223. Chương 223: Thẩm Lãng - Vị Cứu Tinh! Đại Khai Sát Giới!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 223: Thẩm Lãng - Vị Cứu Tinh! Đại Khai Sát Giới!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 223 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đầu đà Khổ Hải, cao thủ số một Khương quốc, đã đến.
Trong tay Thẩm Lãng, một vật rơi xuống.
Đây là thứ hắn dùng để bảo toàn tính mạng vào thời khắc mấu chốt.
Thần nữ Tuyết Ẩn đã hoàn toàn bất động, yên lặng nằm tại chỗ.
Khổ Hải buột miệng hỏi:
- Đây là lần kịch độc phát tác cuối cùng sao? Nàng ta đã không thể cử động được nữa rồi ư?
Thẩm Lãng gật đầu.
Sau đó, Đại tư tế Khổ Hải của Thần miếu Tuyết Sơn lại tiến thêm hai bước.
Mỗi khi ông ta tiến thêm một bước, sát ý trong lòng lại càng trở nên mãnh liệt.
Ánh mắt ông ta cũng trở nên tàn nhẫn hơn.
Bỗng nhiên!
Cơ thể mềm mại của Tuyết Ẩn dần dần chuyển sang màu đỏ.
Từ trước đến nay, nàng vẫn trắng như tuyết.
Giờ đây, lại biến thành đỏ như máu.
Giống như một ngọn núi lửa sắp phun trào.
Khổ Hải dừng bước.
Thần nữ Tuyết Ẩn tuy không thể nói chuyện, cũng không thể cử động.
Nhưng lại phát ra lời cảnh cáo.
- Khổ Hải ngươi nếu còn tiến thêm một bước, ta Tuyết Ẩn sẽ tự bạo.
Tuyết Ẩn toàn thân không thể cử động, nhưng chân khí vẫn có thể lưu chuyển, đan điền vẫn có thể vận hành.
Vì vậy, nàng vẫn có thể tự bạo.
Một khi tự bạo, chẳng khác nào dồn toàn bộ nội công và chân khí tu luyện mấy chục năm, để nó nổ tung trong khoảnh khắc.
Tuy không thể giết chết Khổ Hải, nhưng có thể khiến ông ta bị trọng thương.
Võ công của Khổ Hải rất cao, thậm chí vượt qua Tuyết Sơn Lão Yêu. Thế nhưng, khoảng cách giữa ông ta với Chung Sở Khách và Tuyết Ẩn vẫn còn một đoạn.
Điều mấu chốt nhất là loại kịch độc Tuyết Ẩn trúng phải trong cơ thể nàng là của núi Phù Đồ, lỡ như lúc tự bạo, loại kịch độc quỷ quái này dính vào Đầu đà Khổ Hải thì phải làm sao?
Vì vậy ông ta dừng lại.
Dù sao Tuyết Ẩn cũng sắp chết rồi, không cần phải sốt ruột.
Không cần phải mạo hiểm.
Ta, Đầu đà Khổ Hải đây, còn muốn hưởng thụ cuộc sống vinh hoa phú quý lâu dài, mạng sống vô cùng đáng giá.
- Công tử Thẩm Lãng. - Khổ Hải nói.
Thẩm Lãng hỏi:
- Có điều gì muốn chỉ giáo?
Khổ Hải nói:
- Toàn bộ Khương quốc chỉ có thể có một tín ngưỡng, chỉ có thể có một Thần miếu mà thôi.
Thẩm Lãng nói:
- Miếu của ta là để cứu người.
Khổ Hải nói:
- Hoan nghênh ngươi đến Thần miếu Tuyết Sơn cứu người.
Thẩm Lãng đáp:
- Quá xa.
Đầu đà Khổ Hải nói:
- Cái Thánh miếu kia của ngươi nhất định phải dỡ bỏ.
Thẩm Lãng lập tức phản bác:
- Dỡ bỏ sẽ không có cách nào để cứu người đâu.
Hai người cứ thế nói chuyện, rơi vào ngõ cụt.
Sau đó, Đầu đà Khổ Hải liền chờ ở đây, đợi đến khi Tuyết Ẩn chết.
Như vậy, Thẩm Lãng sẽ rơi vào tay ông ta.
Ông ta đương nhiên sẽ không giết Thẩm Lãng, vì trong đầu Thẩm Lãng còn có kỹ thuật cứu chữa bệnh đậu mùa, hơn nữa phía sau hắn là gia tộc họ Kim, bắt Thẩm Lãng có thể mặc sức vơ vét tài sản.
Cuối cùng, Đầu đà Khổ Hải cũng cần nuôi tăng binh, hơn nữa còn muốn hưởng thụ cuộc sống giàu sang xa hoa lãng phí.
Mà Thần miếu Tuyết Sơn không thu thuế, cũng không canh tác, hàng năm dựa vào sự cúng bái của con dân, thu nhập cũng chẳng đủ.
Quan trọng nhất, Thần miếu Tuyết Sơn chẳng làm được việc gì hữu ích cho đại dịch đậu mùa mấy tháng gần đây, hơn nữa vì tự bảo vệ mình, ông ta càng đóng kín cổng chùa, chặn vô số tín đồ ngoài cổng, mặc kệ bọn họ chết vì nhiễm đậu mùa.
Chuyện này đối với toàn bộ dân chúng Khương quốc mà nói, quả thực là một sự tổn thương tinh thần cực kỳ lớn.
Có thể thấy được, số đồ cúng tế năm nay nhất định sẽ giảm đi rất nhiều.
Vì vậy, ông ta rất cần Thẩm Lãng.
Ông ta vẫn chờ, chờ cho Tuyết Ẩn chết.
Một khắc đồng hồ, hai khắc đồng hồ, một canh giờ!
Không hiểu vì sao, Tuyết Ẩn vẫn luôn không chịu chết, luôn mở to mắt, bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị tự bạo.
Vì sao vẫn chưa chết chứ?
Theo lẽ thường, nàng hẳn đã chết rồi.
Khoảng hai canh giờ sau, Đầu đà Khổ Hải bỏ cuộc.
- Công tử Thẩm Lãng, trong vòng nửa tháng, ngài phải dỡ bỏ Thánh miếu, phải giao phương pháp chữa bệnh đậu mùa mà không có bất kỳ ràng buộc nào. - Đầu đà Khổ Hải nói:
- Bằng không, vì sự thuần khiết trong tín ngưỡng của Khương quốc, tăng binh của chúng ta sẽ phát động Thánh chiến, phá hủy Thánh miếu của ngài và diệt sạch người của ngài đấy.
- Hãy nhớ kỹ, ngài chỉ có nửa tháng.
Sau đó, Đầu đà Khổ Hải, Đại tư tế Thần miếu Tuyết Sơn, rời đi.
Mà ánh sáng đỏ rực như máu trên người Thần nữ Tuyết Ẩn vẫn không tan đi.
Mãi cho đến một khắc đồng hồ sau, Đầu đà Khổ Hải mới chính thức rời đi, rõ ràng là một kẻ gian trá.
Lúc này, ánh sáng đỏ như máu trên người Tuyết Ẩn mới dần dần tan đi.
Nhưng bất kể Thẩm Lãng có kêu gọi nàng thế nào, nàng cũng chẳng đáp lại.
Không phát ra được âm thanh nào, không làm được bất kỳ động tác gì, thậm chí không thể chuyển động tròng mắt.
Vẫn còn thở, tim vẫn còn đập.
Hơn nữa, vẫn còn sốt!
Thẩm Lãng áp trán mình lên trán nàng.
Đúng là sốt.
Sau đó, hắn dường như tìm được một chút dấu vết.
Chẳng lẽ Tuyết Ẩn cũng nhiễm đậu mùa sao?
Hẳn là không, ít nhất trên mặt nàng không có bất kỳ nốt đậu mùa nào cả.
Nhưng nàng mỗi ngày đều ở cùng với những bệnh nhân đậu mùa, vì sao lại không bị lây nhiễm chứ?
Nếu nói rằng nàng không bị lây nhiễm, vì sao lại phát sốt?
Có phải chăng, nàng cũng đã bị lây nhiễm virus đậu mùa, nhưng lại không phát tác ra ngoài.
Thẩm Lãng kiểm tra toàn thân nàng cẩn thận.
Giống như một khối bạch ngọc không tì vết, chẳng có bất kỳ nốt đậu mùa nào, cũng chẳng có chỗ nào phát ban, ngay cả một góc khuất cũng chẳng thấy một nốt.
Như vậy có khả năng, nàng đã nhiễm virus đậu mùa, hơn nữa cũng bị sốt, nhưng lại không biểu hiện ra bên ngoài cơ thể.
Kịch độc mà núi Phù Đồ hạ lên nàng, hôm nay phát tác.
Cùng lúc đó, nàng cũng bị nhiễm virus đậu mùa.
Thế nhưng, kịch độc của núi Phù Đồ lại áp chế virus đậu mùa.
Vì vậy, nàng không xuất hiện những đặc trưng của bệnh đậu mùa, không mọc nốt đậu, cũng không phát ban.
Hơn nữa, nàng lúc này có thể đã chết rồi.
Nhưng ít ra đến bây giờ, nàng vẫn chưa chết, chỉ là hoàn toàn không thể cử động.
Có phải chăng kịch độc của núi Phù Đồ và bệnh đậu mùa đã lấy độc trị độc, tự triệt tiêu lẫn nhau, khiến uy lực của kịch độc yếu bớt đi hay không.
Vì vậy, nàng bây giờ vẫn chưa chết?
Kết luận này có khả năng thành lập.
Nếu như vậy thì sao? Điều này chứng minh được điều gì?
Chứng minh kịch độc của núi Phù Đồ, ít nhất không giống như rắn độc, cũng không giống như Xyanua.
Hơn nữa, loại kịch độc này ẩn núp trong cơ thể Tuyết Ẩn rất nhiều năm, mãi cho đến gần đây mới phát tác.
Như vậy, có nên xem loại độc này là sinh vật sống?
Cùng loại với cổ độc, cùng loại với những phù du vô cùng nhỏ bé sao?
Núi Phù Đồ chẳng qua đã hạ trứng độc vào cơ thể Tuyết Ẩn, sau khi trứng độc nở thì bắt đầu giao phối sinh sôi trong máu.
Thế là, bên trong máu liền xuất hiện vô số cổ độc?
Thẩm Lãng cuối cùng quyết tâm liều một phen.
Sau đó, hắn lấy ra dao nhỏ, cắt một vết thương nhỏ trên ngón tay Tuyết Ẩn để máu nhỏ xuống chén.
Sau đó bắt đầu tỉ mỉ quan sát.
Đáng tiếc không có kính hiển vi.
Nhưng Thẩm Lãng lại có kính lúp, có kính viễn vọng.
Kế tiếp, Thẩm Lãng dùng giấy bìa cứng và mấy mảnh kính lắp ráp ra một chiếc kính lúp đặc biệt thô sơ có độ phóng đại rất thấp.
Quan sát máu của Tuyết Ẩn dưới kính hiển vi.
Có phát hiện rồi!
Không sai, trong máu Tuyết Ẩn có rất nhiều vi sinh vật.
Cực kỳ nhỏ, không vượt quá 0,05 li.
Không lớn hơn bao nhiêu so với tinh trùng của đàn ông.
Thế nhưng tốc độ bơi của chúng rất nhanh, hơn nữa số lượng cũng rất nhiều.
Giọt máu của Thần nữ Tuyết Ẩn chỉ có chừng một mililít nhưng tối thiểu cũng tầm trăm con.
Đây chính là cổ trùng!
Hơn nữa, còn là một loại cổ trùng có thể tiết ra độc tố thần kinh.
Đúng như Thẩm Lãng dự đoán, núi Phù Đồ đã hạ trứng độc vào nàng.
Ròng rã mấy năm trời, những quả trứng cổ trùng này đã nở, giao phối, sinh sôi.
Giống như bùng nổ vậy.
Lúc trước, những cổ trùng này có số lượng quá ít ỏi, còn chưa đủ để Tuyết Ẩn có bệnh trạng rõ ràng.
Mấy tháng gần đây, những con cổ trùng này bắt đầu bùng nổ số lượng, lan khắp toàn thân Tuyết Ẩn.
Mỗi một lần phát tác, liền đại biểu cho chúng chiếm lĩnh một phần cơ thể Tuyết Ẩn.
Cuối cùng, toàn thân Thần nữ Tuyết Ẩn đều bị những con cổ trùng này chiếm lĩnh.
Chúng liên tục không ngừng phóng ra độc tố thần kinh, khiến toàn thân Tuyết Ẩn không thể cử động.
Giống như một người bị chứng xơ cứng teo cơ một bên vậy.
Thảo nào cơ thể nàng lại thơm như vậy, nhất là mùi hương lúc phát tác càng thêm nồng nàn, hơn nữa còn giống như rượu cồn, khiến người ta say mê.
Bởi vì những cổ trùng này tiết ra độc tố thần kinh, vốn để thần kinh tê liệt.
Đây là điều mà Thẩm Lãng một lần nữa không thể lý giải bằng khoa học Trái Đất.
Đây là sinh vật sống chỉ có ở thế giới này mà thôi.
Cái núi Phù Đồ này thật đáng sợ!
Mà Tuyết Ẩn sở dĩ vẫn chưa chết, là bởi vì trong cơ thể nàng còn có virus đậu mùa.
Hai loại virus này trong cơ thể nàng tấn công nhau, trì hoãn sinh mạng của nàng.
Thế nhưng...
Sức sống của virus đậu mùa trong cơ thể người có hạn, tối đa cũng sẽ không vượt quá hai mươi ngày.
Vì vậy Tuyết Ẩn vẫn sẽ chết!
Có biện pháp nào có thể giết chết những cổ trùng này không?
Kế tiếp, Thẩm Lãng điên cuồng làm các loại thí nghiệm, thời gian dành cho hắn thực sự không còn nhiều.
Hắn không chỉ phải cứu Tuyết Ẩn, còn muốn đối mặt với kịch biến sắp tới.
Hắn phải tìm được một loại thuốc có thể giết chết những cổ trùng này, nhưng lại không đến mức khiến Tuyết Ẩn chết.
Hắn đã tìm được phương hướng rồi, kế tiếp cần chính là một bước đột phá.
...
Khoảng thời gian Thẩm Lãng tiêm phòng đã qua chừng mười ngày!
Sắp có kết quả rồi!
Nhóm người đầu tiên được tiêm phòng, đã xuất hiện phát ban, sinh mủ, đồng thời đóng vảy.
Vua Khương không kịp chờ đợi đã phái nhóm người này đến lều bệnh nhân đậu mùa.
Thời tiết đã chuyển sang nóng dần lên.
Tình hình dịch bệnh đậu mùa càng trở nên mạnh mẽ và đáng sợ hơn.
Đã hóa thành tử thần thực sự.
Mỗi ngày, người bị lây nhiễm càng ngày càng nhiều, người chết cũng càng ngày càng nhiều.
Trong vương tộc đã phát hiện ba người nhiễm bệnh.
Trừ vua Khương và Thái tử ra, ai cũng sợ hãi.
Nếu cứ bùng phát tiếp như vậy, toàn bộ Khương quốc ít nhất phải chết một phần ba dân số.
Quân đội Khương quốc cũng phải giảm quân số vài phần.
Thật sự là đại họa khổng lồ.
Nếu như cách tiêm phòng của Thẩm Lãng có tác dụng, vậy không chỉ có thể cứu vạn dân Khương quốc, hơn nữa cũng có thể cứu vô số quân đội của vua Khương.
Chuyện này đã hoàn toàn liên quan đến vận mệnh Khương quốc.
Vua Khương thậm chí không đợi được kết quả những người tham gia thí nghiệm có bị lây nhiễm hay không, trực tiếp hạ lệnh:
- Lấy máu mủ của bệnh nhân đậu mùa bôi lên người những người tham gia thí nghiệm này, xem có bị nhiễm bệnh hay không?
Sau đó, nhóm người thí nghiệm đầu tiên đã trải qua một cảnh tượng vô cùng sợ hãi.
Lấy dịch từ bệnh nhân đậu mùa, trực tiếp lau lên người bọn họ.
Nếu như Thẩm Lãng tiêm phòng thất bại, nếu như trên người bọn họ không có kháng thể, một trăm phần trăm số người này sẽ bị nhiễm bệnh đậu mùa.
Một ngày trôi qua.
Hai ngày trôi qua.
Ba ngày trôi qua.
Bốn ngày trôi qua!
Vua Khương và Thái tử vô cùng lo lắng chờ đợi.
Toàn bộ vương tộc đều đang nóng ruột chờ đợi.
Có hiệu quả hay không?
Thần thuật của Thẩm Lãng có thể phát huy hiệu quả, có thể cứu vạn dân hay không?
Có thể chống lại đậu mùa hay không?
Năm ngày trôi qua!
Kết quả hẳn đã có rồi.
Nhóm năm mươi người thí nghiệm đầu tiên không có một ai bị nhiễm bệnh đậu mùa.
Dù cho lấy máu mủ bệnh nhân đậu mùa lau lên người họ vẫn không bị lây nhiễm.
Thành công!
Thực sự thành công!
Vua Khương hân hoan, Thái tử Khương quốc hân hoan.
Khương quốc được cứu rồi.
Thẩm Lãng thực sự thành công.
Hắn thật sự có thể phòng được bệnh đậu mùa.
Hắn thực sự có thể khiến tất cả mọi người từ nay về sau không còn bị nhiễm bệnh đậu mùa.
Ngay lập tức...
Toàn bộ bầu trời Khương quốc giống như nứt ra một khe hở để tia nắng mặt trời chói chang rọi vào.
Toàn bộ Khương quốc hoàn toàn sôi trào!
Vô số người như thủy triều đổ về phía Thánh miếu, chờ sứ đoàn Việt quốc tiêm phòng cho bọn họ.
Như thế bọn họ có thể vĩnh viễn chống lại bệnh đậu mùa.
Lúc trước, Thánh miếu của Thẩm Lãng vì treo biển Thánh miếu bên trong thờ phụng những Thánh nhân như Khổng Khâu, Chu Công.
Vì vậy, biển Thánh miếu bị người ta đập lần này đến lần khác.
Con dân Khương quốc bao vây tấn công hết lần này đến lần khác.
Nếu không phải vì có pho tượng Thần nữ Tuyết Ẩn ở bên trong, cái Thánh miếu này đã bị người ta đốt rồi.
Mặc dù trong trận đại dịch này, Thần miếu Tuyết Sơn đã thể hiện khiến người ta đặc biệt thất vọng.
Nhưng tín đồ của nó rất nhiều, làm sao có thể chấp nhận một cái Thánh miếu xuất hiện trên đất Khương quốc chứ?
Sở dĩ không ai đến thiêu hủy, là bởi vì nghe nói nơi này có thể sẽ trị bệnh đậu mùa, hơn nữa còn có Thần nữ Tuyết Ẩn ở đó.
Mà bây giờ!
Cuối cùng đã hoàn toàn chứng minh.
Thẩm Lãng có thể cứu vạn dân Khương quốc, có thể chống lại đậu mùa.
Trong nháy mắt!
Thánh miếu được tôn vinh.
Không ai còn đi đốt Thánh miếu nữa.
Cũng không có ai còn đi đập tượng, đập bảng hiệu nữa.
Tín ngưỡng rất quan trọng, nhưng sinh mệnh lại càng quý giá hơn.
Thần miếu Tuyết Sơn không cứu được chúng ta, mà Thánh miếu này lại cứu được chúng ta, vậy chúng ta chẳng phải nên trở thành người thờ phụng Thánh miếu sao?
Thẩm Lãng hạ lệnh.
Muốn tiêm phòng, muốn vĩnh viễn miễn dịch bệnh đậu mùa.
Chỉ cần quỳ gối bên ngoài Thánh miếu, trở thành tín đồ Thánh nhân.
Thế là!
Toàn bộ bên ngoài Thánh miếu, người người quỳ lạy.
Mấy nghìn người, mấy vạn người!
Những võ sĩ Việt quốc theo Thẩm Lãng đến hoàn toàn kinh ngạc sững sờ.
Thẩm Lãng quá mạnh mẽ.
Hắn không chỉ khiến vua Khương viết thư nhận tội, không chỉ xây Thánh miếu trên đất Khương quốc.
Hơn nữa còn khiến vô số người Khương quốc trở thành tín đồ Thánh nhân.
Thật lợi hại.
Quá thần kỳ.
Mặc dù không có quyền lực tấu trình, nhưng bọn họ vẫn nhao nhao viết lại những gì mình chứng kiến.
Hơn nữa bọn họ cũng là người được lợi, bởi vì bọn họ cũng được tiêm phòng bệnh đậu mùa, đời này không bao giờ bị bệnh này nữa.
...
Toàn bộ dân chúng quỳ xuống hướng Thánh miếu đều được đáp lại.
Tín ngưỡng thiên thần, tín ngưỡng Thần miếu Tuyết Sơn của ngươi, vào thời khắc mấu chốt bọn họ sẽ không đáp lại, cũng sẽ không cứu sinh mạng của ngươi.
Thế nhưng ngươi phải tín ngưỡng Thánh miếu.
Như thế, mới có thể cứu sinh mạng của ngươi.
Mấy chục thủ hạ của Thẩm Lãng, mỗi ngày đều tự tiêm phòng cho dân chúng Khương quốc.
Từ sáng đến tối có mấy nghìn người.
Trong nháy mắt, hành động này của Thánh miếu khiến muôn người kính ngưỡng.
Kế hoạch của Thẩm Lãng, người được xem là đấng cứu thế, đã đại công cáo thành.
Thế nhưng hắn mỗi ngày đều không ở trong miếu, bởi vì hắn mỗi ngày đều đang nghiên cứu làm thế nào để cứu Tuyết Ẩn.
Làm thế nào để giết chết vô số cổ trùng trong cơ thể Tuyết Ẩn.
Khi virus đậu mùa trong cơ thể Tuyết Ẩn chết đi, sức sống nàng cũng càng lúc càng mờ nhạt.
Nàng thực sự dần dần tiến gần đến cái chết.
Thế nhưng...
Thẩm Lãng đã có đột phá.
Đã trải qua vô số lần thí nghiệm.
Thẩm Lãng lại trở về điểm ban đầu, dùng Hoàng Kim Huyết Mạch của Đại Ngốc để cứu Tuyết Ẩn.
Đương nhiên, không phải truyền máu hay thay máu gì đâu.
Ngay từ đầu, Thẩm Lãng muốn dùng Hoàng Kim Huyết Mạch để giết chết cổ trùng trong cơ thể Tuyết Ẩn, nhưng kết quả thất bại.
Tiếp tục, hắn lại muốn dùng Hoàng Kim Huyết Mạch để hấp dẫn vô số cổ trùng.
Vẫn thất bại!
Máu trên người Đại Ngốc đã bị hắn lấy đi hơn một cân.
Sau vô số lần thí nghiệm.
Thẩm Lãng phát hiện, Hoàng Kim Huyết Mạch trong cơ thể Đại Ngốc, có một nửa khiến cổ trùng núi Phù Đồ đặc biệt sợ hãi, có một nửa lại có lực hấp dẫn trí mạng đối với chúng.
Vì vậy, Thẩm Lãng cần phân tách Hoàng Kim Huyết Mạch của Đại Ngốc ra mới được.
Tự lấy ra thứ mà những cổ trùng Phù Đồ bị thu hút nhất.
Thẩm Lãng lại bảo Đại Ngốc cho trích một cân máu.
Sau đó, chiết xuất ra một mililít tinh hoa huyết mạch.
Quả thật, nó có màu vàng kim.
Đại Ngốc cũng rõ ràng lợi hại.
Chỉ một mililít tinh hoa huyết mạch này chính là chìa khóa cứu Tuyết Ẩn.
Có thể thành công hay không, có thể cứu lại sinh mạng Thần nữ hay không, đều trông vào lúc này đây.
Thẩm Lãng nhìn tinh hoa huyết mạch màu vàng kim trong ống nghiệm.
- Đại Ngốc, vợ ngươi khỏe chưa? - Thẩm Lãng hỏi.
Đại Ngốc đáp:
- Khỏe rồi.
Thẩm Lãng nói:
- Trên mặt có bị rỗ không?
- Chín mươi ba nốt. - Đại Ngốc nói: - Nhưng vẫn đẹp như thường.
Á!
Thẩm Lãng không chịu nổi nữa.
Dùng khăn ướt lau mồ hôi trên mặt.
Khí trời tháng năm hay thay đổi, hơn mười ngày trước còn rất lạnh, bỗng nhiên lập tức lại nóng lên.
Hai mươi mấy độ.
Hơn nữa tiếng sấm càng ngày càng vang.
- Ầm ầm ầm ầm...
Bên ngoài, mây đen trên trời càng ngày càng sà thấp xuống.
Tiếng sấm nổ từng đợt.
Những tia chớp đáng sợ bắt đầu xuất hiện.
Cơn mưa lớn như trút nước, bắt đầu xuất hiện.
Rầm rầm ầm!
Tiếng sấm bỗng nhiên càng ngày càng mãnh liệt.
Mây đen ép tới càng ngày càng thấp.
Trong không khí càng ngày càng khó chịu.
Mưa gió sắp đến, bầu trời đầy mây đen, dường như muốn đổ sụp xuống mặt đất vậy.
Bỗng nhiên, một đội tăng nhân võ sĩ tiến vào viện, nói với Thẩm Lãng:
- Thẩm Lãng Việt quốc, toàn bộ Khương quốc chỉ có thể có một tín ngưỡng, đó chính là thiên thần. Chỉ có thể có một Thần miếu, đó chính là Thần miếu Tuyết Sơn.
- Đại tư tế của chúng ta đã cho ngươi thời gian, để ngươi phá hủy Thánh miếu.
- Kỳ hạn cuối cùng đã qua, ngươi vẫn không dỡ bỏ.
- Bây giờ, Thần miếu Tuyết Sơn chúng ta chính thức tuyên chiến với ngươi.
- Tối hôm nay, chúng ta sẽ giết sạch tất cả người trong Thánh miếu, san bằng Thánh miếu của các ngươi.
Sau đó, tên võ sĩ tăng nhân này đưa chiến thư cho Thẩm Lãng.
Thẩm Lãng đeo găng tay lên nói:
- Ta chấp nhận, ứng chiến!
Võ sĩ tăng nhân dặn:
- Buổi tối gặp lại.
Ùng ùng!
Lại một trận tiếng sấm nổ vang.
Mây đen hạ thấp hơn, thế nhưng cơn mưa lớn này lại chẳng chịu trút xuống.
Sấm sét càng ngày càng kinh người.
Nhưng những tia chớp này, không chịu đánh xuống.
Thẩm Lãng nói:
- Đại Ngốc, trở về từ biệt vợ ngươi đi, tối hôm nay có đại chiến, chúng ta muốn đại khai sát giới.
- Có thể phải giết hơn một nghìn người, thậm chí có thể giết nhiều hơn nữa.
- Ngày mai, chúng ta sẽ về Việt quốc.
Chuyện lớn như vậy, vốn tưởng rằng Đại Ngốc sẽ ngạc nhiên.
Nhưng hoàn toàn không có.
- A. - Đại Ngốc lập tức đi để báo lại cho vợ mình.
...
Đại Ngốc đi xong, bên trong căn phòng chỉ còn lại một mình Thẩm Lãng.
Hoàng Phượng đứng ở bên cạnh.
Thẩm Lãng tắm rửa cho Thần nữ Tuyết Ẩn, dùng khăn mềm lau từng chỗ trên cơ thể nàng.
Trong khoảng thời gian này, hắn mỗi ngày đều tự tắm cho Tuyết Ẩn.
Mặc dù nàng không thốt ra bất kỳ lời đáp lại nào, ngay cả mắt cũng không thể mở.
Thậm chí, hô hấp và nhịp tim nàng càng ngày càng yếu, cái chết càng ngày càng gần.
- Phượng, ngươi và Thập Tam đã ngủ với nhau chưa?
Thẩm Lãng vừa lau cơ thể băng thanh ngọc khiết của Tuyết Ẩn, vừa nói.
Hoàng Phượng buồn bực đáp:
- Chưa.
Thẩm Lãng dặn dò:
- Ngươi phải cẩn thận, nhà ngươi có tiền như vậy, cẩn thận Thập Tam lừa dối tình cảm ngươi, định bụng lừa tiền ngươi đó. Hắn nhìn ta ăn cơm mềm thoải mái như vậy, nói không chừng cũng muốn thử xem.
- Grừ... – Cổ họng Hoàng Phượng phát ra tiếng vang, cũng không dám trách mắng.
Chủ nhân có cặn bã thế nào cũng là chủ nhân.
Mà Thẩm Thập Tam bên ngoài có vẻ bất đắc dĩ vô cùng.
Chủ nhân, ngài muốn nói xấu sau lưng, ít nhất cũng đừng để ta nghe có được hay không vậy?
Hoàng Phượng bỗng nhiên hỏi:
- Chủ nhân, ngài nói xem ta có cần ngủ cùng Thập Tam hay không?
Thẩm Lãng nói:
- Ngươi sợ tối hôm nay chúng ta chết hết sao? Cho nên trước khi chết, ngủ cùng Thập Tam một chút?
Đúng là chuyện như vậy, nhưng xin ngài đừng nói huỵch toẹt ra thế kia.
Hoàng Phượng nói:
- Thần miếu Tuyết Sơn tập hợp hơn một ngàn võ sĩ, chúng ta chỉ có một trăm người.
Thẩm Lãng nói:
- Không chỉ một ngàn võ sĩ, ít nhất phải hai nghìn, gấp chúng ta hai mươi lần, còn có người của Thái tử, còn có gia tộc họ Tô, còn có võ sĩ của vương hậu Khương quốc Tô Mạc nữa.
Hoàng Phượng nói:
- Một trăm người chúng ta, chắc chắn không đánh lại hơn hai ngàn người bọn họ.
Thẩm Lãng hỏi vặn lại:
- Chắc chắn không đánh lại, lấy một địch hai mươi, làm sao có thể được chứ?
Hoàng Phượng hỏi:
- Vậy chúng ta sẽ thất bại? Sẽ chết sao?
Thẩm Lãng đáp:
- Không đâu, chúng ta có thể làm một mẻ, khỏe suốt đời, trình diễn thần tích, giết sạch đám tăng binh của Thần miếu Tuyết Sơn.
Hoàng Phượng nói bằng giọng không dám tin:
- Thực sự, chúng ta chỉ có trăm người, bọn họ có hơn hai ngàn người, hơn nữa mỗi tên võ sĩ đều mạnh hơn chúng ta nhiều.
Thẩm Lãng nói:
- Đương nhiên, ngay cả thời gian quyết chiến cũng là ta chọn.
Sau khi lau sạch cơ thể của Tuyết Ẩn và thay quần áo đẹp cho nàng.
- Cô cô, tối hôm nay ta sẽ cứu sống ngài, thuận tiện để ngài xem một chút cách ta đại khai sát giới!
- Ngày mai phải đi rồi, tối hôm nay phải giết thật thoải mái, để lại cho toàn bộ Khương quốc một ấn tượng khó có thể phai mờ.
Ầm ầm ầm ầm!
Bầu trời lại nổ ra một trận sấm.
- Đi thôi, đi đại quyết chiến!
Thẩm Lãng ôm lấy cơ thể mềm mại của Tuyết Ẩn đi về phía Thánh miếu, hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang.
Thế nhưng chỉ oai phong được đúng ba giây thôi.
Tuyết Ẩn cao hơn một mét bảy, nặng cũng chừng trăm cân.
Thẩm Lãng chỉ có thể ban đầu khoe sức lực, đi vài bước thì không nổi.
- Phượng nhi, vẫn là ngươi ôm thì hơn.
- Phế thải. - Hoàng Phượng trong lòng thầm mắng, ung dung ôm lấy cơ thể mềm mại của Tuyết Ẩn.
Sau đó, nàng cũng không khỏi một phen mơ mơ màng màng.
Bởi vì người con gái trong lòng mình đây, quả thực đẹp đến mức khiến người ta không thể đố kỵ.
Thẩm Lãng chắp hai tay sau lưng.
Tiếp tục hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang, đi về phía Thánh miếu.
- Đi, đại khai sát giới đi!
...
Trong một căn phòng nhỏ trong cung vua Khương.
Vua Khương, Thái tử Khương quốc, vương hậu Tô Mạc, Đại tư tế Thần miếu Tuyết Sơn Đầu đà Khổ Hải, và tâm phúc Hầu tước Tô Nan Tô Dong.
Năm người!
Trên mặt đất đầy vàng, khoảng hơn mười rương.
Lại là mười mấy vạn lượng vàng.
Vua Khương nói:
- Đã xác định chưa? Cách Thẩm Lãng phòng bệnh đậu mùa, tiêm phòng, kỳ thực chính là dịch mủ đậu mùa sao?
Thái tử Khương quốc nói:
- Đã hoàn toàn xác định, ba người ẩn nấp đã quan sát rõ ràng.
Vua Khương nói:
- Đã như vậy, Thẩm Lãng nên chết, hắn còn cứu mạng ta, cứu mạng vô số người Khương quốc, nếu không vì họ Tô, thật sự có chút không nỡ giết.
Ông ta kỳ thực cũng muốn giết Thẩm Lãng lắm rồi, chẳng qua muốn bắt hắn để dọa đòi vàng mà thôi.
Bây giờ, gia tộc họ Tô vì muốn giết Thẩm Lãng, lại thanh toán một khoản tiền vàng.
Vương hậu Khương quốc Tô Mạc nói:
- Nếu đã lấy được cách phòng ngừa bệnh đậu mùa thì chuyện làm thần tiên kia, đại vương cũng có thể làm được.
Đầu đà Khổ Hải nói:
- Thần miếu Tuyết Sơn cũng có thể làm chuyện cứu vạn dân, đây vốn là bổn phận của Thần miếu Tuyết Sơn.
Vua Khương nói:
- Hôm nay Thẩm Lãng đã cho bao nhiêu người tiêm phòng đậu mùa vậy?
Thái tử Khương quốc nói:
- Không đến một vạn, còn có mấy chục vạn người chưa nổi đậu.
Vua Khương nói:
- Như vậy, mấy chục vạn người còn lại liền do chúng ta đến cứu đi. Đương nhiên sinh mạng quý giá nhưng muốn tiêm phòng hay muốn vĩnh viễn miễn dịch bệnh đậu mùa, phải bỏ ra một chút chi phí.
Ngay lập tức, tất cả mọi người đồng thanh hô lên:
- Đại vương anh minh.
Đầu đà Khổ Hải nói:
- Thần miếu Tuyết Sơn của ta đang lạnh lẽo nghèo nàn, cũng đang cần một chút đồ cúng rồi.
Vua Khương và Thần miếu Tuyết Sơn biết được cách tiêm phòng của Thẩm Lãng, lại muốn lợi dụng hắn để đại phát tài.
Dân chúng Khương quốc các ngươi muốn miễn dịch bệnh đậu mùa? Muốn tiêm thuốc ngừa à?
Trả tiền đi.
Gặp quốc nạn đến thế này nhưng vẫn có ý muốn làm đầy túi tiền, thật sự khiến người ta chán nản.
Điều cốt yếu là ngươi là vua Khương, những người đó chính là con dân của ngươi.
Thế nhưng trong mắt những tên vua dã man thì chuyện như thế cũng bình thường mà thôi.
Vua Khương vung tay lên nói:
- Đương nhiên, tất cả võ sĩ của bản vương đều tiêm phòng miễn phí.
Mọi người lại tung hô một lần nữa:
- Đại vương anh minh.
Tô Dong nói:
- Những thứ vàng này, xin đại vương và Khổ Hải đại sư vui lòng nhận cho. Chúng ta chỉ có một yêu cầu, không chỉ chém sạch sứ đoàn của Thẩm Lãng, hơn nữa phải giao đầu Thẩm Lãng cho chúng ta.
Vương hậu Khương quốc Tô Mạc nói:
- Khổ Hải đại sư, một nghìn tăng binh của ngài đủ chưa?
Đầu đà Khổ Hải cười lạnh đáp:
- Dư sức.
Vương hậu Tô Mạc nói:
- Không bằng ta trợ giúp ngài một ít võ sĩ, hơn nữa đều đã cạo trọc rồi, coi như làm tăng binh của Thần miếu Tuyết Sơn đi.
Đầu đà Khổ Hải đáp:
- Thẩm Lãng chỉ có không đến trăm người, dễ dàng chém sạch. Nhưng mà, vì vương hậu đã lo lắng nên ta nhận những võ sĩ này.
Ba người Thái tử Khương quốc, vương hậu Tô Mạc, và tâm phúc của Tô Nan Tô Dong cúi lạy nghiêm trang.
- Đại sư, trận chiến ngày hôm nay, tất cả trông cậy vào ngài.
Đầu đà Khổ Hải cười khinh thường rồi đi ra ngoài!
Sau nửa canh giờ!
Tại chốn hoang vu phía bắc, hai ngàn năm trăm tên võ sĩ đã tập kết!
Toàn bộ đều là đầu trọc.
Ở đây chỉ có gần một nửa là tăng binh Thần miếu Tuyết Sơn, còn lại hoặc là võ sĩ Khương quốc, hoặc là võ sĩ họ Tô.
Chỉ có điều, vẫn cần dùng danh nghĩa tăng binh.
Đối với Khương quốc mà nói, giá trị lợi dụng của Thẩm Lãng đã hết rồi.
Tô Nan vì muốn giết Thẩm Lãng, lại bỏ ra chi phí mười mấy vạn lượng vàng.
Như vậy, hắn có thể nên chết.
Đầu đà Khổ Hải cưỡi một con bò đen, rống to:
- Bảo vệ tín ngưỡng thiên thần, mở ra Thánh chiến, diệt sạch sứ đoàn Việt quốc của Thẩm Lãng, băm thây vạn đoạn, san bằng Thánh miếu!
- Giết!
- Giết!
Hai ngàn năm trăm tên võ sĩ đầu trọc, lao về phía Thánh miếu nơi Thẩm Lãng ở.