Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 215: Đại Ngốc biết yêu! Thẩm Lãng đối đầu Khương Vương!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 215 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hơn hai mươi ngày trước, các võ sĩ trong đoàn sứ thần nước Khương đã đốt cháy Thánh miếu của Việt quốc. Tin tức về việc họ bị bắt giữ nhanh chóng truyền đến tai Khương Vương.
Không chút chần chừ, ông ta lập tức phái sứ giả đến Việt quốc với một thông điệp duy nhất.
Mau chóng thả người của chúng ta, nếu không sẽ khai chiến!
Không chỉ vậy, những yêu cầu trước đây của chúng ta vẫn giữ nguyên.
Yêu cầu gì ư?
Đó là đòi Việt quốc cống nạp ba mươi vạn lượng vàng, cùng với số lượng lớn tơ lụa, lá trà, v.v...
Khương Vương chính là người như vậy, ngang ngược và hung hãn.
Đành chịu thôi!
Ông ta quá mạnh.
Sức chiến đấu của Khương Vương được miêu tả như thế nào ư?
Một đời chiến thần!
Đương nhiên, không phải nói binh pháp của ông ta thần sầu.
Thực tế, tài năng thống lĩnh binh mã của ông ta đặc biệt xuất sắc. Dù không phải người đọc thuộc binh thư, nhưng khí chất trời sinh của ông ta đủ khiến người khác phải run sợ.
Vậy trên chiến trường, ông ta lợi hại đến mức nào?
Hãy tham khảo Cừu Yêu Nhi!
Đương nhiên, xét cho cùng thì Cừu Yêu Nhi vẫn lợi hại hơn, bởi vì nàng còn trẻ, mới hai mươi chín tuổi. Còn Khương Vương đã bốn mươi chín tuổi. Chắc chắn chỉ trong năm sáu năm nữa, Cừu Yêu Nhi sẽ mạnh hơn ông ta rất nhiều.
Nhưng ít nhất hiện tại, sức chiến đấu của Khương Vương là phi thường, kinh thiên động địa.
Nếu không thì Khương quốc, một đất nước nhỏ bé như vậy, sao có thể ngang ngược đến mức khiến các nước khác phải oán thán?
Rõ ràng đã khiến một quốc gia lớn mạnh như Việt quốc phải dùng tiền để mua lấy sự bình yên.
Hơn nữa, không chỉ Việt quốc, nước Sở cũng phải dùng tiền để mua bình an.
Khi Khương Vương biết sứ thần do mình phái đi đã đốt cháy Thánh miếu của Việt quốc, ông ta hiểu rõ hậu quả nghiêm trọng đến mức nào.
Điều này tương đương với việc thần miếu Tuyết Sơn của Khương quốc bị đốt phá.
Nhưng ông ta vẫn không bận tâm, đốt thì cứ đốt thôi.
Mau chóng thả người, bồi thường tiền, nếu không sẽ đánh ngươi.
Mặc dù hiện giờ toàn bộ Khương quốc đang bùng phát bệnh đậu mùa, nhưng nói đánh Việt quốc các ngươi thì vẫn thừa sức đánh.
Thế nhưng, năm ngày sau!
Sứ thần của Khương quốc còn chưa kịp đến Việt quốc thì Khương Vương đã nhận được một tin tức mới.
Hơn mười tên người nước Khương đã đốt cháy Thánh miếu của Việt quốc đều đã bị chém đầu.
Ngay lập tức, Khương Vương nổi trận lôi đình!
Arugan ta đây chưa từng bị sỉ nhục như thế.
Chỉ có ta giết sứ giả của người khác, chưa từng có ai dám giết sứ giả của ta.
Người ta thường nói hai nước giao chiến không chém sứ giả, nhưng đối với Khương quốc, quy tắc này hoàn toàn không tồn tại.
Họ giết sứ giả của nước khác cứ như chơi trò chém trái cây, muốn giết lúc nào thì giết.
Lâu dần, các nước khác cũng chẳng còn phái sứ giả đến nữa.
Chẳng biết chút quy tắc nào cả.
Cũng chính vì vậy, gia tộc họ Tô mới độc quyền ngoại giao giữa Việt quốc và Khương quốc.
Nhưng khi biết đoàn sứ thần của mình bị giết sạch, Khương Vương không thể chịu đựng được.
Chỉ có ta mới được giết sứ thần của nước khác, người khác sao có thể giết sứ thần của ta?
Khương Vương Arugan không nói hai lời, lập tức hạ lệnh cho thái tử Arutai của Khương quốc tập hợp năm nghìn kỵ binh, chuẩn bị tiến vào Việt quốc.
Đừng tưởng Khương quốc của ta đang bị dịch bệnh đậu mùa mà yếu hèn, muốn run rẩy là run rẩy được ngay.
Đánh cái lũ gà mờ Việt quốc các ngươi chỉ cần năm nghìn kỵ binh là đủ, dù sao cũng chỉ là đốt phá, giết chóc, cướp bóc mà thôi.
Cũng chính vào thời điểm này.
Sứ giả của gia tộc họ Tô đã tiến vào hoàng cung Khương quốc.
Không nói hai lời, dâng mười vạn lượng vàng!
Xin đại vương tạm nguôi cơn giận lôi đình, hãy giết một người trước rồi tính.
Giết ai?
Sứ giả Việt quốc Thẩm Lãng.
Dĩ nhiên, thực tế lúc này chỉ dụ Thẩm Lãng đi sứ Khương quốc còn chưa được ban xuống.
Khương Vương nhận vàng.
Thế nhưng vẫn phải xuất binh để giáo huấn Việt quốc.
Họ Tô bày tỏ: Đại vương hãy giết sứ giả Việt quốc Thẩm Lãng trước rồi hẵng xuất binh, như vậy gia tộc họ Tô chúng ta sẵn lòng dâng thêm mười vạn lượng vàng.
Thế là Khương Vương đè nén cơn căm giận ngút trời, chờ đợi Thẩm Lãng đến.
Vài ngày trước, ông ta xác nhận sứ giả Việt quốc Thẩm Lãng đã xuất phát đến Khương quốc.
Không chỉ vậy, hắn còn mang theo hơn mười cái đầu của các võ sĩ trong đoàn sứ thần Khương quốc đến.
Khiêu khích!
Sự khiêu khích chưa từng có từ trước đến nay.
Khương Vương sát khí ngút trời, hoàn toàn nổi giận!
Muốn băm toàn bộ những người trong đoàn sứ thần Việt quốc thành thịt băm.
Và ngay lúc này, công chúa địa ngục của Khương quốc, Arunana, chủ động xin đi giết giặc, sẵn lòng dẫn binh chém sạch đoàn sứ thần Việt quốc, băm sứ giả Thẩm Lãng kia cho chó ăn.
Khương Vương đồng ý.
Vì vậy, đoàn sứ thần của Thẩm Lãng vừa tiến vào Khương quốc đã bị kỵ binh của công chúa địa ngục bao vây.
Công chúa Khương quốc Arunana mang lòng muốn giết Thẩm Lãng, hoàn toàn giống hệt phụ vương của nàng.
Việt quốc yếu ớt thế này mà dám giết võ sĩ đoàn sứ thần của ta sao?
Hơn nữa còn dám phái sứ giả, mang theo hơn mười cái đầu của dũng sĩ quốc gia chúng ta đến ư?
Đúng là tự tìm đường chết.
Khi nàng định băm Thẩm Lãng cho chó ăn.
Chợt nghe hắn gọi 'Đại Ngốc!'
Đại Ngốc?
Không phải cái tên mà sư phụ nói sẽ ra mắt ta sao?
Ngay lập tức, Arunana quay sang nhìn Đại Ngốc.
Ối trời ơi!
Cao như thế sao?
Arunana ta đây chưa từng thấy người đàn ông nào cao hơn mình, vậy mà bây giờ lại có.
Đại Ngốc nghe Thẩm Lãng nói xong, cũng không khỏi quay sang nhìn Arunana.
Trong nháy mắt!
Đại Ngốc đã yêu!
Đương nhiên, nguyên nhân của tình yêu này vô cùng phức tạp.
Đầu tiên, sư phụ Chung Sở Khách không ngừng nhấn mạnh rằng, cô gái này là vợ của y.
Dọc đường đi, Thẩm Lãng cũng không ngừng nhấn mạnh, cô gái này là vợ của đệ.
Đại Ngốc là kẻ toàn cơ bắp, trong lòng y sớm đã coi người vợ chưa từng gặp mặt là duy nhất trong đời mình.
Y ngây thơ và thuần túy là như vậy.
Đương nhiên, xã hội hiện đại cũng có rất nhiều trạch nam (neet), thậm chí chưa từng gặp mặt đối phương ngoài đời, chỉ trò chuyện online đã yêu say đắm, hơn nữa còn tưởng tượng đối phương hết sức hoàn mỹ, mỗi ngày đều mất hồn mất vía.
Chỉ có điều, trạch nam ở xã hội hiện đại thường là do các chứng rối loạn tâm lý và sự cô đơn mà ra.
Còn Đại Ngốc thì thuần túy thật sự.
Thậm chí y còn không tưởng tượng ra hình dạng cô dâu tương lai của mình sẽ như thế nào.
Y thiếu năng lực tưởng tượng.
Bởi vì đời này y chỉ tiếp xúc qua mấy người phụ nữ mà thôi: mẹ kế, Kim Mộc Lan, tiểu Băng, công chúa Ninh Diễm.
Mẫu hình quá ít, thiếu không gian để tưởng tượng.
Thế nhưng vừa thấy Arunana.
Mắt Đại Ngốc chợt sáng rực, tim đập loạn xạ.
Trời!
Cô gái này cao lớn như vậy, khỏe mạnh thế này, đẹp đến mức này.
Ta thật sự quá thích nàng.
Đây là người con gái ta muốn, đây là người đàn bà mà Đại Ngốc ta đây muốn gắn bó suốt đời.
Y lập tức ngơ ngác nói:
- Tức phụ (*), ta là Đại Ngốc.
(*) Dùng để chỉ những người con gái đã kết hôn, hoặc gọi con dâu, nàng dâu. Nếu nhân vật chưa kết hôn thì có vài nghĩa như người con gái dịu dàng bình tĩnh, chín chắn hơn tuổi ; người con gái không giỏi giang nhưng hay ra vẻ; người chỉ đâu đánh đấy, cực kỳ biết nghe lời - hoặc người hay bị bắt nạt, dễ khóc. Ở cách xưng hô của Đại Ngốc là có cả hai nghĩa cô dâu và người con gái chín chắn hơn tuổi.
Arunana dừng lại, quan sát kỹ Đại Ngốc từ trên xuống dưới:
- Ngươi chính là đồ đệ của Chung Sở Khách ư?
Đại Ngốc nói:
- Ừ, ta là đệ tử đóng cửa (*) cho sư phụ, nàng cũng mỗi ngày đóng cửa cho sư phụ ư?
(*) Nguyên gốc là đệ tử quan môn cũng có thể gọi là đồ đệ chân truyền nhưng Đại Ngốc nhầm là loại đệ tử có nhiệm vụ đóng cửa cho sư phụ.
Arunana đã nhận ra, đó là một kẻ ngu si.
- Ngươi đến ra mắt ta ư?
Đại Ngốc nói:
- Ra mắt là gì?
Thẩm Lãng ở bên cạnh nói:
- Chính là muốn cưới nàng, ngủ với nàng, sinh con!
Đại Ngốc ra sức gật đầu nói:
- Đúng, ta đây muốn kết hôn với nàng, ngủ với nàng, sinh con.
Nghe những lời này, mọi người nhất thời ồ lên cười phá.
Trong khoảnh khắc, bầu không khí căng thẳng ban đầu biến mất không còn tăm hơi.
Thế nhưng trong nháy mắt, tất cả mọi người không dám cười nữa, cố gắng nín hẳn.
Bởi vì khuôn mặt công chúa Arunana đã lạnh đi.
Lúc này, đừng nói đùa, phải im lặng ngay lập tức, dù có muốn đánh rắm hay đi tiểu cũng phải nín lại ngay.
Công chúa Khương quốc Arunana nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Thằng ngu kia, ngươi muốn tương thân với ta ư? Hãy đỡ ta ba chiêu, mới có tư cách đó!
Thẩm Lãng mừng rỡ.
Đại Ngốc không có bản lĩnh gì khác, nhưng bản lĩnh đỡ đòn thì tuyệt đối là hạng nhất.
Chiêu thứ nhất!
Ngay lập tức, Arunana chợt xông tới, trong tay giơ Thanh Long Yển Nguyệt Đao nặng hơn một trăm cân, chợt bổ xuống.
Lực lượng này!
Quả thực kinh người!
Đại Ngốc bản năng giơ Huyền Thiết Côn lên.
Ta đỡ!
- Choang!
Một tiếng vang thật lớn!
Tia lửa văng khắp nơi.
Thân thể Đại Ngốc chợt lay động một cái.
Mặt đất vững chắc dưới chân y liền rạn nứt.
- Chiêu thứ hai!
Công chúa Khương quốc Arunana vung Thanh Long Yển Nguyệt Đao, như một cơn gió lốc, chém ngang tới.
Đại Ngốc lại nhanh chóng đón đỡ.
Ta cản!
- Rầm!
Thân thể y kịch liệt lay động.
Nhưng vẫn rõ ràng đỡ được chiêu thứ hai.
Arunana rõ ràng kinh ngạc.
Cho đến nay, những người cùng trang lứa từng chiến đấu với nàng, trừ thái tử Arutai ra, căn bản không ai có thể chống đỡ nổi một chiêu của nàng.
Kẻ tên Đại Ngốc trước mắt này, rõ ràng nhỏ hơn mình năm tuổi mà lại lợi hại đến vậy ư?
- Thử xem ngươi có đỡ nổi chiêu thứ ba của ta không.
Tiếp đó, Công chúa Arunana xuất ra tuyệt chiêu.
Tha Đao Thuật!
Vừa rồi bất kể là chém hay bổ, đều là trong nháy mắt.
Còn Tha Đao Thuật, thì từ từ dồn sức mạnh lại, tấn công không ngừng.
- Xoẹt...
Tuyệt chiêu Tha Đao Thuật.
Đại Ngốc vẫn chặn!
Chỉ có điều, Huyền Thiết Côn trong tay y rõ ràng bị mòn đi một lớp.
Dưới ánh mặt trời, tia lửa không ngừng bắn ra.
Không chỉ vậy, toàn bộ Huyền Thiết Côn nóng đến mức muốn nướng chín da thịt.
Bởi vì năng lượng của ba chiêu này quá khổng lồ, cộng thêm Tha Đao Thuật sau cùng, sự va chạm kịch liệt đã sinh ra nhiệt.
Thế nhưng, Đại Ngốc vẫn không nhúc nhích.
Rõ ràng đã đỡ được ba chiêu của công chúa địa ngục này.
Chỉ có điều, hổ khẩu hai tay y đều nứt ra, máu chảy không ngừng.
Khóe miệng cũng tràn ra một ngụm máu tươi.
Thẩm Lãng không khỏi khâm phục, vị công chúa Khương quốc này quả thực rất cường hãn.
Lại đánh Đại Ngốc đến chảy máu, hơn nữa còn bị nội thương.
Đại Ngốc lợi hại đến mức nào, Thẩm Lãng lúc này đã hiểu rõ.
Nhưng mà, trận chiến này đối với Đại Ngốc có chút không công bằng, rốt cuộc Công chúa Arunana lớn hơn y năm tuổi, hơn nữa đã luyện võ hai mươi năm.
Luận huyết mạch thiên phú, chắc chắn Đại Ngốc hơn hẳn.
Nhưng mà, Đại Ngốc cuối cùng đã đỡ được ba chiêu.
Bây giờ, hai người các ngươi có thể tương thân rồi.
Không ngờ, lại ra mắt ngay trong trường hợp này.
Công chúa Arunana nói:
- Đại Ngốc, ngươi đỡ được ba chiêu của ta, bây giờ chúng ta có thể tương thân.
Đại Ngốc ngạc nhiên.
Bây giờ là được rồi ư?
Nhị Ngốc nói ra mắt chính là kết hôn, sau đó ngủ, cuối cùng sinh con ư?
Chính là ta có biết gì đâu!
Arunana nói:
- Ta là Arunana, là công chúa Khương quốc, đệ tử đại tông sư Tuyết Ẩn.
Đại Ngốc:
- Ta là Đại Ngốc, đệ tử quan môn của Chung Sở Khách.
Ban đầu y còn muốn lặp lại một câu, rằng bản thân mỗi ngày đều "đóng cửa", thế nhưng với trí tuệ không nhiều, y vẫn cảm thấy không nên nói ra thì hơn.
Giống như quy trình ra mắt thông thường, đôi bên bắt đầu tự giới thiệu.
Là một khởi đầu tốt đẹp, Thẩm Lãng đặc biệt vui mừng.
Đôi nam nữ này, đơn giản là trời đất tạo nên một đôi.
Thế nhưng...
Arunana nói:
- Được rồi, kết thúc ra mắt, ta ghét ngươi, đi thôi!
Đại Ngốc sững sờ:
- Hả?
Thẩm Lãng ngạc nhiên:
- Hả?
Buổi ra mắt thế này mới vừa bắt đầu đã kết thúc rồi ư?
Cũng quá nhanh rồi đó!
Chuyện xem mắt trong xã hội hiện đại, nam nữ đôi bên tự giới thiệu xong xuôi, còn hỏi có nhà có xe hay không, lương một năm bao nhiêu, tiền gửi ngân hàng bao nhiêu mà.
Ngươi đây cái gì cũng không hỏi, liền loại luôn Đại Ngốc chúng ta ư? Đây coi như là cả vòng đều tắt đèn (*).
(*)câu này vốn để chỉ một gameshow hẹn hò có tên If You Are the One (Nếu bạn là người duy nhất – bản Trung có tên Không thành thật, chớ quấy rầy) được sản xuất bởi đài truyền hình Giang Tô và quay tại Nam Kinh. Đại loại sẽ có một chàng trai xuất hiện, 24 cô gái sẽ bấm nút chọn hay không chọn, sau đó bắt đầu trò chuyện hẹn hò nói lời yêu đương.
Arunana tiếp tục giơ Thanh Long Yển Nguyệt Đao lên, hét lớn:
- Việt quốc dám giết sứ thần của ta, chém sạch đoàn sứ thần Việt quốc đi!
- Thẩm Lãng, chịu chết đi!
Tiếp đó, đại đao của nàng tiếp tục chợt chém về phía Thẩm Lãng.
Thẩm Lãng kinh ngạc giật mình.
Con ả này, còn mặt dày không biết xấu hổ thế này sao?
Thẩm Lãng lớn tiếng nói:
- Công chúa điện hạ, ta có thể giúp các ngươi chữa khỏi bệnh đậu mùa, giải trừ nguy cơ diệt quốc của các ngươi.
Công chúa Arunana ngẩn ngơ.
Đối với bệnh đậu mùa ở Khương quốc, ngay cả nàng cũng cảm thấy sợ hãi.
Bởi vì dù võ công cao đến mấy cũng vô ích, một khi mắc bệnh đậu mùa, chết vẫn cứ là chết.
Hơn nữa, toàn bộ Khương quốc đều có từng đợt người ngã xuống chết đi.
Hôm nay đã có hơn hai vạn người chết.
Còn có càng ngày càng nhiều người bị lây nhiễm, thậm chí trong đội ngũ kỵ binh tinh nhuệ nhất cũng có người nhiễm bệnh.
Hôm nay, ngay cả phụ vương cũng không dám giết người nữa.
Nếu cứ giết tiếp nữa, Khương quốc không biết phải giết chết bao nhiêu người.
Thậm chí ba đứa con trai của phụ vương đã bị lây nhiễm.
Bệnh đậu mùa này quả thực chính là trời phạt, quả thực là lưỡi hái của tử thần, điên cuồng thu hoạch sinh mệnh.
Nếu như ai có thể chữa khỏi bệnh đậu mùa, đó chính là cứu vãn Khương quốc, vậy thì gần như là thần tiên.
Thế nhưng...
Arunana không tin tên tiểu bạch kiểm trước mắt này.
Bởi vì, đã có mấy chục người nói có thể chữa bệnh đậu mùa nhưng toàn là kẻ lừa đảo, tất cả đều đã bị giết!
- Ta không tin, tiểu bạch kiểm chịu chết đi!
Arunana rống to hơn, tiếp đó chém xuống một đao.
Đại Ngốc chợt đón đỡ.
Ta cản!
Ta cản!
Ta cản!
Sau khoảng mười mấy đao, công chúa Arunana thở hồng hộc.
Hai chân Đại Ngốc đều lún sâu xuống mặt đất mấy tấc, cả người giống như lùn đi một đoạn.
Hai tay y máu thịt lẫn lộn, khóe miệng cũng toàn là máu.
Đại Ngốc thực sự đã đến giới hạn của mình, công chúa Arunana này quá mạnh mẽ.
Thế nhưng, y tuyệt đối sẽ không để bất cứ kẻ nào làm tổn thương Nhị Ngốc.
Dù cho là vợ cũng không ngoại lệ.
Công chúa Arunana không dám tin nhìn Đại Ngốc.
Kẻ ngu này lợi hại như vậy ư?
Thậm chí ngay cả đỡ được mười mấy đao của bản thân nàng ư? Hai tay của nàng đều có chút run.
Nàng vừa khâm phục vừa không khỏi phẫn nộ, hét lớn:
- Còn đứng ì ra đó làm gì? Xông lên chém chết đoàn sứ thần Việt quốc đi chứ!
- Giết!
Ra lệnh một tiếng, hơn một nghìn kỵ binh tiếp tục vung vẩy loan đao, điên cuồng xông thẳng về phía mấy trăm võ sĩ trong đoàn sứ thần của Thẩm Lãng.
Mấy trăm võ sĩ bên cạnh Thẩm Lãng có một nửa là do Việt quốc phái đến, một nửa còn lại là người của Thiên Đạo hội và tư quân của gia tộc họ Kim.
Tuy rằng đều vô cùng tinh nhuệ, nhưng tuyệt đối không thể đánh lại hơn một nghìn kỵ binh Khương quốc.
Sức chiến đấu của kỵ binh Khương quốc quả thực rất kinh người.
Một khi xung phong, có thể giết sạch mấy trăm võ sĩ bên cạnh Thẩm Lãng.
Tình huống vô cùng nguy cấp.
Ngay lập tức, Thẩm Lãng hô lớn:
- Đại tông sư, không sai biệt lắm, nên hiện thân đi!
Nếu không hiện thân, thì chết đi. Ông dọc đường đi đều theo chúng ta, ta biết ngay rồi mà.
Nhưng mà, đại tông sư Chung Sở Khách không hiện thân.
Ngược lại, trong không khí xuất hiện một làn hương thơm quyến rũ.
Trong nháy mắt!
Cổ công chúa Arunana co rụt lại, xoay người định bỏ chạy.
Mùi hương quen thuộc.
Người nàng sợ nhất đã đến.
Sư phụ, đại tông sư Tuyết Ẩn.
Cuối cùng nàng vì trốn xuống núi, cho nên đã đánh thuốc mê sư phụ.
Đương nhiên, nàng còn cho rằng thuốc mê của mình có tác dụng mới ghê chứ.
- Ruru, dừng tay!
Một giọng nói cực kỳ êm dịu vang lên.
Vừa mới nghe được giọng nói này, Thẩm Lãng đều có chút muốn say mê.
Thanh âm này thật là... quá dịu dàng động lòng người.
Thẩm Lãng chưa từng nghe qua giọng nói dịu dàng đến thế.
Giống như gió xuân an ủi, giống như mây trắng nhẹ lướt.
Hắn không khỏi ngạc nhiên.
Đại tông sư Tuyết Ẩn hình như tuổi tác không nhỏ, nghe thanh âm này rõ ràng mới hai ba mươi tuổi.
Chẳng lẽ là lão yêu bà có giọng thiếu nữ?
Thanh âm này thật giống như có ma lực vậy, nhưng lại tinh khiết vô cùng, không phải kiểu lộn xộn của bọn ma nữ đâu.
Mà là tinh khiết phát ra từ nội tâm.
Cái đó và Ninh Khiết chẳng hề giống nhau.
Thanh âm này khiến người ta nghe rồi say mê, có sự ngưỡng mộ.
Còn Ninh Khiết?
Chính là một gái già vẫn còn zin khiến người ta không ham muốn chút nào, thoạt nhìn gió nhẹ mây nhạt, kỳ thực tràn đầy cảm giác tang thương chết chóc, năng lượng tiêu cực khắp nơi.
Cho nên, nàng mới gọi là Ninh không cứng, dẫu có đẹp đến đâu cũng chẳng thấy thích, chẳng khác gì tảng đá tạc thành mỹ nhân, ngươi ngủ thế nào được?
(*) Chú thích của Mèo Thầy Mo: Nói là nói vậy thôi chứ ngày xưa ở khu vực ký túc xá trường cũ của Mèo có tay thần kinh ấy ấy với mấy bức tượng nữ khỏa thân trong đấy.
Mà giọng nói của đại tông sư Tuyết Ẩn không hề giống.
Tràn trề ấm áp, tràn đầy năng lượng chính nghĩa tuyệt đối.
Đây mới gọi là thật tinh khiết.
Nghe được thanh âm của sư phụ sau đó, Arunana trong nháy mắt đầu hàng.
Tay nàng bản năng giơ lên.
Thế giới này nàng có thể từ chối bất cứ ai, chỉ là không thể từ chối sư phụ.
Bởi vì sư phụ thật sự quá tốt, quá hoàn mỹ.
Arunana yêu sư phụ nhiều lắm, siêu yêu.
Nếu không thì nàng vì sao phải bỏ chạy xuống núi, cũng là bởi vì không thể nào từ chối sư phụ.
Nhỡ đâu sư phụ chỉ vào một người đàn ông nói, 'Ruru, con sẽ gả cho người này.'
Arunana lại không thể cự tuyệt, lại không muốn đồng ý thì phải làm sao?
Chỉ có thể bỏ chạy thôi.
- Thẩm Lãng, ngươi thật sự có thể trị bệnh đậu mùa ư? – Giọng của đại tông sư Tuyết Ẩn vang lên lần nữa.
Thanh âm này thật là khiến người ta cảm thấy thân mật, một chút cũng không có cảm giác đại tông sư cao cao tại thượng, khiến người ta nghĩ tới mối tình đầu.
Thẩm Lãng đáp:
- Ta có thể trị bệnh đậu mùa, ta có thể cứu vô số người.
Tuyết Ẩn thở dài một tiếng.
Nàng vốn thực sự không muốn đi gặp Khương Vương.
Bởi vì, Khương Vương đặc biệt si mê nàng.
Nói đúng hơn, những người từng gặp nàng, trên cơ bản đều có thể si mê nàng.
Chung Sở Khách cho đến bây giờ không dám nói ra khỏi miệng, nhưng đến bây giờ vẫn ở một mình chưa lập gia đình.
Đến tận bây giờ, cũng không biết có bao nhiêu đàn ông vì Tuyết Ẩn mà cô độc sống quãng đời còn lại, chính nàng cũng cảm thấy mình làm bậy.
Thế nhưng cũng không thể vì cảm động mà đi chấp nhận một người đàn ông.
Nàng, Luy Tổ cũng là nữ nhân đẹp nhất thế hệ này.
Đời kế tiếp chính là công chúa Ninh Hàn.
- Vậy được, ta đây phải đi gặp Khương Vương, để cho hắn dù bất cứ điều gì cũng không thể giết ngươi. - Đại tông sư Tuyết Ẩn nói.
Thẩm Lãng khom người nói:
- Cảm ơn Thần Tiên cô cô.
Ngay lập tức, ánh mắt mọi người xung quanh đều đổ dồn về phía hắn.
Cho tới bây giờ chưa từng thấy người không biết xấu hổ như vậy.
Thẩm Lãng cười nhạt, ta đã vô cùng khắc chế, bản thân ta nghĩ gọi 'tỷ tỷ'.
- Không cần cảm ơn, trời cao có đức hiếu sinh.
Giọng của đại tông sư Tuyết Ẩn càng ngày càng xa.
Sư phụ đi rồi, Arunana thở dài một hơi, sư phụ chung quy không nói gì về chuyện thuốc mê, Ruru ta đây xem như là tránh được một kiếp.
Tiếp đó, nàng nhìn chằm chằm Thẩm Lãng nói:
- Thứ tiểu bạch kiểm như ngươi một chút cũng không tin được.
- Quân đâu, bao vây đoàn sứ thần Việt quốc lại, áp giải đi gặp phụ vương!
Một ngày sau.
Công chúa Arunana áp giải đám người Thẩm Lãng, tiến vào cung điện của Khương Vương.
Hoàng cung cổ kính xa xưa.
Đặc biệt vĩ đại, đặc biệt băng giá, cũng vô cùng dữ tợn.
Khắp nơi đều toát lên vẻ uy nghi.
Hơn nữa bầu không khí rất quái dị, trực tiếp dát vàng trên đá đen là thứ gì vậy?
Toàn bộ hoàng cung màu đen, nhưng phía trên mái hiên lại có sắc vàng.
Gu thẩm mỹ này cũng rõ ràng bá đạo.
Bệnh đậu mùa ở Khương quốc rõ ràng quá nghiêm trọng, dọc theo con đường này Thẩm Lãng nhìn thấy rất nhiều bộ lạc trực tiếp chết hết.
Trên mặt đất khắp nơi đều là xác chết bị đốt cháy, chất thành núi nhỏ.
Đám người kia thực sự chẳng biết vệ sinh là gì, chỉ một đợt bệnh đậu mùa đã bùng nổ nghiêm trọng như vậy.
Thảo nào Châu Âu xưa kia, chỉ vì bệnh dịch hạch mà chết một phần ba dân số.
Điều kiện vệ sinh nơi đây, so với Việt quốc quả thực kém xa.
Quả nhiên là người man rợ, không thể sánh bằng văn minh rực rỡ của vương triều Đại Viêm.
Khương quốc, tộc Sa Man, các nước Tây Vực đều không thuộc về vương triều Đại Viêm.
Cho nên vua của những nước nhỏ này xưng vương xưng bá, cũng không cần qua thiên tử sắc phong.
Bị các nước phương đông coi là man di.
Nhưng mà văn minh phương Đông có một đặc điểm, một khi văn minh thì sẽ không dã man, ở một mức độ nào đó cũng khiến cho sức chiến đấu của mỗi chiến binh sẽ giảm xuống.
Luận về người vũ dũng, vẫn là Khương quốc mạnh mẽ hơn.
Đương nhiên, tộc Sa Man cũng rất mạnh.
Đi tới cung điện to lớn, Arunana la lớn:
- A cha, tiểu bạch kiểm sứ giả Việt quốc đến rồi, ngài có muốn gặp hắn không? Có muốn làm thịt hắn không?
Thẩm Lãng ngay lập tức liếc xéo Đại Ngốc một cái.
Đồ không có bản lĩnh gì cả, ngay cả vợ mình đều không quản được, lại còn đối với ta kêu đánh kêu giết.
Đại Ngốc còn uể oải hơn cả Thẩm Lãng.
Bởi vì y đã cảm nhận được sự tan nát cõi lòng.
Ngày này, ánh mắt của y lúc nào cũng nhìn chằm chằm Arunana.
Thế nhưng, đối phương thậm chí cũng không thèm nhìn y lấy một cái, hoàn toàn coi như y không tồn tại.
Đúng là tương tư đơn phương rồi!
Ở một mức độ nào đó, Đại Ngốc xem như là thất tình.
- Để hắn vào đây! - Bên trong truyền đến thanh âm của Khương Vương Arugan.
Thẩm Lãng tiến vào đại điện hoàng cung Khương quốc.
Thực sự không ngờ, đại điện của tiểu quốc như thế này lại còn lớn hơn, cao hơn cả Việt quốc.
Quả thực có thể gọi là rộng rãi đồ sộ.
Chỉ có điều toàn bộ đều là tảng đá xây thành, một chút vật liệu gỗ cũng không có, có vẻ đặc biệt giá rét lạnh lẽo.
Thậm chí ngay cả ngai vàng, cũng là tảng đá khắc thành, tiếp đó thếp vàng ở phía trên.
Thẩm Lãng gặp được Khương Vương!
Quả nhiên y hệt như lời đồn.
Rõ ràng là người đàn ông hùng vĩ như một ngọn núi.
Hùng tráng vô cùng, thảo nào sinh ra đứa con gái cao to như Arunana.
Ông ta không quá cao như Đại Ngốc nhưng cũng tầm hai mét mốt,
Toàn thân cơ bắp đen bóng, như những cục sắt vậy, bên trong tràn đầy sức mạnh như muốn bùng nổ.
Trên người ông ta không mặc vương bào gì, cũng chỉ là một bộ giáp sắt vô cùng uy mãnh.
Đúng là nhân vật như chiến thần.
Chính là người đàn ông này, mang theo một tiểu quốc mà khiến các nước khác oán trời oán đất.
Đánh Tây Vực, đánh nước Sở, đánh nước Việt, đánh tộc Sa Man.
Cái nào ông ta cũng dám đánh.
Ta thấy người nào không vừa mắt liền đánh người đó.
Chính là người đàn ông này, hàng năm đều đe doạ nước Việt, đe doạ nước Sở, để hai nước này dùng tiền mua sự yên tĩnh.
Bởi vì sát khí quá nặng, cho nên khi Thẩm Lãng cách ông ta còn mấy chục mét thì đã có một cảm giác không thoải mái vô cùng.
Hắn bản năng dùng thị lực X quang chiếu một cái, muốn nhìn thử xem người đàn ông như vậy có "tiền vốn" hùng hậu hay không.
Kết quả!
Quả thực khiến nam nhân thiên hạ phải tự ti.
Thực sự lớn cỡ con lừa.
Em gái và con gái của Tô Nan đồng loạt gả cho người đàn ông này.
Thẩm Lãng vì các nàng mặc niệm mấy phút.
Lúc sinh hoạt vợ chồng có thể đau đớn như chịu hình phạt vậy.
Vị Khương Vương này bởi vì giết người như chuyện vặt, cho nên lúc ông ta nhìn người, cũng giống như liếc nhìn đống xương, nhìn người chết vậy.
Nếu không phải Thần nữ Tuyết Ẩn đi cầu tình, Khương Vương vốn không muốn gặp Thẩm Lãng, trực tiếp đã hạ lệnh băm hắn cho chó ăn.
- Sứ giả Việt quốc Thẩm Lãng, bái kiến Khương Vương! - Thẩm Lãng khom người nói:
- Ta có thể trị bệnh đậu mùa, ta có thể cứu mấy chục vạn con dân của ngài, ta có thể cứu Khương quốc của ngài.
Đối mặt loại vua như vậy, Thẩm Lãng lựa chọn đi thẳng vào vấn đề.
Tuyệt đối không nên vòng vo, người như thế giết người như ngóe, là bạo quân thiết huyết, không có bất kỳ kiên nhẫn nào.
- Không cần. - Khương Vương nói:
- Đã có người, người này đã thành công chữa hết bệnh đậu mùa cho con trai ta.
Thẩm Lãng kinh ngạc.
Có người trị bệnh đậu mùa ư? Hơn nữa lại đi trước Thẩm Lãng một bước ư?
Hôm qua Arunana nói rằng, không biết có bao nhiêu người tiến vào Khương quốc nói là bản thân sẽ trị bệnh đậu mùa, nhưng cũng toàn là phường bịp bợm bị giết sạch rồi.
Lại có người thành công chữa hết ư?
Không thể nào đâu? Tuyệt đối không có khả năng!
Khương Vương nói:
- Tô Nan truyền tin cho ta, mười mấy võ sĩ Khương quốc của ta sở dĩ đi đốt cháy Thánh miếu Việt quốc, sở dĩ phải chết, hoàn toàn là bởi vì âm mưu của ngươi, là ngươi hại chết dũng sĩ Khương quốc của ta? Có chuyện như vậy ư?
- Nghĩ kỹ rồi hẵng trả lời, ngươi chỉ có cơ hội một lần, liên quan đến sống chết.
Thẩm Lãng gần như không chút chần chừ nào, đáp ngay tức thì:
- Đúng, là âm mưu của ta, là ta để cho bọn họ đốt cháy Thánh miếu Việt quốc, coi như là ta hại chết bọn họ.
Khương Vương ánh mắt như kiếm, chợt co rụt lại, giống như kiếm khí hữu hình đâm người vậy.
- Ngươi nhận là tốt rồi, vậy chuyện ta đồng ý Thần nữ Tuyết Ẩn liền có thể làm được. - Khương Vương nói:
- Ta không giết ngươi, nhưng cần ngươi đưa ra một lựa chọn!
Khương Vương phất phất tay.
Ngay lập tức hai người bị áp giải tới.
Một là Hoàng Phượng, một là Thẩm Thập Tam, đều là cận vệ của Thẩm Lãng.
Khương Vương nói:
- Ngươi chọc giận ta, ta lại đồng ý Tuyết Ẩn không giết ngươi! Nhưng không giết người thì khó giải mối hận trong lòng của ta. Hai tên thuộc hạ này ngươi lựa chọn một người sống sót, một người khác lột da rút gân băm cho chó ăn!
Khương Vương dùng ngôn ngữ, tràn đầy vô thượng ý chí.
Ông ta nói muốn giết một, liền nhất định phải giết.
Ngay lập tức, Thẩm Thập Tam cùng Hoàng Phượng đồng thanh nói:
- Giết ta, giết ta!
Quả nhiên, hai người kia có gian tình!
Thẩm Thập Tam nói:
- Chủ nhân, giết ta, để Phượng nhi sống sót! Ta có thể đi theo làm tùy tùng của ngài cống hiến sức lực nửa năm nay, đặc biệt vinh hạnh, có chết cũng bi tráng!
Hoàng Phượng nói:
- Giết ta, Thẩm Lãng ta đã sớm không muốn ở bên cạnh ngươi lâu hơn nữa, mau để cho Khương Vương giết ta cho chó ăn, ta cũng yên lòng.
Hai người này thật đúng là tình ý sâu nặng.
Khương Vương nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Mau chóng chọn một, hoặc là hai người đều giết cho chó ăn.
- Ba, hai, một!
Khương Vương đếm ngược rất nhanh.
Thẩm Lãng đáp:
- Ta lựa chọn không giết cả hai!
Ngay lập tức Khương Vương cười khặc khặc nói:
- Vậy giết chết cả hai tên này cùng lúc!
- Quân đâu, kéo hai con chó săn của Thẩm Lãng ra ngoài băm cho chó ăn!