừa sức. Có thể ta nói thẳng, lúc này dù cho Kim Mộc Lan có ở bên cạnh, Thẩm Lãng cũng chắc chắn phải chết không nghi ngờ gì nữa.
Lập tức, Chúc Lan Đình yên tâm.
Bên cạnh Thẩm Lãng không thể nào xuất hiện người có võ công cao hơn Kim Mộc Lan, cho nên lần này hắn hoàn toàn chết chắc rồi.
- Nếu hắn dễ dàng bị giết như vậy, vì sao còn muốn lấy của ta một vạn lượng vàng? - Chúc Lan Đình hỏi.
Ông chủ Tiết Phong đáp:
- Tử tước Chúc Lan Đình, ngài muốn giết chính là con rể của phủ Bá tước. Ta có thể nói cho ngài biết, nếu như không phải đại nhân vật phía trên không muốn Thẩm Lãng sống, dù cho ngài có trả thêm nhiều tiền hơn nữa chúng ta cũng sẽ không nhận.
Đại nhân vật phía trên?
Chủ nhân gia tộc họ Tiết? Hay Tam vương tử?
Tử tước Chúc Lan Đình nói:
- Vậy thế này, có thể để ta tự tay giết Thẩm Lãng không? Ta có thể trả thêm tiền!
...
Kiếm Vương Lý Thiên Thu tiếp tục chạy xe.
Thẩm Lãng nhớ lại lời đại tông sư Chung Sở Khách từng đánh giá năng khiếu võ đạo của mình trước đây.
Trước mắt cũng là một đại tông sư, hơn nữa còn là một đại tông sư cực kỳ lợi hại, Thẩm Lãng không khỏi hỏi thử:
- Kiếm Vương tiền bối, ngài có thể giúp ta xem thử, thiên phú gân mạch của ta thế nào? Có thích hợp luyện võ hay không?
- Không thích hợp.
Thẩm Lãng kinh ngạc. Kiếm Vương tiền bối, ngài... sao ngài thẳng thắn quá vậy. Nhìn đại tông sư Chung Sở Khách người ta mà xem, thật biết cách nói chuyện.
Lý Thiên Thu nói:
- Năng khiếu võ đạo của thê tử ngươi cũng rất cao, đương nhiên dù cao hơn nữa cũng không sánh bằng Đại Ngốc. Ta chưa từng thấy gân mạch nghịch thiên đến vậy.
Thẩm Lãng kinh ngạc:
- Ngài biết Đại Ngốc sao?
Lý Thiên Thu nói:
- Chung Sở Khách từng dẫn nó đến gặp ta.
Thẩm Lãng hiểu ra, đại tông sư Chung Sở Khách đã mang Đại Ngốc đi khoe khoang.
Xem ra, hai vị đại tông sư này là bạn tốt. Nhưng càng là bạn tốt, lại càng cần khoe khoang trước mặt đối phương.
Lúc trước ngươi có Đường Viêm, một đệ tử xuất sắc như vậy, giờ đây Đại Ngốc của ta còn lợi hại hơn cả Đường Viêm của ngươi.
- Thiên phú có cao hơn nữa thì sao? Luyện võ chẳng có gì hay ho. - Lý Thiên Thu nói:
- Võ công cao như ta thì làm được gì? Biết rất rõ kẻ thù ở đâu, nhưng vẫn phải bất lực đó thôi?
Giọng ông tràn đầy bất đắc dĩ.
- Quyền thế mới là lực lượng mạnh nhất thế gian này, võ đạo trước mặt quyền thế, cũng chẳng là gì cả!
- Khương Ly bệ hạ được công nhận là đệ nhất thiên hạ, mà hoàng đế Đại Viêm bệ hạ không biết võ công, nhưng kết quả thì sao? Đế quốc Đại Viêm nhất thống thiên hạ, các nước thiên hạ đều cúi đầu thần phục!
- Những đại tông sư như chúng ta võ công có cao hơn nữa thì làm được gì? Có thể đánh thắng được một trăm người, lẽ nào có thể đánh thắng được một nghìn người, một vạn người sao?
Giọng Kiếm Vương tràn đầy cảm giác cô đơn.
Thẩm Lãng nói:
- Kiếm Vương tiền bối, kịch độc trên người phu nhân ngài ta tạm thời khó giải, thế nhưng... Ta sẽ nghĩ cách, hy vọng một ngày nào đó, có thể giúp bà khôi phục hình dáng ban đầu.
Kiếm Vương kinh ngạc, sau đó gật đầu nói:
- Vậy cảm ơn ngươi.
Thẩm Lãng nói:
- Tiền bối, đệ tử Đường Viêm của ngài có năng khiếu võ đạo kinh người như vậy, hẳn là gần với Đại Ngốc sao?
Kiếm Vương lắc đầu nói:
- Không, còn có một người, năng khiếu võ đạo cao hơn Đường Viêm, gần bằng Đại Ngốc.
- Ai vậy? - Thẩm Lãng vội hỏi.
Kiếm Vương nói:
- Cừu Yêu Nhi!
- Nàng ta ư? - Thẩm Lãng không khỏi giật mình: - Cừu Thiên Nguy mà lại có đứa con gái với huyết mạch phi phàm như vậy sao?
Kiếm Vương nói:
- Ta cũng cảm thấy lạ!
Thẩm Lãng nói:
- Phụ thân của Đại Ngốc tên là Tống Nghị, chỉ là một thủ lĩnh dân quân nhỏ nhoi, võ công đặc biệt bình thường, vậy... liệu có khả năng nào khác không?
Kiếm Vương suy nghĩ một lát nói:
- Có khả năng huyết mạch đột biến, nhưng... Xác suất cực thấp. Nói chung, năng khiếu võ đạo cũng là di truyền.
Mẹ nó? Thẩm Lãng cảm thấy bên trong có thể ẩn chứa một chuyện cũ đặc biệt kinh người?
Mẫu thân của Đại Ngốc rất đẹp, thậm chí là đẹp tuyệt trần.
Bà ta trên đường chạy nạn đến thôn Phong Diệp ở thành Huyền Vũ, gả cho Tống Nghị ngay lúc đó, bảy tháng sau thì sinh ra Đại Ngốc.
Rất nhiều người cũng cảm thấy Đại Ngốc sở dĩ ngốc là do sinh non.
Thế nhưng... sinh non mà lại to lớn thế này sao?
Sinh hạ Đại Ngốc xong, mẹ ruột gã liền qua đời.
Sau đó, thái độ của Tống Nghị đối với Đại Ngốc đặc biệt băng giá, tuyệt tình. Sau khi bị thương, hắn còn trực tiếp ném gã vào hốc núi chờ chết.
Hôm nay xem ra không phải Tống Nghị hổ dữ ăn thịt con, mà là có một câu chuyện cũ phức tạp.
Thẩm Lãng nói:
- Cừu Yêu Nhi, lợi hại đến mức nào?
Kiếm Vương suy nghĩ một lát nói:
- Mấy năm sau, nàng sẽ vượt qua chúng ta.
Không thể nào? Khủng khiếp vậy sao?
Nữ hải tặc này mạnh đến vậy sao? Thật sự không thể ngờ.
Hai người rơi vào trạng thái yên tĩnh đến đáng sợ.
Kiếm Vương tiền bối quả thực không giỏi trò chuyện.
Bỗng nhiên, Kiếm Vương lại nói:
- Thẩm Lãng, phủ Bá tước Huyền Vũ đang như bên bờ vực. Nếu một ngày tai vạ ập đến, ngươi có thể đến kiếm đảo của ta. Chúng ta không tranh chấp với thế gian, ta không có bản lĩnh gì đặc biệt, nhưng giữ lại được một cái mạng cho ngươi thì vẫn làm được.
Thẩm Lãng trong lòng vô cùng cảm động.
Vị Kiếm Vương này, đích thực là người ngoài lạnh trong nóng.
Nhưng nghĩ vậy cũng bình thường, ông ta có thể dạy dỗ Đường Viêm một người mê võ nghệ đến vậy, bản thân chắc cũng là một nhân vật tương tự.
Nhưng vào lúc này!
Một tràng tiếng vó ngựa vang lên.
Xe ngựa của Thẩm Lãng bị bao vây!
Mấy chục sát thủ Thu Phong Lâu, cùng mười mấy võ sĩ gia tộc họ Chúc, đã bao vây Thẩm Lãng và Kiếm Vương.
- Ha ha ha ha...
Một tràng cười điên dại.
Chưa thấy mặt người, đã nghe thấy tiếng.
Tử tước Chúc Lan Đình ra hiệu cho đám người kia dạt sang hai bên, ánh mắt nhìn Thẩm Lãng tràn đầy thù hằn.
- Thẩm Lãng, thật không ngờ, chúng ta lại gặp mặt.
Thẩm Lãng kinh ngạc nói:
- Tử tước Chúc Lan Đình đã lâu không gặp? Ôi chao, trong nhà ngài gần đây đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao lại tiều tụy đến mức này?
Không nhắc tới thì thôi, vừa nhắc tới Tử tước Chúc Lan Đình gần như bùng nổ, nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Thẩm Lãng ngươi làm chuyện tốt, ngươi phá nát nhà ta, hủy diệt trăm năm cơ nghiệp gia tộc ta, ngươi thật là ác độc!
Thẩm Lãng rụt cổ lại nói:
- Tử tước Chúc Lan Đình, ngài tuyệt đối đừng đổ oan cho ta nhé? Ngay cả nhà ngài ở đâu ta cũng không biết. Hơn nữa, khi ấy chúng ta ở bãi săn Nộ Giang cách nhà ngài mấy trăm dặm, làm sao có chuyện đó xảy ra vào buổi sáng được? Lúc đó ta đang mặc quần cho nương tử, ta còn bị nàng tát một cái. Ngài xem đi, má phải của ta chính là chứng cứ, còn cả dấu bàn tay đây này?
Chúc Lan Đình giận dữ hét lên:
- Thẩm Lãng ngươi làm trò hề đủ rồi! Đến nơi này còn muốn diễn trò, rõ ràng đáng xấu hổ đến nực cười!
Thẩm Lãng nói:
- Tử tước Chúc Lan Đình, sao ngài mang theo nhiều người như vậy? Muốn đi làm gì sao?
Tử tước Chúc Lan Đình cười gằn nói:
- Chúng ta ư? Đương nhiên là đến lấy mạng chó của ngươi rồi!
Thẩm Lãng giật mình nói:
- Đây là ban ngày ban mặt, các ngươi lại muốn giết một con rể phủ Bá tước sao? Lá gan của các ngươi cũng quá lớn rồi đấy.
- Thiên đường có lối không đi, địa ngục không cửa lại cứ xông vào. - Tử tước Chúc Lan Đình nói:
- Thẩm Lãng nhà ngươi tự mình muốn chết, có thể trách ai được chứ? Ngươi tốt nhất nên co rụt vào trong mai rùa, hết lần này tới lần khác cứ ló đầu ra, ngươi không chết thì ai chết! Cái vùng khỉ ho cò gáy này, giết ngươi như giết một con chó hoang, ai mà biết được?
Lúc này, Kiếm Vương Lý Thiên Thu bỗng nhiên nói:
- Thu Phong Lâu, các ngươi thậm chí ngay cả việc này cũng dám nhận, giết con rể phủ Bá tước, đã phá vỡ quy củ rồi.
Ông chủ phân đà Nộ Giang Tiết Phong nói:
- Thẩm Lãng, một tên ở rể nhỏ nhoi, chính là một con kiến hôi, có gì mà không thể giết!
Mắt Thẩm Lãng nheo lại.
Thu Phong Lâu?
Nam Hải kiếm phái Yến Nam Phi?
Gia tộc họ Tiết có quan hệ thông gia với phủ Bá tước Huyền Vũ?
Thẩm Lãng nói:
- Chủ tử sau lưng các ngươi muốn giết ta sao?
Ông chủ Tiết Phong nói:
- Vậy thì lại không đến mức đó. Một tiểu nhân vật như ngươi, chủ tử chúng ta còn không đến mức tự mình hạ lệnh giết ngươi. Chỉ là chủ tử chúng ta vô cùng ghét cay ghét đắng nhà ngươi. Tiểu nhân vật một khi bị ghét, chẳng phải chỉ có nước chết thôi sao!
Vậy người chủ tử này là gia chủ họ Tiết? Hay là Tam vương tử?
Thẩm Lãng và Tam vương tử có thù oán gì sao?
Hình như cũng có một chút!
Ví dụ như con chó chạy Lý Văn Chính của Tam vương tử là do Thẩm Lãng hại chết.
Hơn nữa, chuyện dùng hình nhân nguyền rủa Thái tử cũng suýt chút nữa đổ lên đầu Tam vương tử.
Vị Tam vương tử này quả thực tương đối lợi hại, là kẻ duy nhất có địa vị ngang với Thái tử.
Thậm chí về mặt quân đội hỗ trợ, còn muốn vượt qua Thái tử.
Tử tước Chúc Lan Đình nói:
- Được rồi Thẩm Lãng, đừng kéo dài thời gian nữa. Ở cái chốn khỉ ho cò gáy này, không ai có thể cứu được ngươi. Ngươi nhất định chỉ có một con đường chết!
- Kế tiếp, ta sẽ đích thân chém đầu ngươi xuống, ta sẽ lột da rút gân ngươi, quăng thi thể của ngươi cho chó ăn.
- Dù cho ở mười tám tầng địa ngục, ngươi cũng sẽ hối hận vì đã từng đắc tội với ta!
Nói đoạn, Tử tước Chúc Lan Đình chợt rút kiếm, quát:
- Lên!
Kiếm Vương nhẹ nhàng thở dài một tiếng, sau đó xuống xe ngựa, rút kiếm ra.
Thanh kiếm của ông ta vô cùng đặc biệt, chính là một thanh kiếm gỗ.
Không phải cố làm ra vẻ, cũng không phải vì chuyên khắc Thiên Ngoại Lưu Tinh. Mấy năm nay ông chỉ dùng duy nhất một thanh kiếm gỗ này thôi.
Hơn nữa, nó không phải loại gỗ gì lợi hại, chỉ là loại gỗ tạp được đẽo thành kiếm, còn đặc biệt thô sơ, giống như món đồ chơi của con nít vậy.
Nhìn thấy cây kiếm gỗ này, ông chủ Tiết Phong của Thu Phong Lâu lập tức run lên bần bật hỏi:
- Xin hỏi các hạ là...
Kiếm Vương nói:
- Chính là loại người như ngươi nghĩ.
Sau đó, ông khẽ run người. Chiếc áo vải thô màu xám tro rơi xuống, để lộ ra một bộ áo màu xanh.
Người đánh xe dãi dầu sương gió không còn nữa, thay vào đó là một mỹ nam trung niên tuyệt đỉnh, một đại tông sư.
Chỉ đứng ở nơi đó, giống như uyên đình nhạc trì (thâm sâu khó dò).
Ông chủ Tiết Phong của Thu Phong Lâu chợt run bắn người, cất tiếng run rẩy:
- Lý, ngài Lý, hôm nay coi như chưa từng thấy chúng ta, được không?
- Không được. - Kiếm Vương nói.
Ông chủ Tiết Phong nói:
- Lý Thiên Thu, sau lưng ta là đại tông sư Yến Nam Phi, là phủ Bá tước Vũ An, là Tam vương tử điện hạ. Ngài lẽ nào dám giết ta sao?
Kiếm Vương nói:
- Đây là vùng hoang vu dã ngoại, cũng không có ai biết đâu.
Ông chủ Tiết Phong chợt cắn răng, cất giọng thê lương:
- Vậy... Liều mạng thôi...
Lời ông ta còn chưa dứt, đầu đã không còn.
Kế tiếp, các sát thủ Thu Phong Lâu, như thiêu thân lao đầu vào lửa, điên cuồng xông về phía Lý Thiên Thu.
Rõ ràng là không sợ chết.
Sau đó, Thẩm Lãng chứng kiến một cảnh tượng vô cùng kỳ lạ.
Kiếm Vương đứng tại chỗ, vẫn không nhúc nhích.
Một kiếm một mạng, một kiếm một mạng.
Ngắn ngủi hai phút, ông đã giết sạch mấy chục sát thủ của Thu Phong Lâu.
Kiếm pháp này chẳng có vẻ lợi hại gì, chẳng có chút tinh diệu vô song nào.
Chính là giơ tay lên là giết người, giơ tay lên là giết người.
Thậm chí ngay cả đâm cũng không có.
Trông qua giống như chỉ cần va chạm với từng tên sát thủ, sau đó họ liền chết.
Đây... Đây là kiếm pháp há miệng chờ sung?
Thẩm Lãng ngây người, không khỏi thốt lên:
- Tiền bối, đây là kiếm pháp Tinh Thần Vẫn Lạc của ngài sao?
Kiếm Vương đáp:
- Đây chẳng phải kiếm pháp gì cả.
Kiếm pháp Tinh Thần Vẫn Lạc ư?
Chỉ bằng những người này, còn không xứng để Kiếm Vương sử dụng.
Giết đám người kia, còn cần kiếm pháp gì chứ?
Thẩm Lãng cảm thấy vô cùng hâm mộ.
- Tiền bối, ta bỗng nhiên rất muốn luyện kiếm.
Kiếm Vương thản nhiên nói:
- Không nên lãng phí thời gian.
Mẹ nó, ngài không biết cách trò chuyện chút nào!
Thẩm Lãng nói:
- Tiền bối, tương lai nương tử của ta sẽ lợi hại đến vậy sao?
Kiếm Vương nói:
- Vốn không có khả năng, nhưng là vì có ngươi, cho nên tương lai nàng cũng sẽ lợi hại như vậy, thậm chí lợi hại hơn một chút. Về mặt diễn giải bí tịch võ đạo, ngươi là thiên tài giỏi nhất mà ta biết.
Thẩm Lãng mừng rỡ trong lòng: Kiếm Vương tiền bối, ngài cũng biết cách trò chuyện rồi.
Tiếp đó, Kiếm Vương đi ra ngoài.
Một kiếm một mạng, một kiếm một mạng, giết sạch từng võ sĩ bên cạnh Chúc Lan Đình.
Mẹ kiếp, rõ ràng kiếm pháp siêu nhàm chán.
Căn bản không thấy ông dùng chiêu thứ hai, tay cũng lười giơ lên cao, nửa đóa kiếm hoa cũng không có.
Cái cảm giác này giống như trong mấy game thần thoại, chiến sĩ cấp năm mươi cầm Đồ Long Đao đi bản đồ tân thủ thôn giết gà vậy.
Đến khi Tử tước Chúc Lan Đình phản ứng kịp, bên cạnh ông ta đã không còn một ai sống sót.
Toàn bộ đều chết hết, chỉ còn lại chính ông ta.
Chuyện gì đã xảy ra?
Người trước mắt này là ai vậy?
Kiếm Vương nói:
- Thẩm Lãng, người này ta không thể giết.
Thanh kiếm gỗ của ông ta khẽ đặt lên cổ Chúc Lan Đình.
Rõ ràng là một thanh kiếm gỗ nhẹ bỗng, nhưng lại giống như nặng ngàn cân, khiến Chúc Lan Đình trực tiếp cúi xuống, hoàn toàn không thể cử động.
Thẩm Lãng nói:
- Tại sao vậy?
Kiếm Vương Lý Thiên Thu nói:
- Ta xuất thân hèn mọn, mỗi lần nhìn thấy quý tộc đều cảm thấy tự ti. Vừa nghĩ đến việc giết quý tộc, trong lòng ta hơi có chút sợ hãi, cảm giác như đối nghịch với cả vương quyền quốc gia, cho nên không dám giết.
Thẩm Lãng kinh ngạc.
Kiếm Vương tiền bối, có ai là đại tông sư mà lại nhát gan như ngài không, chắc chỉ có mỗi mình ngài như thế thôi?
Ngài không dám giết, ta thì dám. Đừng nói chỉ là một Tử tước, dù cho quý tộc có cao hơn nữa, chỉ cần người không biết quỷ không hay, ta cũng có thể giết chết.
Thẩm Lãng đi đến trước mặt Tử tước Chúc Lan Đình.
- Thẩm Lãng, ngươi, ngươi muốn làm gì? Ta đường đường là Tử tước, ta chính là lá cờ tân chính quốc quân dựng nên, ngươi không thể giết ta, ngươi không thể giết ta...
Thẩm Lãng lấy ra một bình sứ, lắc trước mặt Chúc Lan Đình.
Chúc Lan Đình sợ đến toàn thân run rẩy, thù hận cùng thịnh nộ trong lòng dường như biến mất không còn tăm hơi, thay vào đó là khát khao cầu sinh vô biên vô tận.
- Thẩm Lãng, Thẩm công tử, van cầu ngài đừng giết ta! Ta cam đoan sau này sẽ không bao giờ là địch với ngài, không bao giờ đối nghịch với ngài nữa.
- Thẩm công tử, trước đây đều do ta mắt mờ đắc tội ngài, ta sai rồi, ta thực sự sai rồi...
- Thẩm gia, ta sống đến ngày nay không dễ dàng, không dễ dàng chút nào... Từ nay về sau, ta nguyện làm trâu làm ngựa cho ngài...
Thấy Tử tước Chúc Lan Đình khóc lóc thảm thiết, lòng Thẩm Lãng chán không tả xiết.
Vẫn là Điền Hoành có cốt khí, trước khi chết vẫn chửi ầm ĩ.
Thẩm Lãng nói:
- Đại Lang chớ sợ, uống thuốc đi nào!
Sau đó, hắn mở nắp bình, bóp miệng Tử tước Chúc Lan Đình ra, đổ axit sulfuric trong bình xuống.
Một lát sau!
Miệng Chúc Lan Đình toát ra từng đợt khói đặc.
- A... A... A...
Vị Tử tước đại nhân này phát ra tiếng hét thảm thiết chưa từng có! Giống như thân ở mười tám tầng địa ngục vậy.
Ước chừng kêu rên một khắc đồng hồ, ông ta mới hoàn toàn tắt thở!
...
Cùng lúc đó!
Phủ Bá tước Huyền Vũ cuối cùng cũng nghênh đón một vị khách đã chờ đợi bấy lâu!
Con gái của phủ Bá tước Vũ An, vợ chưa cưới của tên béo Kim Mộc Thông đang ở lì trong nhà, Tiết Lê.
Bá tước Kim Trác thật sự không ngờ, nàng lại đích thân đến.
...
Đồng thời!
Từ Thiên Thiên chờ đợi suốt bốn ngày ròng rã ở thành Nộ Triều, cuối cùng cũng gặp được nữ ma đầu Cừu Yêu Nhi trong truyền thuyết.