Màn vạch trần trong hôn lễ

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Màn vạch trần trong hôn lễ

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ Thiên Thiên không thể ngờ nổi dù trong mơ, chú rể tối nay lại là Thẩm Lãng.
Sao có thể là hắn? Dù mặt trời có mọc đằng Tây cũng không đời nào.
Kim Mộc Lan là ai?! Nữ thần cao cao tại thượng.
Thẩm Lãng là ai? Một tên đần độn trí lực có vấn đề, vô dụng đến mức ngay cả mặc quần áo cũng không xong.
Hơn nữa, hôm trước nàng vừa mới đuổi Thẩm Lãng ra khỏi nhà, còn vu cho hắn tội ăn cắp và trêu ghẹo tỳ nữ.
Dòng dõi Bá Tước phủ Huyền Vũ cao quý đến nhường nào, làm sao lại chọn một kẻ nghèo hèn rách nát như thế làm người ở rể kia chứ?
Không, nàng hoàn toàn không thể chấp nhận kết quả như vậy được.
Thẩm Lãng nhà ngươi nếu đã bị nhà chúng ta đuổi ra khỏi cửa, vậy phải hèn mọn như hạt bụi, tốt nhất là biến thành một bãi phân chó hôi thối nằm trên đất, mặc người giẫm đạp.
Giờ đây, ngươi lại dám cưới một người con gái xinh đẹp và cao quý hơn ta ư?
Sao có thể thế được?
Trời ơi, đây là trò đùa gì vậy?
Bên cạnh, Trương Tấn ghen ghét đến sôi máu.
Dựa vào đâu mà?
Kim Mộc Lan thiếu nữ tuyệt sắc này đẹp đến mức ngay cả gã cũng không dám mơ ước, lại gả cho tên phế vật Thẩm Lãng kia?
– Ha ha ha ha...
Bỗng nhiên Trương Tấn phá lên cười lớn, tất cả mọi người đều quay đầu nhìn gã.
Trương Tấn nói:
– Kim Mộc Lan tiểu thư à, hôn lễ này của cô nương là giả, căn bản là một âm mưu.
Kim Mộc Lan lạnh nhạt hỏi:
– Vì sao ngươi nói thế?
Trương Tấn chỉ vào Thẩm Lãng mà nói:
– Các vị biết người này là ai không? Hắn tên Thẩm Lãng, học mười năm mà còn chưa biết nổi một nghìn chữ, bị học đường trấn Thủy Hàn đuổi khỏi. Sau lại đến ở rể nhà họ Từ, vì ăn cắp tiền bạc, trêu ghẹo tỳ nữ mà bị đuổi thẳng cổ. Một kẻ vô dụng đến thế, Bá Tước phủ làm sao có thể coi trọng? Kim Mộc Lan tiểu thư làm sao có thể chung sống? Cho nên căn bản hôn lễ này là giả.
– Đúng, đúng thế! – Những thanh niên tài tuấn xung quanh không nhịn được đồng thanh hô lớn.
Bọn họ cũng hiểu được đây là giả, Kim Mộc Lan tiểu thư làm sao có thể gả cho kẻ rác rưởi như vậy?
Trương Tấn vừa dứt lời, gã liền dùng ánh mắt ra hiệu cho đám đông.
Dù sao Trương Tấn cũng là con trai của Thái Thú, nếu chỉ mình gã cố vạch mặt Thẩm Lãng sẽ hạ thấp phẩm giá của gã.
Trong đám người, một tú tài bước ra.
Gã cất giọng cao nói:
– Chuyện này ta có thể làm chứng, vì ta và hắn đều từng học chung ở học đường trấn Thủy Hàn, Thẩm Lãng thực sự là một tên ngu đần.
Thẩm Lãng biết người kia, gã tên Nhan Hùng, quả thực gã từng học chung học đường trấn Thủy Hàn với hắn.
Ngay đúng lúc quan trọng nhất lại đến gây khó dễ cho hắn, quả nhiên đều là người quen.
Vị Nhan Hùng này gia cảnh cũng nghèo khó, vốn dĩ gã cũng không đủ tư cách tham dự hôn lễ tối nay. Nhưng sau khi thi đậu tú tài, gã bái một danh sư, chính là Trương Bá Ngôn, cựu thành chủ Huyền Vũ đã về hưu, cho nên gã mới đi dự cùng.
Đương nhiên, gã không những nịnh bợ Trương Bá Ngôn mà còn cả Trương Tấn, vì lẽ đó coi như gã miễn cưỡng có được mối quan hệ với nhà họ Trương Thái Thú.
Lúc trước ở học đường trấn Thủy Hàn, Nhan Hùng là học sinh xuất sắc nhất, còn Thẩm Lãng là kẻ học dốt siêu cấp, gã thậm chí còn chẳng thèm liếc mắt đến hắn một cái.
Nào ngờ, Thẩm Lãng lại ở rể Bá Tước phủ Huyền Vũ, lại còn thành công cưới được Kim Mộc Lan tiểu thư, công chúa của thành Huyền Vũ, chuyện này làm sao gã chịu nổi?
Cho nên trong lúc nhất thời, gã quên mất lễ nghi, cộng thêm ánh mắt ra lệnh của Trương Tấn, gã liền trực tiếp bước ra. Thẩm Lãng đứng lên, thản nhiên nói:
– Nhan Hùng, ngươi nói ta thiểu năng, ngươi có bằng chứng gì không?
– Hô hô hô. – Tú tài Nhan Hùng nói:
– Ngươi học mười năm mà còn chưa đọc hết nổi nghìn chữ, đây chẳng phải là bằng chứng sao? Nếu vậy, ta sẽ viết vài chữ, nếu ngươi nhận ra, ta sẽ không nói ngươi ngu dốt nữa; còn nếu ngươi không nhận ra, vậy ngươi đúng là như thế, thế nào?
Từ Thiên Thiên định lên tiếng ngăn cản, nhưng Thẩm Lãng đã sớm đồng ý:
– Được!
– Lấy giấy và bút mực tới đây! – Gã tú tài Nhan Hùng sai bảo.
Ban đầu gã có hơi lo sợ bất an, dù sao đây cũng là Bá Tước phủ, không phải nơi một tú tài như gã có thể càn rỡ, cho nên hai chân gã run lẩy bẩy.
Nhưng lúc này thấy mọi người ủng hộ gã, như những vì sao vây quanh vầng trăng sáng vậy, nỗi lo lắng của Nhan Hùng cũng biến mất, gã chỉ muốn khoe khoang, thể hiện mình, tốt nhất là trực tiếp chia rẽ hôn nhân của Thẩm Lãng và Kim Mộc Lan.
Bá Tước phủ đương nhiên không muốn đưa giấy và bút mực, thế nhưng có vài món lễ vật đăng ký là bút mực, lập tức có người mang ra.
Nhan Hùng cầm lấy bút lông, viết xuống mấy chữ trên tờ giấy đỏ thẫm.
Mọi người tiến lại gần xem, kết quả là sau lưng họ lạnh toát, trong lòng thầm rùng mình.
Bởi vì những chữ này nhìn thì quen thật nhưng lại không đọc được.
Thực sự là những chữ quá hiếm thấy, đừng nói ở đây có võ nhân không đọc được, thậm chí ngay cả những người đọc sách có công danh cũng không biết. Chẳng có lý do gì mà người ta lại đi học những chữ này, lại hoàn toàn không dùng được.
Thậm chí có thể nói, trong mười tú tài, có đến tám người không nhận ra ba chữ Nhan Hùng đã viết này.
Thực sự quá khó.
– Chỉ ba chữ đơn giản như vậy thôi, nếu ngươi nhận ra, ngươi không phải tên dốt nát; còn nếu ngươi không nhận ra, vậy phải thừa nhận đi. – Nhan Hùng đắc ý nói.
Kim Mộc Lan liếc mắt một cái, nàng liền nhíu mày.
Những chữ này dĩ nhiên nàng nhận ra, tuy nàng tập võ, thế nhưng cũng đọc rất nhiều sách, nhưng mấy chữ này thực sự hiếm thấy, nếu không phải nàng vừa xem đúng một quyển sách nọ, căn bản cũng không biết, bởi vì những chữ này cơ bản là không cần thiết.
Thẩm Lãng tiến lên nhìn, ba chữ này theo thứ tự là: 莪, 玊, 丨.
Quả nhiên rất khó, mặc dù hắn tốt nghiệp Thạc sĩ Đại học Y khoa, thế nhưng trong ba chữ này hắn chỉ biết chữ đầu tiên, hai chữ sau thì không biết.
– Hô hô hô... Không biết sao? Ba chữ này ngươi biết được một chữ đã là ghê gớm lắm rồi. – Gã tú tài Nhan Hùng nói:
– Nghiêm túc mà nói, hãy tự thừa nhận là không biết đi, tự nhận mình là một tên đần độn đi, học hành mười năm mà ngay cả ba chữ đơn giản đó cũng không nhận ra.
Rất nhiều người ở đây đều cảm thấy xấu hổ, họ cũng học hành mười mấy năm trở lên, thậm chí có người đã thi đậu tú tài, thậm chí có người làm quan lớn, nhưng cũng chẳng nhận ra mấy chữ hiếm gặp này.
Tuy Thẩm Lãng không biết, nhưng theo hắn chuyển kiếp tới còn có chiếc laptop Alienware, từ điển trong đó loại gì cũng có, dễ dàng tra cứu.
Hơn nữa, hiện tại chiếc laptop Alienware trong đầu hắn càng thêm tiên tiến, Thẩm Lãng chỉ cần dùng mắt lướt qua, gần như lập tức có được đáp án, hơn nữa còn rất nhiều loại đáp án.
Lúc này, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm Thẩm Lãng, chờ hắn bị bêu xấu.
Thẩm Lãng nói:
– Chữ thứ nhất này (莪: cỏ nga, một loại ngải cứu lá mềm có hoa vàng) đồng âm với chữ “nga” (鹅: ngan/ngỗng), đây là một loại cây cỏ có thể dùng làm thuốc, xuất phát từ 《Kinh Thi tiểu Nhã》, câu thơ nguyên văn “Tinh tinh giả nga, Tại bỉ trung a” (*tạm dịch: Cỏ nga đã mọc rậm đầy, ở trong gò lớn lan đầy khắp nơi, đây là 2 câu trong Tinh Tinh Giả Nga 1 của Đồng Trung Thi Tập thuộc bộ Tiểu Nhã của Kinh Thi).
Lời này vừa thốt ra, Nhan Hùng có chút kinh ngạc, chữ này tuy là đơn giản nhất, nhưng tên phế vật Thẩm Lãng này không thể nào lại nhận ra ngay được.
Nhưng gã đặc biệt tự tin rằng, hai chữ kế tiếp Thẩm Lãng không thể nào biết.
Nhưng Thẩm Lãng không dừng lại chút nào, tiếp tục mở miệng nói:
– Chữ thứ hai này (玊) đọc là “ngọc” (*cũng có thể đọc là "túc"), có nghĩa thứ nhất là ngọc không tì vết, nghĩa thứ hai là gia tộc vương thất.
Khi Nhan Hùng còn chưa kịp ngạc nhiên, Thẩm Lãng đã không thèm dừng lại chút nào, lại nói tiếp:
– Chữ thứ ba này (丨) quả thực đặc biệt hiếm thấy, hơn nữa có rất nhiều cách đọc.
– Cách đọc thứ nhất là “thụ” (竖), ý nghĩa chính là nét sổ (*nét gạch dọc từ trên xuống).
– Cách đọc thứ hai là “cổn” (滚) có ý nghĩa thông suốt từ trên xuống dưới.
– Cách đọc thứ ba là “thối” (退), ý nghĩa là lùi về sau.
– Cách đọc thứ tư là “Tác Nhất” (作一), là dòng họ từ thời thượng cổ, nguồn gốc thượng cổ của họ Khương.
Lịch sử thế giới này đã từng bị hủy diệt, sau đó khi khai quật được rất nhiều sách vở cổ đại của Trung Hoa, liền coi đó là văn minh nhập môn.
Cho nên rất nhiều điển cố đều được khai thác từ những sách vở này mà ra, chúng vốn dĩ không phải lịch sử của thế giới này, chỉ dựa vào những ghi chép trong hồ sơ mà cũng biến thành lịch sử.
Sau khi nói xong, Thẩm Lãng quay sang tú tài Nhan Hùng nói:
– Ta trả lời đúng rồi chứ?
Nhan Hùng không thể tin nổi nhìn Thẩm Lãng, chữ cuối cùng này gã chỉ biết hai cách đọc mà thôi, chính là "thụ" và "nhất". Còn lại hai cách kia gã cũng không biết.
Thằng Thẩm Lãng này chẳng phải là thằng đần sao? Lúc trước hắn thực sự học hành vô cùng ngu dốt, ngay cả chữ bình thường nhất cũng không đọc được, càng chưa nói đến loại chữ kỳ lạ này.
Thẩm Lãng quay sang hỏi thầy của Nhan Hùng, cựu thành chủ Huyền Vũ:
– Trương đại nhân, ngài tri thức uyên bác, văn võ toàn tài, ngài nói cho ta, ba chữ này ta đọc đúng hay không?
Lão thành chủ râu tóc bạc phơ trừng mắt liếc xéo tên đệ tử Nhan Hùng, rồi cười nói:
– Đều đúng cả rồi!
Lời này vừa thốt ra, mọi người đều kinh ngạc.
Nhất là Trương Tấn cùng Từ Thiên Thiên, Thẩm Lãng là loại người gì, Từ Thiên Thiên rõ ràng hơn ai hết.
Ba chữ này lạ lẫm đến mức nào nàng hoàn toàn biết, nhất là chữ cuối cùng, Từ Thiên Thiên cũng không biết, vậy mà tên đần độn rác rưởi Thẩm Lãng, kẻ học mười năm vỡ lòng còn chưa xong lại hiểu được?
Điều, điều này làm sao có thể?
Thẩm Lãng nói tiếp:
– Nhan Hùng, nếu đã chơi biết chữ, vậy ta cũng viết mấy chữ để ngươi thử phân biệt xem sao?
Tú tài Nhan Hùng cười khẩy nói:
– Chỉ bằng ngươi? Lại có chữ gì ta không biết sao? Nực cười!
Thẩm Lãng cầm lấy bút lông, chấm mực, trực tiếp viết xuống phía trên rất nhiều chữ.
Lũng tịnh ngã (我: ta) nãng ngạt thô dục. (龘靐我齉齾麤爩)
Uất thị (是: là) bưu nang trạc luyên thoán. (灪是驫饢籱癵爨)
Nguyên phong sỏa (傻: ngốc) chúc độc môn luyến.(厵麷傻钃讟虋纞)
Miết cấm sở bức (逼: bức) lư linh sương.(龞齽齼逼黸麢鸘)
Sau khi viết xong, Thẩm Lãng liền hỏi:
– Nhan Hùng, trong những chữ này ngươi nhận ra được chữ nào? Ngươi mà biết được quá bốn chữ, ta sẽ phục ngươi.
Tú tài Nhan Hùng nhìn mấy chục chữ đó, lập tức mắt gã đều phải choáng váng, đây... Đây là cái chữ quỷ quái gì vậy.
Tuy nhiên, bên trong có mấy chữ gã rõ ràng biết, gã không khỏi lẩm bẩm:
– Ta là đồ ngu (*ngã thị sỏa bức)!