224. Chương 224: Cứu sống Tuyết Ẩn! Thẩm Lãng tàn sát ngàn người! Phép màu

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 224: Cứu sống Tuyết Ẩn! Thẩm Lãng tàn sát ngàn người! Phép màu

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 224 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Công chúa Arunana đã khỏi bệnh đậu mùa.
Thế nhưng, những vết sẹo đậu còn sót lại trên mặt nàng trông chẳng khác nào bị đổ cả thùng đinh lên.
Nàng tự soi gương đếm kỹ, có tới chín mươi ba vết sẹo.
Con số chín mươi ba thật lạ lùng.
Nhưng cũng may mắn là chín mươi ba vết, chứ không phải chín trăm ba mươi vết, nếu không còn đáng sợ hơn nhiều.
Nàng không ở trong cung mà ở một ngôi nhà riêng bên ngoài.
Hơn nữa, sau khi khỏi bệnh, nàng cũng không đến thăm cha mẹ.
Trong khoảng thời gian mắc bệnh đậu mùa, tình cảm của nàng dành cho người thân đã nguội lạnh hoàn toàn.
Từ nay về sau, chỉ có Đại Ngốc là người thân duy nhất của nàng.
Chuyện này ở Khương quốc cũng vô cùng bình thường.
Sau khi con gái lấy chồng, mọi việc đều theo chồng, thậm chí không còn giữ nhiều quan hệ với nhà mẹ đẻ.
Lúc này, Đại Ngốc đi đến. Chỉ cần nghe tiếng bước chân của chàng từ bên ngoài, lòng Arunana đã cảm thấy an tâm.
- Tức phụ à, Nhị Ngốc bảo ta đến đây cáo biệt nàng, cáo biệt là gì vậy?
- Cáo biệt ư?
Công chúa Arunana chợt bật dậy:
- Chàng đi sao? Không được! Từ nay về sau, chàng là người của ta, phải ở bên cạnh ta, không được rời nửa bước.
Đại Ngốc lắc đầu đáp:
- Không được, không được đâu. Trước tiên ta phải theo Nhị Ngốc, chờ sau khi sư phụ trở về, ta còn phải theo sư phụ mà.
Arunana nói:
- Vậy ta thì sao? Ta phải làm sao đây?
Đại Ngốc hỏi:
- Nàng là vợ ta à?
Arunana đáp:
- Đúng vậy, ta là vợ của chàng, chàng phải ở bên ta.
- A! - Đại Ngốc ngẩn ra không biết phải làm sao.
Arunana nói:
- Giữa ta và Nhị Ngốc, chàng chọn ai?
Hả?
Lại có lựa chọn như vậy sao? Đại Ngốc càng thêm lúng túng.
Arunana nắm tai Đại Ngốc, nói:
- Nói mau, giữa ta và Nhị Ngốc, chàng chọn ai?
Đại Ngốc ngẫm nghĩ một hồi rồi đáp:
- Bây giờ à? Vậy ta chọn Nhị Ngốc.
Arunana tức giận, nhưng hoàn toàn bó tay với tên ngốc trước mắt này.
Thế rồi, Đại Ngốc nói:
- Tức phụ, ta đi đây.
Công chúa Arunana nói:
- Đi ư? Thẩm Lãng bị điên rồi sao? Đã nửa đêm, trời sắp mưa to đến nơi, chàng đi bây giờ ư?
Đại Ngốc nói:
- Tối nay không đi, tối nay sẽ có chiến tranh.
Arunana kinh ngạc:
- Hả, đánh trận gì vậy?
Đại Ngốc nói:
- Không biết đánh cái gì, ta đi đây!
Sau đó, chàng vác cây Huyền Thiết Côn lên vai, đi về phía Thánh miếu.
Công chúa Arunana vội vàng chạy vào cung.
...
- Rầm!
Một tiếng động lớn vang lên, công chúa Arunana xông thẳng vào cửa.
Bên trong, vài cặp mắt nhìn ra.
Có phụ vương nàng là Khương vương Arugan, còn có anh trai nàng là Arutai, vương hậu Khương quốc Tô Mạc, và một người đàn ông mà nàng cực kỳ ghét: Tô Dong.
Từ sắc mặt và ánh mắt của họ, có thể thấy đám người kia đang bày mưu tính kế.
Tô Mạc, em gái của Tô Nan, nói đúng hơn, bà ta được xem là phó vương hậu.
Khương vương hậu tên là Noza, cũng là một người phụ nữ nước Khương, là vợ cả của Khương vương. Đồng thời cũng là mẹ ruột của Thái tử Arutai và Arunana.
Chỉ có điều mấy năm trước, bà đã rời khỏi cung của Khương vương, đi xuất gia ẩn cư.
Cho nên, hôm nay Tô Mạc trở thành vương hậu.
Arunana nói:
- Phụ vương, ai muốn Thánh miếu? Ai muốn đánh Thẩm Lãng vậy?
Khương vương Arugan nói:
- Chuyện này con đừng xen vào.
Vương hậu Tô Mạc cười nói:
- Do Thẩm Lãng xây Thánh miếu mạo phạm tín ngưỡng của Thần miếu Tuyết Sơn, cho nên Đầu đà Khổ Hải đã phái tăng binh muốn phá hủy Thánh miếu.
Thái tử Khương quốc nói:
- A muội, loại chuyện này chúng ta không tiện can thiệp đâu.
Công chúa Arunana hỏi:
- Phụ vương, Thẩm Lãng có ơn cứu mạng với ngài. Hơn nữa, hắn đã cứu vô số người Khương quốc, giúp chúng ta từ nay về sau chống chọi được mối đe dọa của tử thần. Hắn có đại ân với toàn bộ Khương quốc chúng ta, ngài nên xuất binh cứu hắn đi chứ!
Khương vương Arugan nói bằng giọng lạnh lùng:
- Ruru, con hãy nhớ kỹ cho ta, người Khương quốc chúng ta chỉ báo thù, không báo ân.
Một câu nói này đã nói lên hết tiếng lòng của hoàng gia Khương quốc.
Vương hậu Tô Mạc nói:
- Ruru, phía nhà mẹ đẻ chúng ta cũng có một câu nói, gọi là đại ân thành cừu (nhiều ơn thành thù). Nếu như một người có ân tình quá lớn với con, mà con chẳng biết báo đáp thế nào, vậy hắn cũng chỉ có thể chết đi.
Arunana cất giọng đầy bức xúc:
- Vậy con thì sao? Đại Ngốc, chồng con, còn ở trong đó thì sao?
Khương vương nói bằng giọng lạnh lùng:
- Ai nói nó là chồng con?
Vương hậu Tô Mạc nói:
- Ruru, đó là một thằng ngốc, căn bản không xứng với con. Chúng ta đã tìm cho con một người chồng khác, đó là một anh hùng chân chính. Có lẽ con đã nghe tên của hắn rồi, đó là Tam Nhãn Tà!
Lại là Tam Nhãn Tà.
Ở Việt quốc có hai băng đạo tặc lớn, phía đông là Khổ Đầu Hoan, phía tây là Tam Nhãn Tà.
Vương hậu Tô Mạc nói:
- Dưới trướng Tam Nhãn Tà này có mấy nghìn đạo tặc, võ công tuyệt đỉnh. Ngay cả Đô đốc Thiên Tây của Việt quốc cũng phải kiêng dè hắn ba phần. Một đại anh hùng như hắn mới có thể xứng đôi với công chúa Ruru chúng ta.
Công chúa Arunana nhìn chằm chằm đám người kia.
Ánh mắt mỗi người đều lạnh lùng, khuôn mặt mỗi người cũng tàn nhẫn.
Nàng dường như không nhìn thấy một đám người, mà là một bầy sài lang.
Không nói hai lời, nàng trực tiếp xoay người bỏ đi.
Nâng Thanh Long Yển Nguyệt Đao lên vai, nàng đi về phía Thánh miếu.
Nàng muốn cùng chồng mình kề vai chiến đấu.
...
Lúc này trong Thánh miếu, không còn bình dân Khương quốc nào đến tiêm chủng nữa.
Chỉ có Thẩm Lãng và một trăm tên võ sĩ dưới trướng hắn.
Trong Thánh miếu, có ba pho tượng.
Chu Công, Khổng Khâu, Thánh nữ.
Một trăm tên võ sĩ này, một nửa là võ sĩ Việt quốc, nửa còn lại là tư binh của gia tộc họ Kim cùng võ sĩ của hội Thiên Đạo.
Lúc này, một trăm tên võ sĩ đều mặc áo giáp, giương cung cài tên.
Trên mặt mỗi người đều tràn đầy sợ hãi và bất an.
- Ầm ầm ầm ầm...
Tiếng sấm bên ngoài rền vang hết lần này đến lần khác.
Thế nhưng cơn mưa vẫn chưa trút xuống.
Mây đen trên trời càng ngày càng dày đặc, càng ngày càng thấp, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể sụp đổ.
Ngoài Thánh miếu, vô số ánh mắt đang nhìn chằm chằm.
Đây là những người dân Khương bình thường.
Trải qua mấy ngày, đã có mấy vạn người đến đây tiêm chủng.
Nói cách khác, có mấy vạn người đã nhận ân huệ, được Thẩm Lãng cứu mạng.
Nhưng nếu muốn họ vì Thẩm Lãng mà chiến đấu?
Còn lâu.
Họ chỉ biết làm kẻ đứng ngoài hóng chuyện!
...
Bên trong hoàng cung Việt quốc!
- Rầm rầm ầm...
Sấm rền trên trời lại vang lên từng hồi.
Không khí nặng nề khiến người ta khó thở.
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến đang nhìn bầu trời.
Mây đen nặng nề, tầng tầng lớp lớp.
Thế nhưng cơn mưa to này lại vẫn chưa trút xuống.
Ông ta mặc mấy lớp áo tơ, dù nhiệt độ bây giờ không cao nhưng quả thực có chút oi bức.
Thẩm Lãng đi sứ Khương quốc đã một tháng.
Vẫn chưa về.
Chiến cuộc phía nước Nam Ẩu càng ngày càng đáng lo ngại.
Đại quân của tộc Sa Man liên tục không ngừng tiến vào, đám man rợ này quả thực quá khó đánh.
Dựa theo phỏng đoán lúc trước, trận chiến này hẳn là có thể dễ dàng giải quyết, cuối cùng cục diện chính trị ở nước Nam Ẩu đã gần như hoàn toàn nằm trong tay thần tử Việt quốc.
Nhưng thật không ngờ, chiến trường này lại dường như muốn trở thành một cái vũng lầy, khiến Việt quốc sa lầy vào đó.
Khoảng thời gian Thánh miếu bị đốt đã qua hơn nửa tháng.
Người đời quả nhiên dễ quên.
Mặc kệ chuyện này lúc đó ồn ào đến mức nào, mặc kệ lúc ấy có bao nhiêu quan viên biểu diễn cảnh nôn ra máu sống động đến mức nào.
Nhưng sau mười ngày biểu diễn.
Vở tuồng này cũng chẳng thay đổi gì nhiều, dân chúng xem náo nhiệt chán chê rồi cũng dần dần quên đi.
Giết sạch đám võ sĩ Khương quốc đốt Thánh miếu, lúc đó cũng cảm thấy hả dạ lắm.
Nhưng sau khi giết hết rồi.
Vô số quan viên của Việt quốc bắt đầu lo lắng.
Người Khương quốc có thể trả thù hay không?
Có thể gây ra chiến tranh hay không.
Quả nhiên, sau đó có hai sứ thần Khương quốc tiến vào kinh đô Việt quốc, tên sau mạnh miệng đe dọa hơn tên trước.
Chuyện này nhất định phải cho Khương quốc một lời giải thích công bằng.
Bằng không sẽ gặp lại trên chiến trường.
Không chỉ có thế, gần đây những lời đồn đãi lại trở nên quỷ dị.
Cả kinh thành bắt đầu râm ran, rằng kỳ thực chủ mưu việc người nước Khương đốt cháy Thánh miếu, phía sau chính là Thẩm Lãng.
Mục tiêu chính là để tấn công gia tộc họ Tô.
Thẩm Lãng không phải luôn miệng nói muốn tiêu diệt họ Tô sao?
Nhưng mà, người này hẳn là đã sớm chết rồi, sớm đã bị Khương vương băm thành muôn mảnh cho chó ăn rồi.
Một trăm người liên lụy cũng bị nấu chung.
Hơn một tháng đều không nghe được tin tức, chắc chắn đã chết rồi.
Tên tiểu bạch kiểm này thật đúng là suy nghĩ kỳ lạ.
Khương vương là ai?
Ngươi lại muốn hắn nhận tội sao?
Hơn nữa, còn muốn xây Thánh miếu trên đất Khương quốc?
Thật là mơ mộng hão huyền!
- Ầm...
Bỗng nhiên vang lên một tiếng động thật lớn.
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến cũng khẽ run lên.
Tiếng sấm rền này cuối cùng xé tan tầng mây.
Biến thành tiếng sấm lớn khủng khiếp.
- Cô gái kia giờ thế nào rồi? Quốc quân hỏi.
Ông ta hỏi không đầu không đuôi, người khác cũng nghe không hiểu.
Thế nhưng đại thái giám Lê Chuẩn lại hiểu được quốc quân nói tới ai, chính là Hà Nguyên Nguyên.
Đây là cô gái hiếm hoi mà quốc quân động lòng suốt mấy năm nay.
Kết quả!
Hình như cô gái này đã cùng tân khoa tiến sĩ Lý Văn Chính cấu kết, hơn nữa còn có thể đã thất thân.
Quan trọng nhất là, Lý Văn Chính còn liên lụy vào âm mưu tranh đấu giữa Thái tử cùng Tam vương tử, liên lụy vào vụ án nguyền rủa Thái tử.
Để tránh cho đáp án kia gây xáo trộn, tránh cho sự tranh chấp đảng phái bùng lên, Quốc quân đã quyết định sai Hắc Thủy Đài đi giết Lý Văn Chính thật nhanh, trừ khử đáp án này từ trong trứng nước.
Còn bàn tay phía sau vụ án này ư? Tạm thời cũng chẳng quan trọng cho lắm.
Mà hoa khôi Hà Nguyên Nguyên này quốc quân không giết, mà cho nàng về quê ở Lang quận.
Nhưng quốc quân không còn đụng đến nàng nữa.
Kết quả, những tên đàn ông khác cũng chẳng dám động đến nàng.
Lê Chuẩn nói:
- Nàng ấy sống tốt lắm, mỗi ngày viết chữ, hay vẽ chút gì đó.
...
Bên trong phủ Ngũ vương tử.
Bụng của tiểu Băng đã nhô lên rõ ràng rồi.
Vợ của Ngũ vương tử họ Trác đang nói chuyện với tiểu Băng.
Lẽ ra với tư cách vợ của vương tử, thân phận quý trọng, không nên cùng trò chuyện với một thị thiếp như tiểu Băng.
Nhưng bản thân nàng cũng là con gái thương nhân, một người con gái có thân phận nhỏ bé mà thôi.
Hai cô bé đang lật bản vẽ, chúng chính là hai con gái của Dư Phóng Chu.
Bé lớn đang đọc sách, bé nhỏ ăn điểm tâm.
- Oa... – Bé lớn há miệng, chỉ vào điểm tâm trong tay em gái, nói muốn ăn.
Bé em hào phóng, cầm điểm tâm đưa tới miệng chị, để cho chị cắn một cái.
Kết quả, cắn một phát hết sạch.
Bé em nhìn bàn tay nhỏ trống không.
Sau đó, khóc òa lên một tiếng.
- Mẹ, mẹ...
Cái thân thể bé nhỏ bụ bẫm kia lao về phía lòng Trác thị.
- Tỷ tỷ chơi xấu, tỷ tỷ chơi xấu...
Cô chị nhìn thấy em gái khóc lớn, cảm thấy mình có thể bị mắng.
Thế là, cô bé càng làm dữ hơn, nhào vào lòng tiểu Băng, ra sức banh họng khóc càng lớn hơn.
Ai khóc to hơn người đó có lý, không phải sao?
Tiểu Băng ôm bé lớn, nhìn con bé gào khan chẳng có một giọt nước mắt, không khỏi véo nhẹ cái mũi nhỏ của con bé.
- Nhóc con ranh ma.
Tính cách này có chút giống cô gia.
Nghĩ đến cô gia, mắt tiểu Băng tức khắc ươn ướt.
Cô gia, ngài thế nào rồi?
Sao ngài vẫn chưa trở lại?
Bây giờ tất cả mọi người nói ngài đã chết, bị Khương vương nấu ăn hết, nô nô thật sự lo lắng lắm đó!
Mà lúc này, Ngũ vương tử Ninh Chính lại một lần nữa bị nhục nhã, tức giận đến toàn thân run rẩy.
Đại Lý Tự Thừa Vương Dẫn đi tới nhà của gã, đòi hai phạm nhân.
Chính là hai con gái của Dư Phóng Chu.
- Dư Phóng Chu bán sách cấm 《 Đông Ly Diễm Sử 》, Viêm đế quốc tức giận, quốc quân hạ chỉ tru diệt cả nhà Dư Phóng Chu, nhưng lại chỉ thiếu hai đứa con gái. Đại Lý Tự Thừa Vương Dẫn nói:
- Hạ quan nghe nói hai đứa con gái này đang ở trong nhà điện hạ, thỉnh cầu giao họ ra quy án.
Ninh Chính run giọng nói lắp bắp:
- Tụi nó… nó, một đứa hai tuổi, một đứa ba tuổi, lẽ nào các ngươi cũng muốn giết sao?
Đại Lý Tự Thừa nói:
- Không đến mức phải giết, nhưng với tư cách gia quyến phạm nhân, là phải sung công. Hai đứa con gái này, Đại Lý tự sẽ đưa họ đến Đại Ân Đình.
Đại Ân Đình, nghe thì thấy tốt lắm.
Nhưng mà cũng là nơi bi thảm nhất trên thế giới này.
Toàn bộ tội nhân, con cái của quan phạm tội, bởi vì tuổi quá nhỏ không giết, cho nên phải đưa đến chỗ này nuôi nấng.
Nó tương đương với một trại trẻ mồ côi dành cho tội phạm vậy.
Những đứa trẻ ở đây, từ nhỏ đã sinh hoạt trong chốn tăm tối không ánh mặt trời.
Không nói đến chuyện ăn không đủ no mặc không đủ ấm, nếu có thể sống sót đã xem như là vạn hạnh.
Hơn nữa dù cho có thể lớn lên, toàn bộ đàn ông sẽ làm người hầu, hoặc bị thiến làm thái giám.
Mà nữ giới, đại bộ phận đều bị Giáo Phường Ti nuôi thành quan kỹ (*).
(*)Gái điếm được triều đình chính thức nhìn nhận
Hai cô bé này đã ở trong nhà Ngũ vương tử hơn một tháng, đã sớm tràn trề tình cảm.
Hôm nay Đại Lý tự công khai đến bắt người, hơn nữa còn là căn cứ luật pháp Đại Việt.
Một khi hai cô bé này bị đưa đến cái địa ngục kia sẽ bi thảm đến cỡ nào? Hoàn toàn có thể tưởng tượng được.
Ngũ vương tử Ninh Chính cảm thấy vô cùng khuất nhục, vô cùng bi ai.
Ta vẫn còn là một vương tử sao?
Nuôi dưỡng hai cô bé phạm nhân, mà có người tìm tới cửa.
Chính là một Đại Lý Tự Thừa cũng có thể bắt nạt ta sao?
Gã đương nhiên biết, đây là họ Tô trả thù.
So với bè lũ quái vật họ Tô, một Ngũ vương tử như gã là cái thá gì?
Lúc này, Ninh Chính nhớ Thẩm Lãng vô cùng.
- Thẩm Lãng, rốt cuộc ngươi ở Khương quốc thế nào rồi? Toàn bộ quốc đô đều đang đồn ngươi đã chết, thế nhưng ta không tin!
...
Khương quốc, Thánh miếu!
- Rầm rầm ầm...
Tiếng sấm bên ngoài, tiếng sau càng mãnh liệt hơn tiếng trước.
Tia chớp trên trời càng ngày càng lớn, càng ngày càng kinh người.
Trong phút chốc, tia chớp gần như rọi sáng toàn bộ bầu trời đêm như ban ngày.
Giống như vô số rồng rắn chạy quanh.
Một bóng người chợt vọt vào.
Công chúa Arunana, giơ Thanh Long Yển Nguyệt Đao.
- Đại Ngốc, Thẩm Lãng, tối nay ta và các ngươi kề vai chiến đấu được chứ?
- Đáng tiếc ta tìm không được sư phụ, bằng không thì sư phụ tuyệt đối... Sư phụ!
Arunana gặp được Thần nữ Tuyết Ẩn.
Nàng chợt ném đại đao qua một bên, lao về phía Tuyết Ẩn.
- Sư phụ, người làm sao vậy, người làm sao vậy hả?
- Người đừng làm con sợ? Người đừng bỏ con lại...
Nhìn thấy Tuyết Ẩn vẫn không nhúc nhích, công chúa Arunana khóc òa lên.
Thẩm Lãng nói:
- Công chúa Nana, ngươi đến thật đúng lúc. Tiếp theo ta muốn cứu sư phụ ngươi, cần ngươi hỗ trợ.
Arunana ra sức gật đầu đáp lời ngay:
- Xin ngươi nhanh chóng cứu sư phụ ta, sư phụ là người tốt nhất trên thế giới này, tuyệt đối không thể chết được.
Thẩm Lãng nói:
- Ngươi ôm Tuyết Ẩn, theo ta vào trong cái lều nhỏ này!
Công chúa Arunana ôm Thần nữ Tuyết Ẩn, tiến vào trong lều.
Nơi đó có một cái giá, còn có móc.
Thẩm Lãng nói:
- Ngươi móc Tuyết Ẩn lên phía trên, để thân thể nàng rũ xuống.
Arunana kinh ngạc, nhưng vẫn làm theo.
Tức khắc, cả người Thần nữ Tuyết Ẩn đều treo trên giá, hai tay mở ra lơ lửng giữa không trung.
Thẩm Lãng lấy ra mấy bình thủy tinh, một con dao sắc.
Cuối cùng, hắn lấy ra một ống nghiệm, bên trong là tinh hoa Hoàng Kim Huyết Mạch.
Thẩm Lãng rút của Đại Ngốc một cân máu, mới tinh chế ra chừng một milliliter.
Màu vàng kim, giống y hệt vàng lỏng vậy.
Trong cơ thể Tuyết Ẩn có bao nhiêu cổ trùng?
Không biết, nhưng tuyệt đối là con số khổng lồ, đã chiếm cứ mỗi một mạch máu của nàng, phóng thích ra độc tố thần kinh tê liệt dây thần kinh của nàng.
Cho nên, nàng hoàn toàn không cách nào hoạt động, so với người thực vật còn giống thực vật hơn.
Mà tinh hoa huyết mạch có sức hút trí mạng với cổ trùng núi Phù Đồ.
Thẩm Lãng đã làm thí nghiệm.
Những thứ cổ trùng này, khi cảm nhận được huyết mạch tinh hoa, sẽ y như thiêu thân lao đầu vào lửa vậy, điên cuồng vọt tới.
Đối với chúng nó mà nói, huyết mạch tinh hoa như là thứ sức mạnh tuyệt diệu nhất thế giới.
Thế nhưng, nó có thể cứu Tuyết Ẩn hay không?
Bây giờ vẫn là không biết được.
Thẩm Lãng đưa một cây kim cho Arunana rồi nói:
- Trong chốc lát, ta sẽ dùng ngón tay thật nhanh ấn vào một chỗ trên người sư phụ ngươi, ngươi dùng cây kim này đâm ngay chỗ đó, hiểu chưa?
Arunana gật đầu.
Thẩm Lãng bắt đầu động thủ cứu Tuyết Ẩn.
Hắn lấy ra một ống tiêm, đâm vào mạch máu trên chân Tuyết Ẩn.
Tức khắc máu tươi tuôn ra, rót vào trong một bình thủy tinh.
Trong mớ máu này có vô số cổ trùng.
- Có thể thành công hay không? Chỉ nhìn vào lúc này!
Thẩm Lãng ngừng thở, cầm huyết dịch tinh hoa màu vàng kim, nhỏ vào trong bình máu thủy tinh kia.
Tức khắc...
Một màn quỷ dị vô cùng xuất hiện.
Bình máu, trong nháy mắt giống như sôi trào lên vậy.
Máu đương nhiên không sôi ở nhiệt độ cao.
Chỉ bất quá vô số cổ trùng bên trong cảm nhận được sức mạnh của tinh hoa Hoàng Kim Huyết Mạch, tức khắc vô cùng hưng phấn, điên cuồng cắn nuốt dòng sức mạnh này.
Máu của Tuyết Ẩn liên tục không ngừng từ vết thương dọc theo ống tiêm chảy vào bình thủy tinh.
Giữa những con cổ trùng này nhất định có cách thức truyền bá tin tức đặc biệt.
Trong chốc lát!
Cổ trùng toàn thân Tuyết Ẩn dường như đều tỉnh lại.
Tất cả cổ trùng đều điên cuồng.
Bằng vào bản năng điên cuồng mà bơi về phía tinh hoa Hoàng Kim Huyết Mạch.
Mấy chục ngàn, mấy trăm ngàn, mấy triệu, mấy chục triệu, mấy trăm triệu cổ trùng.
Thực sự như là thiêu thân lao đầu vào lửa vậy.
Thậm chí còn nghiêm trọng hơn cả thiêu thân lao đầu vào lửa.
Mấy trăm triệu cổ trùng bơi về một hướng.
Dọc theo mạch máu Thần nữ Tuyết Ẩn trào ra từ vết thương, qua ống tiêm, toàn bộ tràn vào bình thủy tinh, điên cuồng nhảy vào tinh hoa Hoàng Kim Huyết Mạch.
Đây là điều mắt thường có thể thấy được.
Trong không khí truyền đến một mùi thơm vô cùng mê người, nồng nàn gần như khiến người ta muốn say ngã vậy.
Đồng thời, trên người Tuyết Ẩn xuất hiện một màu tím diễm lệ.
- Ùng ục, ùng ục...
Đám màu tím này còn có thể di chuyển, chính là vô số cổ trùng.
Như là cá hồi bơi trong đại dương, mấy triệu, mấy trăm triệu con.
Chỉ trong mấy phút ngắn ngủi!
Tất cả cổ trùng toàn bộ rời khỏi cơ thể Tuyết Ẩn, tiến vào trong bình thủy tinh của Thẩm Lãng.
Nửa bình máu tươi kịch liệt sôi trào, màu sắc không còn là màu đỏ, mà là màu tím diễm lệ.
Trong đó không biết có mấy trăm triệu cổ trùng.
Mà màu tím bên ngoài cơ thể Tuyết Ẩn rút sạch sẽ.
Lúc này!
Độc cổ mẫu trùng xuất hiện, từ trong mạch máu tim Tuyết Ẩn chui ra.
Lúc trước Thẩm Lãng vô số lần không phát hiện ra nó, bởi vì nó ở trong mạch máu nội tạng, dưới tia X quang hòa làm một thể với mạch máu.
Mãi cho đến khi Thẩm Lãng lấy ra tinh hoa Hoàng Kim Huyết Mạch, nó động đậy vài cái, Thẩm Lãng lúc này mới phát hiện sự tồn tại của nó.
Nó quá lớn, chỉ có thể ở trong mạch máu nội tạng.
Nó cũng bị tinh hoa Hoàng Kim Huyết Mạch hấp dẫn, nó ra sức bơi ra.
Nhưng mà nó to đến hai ba ly, dài ba bốn cm.
Rất khó từ mạch máu chui ra ngoài.
Sẽ chỉ làm tắc mạch máu của Tuyết Ẩn, tạo thành tắc động mạch, nguy hiểm tính mạng.
Độc cổ mẫu trùng bơi thật nhanh, tiến vào trong một mạch máu khá lớn, không phải động mạch, cũng không phải tĩnh mạch.
Thẩm Lãng đã tính toán tốt nhất từ trước, chỉ vào ngực Tuyết Ẩn nói:
- Ở đây, động thủ nào!
Động tác Arunana nhanh như chớp, đâm cây kim trong tay vào.
Trong nháy mắt!
Con độc cổ mẫu trùng bị ghim chặt.
Thẩm Lãng nhanh chóng dùng dao nhỏ mở ra, lấy ra con độc cổ mẫu trùng hoàn chỉnh bỏ vào trong ống nghiệm.
...
- Rầm rầm ầm...
Tiếng sấm bên ngoài, tiếng sau càng mãnh liệt hơn tiếng trước.
Tia chớp trên trời, càng ngày càng to, càng ngày càng kinh người.
Trong phút chốc, tia chớp gần như rọi sáng toàn bộ bầu trời đêm như ban ngày.
Sau đó là tiếng bước chân dày đặc!
Thánh miếu của Thẩm Lãng đã bị bao vây!
Hai ngàn năm trăm tên võ sĩ đầu trọc, dũng mãnh khí thế, hung tàn dữ tợn.
Bao vây cái Thánh miếu chỉ có năm sáu trăm mét vuông chật như nêm cối.
- Rầm rầm...
Lại một trận sấm chớp rền vang, chiếu sáng những khuôn mặt võ sĩ tăng nhân này.
Phật gia chỉ ăn thịt, giết người, chơi gái.
Cái gọi là Thánh miếu của Thẩm Lãng, chỉ bằng gỗ, bên ngoài bọc một tầng vải dầu thật dày mà thôi.
Không có bất kỳ biện pháp phòng thủ, ngay cả tường cũng không có.
Chỉ cần xung phong nhẹ thôi, liền trực tiếp phá hủy.
Ở trước mặt hai ngàn năm trăm tên võ sĩ đầu trọc, yếu ớt không thể tả.
...
Thế nhưng Thẩm Lãng vì đợi ngày này, đã vạch kế hoạch rất lâu rồi.
Lúc đang xây dựng Thánh miếu, hắn đã để hội Thiên Đạo bí mật chuyển vô số dây thép đến nơi.
Còn có những cột sắt to, ước chừng mười mấy cây.
Hôm nay mười mấy cột sắt bị nối liền cùng một chỗ, đứng sững ở trung tâm Thánh miếu, trực tiếp thông đến trời, ước chừng cao ba mươi lăm mét.
Bảo đảm cái cột sắt này là nơi cao nhất trong khu vực mấy nghìn mét.
Lúc bình thường, nó chỉ là một cây cột thu lôi, toàn bộ tia chớp đều có thể bị nó dẫn vào đất.
Hơn nữa trong Thánh miếu, bên cạnh bày sẵn da bò khô ráo.
Chân mỗi người đều mang giày da bò cách điện tuyệt đối.
Không chỉ có thế!
Thánh miếu sau khi xây xong, Thẩm Lãng còn bắt võ sĩ gia tộc họ Kim tiến hành sửa đổi.
Võ sĩ dùng dây thép, dây đồng quấn quanh xà gỗ của Thánh miếu, tiếp đó cho lan ra khắp mặt đất quanh Thánh miếu.
Cho nên toàn bộ phía ngoài Thánh miếu, chi chít mấy trăm dây thép, dây đồng, lan tràn tới nền đất.
Mà lúc này mặt đất ngoài Thánh miếu vô cùng ẩm ướt.
Cũng đủ dẫn điện tuyệt đối.
Một khi chặt đứt trụ cột thu lôi này, đồng thời nối liền lưới thép với cây cột cao chót vót kia.
Cho đến lúc này, cái cột sắt cao khủng khiếp kia không dẫn sét vào lòng đất.
Mà nó sẽ tỏa ra tấm lưới thép chi chít lan ra mặt đất xung quanh.
Tất cả những người ngoài miếu sẽ như thế nào?
Đám võ sĩ đầu trọc này mang giày gì? Giày rơm ướt nhẹp, cũng đủ dẫn điện.
Mà điện áp của sét lớn cỡ nào?
Hàng chục triệu, hàng trăm triệu vôn.
Nó có thể giết bao nhiêu người?
Trời biết?
...
Trong Thánh miếu!
Một trăm võ sĩ run lẩy bẩy.
Bên ngoài có chừng hai ngàn năm trăm võ sĩ đầu trọc tàn bạo.
Chắc chắn chết chắc rồi!
Khoảng cách quá xa, căn bản không thể đánh được.
- Thập Tam, động thủ!
Bầu trời có một khoảng thời gian yên tĩnh hiếm thấy, Thẩm Lãng hạ lệnh.
Thẩm Thập Tam như con khỉ leo lên nóc Thánh miếu.
Buộc lưới sắt và lưới đồng vào trên cột.
- Đại Ngốc, động thủ!
Đại Ngốc chợt dùng Huyền Thiết Côn chặt một phát.
Dễ dàng chặt đứt chân của cột thu lôi bên dưới.
Lúc này, cái cột sắt này không còn dẫn điện vào lòng đất, mà là dẫn vào lưới sắt và dây đồng bên dưới.
Tất cả đều chuẩn bị xong rồi.
Chỉ chờ một tia chớp bắn ra.
...
- Vù vù vù vù...
- Giết, giết, giết...
Võ sĩ đầu trọc bên ngoài Thần miếu Tuyết Sơn bắt đầu ra sức kêu gào.
Đầu đà Khổ Hải rống to:
- Toàn bộ Khương quốc, cũng chỉ có thể có một tín ngưỡng, đó chính là thiên thần.
- Thần miếu Tuyết Sơn của ta đại biểu cho ý chí của Thiên Thần.
- Mà hôm nay đám người Việt quốc này lại xây Thánh miếu của bọn họ trên đất chúng ta.
- Đây là không tôn trọng thiên thần, là phải bị trời phạt.
- Ta đại biểu ý chí thiên thần, phải san bằng Thần miếu của Việt quốc, giết sạch tất cả người Việt!
- Giết, giết, giết!
Hai ngàn năm trăm tên võ sĩ đầu trọc rống giận đầy phẫn nộ.
Tràn trề sát khí ngút trời.
Trong dòng sát khí này, Thánh miếu của Thẩm Lãng yếu ớt như con thuyền nhỏ giữa sóng to gió lớn, bất cứ lúc nào cũng có thể tan nát.
Bên trong, mấy chục tên võ sĩ Việt quốc cũng không chịu nổi áp lực này, trực tiếp quỳ trên mặt đất kêu khóc nói:
- Chúng ta đầu hàng, bọn họ đầu hàng!
Mà mấy chục tên võ sĩ gia tộc họ Kim cùng hội Thiên Đạo, sắc mặt tái mét, tay cầm cung tên, run lẩy bẩy.
Tối nay!
Phải chết ở chỗ này rồi.
Chắc chắn phải chết rồi!
Cuối cùng, tiếng sói tru bên ngoài kết thúc!
Hai ngàn năm trăm người, hình thành một hình tròn, tiến quân ngang dọc, tiến về phía Thánh miếu.
- Giết, giết, giết sạch người Việt quốc!
- San bằng Thánh miếu Việt quốc.
- Băm thây Thẩm Lãng thành vạn đoạn!
- Băm thành muôn mảnh!
- Khóc đi, tru lên đi...
Hai ngàn năm trăm tên võ sĩ đầu trọc càng lúc càng nhanh.
Khoảng cách Thánh miếu càng ngày càng gần, quơ loan đao trong tay với khuôn mặt dữ tợn đáng sợ.
Bắt đầu điên cuồng xung phong.
Như là thủy triều màu đen sắp bao phủ cái Thánh miếu yếu ớt.
Nhưng mà vào lúc này!
Mây đen trên trời, giống như bị xé một khe hở.
Tia chớp khủng khiếp, như là rồng lượn bật lên ngay.
Dài mấy chục ngàn mét.
Oai phong động trời.
- Rầm rầm rầm rầm!
Ngay sau đó, lại là tiếng sấm nổ dày đặc.
Nửa đêm rọi sáng giống như ban ngày.
Sét đánh xuống tia này đến tia khác.
Như là chiến đao.
Như một tấm lưới bí mật, điên cuồng đập xuống.
Uy lực quả nhiên kinh người.
Cuối cùng, một tấm màn sét mười mấy ngàn mét, chợt đánh trúng vào cây cột sắt cao ba mươi lăm mét trên đỉnh Thánh miếu.
Dòng điện khủng khiếp chợt truyền ngay xuống dưới.
- Giết, giết, giết...
Hai ngàn năm trăm tên võ sĩ đầu trọc vọt tới Thánh miếu, quơ chiến đao định chém xuống.
Tiếp đó...
- Ầm!
Tiếng nổ khủng khiếp!
Toàn bộ Thánh miếu bốc lên vô số tia lửa điện.
Rất nhiều dây thép, trực tiếp bị dòng điện khủng khiếp kia đốt đứt.
Mà cùng lúc đó!
Vô số dòng điện xẹt về mặt đất, cuốn phăng tất cả sinh mệnh ngoài miếu thờ.
Những võ sĩ tăng nhân hung ác kia…
… trong nháy mắt bị dòng điện cường độ cực cao giáng xuống toàn thân.
Trên người bốc lửa và đầy khói đặc.
Tất cả động tác bị dừng hình.
Vô số võ sĩ đầu trọc, trong nháy mắt bị tia chớp đánh chết rõ ràng.
Mấy chục người trực tiếp bị đốt thành than.
Trong chớp nhoáng này!
Quả thực chính là phép màu!
Quả thực chính là giết hàng loạt!
Mà cùng lúc đó!
Thần nữ Tuyết Ẩn trong Thánh miếu, mở đôi mắt đẹp ra và tỉnh lại.
o0o
Chú thích của Bánh: Một triệu! Mọi người vào đây xem này, rất quan trọng.
Quyển sách đã đạt một triệu chữ rồi!
Lên kệ mới 41 ngày, đã được một triệu chữ.
Thật sự không thể tin nổi.
11 ngày của tháng này, tổng cộng đăng được 208.000 chữ.
Quả thực sắp điên rồi!
Bản thân quay đầu lại nhìn xem, cũng cảm thấy có chút rung động.
Nhưng mà...
Lúc trước thật vất vả điều chỉnh lịch làm việc và nghỉ ngơi, bây giờ lại thức suốt đêm.
Mỗi ngày gần như viết liền tù tì, ngay cả thời gian ăn mì cũng không có. Hơn mười ngày qua cũng chỉ nhín ra hơn một giờ để đi xoa bóp xương cổ.
Mỗi lần ăn cơm chẳng khác gì trong thời chiến tranh vậy.
Cho nên ta thật cần điều chỉnh một chút.
Cần một lần nữa tích góp từng chút tinh lực.
Ngày hôm nay hai chương. Tiếp theo trong một thời gian ngắn, có thể mỗi ngày cũng hai chương tầm một vạn chữ.
Đ*!
Mỗi ngày hơn một vạn chữ đối với ta mà nói, xem như là điều chỉnh nghỉ ngơi sao?
Ta sao có chút cảm giác muốn rơi lệ.
...
Mười mấy hai mươi ngày gần đây, đều ở top 10.
Biến thành hai chương, có thể sẽ tuột xuống.
Rõ ràng luyến tiếc, thật là khó chịu, hu hu hu!
Nhưng là vì tích góp từng chút tinh lực để nghênh tiếp đợt bộc phát tiếp theo.
Vì viết ra tình tiết tốt hơn.
Ta cần ngủ nhiều hai giờ! Suy nghĩ nhiều hơn mấy giờ.
Nhất định phải điều chỉnh.
...
Ta uống một chút rượu, uống chút thuốc.
Tiếp đó, lại đi ngủ.
Hy vọng có thể ngủ ngon một chút.
Tối thiểu hy vọng có thể ngủ được!
Rõ ràng ta rất sợ vụ ngủ nghê này, nếu như điều chỉnh lịch làm việc để ngủ sớm, nhưng lại muốn ngủ cũng không được vì biết sẽ lỗ năng.
Tiếp theo lại thêm, tranh thủ buổi trưa đăng lên vậy.
Các huynh đệ, nếu có nguyệt phiếu!
Nhanh chóng quăng lên nhé!
Đây đã là tín ngưỡng để ta có thể chăm chỉ đó.
Thật lòng...
Xin hãy duy trì ủng hộ.