169. Chương 169: Thẩm Lãng tạo kỳ tích! Cừu Yêu Nhi nể phục

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 169: Thẩm Lãng tạo kỳ tích! Cừu Yêu Nhi nể phục

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 169 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ Thiên Thiên biết rõ, gu thẩm mỹ về phụ nữ của tên cặn bã Thẩm Lãng này vượt xa những gã đàn ông tầm thường khác trên thế giới này.
Thế nhưng, nếu muốn trêu ghẹo, giở trò lưu manh, cũng phải phân biệt trường hợp nào mới được chứ?
Cẩn thận không khéo Cừu Yêu Nhi đánh một chưởng là chết ngay.
Nhưng mà, vẻ mặt Thẩm Lãng lại vô cùng chăm chú.
Hắn dĩ nhiên không phải vì muốn giở trò lưu manh chiếm tiện nghi, ít nhất mục đích chính không phải vậy.
Hắn là muốn xem những vết bầm tím và tụ máu khắp cơ thể Cừu Yêu Nhi.
Từ Thiên Thiên hỏi:
- Ngươi chắc chứ?
Cặn bã, ngươi muốn chết thì đừng kéo ta vào.
Thẩm Lãng khẽ gật đầu biểu hiện thái độ trịnh trọng.
Từ Thiên Thiên run rẩy nói:
- Thưa Tướng quân, vị đại phu này nói cần ngài cởi bỏ y phục.
Lúc nói câu này, ngay cả gan của nàng cũng thắt lại, sợ Cừu Yêu Nhi tức điên lên sẽ tát một cái biến Thẩm Lãng thành bãi thịt băm.
- Ừm. - Cừu Yêu Nhi nói bằng giọng mũi.
Từ Thiên Thiên quá lo lắng, Cừu Yêu Nhi căn bản không để tâm chuyện này, nàng đinh ninh đây là một nữ đại phu.
Tiếp đó Từ Thiên Thiên liền muốn tiến lên hành động.
Nhưng Lục Y chợt đẩy nàng sang một bên, rồi tự mình bước tới, nhẹ nhàng cởi bỏ váy ngủ của Cừu Yêu Nhi.
Khắp không gian lập tức tràn ngập một mùi hương mê hoặc lòng người.
Thẩm Lãng giống như cảm thấy một luồng nhiệt chợt xộc thẳng lên não.
Ta... không ổn rồi.
Không được, phải kiên định, phải kiên định...
Không chịu nổi, muốn bùng nổ!
Đường cong cơ thể chưa từng thấy, làn da màu mật ong chưa từng gặp.
Quả thực...
Hoàn toàn đánh bại mọi người mẫu trang bìa trên Trái Đất.
Thẩm Lãng khẽ nhắm mắt lại, trong miệng lẩm bẩm.
Hoàng Phượng phải ngủ với ta, Hoàng Phượng phải ngủ với ta.
Chết tiệt, vẫn chưa được sao?
Hoàng Phượng đang ngủ với ta, Hoàng Phượng đang ngủ với ta.
Ồ!
Có hiệu quả thật, nó lại... lại ẩn mình xuống rồi.
Lại hít một hơi thật sâu.
Sắc tức thị không, sắc tức thị không.
Kẻ cặn bã cũng phải có giới hạn cuối cùng.
Lại một lần nữa mở mắt ra, ánh mắt Thẩm Lãng đã đặc biệt chuyên nghiệp.
Hắn kiểm tra cẩn thận những điểm xuất huyết trên người Cừu Yêu Nhi, đặc biệt là một số bộ phận trọng yếu.
Đương nhiên cái gọi là bộ phận trọng yếu ở đây là theo y học, chứ không phải là những bộ phận nhạy cảm mà mấy người đang tưởng tượng đâu nhé.
Thẩm Lãng kiểm tra rất cẩn thận.
Có lúc, mặt hắn gần như dán sát vào để kiểm tra.
Không phải giở trò lưu manh, mà là muốn nhìn cho rõ ràng.
Từ Thiên Thiên đứng một bên thấy kinh hồn bạt vía, thậm chí hồn bay phách lạc.
Nàng biết tên cặn bã Thẩm Lãng này gan lớn, nhưng thật không ngờ lại gan lớn đến mức này.
Ngươi đó, con mắt ngươi có phải là hận không thể chui vào luôn không?
Khoảng hai khắc sau.
Thẩm Lãng rời khỏi cơ thể Cừu Yêu Nhi, lại một lần nữa đứng thẳng dậy, nhắm mắt lại.
Lục Y vội vàng khép lại váy ngủ của Cừu Yêu Nhi.
Cả thế giới chợt tối sầm lại trong khoảnh khắc.
- Kiểm tra xong rồi thì mau cút đi.
Sau đó, Lục Y này bắt đầu đuổi người.
Thẩm Lãng lúc này thực sự kinh ngạc.
Cừu Yêu Nhi làm sao sống sót được đến bây giờ? Nếu là người khác, dù có thể chất siêu phàm, cũng đã chết từ lâu rồi.
Thẩm Lãng cầm bút lên, viết trên giấy một đoạn văn.
Từ Thiên Thiên thì thầm:
- Thưa Tướng quân, có phải ngài không dám mở mắt, vì hễ mở mắt là trời đất quay cuồng, còn muốn nôn mửa dữ dội không?
Cừu Yêu Nhi kinh ngạc, tiếp đó gật đầu.
Chỉ điểm này thôi, đối phương chẩn đoán bệnh cực kỳ chính xác, không có một đại phu nào nhìn ra.
Nàng là một bệnh nhân không hề hợp tác, về cơ bản sẽ không chủ động nói ra bệnh trạng của mình, cho nên sau khi mở mắt trời đất quay cuồng, có cảm giác nôn mửa rất mạnh, cũng là cảm giác của chính nàng, người ngoài không thể nhìn ra.
Đương nhiên nàng đã hộc máu vài lần, nhưng cảm giác nôn mửa, đã được nàng buộc phải dùng chân khí để trấn áp.
Nàng cảm thấy một cường giả có thể hộc máu, nhưng tuyệt đối không thể nôn mửa, quá mất mặt.
Thẩm Lãng lại viết:
- Tướng quân có phải có lúc cảm thấy trước mắt tối sầm, đầu óc căng đau, một luồng máu tươi như muốn vỡ tung mạch máu não, trào ra ngoài không?
Từ Thiên Thiên đọc lại lời Thẩm Lãng.
Cừu Yêu Nhi lại kinh ngạc gật đầu.
Bí mật này càng không ai biết.
Lúc trước nàng đã từng bỗng nhiên ngất đi, đó cũng là bởi vì nàng cảm thấy một dòng máu muốn xé toạc mạch máu não, tất cả máu như muốn nổ tung, sau đó nàng rõ ràng phải dùng chân khí áp chế xuống.
Không sai, nàng đáng lý phải xuất hiện tai biến mạch máu não, thế mà sống sờ sờ dùng chân khí để trấn áp, quả thật nghịch thiên.
Thế nhưng, vẫn có một chút máu xông phá vi mạch máu não.
Lúc này quan điểm y học hiện đại của Thẩm Lãng, gần như bị Cừu Yêu Nhi hoàn toàn đảo lộn.
Lẽ ra nàng hẳn là đã sớm chết rồi.
Thế nhưng, nàng không có chết!
Thẩm Lãng không có máy đo huyết áp nhưng có thể dùng phương pháp đo huyết áp bằng tay không.
Hai tay đồng thời ấn vào động mạch hướng tâm và động mạch cổ tay, người đo sử dụng bốn ngón tay của tay phải để ấn vào giữa cánh tay trên của bệnh nhân và động mạch cánh tay ngay vị trí khuỷu tay để cảm nhận sự rung động nhịp nhàng của mạch đập.
Mặc dù không cách nào đo đạc chính xác, nhưng cũng có thể đo ra một số liệu đại khái.
Tiếp đó, Thẩm Lãng hoàn toàn bị dọa đến bay người.
Huyết áp này cao đến nghịch thiên.
Nếu là người khác thì không chỉ xuất huyết não, không chỉ trúng gió, mà mạch máu đã vỡ tung từ lâu rồi.
Kết quả, Cừu Yêu Nhi vẫn không có việc gì.
Cơ thể này đâu giống con người nữa, quả thực chính là kim cương trong số các thiên thần của Charlie thì đúng hơn.
Thẩm Lãng đã từng khám và chữa bệnh cho công chúa Ninh La, nàng đã bị quốc chủ Nam Ẩu, vua Căng, hạ độc, hơn nữa còn là nhiễm độc chì.
Mà Cừu Yêu Nhi, quả nhiên là bị người hạ độc.
Nhưng... không chỉ là nhiễm độc chì.
Hơn nữa còn là trúng đủ loại độc kim loại, nào chì, đồng, thủy ngân, bari, bạc.
Hơn nữa lượng độc nàng nhiễm còn nhiều hơn công chúa Ninh La gấp bội.
Nhiễm độc đến mức này, nàng chẳng những không chết, ngược lại còn kiều diễm vô song đến vậy.
Rõ ràng lật đổ thế giới quan của Thẩm Lãng.
Thật là đáng sợ.
Lẽ nào thiên phú huyết mạch cao, có thể làm càn đến mức này sao, có thể phi nhân loại đến thế sao?
Thẩm Lãng tiện thể cũng kiểm tra luôn thiên phú huyết mạch của Cừu Yêu Nhi.
Huyết mạch của nàng đã bị rất nhiều kim loại nặng ô nhiễm, lượng ánh kim đặc biệt phức tạp.
Thế nhưng, vẫn có thể nhìn ra màu vàng óng ánh.
Lợi hại!
Thiên phú võ đạo đứng đầu thiên hạ.
Yêu nghiệt này rốt cuộc được sinh ra thế nào vậy trời.
Thẩm Lãng viết trên giấy:
- Xin Tướng quân cho những người xung quanh tránh đi.
Cái gọi là "những người xung quanh", cũng chỉ có mỗi Lục Y, Từ Thiên Thiên còn phải giải thích cho Thẩm Lãng.
Lục Y giận dữ, muốn nổi khùng.
- Giả thần giả quỷ! Mau lôi con ả này ra ngoài!
Thế nhưng Cừu Yêu Nhi giơ tay lên, tiếp đó phất phất tay.
Nàng ngay nửa chữ cũng không muốn nói nhiều.
- Chủ nhân! - Lục Y nói bằng giọng làm nũng.
Cừu Yêu Nhi nhướng mày, Lục Y lập tức như bị sét đánh ngang tai.
Lục Y trong nháy mắt không dám xấc xược nữa, tràn đầy không cam lòng mà lùi ra ngoài, ánh mắt nhìn phía Thẩm Lãng cùng Từ Thiên Thiên cũng tràn đầy địch ý.
- Ngươi cẩn thận một chút cho ta, nếu như dám mạo phạm Chủ nhân, ta tuyệt đối sẽ không buông tha cho ngươi. - Lục Y lạnh giọng nói.
...
Sau khi Lục Y rời đi.
Thẩm Lãng viết trên giấy:
- Tướng quân bị người hạ độc.
Từ Thiên Thiên đọc ra.
Mắt của Cừu Yêu Nhi vẫn nhắm như cũ nói:
- Loại độc nào?
Thẩm Lãng viết ra.
Từ Thiên Thiên đọc lại lời Thẩm Lãng:
- Độc kim loại nặng, bình thường căn bản không nhìn ra cái gì, thế nhưng tích lũy qua năm tháng, kim loại nặng sẽ lắng đọng trong mạch máu, đạt được mục đích giết người. Thế nhưng... Thân thể Tướng quân quả thực không giống loài người, người bình thường trúng nhiều lượng kim loại như vậy, đã sớm chết rồi một trăm lần, hơn nữa thân thể đã sớm mục nát không thể tả, thế nhưng thân thể Tướng quân lại có vẻ càng thêm kiều diễm vô song.
Đây không phải là Thẩm Lãng muốn nịnh bợ.
Mà quả thật như thế.
Người bình thường trúng độc này, toàn thân da thịt đều thối rữa, mà da thịt Cừu Yêu Nhi ngược lại càng thêm bóng láng mịn màng.
Người bình thường đã sớm rụng sạch tóc, nhưng tóc Cừu Yêu Nhi vẫn óng mượt, hơn nữa còn có màu đỏ rực rỡ.
Răng của người bình thường đã sớm biến thành màu đen và rụng sạch, nhưng răng của Cừu Yêu Nhi vẫn trắng như ngọc.
Cho nên, nàng quả thực đảo lộn thế giới quan của Thẩm Lãng.
Lúc trước công chúa Ninh La sở dĩ nhiễm độc chì, là bởi vì tất cả những vật dụng nàng dùng, dù là đồ ăn hay bộ đồ uống trà, thậm chí dụng cụ nấu ăn đều có chứa chì.
Mà người hạ độc Cừu Yêu Nhi lại có mấy dạng kim loại nặng.
Vậy làm sao hạ độc được?
Cừu Yêu Nhi hỏi:
- Hạ độc thế nào?
Thẩm Lãng cũng có chút không thể tưởng tượng nổi.
Dù cho dụng cụ đồ dùng hằng ngày có chứa kim loại nặng, cũng không thể có nhiều loại như vậy.
Hơn nữa nồng độ kim loại nặng trong cơ thể Cừu Yêu Nhi cao đến mức đáng sợ như vậy, căn bản cũng không phải là đồ dùng sinh hoạt hàng ngày bình thường có thể gây ra được, điều này có nghĩa là có người hằng ngày đổ thứ kim loại nặng này vào miệng nàng.
Cho nên, nhất định là đồ ăn.
Thế nhưng người của thế giới này không có nhiều kiến thức về kim loại nặng, làm sao có thể có phương án hạ độc cao siêu đến thế?
Thẩm Lãng nghĩ mãi không ra.
- Hẳn là hạ độc qua đồ ăn. - Thẩm Lãng viết.
Từ Thiên Thiên lắc đầu nói:
- Không có khả năng, thức ăn của Tướng quân ăn hàng ngày, ta và Lục Y đều chính miệng nếm qua, chúng ta làm sao không có việc gì?
Thẩm Lãng viết:
- Loại độc kim loại nặng này đặc biệt kỳ diệu, cần tích lũy qua ngày tháng mới có thể biểu hiện ra ngoài, bình thường ăn một chút cũng không có chuyện gì.
Bất quá phương án đối phương hạ độc đặc biệt cao siêu.
Thế cho nên bây giờ Thẩm Lãng cũng tìm không ra sơ hở nào.
Đối phương là hạ độc thế nào vậy?
Người của thế giới này hẳn không lợi hại đến mức dùng một lần mà truyền cả đống kim loại nặng vào thức ăn của Cừu Yêu Nhi.
Huống hồ rất nhiều kim loại nặng căn bản cũng ở trạng thái hóa học khác.
Thế nhưng, mắt Thẩm Lãng chợt sáng ngời.
Hắn biết đối phương hạ độc bằng cách gì.
Muối!
Có một loại muối có độc.
Được gọi là muối kim loại nặng.
Loại muối này được khai thác từ mỏ, vốn đã chứa rất nhiều thứ kim loại nặng.
Cho nên không thể sử dụng, chỉ có thể xem là muối công nghiệp.
Thế là được rồi, người của thế giới này căn bản không có trình độ hóa học cao như vậy, có thể thần không biết quỷ không hay cho nhiều kim loại nặng như vậy vào thức ăn.
Trực tiếp dùng muối chứa kim loại nặng là xong chuyện.
Thậm chí bọn họ cũng không biết những thứ muối chứa kim loại nặng này có thành phần gì, chỉ biết sau khi ăn loại muối này kéo dài sẽ chết người.
Thẩm Lãng viết:
- Muối, chắc chắn là muối! Mau đến nhà bếp lấy muối cho ta thử.
Từ Thiên Thiên nói ra.
Cừu Yêu Nhi hạ lệnh:
- Mau đi, đến nhà bếp lấy muối!
Mấy nữ võ sĩ chạy như bay.
Chẳng mấy chốc, họ đem tới một chén muối.
Thẩm Lãng nếm thử một miếng.
Kỳ lạ!
Đây là muối bình thường, hơn nữa còn là muối tinh luyện cao cấp, căn bản không phải muối chứa kim loại nặng.
Thẩm Lãng viết:
- Đây đúng là muối mà Tướng quân thường dùng sao?
Nữ võ sĩ gật đầu nói:
- Đúng, đây là muối chuyên cung cấp cho Chủ nhân.
Vậy… thì kỳ lạ thật.
Loại muối cho Cừu Yêu Nhi ăn phải là muối chứa kim loại nặng chứ?
Chỉ có muối chứa kim loại nặng, mới có thể khiến trên người Cừu Yêu Nhi xuất hiện nhiều bệnh trạng như vậy.
Thậm chí Thẩm Lãng đều đã dùng X quang nhìn ra những ánh sáng kim loại này trong huyết dịch của Cừu Yêu Nhi kia mà.
Cừu Yêu Nhi nói:
- Đưa đây, để ta nếm thử xem.
Nữ võ sĩ đưa đến.
Cừu Yêu Nhi dùng ngón tay dính một chút muối, tiếp đó đầu lưỡi nhẹ nhàng chạm vào.
Lập tức, Thẩm Lãng lại cứng đờ người.
- Không, đây không phải là muối ta thường ăn. - Cừu Yêu Nhi nói:
- Loại muối ta thường ăn ngon hơn cái này, mùi vị vô cùng phức tạp, ta thích lắm.
Thẩm Lãng không nói gì, mùi vị muối chứa kim loại nặng mà ngươi cũng có thể nghiện được.
Như vậy chân tướng gần như đã sáng tỏ, có người nấu ăn đã bỏ muối chứa kim loại nặng cho Cừu Yêu Nhi, hơn nữa loại muối này là do ả ta bí mật mang theo.
- Đi bắt đầu bếp nữ! - Từ Thiên Thiên gần như bản năng hô.
Nữ võ sĩ liếc nhìn Cừu Yêu Nhi một cái, chợt bay thẳng ra ngoài, trong mắt tràn đầy sát khí.
Các ngươi dám hại Chủ nhân?
Những nữ võ sĩ này cũng là những người được Cừu Yêu Nhi giải cứu từ nhỏ, tự tay dạy dỗ luyện võ.
Trong lòng họ, Cừu Yêu Nhi hoàn toàn là một vị thần vậy.
Mà tất cả mọi người bên trong lâu đài là những cô gái đáng thương được Cừu Yêu Nhi cứu giúp, kể cả nữ đầu bếp nấu cơm cũng vậy.
Nữ đầu bếp lúc đó bị hải tặc bắt đi, chồng bị giết, con trai và con gái bị nhốt trong cũi, định bụng bán đi làm nô lệ.
Là Cừu Yêu Nhi cứu cả nhà họ, đồng thời cho một căn nhà ở thành Nộ Triều.
Hôm nay con trai nữ đầu bếp đã cưới vợ, con gái đã lập gia đình.
Nhà cửa, đồ cưới, toàn bộ là Cừu Yêu Nhi cho.
Đây hoàn toàn là ân nghĩa trời biển, vậy mà bà ta lại hạ độc Cừu Yêu Nhi sao?
Đơn giản là lòng lang dạ thú, không bằng cầm thú.
Những nữ võ sĩ này quyết định, nhất định phải lột da rút gân con nữ cầm thú đó.
Nhưng mà...
Sau một lát, mấy nữ võ sĩ đã trở về.
- Chủ nhân, nữ đầu bếp cũ không thấy nữa, đây là nữ đầu bếp mới được thay.
Nữ đầu bếp mới này cũng là một nữ nhân xinh đẹp, lúc này run rẩy quỳ trên mặt đất.
- Tiểu nữ không làm, tiểu nữ không làm...
- Tiểu nữ nguyện chết chứ không bao giờ hạ độc Chủ nhân.
- Tiểu nữ... tiểu nữ yêu quý Chủ nhân đến vậy.
- Kẻ nào dám hạ độc Chủ nhân, tiểu nữ dù có thành quỷ cũng sẽ không tha cho ả ta.
- Chủ nhân, tiểu nữ sẽ chứng minh sự trong sạch của mình.
Tiếp đó nữ đầu bếp xinh đẹp này định đâm đầu vào góc bàn, tự sát để chứng minh trong sạch.
Đây không phải là diễn trò.
Bởi vì Thẩm Lãng từ trong lời nói của nàng cảm nhận được tình yêu vô cùng nồng nhiệt, còn có quyết tâm thật sự muốn chết.
Nàng định đâm vào rất đột ngột, đặc biệt mãnh liệt.
- Vù...
Nàng không đâm trúng góc bàn, mà bị bàn tay của Cừu Yêu Nhi cản lại.
Lập tức, nữ đầu bếp này mới ôm hai chân Cừu Yêu Nhi, gào khóc nói:
- Chủ nhân, tiểu nữ không làm, tiểu nữ thật không làm.
Cừu Yêu Nhi nói:
- Ta biết, ta còn cảm thấy kỳ lạ gần đây mùi vị cơm nước trở nên nhạt nhẽo, ăn không ngon.
Á! Những lời này cũng có chút khiến người ta thương tâm.
- Bảo Lục Y vào đây.
Một lát sau, tỳ nữ thân cận của Cừu Yêu Nhi, Lục Y, bước vào.
- Nữ đầu bếp ban đầu đâu? - Từ Thiên Thiên bèn hỏi.
Lục Y lạnh giọng nói:
- Ngươi nghĩ mình là cái thá gì? Ngươi có tư cách gì mà hỏi ta?
Cừu Yêu Nhi nói:
- Trả lời.
Lục Y nói:
- Ba ngày trước, nữ đầu bếp cũ là Thư Thục nói con gái bà ta sinh con, nên muốn đi chăm sóc, vì vậy đã xin nghỉ.
Cừu Yêu Nhi nói:
- Đi đến nhà bà ta và nhà con gái bà ta đi.
- Vâng!
Mấy chục nữ võ sĩ chạy vội về phía căn nhà của nữ đầu bếp cũ.
Hôm nay gần như có thể kết luận, nhất định là cái nữ đầu bếp Thư Thục hạ độc cho Cừu Yêu Nhi.
Thế nhưng, bà ta chỉ là người thi hành, phía sau còn có kẻ đứng đằng sau sai bảo.
Người này sẽ là ai chứ?
Cừu Kiêu, hay là Cừu Hào?
Hai người kia cũng có thể.
Thế lực Cừu Yêu Nhi quá lớn, Cừu Kiêu lo lắng nàng tranh đoạt chức Thiếu chủ thành Nộ Triều, cho nên muốn nghĩ biện pháp diệt trừ Cừu Yêu Nhi cũng không kỳ quái.
Cừu Hào là nghĩa tử Cừu Thiên Nguy, là nhân vật lớn thứ tư của thành Nộ Triều, một khi Cừu Yêu Nhi đã chết, chiến thuyền và hải tặc dưới tay nàng có thể đại đa số sẽ về tay gã.
- Chủ nhân, nếu không có gì bất ngờ, Thư Thục hẳn đã chết rồi.
Cừu Yêu Nhi ngầm thừa nhận.
Nàng phát bệnh vào ba ngày trước, bỗng nhiên bất tỉnh.
Mà khi đó, nữ đầu bếp Thư Thục mất tích.
Hôm nay, kẻ chủ mưu đứng sau chắc chắn sẽ giết người diệt khẩu.
Thẩm Lãng nói:
- Người này, không giống như là nữ đầu bếp.
Từ Thiên Thiên nói:
- Thư Thục này là một tiểu thư khuê các, bởi vì rời bến gặp hải tặc, bị làm nhục, cho nên cũng không trở về được trong nhà. Bà ta học vấn tốt, thế nhưng... trong phủ Tướng quân thì học cao cũng chẳng dùng được gì, cho nên thứ bà ta am hiểu còn lại là nấu ăn, cứ thế mà trở thành đầu bếp.
Thẩm Lãng nói:
- Bà ta năm nay mấy tuổi?
- Ba mươi sáu tuổi. - Từ Thiên Thiên nói.
Chỉ sau nửa canh giờ!
Hơn mười nữ võ sĩ đã trở về.
- Nhà nữ đầu bếp Thư Thục, nhà con gái và con trai của bà ta, toàn bộ không còn ai.
- Hơn nữa nhà con gái bà ta đã cháy thành tro tàn.
Quả nhiên giết người diệt khẩu.
Từ Thiên Thiên lạnh giọng nói:
- Rốt cuộc là ai muốn mưu hại Tướng quân?
Có một nữ võ sĩ không nhịn được nói:
- Nhất định là Thiếu chủ Cừu Kiêu, hắn vẫn luôn coi Chủ nhân là đối thủ cạnh tranh lớn nhất.
- Đúng vậy! Chuyện này không thể bỏ qua như thế được. - Một nữ võ sĩ khác nói:
- Chúng ta phải đi bái kiến Thành chủ, nhất định phải điều tra ra manh mối, nhất định phải đòi lại công đạo cho Chủ nhân.
Tiếp đó, mấy nữ võ sĩ nổi giận đùng đùng đi ra ngoài, sẽ phái mấy trăm nữ võ sĩ đi đến phủ Thành chủ gặp Cừu Thiên Nguy.
Trên cái thế giới này, ai dám hại nữ thần của họ, đó chính là kẻ thù không đội trời chung.
Cừu Yêu Nhi vung tay lên nói:
- Quên đi, việc này đến đây kết thúc.
Nữ võ sĩ không cam lòng nói:
- Liền... Cứ như vậy bỏ qua?
Cừu Yêu Nhi nói:
- Đến đây kết thúc.
Đối với người khác, nàng còn có thể dùng thủ đoạn độc ác, nhưng đối với Cừu Kiêu, nàng làm sao ra tay được?
Dù sao đó cũng là em nàng, chưa tính không phải em trai ruột, nhưng từ nhỏ cùng nhau lớn lên, cùng em trai ruột cũng không có gì khác nhau.
Mặc dù tên em trai này là cặn bã, ác ôn, khốn nạn.
- Các ngươi đều lui ra đi. - Cừu Yêu Nhi nói:
- Đại phu cùng Thiên Thiên ở lại.
Ánh mắt oán hận của Lục Y càng thêm mãnh liệt.
...
Sau khi tất cả mọi người rút đi.
Từ Thiên Thiên không nhịn được nói ra:
- Chủ nhân, lần này nếu cứ như vậy, Cừu Kiêu có thể hại ngài tiếp đấy, ngài xem hắn ta là em trai, nhưng hắn lại xem ngài là kẻ địch.
- Đừng nói nữa. - Cừu Yêu Nhi nói, tiếp đó nàng nhìn kỹ Thẩm Lãng một cái.
Nàng vốn không hy vọng, nhưng thật không ngờ vị nữ đại phu này lại cho nàng mang đến ngạc nhiên lớn như vậy, đúng là người không thể xem bề ngoài.
Tiếp đó, nàng hướng Thẩm Lãng nói:
- Đại phu, có chết hay không ta không chú ý. Thế nhưng sau mấy canh giờ, ta có một trận quyết đấu, ta không thể thất hứa. Thế nhưng bây giờ ta không thể hoạt động chút nào, không thể động chân khí, bằng không mạch máu có thể sẽ nổ tung. Hơn nữa ta vừa mở mắt, cả người sẽ chóng mặt, nôn mửa liên tục, căn bản không cách nào áp chế. Ngươi có biện pháp nào để ta thoáng thoải mái một chút, chỉ cần có thể đứng lên là được, ta là có thể chiến đấu.
Thẩm Lãng tức khắc da đầu tê dại.
Ngươi... Ngươi đây là muốn nghịch thiên sao.
Thân thể đã đến mức này, ngươi lại vẫn muốn đi quyết đấu?
Ngươi có biết không, mạch máu của ngươi bất cứ lúc nào cũng có thể bùng nổ đấy.
Ngươi có biết hay không, ngươi trong đầu có sưng tấy, trực tiếp đè lại phần thần kinh của ngươi, cho nên vừa mở mắt liền trời đất quay cuồng, vừa đứng lên tới liền hoàn toàn hoa mắt.
Ngay cả đứng còn không được, lại thêm không đi được, ngươi còn muốn quyết đấu?
Thẩm Lãng không khỏi hỏi:
- Ngươi và người nào quyết đấu?
- Chúc Hồng Tuyết.
Thẩm Lãng run lên, lại nghe ra cái tên này.
Thiên chi kiêu tử Chúc Hồng Tuyết.
Đệ tử Các chủ Tả Từ của Thiên Nhai Hải Các.
Cao thủ đứng đầu thế hệ trẻ Việt quốc.
- Là quyết đấu, hay là luận võ? - Thẩm Lãng bèn hỏi.
- Quyết đấu. - Cừu Yêu Nhi nói:
- Vừa phân rõ cao thấp, cũng quyết sinh tử.
Nữ ma đầu, ngươi lấy cái trạng thái này đi quyết đấu, hoàn toàn là tự tìm đường chết.
Công lực của ngươi bây giờ còn lại mấy thành kia chứ?
Cừu Yêu Nhi nói:
- Ta bây giờ không cách nào mở mắt, không cách nào đứng lên! Đại phu có cách nào làm cho ta đứng lên được hay không? Nếu như có thể, xin đại phu động thủ cứu trị. Nếu như làm không được, như vậy xin đại phu rời khỏi, ta sẽ đưa cho ngươi một số tiền lớn.
Thân thể của Cừu Yêu Nhi bây giờ quả thực vô cùng nguy hiểm, đặc biệt đáng sợ.
Đầu tiên, huyết áp của nàng cực kỳ cao, sức chịu đựng huyết quản của nàng đã đến cực hạn, bất cứ lúc nào có thể vỡ toang.
Một khi vỡ toang, đó chính là xuất huyết não dễ sợ nhất.
Trực tiếp sẽ chết.
Bởi vì, não nàng sẽ bị xuất huyết nổ tung.
Còn phía dưới màng cứng bao phủ bộ não nàng có tụ máu sưng tấy, đè khu vực thần kinh, đây là nguyên nhân chủ yếu khiến nàng đứng lên không nổi, cảm thấy trời đất quay cuồng.
- Có thể chữa được hay không? Nếu như có thể chữa phải nắm chắc cơ hội, còn có hai canh giờ, ta sẽ phải đi quyết đấu cùng Chúc Hồng Tuyết.
Thẩm Lãng gật đầu thật mạnh.
- Có thể trị!
Lãng gia có thể phải làm một lần giải phẫu điên cuồng nhất từ trước đến nay.
- Thiên Thiên, đi đốt mê hương, ta muốn lòng yên tĩnh!
...
Nhưng mà vào lúc này!
Ở một vị trí khác trong thành Nộ Triều.
Tiểu Hải tặc vương Cừu Kiêu đang điên cuồng chinh phạt một nữ nhân.
Cô gái này, chính là tỳ nữ thân cận của Cừu Yêu Nhi, Lục Y.
Nàng bị giày vò, kêu thảm thiết không ngừng.
Cừu Kiêu vỗ vào lưng nữ nhân này nói:
- Tiểu tiện nhân, chuyện ta bảo ngươi làm đã xong chưa?
Lục Y run rẩy đáp:
- Làm, làm rồi, đã đổi mê hương.
Cừu Kiêu cười gằn nói:
- Coi như ngươi hiểu chuyện. Hương mê đó ta tốn rất nhiều tiền mới có được loại tốt như vậy, tuy nhỏ nhưng dược tính rất mạnh. Chờ ta thành công ngủ với Cừu Yêu Nhi, nhất định sẽ thưởng cho ngươi hậu hĩnh!
Lục Y run rẩy hỏi:
- Thiếu chủ nhân, vậy, vậy chuyện ngài nạp nô tỳ làm thiếp, còn tính không ạ?
- Chắc chắn, đương nhiên là chắc chắn rồi, tiểu tiện nhân nhà ngươi!