168. Chương 168: Thẩm Lãng đến Nộ Triều, khám bệnh cho Cừu Yêu Nhi: Cứng đờ!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 168: Thẩm Lãng đến Nộ Triều, khám bệnh cho Cừu Yêu Nhi: Cứng đờ!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 168 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nữ cao thủ xấu xí Hoàng Phượng đánh xe ở phía trước, Thẩm Lãng mang theo bộ dụng cụ y tế đầy đủ của mình, ngồi bên trong xe ngựa.
Khoảng cách đến bờ biển còn vài trăm dặm, gần đến lúc hừng đông mới có thể tới bến tàu sát biển.
Từ nơi này cho đến bờ biển thực ra có thể đi thẳng qua đất phong của Bá tước Huyền Vũ, hơn nữa ở đó có bến tàu của gia tộc họ Kim.
Đương nhiên không phải đất phong của Bá tước Huyền Vũ hẹp dài đến vậy, mà là năm đó gia tộc họ Kim đã mở một con đường dẫn lối ra bến tàu sát biển ở chỗ hoang vắng không người ở.
Đây đương nhiên lại là bút tích của tổ tiên Kim Trụ.
Năm đó ông ta dẫn đầu đại quân quét sạch toàn bộ hải tặc vùng duyên hải, thế nhưng đất phong của gia tộc họ Kim lại không hoàn toàn nằm ven biển, thế là ông ta nghĩ ra một biện pháp thế này: quyền xây dựng con đường.
Gia tộc họ Kim đã tốn một món tiền khổng lồ để xây dựng con đường ra biển dài hơn hai trăm dặm này. Căn cứ theo khế ước, con đường này thuộc về phạm vi thế lực của phủ Bá tước Huyền Vũ.
Đương nhiên đây không phải là vĩnh viễn, gia tộc họ Kim chỉ có thể sở hữu con đường này trong hai trăm năm.
Hai trăm năm sau, con đường này sẽ được trả về cho quốc gia, thế nhưng gia tộc họ Kim có quyền lực vĩnh viễn được thông hành.
Cũng chính bởi vì con đường này, quân đội gia tộc họ Kim mới có thể tự do xuất nhập ngoài khơi để đi đảo Vọng Nhai, mà không cần đi qua quận Dương Vũ.
Nhưng để tránh gây chú ý, Thẩm Lãng vẫn đi sang bến tàu quận Dương Vũ.
- Hoàng cô nương, nàng có biết Cừu Yêu Nhi không? – Thẩm Lãng bèn hỏi.
Hoàng Phượng đáp:
- Biết.
Nào chỉ là biết, Cừu Yêu Nhi quả thực chính là thần tượng của nàng, nói đúng hơn là thần tượng của các cô gái luyện võ.
Thẩm Lãng lại nói:
- Hoàng cô nương, huynh trưởng của nàng nói võ công của nàng đặc biệt cao, vậy ở Việt quốc, trong số các cao thủ trẻ tuổi, nàng có thể xếp hàng thứ mấy?
Hoàng Phượng nói:
- Chưa được xếp hạng.
Thẩm Lãng không khỏi kinh ngạc:
- Thế nhưng, huynh trưởng của nàng lại nói, nàng còn lợi hại hơn Mộc Lan vợ ta.
Hoàng Phượng nói:
- Ta mạnh hơn nàng, nhưng vẫn chưa được xếp hạng.
Á!
Ta cảm thấy vợ ta đã rất lợi hại rồi.
Trên thực tế Thẩm Lãng thầm nghĩ, Mộc Lan quả thực rất lợi hại, thế nhưng nàng vừa tu luyện võ đạo cá nhân, vừa lại tu luyện võ đạo chiến trường, hơn nữa tuổi còn trẻ, vẫn còn rất nhiều tiềm năng tiến bộ.
Võ công chính là như vậy, càng luyện càng mạnh.
Thẩm Lãng lại hỏi:
- Ai là đệ nhất cao thủ trong giới trẻ vậy?
- Không biết. – Hoàng Phượng đáp:
- Những cao thủ hàng đầu cũng sẽ không ngày nào cũng luận võ, nhất định phải so sánh cao thấp. Có ba bốn người trẻ tuổi có thể là đệ nhất cao thủ.
Thẩm Lãng nói:
- Ví như đều có những ai?
Hoàng Phượng nói:
- Chúc Hồng Tuyết.
Nghe được tên này, ánh mắt Thẩm Lãng chợt lóe lên.
Lại một lần nữa nghe được tên này.
Vị Chúc Hồng Tuyết này mới thật sự là thiên tài kiệt xuất, cháu của Vương hậu, con trai của Tổng đốc Chúc Nhung.
Thế nhưng Đại tướng quân Chúc Lâm, chính là vì Chúc Hồng Tuyết mà đến cầu hôn Mộc Lan.
Thẩm Lãng không khỏi nói:
- Chúc Hồng Tuyết không phải học văn sao?
Hoàng Phượng đáp:
- Hắn văn võ toàn tài.
Thẩm Lãng nói:
- Dựa vào cái gì nói hắn có thể là đệ nhất cao thủ thế hệ trẻ?
Hoàng Phượng nói:
- Bởi vì thầy của hắn là Tả Từ!
Tên này Thẩm Lãng từng nghe qua, thế nhưng lập tức có chút không nghĩ ra.
Là Đại tông sư Chung Sở Khách nói qua?
Không phải!
Có phải tiền bối Kiếm Vương Lý Thiên Thu nói qua?
Cũng không phải!
Đúng rồi, nhớ ra rồi.
Là nghe nữ học sĩ xinh đẹp Trương Ngọc Âm của Thiên Nhai Hải Các nói về tên này.
Tả Từ, Các chủ danh dự của Thiên Nhai Hải Các.
Thiên Nhai Hải Các lợi hại bao nhiêu thì không cần nói nhiều, là thánh địa võ học của toàn bộ vùng đất phía Nam lục địa phương Đông.
Đời thứ nhất Nam Hải Kiếm Vương Khâu Cự xuất thân từ Thiên Nhai Hải Các, hơn nữa chỉ là học sĩ dự bị.
Mà người sáng lập Thiên Nhai Hải Các, chính là gia tộc họ Tả.
Vị Tả Từ này chính là người thừa kế gia tộc họ Tả, chỉ có điều ông ta quanh năm du ngoạn khắp thiên hạ, hơn nữa đại bộ phận đều ở trên biển, cho nên liền được gọi là Các chủ danh dự.
Thẩm Lãng hỏi:
- Việt quốc có sáu đại tông sư, vì sao chưa từng nghe qua tên Tả Từ này chứ?
Hoàng Phượng hỏi vặn lại:
- Việt quốc còn có năm đại quý tộc, vì sao không có gia tộc họ Ninh này vậy?
Á!
Lời này rất có lý, bởi vì họ Ninh là vương tộc, khinh thường việc xếp hạng.
Tả Từ cũng giống vậy, với tư cách Các chủ danh dự của Thiên Nhai Hải Các, ông ta cũng không bận tâm đến việc được xếp vào hàng ngũ sáu đại tông sư.
Nhưng tóm lại người này rất lợi hại là được, vô cùng vĩ đại.
Mà Chúc Hồng Tuyết lại là đệ tử của ông ta, quả thật khiến người ta phải ghen tị.
Thẩm Lãng nói:
- Vậy thầy của Cừu Yêu Nhi là ai?
Việc này Kiếm Vương Lý Thiên Thu không nói qua, Thẩm Lãng cũng đã kiểm tra rất nhiều tư liệu, không tìm được sư phụ của Cừu Yêu Nhi.
Hoàng Phượng nói:
- Sư phụ của nàng là Luy Tổ!
Luy Tổ (*)?
(*) Luy Tổ là một nhân vật nữ trong thần thoại Trung Quốc cổ đại, là vợ cả của Hoàng Đế Công Tôn Hiên Viên và là người đầu tiên chế ra việc nuôi tằm. Đương nhiên, việc tác giả chọn cái tên này cho nhân vật cũng ngụ ý sự lợi hại của bà ấy.
Cái tên thật kỳ lạ!
- Bà ta là ai? – Thẩm Lãng bèn hỏi.
Hoàng Phượng nói:
- Không biết, một người phụ nữ thần bí, vĩnh viễn ở trên mặt biển, không bước chân lên lục địa, người phụ nữ xinh đẹp nhất thế giới.
- Ta không tin. – Thẩm Lãng nói.
Hoàng Phượng nói:
- Tả Từ chính là vì nàng mà bỏ Thiên Nhai Hải Các du ngoạn trên biển.
Vậy nữ nhân này có chút lợi hại..
Tả Từ người này tài năng xuất chúng, lại vì bà ta mà bỏ Thiên Nhai Hải Các ư?
Thẩm Lãng nói:
- Vậy Tả Từ có từng ngủ với Luy Tổ chưa vậy?
Tức khắc Hoàng Phượng có chút nghẹn lời.
Vấn đề hạ lưu như vậy, nàng vẫn là lần đầu tiên nghe được.
Loại người luyện võ như nàng, với tên của Tả Từ cùng Luy Tổ tràn trề kính ngưỡng vô tận, không dám không tôn trọng, xem họ như là thiên thần vậy.
Kết quả ngươi luôn mồm nói chuyện ngủ, ngươi cho là mỗi người đều hạ lưu giống như ngươi vậy à?
- Không có. – Hoàng Phượng đáp.
Thẩm Lãng nói:
- Làm sao cô nương biết chưa ngủ, có thể ngủ rồi mà không nói với bên ngoài thì sao?
Hoàng Phượng không thể nhịn được nữa nói:
- Tả Từ yêu Luy Tổ vô cùng, nhưng Luy Tổ chẳng qua là xem Tả Từ trở thành tri kỷ, tình cảm giữa bọn họ vô cùng thuần khiết, không có xấu xa như trong tưởng tượng của ngươi vậy đâu.
- Ha ha! – Thẩm Lãng cười lạnh nói:
- Giữa nam nữ sẽ không có tình cảm thuần khiết, hoặc là không thể ngủ được, hoặc là 'thằng nhỏ' không ngóc đầu lên nổi.
Ngươi câm miệng cho ta!
Hoàng Phượng trong lòng rít gào, thế nhưng trong miệng lại không thể nói ra được.
Nguyên nhân là huynh trưởng từng nói, không thể làm trái bất kỳ yêu cầu gì của Thẩm Lãng.
Trong lòng nàng không cam lòng, luyện võ thật không có tiền đồ.
Luyện được cho dù tốt thì thế nào, còn chưa phải là làm vệ sĩ cho tên công tử bột háo sắc trước mắt này à?
Thậm chí, tên háo sắc trước mắt này ngay cả công tử bột cũng không tính.
Mặc váy vào còn xinh đẹp hơn con gái, trời xanh sao không giáng sét đánh nát cái mặt của ngươi đi chứ.
Thẩm Lãng lại hỏi:
- Hoàng cô nương, vậy sư phụ của cô nương là ai vậy?
Hoàng Phượng không nói một lời.
Thẩm Lãng lại nói:
- Vậy võ công Đường Viêm xếp hàng thứ mấy?
Hoàng Phượng vẫn không nói được một lời.
Thẩm Lãng thở dài trong lòng, người xấu suy nghĩ cũng đơn giản quá.
Không phải là sắp xếp thần tượng của ngươi thôi sao? Đến mức không thèm nói chuyện với người ta nữa à?
...
Sáng sớm hôm sau!
Thẩm Lãng cuối cùng đã tới bến tàu quận Dương Vũ, từ nơi này rời bến đi thành Nộ Triều tất nhiên không thể gây chú ý.
Đương nhiên để tránh gây chú ý, hắn vẫn che kín mặt.
Nhưng... vẫn gây chú ý rất nhiều.
Cảm giác bị nhiều đàn ông nhìn chằm chằm rất khó chịu.
Sau khi lên thuyền ra biển, Thẩm Lãng trực tiếp dùng nhiều tiền thuê một khoang phòng riêng.
Hoàng Phượng đứng gác ở ngoài cửa, không phải là vì giữ phép tắc, mà chính là đơn thuần không muốn cùng Thẩm Lãng sống ở trong cái khoang phòng chật hẹp đó.
Nhưng vào lúc này, bên ngoài có một công tử trẻ tuổi, mặc cẩm y ngọc phục đi đến cửa, chắp tay nói:
- Tại hạ là Bạch Ngọc Lang, xin hỏi tiểu thư quê quán ở đâu? Nộ Triều thành không tính là thái bình, tại hạ biết chút võ công, sẵn lòng chăm sóc một ít... A!
Hắn còn chưa nói hết lời, tức khắc phát ra một tiếng kêu thảm thiết.
Bởi vì Hoàng Phượng trực tiếp một chân đá bay hắn ra ngoài mấy mét xa.
Thẩm Lãng gần như nghe được tiếng vỡ trứng.
Ngay sau đó, bên ngoài lại liên tiếp vang lên một dàn tiếng kêu thê thảm.
Vô cùng hiển nhiên, chính là đám thủ hạ của Bạch Ngọc Lang qua đây báo thù, thế nhưng Hoàng Phượng hoàn toàn không cần động thủ, chỉ cần một cước, liền đánh gục tất cả trong nháy mắt.
Tiếp đó, Thẩm Lãng liền được yên tĩnh!
Những người khác trên thuyền cũng coi đó là chuyện bình thường, đi đến Nộ Triều thành chính là nơi ngoài vòng pháp luật, ở trên thuyền đánh nhau chẳng có gì lạ.
Kế tiếp, Thẩm Lãng mở ra cái rương, tìm mặt nạ dán lên mặt, tiếp đó thản nhiên đi ngủ.
Hôm qua thức trắng đêm, vừa lúc ban ngày đi ngủ, tuyệt đối không thể để mặt mày tiều tụy.
Nhưng mà vách gỗ khá mỏng.
Tất cả những âm thanh xung quanh đều nghe rõ mồn một.
Khoang phòng bên trái rõ ràng quá đỗi vô liêm sỉ, một nam, hai nữ.
Thời thế đổi thay!
Khoang phòng bên phải, bốn gã đàn ông, còn đáng sợ hơn nữa.
Nhưng mà nghe cho kỹ, giống như không có phát sinh cái gì, chẳng qua là đang trò chuyện phiếm mà thôi.
Khoang phòng phía trên cũng là người nghèo, tất cả đều ngồi trên chiếu, căn bản không có giường nằm.
Tất cả những âm thanh xung quanh, hắn đều nghe được rõ ràng.
Lúc đầu hắn không muốn để ý, nhưng trong lúc lơ đãng nghe thấy hai chữ 'Thẩm Lãng', liền lập tức vểnh tai nghe ngóng.
Cả thuyền đang bàn tán xôn xao về một chuyện.
Đảo Vọng Nhai phát hiện ra mỏ vàng lớn, gia tộc họ Kim trở nên giàu có.
Chuyện này, đã trở thành đề tài nóng hổi nhất khắp Việt quốc.
- Thực ra đảo Vọng Nhai phát hiện mỏ vàng một chút cũng không kỳ lạ?
- Thế nào không kỳ lạ?
- Gia tộc họ Kim họ gì? Họ Kim, phát hiện mỏ vàng thì có cái gì kỳ lạ kia chứ?
Mọi người đều thán phục.
Thẩm Lãng cũng thán phục, lời ngươi nói rất có lý.
- Các ngươi biết gia tộc họ Kim tại sao lại tuyển Thẩm Lãng làm con rể, Kim Mộc Lan tại sao lại gả cho Thẩm Lãng à? – Người tự xưng là thiên tài kia lại hỏi.
- Tại sao?
Thẩm Lãng cũng muốn biết đáp án này vô cùng.
- Ba chữ Kim Mộc Lan bao hàm Kim, Mộc, Thổ, Hỏa, ngũ hành thiếu Thủy, mà Thẩm Lãng lại toàn bộ là Thủy, vì vậy gia tộc họ Kim mới nhận hắn làm con rể.
(*) Thẩm Lãng có nghĩa chìm dưới sóng biển nên khỏi nói nước nhiều cỡ nào.
Có người nghi ngờ hỏi:
- Ba chữ Kim Mộc Lan này, chỉ có Kim với Mộc, từ đâu ra Thổ với Hỏa.
Người tự xưng là thiên tài kia nói:
- Cây Lan trồng trong đất, không phải là Thổ à? Vàng chôn trong cây chẳng phải là Hỏa sao? Cho nên tên này liền bao hàm Kim, Mộc, Hỏa, Thổ.
Mọi người đều tấm tắc khen ngợi.
Thẩm Lãng càng thêm bái phục, thật là cao thủ trong dân gian.
- Các ngươi cũng biết, mạng của Cừu Yêu Nhi tại sao lại không thể sống lâu không? – Vị thiên tài này lại nói.
Mọi người khe khẽ bàn tán:
- Chuyện này là thế nào?
Thẩm Lãng gần như có thể thấy bọn họ hỏi câu này thì gần như muốn rụt cổ lại.
Bởi vì hung danh của nữ ma đầu Cừu Yêu Nhi quá đỗi lẫy lừng, giết người vô số, thế cho nên những đàn ông nghe được tên của nàng đều run rẩy.
Vị thiên tài kia nói:
- Tên Cừu Yêu Nhi (仇妖儿) sau khi hóa giải ra, có nghĩa là 'nữ nhân nhi cửu yêu' (女人儿九夭, tức là người phụ nữ sẽ chết trẻ vào năm thứ chín), ý nghĩa nàng vào lúc 29 tuổi có thể chết yểu, mà sang năm sau nàng ta sẽ tròn hai mươi chín tuổi.
Không ai dám lên tiếng đáp lời.
Tiếp đó có một người buồn bã nói:
- Ta thấy ngươi sống không còn được bao lâu nữa, Cừu Yêu Nhi đã cứu biết bao nhiêu cô gái tốt, vậy mà ngươi dám nguyền rủa nàng ta chết.
Thế là, mọi người đều cùng người tự xưng là thiên tài này giữ khoảng cách.
Cứ như thể dù cách xa hàng trăm dặm, Cừu Yêu Nhi vẫn có thể nghe thấy và nhìn thấy mọi chuyện ở đây.
Cái tên Cừu Yêu Nhi này giống như một cấm kỵ, trong nháy mắt làm cho cả khoang thuyền nhỏ liền trở nên im lặng.
Thậm chí cả căn buồng bên trái một nam hai nữ cũng ngừng lại.
- Thế nào lại kết thúc rồi, người ta còn chưa thỏa mãn mà? – Người đàn bà oán giận nói.
Tên đàn ông run rẩy nói:
- Nghe thấy cái tên đó liền... kết thúc, thật đáng sợ.
Người đàn bà nói:
- Cừu Yêu Nhi đáng sợ thế nào chứ, ta thấy nàng ấy rất tốt mà, rất tốt với phụ nữ chúng ta.
Đàn ông nói:
- Bởi vì các ngươi là ta mua về, nếu bị nàng ấy biết, ta cũng sẽ bị lột da rút gân.
Lúc này, Thẩm Lãng mới thực sự hiểu được uy phong của Cừu Yêu Nhi.
Không chỉ khiến trẻ con nín khóc, mà còn khiến đàn ông 'cứng' lại, rồi 'teo' đi trong nháy mắt.
Không ai nói chuyện phiếm, Thẩm Lãng cũng nghe không được cái gì, không khỏi ngáy khò khò ngon lành.
Ban đêm, bên ngoài truyền đến tiếng huyên náo.
- Đến Nộ Triều thành rồi! Đến Nộ Triều thành rồi!
- Tất cả mọi người hãy nhớ kỹ, tuyệt đối không được đánh phụ nữ, con gái ở Nộ Triều thành, nếu không chết thì đừng trách.
- Tất cả mọi người hãy nhớ kỹ, đàn ông không được đến gần tòa lâu đài màu trắng phía đông, đó là lâu đài của Cừu tiểu thư, đi ngang qua đó cũng có thể mất mạng.
- Quan trọng nhất là, những cô gái che mặt trên đường tuyệt đối đừng chọc ghẹo, bởi vì họ có thể là tỳ nữ trong lâu đài của Cừu tiểu thư, nếu chọc vào mà chết thì đừng trách.
...
Tiến vào Nộ Triều thành!
Thẩm Lãng tức khắc cảm giác được vô cùng sầm uất.
So với Nộ Giang thành rõ ràng phải nhộn nhịp hơn nhiều, như thể vàng đang chảy tràn khắp nơi.
Quả thực chính là thành phố không ngủ.
Vô số cửa hàng, quán rượu, khách sạn.
Chỉ không có lầu xanh.
Thật kỳ lạ, trong một nơi của đám cướp biển mà lại không có lầu xanh.
Nhưng mà chỉ cần thoáng nghĩ liền hiểu ra lý do, ai dám mở lầu xanh dưới mí mắt Cừu Yêu Nhi chứ, đó chẳng khác nào muốn tìm chết.
Cho nên hầu hết những kẻ có tiền đến Nộ Triều thành đều phải tự mang theo bạn gái của mình.
Nhưng mà Thẩm Lãng rất nhanh phát hiện Nộ Triều thành vẫn có lầu xanh, chỉ bất quá bên trong đều là... Thố nhi gia.
Quan trọng hơn là việc làm ăn còn rất phát đạt.
Ôi, đàn ông sống ở Nộ Triều thành quả thật không dễ dàng chút nào, hoàn toàn phải khuất phục dưới uy thế của Cừu Yêu Nhi.
Thẩm Lãng cực kỳ quan tâm đến khả năng phòng thủ của tòa thành này.
Đây là một tòa thành thị không có tường thành.
Giống như hoàn toàn không hề phòng bị.
Nhưng ở một mức độ nào đó, nó cũng không cần tường thành, vì thành thị nằm biệt lập ngoài biển.
Chỉ cần hải quân đủ cường đại, có thể bảo vệ ngoài khơi, đại quân địch sẽ rất khó đổ bộ lên đất liền.
Thế nhưng rất nhanh Thẩm Lãng cũng có chút nghẹt thở.
Bởi vì, hắn thấy được phủ Thành chủ của Cừu Thiên Nguy.
Đây... Đây quả thực so với mai rùa còn hơn cả mai rùa.
Đây quả thực là pháo đài bất khả xâm phạm.
Thật là đáng sợ.
Pháo đài phủ Thành chủ lại cao như thế, tường dày như vậy.
Lâu đài phủ Bá tước Huyền Vũ đã được coi là dễ thủ khó công, nhưng so với pháo đài trước mắt của Vua Hải Tặc thì quả thật khiến người ta tuyệt vọng.
Thẩm Lãng ước tính sơ bộ.
Pháo đài này dù cho chỉ có một hai ngàn người phòng thủ, dù cho một vạn người đến cũng không thể công phá.
Hơn nữa cả tòa lâu đài cũng là xây bằng đá, ngay cả phóng hỏa cũng không thể đốt cháy.
Toàn bộ Nộ Triều thành tổng cộng có ba cái lâu đài, một lâu đài bên trái hẳn là của Cừu Hào, một lâu đài bên phải hẳn là của Cừu Yêu Nhi, pháo đài ở giữa hẳn thuộc về cha con Cừu Thiên Nguy.
Ba cái lâu đài ở ba góc, bảo vệ lẫn nhau.
Chỉ cần không hạ được ba tòa lâu đài này, Nộ Triều thành vẫn không thể bị chiếm.
Dùng cách thông thường muốn chiếm ba tòa lâu đài này, hoàn toàn khó như lên trời.
Hai mươi năm trước, Bá tước Ninh Vũ suất lĩnh hơn vạn đại quân, cùng một hạm đội lớn cũng không thể hạ được Cừu Thiên Nguy, toàn quân bị tiêu diệt.
Mà năm đó, Nộ Triều thành này còn chưa có ba lâu đài này.
Hôm nay độ khó để chiếm Nộ Triều thành so với hai mươi năm trước đã tăng lên không biết bao nhiêu lần.
Cường công là điều không thể, chỉ có thể dùng mưu trí.
Cho nên Thẩm Lãng mới hy sinh bản thân để sắp đặt một cái bẫy kinh thiên động địa.
...
Đi tới một tiệm hương liệu của Nộ Triều thành.
Nơi này chính là một trong những tai mắt của phủ Bá tước Huyền Vũ.
Cứ điểm bí mật của gia tộc họ Kim ở Nộ Triều thành không dưới mười cái, mỗi cái đều đã kinh doanh mười mấy năm, gần như không hề có sai sót nào.
Hơn nữa chừng mười năm nay, những cứ điểm bí mật này gần như chẳng bao giờ khởi động, gần hai trăm võ sĩ nằm vùng ở Nộ Triều thành cũng chưa từng được điều động.
Từ đó có thể thấy được, nhạc phụ đại nhân tuy rằng thật sự bảo thủ, nhưng bản lĩnh vẫn vô cùng lão luyện, tuyệt đối là một cấp trên đạt tiêu chuẩn.
Dựa theo ước định, chạng vạng tối, Từ Thiên Thiên sẽ đến tiệm này mua nhang về đốt.
Đương nhiên nếu xét về ý nghĩa một cách nghiêm túc, đốt nhang tuy không hẳn thuộc về hương liệu, nhưng trong tiệm này vẫn có bán tinh dầu hoa hồng.
Thẩm Lãng tiến vào mật thất dưới lòng đất của tiệm để đợi Từ Thiên Thiên đến!
Xung quanh mười mấy võ sĩ lập tức giám sát mọi con đường xung quanh tiệm, đảm bảo an toàn tuyệt đối.
...
Cừu Yêu Nhi lại vừa đuổi đi một nhóm đại phu.
Tiếp đó, nàng liền nằm ở trên giường nhỏ, nhắm mắt lại.
Bởi vì một khi mở mắt, cả người lập tức quay cuồng, ngay cả đứng cũng không được.
Nàng đã nôn ra ba đợt máu.
Trong ánh mắt hiện đầy tơ máu, đôi môi cũng biến thành tái xanh.
Hàng chục đại phu đã đến khám, nhưng hoàn toàn không tìm ra nguyên nhân bệnh.
Mà ngay tại lúc này, nàng lại vẫn đang nghe Từ Thiên Thiên kể 《 Tây Du Ký 》.
Đối với cái chết nàng có tiếc nuối, nhưng không sợ hãi chút nào.
Nàng vẫn thường nói một câu nói chính là sống có gì vui, chết có gì đáng sợ?
Lần này Tây Du Ký lại kể xong, Cừu Yêu Nhi lại một lần nữa trở về với vẻ mặt u sầu.
Câu chuyện này quá hay, thế giới này quá đẹp đẽ.
Thế cho nên nàng lưu luyến không muốn kết thúc, dù hôm nay mới kể đến hồi hai mươi mấy.
- Đến giờ Sửu, hãy đánh thức ta. – Cừu Yêu Nhi nói.
Từ Thiên Thiên nói:
- Vâng, tướng quân có chuyện gì không?
Cừu Yêu Nhi nói:
- Cùng người ta quyết đấu.
Từ Thiên Thiên không khỏi kinh ngạc, lúc này rồi mà nàng còn muốn quyết đấu với người khác sao?
Nàng đầu đau như búa bổ, nôn ra máu mấy lần, hơn nữa vừa mở mắt ra là đầu óc choáng váng, trời đất quay cuồng.
Nàng cứ như vậy, ngay cả đứng còn không vững, làm sao có thể quyết đấu với người ta?
Từ Thiên Thiên đau lòng hỏi:
- Ngài muốn cùng người nào quyết đấu?
Cừu Yêu Nhi nói:
- Chúc Hồng Tuyết, mấy năm trước đã hứa rồi.
Lại là hắn ư?
Từ Thiên Thiên đương nhiên nghe qua tên Chúc Hồng Tuyết, nhưng chỉ biết hắn là thiên tài kiệt xuất, cháu ruột của Vương hậu, con trai của Đại đô đốc Chúc Nhung.
Còn Chúc Hồng Tuyết là đồ đệ của Các chủ Tả Từ, người mạnh nhất trong số các cao thủ trẻ tuổi của Việt quốc, Từ Thiên Thiên cũng không hề hay biết.
Kế tiếp Từ Thiên Thiên lâm vào do dự.
Bởi vì có mấy lời nàng không nên nói ra, địa vị của nàng bên cạnh Cừu Yêu Nhi còn chưa đủ cao đến thế.
Hôm nay ở toàn bộ Nộ Triều thành, chỉ có Cừu Thiên Nguy có tư cách tìm đại phu cho con gái, ngay cả Cừu Kiêu đều không có tư cách.
Huống chi một tỳ nữ như Từ Thiên Thiên lại càng không có tư cách.
- Tướng quân. – Từ Thiên Thiên cuối cùng vẫn nói ra khỏi miệng.
- Ừ.
Từ Thiên Thiên nói:
- Ta biết một người, vô cùng thông minh, hắn có thể chữa khỏi bệnh cho ngài, ít nhất hắn có thể biết tại sao ngài lại xuất hiện những triệu chứng này. Ta có thể đưa hắn đến khám bệnh cho ngài được không?
Cừu Yêu Nhi im lặng.
Ước chừng một lúc lâu sau, nàng gật đầu nói:
- Được!
- Vâng! – Từ Thiên Thiên cao hứng chạy vội ra.
Cừu Yêu Nhi đương nhiên không hề hy vọng gì, phụ thân Cừu Thiên Nguy đã tìm những đại phu giỏi nhất cho nàng, ngay cả họ còn không thể tìm ra bệnh, thì người mà Từ Thiên Thiên tìm đến đương nhiên cũng sẽ không khá hơn.
Chỉ bất quá nàng nghe được sự chân thành và tha thiết trong giọng nói của Từ Thiên Thiên, cho nên nàng đáp ứng.
...
Từ Thiên Thiên tiến vào căn cứ bí mật của phủ Bá tước Huyền Vũ, cũng chính là tiệm hương liệu này.
Người của gia tộc họ Kim nói:
- Tiểu thư lại đến rồi, ta sẽ dẫn ngài đi xem hàng mới.
Tiếp đó, hắn dẫn Từ Thiên Thiên vào bên trong mật thất.
Trên thực tế Từ Thiên Thiên mới vừa tiến vào tiệm này, cũng đã được mười mấy võ sĩ quan sát, xác định không có bất kỳ người nào theo dõi.
Sau khi tiến vào mật thất, Từ Thiên Thiên bản năng lên tiếng:
- Ngươi cuối cùng cũng đến rồi.
Trong mật thất hoàn toàn tối om, nàng hoàn toàn không nhìn thấy, thế nhưng nàng ngửi được mùi hương đặc trưng của Thẩm Lãng.
Chết tiệt! Nàng lại nhớ mùi của Thẩm Lãng.
Ánh nến sáng lên, Từ Thiên Thiên thấy được Thẩm Lãng.
Tiếp đó, nàng hoàn toàn kinh ngạc sững sờ.
Bởi vì, nàng nhìn thấy là một tuyệt sắc giai nhân.
Trời... trời ơi!
Từ Thiên Thiên ta đây sắp mù mắt rồi.
Ta biết Thẩm Lãng ngươi không có giới hạn, nhưng không ngờ lại đến mức này?
Ngươi... Ngươi còn thể diện hay không vậy?
Ngươi lại giả trang thành phụ nữ, quan trọng hơn là còn xinh đẹp đến vậy?
Sau này ngươi còn để ta làm sao đối mặt với ngươi đây chứ?
Thẩm Lãng hỏi:
- Làm gì nhìn ta như vậy? Móc 'hàng' ra dọa chết ngươi bây giờ.
Từ Thiên Thiên nói:
- Ngươi im đi, đừng mở miệng nói gì cả.
Tiếp đó, nàng quan sát Thẩm Lãng một lúc lâu, nói:
- Thật không có kẽ hở nào, thật giống con gái. Như vậy ngược lại rất hợp, Cừu Yêu Nhi không cho bất kỳ đàn ông nào chạm vào nàng, nhưng phụ nữ thì khác. Nhưng mà ngươi tuyệt đối đừng mở miệng nói, tốt nhất che mặt lại, ta sợ lỡ ngươi bị người ta nhận ra khuôn mặt này.
Thẩm Lãng thở dài nói:
- Ôi, một mỹ nam tử như ta đến mức này cũng thật sự phiền não, đi đến đâu cũng sợ bị người ta nhận ra, bởi vì khuôn mặt này là độc nhất vô nhị.
Lời còn chưa dứt, Từ Thiên Thiên đã trực tiếp bịt miệng hắn lại:
- Ngươi không cần nói gì cả, từ giờ trở đi ngươi chính là người câm.
Thẩm Lãng im bặt.
Từ Thiên Thiên nói:
- Đi thôi, đi cùng ta chữa bệnh cho Cừu Yêu Nhi tiểu thư.
Tiếp tục, nàng không yên lòng nói:
- Ngươi lúc trước đã nói với ta là ngươi biết chữa bệnh, là thật chứ, không phải lừa ta đó chứ?
Thẩm Lãng buồn bã đáp:
- Ngươi quên chứng đau bụng kinh của ngươi là ai đã chữa khỏi cho ngươi rồi sao?
- Ngươi câm miệng cho ta!
Tiếp đó, Từ Thiên Thiên dẫn Thẩm Lãng đi đến lâu đài của Cừu Yêu Nhi!
Lúc đi vào, không gây ra bất kỳ sự nghi ngờ nào.
Bởi vì, toàn bộ lâu đài bên trong đều là mỹ nhân, hơn nữa rất nhiều người còn mang khăn che mặt.
...
Trong suốt hành trình, Thẩm Lãng đã nghe quá nhiều chuyện về Cừu Yêu Nhi.
Đơn giản là như sấm bên tai vậy.
Huống chi nàng là nhân vật then chốt nhất trong kế hoạch ở Nộ Triều thành, Thẩm Lãng vì lấy lòng nàng thậm chí đã chép một bản 《 Tây Du Ký 》.
Trong vô số lời đồn đại.
Đây là một nữ ma đầu, giết người như ngóe, cùng hung cực ác.
Trong truyền thuyết, nàng cao tám thước, vòng bụng cũng tám thước.
Trong truyền thuyết nàng hung thần ác sát, mặt mày gần như còn xấu hơn cả Hoàng Phượng.
Mà mật thư của Từ Thiên Thiên chưa từng đề cập đến tướng mạo của Cừu Yêu Nhi.
Cho nên Thẩm Lãng đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ.
Dù sao ngay cả gái xấu như Hoàng Phượng ta còn thấy rồi, ta cũng không tin còn có cô gái nào khiến ta phải hết hồn.
Nhưng mà khi Từ Thiên Thiên đẩy cửa bước vào, nhìn thấy Cừu Yêu Nhi trong nháy mắt.
Thẩm Lãng liền ngây dại.
Trong đầu hắn bản năng nhớ lại những năm tháng thanh xuân trước đây.
Trong đầu hiện ra tất cả những người phụ nữ mà hắn từng thấy.
Trong phim ảnh bình thường lẫn những bộ phim người lớn, trên poster, trên bìa tạp chí và cả trong thế giới thực.
Cứ như thể, mơ hồ không có cô gái nào có sức tác động mãnh liệt như Cừu Yêu Nhi trước mắt này.
Vóc dáng này, tướng mạo này, quả thực trong nháy mắt đã kích động sự bẩn thỉu sâu thẳm trong tâm hồn đàn ông.
Từ trước đến nay chưa từng thấy qua cô gái nào như vậy, tràn đầy khí phách vô địch đồng thời lại có sự quyến rũ vô tận của phụ nữ.
Thực sự gợi cảm vô song.
Lúc này trong lòng Thẩm Lãng chỉ có một câu nói: Ta cứng rồi, quả thực không có thuốc chữa.
Không được, không được!
Như thế sẽ lộ ra sơ hở.
Thẩm Lãng nhắm mắt lại, trong đầu bắt đầu nhớ lại tướng mạo của Hoàng Phượng.
Trong lòng không ngừng thì thầm: Hoàng Phượng phải ngủ với ta, Hoàng Phượng phải ngủ với ta!
Kết quả chỉ chốc lát sau, 'thứ kia' của hắn liền xìu xuống.
Quả nhiên hiệu quả.
Hoàng Phượng cô nương thật sự thần kỳ!
- Ngươi chính là đại phu mà Từ Thiên Thiên tìm đến sao? – Một mỹ nữ chanh chua nói.
Thẩm Lãng ngẩng đầu, cô ả vừa nói chắc là Lục Y trong lời kể của Từ Thiên Thiên rồi.
Cô ta không phải đã nhìn ra sơ hở gì chứ?
Thẩm Lãng nghĩ nhiều rồi, phụ nữ khi nhìn thấy hắn trong trang phục nữ, điều đầu tiên họ cảm thấy chính là sự đố kỵ.
Mà một khi đã đố kỵ, họ sẽ không nghi ngờ, bởi vì lý trí đã không còn.
Lúc này, Cừu Yêu Nhi mở mắt.
Ánh mắt kia giống như những vì sao, lại giống như tia chớp.
Dù cho tràn đầy tơ máu, cũng vẫn không cách nào che giấu sức hấp dẫn tiềm ẩn trong đó.
Nhìn thấy Thẩm Lãng, Cừu Yêu Nhi không khỏi kinh ngạc.
Hóa ra lại là một nữ đại phu?
Tiếp đó, nàng lại nhắm hai mắt lại, vươn cổ tay, nhưng trong lòng không hề ôm bất kỳ hy vọng nào.
Mấy đại phu nổi tiếng khắp thiên hạ còn không thể tìm ra bệnh của nàng, vị nữ đại phu trẻ tuổi trước mắt này làm sao có thể phát hiện ra được?
Cừu Yêu Nhi là cao thủ hàng đầu, vì vậy Thẩm Lãng thực sự có chút lo lắng, liệu nàng có thể liếc mắt một cái là nhìn ra hắn giả gái hay không.
Thẩm Lãng lại suy nghĩ nhiều.
Cừu Yêu Nhi không có chút hơi sức nào để thăm dò.
- Chủ nhân của chúng ta mắc bệnh, những đại phu nổi tiếng nhất đến đây liên tục còn không nhìn ra, huống chi là ngươi? Nhanh chóng khám xong rồi rời đi, đừng có cố gắng giả danh lừa bịp ở đây. – Lục Y nói bằng giọng lạnh lẽo.
Thẩm Lãng tiến lên, trước tiên bắt mạch cho Cừu Yêu Nhi.
Tiếp đó, hắn mở mắt nàng ra kiểm tra đồng tử.
Nhắm mắt lại, rồi lại một lần nữa mở ra, dùng 'thị lực X-quang' quét hình chiếu toàn thân của Cừu Yêu Nhi.
Ngay lập tức, trong lòng hắn rõ ràng vô cùng kinh ngạc và chấn động.
Hả... Nữ ma đầu này làm sao sống sót đến bây giờ vậy chứ?
Đổi thành người khác, đã sớm chết từ tám đời rồi.
Từ Thiên Thiên ở bên cạnh hỏi:
- Đại phu, có chữa được không?
- Có thể! – Thẩm Lãng gật đầu, sau đó dùng hai tay ra dấu hiệu.
Từ Thiên Thiên không khỏi giật mình, tên cặn bã Thẩm Lãng này muốn làm gì đây?
Bởi vì, ý Thẩm Lãng ra dấu hiệu rõ ràng là bảo Cừu Yêu Nhi cởi bỏ quần áo trên người.