Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 227: Ngây ngất! Thẩm Lãng vào triều, Quốc quân hết lời ca ngợi
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 227 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nói thì chậm, chứ hành động thì cực nhanh.
Chỉ thấy Lãng gia chân trần lao ra khỏi phòng.
Anh mở cửa, kéo tay vợ mình, vọt sang căn phòng khác. Ngay lập tức, anh nhào tới, hôn lên đôi môi kiều diễm ướt át của nàng, rồi nhanh chóng cởi bỏ y phục của mình.
Lúc này, mọi lời giải thích đều vô dụng. Anh chỉ có thể dùng hành động thực tế để chứng minh sự trong sạch của mình.
Nương tử, nàng xem ta đói khát đến mức nào đây? Dũng mãnh thế này, chắc chắn chưa hề vượt quá giới hạn. Nếu đã vượt quá giới hạn thì giờ này làm gì còn khí lực nữa chứ? Nàng thấy ta nói có lý không?
...
Hơn một giờ sau đó, Thẩm Lãng đã thỏa mãn. Mộc Lan cũng miễn cưỡng bị thuyết phục.
Thẩm Lãng còn cố tình khoa trương ợ một tiếng.
- Nương tử, mấy ngày nay ta không có một ngày một đêm nào không nhớ đến nàng.
- Nỗi nhớ tương tư, thật sự khiến ta kiệt sức.
- Ta nhớ môi nàng, nhớ đôi mi và mùi thơm nhẹ nhàng trên người nàng.
- Yêu nàng đến mức này, thật sự khiến ta mệt mỏi.
Mộc Lan với gương mặt ửng hồng, nhìn chằm chằm Thẩm Lãng mà không nói một lời.
Thẩm Lãng yếu ớt nói:
- Ta, ta thật ra còn có thể hát nữa cơ.
Mộc Lan véo lấy mặt Thẩm Lãng, ngửi mùi hương trên người hắn:
- Coi như chàng ngoan ngoãn.
Thẩm Lãng nói:
- Nương tử, nàng cũng tin là ta trong sạch, chưa hề vượt quá giới hạn đúng không?
Mộc Lan nói:
- Bởi vì chàng chỉ có một chút áy náy, còn lại là vẻ mặt 'có lý thì chẳng sợ', thế nên hẳn là chưa thực sự vượt quá giới hạn. Nhưng chàng đã có chút chột dạ, chứng tỏ trong lòng vẫn còn có thiếp, nên chưa bước qua ranh giới cuối cùng.
Mồ hôi lạnh chảy ròng trên cổ Thẩm Lãng.
Nương tử của mình lợi hại vậy sao?
Không thấy gì cả, chỉ dựa vào biểu cảm, mà có thể phán đoán tâm tư của ta.
Nàng rõ ràng có thuật đọc tâm vậy.
- Ôi!
Mộc Lan thở dài một tiếng, nàng cũng tự nhủ với bản thân. Phu quân chẳng qua là nằm cùng giường với nữ nhân khác, cũng chưa thực sự xảy ra chuyện gì, vậy thì không tính là vượt quá giới hạn phải không?
Thẩm Lãng thì thầm:
- Người đó là đại tông sư Tuyết Ẩn. Ta không thể gặp Hà Nguyên Nguyên, nên mới chui vào chăn của đại tông sư...
Nói đến đây, Thẩm Lãng phát hiện mình còn không bằng không giải thích.
Càng giải thích chuyện này càng ngớ ngẩn.
Chàng dựa vào cái gì mà lại chui vào chăn người khác thế? Trông chẳng giống bộc phát nhất thời, mà lại vô cùng thành thạo.
- Thiếp nhớ chàng lắm. Bên ngoài có rất nhiều lời đồn về chàng, đồn chàng đã chết ở Khương quốc. Thiếp thực sự không chịu nổi nên đã tới kinh đô tìm chàng. Kết quả nghe tin chàng đã trở về, thế là thiếp vội vã lên đường đến tìm chàng ngay. - Mộc Lan dịu dàng nói:
- Tiểu Băng mang thai, thiếp thật hâm mộ đó.
Nàng hoàn toàn không muốn nói về chuyện Tuyết Ẩn, dù đó là sư bá của nàng. Trời! Cô ta lại là sư bá! Cái tên cặn bã này, chàng gặp ai cũng có thể thông đồng được sao? Nhưng mà, tên phu quân cặn bã này đúng là vẫn còn khá ngoan. Ít nhất trong một hai tháng này, hắn quả thực chưa hề chạm vào cô gái nào khác.
- Biết phu quân an toàn, thiếp cũng an tâm. Còn những chuyện khác, thiếp không muốn nghĩ nữa. Phụ mẫu hẳn lo lắng lắm rồi, thiếp phải về nhà đây. - Mộc Lan đứng dậy.
- Không được. - Thẩm Lãng nói:
- Cục cưng à, ít nhất cũng phải để ta ôm nàng ngủ một đêm chứ.
Giọng hắn tràn đầy sự tha thiết.
Mộc Lan do dự một lát, rồi lại nằm trở lại trong lòng Thẩm Lãng.
Thẩm Lãng nói:
- Cục cưng, hình như ta đã tìm được cách để nàng trở nên mạnh hơn rồi.
Mộc Lan lắc đầu nói:
- Thiếp bây giờ không muốn trở nên mạnh mẽ. Thiếp chỉ cần sống yên bình, sinh hai đứa con thật khỏe mạnh, chỉ mong chàng ngoan ngoãn ở nhà, đừng ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt.
Thẩm Lãng nói:
- Ta... Ta...
Mộc Lan bỗng nhiên ngồi dậy, nâng mặt Thẩm Lãng nhìn chăm chú một hồi rồi nói:
- Trượng phu của thiếp rõ ràng là mỹ nam tử đệ nhất thiên hạ.
Ồ? Tại sao nàng lại nói như vậy? Nàng đã gặp qua ai vậy?
Thẩm Lãng cũng không khỏi nâng mặt Mộc Lan lên.
Cục cưng Mộc Lan của ta thật là đẹp! Hơn nữa còn là vẻ đẹp diễm lệ, mạnh mẽ, kiên cường, quyến rũ kết hợp thành một thể. Nói thật, ngoại hình của cục cưng Mộc Lan chẳng kém đại tông sư Tuyết Ẩn chút nào. Chỉ là danh tiếng đại tông sư lớn, khiến nàng có thêm một vầng hào quang bao quanh.
Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng Hà Nguyên Nguyên:
- Thẩm công tử, hai người đã ổn chưa?
Thẩm Lãng kinh ngạc, cô gái này vẫn còn ở đây sao?
Thẩm Lãng hỏi:
- Cục cưng, sao nàng lại dính dáng đến cô ta vậy?
Mộc Lan nói:
- Thiếp không biết cô ta. Khi thiếp vào thì cô ta đã đi theo sau rồi.
Thảo nào Thẩm Thập Tam nói không ngăn được Hà Nguyên Nguyên này. Mộc Lan là bà chủ, bọn họ nào dám cản? Thế nên cô ả Hà Nguyên Nguyên này liền thừa cơ tranh thủ vào. Cô gái này rốt cuộc định làm gì ở đây?
Thẩm Lãng nói:
- Hà đại gia, có chuyện gì thì ngày mai hãy nói.
Hà Nguyên Nguyên nói:
- Thẩm công tử, ta nói xong hai câu là đi ngay.
Thẩm Lãng cau mày, mặc vội quần áo rồi đi ra ngoài.
- Hà đại gia, có chuyện gì, mời ngài nói nhanh đi. - Thẩm Lãng nói.
Hà Nguyên Nguyên đưa qua một tờ giấy. Thẩm Lãng vừa mở ra xem, trên đó viết một bài từ: 《Thủy Điệu Ca Đầu - Minh Nguyệt Kỷ Thời Hữu》.
Lúc đó, để giết chết Lý Văn Chính, Thẩm Lãng đã bảo người ta bán cho Hà Nguyên Nguyên hai bài từ, trong đó có bài 《Minh Nguyệt Kỷ Thời Hữu》. Hơn nữa, anh còn vì nàng thiết kế một bộ váy đặc biệt khêu gợi. Không chỉ có thế, còn có người dùng tiền mua chuộc họa sĩ cung đình. Trong bức tranh 《Vương Thái Hậu Thọ Thần Đồ》, Hà Nguyên Nguyên đặc biệt nổi bật. Chính nhờ hai bài thơ này, cộng thêm màn hóa trang tuyệt vời, Hà Nguyên Nguyên đã biểu diễn xuất sắc trong tiệc sinh nhật vương thái hậu, vẻ đẹp của nàng át cả hoa thơm cỏ lạ khác, khiến quốc quân phải chú ý.
Đương nhiên có người nghi ngờ, tại sao tiệc mừng thọ của vương thái hậu lại mời đám hoa khôi này biểu diễn chứ? Từ Hi thái hậu còn thường xuyên tuyển người từ gánh hát vào hoàng cung biểu diễn, đó cũng là một lẽ thường tình thôi. Hoa khôi là ngôi sao, không phải kỹ nữ.
Hà Nguyên Nguyên nói:
- Thẩm công tử, bài từ này quả thực là thiên cổ danh ngôn, ngài có thấy quen thuộc không?
Thẩm Lãng ra vẻ kinh ngạc:
- Rất quen thuộc. Bài từ này đã giúp Hà đại gia nổi danh khắp thiên hạ trong đêm mừng thọ vương thái hậu. Ta cũng đặc biệt yêu thích, đương nhiên là quen rồi.
Hà Nguyên Nguyên nói:
- Đến nay ta vẫn không biết là ai đã bán bài từ này cho ta. Thẩm công tử tài hoa vô song, ta còn tưởng đó là ngài chứ?
Thẩm Lãng nhanh chóng vào phòng, lấy ra một quyển sách đưa cho Hà Nguyên Nguyên:
- Hà đại gia nói ta tài hoa hơn người, lời này ta xin nhận. Đây là tác phẩm ta gần đây dốc hết tâm huyết, xin chỉ giáo.
Hà Nguyên Nguyên nhận lấy rồi nhìn thấy tựa đề: 《Đấu Phá Thương Khung Giang Sơn Mỹ Sắc》.
- Đa tạ công tử tặng sách, ta nhất định sẽ đọc kỹ.
Cô gái này cuối cùng cũng rời đi. Thẩm Lãng không kịp chờ đợi trở về chăn ấm, ôm người vợ thơm tho ngào ngạt của mình.
- Phu quân, cô gái này rất nguy hiểm sao? - Mộc Lan hỏi.
- Rất nguy hiểm. - Thẩm Lãng nói:
- Thế nhưng không nguy hiểm bằng nàng đâu. Cứu mạng, bạch hổ muốn ăn thịt người rồi!
Cái miệng thối này quả thật chẳng tốt chút nào.
Mộc Lan lúc đầu còn định bỏ qua cho Thẩm Lãng. Nhưng chàng đã nói ra những lời đó. Vậy thì Kim Mộc Lan ta đây sẽ cho chàng thấy thế giới tàn nhẫn đến mức nào. Thứ cặn bã như chàng, còn muốn ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt sao?
Ngay sau đó, Thẩm Lãng quỷ khóc sói gào.
...
Thẩm Lãng lo sợ trong lòng.
Trước đây nương tử nghiêm phạt hắn bằng Lục Cầm Hí. Bây giờ lại đổi thành kế 'rút đao đoạn thủy' sao?
Xuân tằm đến chết tơ vương vấn, nến cháy thành tro lệ cạn dòng! (*)
Không được mà!
- Cục cưng, ta sai rồi, ta thật sự sai rồi.
- Ta xin thề, ta xin thề là ta và đại tông sư thật sự trong sạch.
- Nàng cũng không biết ta đến kinh đô giữ mình trong sạch đến mức nào đâu. Đàn bà còn chưa chạm vào ta một cái, ta ngay cả một ai cũng chưa từng nhìn ngó.
Và ngay lúc này, tiếng bước chân quen thuộc lại vang lên.
Da đầu Thẩm Lãng từng đợt tê dại.
Khi người ta cảm thấy mọi chuyện sẽ xấu đi, thì nó nhất định sẽ xấu đi.
Ngay lập tức, bên ngoài vang lên tiếng của công chúa hổ cái Ninh Diễm.
- Thẩm Lãng, nếu ngươi sốt ruột muốn ngủ với ta đến vậy, ta đã hứa với ngươi rồi. Chỉ cần ngươi có thể sống sót trở về từ Khương quốc, ta liền cho ngươi ngủ. Ninh Diễm ta đã nói là sẽ làm, vĩnh viễn chắc chắn.
- Thẩm Lãng, ta đã chuẩn bị xong rồi, ngươi cứ tới đi. Cùng lắm thì ta coi như bị chó cắn một cái.
- Ngủ xong xuôi, chúng ta vẫn là huynh đệ!
Đồ mông to, ta... ta giết chết ngươi!
Nghiệp chướng a!!
Thẩm Lãng trước mắt tối sầm, ngất xỉu trong lòng nương tử.
...
Thẩm Lãng tỉnh lại, đã là một lúc lâu sau.
Công chúa Ninh Diễm vỗ ngực nói với Mộc Lan:
- Mộc Lan à, tên cặn bã này tuy rằng không xứng với ngươi, nhưng hắn ở kinh đô ngoài việc sờ ngực ta hai lần ra, cũng không làm chuyện gì quá phận cả.
Ta… đ* mẹ nhà cô.
Thẩm Lãng nghiến răng nghiến lợi ngẩng đầu lên nói:
- Ca ca à, ca rõ ràng là thần nhân. Đệ trực tiếp lướt qua giai đoạn thứ ba (cứng), trực tiếp tiến vào tầng thứ tư (mềm nhũn).
Sứ giả đế quốc Vân Mộng Trạch vỗ vai Thẩm Lãng nói:
- Ngô đệ dùng tình quá sâu. Cái 'vốn liếng' này phải tiết kiệm được lúc nào hay lúc đó. Một ngày một lần là đủ rồi. Nếu một ngày bảy tám lần, dễ nghèo lắm.
Mộc Lan mặt đỏ tới mang tai.
Nàng có chút hối hận, chẳng lẽ phu quân thực sự đã tổn hại sức khỏe sao? Chỉ là nàng một nửa muốn trừng phạt, một nửa lại không kìm lòng được. Giữa vợ chồng son, một ngày không gặp như cách ba năm, huống chi là hai tháng. Thẩm Lãng thì phải chết đói, mà Mộc Lan thì đói muốn phát điên rồi.
Thẩm Lãng nói:
- Ca à, ca còn thật sự chạy hơn hai trăm dặm để đón đệ sao? Đệ thực sự cảm động quá đi mất.
Vân Mộng Trạch nói:
- Là Ninh Diễm đã cố sức kéo ta đến. Nàng nói muốn thực hiện vụ cá cược, mà ở kinh đô thì bất tiện.
Kinh đô bất tiện, vậy ở đây là tiện sao? Nương tử của ta ngay bên cạnh đây, ngươi nói có thuận tiện hay không?
- Còn có một chuyện nữa. - Vân Mộng Trạch lộ vẻ mặt nghiêm túc.
Thẩm Lãng nói:
- Có gì ca cứ nói đi.
Vân Mộng Trạch nói:
- Quốc quân Việt quốc cần một thắng lợi để tăng quốc uy, che giấu những bất lợi trên chiến trường nước Nam Ẩu. Thế nên mới cố gắng đẩy mạnh thắng lợi ngoại giao lần này, khiến danh vọng của đệ cũng tăng lên quá mức. Chuyện này cực kỳ bất lợi.
Trong tình huống không có căn cơ, trèo càng cao, té càng đau, đó là đạo lý đơn giản nhất. Chẳng phải Tô Nan quyền thế ngút trời, lại mỗi ngày dùng tiền mua Ngự Sử chửi mình đó sao? Mỗi ngày chỉ biết giả vờ như chó chết, nhưng một khi đã cắn người thì cực kỳ độc ác.
- Có người đã khoa trương biến đệ thành sứ giả ngoại giao hiếm có, nói rằng nếu đã xử lý được Khương quốc thì tộc Sa Man cũng chẳng đáng lo gì. - Vân Mộng Trạch nói:
- Có người đang tạo thế, muốn đẩy đệ đi sứ tộc Sa Man.
Thẩm Lãng cười lạnh:
- Tộc Sa Man? Đệ điên rồi hay sao mà lại đi cái chỗ quỷ quái đó!
Sau khi đi sứ Khương quốc thành công, Thẩm Lãng đã hoàn thành bước thứ hai trong kế hoạch diệt họ Tô. Bước thứ ba diệt họ Tô sẽ phải bắt đầu rầm rộ. Làm sao có thể đi sứ tộc Sa Man được chứ? Huống hồ, hắn sở dĩ dám đi sứ Khương quốc, một là vì Khương quốc bùng phát bệnh đậu mùa, hai là vì có đại tông sư Tuyết Ẩn. Trong tình huống chẳng có chút chuẩn bị nào mà sang tộc Sa Man đi sứ ư? Chán sống rồi sao?
Vân Mộng Trạch nói:
- Nếu không muốn đi tộc Sa Man, đệ phải sớm nghĩ cách đối phó. Ngô đệ phải tự mình hiểu rõ điều này.
Thẩm Lãng nói:
- Cảm ơn huynh trưởng đã nhắc nhở.
...
Mộc Lan liền về nhà ngay, thậm chí không thể theo Thẩm Lãng về kinh đô. Bởi vì trong nhà quá bận rộn, công việc chồng chất, căn bản không thể thiếu vắng nàng được. Thẩm Lãng cũng vô cùng không nỡ.
- Thiếp không muốn đi, thiếp muốn ở cùng chàng.
- Phu quân, chàng theo thiếp về nhà đi. Chúng ta đừng giết họ Tô nữa, thiếp chẳng muốn xa chàng thêm một ngày nào nữa.
Mộc Lan ôm Thẩm Lãng làm nũng khóc. Nhưng nàng vẫn phải đi.
- Phu quân, Tiểu Băng mang thai. Một thời gian nữa thiếp sẽ phái người tới đón muội ấy về nhà dưỡng thai.
- Chàng cũng tuyệt đối không nên trêu chọc đàn bà không đứng đắn, cẩn thận thân thể, đừng dính vào thứ không sạch sẽ.
Thẩm Lãng lập tức muốn khóc. Không phải vì Mộc Lan rộng lượng mà khóc. Cục cưng, trong lòng nàng, ta đã cặn bã đến mức này rồi sao? Yêu cầu của nàng đối với ta thấp đến thế ư? Chỉ cần đừng trêu chọc gái không sạch sẽ là được? Ta còn tưởng rằng ta trong lòng nàng tỏa ra ánh sáng vạn trượng chứ.
...
Trong một gian phòng kín ở kinh đô.
Chúc Nhung hỏi:
- Điện hạ, nếu đã muốn chiêu mộ Thẩm Lãng, vì sao điều kiện lại hà khắc như vậy?
Đúng vậy. Chiêu Nhan đi chiêu mộ Thẩm Lãng, chẳng những không hứa hẹn thăng quan, ngược lại còn muốn Thẩm Lãng giao ra công nghệ chế tạo gương thủy tinh. Chuyện này chẳng khác nào nuôi một con chó cắn người, lại còn phải tự bỏ tiền mua xương cho con chó đó. Trên thế giới này còn có chuyện vô lý đến thế sao?
Thái tử không nói gì, chỉ thưởng thức bức tượng ngọc trong tay. Bức tượng ngọc này tạc hình Mộc Lan! Không biết do bàn tay ai chạm khắc mà linh khí bức người, trông rất sống động.
Đến cấp độ như Thái tử thì chẳng quan tâm lắm đến hào quang của một nhân vật nào. Em gái của gã - Ninh Hàn, được ca ngợi là đệ nhất mỹ nhân nước Việt, nhưng danh tiếng ấy lại do hào quang che phủ. Bởi vì nàng là đệ nhất thiên tài võ đạo của vương tộc, là đồ đệ hàng đầu của Thiên Nhai Hải Các. Nàng còn có một thân phận khác, mới là điều khiến nàng vang danh thiên hạ: vị hôn thê của Thái tử vương quốc Đại Càn. Bi kịch của đế chủ Khương Ly đã khiến thân phận của Ninh Hàn được tô đậm đến cực hạn. Nàng, với tư cách công chúa Việt quốc, vốn dĩ không nhận được nhiều sự quan tâm đến vậy. Thế nhưng thân phận vị hôn thê của Thái tử Đại Càn này mới thực sự khiến thiên hạ chú ý. Cuối cùng, bệ hạ Khương Ly suýt chút nữa đã khiến trời đất biến sắc. Bi kịch của thiên hạ đệ nhất cao thủ, đệ nhất anh hùng, mới khiến người ta kinh ngạc. Cho nên quyển sách 《Đông Ly Ký》 này mới có thể bán ra mấy nghìn vạn bản.
Dứt bỏ hào quang, Thái tử vẫn cảm thấy Mộc Lan tuyệt mỹ. Mấu chốt là tư thế oai hùng, hiên ngang, đồng thời lại quyến rũ thuần khiết. Chẳng có chút cố ra vẻ nào. Người con gái mà Ninh Dực muốn có, nhất thiết phải có được. Càng không chiếm được, lại càng muốn đạt được.
Nghe được câu hỏi của Tổng đốc Chúc Nhung, Thái tử Ninh Dực không trả lời. Chiêu Nhan ở bên cạnh nói:
- Thái tử điện hạ căn bản không hề nghĩ muốn lôi kéo Thẩm Lãng. Gia tộc họ Kim quật khởi, nhưng có thể trở thành quyền quý tột đỉnh hay không thì vẫn chưa biết được. Mấu chốt là họ Kim ở tận chân trời xa xôi. Mà Tô Nan lại ở ngay trước mắt, trong triều rễ sâu lá tốt, quyền thế ngút trời. Chỉ có được sự hỗ trợ của ông ta, mới có thể nhất cử áp đảo Tam điện hạ. Thế nhưng lão hồ ly này từ đầu đến cuối không biểu lộ thái độ, Thái tử điện hạ cũng không ngại kích thích ông ta một chút.
Tổng đốc Chúc Nhung đã hiểu. Thẩm Lãng nói muốn giết chết toàn tộc họ Tô, thế nhưng cuối cùng thế lực quá lẻ loi. Dựa vào một mình hắn, với thân phận tiểu quan bé như hạt mè, muốn lật đổ Tô Nan quyền thế ngút trời ư? Hoàn toàn là nằm mơ. Thế nhưng nếu hắn đầu nhập vào dưới trướng phe Thái tử, có thế lực phe phái hỗ trợ, vậy thì khó mà nói. Cho nên, Thái tử đây cũng là hành động 'rút dây động rừng'.
Chiêu Nhan nói:
- Bệ hạ gần đây muốn nâng cao thắng lợi từ chuyến đi sứ Khương quốc, muốn đề cao nhân vật Thẩm Lãng này. Vậy với tư cách Thiếu quân, điện hạ đương nhiên cũng muốn góp chút vui bằng cách chiêu mộ qua loa.
- Hãy chờ xem. Thẩm Lãng đi sứ Khương quốc thắng lớn, trở thành đại anh hùng, chuyện này ngược lại khiến hắn nguy cơ tứ phía, như đứng bên cạnh vực sâu, dù rơi xuống vực nào cũng khiến hắn chết không có chỗ chôn.
- Đáng tiếc đây là một Thiên Sát Cô Tinh. Điện hạ không cần hắn, Tam vương tử bên kia vì gia tộc họ Tiết cũng không cần hắn. Hắn như một cô hồn dã quỷ, không có bất kỳ chỗ dựa vững chắc nào. Ở kinh đô đắc ý không được bao lâu, cũng sống không được bao lâu.
Chúc Nhung hơi khom người.
Vận mệnh của Thẩm Lãng thì ông chẳng quan tâm. Thế nhưng có một người khác ông ta lại quan tâm: Trương Xung! Đã vô duyên vô cớ bị giam vào phòng giam Đại Lý tự hơn nửa năm rồi. Cũng không xét hỏi, cũng không thả.
Chúc Nhung nói:
- Sự tức giận của bệ hạ đối với Trương Xung cũng đã nguôi ngoai. Chắc hẳn điện hạ có thể nói chuyện, kéo Trương Xung một phen.
Chiêu Nhan nói:
- Vẫn chưa tới thời điểm.
Chúc Nhung cau mày nói:
- Vì sao?
Chiêu Nhan nói:
- Thẩm Lãng đi sứ Khương quốc thắng lớn, bệ hạ đã hứa, chỉ cần hắn hoàn thành nhiệm vụ, sẽ sắc phong Kim Trác là Huyền Vũ Hầu, sắc phong thành Nộ Triều cho gia tộc họ Kim. Dù bệ hạ đã hứa hẹn, trong lòng cũng không thoải mái. Lúc này đi xin tha cho Trương Xung, chẳng phải là khiến bệ hạ càng không thoải mái hơn, đâm vào vết thương của bệ hạ sao?
...
Thẩm Lãng mang theo sứ đoàn trở về kinh đô, nhận được sự đón tiếp của một anh hùng. Tứ vương tử Ninh Chân tự mình ra nghênh đón. Vạn dân kinh đô xếp hàng hai bên đường.
Với thân phận của Thẩm Lãng, vốn dĩ không có tư cách đi giữa đường cái Chu Tước. Thế nhưng bây giờ anh lại cưỡi ngựa cao to, khí vũ hiên ngang đi chính giữa đường Chu Tước. Đây là đặc quyền mà chỉ các quan lớn trấn giữ biên giới mới có. Hàng năm sau khi thi Đình, ba vị thiên tài tiến sĩ nhất giáp dạo phố cũng chỉ được đi như vậy một lần. Thẩm Lãng tuy không tham gia khoa cử, thế nhưng cũng hưởng thụ đãi ngộ như một Trạng nguyên lang. Cảnh tượng khi đó thật sự là: chiêng trống vang vọng tận trời, pháo nổ rền, cờ màu phấp phới, người đông nghìn nghịt!
- Việt quốc uy vũ.
- Quốc quân uy vũ!
Vô số người cùng hô vang. Nhìn điệu bộ này, cứ như đã đi diệt Khương quốc vậy. Vô số dân chúng vừa nhìn, liền nghĩ: Chuyện này không ổn rồi. Đây là chưa ra quân đã dẹp yên một địch quốc sao?
Thẩm Lãng tuy rằng hưởng thụ cảm giác được muôn người chú ý này. Thế nhưng... thổi phồng quá lố rồi. Chỉ là đây là màn kịch do quốc quân dựng lên, Thẩm Lãng nhất định phải diễn theo.
Mang theo sứ đoàn đi tới trước hoàng cung. Thẩm Lãng nói:
- Bệ hạ, thần đi sứ Khương quốc, không làm nhục sứ mệnh, đặc biệt tới giao ấn! Với lại cùng dâng thư nhận tội của vua Khương, dâng Thánh miếu vạn dân đồ (*)! (*Bức tranh của vạn tín đồ đến Thánh miếu.)
Tiếp đó, dưới sự chứng kiến của Tứ vương tử Ninh Chân, cùng các vị đại thần, thái giám, Thẩm Lãng mở cái rương, lấy ra thư nhận tội của vua Khương Arugan. Vừa mở ra, nó liền cuộn lại. Cuối cùng, phần thư nhận tội này cũng không quá chân thành.
Thế nhưng tiếp theo là Thánh miếu vạn dân đồ, liền phải khoe khoang cho thật đã. Tấm da dê lớn này do mấy tấm da ghép lại, rộng mấy mét vuông. Phía trên vẽ bức tranh về Thánh miếu. Bức vẽ đẹp vô cùng, trông uy nghi hơn cả Thánh miếu của Khương quốc. Hơn nữa, khoảng cách hoàng cung cũng rất gần. Nhưng vì góc độ, trông nó còn cao lớn hơn cả cung vua Khương. Điều này giống như việc ngươi tìm được góc độ để chụp ảnh cùng tượng nữ thần tự do, ngươi chẳng những có thể lớn hơn nó, còn có thể đặt nó vào lòng bàn tay. Then chốt không phải bức tranh Thánh miếu mà là chi chít dấu ngón tay, vết máu!
Toàn bộ những Khương dân được chủng ngừa bệnh đậu mùa, nhận ơn cứu mạng của Thánh miếu, đều đóng dấu điểm chỉ bằng máu. Ước chừng mấy vạn dấu vân tay dính máu.
Thẩm Lãng hô to:
- Thời gian quá vội vàng, nếu không sẽ có mười vạn, mấy chục vạn người in dấu ngón tay trên tranh này. Vạn dân Khương quốc hướng về Việt quốc của ta, hướng về văn minh phương Đông chúng ta. Vô số tấm lòng Khương dân đang hướng về Việt quốc, hướng về bệ hạ. Việt quốc uy vũ, bệ hạ uy vũ!
Trên bậc thang đại điện hoàng cung, quốc quân Ninh Nguyên Hiến mặt mày ửng hồng, có vẻ rụt rè mà lại kiêu ngạo. Thế nhưng nội tâm của ông ta trên thực tế lại có chút không vui. Rõ ràng là một thắng lợi nhỏ về mặt ngoại giao, lại phải tô đậm thành đại thắng diệt quốc, thật sự là không còn cách nào khác. Nhưng mà, Thẩm Lãng nhà ngươi quả thực rất biết diễn trò. Quả nhân lúc đầu lo lắng ngươi diễn hỏng, bây giờ lại sợ ngươi diễn quá lố.
Ngay lập tức, quốc quân nói:
- Ái khanh càng vất vả, công lao càng lớn, cả người gầy gò đi nhiều lắm.
Thẩm Lãng nói:
- Lần này đại thắng toàn diện, hoàn toàn dựa vào thần uy Việt quốc của ta, dựa vào uy nghiêm vô thượng của bệ hạ. Thần không hề có một tấc công nào.
Quốc quân nói:
- Là công lao của ngươi, ai cũng không cướp đi được. Ái khanh đi về nghỉ ngơi đi, quả nhân còn muốn trọng dụng.
Thẩm Lãng không chịu đứng dậy, thầm nghĩ: Bệ hạ ơi, thần vẫn còn chưa nghe được lời thần muốn nghe cơ mà. Thẩm Lãng lại nói:
- Cảm ơn bệ hạ ân chỉ. Trong khoảng thời gian này, thần thật sự nhớ người nhà, nhất là nhớ nhạc phụ nhạc mẫu.
Ngươi có ý gì đây? Ngươi nói nhớ cha mẹ, nhớ vợ con là được rồi. Ngươi nói nhạc phụ nhạc mẫu có ý gì? Quả nhân đã đồng ý sắc phong Kim Trác là Huyền Vũ Hầu, sẽ không đổi ý đâu. Ngươi cũng không cần phải nhắc nhở ở đây.
...
Thẩm Lãng chưa về nhà, mà trực tiếp đi đến phủ Ngũ vương tử Ninh Chính. Ngay lập tức gặp được Tiểu Băng nước mắt lưng tròng. Còn có tên mập Kim Mộc Thông cũng nước mắt lưng tròng. Còn có hai cô bé đang gào khóc, đây chính là hai con gái của Dư Phóng Chu mà Thẩm Lãng đã đích thân cứu.
- Cô gia, người ta nhớ ngài quá chừng. Ngài xem, bụng người ta lớn thế này rồi.
- Tỷ phu, đệ thi rớt.
Thẩm Lãng kinh ngạc: Thi rớt? Rớt cái bảng gì?
Kim Mộc Thông kể lể:
- Năm nay đệ tham gia thi Hội, đệ muốn đậu Tiến sĩ. Kết quả thi rớt, xếp hạng đếm ngược từ dưới lên.
Thẩm Lãng kinh ngạc:
- Nhóc mập, cái gì đã cho đệ dũng khí để đi thi vậy hả?
Kim Mộc Thông nói:
- Ta cho rằng tỷ phu sẽ lại một lần nữa đại phát thần uy, đoán trúng đề thi.
Đ*!
Ngươi nghĩ rằng ta là thần à?
- Oa oa oa... - Hai cô bé trắng ngần khóc lớn.
Thẩm Lãng nói:
- Hai con muốn gì đây?
Bé chị đã chạy tới, ôm chân Thẩm Lãng. Thẩm Lãng kinh ngạc: Nhóc con, chúng ta mới gặp nhau một lần, con cứ như vậy muốn ta sao? Thúc thúc đâu có uổng công thương con.
Bé chị nói:
- Thúc thúc, con có thể ăn kẹo không?
Đôi mắt to tròn đầy vẻ tội nghiệp của con bé nhìn Thẩm Lãng, khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt đẹp đẫm lệ. Thẩm Lãng bản năng gật đầu:
- Đương nhiên có thể.
Sau khi được đồng ý, ngay lập tức con bé này móc kẹo trong túi ra, chia cho mình một cục, em gái một cục, rồi đầy hứng thú ngậm nó trong miệng. Sau đó, chúng nó tay trong tay kéo nhau chạy trốn, coi như vứt Thẩm Lãng sang một bên.
Vợ Ninh Chính, Trác thị bất đắc dĩ, Tiểu Băng cũng bó tay. Hai con bé xấu xa này, mỗi ngày ăn kẹo nhiều như vậy, răng muốn sún hết rồi. Thẩm Lãng kinh ngạc: Ta... ta đã bị con bé chưa đầy ba tuổi lợi dụng ư? Giảo hoạt đến thế kia sao?
...
Chỉ có đặt sai tên, chứ không có đặt sai biệt hiệu. Mới vừa tắm rửa xong. Băng lẳng lơ lại muốn thi triển tuyệt kỹ. Thẩm Lãng sợ hãi:
- Không được, không được, ta xem như là sợ ngươi rồi. Mới vừa bị đại yêu tinh Mộc Lan giày vò đến gần chết. Bây giờ tiểu yêu tinh này lại tới? Ngươi nghĩ Lãng gia ta đây làm bằng sắt sao?
...
Bên trong thư phòng của Ninh Chính!
- Phụ vương chỉ cần đã mở miệng đáp ứng, sẽ làm được. Điểm này ngươi không cần lo lắng. Chuyện sắc phong Huyền Vũ Hầu, chuyện họ Kim quản lý thành Nộ Triều không có gì thay đổi đâu. - Ninh Chính nói:
- Thế nhưng bây giờ kinh đô có một luồng gió rất nguy hiểm. Có người đang ra sức nâng cao tài ba của ngươi, muốn đẩy ngươi đi sứ tộc Sa Man, để họ ngừng trợ giúp nước Nam Ẩu.
Thẩm Lãng nói:
- Thần tuyệt đối không thể đi tộc Sa Man. Thời gian gấp gáp vô cùng. Thần muốn trong khoảng thời gian ngắn lật đổ Tô Nan, nào có thời gian đi đến chỗ tộc Sa Man chịu chết chứ?
Nghe những lời này, Ngũ vương tử Ninh Chính không khỏi giật mình. Lật đổ Tô Nan? Thẩm Lãng nhà ngươi mới là một quan thất phẩm đó. Nửa chỗ dựa vững chắc cũng không có, cũng không có lấy một minh hữu. Mà Tô Nan là Trấn Viễn Hầu, Thái tử Thiếu bảo, phó sứ Xu Mật Viện, trấn quân đại tướng quân, đầu sỏ phe trung lập. Hoàn toàn được xưng là quyền thế ngút trời. Ngươi chỉ là một tiểu quan bé như hạt mè, muốn lật đổ cây đại thụ che trời này sao? Hơn nữa còn là trong khoảng thời gian ngắn? Chuyện này so với mơ mộng hão huyền còn kinh khủng hơn.
Thẩm Lãng nói:
- Thời gian cấp bách. Một khi bỏ qua, sẽ chẳng còn cơ hội tốt để tiêu diệt họ Tô nữa.
Thẩm Lãng đã hoàn thành bước thứ hai trong kế hoạch diệt họ Tô tại Khương quốc. Tiếp theo, bước thứ ba lật đổ Tô Nan liền lập tức mở ra, không có chút thời gian nào để dừng lại.
Ninh Chính nói:
- Ngươi nói lật đổ Tô Nan, cụ thể là như thế nào?
Thẩm Lãng nói:
- Khiến cho ông ta phải bỏ toàn bộ chức quan hiện giờ, bãi quan về nhà. Tiếp đó, hai người chúng ta sẽ phải giương cao lá cờ tân chính, khiến thành Trấn Viễn cùng quận Bạch Dạ bừng bừng khí thế để thực hiện tân chính của bệ hạ, hoàn toàn tiêu diệt gia tộc họ Tô.
- Hả? - Ninh Chính sững sờ. Phương diện này còn dính dáng đến ta sao? Mấu chốt là, trước đây người tiên phong tân chính vẫn là Trương Xung. Hơn nữa, thanh đao tân chính chính là muốn giết phủ Bá tước Huyền Vũ của ngươi. Bây giờ một mình ngươi, với tư cách con rể của nhà quý tộc lâu đời, lại muốn tiếp nhận lá cờ tân chính sao? Câu chuyện này nghe sao mà hoang đường đến vậy. Nếu ta không đoán sai, bây giờ rất nhiều quý tộc lâu đời đang móc nối, suy nghĩ đẩy gia tộc họ Kim lên làm lãnh tụ quý tộc lâu đời, thành lập một liên minh quý tộc mới.
Thẩm Lãng ra vẻ trách móc:
- Ngày đó tân chính muốn tàn sát gia tộc họ Kim của ta, cả lũ quý tộc lâu đời này có ai đứng ra? Có người nào ra tay tương trợ? Toàn bộ đều chơi trò bỏ đá xuống giếng. Nhạc mẫu ta vì trả khoản nợ, tự mình đi vay tiền, ước chừng chạy đến mười mấy nhà quý tộc, mà chỉ mượn được hơn một ngàn lượng vàng. Vô cùng nhục nhã. Cái chuyện phản bội lập trường, Thẩm Lãng ta đây cũng có thể làm. Nhặt lên thanh đao tân chính, ta cam đoan sẽ còn ác hơn Trương Xung. Ta mặc dù là con rể quý tộc lâu đời, nhưng chỉ muốn gia tộc họ Kim của ta phồn vinh hưng thịnh, Thẩm Lãng ta đây cũng có thể rất 'tân chính'.
Thẩm Lãng lại nói:
- Điện hạ cần chuẩn bị sơ bộ. Nếu như thành công lật đổ Tô Nan xong xuôi, ngài sẽ phải nhậm chức Thái Thú quận Bạch Dạ, hai người chúng ta liên thủ đi diệt toàn tộc họ Tô.
- Hả?
Thẩm Lãng đột nhiên hỏi:
- Điện hạ, Tô Nan là cữu cữu của ngài, chẳng lẽ ngài mềm lòng sao?
Ngũ vương tử lập tức tiếp nhận lượng tin tức quá lớn, có chút không phản ứng kịp.
- Ta... cần yên tĩnh một chút.
...
Ngày hôm sau! Thẩm Lãng mặc vào quan phục thất phẩm, muốn đi vào triều. Với chức quan bé như hạt mè của hắn, vốn dĩ không có tư cách vào triều. Thế nhưng hôm nay triều hội có hai chuyện quan trọng.
Một là sắc phong Kim Trác là Huyền Vũ Hầu, để gia tộc họ Kim quản lý thành Nộ Triều. Hai chính là khen ngợi công lao Thẩm Lãng, tiện thể thương nghị sự việc liên quan đến tộc Sa Man. Thế nhưng chuyện không hề đơn giản như vậy. Triều đình như chiến trường, đặc biệt hiểm ác đáng sợ. Thẩm Lãng đi sứ Khương quốc trở về, người bị thiệt hại nghiêm trọng nhất chính là Tô Nan. Hơn nữa, bọn họ đã nổi lên mấy ngày nay, hôm nay triều hội, đợt công kích có thể sẽ chuyển sang hướng khác, dữ dội như dời núi lấp biển. Không chỉ muốn hủy hoại việc gia tộc họ Kim được phong Hầu, hơn nữa còn muốn đẩy Thẩm Lãng đến tộc Sa Man chịu chết. Thái tử cùng Tam vương tử chỉ biết ngồi xem, thậm chí còn trợ giúp.
Ngũ vương tử Ninh Chính, bởi vì không có bất kỳ chức quan nào, nên không có tư cách vào triều, do đó cũng không thể ủng hộ Thẩm Lãng.
- Hôm nay triều hội lại là một trận ác chiến. Ngươi lẻ loi một mình, nhất định phải vạn phần cẩn thận.
Ngũ vương tử Ninh Chính vô cùng lo lắng, hết lần này đến lần khác dặn dò. Lúc này, gã lại một lần nữa thống hận bản thân không có quyền, không có thế, bất lực đến mức này.
Thẩm Lãng nói:
- Điện hạ yên tâm, thần sớm đã có chuẩn bị. Hôm nay triều đình, cứ nhìn thần đại sát tứ phương đi.
...
Triều đình Việt quốc. Trang nghiêm túc mục, uy nghiêm bức người. Quốc quân với sắc mặt hòa ái, thản nhiên nói:
- Hôm nay triều hội, chính thức bàn bạc hai chuyện. Chuyện thứ nhất, Bá tước Huyền Vũ Kim Trác tiêu diệt hải tặc Cừu Thiên Nguy, vì Việt quốc mở mang bờ cõi, theo lệ phải phong hầu.
- Chuyện thứ hai, chiến cuộc nước Nam Ẩu đang bừng bừng khí thế. Nếu không cắt viện binh của tộc Sa Man, cuộc chiến ở nước Nam Ẩu sẽ rất khó dẹp loạn. Bất luận dùng cách gì để tộc Sa Man ngừng trợ giúp nước Nam Ẩu, có nên điều động sứ thần đi đến tộc Sa Man hay không?
- Chỉ có hai chuyện này thôi, bắt đầu đi!
Nghe những lời này, quan viên phe trung lập của Tô Nan xoa tay, mài đao soàn soạt, chuẩn bị ra khỏi hàng. Hôm nay triều đình, nhất định phải tâng bốc Thẩm Lãng lên tận mây xanh, đẩy hắn đến tộc Sa Man chịu chết. Mặt khác, còn muốn hoàn toàn hủy hoại việc Kim Trác được phong Huyền Vũ Hầu.
Người đầu tiên lên sân khấu chính là Lễ bộ Thị lang, bước ra trước định cắt đường phong Hầu của gia tộc họ Kim. Nhưng mà vào lúc này! Ngự Sử Đài đại phu bước ra khỏi hàng nói:
- Bệ hạ, Ngự Sử Đài có tấu.
Quốc quân khẽ cau mày nói:
- Nói đi.
Ngự Sử Đài đại phu Vương Thừa Trù nói:
- Ngự Sử Đài tố giác vạch trần Thẩm Lãng có ý đồ mưu phản, ý đồ lật đổ vương triều Đại Viêm, xin bệ hạ minh xét.
Lật đổ vương triều Đại Viêm? Tội danh lớn đến vậy sao? Tất cả quan viên ở đây đều run lên bần bật. Ngay từ đầu đã chơi lớn đến thế này rồi ư?
Ngự Sử Đại phu Vương Thừa Trù nói:
- Chuyện này vốn là do tân tấn Ngự Sử Chúc Văn Hoa tấu lên. Thần khẩn cầu bệ hạ cho đòi hắn vào điện.
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến nhìn Thẩm Lãng một cái rồi nói:
- Chuẩn.
Một lát sau, Chúc Văn Hoa bước vào. Chúc Văn Hoa của phủ Tử tước Lan Sơn, chính là kẻ đã viết 《Mộng Uyên Ương》. Thẩm Lãng suýt chút nữa đã quên mất gã. Năm nay gã tham gia thi hội, trúng nhị giáp tiến sĩ, hôm nay là thất phẩm Ngự Sử của Ngự Sử Đài. Sau khi gã đi vào, ánh mắt nhìn về phía Thẩm Lãng như muốn ăn thịt người. Thâm cừu đại hận, hôm nay rốt cuộc cũng báo được. Thẩm Lãng, mày cũng có ngày hôm nay. Hôm nay sẽ cho mày chết không có chỗ chôn. Chúc Văn Hoa quỳ xuống dập đầu nói:
- Bệ hạ, Thẩm Lãng lần này đi sứ Khương quốc tuy có thể thành công, hoàn toàn là bởi vì một người đàn bà. Hơn nữa, hắn còn đặt pho tượng người đàn bà này trong Thánh miếu, ngang hàng với các vị Thánh nhân. Người đàn bà này chính là nghĩa muội của đế chủ Đại Càn Khương Ly, ngụy công chúa Tuyết Ẩn!
- Người đàn bà Tuyết Ẩn này, mưu đồ bí mật tham gia lật đổ đế quốc Đại Viêm. Sau khi thất bại, bà ta mai danh ẩn tích ẩn náu trong Đại Tuyết Sơn. - Trong danh sách truy nã do Đế quốc Đại Viêm phát ra, bà ta đứng hạng thứ năm. - Thẩm Lãng đã thông đồng dụ dỗ bà ta, hơn nữa còn đưa bà ta về kinh đô Việt quốc. - Hành động lần này của Thẩm Lãng là muốn khiến Viêm Đế giận chó đánh mèo với Việt quốc của ta, có ý đồ lật đổ vương triều Đại Viêm. - Xin bệ hạ lăng trì xử tử Thẩm Lãng, lùng bắt tội phạm Tuyết Ẩn đang bị đế quốc Đại Viêm truy nã!
Ngay lập tức, da đầu Thẩm Lãng tê rần. Quả nhiên đã đến, thật là thoải mái!