Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 245: Thẩm Lãng đại khai sát giới! Thiến sạch chúng!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 245 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đầu của người đàn ông này bỗng nhiên bay lên không trung, máu văng tung tóe.
Thẩm Lãng tránh đi cực nhanh, sợ dính một giọt máu trên người.
Sau đó nhìn rõ, trên cánh tay, trên thân thể của người nọ, chi chít những vết loét của bệnh giang mai.
Đây cũng là lý do Thẩm Lãng lập tức hạ lệnh giết người.
Bởi vì cái tên “Tô Lâm” ăn mặc lòe loẹt, dáng vẻ ẻo lả, lại thêm bệnh tình dục trên người, đang định kéo tay Thẩm Lãng.
Đây coi như là món quà ra mắt mà hắn dành cho Thẩm Lãng.
Dĩ kỳ nhân chi đạo, hoàn trị kỳ nhân chi thân (*).
(*) dùng phương pháp của người này để trị lại chính họ.
Lúc này, bên ngoài phủ Thành chủ, mấy trăm tên võ sĩ phe địch đứng chật kín.
Dù thấy Thẩm Lãng hạ lệnh chém giết tên “Tô Lâm” kia, mấy trăm võ sĩ vẫn đứng yên, thờ ơ như không thấy gì.
- Ha ha ha ha...
Sau đó, từ trong phủ Thành chủ truyền ra một tràng cười, rồi một người đàn ông khác bước ra, nhưng ông ta dừng lại khi còn cách Thẩm Lãng vài chục thước.
Người này mới thật sự là Tô Lâm.
Chủ bộ thành Trấn Viễn, cháu của Tô Nan.
Gã năm nay đã ba mươi tám tuổi, là một trung niên râu ria, mang trong mình dòng máu dị tộc.
Gã võ công cao cường, tâm địa độc ác, thủ đoạn tàn nhẫn.
Gã đã giúp Tô Nan nắm giữ thành Trấn Viễn hơn mười năm nay.
Cũng trong mười năm đó, gã đã ép buộc ba vị Thành chủ phải rời đi, và giết chết hai người trong số họ.
Trong tấu chương của Trương Xung và vô số lời tố cáo của các quan lại gần đây, đều chỉ đích danh Tô Lâm này.
Người này có địa vị rất cao, trong gia tộc họ Tô cũng thuộc hàng đầu.
Dù chỉ là một Chủ Bộ, gã gần như không coi Thái Thú quận Bạch Dạ ra gì.
Thẩm Lãng lớn tiếng nói:
- Xin hỏi tôn giá, ngài có đúng là biểu ca Tô Lâm của ta không?
Tô Lâm thật sự nói:
- Không sai, chính là ta! Muội tế (em rể) khỏe không, cô cô (dì) khỏe không, cô phụ (dượng) khỏe không?
Thẩm Lãng nói:
- Mọi người đều khỏe, biểu ca vừa rồi cũng làm tiểu đệ sợ chết khiếp. Kẻ kia suýt chút nữa đã lừa tiểu đệ tưởng là biểu ca rồi, nếu không phải phát hiện những nốt u nhọt trên người hắn, tiểu đệ suýt nữa đã bị hắn chạm vào. Kẻ đó cả người đầy độc, thân thể băng thanh ngọc khiết của đệ mà đụng phải thì không hay chút nào.
Tô Lâm nói:
- Xin lỗi, xin lỗi, đã làm muội tế của ta hoảng sợ. Kẻ này là một con hát ở thành Trấn Viễn, ngày nào cũng hoan lạc với cả nam lẫn nữ, nhiễm bệnh đầy người, hơn nữa đầu óc đã sớm hỏng bét, chỉ thích đóng đủ loại vai. Vì huynh ở thành Trấn Viễn này cũng có chút danh tiếng, nên hắn càng thích đóng vai của ta đấy.
Trước đây Thẩm Lãng đã dùng bệnh tình dục để hãm hại người khác, giờ đây Tô Lâm cũng tặng hắn một món quà ra mắt ghê tởm không kém.
- A, thì ra là vậy, thì ra là vậy! - Thẩm Lãng thầm tính toán khoảng cách giữa mình và Tô Lâm.
Lúc này, bên tai Thẩm Lãng truyền đến giọng của Kiếm vương Lý Thiên Thu.
- Bên cạnh Tô Lâm có cao thủ, một tuyệt đỉnh cao thủ.
Với kết quả này, Thẩm Lãng cũng không hề ngạc nhiên.
Khi đoàn người của hắn vừa đặt chân vào Hành tỉnh Thiên Tây, lập tức đã lọt vào phạm vi thế lực của Tô Nan, gần như lúc nào cũng bị giám sát.
Bên cạnh Thẩm Lãng có những ai? Tô Nan đã sớm nắm rõ như lòng bàn tay. Về sự tồn tại của Lý Thiên Thu, ông ta càng biết rõ hơn nữa.
Chỉ là, cao thủ đi theo Tô Lâm sẽ là ai đây?
Cao thủ nước Sở? Hay là cao thủ hội Ẩn Nguyên?
Tô Lâm tiếp tục nói:
- Muội tế, ghế Thành chủ Trấn Viễn đã bỏ trống lâu ngày. Bất đắc dĩ, ta chỉ có thể ở phủ Thành chủ này làm việc. Bây giờ tốt rồi, phủ Thành chủ này cuối cùng cũng đón được chủ nhân chân chính, ta cũng có thể thoái vị nhường chức.
Sau đó, gã trực tiếp dẫn theo mấy chục tên chúc quan bước ra.
Lúc này, Thẩm Lãng và Lý Thiên Thu đều nhìn rõ cao thủ đứng sau lưng Tô Lâm.
Là một hòa thượng, nhìn qua còn có cảm giác hơi quen thuộc.
Đúng!
Ông ta có chút giống Đầu đà Khổ Hải, Đại tư tế Thần miếu Tuyết Sơn.
Thấy Thẩm Lãng nhìn mình, vị đại hòa thượng này hỏi:
- Các hạ chính là công tử Thẩm Lãng sao?
Thẩm Lãng đáp:
- Đúng vậy, đại sư là?
Đại hòa thượng kia nói:
- Hư Vô giáo, Đại Kiếp Tự, Đầu đà Khổ Nan.
Hư Vô giáo lan rộng khắp nửa thế giới, tín đồ vô số kể.
Điển tịch của giáo phái này hầu hết đến từ kinh Phật thời thượng cổ, trước khi xảy ra biến cố và lụi tàn.
Thế nhưng, sau khi trải qua nghìn năm phát triển, vô số hệ phái đã ra đời.
Có Thiên Không Tự hoàn toàn chú trọng tu dưỡng tinh thần, có Huyền Không Tự phẩm chất cao thượng. Hai ngôi chùa này ở thế giới phương Đông có địa vị siêu việt, không thua kém gì Thiên Nhai Hải Các, bên trong có vô số điển tịch và rất nhiều đại sư chân chính.
Nguyên tắc của hai giáo phái này là ôn hòa, cao thượng, chuyên tâm siêu độ nỗi khổ của nhân thế.
Còn Đại Kiếp Tự, thì hoàn toàn là một loại khác biệt.
Tuy rằng Đầu đà không được lấy vợ, nhưng có thể nuôi thiếp thị, hoàn toàn không cấm sắc, ngược lại còn có nhiều bí kíp phòng the, kinh thư âm dương.
Nó chú trọng võ công và tà thuật.
Chính vì vậy, rất nhiều gia tộc quyền thế, danh môn đều trở thành tín đồ của nó. Đại Kiếp Tự ở thế giới phương Đông đã từng phát triển rực rỡ, khí thế ngút trời.
Thế nhưng, vài thập niên trước, Đế chủ Khương Ly đã giáng một đòn hủy diệt.
Hoàng đế Đại Viêm sau khi tiêu diệt Khương Ly xong, lại giáng thêm một đòn xuống Đại Kiếp Tự. Về phương diện này, Hoàng đế Đại Viêm và Đế chủ Khương Ly lại có nhận định nhất quán.
Cho nên, ngày nay Đại Kiếp Tự ở vương triều Đại Viêm đã không còn uy thế.
Nhưng thế lực của nó ở Tây Vực lại rõ ràng khổng lồ không gì sánh bằng, là quốc giáo của các nước Tây Vực.
Tộc Sa Man, Khương quốc, cũng đều nằm trong phạm vi thế lực của nó.
Thần miếu Khô Vinh của tộc Sa Man, Thần miếu Tuyết Sơn của Khương quốc, đều được xem là chi nhánh của Đại Kiếp Tự.
Đầu đà Khổ Hải chính là Đại tư tế mà Đại Kiếp Tự phái đến Thần miếu Tuyết Sơn của Khương quốc.
Nay Đầu đà Khổ Hải đã chết, Đại Kiếp Tự không muốn từ bỏ khu vực quyền lực ở Khương quốc này, nên đã phái Đầu đà Khổ Nan tới.
Thẩm Lãng nói:
- Đầu đà Khổ Hải cùng đại sư có quan hệ thế nào?
Đầu đà Khổ Nan nói:
- Khổ Hải là sư đệ của ta.
Thẩm Lãng nói:
- Nghe nói Đầu đà Khổ Hải ở Khương quốc đã đại nghịch bất đạo, bị trời phạt, thật đáng tiếc, đáng tiếc.
Đầu đà Khổ Nan nói:
- Thẩm thí chủ, Đại Kiếp Tự của bần tăng trước sau như một tin tưởng vào ân oán luân hồi, không phải là không báo mà chỉ là thời điểm chưa tới, cho nên xin thí chủ hãy kiên nhẫn chờ đợi.
Lời nói này chứa đựng sự uy hiếp rõ ràng.
Người xuất gia mà luôn miệng nói báo thù, thảo nào bị trục xuất khỏi thế giới phương Đông, nào có nửa tấm lòng nhân từ của Phật gia.
Thông Thiên Tự và Huyền Không Tự luôn muốn đuổi Đại Kiếp Tự ra khỏi Hư Vô giáo.
Thế lực Thần miếu Tuyết Sơn của Khương quốc bị diệt, Đại Kiếp Tự đương nhiên muốn ngóc đầu trở lại, nên đã cấu kết với họ Tô.
Chủ bộ thành Trấn Viễn Tô Lâm dẫn theo tất cả mọi người, rời khỏi phủ Thành chủ, xem như nhường chỗ cho Thẩm Lãng.
Mấy trăm tên võ sĩ bắt đầu tập trung xếp thành hàng, bảo vệ đám người Tô Lâm ở giữa.
- Muội tế Thẩm Lãng, phủ Chủ bộ của ta cách đây không xa, hoan nghênh muội tế đến đó làm khách. - Tô Lâm nói.
Từ trước đến nay, toàn bộ thành Trấn Viễn chỉ biết đến phủ Chủ bộ, mà không biết phủ Thành chủ.
Tô Lâm, mới là chúa tể thành Trấn Viễn.
Thẩm Lãng đáp:
- Đâu có, đâu có! Tiểu đệ vốn có rất nhiều vấn đề muốn thỉnh giáo biểu ca mà.
Sau khi đi được vài chục mét, Tô Lâm bỗng nhiên dừng lại, quay sang Thẩm Lãng nói:
- Đúng rồi muội tế, chạng vạng ngày mai, phủ Chủ bộ ta đây tổ chức tiệc rượu vì muội tế đón gió tẩy trần, muội tế có thể đến được không?
Thẩm Lãng nghe thế bèn hỏi:
- Là Hồng Môn Yến à?
Tô Lâm gật đầu cười nói:
- Đúng vậy, là Hồng Môn Yến, muội tế tới sao?
Thẩm Lãng hỏi:
- Vậy có thể mang theo mấy người đi?
Tô Lâm đáp:
- Mang ba người đi.
Thẩm Lãng gật đầu đáp:
- Được, đệ nhất định sẽ tới, tối mai đúng không?
Tô Lâm nói:
- Đúng!
Sau đó, Tô Lâm dưới sự bảo vệ của cao thủ hàng đầu Đầu đà Khổ Nan, dẫn theo mấy chục tên chúc quan và mấy trăm võ sĩ, trùng trùng điệp điệp đi đến phủ Chủ bộ cách đó ba dặm.
Toàn bộ phủ Thành chủ Trấn Viễn, lập tức không còn một bóng người.
- Vào phủ!
Thẩm Lãng ra lệnh một tiếng.
Hơn hai trăm nương tử quân, cùng mấy chục tên võ sĩ, tiến vào chiếm giữ phủ Thành chủ nguy nga lộng lẫy.
...
Đoàn của Thẩm Lãng vừa tiến vào chiếm giữ phủ Thành chủ, lập tức đã bị một cú đánh phủ đầu.
- Chủ nhân, bên trong phủ Thành chủ có lương thực, nhưng toàn bộ đã mục nát, hơn nữa còn dính nước tiểu và phân.
- Trong phủ Thành có ba cái giếng, thế nhưng hai cái trong số đó chứa đầy vô số cứt đái, còn có thi thể mục nát, rất hôi thối, đã không thể dùng để uống. Chỉ có một cái giếng nước trông có vẻ sạch sẽ.
Thẩm Lãng nói:
- Lấp cái giếng đó lại ngay, tìm một chỗ thật xa, rồi đào giếng mới.
Thẩm Thập Tam nói:
- Đào giếng mới ư? Nơi đây là vùng đất nghèo nàn, lạnh giá gần Tây Vực, tuy rằng cách đó không xa chính là Đại Tuyết Sơn, nhưng đất đai thiếu nước. E rằng phải đào mấy ngày mới có nước, vậy trong mấy ngày này làm sao có nước uống?
Thẩm Lãng hỏi:
- Vũ Liệt đâu?
Một lát sau, Vũ Liệt bước vào.
- Thẩm công tử, tòa thành này tràn ngập địch ý đối với chúng ta.
Thẩm Lãng cảm nhận được, trên người Vũ Liệt đã tràn đầy bản năng chém giết.
Cuộc đời đấu nô gần mười năm đã khiến nàng có một loại bản năng dã thú. Lúc này, nàng tựa như một con sói đi vào khu rừng nguy hiểm, những con thú xung quanh lúc nào cũng lăm le muốn giết nàng.
Thẩm Lãng nói:
- Tỷ tỷ hãy dẫn theo mấy chục tỷ muội, đi đến cửa hàng gần đây mua nước, mua lương thực, mua thức ăn, mua thịt.
Vũ Liệt nói:
- Những cửa hàng này cũng đều bị họ Tô khống chế, sẽ không chịu bán đồ cho chúng ta.
Thẩm Lãng nói:
- Vậy cũng phải thử một chút.
Vũ Liệt hỏi:
- Nếu như thử mà không được thì sao?
Thẩm Lãng đáp:
- Bản quan có thiện ý dùng tiền mua đồ, bọn họ không bán, đó chính là bọn họ sai.
Vũ Liệt nói:
- Sau đó thì sao?
Thẩm Lãng nói:
- Sau đó, sẽ không có sau đó nữa!
- Hiểu rồi!
Vũ Liệt dẫn theo mấy chục nữ tráng sĩ đi ra ngoài cửa hàng mua đồ.
Bên trong phủ Thành chủ!
Kiếm vương Lý Thiên Thu vẫn dạy Đại Ngốc luyện võ.
Cuộc đời bi thảm của Đại Ngốc lại càng thêm bi thảm.
Trên đường mỗi ngày luyện bảy tám canh giờ, mà hôm nay đã đến thành Trấn Viễn, mỗi ngày luyện mười bốn tiếng đồng hồ.
Kiếm Vương tiền bối từ sáng đến tối đã đâm Đại Ngốc mười vạn kiếm.
Thẩm Lãng nghe những lời này, cảm thấy da đầu từng đợt tê dại.
May là ta không luyện võ.
Ăn cơm mềm vẫn ngon hơn nhiều!
Thẩm Lãng bước lên chỗ cao nhất của phủ Thành chủ, nhìn ra xa.
Phủ Hầu tước Trấn Viễn cách nơi này chỉ ba mươi lăm dặm, từ đây có thể nhìn thấy.
Hiểm yếu, hùng tráng vô cùng.
Gia tộc họ Kim là gia tộc quyền thế mấy trăm năm, gia tộc họ Tô đương nhiên cũng vậy.
Tòa thành gia tộc họ Kim xây trên núi, họ Tô cũng vậy.
Chỉ là, núi ở đây còn cao hơn.
Cho nên, phủ Hầu tước Trấn Viễn càng dễ thủ khó công hơn so với tòa thành của gia tộc họ Kim.
Khi Thẩm Lãng nhìn thấy tòa thành của họ Tô, trong lòng quả thực bị sốc.
Cái này... rốt cuộc là xây bằng cách nào?
Tòa thành phủ Hầu tước Trấn Viễn nằm trên đỉnh núi, độ cao so với mặt biển xấp xỉ hơn một nghìn mét.
Hơn nữa còn được xây trên một sườn núi dốc đứng.
Tòa thành còn khổng lồ như vậy. Thẩm Lãng liếc mắt một cái, tòa thành của gia tộc họ Tô còn lớn hơn gia tộc họ Kim, diện tích xấp xỉ gấp đôi.
Hơn nữa độ dày và độ cao của bức tường, thậm chí vượt qua tòa thành Nộ Triều.
Đây quả thực là một kỳ quan kiến trúc.
Làm sao có thể không phải kỳ quan chứ?
Qua nhiều thế hệ, Trấn Viễn Hầu đều không ngừng gia cố, không ngừng xây thêm.
Mất mấy trăm năm, tòa thành phủ Hầu tước Trấn Viễn mới có quy mô như thế này.
Tòa thành rộng lớn khủng khiếp như thế, rõ ràng một người đã đủ để giữ quan ải, vạn người không thể vượt qua.
Hơn nữa, tòa thành này nghiêng về kiểu dáng Âu Tây, ít dùng vật liệu gỗ, phần lớn là đá tảng.
Nhìn tòa thành này, Thẩm Lãng nheo mắt lại.
Hôm nay giết thương nhân, ngày mai giết sạch tất cả quan lại cùng quân phòng thủ thành Trấn Viễn.
Ngày hôm nay giết một trăm, ngày mai giết một nghìn, sau đó giết...
Một tháng sau, có lẽ có thể giết sạch gia tộc họ Tô rồi.
...
Bên trong phủ Hầu tước Trấn Viễn!
Tô Nan đứng trước cửa sổ của tòa thành đồ sộ, trông về phía xa, thấy phủ Thành chủ Trấn Viễn cách đó mười dặm.
Ông ta đương nhiên không nhìn thấy Thẩm Lãng, bởi vì thực sự quá xa.
Thế nhưng, vị trí tòa thành của họ Tô rất cao, có thể quan sát mọi thứ ở thành Trấn Viễn.
- Chú.
Chủ bộ thành Trấn Viễn Tô Lâm bước vào, trực tiếp quỳ rạp xuống đất.
Tô Nan hỏi:
- Thẩm Lãng đã vào ở phủ Thành chủ Trấn Viễn rồi sao?
Tô Lâm đáp:
- Vâng.
Tô Nan hỏi:
- Trương Xung thì sao?
Tô Lâm nói:
- Trương Xung có thể sẽ tiến vào quận Bạch Dạ!
Tô Nan gật đầu.
Lúc này, một lão già khác đi tới.
Ông ta chính là huynh trưởng của Tô Nan, Tô Toàn.
- Chủ công, toàn bộ quân đội đều đã tập kết hoàn tất, bất cứ lúc nào cũng có thể khởi sự. - Tô Toàn nói:
- Tư quân gia tộc tám ngàn, mã tặc Tam Nhãn Tà sáu ngàn, liên quân thương nhân Tây Vực năm ngàn, tăng binh Đại Kiếp Tự hai ngàn, tổng cộng hai vạn một ngàn người.
Hai vạn một ngàn người.
Tô Nan nghe những con số này lại không có phản ứng gì, bởi vì bên Khương quốc kia còn có quân đội nhiều hơn.
Tô Nan bèn hỏi:
- Trú quân hành tỉnh Thiên Tây thế nào? Phủ Trung Đô đốc thì sao?
Tô Toàn đáp:
- Phủ Trung Đô đốc hành tỉnh Thiên Tây không có câu trả lời rõ ràng, thuyết phục. Vừa nói trung thành với quốc quân, vừa nói tuyệt đối sẽ không quên hữu nghị với chủ công.
Tô Nan khinh thường nói:
- Đúng là chó chạy nước đôi.
Tô Toàn nói:
- Hành tỉnh Thiên Tây không đến một vạn trú quân, đã sớm bị chúng ta thâm nhập thủng trăm ngàn lỗ. Bọn quan quân từ Bách hộ trở lên đều đã từng nhận tiền của chúng ta.
Tô Nan đi tới trước một tấm địa đồ.
Ánh mắt của ông ta không dừng lại ở thành Trấn Viễn, thậm chí không dừng lại ở quận Bạch Dạ.
Mà là dừng lại ở vùng biên giới hai nước Sở Việt, dừng lại ở nước Khương.
Hơn hai vạn đại quân của ông ta đã sớm tập kết hoàn tất, bất cứ lúc nào cũng có thể khởi sự, trong nháy mắt có thể quét sạch nửa hành tỉnh Thiên Tây.
Nhưng khởi sự khi nào đây?
Hoàn toàn quyết định bởi nước Khương, quyết định bởi nước Sở.
Một khi nội loạn Khương quốc được dẹp xong, đại quân nước Sở xuất động, khống chế mười mấy vạn Tây quân của Xung Nghiêu.
Vậy toàn bộ hành tỉnh Thiên Tây sẽ không có ai có thể ngăn cản gia tộc họ Tô.
Trong vòng một tháng, Tô Nan liền có thể nắm chắc nửa hành tỉnh Thiên Tây.
Đến lúc đó, Tô Khương hợp nhất.
Không nói một vương quốc, cấp bậc công quốc cũng có thể đạt được.
Đế quốc Đại Viêm sẽ ngồi nhìn Việt quốc bị chia rẽ ư?
Nhất định sẽ như vậy.
Ngô Việt đại chiến, Sở Việt tranh bá, thiên hạ các nước tranh chấp, chưa có việc nào không có bàn tay âm mưu của đế quốc Đại Viêm?
Vị chúa tể kia hận không thể để những quốc gia này đánh cho tan nát.
Như thế, tân chính của đế quốc Đại Viêm mới có thể hoàn toàn thắng lợi.
Trước tiên phải san bằng đám quý tộc lâu đời trong đế quốc Đại Viêm, tiếp đó phân rõ cai trị hai phe văn võ, phổ biến hoàn toàn chế độ cai trị châu huyện, tập trung toàn bộ quyền lực trong tay đế vương.
Khẩu vị của Tô Nan hiện nay không lớn.
Ông ta chỉ cần cướp đoạt sáu quận ba mươi thành của hành tỉnh Thiên Tây, tổng cộng chừng sáu vạn cây số vuông.
Cộng thêm Khương quốc, liền có hai mươi vạn cây số vuông, làm một công quốc, quá đủ rồi.
Ninh Nguyên Hiến, ngươi đúng là kẻ chí lớn nhưng tài mọn mà thôi.
Trương Xung là một vị quan có tài, Thẩm Lãng cũng được cho là kẻ gian xảo.
Thế nhưng ngươi muốn dựa vào hai người kia để ngăn cản ta phản loạn, ngăn cản ta cướp đoạt Hành tỉnh Thiên Tây?
Đúng là trò cười!
- Phía bên nước Khương thế nào rồi? Đã qua thời gian lâu như vậy, Arutai vẫn chưa tiêu diệt được đám huynh đệ không vâng lời sao?
Tô Toàn nói:
- Nhanh thôi, tam muội cùng chất nữ (cháu gái), đã xuất phát đi Thần miếu Tuyết Sơn để đàm phán với mấy tên vương tử của vua Khương.
Tô Lâm nói:
- Bẩm thúc phụ, cháu đã mời Thẩm Lãng ngày mai tới phủ Chủ bộ của con dự tiệc, hắn đã đồng ý.
Tô Nan nói:
- Hắn sẽ đi, hắn cho là có Lý Thiên Thu bảo hộ, hoàn toàn thoải mái không lo, chỉ muốn khoe mẽ bản thân trước mặt con thôi.
Tô Lâm nói:
- Vậy ngày mai cháu sẽ giết hắn.
Tô Nan nói:
- Sau khi giết hắn, giết sạch những người bên cạnh hắn, riêng cái thằng Đại Ngốc, chặt thành mấy khúc rồi đưa sang đây cho ta.
- Vâng!
Đối với Tô Nan mà nói, Thẩm Lãng giống như một con ruồi, tuy rằng không ảnh hưởng được đại cục, thế nhưng cứ kêu vo ve bên tai, vừa gây bực tức lại vừa buồn nôn.
- Giết chết hắn, sau đó lột da đưa đến đây. - Tô Nan nói.
Tô Lâm đáp:
- Vâng!
Sau đó, gã lui ra ngoài.
Thẩm Lãng, ngươi thật đúng là to gan lớn mật, thành Trấn Viễn là địa bàn của họ Tô chúng ta, hoàn toàn là nơi cực kỳ nguy hiểm, ngươi cũng dám đến ư?
Ngươi cho là mang theo một Đại Ngốc cùng Lý Thiên Thu thì sẽ không lo tính mạng sao?
Quá ngây thơ.
Chúng ta đã sớm bày ra thiên la địa võng.
Kẻ ngây thơ như vậy, ngươi không chết thì ai chết?
Hồng Môn Yến ngày mai, với Thẩm Lãng nhà ngươi sớm đã là một ván cờ chết.
Ngươi còn dám tới sao?
Cái tinh thần không sợ chết này, thật đáng để người ta cảm động.
...
Vụ xung đột đầu tiên kể từ khi Thẩm Lãng nhậm chức Thành chủ Trấn Viễn đã lập tức bùng phát.
Nữ tướng Vũ Liệt dẫn theo mấy nữ võ sĩ, tiến vào một hiệu buôn trong thành để mua gạo và lương thực.
Hàm Nô dẫn theo mấy cô gái, tiến vào một khách sạn mua nước.
Không ngoài dự tính, tất cả đều bị từ chối.
Rất nhanh đã leo thang thành xung đột ngôn ngữ, xung đột động tác.
Thẩm Lãng với tư cách Thành chủ Trấn Viễn, tiến vào bên trong hiệu buôn này.
Ông chủ cửa hàng này là người nước Thoa ở Tây Vực, thế nhưng nói tiếng Việt đặc biệt lưu loát.
Trong cửa hàng này có mấy chục tên gia đinh có vũ trang, bao vây chặt chẽ đám người Vũ Liệt.
Mấy chục tên gia đinh có vũ trang này có người Việt quốc, có người Khương quốc.
Thẩm Lãng tiến vào cửa hàng quy mô lớn này, tươi cười nói:
- Ông chủ, phát tài phát tài, ta là Thành chủ Trấn Viễn, chúc mừng ngươi năm mới.
Lạy mẹ ngươi, bây giờ cách Tết còn hơn nửa năm mà.
Vị thương nhân Tây Vực chắp tay.
- Rõ ràng nhà ngươi có lương thực, có thịt, vì sao không bán cho chúng ta? - Thẩm Lãng hỏi.
Vị thương nhân Tây Vực nói:
- Chúng ta không nhận vàng của Việt quốc.
Xí, các ngươi là loại người vàng gì cũng nhận.
Thẩm Lãng nói:
- Vậy vàng của nước Sở, các ngươi có nhận không? Chúng ta sẵn lòng trả gấp đôi giá tiền, mua lương thực, mì và gạo từ tiệm của ngươi.
Thương nhân Tây Vực hỏi:
- Tôn giá là?
Thẩm Lãng nói:
- Tại hạ Thẩm Lãng, Thành chủ Trấn Viễn vừa nhậm chức.
Thương nhân Tây Vực nói:
- Nghe nói Thẩm công tử là một người ở rể đúng không?
Thẩm Lãng nói:
- Quả đúng như thế.
Thương nhân Tây Vực nói:
- Vậy đặc biệt xin lỗi, người ở rể ở nước Thoa chúng ta chính là thành phần cực kỳ thấp kém, ngay cả người hầu cũng không bằng. Chúng ta không thể buôn bán với kẻ ở rể được.
Thẩm Lãng nói:
- Ta là Thành chủ Trấn Viễn, là quan viên tối cao của tòa thành này.
Thương nhân Tây Vực nói:
- Trời ơi là trời? Ở quý quốc người ở rể đều có thể làm quan ư? Ở nước Thoa chúng ta, một khi bắt được kẻ ở rể, trên mặt phải xăm lên hai chữ "đào nô" (nô lệ chạy trốn), tiếp đó đeo xiềng xích đi làm đầy tớ, phải làm việc đến chết. Dáng dấp đẹp chút thì đưa vào quân làm nô, sẽ bị những tên lực lưỡng trong quân đội dằn vặt đến chết. Mà ở quý quốc, kẻ ở rể lại có thể có chức vị, đúng là thế giới rộng lớn chẳng thiếu món lạ.
Rồi thương nhân kia lại nói thêm:
- Mau đâu, ở bên ngoài cửa hàng chúng ta hãy treo lên một bảng hiệu, dùng lời văn viết rõ ràng: chó cùng người ở rể, không được đi vào.
Sau một lát.
Một tấm biển hiệu thật to được treo ở bên ngoài cửa hàng.
Chó cùng người ở rể, không được đi vào.
Dường như đó là một tín hiệu vậy.
Tiếp đó, trong thời gian không đến một khắc đồng hồ.
Gần như mỗi hiệu buôn và cửa hàng bên ngoài đều treo một bảng hiệu.
- Chó cùng người ở rể không được đi vào.
Ông chủ Tây Vực khom người cười nói:
- Xin lỗi, Thành chủ đại nhân, đây là phép tắc của quốc gia chúng tôi, do quốc vương định ra, tiểu nhân cũng không tiện sửa chữa, xin ngài hãy đi vậy.
Thẩm Lãng nói:
- Thật không ngờ, quý quốc vẫn còn có phép tắc thế này, quả thật kinh ngạc.
Ông chủ Tây Vực càng nở nụ cười chân thành hơn, lưng cúi thấp hơn.
- Thật sự là xin lỗi, xin lỗi.
Thẩm Lãng nói:
- Nếu là phép tắc của quý quốc, dù cho ta với tư cách Thành chủ cũng không tiện phá hoại. Làm quan không vì dân làm chủ, không bằng về nhà bán khoai lang. Vũ Liệt, các ngươi với tư cách võ sĩ của ta, nhất định phải luôn nhớ kỹ điểm này, phải tôn trọng phong tục tập quán của quốc gia người khác.
- Vâng!
Thẩm Lãng chắp tay nói:
- Ông chủ, vậy bản quan xin cáo từ, phát tài phát tài! Ta xin chúc trước, chúc ngài Tết Âm lịch hạnh phúc, mọi việc như ý.
Ông chủ Tây Vực nói:
- Mời, mời, mời!
Sau đó, gã khom người vô cùng cung kính mời Thẩm Lãng ra ngoài.
Mấy chục tên võ sĩ sau lưng gã cũng từng bước ép sát.
Thẩm Lãng dẫn theo Vũ Liệt, hoàn toàn rút lui khỏi hiệu buôn này.
- Ầm ầm ầm!
Cửa chính của hiệu buôn này đóng sập lại.
Sau đó, từ bên trong truyền đến giọng của ông chủ Tây Vực này.
- Mau đâu, móc toàn bộ gạch mà đám người này từng đạp lên, ném vào trong hầm cầu.
- Tay hắn còn chạm qua cái gì? Bàn, cái ghế, toàn bộ chém đứt, toàn bộ thiêu hủy.
- Mấy tên ở rể này không may, hắn đi vào cửa hàng chúng ta một khắc đồng hồ. Đi tìm đại sư Đại Kiếp Tự, đến cửa hàng chúng ta làm phép tẩy đi xú khí.
Nghe những lời này.
Đám người Vũ Liệt chợt rút đao.
Và cùng lúc đó!
Trên cả con đường.
Lập tức truyền đến vô số tiếng rút đao, tiếng rút đao của kẻ địch.
- Choang! Cheng! Cheng!
Dù cách tường, cũng có thể cảm nhận được vô số ánh mắt lạnh như băng.
Có nghĩa là trong mấy hiệu buôn này, đều nuôi giấu mấy chục tên võ sĩ.
Đừng xem chỉ là một hiệu buôn, bọn họ làm ăn đều rất lớn.
Chuyện buôn lậu giữa nước Việt và nước Sở sang đến các nước Tây Vực, qua thời gian lâu dài đều do những hiệu buôn này thực hiện.
Những thương nhân Tây Vực này cùng họ Tô, hoàn toàn là cộng đồng có chung lợi ích.
Chỉ riêng trên con đường này, có ít nhất mấy trăm tên võ sĩ thương hội.
Thẩm Lãng nhìn thấy đám người Vũ Liệt rút đao, lập tức lạnh giọng nổi giận:
- Các ngươi làm cái gì? Các ngươi làm cái gì?
- Chúng ta là quan quân, ta là Thành chủ phủ Trấn Viễn.
- Làm quan không vì dân làm chủ, không bằng về nhà bán khoai lang.
- Đám thương nhân này bất kể là người của quốc gia nào, chỉ cần muốn ở lại thành Trấn Viễn buôn bán, đó chính là áo cơm cha mẹ của chúng ta.
- Mặc kệ bọn họ kiếm tiền bằng cách nào, cho dù là buôn lậu, cho dù là buôn nô lệ. Nhưng tối thiểu cũng đóng thuế cho chúng ta, vậy đối với Việt quốc chúng ta chắc chắn là có cống hiến to lớn.
- Đối mặt đám áo cơm cha mẹ này, các ngươi cũng dám rút đao về phía họ sao?
- Còn thể thống gì? Còn thể thống gì?
- Thu đao lại cho ta.
Lập tức đám người Vũ Liệt, cắm đao trở về vỏ.
Thẩm Lãng tỏ thái độ này, lập tức khiến toàn bộ thương nhân Tây Vực hai bên đường phố đều thở dài một hơi.
Sau đó trong lòng tràn đầy sự xem thường vô hạn.
Cái tên tiểu bạch kiểm Việt quốc rõ ràng là một kẻ bất lực.
Thảo nào là một người ở rể, một chút cứng rắn cũng không có.
Cứ như vậy bị chúng ta dọa sợ.
Quân vương Việt quốc lại phái một phế vật như vậy tới thành Trấn Viễn, rõ ràng là mắt bị mù.
Nhìn thấy Thẩm Lãng có thái độ như vậy.
Đám thương nhân Tây Vực này trong lòng lập tức an ổn, không còn sợ hãi.
Nữ tráng sĩ vòng eo tám thước Hàm Nô dẫn theo mấy tên võ sĩ, vác thùng nước đến khách sạn mua nước.
Đã ra giá đến nửa lượng vàng một thùng nước.
Thế nhưng ông chủ Tây Vực vẫn lắc đầu, thái độ vẫn vô cùng cung kính, lưng cúi càng ngày càng thấp.
Nhưng vẫn không muốn bán một thùng nước.
Nhưng mà nghe được Thẩm Lãng ở bên ngoài nói xong.
Một võ sĩ Tây Vực cười lạnh nói:
- Chó Việt, các ngươi nghe kỹ đây, nước của chúng ta thà cho chó ăn, nuôi heo, cũng tuyệt đối sẽ không bán cho các ngươi một giọt. Cứ như thế mà chết khát đi.
Hàm Nô nói:
- Nhưng mảnh đất mà các ngươi đứng, là Việt quốc.
Tên võ sĩ Tây Vực cười lạnh nói:
- Ai nói? Phần đất đai này rõ ràng là của họ Tô, là nước Tô trong tương lai. Mà người Tây Vực ở nước Tô, là người có đẳng cấp cao đấy.
- Các ngươi muốn mua nước đúng không? Bằng không ta trực tiếp cho các ngươi uống, vẫn còn nóng hổi đây này.
Sau đó tên võ sĩ Tây Vực này tháo đai lưng quần ra, bắt đầu lôi “hàng” ra.
Xung quanh mười mấy võ sĩ Tây Vực cũng đều lôi “thằng bé” trong quần ra.
- Em gái mập, chị gái mập à, mau tới uống, còn nóng đây này.
- Tên tiểu bạch kiểm Thành chủ ở bên ngoài có khát không? Để hắn cũng vào đây uống cho đầy bụng nào. Nước “trà” ta ngâm chỉ lấy nửa lượng vàng, nếu như không uống thì phải lên giá.
Hàm Nô lập tức muốn bùng nổ cơn giận.
Thế nhưng Thẩm Lãng đã phân phó, mặc kệ bị nhục nhã đến đâu, cũng không nên động thủ.
Thế là, nàng thở hổn hển mà vọt ra ngoài.
Bên trong mười mấy tên võ sĩ các nước Tây Vực thấy vậy, lập tức cười ha ha.
Ngược lại còn đuổi theo.
Trực tiếp vọt tới ngoài cửa, hướng về phía đường phố bên ngoài mà đi tiểu.
Lập tức khai ngấy tận trời.
- Thành chủ đại nhân, ngài không phải muốn mua nước à? Ta đây vừa mới đun nước nóng, ngài phái người tới hứng đi!
- Bằng không ngài trực tiếp uống cũng được.
Mười mấy võ sĩ Tây Vực vừa đi tiểu, vừa cười to.
- Ha ha ha ha!
Trên cả con đường, mấy trăm tên võ sĩ Tây Vực trốn ở bên trong cửa hàng, cũng cười hùa theo.
Trong cái mớ nước tiểu đang được bắn lia bắn lịa, uy nghiêm của Thành chủ tân nhiệm Thẩm Lãng trong nháy mắt bị quăng vào hầm cầu, bị chà đạp dưới gót giày.
Thẩm Lãng chắp tay nói:
- Các vị dũng sĩ quả nhiên hùng tráng vô cùng, hạ quan bội phục, bội phục.
Võ sĩ Tây Vực nói:
- So với đám chó Việt quốc các ngươi thì bố đây hoành tráng có thừa nhé. Chưa kể đây là bẩm sinh. Đám đàn bà Việt quốc các ngươi thích chính là dạng hoành tráng như chúng ta đây này. Các ngươi không thỏa mãn được bọn họ, vậy thì giao đàn bà các ngươi cho chúng ta ngủ đi.
- Thành chủ đại nhân, ngài có thể thỏa mãn nổi vợ ngài không? Không bằng cũng cho chúng ta hỗ trợ thế nào?
- Ầm ầm ầm rầm...
Sau đó, cánh cửa của toàn bộ mấy chục hiệu buôn trên đường phố mở ra.
Mấy trăm võ sĩ Tây Vực lôi “hàng” ra, hướng về phía đường phố cùng xả.
- Thành chủ đại nhân mua nước, mọi người tránh ra nào.
- Vẫn còn nóng hổi, Thành chủ đại nhân mau tới mua nước.
- Mọi người mau tới uống!
Một cảnh tượng này, thật đúng là đồ sộ.
Thẩm Lãng cười nói:
- Thật không ngờ dưới quyền của bản quan, vẫn còn có hạng người hào phóng, hùng tráng như thế. Được, được, được lắm!
- Các vị lực sĩ tiểu cho tốt, bản quan trở về phủ.
- Đi!
Thẩm Lãng hạ lệnh trở về phủ Thành chủ.
Mấy trăm tên võ sĩ Tây Vực cất tiếng cười to.
- Thành chủ đại nhân đừng đi, hãy đến đây uống nước nhanh lên.
- Vợ của Thành chủ đại nhân cũng đến rồi sao? Không bằng để nàng cũng tới tham quan, như thế nàng mới biết, chỉ có Tây Vực chúng ta mới có đàn ông đích thực.
- Thành chủ đại nhân, ngài đẹp như thế, mặc vào quần áo đàn bà e là còn đẹp hơn.
Thẩm Lãng vừa mới tiến vào bên trong phủ Thành chủ.
Sau đó móc ra một cái mặt nạ vặn vẹo rồi đeo vào.
Tiếp đó, phía sau hắn, hai trăm nữ tráng sĩ cũng móc ra mặt nạ đeo lên.
Phía sau hắn, mấy chục tên võ sĩ gia tộc họ Kim cũng đeo mặt nạ.
- Rầm!
Một tiếng vang thật lớn!
Thẩm Lãng suất lĩnh hơn hai trăm người chợt vọt ra, rống to:
- Ta là đạo tặc Khổ Đầu Hoan, hôm nay đến thành Trấn Viễn thay trời hành đạo.
- Những tên lực sĩ Tây Vực các ngươi, quả nhiên hùng tráng. Thiến toàn bộ cho ta!
- Tiểu tiện bất kỳ chỗ nào, còn thể thống gì? Toàn bộ ném vào hầm cầu dìm chết cho ta!
- Những ông chủ hiệu buôn các ngươi, từng bước từng bước ngồi không mà hưởng, nhất định là làm giàu bất nhân, không biết ép bao nhiêu mồ hôi nước mắt của dân chúng.
- Khổ Đầu Hoan ta đây thống hận nhất chính là hạng người vì giàu sang mà bất chấp thủ đoạn như các ngươi.
- Đốt tất cả cửa hàng này, cướp sạch toàn bộ vàng bạc bên trong, phân phát cho dân chúng cả thành. Lột da những tên chủ tiệm đi bọc đèn trời!
- Giết!
- Khổ Đầu Hoan ta đây, thay trời hành đạo.
- Giết, giết, giết!
Theo lệnh của Thẩm Lãng.
Hơn hai trăm nữ võ sĩ hùng tráng, hướng đến các cửa hàng đầy đường, điên cuồng xung phong liều chết.
Đại khai sát giới, máu chảy thành sông!
...