Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 213: Trời phạt! Vợ tương lai của Đại Ngốc!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 213 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Có lẽ có người sẽ thắc mắc, tại sao quốc quân đã hạ chỉ giết cả nhà Dư Phóng Chu từ trước mà đến giờ vẫn chưa thi hành?
Bởi vì lúc đó là hừng đông, mà bây giờ mới là buổi trưa.
Mặc dù đã xảy ra rất nhiều chuyện, nhưng cũng mới chỉ trôi qua vài canh giờ.
Chuyện nhỏ nhặt thế này không cần Hắc Thủy Đài ra tay. Chỉ cần một khẩu dụ trực tiếp đến Đại Lý tự bắt người, sau đó xử phạt mức cao nhất theo pháp luật là tử hình là được.
Thế nhưng hôm nay, Đại Lý tự vẫn đang thực hiện đúng quy trình.
...
Dư Phóng Chu đã chết, vợ của gã – Trần thị cũng đã chết.
Cái chết của họ vô cùng thê thảm.
Đương nhiên, dù có bị rót đỉa vào mồm cũng sẽ không chết nhanh đến thế.
Là Thẩm Lãng đã phái người xử lý tính mạng hai người này từ trước.
Bởi vì tiếng kêu thảm thiết bi thương đó thực sự quá mức khiến người ta sợ hãi.
Thật sự là quá thảm khốc.
Huyện lệnh Vạn Niên Vương Khải Khoa thì trực tiếp nằm liệt trên mặt đất, không sao đứng dậy nổi.
Lúc này, gã đã hoàn toàn khắc cốt ghi tâm sự độc ác của Thẩm Lãng, có lẽ sẽ vĩnh viễn không thể nào quên.
Thẩm Lãng ngồi xổm xuống trước mặt gã, chậm rãi nói:
- Vương đại nhân, ngài không những tự ý kháng chỉ, hơn nữa còn mang theo hơn một nghìn binh sĩ đến để kháng chỉ? Có ý gì đây?
Vương Khải Khoa ngồi bệt trên đất, run rẩy chỉ vào Thẩm Lãng nói:
- Ngươi, ngươi hại ta!
- Ngươi ngu xuẩn như vậy, ta không động tay trừng trị ngươi cũng thấy thật ngại quá. – Thẩm Lãng vỗ khuôn mặt của gã nói:
- Hãy suy nghĩ thật kỹ xem làm thế nào để vượt qua cửa ải này đi!
Thẩm Lãng vỗ lòng bàn tay vào mặt Vương Khải Khoa, cái sau nặng hơn cái trước.
- Bốp bốp...
Thế nhưng lúc này, vị huyện lệnh Vạn Niên kia hoàn toàn không dám chống cự.
Thậm chí đầu óc gã hoàn toàn hỗn loạn, nơm nớp lo sợ.
Đúng vậy, ta nên làm thế nào để vượt qua cửa ải này đây?
Làm sao có thể vượt qua cửa ải này đây?
...
Thẩm Lãng, Kim Mộc Thông và Lê Chuẩn công công đi vào nhà Dư Phóng Chu.
Lúc này, hai cô bé đáng yêu đang ăn cơm.
Cô chị đang húp cháo, cái miệng nhỏ nhắn líu lo nói:
- Ăn thịt, ăn thịt...
Bé em đang húp cháo gạo ở bên cạnh.
Một người đàn bà trung niên đang luống cuống bón cháo cho hai cô bé này.
Mẹ của Dư Phóng Chu thì ăn cơm chậm rãi, ung dung, ánh mắt nhìn hai đứa cháu gái tràn đầy sự chán ghét, khó ưa.
Bồi thường tiền hàng!
Cũng là bồi thường tiền hàng!
Lần này con trai Dư Phóng Chu hại Kim Mộc Thông xong, là có thể làm quan.
Đến lúc đó, sẽ để con trai cưới vợ bé.
Thậm chí có thể bỏ luôn ả Trần thị kia, tái giá một người vợ khác, sinh hạ hai đứa con trai mập mạp để nối dõi tông đường.
Trần thị đã không còn trong sạch, làm sao xứng đáng làm con dâu của Dư gia được chứ?
Đương nhiên, việc để Trần thị đi hại Kim Mộc Thông ngày đó cũng là do mẹ của Dư Phóng Chu đồng ý.
Vì tiền đồ con trai, hy sinh một đứa con dâu thì có đáng gì chứ?
Cái tên mập Kim Mộc Thông rõ ràng ngu xuẩn như vậy, ngay cả đồ ngu béo núc đó còn có thể làm đại quý tộc?
Vậy con trai Dư Phóng Chu của ta dựa vào đâu mà không thể làm đại quan?
Lúc này, Thẩm Lãng và Kim Mộc Thông bước vào.
Lê Chuẩn công công đứng bên ngoài.
Hai cô bé vừa thấy Kim Mộc Thông, lập tức phấn khích reo lên.
Trong đó, cô bé mới hai tuổi kia dang hai cánh tay, muốn Kim Mộc Thông ôm một cái.
Có vài người bẩm sinh đã được trẻ con yêu thích, ví như tên mập, dáng vẻ vô hại cho cả người lẫn vật.
- Ôm một cái...
- Thục thử (*) ôm một cái...
(*) 2 đứa con gái của Dư Phóng Chu còn ngọng nghịu, thay vì kêu “thúc thúc” (shū shu/có nghĩa là chú) lại kêu là “thục thử” (shǔ shú/có nghĩa là cao lương)
Mẹ của Dư Phóng Chu nhìn thấy Thẩm Lãng và Kim Mộc Thông, không khỏi biến sắc mặt.
- Ngươi không phải đang ở trong đại lao sao? Sao lại ra đây? Ngươi vượt ngục à?
- Mau đi báo quan, mau đi báo quan, bắt bọn chúng lại!
Quả nhiên có mẹ thế nào, con thế ấy, mụ già này cũng ác độc như vậy.
Kim Mộc Thông tiến lên, một tay ôm hai bé gái vào lòng.
Chỉ một giây sau, khuôn mặt béo mập của gã bị hai bàn tay nhỏ vặn vẹo, ra sức kéo ra ngoài để đùa nghịch.
Hi hi hi hi!
Hai cô bé vui vẻ cười khanh khách.
Chúng đã thân thiết với Kim Mộc Thông không chỉ một ngày.
Trước đây, Dư Phóng Chu vì muốn lấy lòng Kim Mộc Thông, thường xuyên đưa hai cô bé đến Quốc Tử Giám tìm gã.
Tên mập và hai cô bé này đã rất thân thiết.
Tên mập chẳng thèm ngó đến mẹ Dư Phóng Chu, trực tiếp ôm hai nha đầu này đi ra ngoài.
Thẩm Lãng liếc nhìn mẹ của Dư Phóng Chu một cái, cất giọng thản nhiên:
- Con trai ngươi đã chết, con dâu cũng đã chết, ngươi cũng nên đi theo chúng nó được rồi.
Mụ già sắc mặt kịch biến, run rẩy nói:
- Không thể nào, không thể nào, ngươi đang nói dối! Con trai của ta sắp được làm quan rồi, chúng ta có người chống lưng, chúng ta có người chống lưng...
Thẩm Thập Tam tiến lên, rút ra một sợi dây, siết cổ mụ già.
Mẹ Dư Phóng Chu vùng vẫy.
- Chúng ta có người chống lưng...
- Chúng ta có người chống lưng...
Một lát sau, mụ ta tắt thở!
...
Trong biệt viện họ Kim!
Tiểu Băng ra sức nịnh nọt lấy lòng công chúa Ninh Diễm, không ngừng dò hỏi sở thích của nàng.
Ninh Diễm cảm nhận được sự khao khát con cái của Tiểu Băng.
Thế là, nàng liền ra sức nói chuyện về trẻ con.
Đứa bé trong bụng nàng rõ ràng mới hai tháng, nhưng quả thực được nàng miêu tả vô cùng sống động.
Công chúa hổ cái được một phen ngưỡng mộ.
Đại Ngốc thì ngồi trong phòng khách một lúc lâu, cảm thấy không được tự nhiên, thế là đơn giản chạy ra sân ngoài, ngồi xổm ngắm kiến.
Thẩm Lãng còn chưa vào cửa, Đại Ngốc đã nghe thấy, phấn khích chạy ra đón.
- Nhị Ngốc, ta đến, ta đến nè!
- Nhị Ngốc, ta nhớ ngươi lắm.
- Sư phụ có việc nên để ta ở cổng kinh thành, ta liền đến tìm ngươi đó.
- Sư phụ nói tìm cho ta một người vợ, để ta đi ra mắt? Cái gì là ra mắt hả?
Gã lại lặp lại những lời này một lần nữa.
Thẩm Lãng nghe thấy âm thanh này, lập tức hân hoan, sau đó chợt vọt vào.
Ngay phút tiếp theo, hắn đã bị Đại Ngốc ôm lấy.
- Buông ra, buông ra, sắp tắt thở rồi…
- Ngươi buông ra cho ta, xương muốn gãy...
Thẩm Lãng lập tức kêu thảm thiết từng hồi.
Sức lực của Đại Ngốc không biết đã tăng gấp bao nhiêu lần, nhưng gã vẫn cho rằng mình vẫn như trước đây, cho nên lúc ôm lấy Thẩm Lãng, gần như muốn bóp nát toàn bộ xương cốt của hắn.
Đại Ngốc buông ra xong, nhìn Thẩm Lãng cười khúc khích.
Thẩm Lãng ngẩng đầu lên, lại nhón chân lên.
Là ảo giác của mình sao? Hay là Đại Ngốc nhà ngươi thực sự cao hơn?
Không sai, cái tên ngốc to con này lại cao hơn.
Ban đầu chỉ có hai mét mốt, bây giờ tuyệt đối vượt qua Diêu Minh (*)
(*) Diêu Minh (Yao Ming) là một cầu thủ bóng rổ chuyên nghiệp đã giải nghệ từng chơi cho đội tuyển Houston Rockets của National Basketball Association. Anh là một trong những cầu thủ có chiều cao cao nhất chơi cho NBA, 2.29 m. Khuôn mặt dở khóc dở cười của Yao Ming cũng từng là một trong những meme được ưa chuộng trên thế giới.
Cái này chắc sắp đạt đến hai mét ba rồi!
Hơn nữa so với trước còn có thêm sức lực, đứng ở đây giống như một tháp sắt vậy.
Thẩm Lãng lui về phía sau vài bước.
Ta không thể đứng chung với cái tên ngốc to con này, nếu không ta sẽ trông như một đứa trẻ con, sẽ ảnh hưởng đến hình tượng vĩ đại của ta trong lòng Tiểu Băng và Ninh Diễm mất.
Thẩm Lãng nói:
- Ngươi nói sư phụ của ngươi đi làm việc gì?
Đại Ngốc nói:
- Đi đánh nhau, còn đi tìm cô dâu cho ta nữa.
Thẩm Lãng nói:
- Đi cùng ai đánh nhau?
Đại Ngốc nói:
- Người đó tên là Tuyết Sơn Lão Yêu gì đó.
Ban đầu Hoàng Phượng cảm thấy chuyện này chẳng liên quan đến mình, nhưng khi nghe cái tên đó thì không khỏi kinh ngạc.
Sư phụ của ngươi tại sao lại muốn đánh nhau với sư phụ ta?
Thẩm Lãng nói:
- Phượng, sư phụ của ngươi là Tuyết Sơn Lão Yêu phải không?
Hoàng Phượng gật đầu rồi hỏi lại:
- Sư phụ tên ngốc to con này là ai?
Thẩm Lãng đáp:
- Đại tông sư Chung Sở Khách.
Hoàng Phượng nói:
- À, ra là vậy.
Thẩm Lãng nói:
- Sư phụ của ngươi lại đi tìm vợ cho ngươi? Ngươi có biết nàng là ai không?
Đại Ngốc nói:
- Không biết, sư phụ nói là đệ tử quan môn của Tuyết Ẩn. Lẽ nào nàng cũng mỗi ngày đóng cửa cho sư phụ sao?
Đại tông sư Tuyết Ẩn!
Cái tên này ngay cả Thẩm Lãng cũng biết!
Một trong sáu đại tông sư, nổi danh cùng Chung Sở Khách, Lý Thiên Thu, Yến Nan Phi.
Còn Tuyết Sơn Lão Yêu.
Một cường giả đỉnh cấp gần như đã chạm đến cảnh giới đại tông sư.
Nhưng điều kỳ lạ là, trong danh sách bình chọn của Thiên Không Các, Việt quốc chỉ có sáu đại tông sư.
Võ đạo của thế giới này chẳng có phân chia cấp bậc gì cả.
Cái gì mà võ sĩ, đại võ sĩ, võ sư nhất phẩm gì đó hoàn toàn không có!
Toàn bộ Việt quốc chỉ có danh xưng sáu đại tông sư.
Ngươi muốn trở thành đại tông sư?
Được thôi! Rất đơn giản, ngươi chỉ cần đánh bại một người trong số đó, sau đó ngươi sẽ chiếm lấy vị trí đó.
Cho nên Tuyết Sơn Lão Yêu đã điên cuồng khiêu chiến sáu đại tông sư.
Cho đến bây giờ, đã khiêu chiến bảy tám năm.
Toàn bộ đều thua.
Nàng chọn kẻ yếu để bắt nạt, cảm thấy Chung Sở Khách võ công yếu nhất, cho nên đã khiêu chiến ông ta ba lần.
Chung Sở Khách cũng vô cùng khó chịu,
Dựa vào các ngươi, những đại gia đó.
Ngày nào cũng nói ta là hạng chót trong sáu đại tông sư.
Làm như ta không biết xấu hổ sao?
Các ngươi cứ chờ đấy, chờ đồ đệ Đại Ngốc của ta sau khi trở nên lợi hại, sẽ tiêu diệt từng người một trong số các ngươi.
Nhưng mà Đại Ngốc cũng không còn nhỏ nữa, phải tìm vợ cho nó thôi.
Đại Ngốc của ta lợi hại thế này, sau này nhất định sẽ là thiên hạ đệ nhất cao thủ.
Cho nên vợ của nó cũng không thể tùy tiện tìm.
Phải chú ý môn đăng hộ đối.
Cho nên cũng phải tìm trong số đồ đệ của sáu đại tông sư.
Tuyết Sơn Lão Yêu?
Không được, không được, ngươi không phải đại tông sư, thân phận chúng ta không xứng đôi, hơn nữa đồ đệ ngươi quá xấu. (Hoàng Phượng: Ta sẽ xử chết các ngươi)
Kiếm vương Lý Thiên Thu, tên đó chỉ có một đồ đệ, hơn nữa còn là nam.
Đao vương Yến Nan Phi? Tên này có con gái, cũng có nữ đồ đệ.
Nhưng người này quá ác độc, dã tâm quá lớn, còn bán mạng cho quốc quân, không thể nào chọn được.
Chọn đi chọn lại, cũng chỉ có đại tông sư Tuyết Ẩn có một nữ đệ tử, tuổi tác gần với Đại Ngốc, chỉ lớn hơn năm tuổi mà thôi.
Cho nên đại tông sư Chung Sở Khách phải đi Đại Tuyết Sơn.
Đại Tuyết Sơn rất rộng lớn, một phần ở Việt quốc, một phần ở nước Sở, một phần ở Khương quốc.
Ông ta đi đến đó để cùng Tuyết Sơn Lão Yêu luận võ, đồng thời hỏi vợ cho Đại Ngốc.
Thế nhưng lúc này, Kim Mộc Thông mới yếu ớt nói:
- Tiểu Băng, ta đã trở về, Đại Ngốc, nhìn thấy ngươi thật vui.
Ta vừa mới từ trong đại lao đi ra, các ngươi không thể quan tâm ta một chút sao?
Tiểu Băng nói:
- Thế tử, ngài ra tù rồi sao! Oa, cô bé này thật xinh đẹp!
Sau đó, Tiểu Băng xông lên phía trước, ôm hai bé gái vào lòng, yêu thích không muốn buông tay.
Công chúa Ninh Diễm cũng nhìn sang Kim Mộc Thông rồi nói:
- A, ngươi chính là tên mập đó ư? Chính là ngươi đã cưỡng bức vợ của tên buôn sách đó sao? Thật không tiền đồ!
Kim Mộc Thông lắc đầu đáp:
- Ta không có, ta không có! Ta là bị Trần thị hãm hại, ta mới là người bị hại.
Công chúa hổ cái tức giận liếc mắt một cái nói:
- Vậy càng thêm không có tiền đồ.
Lúc này, Đại Ngốc bèn hỏi:
- Tam Ngốc, cưỡng bức là gì vậy?
Kim Mộc Thông liếc Đại Ngốc một cái rồi nói:
- Bản thân ta rất nhớ ngươi, nhìn thấy ngươi cũng vô cùng kích động, thế nhưng bây giờ ta không muốn nói chuyện.
Thẩm Lãng nói:
- Thập Tam, ngươi dẫn thế tử đi tắm rửa, thay y phục.
- Vâng.
Thẩm Lãng lại nói với Đại Ngốc:
- Đại Ngốc, võ công của ngươi luyện đến đâu rồi? Đã lợi hại chưa?
Đại Ngốc uể oải đáp:
- Luyện không được tốt lắm, một chút cũng không lợi hại. Sư phụ mỗi ngày đều mắng ta ngốc, còn nói heo còn lợi hại hơn ta.
Thẩm Lãng nói:
- Đừng nản chí, ngươi mới luyện nửa năm mà.
Đúng vậy, trước đây nửa năm luyện võ cũng chỉ là nhập môn, gần như toàn là đứng trung bình tấn.
Thẩm Lãng hỏi:
- Vậy thầy ngươi có dạy ngươi kiếm pháp gì không?
Đại Ngốc đáp:
- Không có, nói một năm sau sẽ dạy.
Thẩm Lãng lại hỏi:
- Vậy thầy ngươi có dạy nội công cho ngươi không?
Đại Ngốc hỏi lại:
- Nội công là gì vậy?
Thẩm Lãng kinh ngạc, lập tức chửi ầm lên.
Chung Sở Khách, ông là loại đại tông sư gì thế?
Ông cái này cũng không dạy, cái kia cũng không dạy.
Nửa năm trôi qua, Đại Ngốc còn chưa học được gì cả sao?
Như vậy bao giờ nó mới có thể biến thành cao thủ đây trời.
Ta chờ không kịp rồi đó.
Đại tông sư như ông hoàn toàn dạy hư học trò.
Xem Lý Thiên Thu người ta lặng lẽ dạy nhiều như thế kia kìa.
Ông ở hạng chót trong sáu đại tông sư xem ra cũng có lý do của nó.
Võ công của cục cưng Mộc Lan nhà ta không lợi hại, xem ra cũng là do ông dạy dỗ không tốt.
Ngày nào đó ta phải tranh thủ mối quan hệ, nhờ người để kiếm vương Lý Thiên Thu dạy cục cưng Mộc Lan của ta thôi.
Thẩm Lãng lập tức có chút chê bai.
- Đại Ngốc, nửa năm nay ngươi kiếm pháp cũng không học, nội công cũng không học, vậy ngươi học được chút gì không vậy?
Đại Ngốc uể oải đáp:
- Chẳng học được gì cả.
Thẩm Lãng nói:
- Sao ngươi không học được gì mà thầy ngươi cũng yên tâm ném ngươi ở cổng kinh thành, không sợ ngươi bị người ta bán đi hay ức hiếp sao?
Đại Ngốc như nhớ ra điều gì đó, đáp:
- Đúng rồi, sư phụ còn nói với ta, để ta đi tìm Ninh Khiết, cùng đánh với đồ đệ của bà ấy, như thế ở quốc đô sẽ không có ai ức hiếp được ta, Ninh Khiết là ai vậy?
Nghe những lời này.
Công chúa hổ cái lúc đầu vốn đang ôm một đứa bé gái chơi đùa vô cùng thân thiết.
Lúc này, nghe được lời Đại Ngốc nói, nàng lập tức chợt nhảy dựng lên.
Gì chứ?!
Đại Ngốc, ngươi lại vẫn muốn đánh nhau luận võ với ta sao?
Ngươi mới luyện nửa năm võ công, kiếm pháp cũng không, nội công cũng không, lại còn muốn luận võ với ta.
Ngươi tuy rằng có thần lực bẩm sinh, thế nhưng võ công thì chẳng biết gì cả.
Lại vẫn muốn luận võ với ta sao?
Ngươi có biết ta lợi hại thật sự ở chỗ nào không?
Lập tức công chúa hổ cái không nhịn được, nói thẳng:
- Đi, đi, đi đến chỗ thầy ta đây này!
- Ninh Diễm ta đây sẽ đấu một trận với ngươi, cam đoan hạ gục ngươi nhanh chưa từng thấy!
Sau đó, công chúa hổ cái tức giận liền dắt tay Thẩm Lãng đi ra ngoài, hướng Tĩnh Lư của trưởng công chúa Ninh Khiết mà đi tới.
Tiểu Băng nhíu mày.
Ninh Diễm ngươi muốn luận võ với Đại Ngốc, làm gì lại dắt tay người đàn ông của ta?
Cái con đàn bà không biết xấu hổ,
Cướp đàn ông sao?
Mông ngươi lớn đến mức có thể ngồi che nửa gian phòng, tưởng giỏi lắm sao?
Công chúa Ninh Diễm do không tự chủ được, vừa kéo tay Thẩm Lãng đi ra ngoài vừa gào lên:
- Đi, Đại Ngốc, đi Tĩnh Lư, ta sẽ đấu với ngươi một trận!
...
Khương quốc!
Có lẽ một tháng trước, quốc gia này giống như bị vận rủi bao phủ.
Tình hình dịch bệnh đậu mùa bùng phát ở đây.
Mỗi ngày đều có rất nhiều người bị lây nhiễm.
Vua Khương là một người cực kỳ tàn bạo, một khi phát hiện có người nhiễm bệnh đậu mùa, lập tức cho đốt chết rồi chôn.
Tuyệt đối không thèm chữa trị.
Nhất định phải dùng biện pháp tàn nhẫn nhất, hoàn toàn bóp chết tình hình dịch bệnh này.
Nhưng dù vậy, vẫn không thể kiểm soát được.
Bởi vì Khương quốc không có thành thị, không cách nào phong tỏa sự lưu động của dân chúng.
Đối với tình hình dịch bệnh đậu mùa, toàn bộ Khương quốc đều coi nó như quỷ dữ.
Thật là đáng sợ.
Hơn nữa cứ mỗi vài năm, sẽ bùng phát một lần.
Mỗi lần bùng phát, đều phải giết chết vô số người.
Đối với người nước Khương mà nói, bệnh đậu mùa căn bản không phải là bệnh tật, mà là trời phạt.
Căn bản là thần từ địa ngục đến để thu hoạch sinh mạng.
Cứ mỗi bốn năm năm, nhất định sẽ bùng phát một lần.
Năm nay khí trời hơi nóng một chút, cho nên tình hình dịch bệnh đậu mùa năm nay rất nghiêm trọng.
Vua Khương đã liên tục giết mấy vạn người.
Nhưng vẫn không thể kiểm soát được, hơn nữa càng ngày càng nghiêm trọng, người bị lây nhiễm càng ngày càng nhiều.
Có những lúc, vua Khương giết đến mức chính lòng dạ ông ta cũng run rẩy.
- Thiên thần, người nước Khương chúng ta rốt cuộc đã làm sai điều gì mà lại muốn nghiêm phạt ta như thế?
- Rốt cuộc còn muốn chết bao nhiêu người mới có thể kết thúc vận rủi từ địa ngục này chứ?
- Nếu cứ chết tiếp nữa, Khương quốc chúng ta sẽ phải diệt vong mất!
...
Công chúa Arunana của nước Khương, cưỡi một con bò trắng xuống núi tuyết.
Nàng vô cùng cường tráng, mạnh mẽ, thân cao vượt quá hai mét.
Năm nay nàng đã hai mươi lăm tuổi.
Trước kia, nàng là nữ võ sĩ mạnh nhất của toàn Khương quốc.
Lúc tám tuổi, nàng đã cao một thước bảy.
Từ đó trở đi, nàng liền theo phụ vương đi giết người.
Lúc mười ba tuổi, nàng liền nổi danh khắp Khương quốc, được gọi là Công Chúa Địa Ngục.
Bởi vì lúc nàng mười ba tuổi, đã cao một mét chín, gần như cao hơn bất kỳ người đàn ông nào một cái đầu.
Hơn nữa giết người như ngóe.
Mỗi người đều nói, nàng bị nguyền rủa.
Tất cả mọi người đều cảm thấy cô gái bị nguyền rủa đột biến này, sẽ không sống quá ba mươi tuổi.
Mười năm trước, có một mỹ nhân tuyệt thế xuất hiện ở cung vua Khương, nói muốn thu công chúa Aru làm đồ đệ.
Bởi vì nàng sát khí quá nặng, nếu không dạy dỗ thật tốt, có thể sẽ không sống quá ba mươi tuổi.
Công chúa Arunana không tin, trực tiếp nhặt loan đao lên chém về phía cô gái đó.
Mười mấy võ sĩ nước Khương ồ ạt tiến lên, xung phong liều chết chém tới.
Nhưng mà, trang tuyệt sắc kia chỉ dùng một ngón tay ngọc ngà, dễ dàng đánh bại công chúa Aru cùng mười mấy võ sĩ kia.
Thế là, công chúa Arunana trở thành đệ tử của cô gái này.
Hôm nay đã ở trên núi Tuyết khoảng mười năm.
Công chúa Aru đã theo cô gái này luyện võ mười năm.
Nàng thực sự nhịn đến phát điên, nàng đã rất lâu rồi chưa giết người.
Ban đầu nàng còn có thể ở lại núi Tuyết, còn có thể ở bên cạnh sư phụ.
Chính là đêm qua sư phụ nói cho nàng biết một tin tức, nói rằng đã tìm một vị hôn phu cho nàng, chẳng mấy chốc sẽ đến ra mắt.
Lập tức, Arunana đều phải bùng nổ.
Đàn ông?
Arunana ta đây không cần đàn ông.
Arunana ta đây là anh hùng tuyệt đỉnh, thiên hạ có nam nhân nào có thể chinh phục ta sao?
Nhìn xem những người đàn ông này mà xem?
Từng tên một đều thấp bé không thể tả, đứng trước mặt ta chẳng khác gì trẻ con cả.
Arunana ta đây đứng lên, đã cao như một ngọn núi rồi.
Thế nhưng sư phụ bảo nàng ra mắt, nàng không dám chống lại.
Sư phụ thật lợi hại.
Arunana ta đây tuy rằng đã hết sức lợi hại, nhưng vẫn không đánh lại được sư phụ.
Thế là nàng liền lặng lẽ hạ thuốc mê cho sư phụ, sau khi sư phụ say thuốc, một mình nàng cưỡi bò xuống núi, chạy về cung vua Khương.
...
Đỉnh núi Tuyết!
Một tuyệt thế mỹ nhân, nhẹ nhàng đứng sừng sững trên mặt tuyết.
Trên nền tuyết mỏng manh đó, lại không để lại bất kỳ vết chân nào cả.
Ánh mắt nàng nhìn bóng lưng đệ tử cưỡi bò xuống núi, lộ ra một chút nuông chiều.
Nàng chính là thiên hạ đỉnh cấp võ đạo tông sư, Tuyết Ẩn!
Nàng mới thật sự là tuyệt thế mỹ nhân.
Xứng với bài thơ kia.
Bắc phương hữu giai nhân, tuyệt thế nhi độc lập.
Nhất cố khuynh nhân thành, tái cố khuynh nhân quốc (*)
(*) Các câu thơ trên được trích trong bài Giai Nhân Ca của Lý Diên Niên, một thi sĩ nhà Tây Hán, anh của Hiếu Vũ Lý hoàng hậu. Bạn dịch thơ (không biết của ai):
Bắc phương có một giai nhân; dung nhan tuyệt thế cõi trần đứng riêng
Liếc nhìn, thành quách ngả nghiêng; liếc thêm lần nữa nước liền lung lay.
Tuổi tác của nàng giống như sương mù.
Nhưng gương mặt và vóc người của nàng, nhìn qua chỉ giống người mới hai mươi mà thôi.
Thế nhưng vào lúc này.
Một bóng dáng lướt tới thật nhanh.
Phảng phất như từ trên mặt tuyết thổi qua vậy, cũng không để lại bất kỳ vết chân nào cả.
- Tuyết Ẩn sư tỷ, hai mươi năm không gặp, tỷ không hề thay đổi chút nào, thậm chí còn trẻ thêm nữa.
- Chung sư đệ, hai mươi năm không gặp, đệ già đi rồi.
- Đế quốc hủy diệt, chủ nhân chết bất đắc kỳ tử, tâm lực tiều tụy, đệ làm sao mà không già đi được chứ?
Tiếp đó, Chung Sở Khách nói:
- Đệ tử kia của sư tỷ không phải sắp ra mắt với Đại Ngốc sao? Làm sao lại để nó bỏ đi vậy?
Tông sư Tuyết Ẩn nói:
- Duyên phận đến thì tự khắc sẽ đến, không cần phải tận lực tác hợp.
Tiếp đó, khuôn mặt tuyệt thế vô song của Tuyết Ẩn không vui không buồn nói:
- Hơn nữa ta sắp phải chết rồi, ta không muốn để đứa nhỏ này thấy ta chết đi.
Đại tông sư Chung Sở Khách ánh mắt rưng rưng nói:
- Sư tỷ, thực... thực sự không cứu được sao?
Tuyệt thế mỹ nhân tông sư Tuyết Ẩn nói:
- Căn bệnh tuyệt thế, không cứu được, có thể sẽ kết thúc trong mười mấy ngày tới thôi!
Chung Sở Khách nói:
- Ta biết một người trẻ tuổi đặc biệt lợi hại, thiên mã hành không, hắn có thể cứu được sư tỷ.
Tuyết Ẩn lắc đầu nói:
- Không cần, cứ như vậy mà rời đi cũng tốt.
Cứ chết như vậy đi, cứ chết như vậy đi.
Sau khi chết xuống dưới đất, có lẽ có thể tìm được sự thật về cái chết bất đắc kỳ tử của bệ hạ.
...
Tĩnh Lư!
Nơi trú ẩn của trưởng công chúa Ninh Khiết.
Thẩm Lãng rõ ràng không muốn vào đây.
Ninh Khiết không giống phụ nữ bình thường, mỗi lần Thẩm Lãng nhìn thấy nàng đều cảm thấy khó chịu, thật giống như có dục niệm là một chuyện vô cùng đáng xấu hổ.
Không chỉ thế, vừa mới đi vào Tĩnh Lư, hắn đã cảm thấy bản thân liền không cứng nổi.
- Sư phụ, sư phụ...
Công chúa Ninh Diễm khoa tay múa chân bước vào, la lớn:
- Có một tên ngốc to con, mới luyện võ công nửa năm, kiếm pháp cũng không biết, nội công cũng không học qua, lại muốn luận võ với con, ngài nói có buồn cười đến mức nào không?
Đại Ngốc đi đến, nhìn trưởng công chúa Ninh Khiết nói:
- Bà là Ninh Khiết.
Trưởng công chúa Ninh Khiết đối với bất kỳ ai cũng đều giữ vẻ mặt không thay đổi, nhưng nhìn thấy Đại Ngốc lại cười dịu dàng đáp:
- Đúng vậy, ta là Ninh Khiết, ngươi là ai vậy?
Đại Ngốc nói:
- Ta là Đại Ngốc.
Trưởng công chúa Ninh Khiết cười nói:
- Hóa ra ngươi chính là Đại Ngốc.
Chung Sở Khách sau khi thu một đồ đệ tuyệt đỉnh, đã viết thư khoe khoang với mỗi một cao thủ hàng đầu, trưởng công chúa Ninh Khiết cũng không ngoại lệ.
Không chỉ có thế, Chung Sở Khách khi để Đại Ngốc ở lại Việt quốc cũng không yên lòng, cho nên đã ủy thác trưởng công chúa Ninh Khiết bảo hộ cho gã.
Công chúa Ninh Diễm ghen tỵ lắm.
Bởi vì cô cô còn chưa từng dùng giọng điệu thân mật thế này để nói chuyện với nàng.
Trưởng công chúa Ninh Khiết nói dịu dàng:
- Đại Ngốc, thầy ngươi còn nhắn nhủ gì cho ngươi không?
Đại Ngốc nói:
- Sư phụ bảo ta tìm được Ninh Khiết, sau đó đánh một trận với đồ đệ của bà ấy.
Công chúa Ninh Diễm nói:
- Sư phụ, người nghe chưa? Hắn muốn đánh nhau với con.
Giọng của trưởng công chúa Ninh Khiết trở nên bình thản:
- Không nên kêu ta là sư phụ.
- Cô cô. - Ninh Diễm bất đắc dĩ phải chuyển giọng.
Giọng của Ninh Khiết lại trở nên dịu dàng:
- Đại Ngốc, ngươi học võ với sư phụ đã bao lâu rồi?
- Nửa năm. - Đại Ngốc đáp.
Ninh Khiết lại hỏi:
- Vậy ngươi học được cái gì?
Đại Ngốc nói:
- Chẳng học được gì cả.
Ninh Khiết nói:
- Kiếm pháp và nội lực, cũng không học được sao?
Đại Ngốc lắc đầu đáp:
- Cũng không ạ.
Ninh Khiết nói:
- Vậy ngươi hãy thử đấu một trận với Ninh Diễm xem sao.
Tiếp đó, nàng quay đầu nhìn về công chúa Ninh Diễm nói:
- Con không nên làm nó bị thương, biết chưa?
- Biết. - Công chúa Ninh Diễm hăng hái bừng bừng đáp.
Ha ha ha ha!
Ninh Diễm ta đây thiên phú cao, nội lực cao, luyện võ mười tám năm.
Đại Ngốc nhà ngươi đầu óc lại ngu xuẩn, mới luyện võ nửa năm, võ công gì cũng không biết, lại còn muốn đánh nhau với ta sao?
Rõ ràng là đang nói đùa!
- Tới, tới, tới đây, ta chấp ngươi một tay!
Công chúa Ninh Diễm chợt rút kiếm, chỉ vào Đại Ngốc đằng xa.
Đại Ngốc tóm lấy cây côn sắt nặng nề ở phía sau, không khỏi nhìn về phía Thẩm Lãng, tràn đầy bất an nói:
- Nhị Ngốc, ta phải đánh thế nào đây? Sư phụ không dạy qua mà!
Thẩm Lãng nói:
- Muốn đánh thế nào thì đánh thế ấy, dù sao cũng sẽ bị hạ gục trong nháy mắt thôi.
- Đừng nói nhảm, tiếp chiêu! - Công chúa Ninh Diễm lớn tiếng quát lên.
Sau đó, nàng chợt hóa thành một vệt sáng màu đỏ rực như lửa, lao về phía Đại Ngốc.
Cả người giống như mãnh hổ thoát khỏi lồng.
Nha đầu này nói muốn nương tay, nhưng vẫn là muốn khoe khoang, gần như dốc toàn bộ sức lực của bản thân mà bộc phát ra.
- Xoẹt!
Nàng dùng hết toàn bộ sức lực, chợt chém về phía Đại Ngốc.
- ...
Đại Ngốc ngẩn ngơ, vụng về giơ cây đại kiếm lên, chợt đỡ lấy.
- Rầm!
Một tiếng vang thật lớn.
Tia lửa bắn tung tóe khắp nơi.
Thân thể mềm mại của công chúa Ninh Diễm trực tiếp bay văng ra ngoài.