Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 214: Thăng Quan Thần Tốc! Công Chúa Ninh Diễm Kích Thích Thẩm Lãng Vượt Giới Hạn! Sứ Đoàn Tiến Vào Khương Quốc
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 214 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ninh Diễm bay xa chừng hơn mười mét.
Nàng công chúa hổ cái đột ngột ngã xuống đất, sau đó loạng choạng lùi lại mấy bước.
Rồi nàng hoàn toàn sững sờ.
Thẩm Lãng và trưởng công chúa Ninh Khiết cũng kinh ngạc.
Đại Ngốc bản thân cũng kinh ngạc ngẩn người.
Chuyện gì đang xảy ra?
Công chúa Ninh Diễm là người không chịu thua, lập tức nổi giận, nhặt đại kiếm lên lại muốn xông đến Đại Ngốc.
- Ta liều mạng với ngươi...
Rồi nàng lại đột ngột chém một kiếm.
- Rầm...
Rồi nàng lại bay ra xa.
Lại chém tới.
Lại bay ra xa!
Sau khi ngã xuống đất, nàng đau đến phát khóc, tay tê dại.
Tay đau quá, nàng ra sức lắc lắc bàn tay, hổ khẩu đều nứt toác, máu chảy ròng ròng.
- Sư phụ, người xem thử đi, người dạy thế nào vậy? Con luyện mười mấy năm mà đánh không lại hắn luyện nửa năm. – Công chúa Ninh Diễm nói:
- Tên ngốc to con, sao ngươi lại giả heo ăn hổ?
Đại Ngốc kinh ngạc hỏi:
- Giả heo ăn hổ là gì?
Trưởng công chúa Ninh không cứng, à không đúng, là trưởng công chúa Ninh Khiết dịu dàng hỏi:
- Đại Ngốc, nửa năm nay ngươi đã làm gì?
Đại Ngốc đáp:
- Bị đánh, sau đó tắm.
Trưởng công chúa Ninh Khiết hỏi:
- Ngày nào cũng bị đánh sao?
Đại Ngốc đáp:
- Từ hừng đông đến tối mịt, sau đó tắm, rồi đóng cửa.
Trưởng công chúa Ninh Khiết hỏi:
- Ai đánh ngươi?
Đại Ngốc đáp:
- Sư phụ.
Công chúa Ninh Khiết hỏi:
- Sao ông ấy lại đánh ngươi?
Đại Ngốc đáp:
- Ông ấy nói ta ngốc.
Công chúa Ninh Khiết hỏi:
- Vậy ông ấy có từng nói, khi nào thì không đánh ngươi không?
Đại Ngốc:
- Ông ấy nói đợi đến khi ta được việc thì ông ấy sẽ không đánh nữa.
Công chúa Ninh Khiết hỏi:
- Vậy ngươi thấy sao khi ngày nào cũng tắm?
Đại Ngốc:
- Đau lắm, sư phụ dùng nồi lớn để nấu ta. Nấu chán chê xong, sư phụ còn khóc, nói đã dùng hết toàn bộ số dược liệu tích cóp mười mấy năm rồi.
Sự thật đã rõ.
Thẩm Lãng không khỏi nhìn mà thở dài.
Ta muốn rút lại những lời đã nói trước đây.
Chức đại tông sư của Chung Sở Khách này không chỉ là dùng tiền mua được.
Ông ấy thật lợi hại.
Rất nhiều người cho rằng luyện võ, thì chắc chắn là đưa cho ngươi một cuốn bí tịch, một bộ kiếm pháp, rồi bắt ngươi ra sức luyện?
Đó là cách luyện của người thường, thậm chí chín mươi chín phần trăm thiên tài cũng luyện như vậy.
Thế nhưng có một loại thiên tài tuyệt đỉnh, lại không phải như thế.
Cừu Yêu Nhi đánh nhau có chiêu số sao?
Không có!
Nàng ta chỉ có một chiêu duy nhất là chiến đấu điên cuồng, như một cái quạt điện.
Hai cây Quỷ Đầu Đao vừa xoay, kẻ địch nào cũng chết sạch.
Cho nên Đại Ngốc luyện võ cũng không có chiêu thức.
Thậm chí chiêu thức còn sẽ trói buộc bọn họ.
Chung Sở Khách ngày nào cũng đánh Đại Ngốc, đây là đang huấn luyện phản xạ và tốc độ cho gã.
Nếu không thì với chỉ số thông minh của Đại Ngốc, ngươi nghĩ gã có thể hiểu được bí tịch võ công sao? Ngươi nghĩ hắn luyện được không?
Cừu Yêu Nhi rất thông minh, chỉ là nàng thiên tài đến mức không cần động não.
Còn Đại Ngốc thì ngốc thật.
Đại tông sư Chung Sở Khách chính là ngày nào cũng đánh gã, từ sáng đến tối đánh hơn vạn lần.
Đánh lén gã ba trăm sáu mươi độ.
Đại Ngốc có thể làm gì?
Gã bẩm sinh đã không biết tránh né, ngay cả hổ xông đến cũng không trốn.
Gã cũng chỉ có thể cầm một thanh sắt để đỡ.
Nửa năm trôi qua.
Chung Sở Khách đánh lén gã hai triệu lần.
Đại Ngốc cũng đỡ hai triệu lần.
Đương nhiên, mỗi một lần đều không đỡ nổi.
Dù sao Chung Sở Khách là đại tông sư, Đại Ngốc làm sao chống đỡ được.
Thế nhưng đỡ không được Chung Sở Khách, thì chẳng lẽ còn đỡ không được công chúa Ninh Diễm nhà ngươi sao?
Cho nên trong nửa năm qua, Đại Ngốc đã học được một chiêu.
Ta đỡ!
Ta đỡ!
Mà sức mạnh của hắn.
Người này bẩm sinh đã có thần lực.
Điều đáng sợ nhất là gì?
Hoàng Kim Huyết Mạch của gã.
Không cần tu luyện, sức mạnh bản thân đã tự tăng lên.
Bị thương cũng tự lành.
Cho nên lần trước Đại Ngốc bị thương nặng như vậy, nếu là người khác thì đã chết sớm, gã bị ném vào hốc núi mấy ngày mấy đêm mà không chết.
Sau khi Thẩm Lãng cứu gã về, chẳng bao lâu gã đã khỏi hẳn, hơn nữa không để lại một chút vết thương nào.
Cho nên sức mạnh và chân khí bẩm sinh của Đại Ngốc cũng rất mạnh mẽ.
Không cần luyện, đi ngủ cũng có thể mạnh lên. Người ta là nạp tiền thì mạnh lên, Đại Ngốc nhà ngươi chỉ cần ngủ là đủ mạnh.
Đệch đại gia ngươi, sao mà vô lý thế này.
Cái gọi là luyện tập chân khí, luyện tập nội lực là gì chứ?
Không phải là nuốt huyền khí thổ nạp, hấp thu năng lượng trời đất, tiến vào đan điền và huyết mạch sao?
Người bình thường cũng có thể hấp thụ, chỉ là khả năng hấp thu rất yếu, cho nên mới cần đủ loại nội công để nâng cao hiệu suất thổ nạp hấp thu huyền khí.
Nhưng Hoàng Kim Huyết Mạch của Đại Ngốc thì hoàn toàn không cần, lỗ chân lông của gã đều có thể hấp thu thiên địa nguyên khí.
Chỉ là, sau khi hấp thu thiên địa nguyên khí, gã không biết dùng, cũng không cách nào thi triển ra.
Chung Sở Khách liền ngày nào cũng cho hắn ngâm dược liệu, mục đích chính là kích thích sức mạnh tiềm tàng gần hai mươi năm qua.
Cho nên ông ấy mới có thể khóc than.
Số dược liệu tích cóp suốt mười mấy năm, chưa đến nửa năm ngâm đã hết sạch.
Trong khi nhìn sang Cừu Yêu Nhi.
Người ta cũng không luyện võ, nào là trung bình tấn, nào là tu luyện nội công.
Nào là chăm học khổ luyện? Chẳng làm chuyện nào hết.
Nàng mỗi ngày không giết người thì cũng nghe kể chuyện.
Cho nên Đại Ngốc cũng không phải luyện võ nửa năm liền lợi hại như vậy, mà là Chung Sở Khách đã kích phát toàn bộ nội lực tiềm tàng trong người gã.
Điều này có thể không lợi hại sao?
Chỉ là, gã bây giờ còn chỉ biết đỡ, chứ không công kích.
Khoảng chừng một hai năm sau đó, Chung Sở Khách sẽ phải dạy gã cách công kích.
Nhưng chuyện này sẽ rất khó khăn.
Bởi vì Đại Ngốc là một kẻ nhát gan từ bé đến lớn, chưa bao giờ hiểu được chủ động ra tay đánh người khác.
Lúc người khác tấn công, gã chỉ biết ôm đầu và quay lưng lại, để mặc cho họ đánh.
Ngươi có Lang Nha Bổng (*), ta có đỉnh đầu.
(*) Binh khí của Tích Lịch Hỏa – Tần Minh, xếp hàng thứ 7 trong 108 anh hùng Lương Sơn Bạc. Đây là loại vũ khí cán dài như giáo, phần đuôi vót nhọn, phần ngọn bịt sắt với hàng trăm chiếc răng nhọn như răng sói.
Bây giờ nghĩ lại, đại tông sư Chung Sở Khách cũng không dễ dàng chút nào.
Muốn dạy người như Đại Ngốc trở thành đệ nhất thiên hạ, vừa dễ như trở bàn tay, lại vừa khó như lên trời.
Ít nhất, ông ấy phải cho gã học cách đánh người.
...
Trưởng công chúa Ninh Khiết đã giải thích một lần cho Ninh Diễm, tại sao Đại Ngốc lại lợi hại như vậy.
Nàng công chúa hổ cái nói:
- Ý đó là, con vẫn rất lợi hại, chẳng qua là hắn quá biến thái?
Ý cũng có lẽ gần giống như vậy.
Ninh Diễm hổ cái nói:
- Nhưng mà, đụng phải những kẻ biến thái như bọn họ, những người khác luyện võ còn có ý nghĩa gì chứ?
Trưởng công chúa Ninh Khiết đáp:
- Đúng vậy, không có ý nghĩa.
Nàng hổ cái nói:
- Không đúng, vẫn có ý nghĩa, những kẻ biến thái như vậy rất ít, bình thường không nên gặp phải là được. Đại Ngốc, ngươi tránh xa ta một chút, đừng để ta nhìn thấy ngươi.
- À. - Đại Ngốc trốn ra sau cây cột.
Thẩm Lãng không nói gì, chỉ nghĩ: ngươi sợ hãi ra mặt thế này, dù có biến thành thiên hạ đệ nhất cao thủ cũng vô dụng.
Ninh Khiết nói:
- Không cho con ức hiếp Đại Ngốc.
Rồi nàng vẫy tay về phía Đại Ngốc nói:
- Ngươi qua đây.
Đại Ngốc đã đi tới.
Ninh Khiết cởi dây chuyền xuống, đây là một viên phỉ thúy Tường Vân, trong suốt không tì vết, đặc biệt trân quý.
Nàng cầm dây chuyền đeo vào cổ tay Đại Ngốc.
Chuỗi hạt này rất nổi tiếng, là tiên vương ban cho trưởng công chúa Ninh Khiết, rất nhiều quyền quý đều biết.
Bây giờ Ninh Khiết đưa cho Đại Ngốc, như thế chính là nói cho tất cả mọi người biết, người này là do ta bảo vệ, các ngươi không nên động đến gã.
Công chúa Ninh Diễm ghen tỵ lắm.
Viên ngọc bội Tường Vân này nàng cũng vô cùng thích, đã đòi rất nhiều lần nhưng cô cô cũng không muốn cho nàng, kết quả bây giờ lại cho một người xa lạ.
Nhưng mà trong mắt Ninh Khiết, Đại Ngốc cũng không phải là người xa lạ.
Bởi vì gã đại diện cho hy vọng vấn đỉnh thiên hạ của võ đạo Việt quốc.
- Được rồi, các ngươi đi đi. – Trưởng công chúa Ninh không cứng phất phất tay.
Thẩm Lãng thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài, vội vàng đi nhanh, ra khỏi Tĩnh Lư xong xuôi, rời xa công chúa Ninh Khiết liền cảm thấy thoải mái hơn.
Một cái liếc mắt đầy tôn kính, mọi chức năng đều bình thường!
Kỳ thực, hắn không thích trưởng công chúa Ninh Khiết.
Ninh Khiết cũng không thích hắn, cho nên từ đầu đến cuối không nói với hắn câu nào.
Trên người Ninh Khiết có khí tức Thánh nữ mãnh liệt, khiến người ta không thể 'cứng' nổi.
Mà trên người Thẩm Lãng có khí tức cặn bã mãnh liệt, khiến người ta khó chịu.
...
Buổi tối có người mời khách, đó là sứ giả Viêm Đế quốc, thế tử Thanh Diêu Hầu tước Vân Mộng Trạch.
Hôm nay gã hẹn Ninh Diễm đua ngựa, sáng sớm đã phải ra trường đua chờ, kết quả đến chạng vạng mà Ninh Diễm vẫn chưa đến.
Ngươi không đến cũng không báo cho ta một tiếng, rõ ràng là một ngày chó má.
Vân Mộng Trạch chán muốn chết, cũng chỉ có thể ở trên trường đua giải khuây với hai thiên kim quý tộc.
Buổi tối vốn dĩ Ninh Diễm phải bồi tội, nhưng chẳng biết tại sao lại biến thành Vân Mộng Trạch mời khách.
Bản thân nàng công chúa hổ cái phạm sai lầm, còn cần người khác mời khách.
Ý đó là, ta phạm sai lầm, cho nên ban cho ngươi cơ hội mời khách?
Nhưng mà Vân Mộng Trạch cũng không thèm để ý, chẳng qua là tinh thần có chút không tốt, cho nên ban ngày hắn không mấy khi chơi gái, hôm nay thực sự quá vô vị, nên đã phá giới.
- Giới thiệu một chút, đây là huynh đệ Thẩm Lãng của ta.
- Đây là Vân Mộng Trạch, cặn bã của đế quốc!
- Đây là Đại Ngốc!
Công chúa Ninh Diễm giới thiệu qua loa cho có lệ, sau đó bản thân ngồi xuống bắt đầu ăn.
Thẩm Lãng:
- Ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu.
Vân Mộng Trạch:
- Chê cười, chê cười, ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu.
Thẩm Lãng:
- Chê cười, chê cười.
Rồi hai người không nói một lời nào.
Hai người này chính là lần đầu tiên gặp mặt.
Dựa vào, đẹp trai vậy sao?
Không được, ta phải giết chết hắn.
Đỉnh cấp mỹ nam cũng là thiên địch.
Thế nhưng, luồng địch ý này rất nhanh đã biến mất.
Bởi vì đôi bên đều ngửi thấy khí tức của đồng loại.
Cặn bã là tội tình khó xử gì chứ?
Không biết tại sao, Thẩm Lãng có chút thông cảm với cảm giác của quốc quân khi nhìn thấy mình.
Quốc quân nhiều lần nói, Thẩm Lãng ngươi là kẻ tinh xảo, vô cùng không dễ dàng.
Mà quốc quân Ninh Nguyên Hiến đã xem mình là người tinh xảo nhất.
Mọi mặt đều tinh xảo, mọi mặt đều gây chú ý.
Sau sự im lặng lúng túng, Đại Ngốc bỗng nhiên nói:
- Nhị Ngốc, ta cũng có thể nói "ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu" sao?
Vân Mộng Trạch liếc Đại Ngốc một cái, ánh mắt lộ ra vẻ ngạc nhiên, hiện lên một chút ánh sáng đặc biệt.
Sau đó, gã chắp tay về phía Đại Ngốc nói:
- Chê cười, chê cười.
Rồi lại xấu hổ không nói gì nữa.
Đại Ngốc lại hỏi:
- Nhị Ngốc, ta ăn được chưa?
Thẩm Lãng đáp:
- Ăn đi, ăn đi.
Đại Ngốc vùi đầu ăn ngấu nghiến.
Nàng hổ cái vùi đầu ăn ngấu nghiến.
Thẩm Lãng và Vân Mộng Trạch lại một lần nữa chìm vào sự im lặng đáng sợ.
Rất lâu sau, Thẩm Lãng cuối cùng nghĩ đến một vấn đề:
- Vân thế tử, ngươi đã ngủ với mấy người đàn bà rồi?
Vân Mộng Trạch nhớ lại một lát rồi nói:
- Nhớ không rõ, mấy trăm người rồi.
Lập tức, Thẩm Lãng lại muốn giết chết gã.
Nhìn xem, đây mới là kẻ thắng thế gian, cái pháo hình người đó.
Hơn nữa, gã ngủ với toàn là mỹ nữ.
Công chúa Ninh Diễm khinh thường nói:
- Cặn bã, ngựa giống!
Vân Mộng Trạch bèn hỏi:
- Thẩm huynh thì sao?
Thẩm Lãng cảm thấy có chút không ngóc đầu lên được, xấu hổ đáp:
- Ba người.
Ninh Diễm mỉa mai:
- Cặn bã!
Này ngươi, người ta ngủ mấy trăm là cặn bã, ta mới ngủ ba người mà ngươi cũng chửi ta cặn bã.
Nếu không phải sợ bị cha ngươi thiến, ta đã sớm ngủ với nàng hổ cái nhà ngươi một trăm lần rồi.
Sau khi Vân Mộng Trạch nghe được đáp án của Thẩm Lãng, thở dài nói:
- Đáng tiếc.
Thẩm Lãng hỏi:
- Cũng không phải sao?
Vân Mộng Trạch nói:
- Thẩm huynh, ngươi có biết, bí quyết để những nam nhân như chúng ta ngủ với nhiều nữ nhân như vậy là gì không?
Thẩm Lãng nói:
- Không nên quá chuyên tình với một người, nếu không sẽ sinh lòng hổ thẹn.
Vân Mộng Trạch nói:
- Đúng vậy! Bất kỳ nam nhân nào nhìn thấy nữ nhân xinh đẹp, phản ứng đầu tiên chính là muốn ngủ, vô cùng bình thường. Nhưng nếu ngươi quá thích, quá quan tâm một nữ nhân, thì ngươi sẽ có ý thức trách nhiệm, ngươi sẽ khắc chế, ngươi liền không buông bỏ được. Bởi vì ngủ với một nữ nhân xa lạ vui vẻ tránh không khỏi nội tâm hổ thẹn, cho nên liền không ngủ nổi nữa.
Thẩm Lãng nói:
- Ca, khi ta hiểu đạo lý này thì đã muộn rồi.
Vân Mộng Trạch bưng ly rượu lên nói:
- Hận vì đã gặp nhau quá muộn!
Thẩm Lãng nói:
- Hận vì đã gặp nhau quá muộn!
Tiếp đó Thẩm Lãng hỏi một vấn đề:
- Ca, bây giờ nhìn thấy mông to, còn 'cứng' được không?
Công chúa Ninh Diễm ngẩng đầu lên nói:
- Mông to là ai? Sao ta không biết?
Vân Mộng Trạch nói:
- Khi ta ở cùng với nàng, chia làm mấy giai đoạn: ban đầu trong sáng, kế tiếp chào cờ, sau đó cứng, sau đó rũ xuống, bây giờ thì héo.
Tiếp đó, thế tử Vân Mộng Trạch nói:
- Thẩm Lãng, đệ bây giờ hẳn là đang ở giai đoạn thứ nhất phải không?
Thẩm Lãng gật đầu nói:
- Đúng! Nếu không sợ bị thiến, đã rất khó khắc chế.
Vân Mộng Trạch nói:
- Hiểu rồi, rất nhanh sẽ tiến vào giai đoạn thứ hai.
Thẩm Lãng nói:
- Vân huynh đã gặp qua Ninh không cứng chưa?
Vân Mộng Trạch nói:
- Tránh không kịp, khiến người ta khó chịu. Thẩm huynh có thể không thấy mặt, cũng không cần gặp mặt nàng.
Thẩm Lãng nói:
- Huynh trưởng hiểu lòng ta!
Vân Mộng Trạch nói:
- Hận vì đã gặp nhau quá muộn, sau này thường xuyên qua lại.
Thẩm Lãng nói:
- Thường xuyên qua lại!
Thẩm Lãng cảm thấy bản thân cuối cùng cũng gặp được tri kỷ.
Vượt qua mấy ngàn dặm, giữa biển người mênh mông, cuối cùng gặp một kẻ cặn bã cùng cấp bậc với hắn.
...
Trên đường về nhà, công chúa Ninh Diễm bỗng nhiên nổi giận.
- Thẩm Lãng, các ngươi vừa nói "mông to", không phải là ta chứ?
Chuyện này qua hơn một canh giờ mà ngươi mới phản ứng được.
Thẩm Lãng vẫn không nói gì.
Ninh Diễm liền rút đại kiếm ra, vỗ vào Thẩm Lãng.
Đúng, là vỗ vào, không phải chém.
Nhất định phải cho tên cặn bã này một bài học, dám nói xấu ta.
Ta vỗ, vỗ, vỗ!
Một phút sau.
Công chúa Ninh Diễm thở hổn hển, cả cánh tay đều muốn gãy rời.
Nàng ước chừng cuồng vỗ một trăm kiếm, ngay từ đầu là vỗ, sau đó là chém.
Đã chém Thẩm Lãng chừng một trăm kiếm.
Nhưng mà, toàn bộ đều bị Đại Ngốc đỡ lại, ngay cả góc áo Thẩm Lãng cũng không chạm tới.
- Đừng đánh Nhị Ngốc, đánh nhau không tốt. - Đại Ngốc yếu ớt nói.
Công chúa Ninh Diễm đều muốn khóc, tay thực sự đau quá.
- Thẩm Lãng ngươi đợi đó cho ta, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi, chờ Đại Ngốc đi rồi, ta nhất định đánh chết ngươi, ta nhất định đánh ngươi văng cứt đái.
Dứt lời, công chúa Ninh Diễm đằng đằng sát khí đi về nhà.
Nhìn thấy nàng hổ cái luôn mồm cứt a cứt.
Lập tức, Thẩm Lãng tiến vào giai đoạn thứ hai.
Từ trong sáng, tiến vào trạng thái chào cờ.
Ca ca Vân Mộng Trạch của ta thật sự như thần nhân vậy!
...
Ngày hôm sau!
Quốc quân hạ chỉ, mười mấy võ sĩ sứ đoàn Khương quốc đã đốt cháy Thánh miếu bị chém đầu thị chúng!
- Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt...
Mười mấy đao phủ chém xuống đao đồ tể.
Nhìn thấy mười mấy cái đầu người Khương lăn xuống, máu tươi bắn tung tóe.
Muôn người hoan hô.
Quần thần hoan hô.
Quốc quân uy vũ.
Việt quốc uy vũ!
Quốc quân hạ chiếu, nghiêm khắc khiển trách Khương quốc, đồng thời tỏ ý rằng tất cả chuyện này vẫn chưa kết thúc.
Về sự việc đốt cháy Thánh miếu, Khương quốc nhất định phải cho Việt quốc một lời giải thích công bằng.
Bằng không Khương quốc sẽ phải đối mặt với sự trừng phạt toàn diện của Việt quốc, chống đỡ cơn giận sấm sét của vạn dân Việt quốc.
Chớ bảo là không báo trước.
Thiên hạ vạn dân càng thêm phấn chấn.
Quốc quân quả nhiên anh minh, quả nhiên cứng rắn.
Tiếp đó quốc quân Ninh Nguyên Hiến tiếp tục hạ chỉ, lệnh Lễ bộ thành lập sứ đoàn đi Khương quốc để khiển trách vua Khương.
Mọi người không khỏi rụt cổ lại.
Đây, đây là bọn họ đi tìm chết ư?
Trong nháy mắt, tám phần mười quan viên Hồng Lư Tự, toàn bộ cáo bệnh ở nhà.
Đây là chịu chết.
Quốc quân lừa dối dân chúng thì còn chưa tính, chúng ta cũng đều là người hiểu chuyện.
Vậy Khương quốc chính là một xứ sở bị bệnh thần kinh, cuồng chiến tranh.
Khi phát điên, ngay cả mình cũng đánh.
Bọn họ là những kẻ chậm tin tức, còn không biết sứ đoàn đã bị Việt quốc chém.
Nếu như vua Khương biết, đã sớm phái đại quân tiến vào Việt quốc rồi.
Ngài còn điều động sứ đoàn đi khiển trách vua Khương, còn mang theo mười mấy cái đầu, còn muốn vua Khương nhận tội sao?
Trời ơi là trời?
Đừng nói sứ đoàn, dù cho hoàng tử xuất đội đi, vua Khương cũng không ngần ngại giết chết.
Chuyến đi này không phải cửu tử nhất sinh, mà là thập tử vô sinh.
Hơn nữa còn là chết không toàn thây, chết không có chỗ chôn.
Lột da là điều chắc chắn, rút gân cũng là điều chắc chắn, bị nấu ăn hết cũng là điều chắc chắn.
Cho nên chỉ cần trong danh sách sứ đoàn có ta, dù cho phải từ quan ta cũng không đi.
Không chỉ là Hồng Lư Tự, ngay cả quan viên trẻ tuổi của Lễ bộ cũng đều đi quan hệ, tìm cách.
Mỗi người đều thi triển thần thông.
Tóm lại, chính là không để cho mình có tên trong danh sách đi sứ Khương quốc.
Mà ngay lúc này!
Thẩm Lãng đứng dậy: - Ta đi!
Vì sự tôn nghiêm của quốc quân.
Vì sự tôn nghiêm của Việt quốc.
Ta sẵn lòng đại diện Việt quốc đi sứ Khương quốc.
Ta sẵn lòng đi khiển trách vua Khương, bảo ông ta nhận tội.
Để Khương quốc cho Việt quốc một lời giải thích công bằng, để thiên hạ vạn dân đều hài lòng.
Lập tức, toàn bộ quốc đô yên tĩnh.
Ngươi, Thẩm Lãng nhà ngươi đây bị điên thật sao?
Sống không tốt sao? Cần gì phải đi chịu chết?
Phủ Bá tước Huyền Vũ có phải ngược đãi ngươi không? Khiến ngươi nghĩ không thông như vậy sao?
Ngươi muốn chết rất đơn giản, uống một lần Hạc Đỉnh Hồng (*), tìm một sợi dây mà treo cổ, cùng lắm thì tìm một cái hầm cầu sâu một chút mà nhảy xuống cho giật mình.
(*) Trong những ghi chép không chính thức, Hạc Đỉnh Hồng là Asen(III) oxide hay còn gọi là Thạch Tín Đỏ
Bảo đảm trong vòng nửa nén hương liền chết không kịp ngáp.
Những kiểu chết này ít nhất còn toàn thây, ít nhất cũng không cần chết đau đớn như vậy.
Ngươi đi sứ Khương quốc?
Đây không chỉ là chết không toàn thây, thậm chí sẽ bị đám người man rợ kia ăn thịt.
Thẩm Lãng công khai tuyên bố: - Ta biết chuyến đi này là cửu tử nhất sinh.
Nhưng là vì Việt quốc, vì quốc quân, vì nhạc phụ ta là Huyền Vũ Hầu, ta nào có sá chi?
Quốc quân nghe nói như vậy, sắc mặt giật một cái.
Ngươi đây là ý gì?
Còn muốn tự mình nhắc đến chuyện phong Huyền Vũ Hầu, ngươi cảm thấy ta nói chuyện không giữ lời sao? Ngươi đây là muốn gây khó dễ cho ta sao?
Ngươi yên tâm, chỉ cần ngươi hoàn thành sứ mệnh đi sứ Khương quốc, ta nhất định giữ lời.
Ngay sau đó, Thẩm Lãng tỏ vẻ vô cùng khó khăn.
- Thẩm Lãng ta đây cố tình vì nước làm vẻ vang, nhưng cũng tiếc là ta không có công danh, thân phận quá thấp, chỉ là một giám sinh Thái Học mà thôi.
Thế là Lễ bộ trực tiếp ban thưởng Thẩm Lãng chức Quốc Tử Giám sinh.
Thẩm Lãng vẫn tỏ vẻ rất khó khăn: - Cái văn bằng này không đủ cứng rắn, điều này khiến ta đi sứ Khương quốc lo lắng lắm.
Lễ bộ khẽ cắn môi, ban tặng công danh cử nhân.
Dù sao ngươi cũng là người phải chết, cho công danh cử nhân cũng không quá đáng.
Ít nhất lúc đó Lễ bộ từ trên xuống dưới, đều nhất trí.
Đây là lần đầu tiên.
Công danh cử nhân là rất trân quý, dù cho công hầu đã xong xuôi, dù cho lập công lớn, ngươi cũng phải đàng hoàng thi khoa cử cho ta, không có khả năng trực tiếp ban thưởng công danh.
Bây giờ rõ ràng là tình huống đặc biệt.
Ai cũng biết, đi sứ Khương quốc đây là vì nước quên thân, cho nên hỏa tuyến cất nhắc cũng là lẽ đương nhiên.
Thẩm Lãng vẫn tỏ vẻ rất khó khăn: - Công danh cử nhân vẫn chưa đủ cứng.
- Điều này khiến ta đối mặt vua Khương, vẫn còn lo lắng chưa đủ, bằng không các ngươi thổi phồng ta thêm chút nữa đi?
Toàn bộ quan viên Lễ bộ liếc mắt, nghĩ: Thẩm Lãng nhà ngươi quá phận, gần giống nhau là được rồi.
Ngươi bị nghiện dọa nạt sao?
Chẳng lẽ ngươi muốn được ban tặng thân phận tiến sĩ?
Không có khả năng! Chết cũng không thể cho thân phận tiến sĩ.
Ngay lúc Thẩm Lãng cùng Lễ bộ giằng co.
Quốc quân cho một món lễ vật đến biệt viện họ Kim, Thẩm Lãng vừa mở ra xem, là một tảng đá, tảng đá cứng rắn vô cùng.
Ý của quốc quân đặc biệt rõ ràng.
Ngươi cảm thấy công danh cử nhân vẫn chưa đủ cứng rắn, vậy tảng đá này có đủ cứng rắn không?
Là đầu Thẩm Lãng nhà ngươi cứng, hay là tảng đá này của quả nhân cứng hơn?
Thế là, Thẩm Lãng liền sợ.
Tiếp nhận công danh cử nhân của Lễ bộ.
Từ nay về sau, Lãng gia chính là cử nhân.
Một ngày sau!
Quốc quân lại hạ chỉ, sắc phong Thẩm Lãng làm Chủ Bộ Hồng Lư Tự bát phẩm.
Rõ ràng là tiểu quan bé như hạt mè.
Hai ngày sau!
Quốc quân hạ chỉ lần nữa, ban thưởng Thẩm Lãng quan hàm Triêu Tán Lang.
Triêu Tán Lang này là quan hàm, không phải chức vị, là hư chức.
Ý đó chính là, cho ngươi tăng lên một bậc, từ nay về sau ngươi chính là từ thất phẩm.
Thẩm Lãng như vậy cũng là phá vỡ kỷ lục triều đình Việt quốc mấy thập niên qua.
Từ chức vị cử nhân, chỉ trong vòng năm ngày liền thăng lên một bậc, trở thành từ thất phẩm.
Tốc độ thăng quan này rất nhanh.
Thế nhưng không ai hâm mộ, bởi vì đây đều là kịch bản.
Lại qua hai ngày!
Quốc quân chính thức hạ chỉ!
Sắc phong Thẩm Lãng làm Chính Sử, dẫn đầu sứ đoàn, đi sứ Khương quốc, khiển trách vua Khương, nhất thiết không được làm tổn hại uy danh Việt quốc.
Đương nhiên, cái gọi là sứ đoàn cũng chỉ có một mình Thẩm Lãng, ngay cả phó sứ cũng không có.
Một trăm tên kỵ binh, hộ tống Thẩm Lãng ra khỏi cổng Chu Tước, trùng trùng điệp điệp đi Khương quốc.
Công chúa Ninh Diễm tiễn đưa trăm dặm!
Cuối cùng, nàng hô lớn về phía Thẩm Lãng: - Thẩm Lãng, ngươi làm vậy tốt lắm, ngươi là anh hùng.
- Ngươi yên tâm, sau khi ngươi chết, ta nhất định sẽ thay ngươi chăm sóc tiểu Băng thật tốt.
Lập tức, Thẩm Lãng nghiến răng nghiến lợi.
- Nàng hổ cái ngươi không biết nói chuyện thì cũng không cần lắm mồm.
- Tuy rằng lần này ngươi đi Khương quốc là cửu tử nhất sinh, nhưng cho dù có một tia hy vọng cũng phải sống trở về.
- Chúng ta là huynh đệ, ta nhất định sẽ bảo vệ tốt người nhà của ngươi.
- Thẩm Lãng, nhất định phải có hy vọng trong tim, nhất định phải liều mạng mà sống.
Tiếp đó, nàng công chúa hổ cái cảm thấy lời khích lệ của mình vẫn chưa đủ đô, chưa đủ tính thiết thực.
Thế là, nàng lớn tiếng hô to:
- Thẩm Lãng ngươi không phải là muốn ngủ ta sao? Chờ ngươi sống trở về, huynh đệ ta đây sẽ cho ngươi ngủ, Ninh Diễm ta đây nói là làm.
Thẩm Lãng rục rịch, ta thật vất vả nhịn xuống, nàng hổ cái ngươi đây là khiêu khích ta vượt quá giới hạn mà!
Một câu nói này, khiến Thẩm Lãng tiến vào giai đoạn thứ ba.
Từ chào cờ biến thành 'cứng'.
Ôi! Tin rằng không lâu sau, sẽ tiến vào giai đoạn thứ ba.
Ca ca Vân Mộng Trạch của ta, thật sự như thần nhân vậy!
Mà lúc này cái thần nhân này, ngay cả công chúa Ninh Diễm, cũng vẫy tay về phía Thẩm Lãng.
Sứ giả đế quốc Vân Mộng Trạch nói:
- Lãng đệ, lần đi Khương quốc ngoài ngàn dặm, nhất định phải nắm lấy cơ hội, phá vỡ cấm kỵ trong lòng, tìm được một bản thân hoàn toàn mới.
Khuyến khích ta vượt quá giới hạn, lại cũng có thể nói thanh lệ thoát tục như thế.
Ca ca ta thật không hổ danh là nhân tài!
...
Thời gian như nước chảy, năm tháng như thoi đưa.
Cuộc hành trình thật nhàm chán, lại không thể khoe khoang, vừa không có gái đẹp.
Bên trái là Đại Ngốc, bên phải là Hoàng Phượng.
Ở giữa là một Thẩm Thập Tam lén lút rình mò Hoàng Phượng!
Hai người này thật sự có gian tình.
Thập Tam?
Mắt ngươi mù từ bao giờ?
Ta không biết khẩu vị của ngươi lại nặng như vậy sao?
Cuộc sống không thể khoe mẽ, trôi qua thật nhanh!
...
Mười ngày sau!
Thẩm Lãng dẫn đầu sứ đoàn, mang theo mười mấy cái đầu người Khương, tiến vào Khương quốc!
- Ầm ầm ầm rầm...
Mặt đất bắt đầu rung chuyển.
Tiếp đó một nhánh kỵ binh Khương quốc như thủy triều ập tới, trong nháy mắt bao vây lấy Thẩm Lãng.
Một cô gái siêu cao, siêu khỏe, nhưng lại rất đẹp, nàng cưỡi một con bò trắng, hai hàng dạt ra.
Trong tay nàng cầm một thanh Thanh Long Yển Nguyệt Đao, tuyệt đối nặng hơn một trăm cân.
Thảo nào phải cưỡi bò, chiến mã căn bản không thể tải nổi.
- Ngươi chính là sứ giả Việt quốc Thẩm Lãng? - Nữ tướng Khương quốc lạnh lùng nói.
Thẩm Lãng nói:
- Chính là tại hạ!
Nữ tướng lạnh lùng nói:
- Bắt toàn bộ cho ta, lột da rút gân Thẩm Lãng đó, xả từng miếng thịt trên người hắn xuống cho chó ăn!
- Vâng!
Tiếp đó hơn một nghìn kỵ binh Khương quốc quỷ khóc sói gào, vung vẩy loan đao, xông về phía sứ đoàn Thẩm Lãng.
Thẩm Lãng lớn tiếng nói:
- Công chúa Arunana, mọi người là người một nhà, người một nhà! Sau lưng ta là Đại Ngốc, ngài thấy chứ? Hắn chính là chồng ngài đó?
- Đại Ngốc, còn không ra gặp mặt nương tử của ngươi?