Vả mặt nhân vật lớn, khiến tất cả ngỡ ngàng

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Vả mặt nhân vật lớn, khiến tất cả ngỡ ngàng

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bốn chữ này vừa thốt ra từ miệng tú tài Nhan Hùng, nhiều người bật cười rần rần. Ngay cả Kim Mộc Lan cũng không nhịn được mỉm cười, nụ cười ấy đẹp đến động lòng người, tựa như trăm hoa đua nở.
Nhưng sắc mặt thầy của Nhan Hùng lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Còn Nhan Hùng sau khi đọc xong mới nhận ra mình đã bị chơi xỏ. Lời đã nói ra như bát nước hắt đi, không thể thu lại được nữa. Gã tức giận đến mức toàn thân run rẩy, chỉ tay vào Thẩm Lãng nói:
- Ngươi, ngươi...
- Đúng vậy, ngươi là đồ ngu! - Thẩm Lãng đáp:
- Nhan Hùng huynh, từ nhỏ đến lớn huynh vẫn luôn thật thà như vậy!
Nhan Hùng gần như muốn nổi điên lên, còn muốn tiến lên tranh cãi cho ra lẽ.
Lúc này, lão sư của gã, cựu thành chủ Huyền Vũ Trương Bá Ngôn lạnh nhạt nói:
- Lui ra, chưa đủ mất mặt hay sao?
Tú tài Nhan Hùng thở hổn hển lùi lại, cảm nhận được ánh mắt trêu chọc của mọi người, gã hận không thể chui xuống đất.
Kẻ sĩ như gã trọng danh tiếng hơn cả. Cái biệt danh “ta là đồ ngu” này ít nhất cũng sẽ ám ảnh gã suốt đời.
Thậm chí khi đi thi cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Ngay lập tức, Nhan Hùng tức giận nói:
- Bá Tước đại nhân, đây chính là Bá Tước phủ của ngài, Thẩm Lãng là con rể ngài, lẽ nào ngài để hắn ta sỉ nhục kẻ sĩ, phá hoại danh tiếng Kim gia sao?
Bá Tước Huyền Vũ cười cười, không nói gì.
Gã chỉ là một tú tài hèn mọn, vốn dĩ không có tư cách lên tiếng. Chẳng qua vì thầy gã là cựu thành chủ Huyền Vũ. Nếu không, ngay cả tư cách bước vào đại sảnh gã cũng không có. Nếu cứ phải trả lời những câu hỏi của một nhân vật nhỏ bé như vậy thì Bá Tước Huyền Vũ sẽ mệt chết mất.
Lại nói thêm, tên tú tài nhỏ Nhan Hùng công khai nghi ngờ hôn sự của Bá Tước phủ, chưa bị Bá Tước Huyền Vũ truy cứu đã là khoan hồng độ lượng lắm rồi.
Thẩm Lãng cười:
- Này Nhan Hùng, bốn chữ đó là do ngươi tự nói, ta có thốt ra nửa lời thô tục nào đâu.
Thẩm Lãng lại nói:
- Còn chuyện phá hoại danh tiếng Kim gia thành Huyền Vũ, xin ngươi yên tâm. Kim gia ta vô cùng hùng mạnh, chút chuyện vặt vãnh này không thể ảnh hưởng đến danh tiếng. Kim gia ta được lòng dân, bao nhiêu thế hệ Bá Tước Huyền Vũ đều được dân chúng yêu quý, trung thành với quốc quân, không cần đến những lời tâng bốc nịnh nọt của đám người đọc sách các ngươi đâu.
Lời này vừa ra, Bá Tước Huyền Vũ hơi kinh ngạc, rõ ràng chàng rể này đã nói trúng nỗi lòng của ông.
Lúc trước, khi Thẩm Lãng nói muốn cưới Kim Mộc Lan, thậm chí ông còn có ý muốn giết người.
Mà bây giờ cảm thấy cách đối nhân xử thế của Thẩm Lãng cũng không tệ chút nào, hơn nữa còn hiểu thấu lòng ông.
Bá Tước Huyền Vũ khoan hồng độ lượng là vì từ tận đáy lòng muốn bảo vệ con dân thành Huyền Vũ. Nhưng ông cũng không phải là người cổ hủ, quá câu nệ tiểu tiết. Con rể ông mắng chửi người khác thì có làm sao, chỉ cần có lý lẽ, có chừng mực thì đánh người cũng chẳng sao.
Mà Từ Thiên Thiên nghe xong lời Thẩm Lãng, không khỏi kinh ngạc.
Tên mồm mép này lại là Thẩm Lãng sao? Trước kia hắn chất phác đến mức ngay cả một câu nói hoàn chỉnh cũng không nên lời.
Sau khi bị đuổi khỏi nhà họ Từ, hắn lại thay đổi nhiều đến thế sao?
- Vô sỉ! - Trương Tấn lại không nhịn được lẩm bẩm.
Mới bái đường xong, Thẩm Lãng ngươi đã luôn miệng xưng “Kim gia chúng ta”. Ngươi đúng là biết cách bợ đỡ, chẳng lẽ không biết sĩ diện là gì sao?
Nhưng mà, lời này của Thẩm Lãng chọc giận một nhân vật lớn.
Cựu thành chủ Huyền Vũ Trương Bá Ngôn, ông ta không chỉ là thầy của Nhan Hùng, mà còn là một trí thức tiêu biểu.
Lúc trước Thẩm Lãng sỉ nhục Nhan Hùng, ông ta chỉ xem đó là trò đùa của đám trẻ.
Bây giờ, Thẩm Lãng luôn miệng sỉ vả kẻ sĩ, chính là đang vả vào mặt ông ta. Trương Bá Ngôn nhất định phải giáo huấn thằng nhỏ này một chút, chỉ biết vài chữ lạ đã không coi ai ra gì.
- Thẩm học viên, xem ra ngươi cũng tinh thông chữ lạ sao? - Trương Bá Ngôn nói.
Thẩm Lãng đáp lại:
- Không dám nói tinh thông, chẳng qua là hiểu biết sơ sài.
- Chỗ ta có một chữ, đến cả môn đồ thân cận của ta cũng không nhận ra, không biết Thẩm học viên có bằng lòng giải đáp nghi hoặc cho bọn họ không? - Trương Bá Ngôn nói. Nghe câu này, tất cả mọi người lập tức phấn chấn hẳn lên, học trò bị vả mặt, thầy giáo tự mình ra tay.
Trương Bá Ngôn là ai chứ, là cựu thành chủ Huyền Vũ đó! Ông ta đọc nhiều sách vở, đặc biệt thích khảo sát di tích cổ. Sau khi về hưu, ông ta lại mở một học đường trong thành, rất nhiều tú tài đều bái ông ta làm thầy, học vấn uyên bác đến nhường nào?
Bá Tước Huyền Vũ là chủ nhân của cả thành Huyền Vũ, vì sao cựu thành chủ này lại muốn đối đầu với Bá Tước phủ như vậy?
Cái này liên quan đến tân chính (chính sách mới). Bắt đầu từ hơn mười năm trước, quốc quân bắt đầu thu hồi đất phong và quyền lực của các quý tộc danh tiếng từ nơi này.
Vị trí thành chủ Huyền Vũ khi đó do Bá Tước phủ phái người đảm nhiệm, thường là em trai của Bá Tước Huyền Vũ.
Khoảng mười một năm trước, Bá Tước phủ Huyền Vũ nhường lại chức thành chủ, thay bằng người do quốc quân phái đến đảm nhiệm.
Từ đó về sau, mỗi một thành chủ nhậm chức đều có một sứ mệnh, đó chính là phân định ranh giới, ngấm ngầm đấu tranh với Bá Tước Huyền Vũ.
Thẩm Lãng cười nói:
- Nếu Trương đại nhân muốn thử tài với vãn bối, vậy vãn bối cũng muốn thử một chút xem sao.
Lần này Bá Tước Huyền Vũ cùng Kim Mộc Lan cũng không có ý định ngăn cản. Thẩm Lãng vừa rồi đã lấy lại được thể diện, lúc này dù có thua Trương Bá Ngôn cũng chẳng sao.
Trương Bá Ngôn là nhân vật cỡ nào chứ? Là đại nho nổi tiếng khắp gần xa.
Thẩm Lãng chẳng qua chỉ học hành vài năm ở học đường trấn trên mà thôi, thua bởi ông ta cũng là chuyện thường tình thôi mà?
Nhìn thấy ân sư ra mặt vì mình, tú tài Nhan Hùng lập tức mừng rỡ, vội vàng tiến lên mài mực cho ông ta, mở cuộn giấy đỏ ra, cung kính dâng bút lông sói bằng cả hai tay.
Sau khi Trương Bá Ngôn nhận lấy, viết một chữ trên giấy.
Tất cả mọi người xúm lại, Kim Mộc Lan cũng nhìn qua.
- Chữ đẹp!
- Thoáng đãng mà lại sâu sắc, không có mấy chục năm công lực thì căn bản không thể viết ra được nét chữ như vậy.
Trương Bá Ngôn viết xong, mọi người tán thưởng không ngớt.
Vị cựu thành chủ Huyền Vũ có trình độ thư pháp rất cao, nét chữ cứng cỏi.
Chỉ có điều, chữ ông ta viết không ai ở đây nhận ra.
- Chữ của Trương đại nhân thật đẹp, mỗi nét bút đều khiến người ta say đắm.
- Đúng vậy, không có công sức rèn luyện mấy chục năm căn bản không thể viết ra được.
- Nhưng mà, đây là chữ gì vậy?
- Không biết!
- Không biết!
Ở đây mọi người đều lắc đầu, không ai nhận ra được.
Bất kể là tú tài hay cử nhân, ngay cả Mộc Lan và Bá Tước đại nhân, đều không nhận ra chữ này.
Có người nói:
- Trương đại nhân thích khai quật nghiên cứu di tích, đây nhất định là lấy được từ một văn bia thượng cổ, thật là hiếm lạ, căn bản không có trong sách vở, nên không ai nhận ra chữ này?
Nghe lời mọi người bàn tán, Trương Bá Ngôn thấy thoải mái trong lòng.
Chữ này đúng là khi ông ta khai quật một di tích cổ mới sao chép được nội dung từ một văn bia thời thượng cổ. Ông ta đọc từ trên xuống dưới mới biết đây là chữ gì, trong sách vở căn bản không hề có.
Cho nên, trừ người từng đọc qua tấm bia đó, căn bản không ai hiểu chữ này.
Thẩm Lãng tiến lên nhìn thoáng qua, phát hiện ra đó là một chữ tiểu triện.
(*) Triện thư là loại chữ tượng hình có nguồn gốc từ chữ giáp cốt thời nhà Chu và phát triển ở nước Tần trong thời kì Chiến quốc; chia làm hai loại: đại triện và tiểu triện. Tiểu triện hay Tần triện là lối chữ phát triển từ Đại triện, ra đời từ khi Tần Thủy Hoàng thống nhất sáu nước và đề ra chính sách thống nhất văn tự.
Chữ này rất đơn giản, chính là chữ Dương (羊) bớt đi hai nét ngang, viết bằng chữ giản thể chính là ¥.
Người Trung Quốc hiện đại rất quen thuộc với chữ này, đó là ký hiệu của đồng Nhân dân tệ, trong thế giới hiện đại được đọc là “nguyên” (元).
Thế nhưng ở cổ đại, chữ này tuyệt đối không phải đọc là “nguyên” được, rõ ràng là có ý nghĩa gì, nên đọc thế nào, Thẩm Lãng thực sự không hề biết.
Ở vương triều Đại Viêm, ngoại trừ số ít người khai quật di tích cổ và nghiên cứu chữ tiểu triện ra, những người khác căn bản không hề đụng đến. Vì vậy thế giới này căn bản cũng không cần chữ tiểu triện làm công cụ văn tự, chẳng qua đó chỉ là sở thích của một nhóm nhỏ mà thôi.
Cho nên độ khó của chữ này, thật sự có chút nghịch thiên.
Chỉ dựa vào bản thân Thẩm Lãng, lần này chắc chắn sẽ thua.
Thế nhưng trong cơ thể hắn mang theo một chiếc laptop Alienware, đã hòa làm một thể với bộ não của hắn.
Hắn chỉ cần nhìn thoáng qua, lập tức phân tích dữ liệu từ kho thông tin trong não để tìm ra đáp án.
Bá Tước Huyền Vũ nói:
- Thẩm Lãng, chữ này vô cùng khó khăn, nếu không phải từng tiếp xúc với văn bia thượng cổ, không phải ai cũng biết được. Nếu con không biết cũng không sao cả.
Tiếp đó ông lại nói:
- Cha mẹ con không đến dự lễ bái đường, con và Mộc Lan hãy đi bái kiến nhị lão đi.
Đây là đang tìm cách cho Thẩm Lãng có thể xuống nước một cách danh dự.
Thắng riêng Thẩm Lãng, Trương Bá Ngôn vốn dĩ cũng không mấy quan tâm.
Thế nhưng chữ này lại quá khó trong mắt tất cả mọi người ở đây, vị cựu thành chủ Huyền Vũ này trong lòng không khỏi vô cùng đắc ý, hai tay chắp sau lưng, ra vẻ cô độc trong giá lạnh.
Thẩm Lãng nói:
- Trương đại nhân, nếu như ta đoán không sai, ngài cũng không biết chữ này nên đọc thế nào đúng không? Ngài dựa vào nội dung văn bia từ trên xuống dưới nên mới biết nghĩa của nó, thế nhưng âm đọc thì lại không biết.
- Đúng, đúng là như vậy. - Trương Bá Ngôn ngẩn người, nhưng ông ta vẫn tiếp tục nói:
- Nhưng biết nghĩa vẫn quan trọng hơn cách đọc, không phải sao?
Thẩm Lãng nói:
- Thật trùng hợp, vãn bối cũng vừa hay biết chữ này đọc thế nào.
- Không thể nào. - Tú tài Nhan Hùng thốt lên:
- Thầy ta đã nói, đến cả thầy cũng chỉ dựa vào nội dung văn bia từ trên xuống dưới mới biết được nghĩa của chữ này, cho nên căn bản không có ai biết đọc chữ này như thế nào.
Thẩm Lãng đáp:
- Nếu như ta biết chữ này đọc thế nào, hơn nữa còn biết ý nghĩa của nó, ngươi tự vả vào mặt mình một cái được không? Bởi vì ngươi vừa rồi nói càn, mắng ta đần độn.
Nhan Hùng nói:
- Nếu ngươi không biết thì sao? Nếu ngươi nhận sai thì sao?
Thẩm Lãng nói:
- Vậy ta sẽ tự vả vào mặt.
- Được, ta cũng đồng ý. - Tú tài Nhan Hùng nói:
- Tất cả mọi người ở đây làm chứng.
Trương Bá Ngôn đại nhân không ngăn cản, bởi vì đối phó chính trị với Bá Tước phủ là điều đúng đắn. Thẩm Lãng tối nay quá kiêu ngạo, cũng nên dạy cho hắn một bài học thích đáng.
Thẩm Lãng nói:
- Chữ này đồng âm với chữ “nhẫn” (忍).
- Ha ha...- Tú tài Nhan Hùng cười phá lên:
- Ngươi nói đọc là “nhẫn” thì là “nhẫn” sao? Ai có thể chứng minh được?
Thẩm Lãng nói tiếp:
- Mà ý nghĩa của chữ này, đồng nghĩa với “thứ” (gai/đâm/châm biếm).
Vừa nghe lời này, sắc mặt cựu thành chủ Huyền Vũ Trương Bá Ngôn trong nháy mắt thay đổi, lộ ra ánh mắt hoàn toàn không thể tin nổi.
Điều này... điều này không thể tin nổi!
Quỷ thần ơi! Loại chữ này chưa từng xuất hiện, vậy mà Thẩm Lãng lại nhận ra được? Hơn nữa còn biết đọc nó như thế nào sao?