Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 226: Kinh thành dậy sóng! Thẩm Lãng danh tiếng vang dội! Mộc Lan bắt gian tại trận
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 226 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trên đường trở về kinh đô.
Thẩm Lãng ung dung tự tại ngồi trong xe ngựa.
Bên ngoài, đại tông sư Tuyết Ẩn ngồi trên lưng ngựa.
Đại Ngốc cưỡi trên lưng bò, đã một ngày trôi qua, gã vẫn còn say sưa với cảm giác đêm qua.
Đi ngủ lại có cảm giác như vậy ư?
Thật sự quá tuyệt.
Trong tay Thẩm Lãng cầm hai chiếc bình.
Chiếc bình bên trái rất lớn, khoảng một trăm ml.
Chỗ này phần lớn là máu của đại tông sư Tuyết Ẩn, chính là hàng trăm triệu cổ trùng.
Đương nhiên, đừng so sánh hàng trăm triệu cổ trùng này với cái thứ giống y hệt mà nhiều đàn ông khi hưng phấn cũng có hàng trăm triệu.
Nhưng kỳ lạ là.
Một bình máu vẫn sôi sục như ban đầu.
Đã năm ngày năm đêm trôi qua rồi.
Thẩm Lãng vốn tưởng rằng hàng trăm triệu cổ trùng này chắc chắn đã chết sạch, kết quả lại không hề chết.
Chúng nó giống như thực sự nuốt chửng một loại sức mạnh nào đó, càng lúc càng mãnh liệt.
Hơn nữa, màu sắc bình máu này cũng dần dần thay đổi.
Tinh hoa Hoàng Kim Huyết Mạch của Đại Ngốc có màu vàng kim thuần khiết, trong khi đám cổ trùng này màu tím, và máu của đại tông sư Tuyết Ẩn thì màu đỏ. Khi ba thứ này hòa lẫn vào nhau, ban đầu vẫn là màu đỏ. Thế nhưng không ngờ, sắc vàng bên trong ngày càng nhiều, càng lúc càng đậm.
Mà một con độc cổ mẫu trùng khác thì nằm yên trong ống nghiệm như thể hoàn toàn ngủ đông, mặc dù lúc này đang là mùa xuân.
Thẩm Lãng dùng X quang quét hình, rồi cố gắng tìm kiếm trong bộ nhớ những tài liệu liên quan.
Kết quả hoàn toàn không có.
Trên Địa Cầu hoàn toàn không có loài sinh vật như vậy.
Ít nhất trong tư liệu máy tính của Thẩm Lãng không có.
Thẩm Lãng cuối cùng đã gặp phải một chủng loài hoàn toàn xa lạ.
- Cô cô, Đại Ngốc rút nhiều máu như vậy, liệu có ảnh hưởng đến tu vi của hắn không? - Thẩm Lãng nói:
- Cuối cùng con đã rút hai cân máu của hắn, trong đó chứa rất nhiều tinh hoa huyết mạch?
Thực ra, Cừu Yêu Nhi rút máu còn nhiều hơn.
Bởi vì, chính nàng tự rút máu của mình.
- Ảnh hưởng rất nhỏ. - Thần nữ Tuyết Ẩn nói:
- Bởi vì trong cơ thể nó vẫn có thể tạo máu lại được.
Thẩm Lãng nói:
- Cô cô, Hoàng Kim Huyết Mạch trên người Đại Ngốc và Cừu Yêu Nhi là từ đâu mà có ạ?
Thần nữ Tuyết Ẩn đáp:
- Chắc hẳn là bẩm sinh, hoặc là di truyền từ cha mẹ. Đây là một trong những bí mật tối cao của thế giới võ đạo, chúng ta vẫn chưa thể lý giải.
Thẩm Lãng nói:
- Đại tông sư Chung Sở Khách đã xem qua huyết mạch của con, sau đó ông ta nói nhìn không thấu. Vậy cô hãy xem, huyết mạch võ đạo của con thế nào? Có lợi hại không?
Thần nữ Tuyết Ẩn nhìn Thẩm Lãng chằm chằm rồi nói:
- Lãng nhi, trí giả lao tâm, con mới là người lợi hại nhất.
Ôi!
Lãng gia cũng đành chịu.
Mặc dù Thần Tiên cô cô nói nghe có vẻ thâm sâu, nhưng ngụ ý là: tiểu bạch kiểm nhà ngươi cứ tiếp tục làm cái nghề vua ăn bám đầy triển vọng đi, đừng nên luyện võ, phí công vô ích lắm đó.
- Cô cô, cô vào đây, con có một nhận định khá táo bạo. - Thẩm Lãng nói.
Thẩm Thập Tam và Hoàng Phượng theo bản năng tách ra một khoảng cách.
Hơn nữa, họ còn nháy mắt ra hiệu cho Đại Ngốc.
Bởi vì Hoàng Phượng đã từng chứng kiến hai lần Thẩm Lãng cặn bã công khai ngủ cùng nữ thần trên xe ngựa.
Lần trước là nữ thần Mộc Lan.
Mà lần này, dĩ nhiên là Thần nữ Tuyết Ẩn.
Đương nhiên, nếu Thẩm Lãng mà biết suy nghĩ của Hoàng Phượng, nhất định sẽ chế tạo cho nàng một chiếc quần lót bằng hàn thiết ngàn năm để nàng cả đời làm xử nữ già.
...
Tuyết Ẩn tiến vào trong xe ngựa.
Mùi hương trong không khí lập tức lan tỏa.
Thanh nhã mà mê người.
Không nồng nàn như lần trước khiến người ta say ngất, nhưng lại làm lòng người khoan khoái dễ chịu.
Thẩm Lãng nói:
- Cô cô, sau khi trúng cổ độc Phù Đồ, võ công của cô có thay đổi không?
Thần nữ Tuyết Ẩn gật đầu nói:
- Có thay đổi, chân khí và kiếm khí của ta có thể khiến người khác tê dại.
Đâu chỉ như thế, Thẩm Lãng ở bên cạnh cô, chỉ cần hít phải mùi hương của cô, đầu óc gần như mơ mơ màng màng, hệt như say rượu.
Thẩm Lãng nói:
- Xét ở một khía cạnh nào đó, loại cổ trùng này trong cơ thể cô lại khiến sức chiến đấu của cô tăng lên. Mặc dù điều này hoàn toàn là ngoài ý muốn.
Thần nữ Tuyết Ẩn gật đầu nói:
- Trên thực tế không chỉ như vậy, nó còn giúp ta giữ gìn gần hai mươi năm thanh xuân.
Thẩm Lãng hỏi:
- Đóng băng tuổi tác ư?
Thần nữ Tuyết Ẩn nói:
- Ta nhập môn sớm hơn Chung Sở Khách, nên ta trẻ hơn hắn, nhưng lại là sư tỷ của hắn. Dù vậy, tuổi tác của ta cũng không còn nhỏ. Mười bảy năm trước, khi ta trúng cổ độc Phù Đồ, dung nhan của ta cũng chưa từng thay đổi.
Thẩm Lãng không khỏi giơ cao chiếc bình chứa hàng trăm triệu cổ trùng.
Thẩm Lãng hỏi:
- Cô cô, cô xem, trong bình hoàn toàn là máu của cô. Lúc đầu nó có màu đỏ, nhưng giờ lại biến thành màu vàng. Chuyện này chứng minh điều gì?
Thần nữ đáp:
- Những cổ trùng này đang cố gắng nuốt chửng, sau đó biến đổi, rồi cuối cùng phóng thích ra.
Thẩm Lãng nói:
- Con đoán, những cổ trùng này sở dĩ khiến toàn thân cô đông cứng, là bởi vì chúng không ngừng phóng thích ra một loại độc tố thần kinh nào đó. Nhưng đó không phải do bản thân chúng có độc tố thần kinh, mà là do chúng đã nuốt chửng một thứ gì đó, sau khi tiêu hóa trong cơ thể mới cải tạo thành độc tố thần kinh, rồi phóng thích ra ngoài.
Cái lý luận này của Thẩm Lãng vừa táo bạo, lớn mật lại vừa phức tạp, rối rắm.
Thế nên Thần nữ Tuyết Ẩn cũng không dám khẳng định điều gì.
Thế là Thẩm Lãng có một ý nghĩ siêu lớn mật.
Trong cái bình này ban đầu chỉ có một giọt tinh hoa Hoàng Kim Huyết Mạch, thế nhưng sau khi được hàng trăm triệu cổ trùng biến đổi xong xuôi, cả bình máu tươi đều đang chuyển sang màu vàng, mặc dù có chút nhạt.
Vậy chẳng phải có nghĩa là những cổ trùng này đang ra sức nuốt chửng tinh hoa Hoàng Kim Huyết Mạch, sau đó phóng thích ra nhiều tinh chất máu hơn, chỉ là ở một cấp độ thấp hơn?
Như vậy, Thẩm Lãng có cách nào xử lý sạch sẽ độc tố thần kinh trong đó, rồi lợi dụng chúng để cải tạo huyết mạch thiên phú của một người?
Dù cho không thể cải tạo thành Hoàng Kim Huyết Mạch, nhưng lại có thể biến thành thiên phú huyết mạch hạng nhất?
Đối với võ đạo mà nói, thế giới này vô cùng tàn nhẫn. Nếu không có năng khiếu, thành tựu luyện võ cả đời của ngươi cũng sẽ không cao.
Đương nhiên, cái ý nghĩ này của Thẩm Lãng đặc biệt điên cuồng, thậm chí là có tính cách mạng.
Có cảm giác hơi giống con cừu Dolly nhân bản vô tính đầu tiên ở thế giới hiện đại vậy.
Ngươi muốn cải tạo huyết mạch thiên phú?
Ngươi điên rồi sao?
Nhưng đối với Thẩm Lãng mà nói, đây cũng là một quá trình hóa học và sinh vật học mà thôi.
Hiện nay chỉ là một tưởng tượng.
Khoảng cách thành công hẳn là còn rất xa, ít nhất thì giờ đây hắn còn chưa biết cả chủng loại của loài cổ trùng này.
Cũng không hiểu được nguyên lý của nó.
Thế nhưng, lúc chúng ở trong cơ thể Thần nữ Tuyết Ẩn, quả thực đã mang đến cho cô ảnh hưởng quá lớn.
Thần nữ Tuyết Ẩn nói:
- Thẩm Lãng, suy nghĩ của con rất táo bạo, thậm chí ta còn chưa từng nghĩ đến. Ta luôn cảm thấy tất cả chuyện này cũng là do trời định, căn bản không cách nào cải biến. Nhưng có thể chính là như thế này, con mới là con, kẻ trí lao tâm, nô dịch vạn người.
Thẩm Lãng không khỏi tưởng tượng, một khi kế hoạch của mình thành công, sẽ thực sự lợi hại đến mức nào.
Người bên cạnh mình, huyết mạch thiên phú tăng vù vù.
Khả năng của các hiệp sĩ Jedi trong 《Chiến tranh giữa các vì sao》 cũng hoàn toàn dựa vào số lượng Midi-chlorians (mê nguyên trùng) có trong máu.
Tuy nhiên, ngày đó vẫn còn rất xa.
Thẩm Lãng nói:
- Cô cô, có loại võ công nào thích hợp cho cái loại người không có nền tảng như con luyện không? Ví dụ như Lăng Ba Vi Bộ, ví như Thần Hành Bách Biến?
Thần nữ Tuyết Ẩn hỏi ngay:
- Con nói khinh công à?
Thẩm Lãng ngượng ngùng đáp:
- Không ai sáng suốt bằng cô cô.
Thần nữ Tuyết Ẩn nói:
- Có thì có, nhưng cũng cần quanh năm suốt tháng, cũng cần nội lực cùng chân khí. Tác dụng luyện tập của con không lớn, chẳng khác gì chạy loạn lung tung cả.
Thẩm Lãng thật không cam lòng.
Dựa vào cái gì chứ?
Ngay cả cái thứ phế vật như Vi Tiểu Bảo cũng luyện được, ta lại không thể luyện sao?
Thần nữ Tuyết Ẩn dịu dàng khuyên bảo:
- Kẻ trí lao tâm...
Được rồi, cô cô đừng nói những lời này nữa.
Lần đầu nghe nói, Thẩm Lãng còn thấy hơi kiêu hãnh. Thế nhưng nghe nhiều lần sau đó, nó cứ như thể lời khen: "Tuy ngoại hình anh rất được, nhưng năng lực thì quá yếu, nên không thể đến cơ quan chúng tôi làm việc đâu."
Nhưng mà vào lúc này!
Lông tơ trên chiếc cổ trắng ngần của Tuyết Ẩn bỗng nhiên dựng đứng. Toàn thân cô phóng ra chân khí cường đại, bao phủ lấy Thẩm Lãng.
Hoàng Phượng và Thẩm Thập Tam vọt tới thật nhanh, che chắn bên trái Thẩm Lãng.
Phượng, xem như ngươi còn chút lương tâm, ta sẽ không rèn quần lót sắt cho ngươi đâu.
Thập Tam nói:
- Chủ nhân, có địch!
Thẩm Lãng đã nghe được.
Rầm rầm rầm rầm...
Tiếng vó ngựa dồn dập, gần như trời long đất lở.
Con đường phía trước, lối lui đều bị chặn đứng.
Hai bên sườn núi, tiếng vó ngựa cũng vang dội.
Xung quanh, bốn phương tám hướng đều bị vây.
Thẩm Lãng mở cửa sổ xe ngựa, chỉ thấy toàn bộ thung lũng trong tầm mắt đều là mã tặc (cướp cưỡi ngựa).
Huyên náo ồn ào, vô số kể.
Ở đây đã qua phạm vi lãnh địa gia tộc họ Tô, đã là trong quận Bạch Dạ thuộc hành tỉnh Thiên Tây.
Mà lại xuất hiện nhiều mã tặc như vậy?
Ba nghìn?
Năm nghìn?
Mỗi người đều có một con ngựa?
Toàn bộ trú quân quận Bạch Dạ tổng cộng cũng không có nhiều đến thế.
Thậm chí cộng lại toàn bộ kỵ binh của phủ Đô Đốc của toàn bộ hành tỉnh Thiên Tây, cũng chưa chắc vượt qua năm nghìn.
Kỵ binh Tây bộ Việt quốc, phần lớn đều tập trung trong tay Đại đô đốc phủ Trấn Tây.
Hành tỉnh Thiên Tây.
Xét ở một khía cạnh nào đó, quan trọng hơn so với hành tỉnh Thiên Nam.
Thế nhưng trưởng quan tối cao của hành tỉnh Thiên Tây cũng không phải Đại đô đốc, mà là Trung đô đốc, tức là chỉ cao hơn Hạ đô đốc Diễm Châu một cấp bậc mà thôi.
Chỉ cần là hành tỉnh đô đốc, mặc kệ thượng, trung, hạ đều có thể xưng là Tổng đốc.
Thế nhưng Tổng đốc Thiên Tây cùng Tổng đốc Thiên Nam Chúc Nhung, hoàn toàn không thể so sánh được.
Bởi vì toàn bộ hành tỉnh Thiên Tây, Đại đô đốc chân chính chỉ có một, phủ Đại đô đốc Trấn Tây, Hầu tước Trấn Tây Xung Nghiêu.
Uy Vũ Công Biện Tiêu là Thái Tử Thái Bảo.
Hầu tước Trấn Tây Xung Nghiêu vốn nên được sắc phong làm Thái Tử Thái Phó, nhưng ông ta lại ủng hộ Tam vương tử, nên đảm nhiệm chức Thái Úy.
Rõ ràng làm khó quốc quân, cái quan hàm Thái Úy này đã bị bãi bỏ rất nhiều năm, giờ lại phải đem ra dùng.
Biện Tiêu đảm nhiệm Xu Mật Sứ, Xung Nghiêu cũng không vào Xu Mật Viện, mà là để em trai Chủng Ngạc tiến vào Xu Mật Viện đảm nhiệm Phó Sứ.
Tóm lại, hai người kia tranh giành gay gắt khắp nơi.
Trở lại chuyện chính!
Toàn bộ hành tỉnh Thiên Tây có hai tên trùm, Hầu tước Trấn Tây Xung Nghiêu, Hầu tước Trấn Viễn Tô Nan.
Cho nên, thế lực của Tổng đốc hành tỉnh Thiên Tây liền yếu xuống nữa.
Cũng chính bởi vì tình hình phức tạp khiến cho trong khu vực này lại xuất hiện một băng cướp hoành tráng đến thế.
Ha ha, mã tặc?
Ai tin chứ?
Tướng cướp nổi danh nhất phía Đông Việt quốc là Khổ Đầu Hoan, dù có lợi hại đến mấy cũng không tới ngàn người.
Mà Tam Nhãn Tà nhà ngươi lại có bốn năm nghìn quân.
Nói cho quỷ nghe à.
...
Phía trước trên đỉnh núi, có một vách núi dựng đứng như mũi đao.
Sau đó một người một ngựa, xông lên cuối vách núi, tưởng chừng sẽ lao thẳng xuống núi.
Người nọ một tay kéo dây cương, trực tiếp kéo Thiên Lý Mã nhảy dựng lên, dừng lại ngay sát mép vách núi.
Người này mặc giáp vàng, mũ giáp màu đen, trên mũ còn vẽ một con mắt thứ ba.
Đây chính là đạo tặc Tam Nhãn Tà sao.
Thẩm Lãng vươn tay ra, ra sức vẫy tay.
- Hey, xin chào.
Đương nhiên, cách xa như vậy, cũng không biết Tam Nhãn Tà có thể nghe được hay không.
- Hô hô hô...
Mấy nghìn mã tặc bắt đầu gào thét.
Khiến lòng người sợ hãi run rẩy.
Sứ đoàn Thẩm Lãng chỉ có trăm người, hoàn toàn bị bao vây kín mít.
Chính là kẻ này, liên tục không ngừng ở Việt quốc bắt nô lệ, bán cho Khương quốc.
Đương nhiên, chuyện làm ăn của gã còn không chỉ như vậy.
Tô Nan nói là lãnh địa ba nghìn cây số vuông.
Năm nghìn tư quân ư?
Rõ ràng là lừa bịp thiên hạ.
Thẩm Lãng nói:
- Dừng lại làm cái gì? Tiếp tục đi tới đi!
Lập tức, trăm tên võ sĩ dưới trướng hắn nơm nớp lo sợ, tiếp tục tiến lên.
Trên vách đá, Tam Nhãn Tà đưa mắt nhìn chằm chằm Thẩm Lãng.
Chỉ cần gã ra lệnh một tiếng, có thể giết sạch một trăm võ sĩ dưới trướng Thẩm Lãng.
Toàn bộ không khí, như hoàn toàn ngừng đọng.
Thế nhưng...
Gã không có bất kỳ động tác gì.
Cứ như vậy, sứ đoàn trăm người của Thẩm Lãng xuyên qua sơn cốc này.
Bỗng nhiên, Tam Nhãn Tà hướng về phía Thẩm Lãng, ngón tay xẹt ngang cổ họng.
Đó là dấu hiệu cắt cổ.
Đến mà không đáp lễ thì thật bất lịch sự.
Thẩm Lãng ra khỏi xe ngựa, hướng về phía mấy nghìn mã tặc, làm ra động tác tủng khố (cúi đầu quay mông về phía đối phương).
Ý là, đ* mẹ cả lũ chúng mày.
Lập tức, đám người dưới trướng Thẩm Lãng liếc mắt sang chỗ khác.
Quả thật chướng mắt.
Ánh mắt Tam Nhãn Tà lạnh lẽo, nhìn Thẩm Lãng như nhìn một người chết.
Vung tay lên.
Lập tức, ba năm ngàn mã tặc như thủy triều rút đi.
Sau một lát, biến mất không còn tăm hơi.
...
Xuyên qua quận Bạch Dạ, tiến vào quận Vạn Sơn.
Nghỉ đêm tại quan dịch quận Vạn Sơn.
Không có bất kỳ quan viên nào đến tiếp đón, thậm chí toàn bộ quan lại của quan dịch cũng như biến mất vậy.
Thực tế này từng giờ từng phút đều nói cho Thẩm Lãng biết, nơi đây là địa bàn của Tô Nan, sớm đã bị ông ta khống chế đến mức không còn một kẽ hở.
Lúc trước có một đống nô lệ Việt quốc, rất nhiều người chính là từ quận Vạn Sơn bị bắt đi.
Cho nên quan viên quận Vạn Sơn từ trên xuống dưới, có lẽ đều đã thối nát hết rồi.
Do đó, cái sứ đoàn trăm người, Thẩm Lãng bao trọn cả viện.
Không có người khác, chỉ có Hoàng Phượng là nữ, Thẩm Lãng không làm khó mà nhận nàng phụng dưỡng.
Hai người này rõ ràng không ưa nhau.
Thẩm Lãng ghét bỏ nàng xấu, chẳng có chút cảnh đẹp ý vui nào.
Mà Hoàng Phượng ghét bỏ Thẩm Lãng là đồ cặn bã.
...
Thẩm Lãng nằm trên giường, gối chiếc khó ngủ.
Ông trời.
Nhịn muốn chết rồi.
Hơn một tháng, không có chạm qua đàn bà.
Chẳng lẽ còn muốn ta làm lại nghề cũ, quá mất mặt.
Hơn nữa Thần Nữ cô cô ở phòng kế bên đó, nếu ta làm gì nàng cũng nghe thấy hết, chẳng phải là vô cùng xấu hổ mất mặt sao?
Ngay sau đó!
Trời cao đưa tới cho Thẩm Lãng một mỹ nhân, một cô gái xinh đẹp.
...
- Chiêu Nhan sư tỷ? Sao lại là tỷ? Lần trước đến quận Nộ Giang, cũng không ghé vào nhà.
Thẩm Lãng cũng rất nhiệt tình, nhìn chằm chằm khuôn mặt và dáng vẻ của Chiêu Nhan.
Ôi chao!
Thật không tệ.
Đặc biệt quyến rũ.
Hơn nữa lại là kiểu quyến rũ thanh cao lãnh ngạo.
Quả nhiên là tuyệt sắc, thảo nào Thái tử lại nuôi cô ta làm ngoại thất.
Thế nhưng... ả vô cùng thông minh sao?
Vì sao Thái tử luôn để ả ra mặt?
Chiêu Nhan nói:
- Lần trước ta đi đến quận Nộ Giang, muốn gặp sư muội Mộc Lan, kết quả không gặp được, nàng ấy thực sự quá bận rộn.
Thẩm Lãng nói:
- Đáng tiếc ta không ở đó, bằng không dù cho thiên sơn vạn thủy, cũng sẽ chạy tới gặp sư tỷ một cái.
Chiêu Nhan nói:
- Lần này đi sứ Khương quốc, Thẩm công tử rõ ràng đã sáng lập kỳ tích, khiến tất cả mọi người phải nhìn bằng ánh mắt khác xưa. Về kinh đô chắc chắn sẽ được trọng dụng, không biết ngài có ý định gì?
Thẩm Lãng nói:
- Chiêu Nhan sư tỷ, chẳng lẽ Thái tử điện hạ để mắt đến ta sao?
Chiêu Nhan tiếp tục uống trà, đôi mắt đẹp nhìn vào tách trà như muốn chuyển sự chán ghét vào trong đó.
Quá trực tiếp, đàm luận chính trị sao có thể trực tiếp như thế?
Nên mập mờ, đưa đẩy một chút chứ.
Chiêu Nhan nói:
- Thái tử điện hạ quả thực vô cùng tán thưởng ngài.
Đã có một cú trực tiếp, vậy thì cùng nhau trực tiếp đi.
Thẩm Lãng trong lòng cười nhạt, Thái tử đại khái là vô cùng tán thưởng nương tử của ta thì đúng hơn.
Chiêu Nhan thản nhiên nói:
- Nghe nói ngươi và hội Thiên Đạo hợp tác đặc biệt vui vẻ. Chiếc gương thủy tinh chính là do ngươi làm ra, giúp hội Thiên Đạo phát tài lớn. Tuyến đường mậu dịch trước đây đã phải bỏ đi, vậy mà giờ lại khôi phục được bảy tám phần.
Việc này, Thẩm Lãng cũng có nghe nói.
Khoảng gần nửa năm, hội Thiên Đạo vẫn không bán gương ra quy mô lớn, mà là ở khắp nơi tổ chức hội đấu giá, ra sức tạo thế.
Hôm nay gương thủy tinh, đã trở thành xa xỉ phẩm nổi tiếng nhất.
Không phải quyền quý không thể có, hơn nữa mỗi một tấm cũng có giá trên trời.
Mà trên thực tế, hội Thiên Đạo cũng không hề kiếm được bao nhiêu tiền.
Đạo lý đã nói rồi, Phantom là giá trên trời, nhưng luận năng lực lợi nhuận còn kém xa tít tắp Mercedes-Benz.
Hội Thiên Đạo cũng căn bản không muốn lợi dụng gương thủy tinh để kiếm nhiều tiền, ít nhất là hiện tại chưa có.
Mà là để tranh giành quyền chủ động trong giao thương chiến lược Đông Tây.
Mặt khác, gia tộc họ Kim, thành Nộ Giang, chuyện cải tạo đảo Lôi Châu và di dân, đều cần một số tiền vàng khổng lồ.
Hội Thiên Đạo đều không nháy mắt khi hắn liên tục vay mượn tiền.
Số tiền Thẩm Lãng có được từ gương thủy tinh đã tiêu tốn không ít, không chỉ trong mười mấy năm qua.
Chiêu Nhan nói:
- Thẩm công tử, lúc đó ngài phát minh ra gương, sao không tìm đến hội Ẩn Nguyên chúng ta vậy? Những gì hội Thiên Đạo có thể cho, chúng ta có thể cho nhiều hơn.
Thẩm Lãng cất giọng bi thương:
- Hận không gặp nhau khi chưa có chồng.
Chiêu Nhan nói:
- Bây giờ cũng không muộn, chỉ cần Thẩm công tử sẵn lòng giao ra bí quyết chế tạo gương thủy tinh, hội Ẩn Nguyên chúng ta sẵn lòng bỏ ra ba trăm vạn lượng vàng, chia làm ba năm để thanh toán. Hơn nữa... Thái tử điện hạ cũng sẽ đặc biệt coi trọng ngài.
Thẩm Lãng ngạc nhiên, ta lại không đáng giá đến thế ư?
Ngươi mời chào ta, còn muốn ta phải trả giá lớn?
Thẩm Lãng nói:
- Thái tử điện hạ coi trọng ta, thật khiến ta kích động vô cùng, ta nhất định sẽ suy nghĩ thật kỹ.
...
Trong kinh đô!
Tin tức Thẩm Lãng đi sứ Khương quốc đại thắng đã truyền ra.
Không chỉ Khương quốc phải viết thư nhận tội, hơn nữa còn thực sự xây dựng Thánh miếu.
Không chỉ có vậy, vô số dân Khương đều trở thành tín đồ của Thánh miếu.
Ngày đêm đều có vô số dân Khương vào quỳ gối dâng lễ đèn nhang cho thánh nhân không ngừng.
Thánh miếu này không chỉ được xây dựng trên đất Khương quốc, mà còn được xây trong lòng những người dân Khương.
Thẩm Lãng tuy rằng còn chưa trở về nước, thế nhưng các thành viên sứ đoàn của hắn đều viết thư sớm, phái trinh sát gửi về.
Tất cả đều kể về cảnh tượng kỳ diệu ở Thánh miếu Khương quốc.
Lập tức!
Toàn bộ dân chúng kinh đô gần như muốn vỡ òa.
Thẩm Lãng hoàn toàn trở thành một chủ đề nóng hổi.
Tên ở rể này thật mạnh mẽ, thật lợi hại.
Tất cả mọi người đều cho rằng hắn đã sớm chết rồi, bị vua Khương nấu thành món ăn.
Hai nhiệm vụ này quá khó khăn, quả thực như thể lên trời.
Thật không ngờ, Thẩm Lãng, một tên tiểu bạch kiểm yếu ớt lại hoàn thành.
Hơn nữa còn hoàn thành xuất sắc vượt mức.
Hắn làm sao làm được chứ?
Nhưng mặc kệ thế nào?
Đây là chuyện tăng mạnh quốc uy, tăng mạnh quân uy.
Cái xứ Khương quốc điên rồ như vậy, bao giờ mới chịu khuất phục.
Tên bạo chúa như vua Khương bao giờ mới chịu thua chứ?
Bây giờ lại khuất phục trước Việt quốc của ta?
Lúc này quốc quân, cần nhất một trận thắng.
Cho dù là thắng về mặt ngoại giao.
Bởi vì chiến cuộc ở nước Nam Ẩu bên kia ngày càng đáng lo lắng, mắt thấy sẽ phải càng đánh càng lớn.
Tộc Sa Man quá điên cuồng.
Nghèo đến mức đó, gặp chiến tranh coi như hoàn toàn không muốn sống nữa.
Còn nữa ư?
Nước Nam Ẩu cũng là kẻ phản bội tộc Sa Man các ngươi.
Không phải Bình Nam đại tướng quân Chúc Lâm đánh không tốt, mà là đại quân tộc Sa Man liên tục không ngừng tiến vào nước Nam Ẩu.
Hiện tại trong nước Nam Ẩu nhỏ bé, đại quân tộc Sa Man tập kết đã vượt qua mười lăm vạn.
Chiến trường một khi rơi vào thế yếu, danh vọng chính trị liền lung lay sắp đổ.
Cho nên Thẩm Lãng ở Khương quốc thắng lợi, như là cơn mưa đúng lúc vậy.
Quốc quân tìm cách ra sức tạo thế, biến một thắng lợi nhỏ về mặt ngoại giao thành thắng lợi vĩ đại hiếm có suốt mấy thập niên.
Rõ ràng người Khương quốc xem Khổng Tử là đại thần đậu mùa, kết quả lại được bịa đặt thành Thánh nhân giáo hóa Khương quốc, khoảng cách vạn dân Khương quốc quy phục và chịu giáo hóa đã không còn xa.
Cho nên, công thần lớn nhất Thẩm Lãng còn chưa tới kinh đô, đã hoàn toàn gây xôn xao dư luận.
Tất cả mọi người như thấy một ngôi sao chính trị mới từ từ mọc lên.
Đây cũng là nguyên nhân Thẩm Lãng dù cho bị mấy nghìn mã tặc Tam Nhãn Tà bao vây vẫn không sợ hãi chút nào, thậm chí còn chơi trò cúi đầu quay mông về phía đối phương như để muốn đ* tất cả mẹ chúng vậy.
Quốc quân cần một trận thắng lợi như thế này.
Tô Nan nhà ngươi dám ở cảnh nội Việt quốc giết ta ư?
Lúc này Thẩm Lãng còn cách kinh đô vài trăm dặm, vô số người đã ngẩng đầu ngóng chờ.
Chuẩn bị dùng cảnh tượng lớn nhất để nghênh tiếp anh hùng đến.
...
Rời khỏi quận Vạn Sơn, tiến vào quận Hoàng Lương.
Thẩm Lãng lại đón tiếp một thuyết khách.
Một phụ tá của Tam vương tử.
Nói cho có vẻ ngang hàng mà thôi.
Tam vương tử đặc biệt coi trọng ngài đấy.
Không bằng công tử Thẩm Lãng hãy đầu nhập dưới trướng Tam vương tử, ngày sau phong hầu bái tướng, chẳng phải sung sướng sao.
Nhưng mà, đối phương vẫn đưa ra điều kiện.
Công thức chế tạo gương thủy tinh, vui một mình, không bằng mọi người cùng vui.
Cái này càng kỳ quái.
Các ngươi thật sự muốn lôi kéo ta sao?
Chẳng những không cho bất kỳ chức quan nào, không có bất kỳ hứa hẹn gì.
Hơn nữa còn muốn ta giao ra bí quyết chế tạo gương thủy tinh.
Hành động này cũng thật là quỷ dị.
...
Sau khi ra khỏi quận Hoàng Lương.
Thẩm Lãng tiến vào quận Lang, lúc này khoảng cách kinh đô cũng chỉ còn hơn ba trăm dặm.
Thẩm Lãng lại một lần nữa bao trọn cả viện quan dịch quận Lang.
Hắn vẫn ghét bỏ việc để Hoàng Phượng tùy ý rửa mặt cho mình.
Tiểu Băng rửa mặt cho hắn, dịu dàng biết bao nhiêu, hận không thể lau sạch cả lỗ tai của Thẩm Lãng.
Hoàng Phượng rửa mặt cho ta, quả thực chính là lau nhà.
Dường như muốn chà hết một lớp da. Thẩm Lãng không khỏi nhớ đến người cha rửa mặt cho hắn lúc bé, mỗi một lần đều đau rát, ra tay quá độc ác.
- Phượng, nếu ngươi dám thô bạo với ta như vậy, ta sẽ để Thập Tam lấy người khác.
- ...
Sau đó Thẩm Lãng kêu thảm một tiếng.
Bởi vì, lúc Hoàng Phượng rửa chân cho hắn đã dùng động tác mạnh bạo.
Chắc kiếp trước ngươi là chuyên gia rửa chân dã man đây mà.
Bàn chân Thẩm Lãng bị lực nhấn quá mạnh quả thực muốn vãi đái.
Hoàng Phượng nói:
- Chủ nhân, ta là người luyện võ, bản lĩnh hầu hạ người ta chỉ thế thôi, ngài đừng ghét nhé.
Nhưng mà vào lúc này, phía ngoài Thẩm Thập Tam hắng giọng một cái.
- Khụ cái gì khụ, nói đi! - Thẩm Lãng thở gấp nói.
Thẩm Thập Tam nói:
- Chủ nhân, Hà Nguyên Nguyên đến đây chơi đó?
Thẩm Lãng kinh ngạc?
Nàng là ai vậy?
Ngay sau đó, hắn nghĩ tới.
Ngoại thất của quốc quân.
Thẩm Lãng thông qua nàng hại chết Lý Văn Chính, hắn còn bán cho nàng mấy bài thơ kinh điển ngàn năm hiếm gặp, nhờ vậy mới khiến nàng tỏa sáng rực rỡ trước mặt quốc quân, mới đè bẹp đám hoa khôi mà lan truyền ra ngoài.
Chỉ có điều quốc quân sủng hạnh nàng xong xuôi, phát hiện không còn trinh tiết.
Thế là, nàng đã bị giam lỏng một nửa ở quê nhà quận Lang.
Hơn nữa bên người nàng, lúc nào cũng có Hắc Thủy Đài cùng thái giám giám thị.
Thẩm Lãng vội vàng nói:
- Không gặp, không gặp, nói với nàng ta ngủ rồi.
Thẩm Thập Tam nói:
- Nàng đã đến rồi.
Thẩm Lãng kinh ngạc, sao không ai ngăn cản nàng?
Cô ta chỉ là một cô gái yếu ớt, làm sao có thể không ngăn được?
Thẩm Lãng đương nhiên biết phương diện này lợi hại.
Khứu giác đánh hơi nguy hiểm của hắn vô cùng nhạy bén.
Lúc này, nhất định không thể cho kẻ địch một chút kẽ hở nào.
Thế là, hắn ngay cả giày cũng không kịp mang, trực tiếp chạy đến căn phòng cách vách, chui vào trong chăn của Thần nữ Tuyết Ẩn.
Lập tức hương thơm lan tỏa dễ chịu.
Thần nữ Tuyết Ẩn kinh ngạc, dịu dàng hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
Tay Thẩm Lãng trong lúc vô ý đụng vào, lập tức chạm ngay chỗ nõn nà trơn trượt.
Thần nữ cô cô, cô bình thường đi ngủ đều mặc ít như thế sao?
Nhưng mà vào lúc này.
Bên ngoài vang lên giọng của một cô gái.
- Tiểu nữ tử Hà Nguyên Nguyên, cầu kiến Thẩm công tử.
Thẩm Lãng đưa tay ôm cổ Tuyết Ẩn, nói:
- Hà đại gia, ta đã ngủ rồi, mỹ nhân đang trong lòng, chuyện gì ngày mai hãy nói.
Hà Nguyên Nguyên nói:
- Tiểu nữ tử nghe nói Thẩm công tử là thi từ đại gia, không khỏi sinh lòng ngưỡng mộ. Lúc này ngài vừa hay đi ngang qua quê hương của tiểu nữ, nên đặc biệt đến cầu một bài thơ từ.
Thẩm Lãng nói:
- Thơ từ đúng không? Được được được!
- Sàng tiền minh nguyệt quang, địa hạ hài lưỡng song, cử đầu vọng minh nguyệt, đê đầu nhật bà nương.
Sau đó...
Bên ngoài truyền đến giọng của một cô gái, khiến Thẩm Lãng đang chìm đắm trong mơ, lại hồn phi phách tán.
- Thơ hay, thơ hay, phu quân quả là thơ hay!
Cục cưng Mộc Lan? Nàng đã đến rồi sao?!
Sao nàng đến đây? Nàng làm sao lại xuất hiện ở nơi này?
Ta, ta đây coi như là bị bắt gian tại trận ư?
Phải làm gì bây giờ? Phải online hỏi đáp ư, rất cấp bách!