253. Chương 253: Mất Phu Nhân Lại Thiệt Quân! Họ Tô Rỉ Máu!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 253: Mất Phu Nhân Lại Thiệt Quân! Họ Tô Rỉ Máu!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 253 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quần đảo Lôi Châu có tổng diện tích khoảng một vạn cây số vuông. Trong đó, thành Nộ Triều chiếm giữ gần một nửa quần đảo Lôi Châu, và hiện đã bị gia tộc họ Kim chiếm giữ. Hội Thiên Đạo cùng với gia tộc họ Kim trong nửa năm qua đã di chuyển hàng vạn người dân đến đảo Lôi Châu.
Nửa còn lại của quần đảo Lôi Châu khi đó lại nằm trong tay Trương Xung.
Sau khi Trương Xung rời khỏi quận Nộ Giang, nửa quần đảo Lôi Châu còn lại được chia làm hai, một nửa do Cừu Hào cai quản, nửa kia giao cho quân trú phòng của quan phủ quận Nộ Giang.
Quốc quân đã sắc phong Kim Sĩ Anh làm Thành chủ Nộ Triều, và sắc phong Cừu Hào làm Thành chủ Thiên Phong.
Cừu Hào, với thân phận con nuôi của Vua Hải Tặc Cừu Thiên Nguy, trong trận chiến đó, gã không chỉ may mắn sống sót mà còn leo lên chức Thành chủ, tất cả đều nhờ vào Trương Xung.
Gã vốn đã quyết tâm theo Trương Xung để làm ăn, để ông ta trở thành chỗ dựa vững chắc cho mình trên quan trường.
Nhưng thật không ngờ Trương Xung lại thất bại nhanh đến vậy, bị quốc quân trực tiếp tống vào ngục.
Cừu Hào ngay lập tức mất đi chỗ dựa vững chắc.
Nhưng cũng không sao, chẳng bao lâu sau, người của Tam vương tử cùng Thái tử đã tìm đến gã.
Cừu Hào dù sao cũng xuất thân là hải tặc, sau khi mặc niệm ba phút cho Trương Xung đại nhân, gã quyết đoán thay đổi phe phái, đầu hàng Thái tử.
Dưới cây to quả nhiên được bóng mát.
Sau khi đầu quân cho Thái tử, những lợi ích liên tục không ngừng kéo đến.
Thế lực của Cừu Hào không ngừng mở rộng.
Ban đầu, đám hải tặc dưới trướng gã chỉ còn ba nghìn người, nhưng lần này lập tức mở rộng lên hơn năm ngàn người.
Không có tiền đóng thuyền ư?
Hội Ẩn Nguyên ngay lập tức cho vay tiền, thế là hết chiếc thuyền này đến chiếc thuyền khác được đóng.
Chỉ có điều thời gian đóng thuyền quá dài, có thể phải mất đến khoảng một năm, hạm đội của gã mới có thể một lần nữa tung hoành trên biển.
Nhiệm vụ trước mắt gã chỉ có một.
Tiếp cận gia tộc họ Kim, tiếp cận thành Nộ Triều.
Kiềm chế, đồng thời áp chế!
Nhưng mà tiệc vui chóng tàn, cách đây hơn một tháng, dòng tiền của Cừu Hào bị cắt đứt, không có tiền.
Gã ở thành Thiên Phong cũng không thu được thuế má gì, hơn nữa, mọi hoạt động mua bán đều diễn ra ở thành Nộ Triều.
Toàn bộ đảo Thiên Phong, ngoài một xưởng đóng tàu lớn ra, chẳng có bất cứ lợi lộc gì.
Mấu chốt là ở chỗ, xưởng đóng tàu là một con quái vật nuốt tiền, chỉ tiêu tiền chứ không sinh lời.
Khoảng thời gian trước khi có tiền, Cừu Hào không ngừng mở rộng, không ngừng tăng cường trang bị quân sự.
Mà một khi dòng tiền bị đứt gãy thì rắc rối lớn, ngay cả quân lương cũng không thể phát.
Dưới trướng gã toàn là hải tặc, không thể cướp bóc, lại không nhận được quân lương, thì biết làm gì bây giờ?
Không trả tiền, dù cho Thiên Vương lão tử đến cũng vô dụng, dù cho Vua Hải Tặc Cừu Thiên Nguy cũng không trấn áp được, chứ đừng nói đến Cừu Hào.
Thấy đám huynh đệ bên dưới sắp nổi loạn.
Lòng Thành chủ Thiên Phong Cừu Hào nóng như lửa đốt, gã hết sức liên hệ Trác Chiêu Nhan, hết sức liên hệ Hội Ẩn Nguyên để đòi tiền.
Vậy mà lúc này, Thái tử cùng Hội Ẩn Nguyên như thể hoàn toàn biến mất, hoàn toàn không đoái hoài đến gã.
Tâm trạng gã như bị giáng một đòn, gã liền trực tiếp đi tìm Tam vương tử.
Vốn tưởng rằng phe phái Tam vương tử sẽ vô cùng vui mừng mà tiếp nhận gã.
Nhưng thật không ngờ, phe phái Tam vương tử lại tỏ ra đặc biệt lạnh nhạt.
Vậy nên làm gì bây giờ?
Chẳng lẽ lại đi đầu quân cho gia tộc họ Kim?
Thật sự là chẳng còn gì để nói!
Nếu thật sự dồn Cừu Hào vào đường cùng, gã thật sự sẽ đi đầu hàng phủ Hầu tước Huyền Vũ.
Gã là đầu lĩnh hải tặc, có chuyện gì mà không làm được?
Nhưng vừa lúc đó, vị cứu tinh xuất hiện, mang theo mấy rương vàng.
Sứ giả nước Ngô!
Chuyện này nếu là Kim Trác, chắc chắn sẽ không nhận dù chỉ nửa lượng vàng.
Thế nhưng Cừu Hào sợ cái gì chứ, tiền đã đến tay thì cứ nhận lấy.
Thế nhưng đối với yêu cầu của sứ giả nước Ngô, gã lại nói nước đôi.
Cừu Hào ta đây chỉ lấy tiền, không làm việc.
Muốn ta phản bội Việt quốc, chuyện này về cơ bản là không thể.
Thế nhưng thế cuộc gần đây đã hoàn toàn thay đổi!
Đầu tiên là trận săn bắn ở biên giới hai nước Ngô Việt, Việt vương đã thua.
Ngay sau đó Tô Nan mưu phản, mang theo mấy trăm người ra vào kinh đô giết chóc dễ như trở bàn tay.
Tiếp đó, đại quân nước Sở tiến gần, đại quân Ngô vương xuống phía nam, phía tây Tô Khương hợp quân, chiến cuộc phía nam thất bại.
Việt quốc này thấy nguy cơ bủa vây tứ phía.
Nếu không vượt qua được cửa ải này, dù cho miễn cưỡng có thể vượt qua, cũng chỉ còn nửa cái mạng.
Cái bắp đùi Việt quốc này đã không còn lớn nữa, có phải ta nên đổi sang nương tựa vào cái đùi khác không?
...
Lúc này, sứ giả nước Ngô lại một lần nữa xuất hiện trước mặt Cừu Hào.
Tiền đâu?
Sao không mang vàng qua đây? Sắp phát quân lương, không có tiền thì ta làm sao phát lương? Không phát lương thì các huynh đệ cũng sẽ nổi loạn?
- Thành chủ Cừu Hào, ngài suy nghĩ kỹ chưa?
Cừu Hào đâu dễ gì chịu nhả lời, vừa cười vừa nói:
- Chuyện này hệ trọng, ta cần suy nghĩ thêm một chút.
Sứ giả nước Ngô nói:
- Thành chủ Cừu Hào, ngài ở trên đảo Thiên Phong đã không còn biết tình hình bên ngoài thế nào, ngài không còn thời gian để suy tính nữa đâu.
Cừu Hào hỏi:
- Có ý gì?
Sứ giả nước Ngô nói:
- Thứ nhất, Tô Nan sắp sửa làm phản, đại quân Khương quốc sắp sửa sáp nhập Việt quốc. Thứ nhì, đại quyết chiến giữa Ngô vương và Việt vương sắp sửa bùng nổ. Ngài cảm thấy kết quả sẽ ra sao?
Cừu Hào tuy chưa thể coi là bậc thầy quân sự, thế nhưng cũng biết rằng liên quân Tô Khương sẽ có đến bảy tám vạn quân, hành tỉnh Thiên Tây của Việt quốc chắc chắn không thể ngăn nổi.
Một khi phía nam hành tỉnh Thiên Tây thất thủ, cục diện sẽ ngay lập tức chấn động.
Liên quân Tô Khương tiến lên phía bắc có thể cùng nước Sở tạo thế gọng kìm vây hãm đại quân Xung Nghiêu, nếu tây tiến có thể tiến vào kinh đô đang yếu ớt.
Dù trong tình huống nào, Việt vương đều chú ý cái đầu mà bỏ quên cái đuôi, vậy thì trận quyết chiến giữa ông ta và Ngô Vương khẳng định sẽ thua.
Việt quốc ít nhất sẽ mất đi một phần tư lãnh thổ, thậm chí còn nhiều hơn thế.
Sứ giả nước Ngô cười lạnh:
- Thành chủ Cừu Hào à, nếu ngài bây giờ đầu nhập vào nước Ngô chúng ta, trọng lượng của ngài còn nặng một chút. Nếu là đến khi Việt vương thất bại thảm hại mới gia nhập, thì trọng lượng sẽ rất nhẹ đó.
Đúng là đạo lý này.
Nhưng tùy tiện đầu quân cho nước Ngô thế này ư?
Vẫn là không được.
Sứ giả nước Ngô nói:
- Còn có một tin tức quan trọng nhất, Kim Trác đã chết.
Nghe những lời này, Cừu Hào không khỏi run rẩy hỏi:
- Thật... sự đã chết rồi sao?
Tin đồn Kim Trác đã chết, gã đương nhiên cũng đã nghe được.
Trong lòng vừa tin, lại vừa không thể tin được.
Sứ giả nước Ngô nói:
- Khổ Đầu Hoan giết.
Cừu Hào nói:
- Không đúng, Khổ Đầu Hoan chỉ giết những kẻ tội ác tày trời, Hầu tước Kim Trác tuy là kẻ địch của ta, nhưng nhân phẩm của ông ta rõ như ban ngày, Cừu Hào ta đây không thể nói dối trắng trợn, thì làm sao Khổ Đầu Hoan có thể giết ông ta được chứ?
Sứ giả nước Ngô cười lạnh nói:
- Bởi vì Khổ Đầu Hoan là một con dao được nuôi dưỡng bởi một đại nhân vật của Việt quốc.
Nghe những lời này, Cừu Hào chợt giật mình.
Tiếp đó gã càng nghĩ càng thấy rất có lý.
Sứ giả nước Ngô nói:
- Thành chủ Cừu Hào, ngài lẽ nào không cảm thấy kỳ lạ sao? Vì sao Thái tử Việt quốc bỗng nhiên không thèm để ý đến ngài nữa? Hội Ẩn Nguyên cũng không quan tâm ư? Lẽ nào bọn họ không sợ ngài đầu quân cho Kim Trác ư?
Đúng vậy? Điểm này Cừu Hào cũng hoàn toàn không thể hiểu nổi.
Cừu Hào ta đây rõ ràng là có giá trị lớn, vì sao Hội Ẩn Nguyên bỗng nhiên lại vứt bỏ ta?
Sứ giả nước Ngô nói:
- Cướp đoạt thành Nộ Triều, nước Ngô chúng ta đặc biệt cấp thiết, thế nhưng Hội Ẩn Nguyên càng thêm cấp thiết.
Điểm này Cừu Hào biết.
Lúc trước, khi cha nuôi Vua Hải Tặc Cừu Thiên Nguy còn trấn giữ thành Nộ Triều, toàn bộ quyền mua bán đều giao cho Hội Ẩn Nguyên xử lý.
Khi thành Nộ Triều thất thủ, tổn thất lớn nhất chính là Hội Ẩn Nguyên.
Sứ giả nước Ngô nói:
- Không sợ nói thật cho ngài hay, quân phí chúng ta đưa cho ngài lúc trước, căn bản không phải nước Ngô cấp, mà là Hội Ẩn Nguyên thông qua chúng ta cấp cho ngài.
Cừu Hào kinh hãi.
Sứ giả nước Ngô lại nói:
- Hội Ẩn Nguyên vì trận chiến này, đã ứng trước một khoản quân phí khổng lồ cho chúng ta! Trong đó có một khoản tiền chính là dành cho Thành chủ Cừu Hào ngài đây, một số tiền cực kỳ lớn. Chỉ cần ngài đồng ý về phe chúng ta, số tiền này sẽ lập tức về tay ngài.
Cừu Hào run rẩy hỏi:
- Bao nhiêu tiền?
Sứ giả nước Ngô đáp:
- Ba mươi lăm vạn lượng vàng!
Ngay lập tức, Cừu Hào cũng phải run rẩy, từ trước đến giờ gã chưa từng thấy nhiều tiền như vậy.
Nhiều tiền như vậy, đã đủ để gã phát quân phí suốt mấy năm.
Sứ giả nước Ngô nói:
- Vì cướp đoạt toàn bộ quần đảo Lôi Châu, đại vương chúng ta đang cùng tên điên Ninh Nguyên Hiến diễn một vở kịch, thậm chí sắp sửa bùng nổ đại quyết chiến giữa hai đại vương. Vì cướp đoạt thành Nộ Triều, Hội Ẩn Nguyên ứng trước quân phí hơn một trăm vạn lượng vàng, hơn nữa còn cho tên điên Ninh Nguyên Hiến vay một số tiền khổng lồ. Bỏ ra chi phí lớn như vậy, bất kể là nước Ngô hay Hội Ẩn Nguyên, đều nhất định phải chiếm được thành Nộ Triều, Thành chủ Cừu Hào, ngài cảm thấy bản thân có thể chống đỡ được thế cục lớn này sao?
Trong lời nói của sứ giả nước Ngô chẳng còn sự tôn kính nào nữa, hơn nữa còn mang theo lời uy hiếp.
Mà Cừu Hào quả thực bị dọa.
Gã cũng không phải loại kiêu hùng như Cừu Thiên Nguy, không hề tự cao tự đại.
Hội Ẩn Nguyên cùng nước Ngô cũng là những thế lực khổng lồ, hai thế lực lớn này bỏ ra chi phí lớn như vậy là vì muốn cướp đoạt thành Nộ Triều.
Cừu Hào có thể chống đối được ư?
Không được!
Hai bánh xe khổng lồ đang lăn đến nghiền nát, Cừu Hào không thể nào chống đỡ được.
Huống hồ bên trong Việt quốc còn có người ngầm phối hợp với nước Ngô, trực tiếp vứt bỏ Cừu Hào.
Huống hồ, Việt quốc sắp sửa gặp đại họa lâm đầu.
Cừu Hào ta đây đã không có lựa chọn nào khác.
Thậm chí, ngay cả quân lương gã cũng không phát ra được.
Cừu Hào nói:
- Ta đầu hàng nước Ngô, có thể trở thành Thành chủ Nộ Triều ư?
Sứ giả nước Ngô lắc đầu nói:
- Không có khả năng, đại vương bỏ ra chi phí lớn như vậy để đánh chiếm thành Nộ Triều, thì làm sao có thể giao cho ngài chứ? Nhất định sẽ điều động thân tín đến trấn giữ thành Nộ Triều.
Cừu Hào nói:
- Vậy ta cũng không thể không có gì cả chứ.
Sứ giả nước Ngô nói:
- Đảo Thiên Phong vẫn là của ngài mà.
Cừu Hào run rẩy nói:
- Cái đảo Thiên Phong này vốn chính là của ta.
Sứ giả nước Ngô nói:
- Đảo Vọng Nhai cũng sẽ thuộc về ngài, sau khi gia tộc họ Kim diệt vong, đảo Kim Sơn cùng đảo Vọng Nhai cũng không thể giữ được.
Cừu Hào nói:
- Nhưng mà, đất đai đảo Kim Sơn cùng đảo Vọng Nhai thuộc về Việt quốc, khoảng cách đến đất liền Việt quốc quá gần.
Sứ giả nước Ngô cười lạnh nói:
- Việt quốc sau khi đại bại, ngươi nghĩ Ninh Nguyên Hiến còn nhớ đến đảo Vọng Nhai cùng đảo Kim Sơn ư? Huống hồ đến lúc đó đại quân nước Ngô chúng ta ngay tại thành Nộ Triều, Ninh Nguyên Hiến chẳng lẽ còn dám phái hải quân đến đánh ngươi ư?
Cừu Hào nói:
- Còn nữa không?
Sứ giả nước Ngô nói:
- Thành chủ Cừu Hào, làm người không nên quá tham lam.
Cừu Hào liếm liếm đầu lưỡi nói:
- Có thể ban cho một tước vị không?
Sứ giả nước Ngô kinh ngạc, một hải tặc đầu lĩnh như ngươi mà lại thèm tước vị đến chảy dãi thế này sao?
Quả thực thèm chảy dãi.
Lần trước Trương Xuân Hoa tới thuyết phục gã, chính là tước vị Nộ Triều Hầu đã khiến gã cắn câu.
Đương nhiên sau cùng thành Nộ Triều đã bị mất, cái gọi là Nộ Triều Hầu cũng chẳng giải quyết được gì.
Thế nhưng kẻ tầm thường như Cừu Hào lại càng nảy sinh khát vọng trở thành quý tộc.
Sứ giả nước Ngô cười ý nhị:
- Ngược lại, có một tước vị đã chuẩn bị sẵn cho ngài.
Cừu Hào hỏi:
- Cái tước vị gì?
Sứ giả nước Ngô nói:
- Cuộc chiến lần này cướp đoạt thành Nộ Triều, toàn bộ thế lực trên biển của gia tộc họ Kim đều phải giao cho Thành chủ Cừu Hào. Nếu có thể lập được đại công, đại vương nhà ta sẵn lòng sắc phong ngài làm Bá tước Thiên Phong.
Cừu Hào nhắm mắt lại.
Toàn thân bắt đầu nhiệt huyết sôi trào.
Ta đã không có lựa chọn nào khác chẳng phải sao?
Ta tuyệt đối không thể nào chống đỡ được hai bánh xe khổng lồ của nước Ngô cùng Hội Ẩn Nguyên.
Chợt cắn răng một cái, Cừu Hào lạy xuống đất:
- Thần sẵn lòng thuần phục Ngô vương bệ hạ.
Sứ giả nước Ngô đứng lên nói:
- Cừu Hào tiếp chỉ!
Cừu Hào quỳ xuống.
- Sắc phong Cừu Hào làm Thành chủ Thiên Phong nước Ngô, Trấn Hải tướng quân, khâm thử!
Cừu Hào dập đầu:
- Cảm ơn long ân của bệ hạ, thần dù tan xương nát thịt cũng quyết báo đáp!
Sứ giả nước Ngô mừng rỡ.
Kim Trác đã chết, Cừu Hào đã quy phục.
Đại nghiệp diệt họ Kim, đoạt thành Nộ Triều đã thành công hơn một nửa.
Hôm nay mọi việc đã chuẩn bị xong, gió đông cũng đã đến.
Đại công sắp thành, sắp tới!
Giang sơn nước Ngô chúng ta lại thêm một quận, hơn nữa giống như có thêm một con dao đâm mạnh vào bụng của nước Việt.
Sứ giả nước Ngô nói:
- Trấn Hải tướng quân hãy chuẩn bị sớm đi, ít ngày nữa đại quân nước Ngô chúng ta sẽ xuống phía nam, sẽ tập kết và chỉnh đốn tại thành Thiên Phong của ngài, tiếp đó mấy vạn đại quân trùng trùng điệp điệp sẽ tiêu diệt họ Kim, cướp đoạt thành Nộ Triều, cướp đoạt quần đảo Lôi Châu!
Cừu Hào lớn tiếng đáp:
- Thần sẽ chuẩn bị sẵn sàng mọi chuyện, nghênh đón vương sư xuống phía nam!
...
Chủ thành quận Bạch Dạ.
Tô Toàn thật sự muốn phát điên rồi!
Lúc ông ta dẫn đầu đại quân vọt tới dưới chân chủ thành quận Bạch Dạ.
Ông ta thấy trên tường thành treo một lá cờ lớn thêu chữ Trương.
Lại trên đầu thành, chẳng phải là Thẩm Lãng cùng Trương Xung ư?
Lại nhìn trên tường thành, đầy đặc quân đội của Trương Xung.
Nhìn cục diện trước mắt, viền mắt ông ta muốn nứt ra.
Lão tặc Trương Xung này?
Không phải đã chết rồi sao? Vì sao còn sống sờ sờ thế này, hơn nữa còn chiếm lại chủ thành quận Bạch Dạ?
Ông ta biết bay sao?
Đêm qua mới vào thành, trong một đêm liền chiếm luôn toàn bộ thành thị?
Đám người Tiêu Vô Thường ăn c*t à?
Toàn bộ quan phủ cùng quân trú phòng quận Bạch Dạ, cũng là chó săn mà họ Tô nuôi trong chuồng.
Trương Xung chỉ có một mình, thì làm sao có thể lật ngược tình thế được chứ?
Ông ta làm sao làm được hả?
......
Rắc rối ở chỗ, Tô Toàn tiếp theo phải làm gì?
Hơn một vạn đại quân của ông luôn vây hãm hơn hai vạn bạo dân của Thẩm Lãng, mà từ đầu đến cuối không thể tiêu diệt?
Chuyện này là sao vậy?
Đây là chiến lược lùa cừu.
Đám bạo dân này thật sự quá đông, nếu như tùy tiện xuất kích, chỉ sợ sẽ chạy tán loạn khắp nơi.
Cho nên cần phải đuổi đến bãi nhốt cừu, thì một con cừu cũng chẳng thoát được.
Hơn nữa phải thực hiện kế hoạch 'một mũi tên trúng ba đích' của chủ công.
Không chỉ giết sạch những bạo dân này, cướp lại tất cả vàng, còn muốn mượn cơ hội danh chính ngôn thuận chiếm chủ thành quận Bạch Dạ.
Đương nhiên Tô Nan còn có một ý đồ không thể cho ai biết, đó chính là để đám bạo dân này nhảy vào chủ thành quận Bạch Dạ để cướp bóc một phen lớn hơn nữa.
Như vậy thì chân chính là thương nhân té ngã, Tô Nan ăn no.
Hơn nữa đại quân Tô Nan chém giết những bạo dân này, dân chúng quận Bạch Dạ còn phải mang ơn ông ta, như thế bọn họ sẽ mời gọi đại quân của Tô Nan vào thành như thể nghênh tiếp cứu tinh vậy.
Thế nhưng có trời mới biết tại sao lại biến thành cục diện này?
Căn cứ Tô Lục báo cáo rằng Trương Xung đã chết.
Đêm qua Trương Xung dự tiệc chỉ mang theo một tùy tùng bên người, mà bên trong lầu Tuyết Sơn có mấy chục cao thủ của gia tộc họ Tô mai phục.
Ông ta chắc chắn phải chết chứ, vì sao lại còn sống vậy?
Cục diện trước mắt đã đại loạn, gần như tan vỡ.
Gần hai vạn bạo dân cũng không tiến vào cái bãi nhốt cừu.
Khi đám bạo dân này tiến vào Bạch Dạ xong, trong thành có Tiêu Vô Thường cùng ba Thiên hộ quân trú phòng, bên ngoài có hơn một vạn đại quân của ông ta, hai đội quân nội ứng ngoại hợp, có thể bắt rùa trong hũ dễ như trở bàn tay.
Súc sinh nhỏ Thẩm Lãng cùng hơn hai vạn bạo dân có mà chạy đằng trời.
Bây giờ hay rồi, hơn hai vạn bạo dân như một bầy thú bị hoảng sợ, điên cuồng chạy trốn tứ phía.
Đêm hôm khuya khoắt thế này làm sao mà bắt được?
Quan trọng nhất là quân đội của Trương Xung ngay trên tường thành.
Nếu đại quân của Tô Toàn cách tường thành quá gần thì quân đội của Trương Xung sẽ bắn tên.
Nhưng mà hai vạn đạo tặc chẳng khác gì ruồi mất đầu, thực sự như một bầy cừu bị hoảng sợ, chạy trốn tứ phía.
Có vài người thậm chí còn lao thẳng đến đại quân của Tô Toàn.
Trong chốc lát, đã có rất nhiều người bị đại quân của Tô Toàn giết chết.
Thẩm Lãng ở trên tường thành hét lớn:
- Cái lũ đần kia, bám sát tường thành mà chạy đi!
Hơi sức của Thẩm Lãng quá nhỏ.
Đại Ngốc giống như máy khuếch đại âm thanh của hắn, hét lớn:
- Đám hạt cát các ngươi, bám sát tường thành mà chạy đi.
Hơn một vạn đạo tặc này ngay lập tức thức tỉnh.
Tiếp đó đều dọc theo chân tường thành, chạy trốn về hai bên.
Trái tim của Tô Toàn thực sự đang rỉ máu.
Hơn hai vạn bạo dân đã cướp bóc bao nhiêu vàng? Con số khổng lồ.
Lúc đầu họ Tô còn muốn kiếm thêm một khoản tiền phi nghĩa, bởi vì tiếp theo làm phản cần nhất chính là tiền.
Bây giờ phần lớn đã bị Thẩm Lãng cùng Trương Xung cướp đi, còn lại một bộ phận vẫn còn đang điên cuồng chạy trốn.
Trong mắt Tô Toàn, những bạo dân đào tẩu này căn bản không phải là người, mà là hết đống vàng này đến đống vàng nọ.
Tiền của gia tộc họ Tô cứ như thế mọc chân mà chạy trốn.
Tô Toàn ngay lập tức hét lớn:
- Ngăn chặn chúng nó, ngăn chặn chúng nó, giết, giết, giết!
Ngay lập tức, mã tặc Tam Nhãn Tà lao ra điên cuồng.
Chia hai đường, đi chặn đường đám đạo tặc này.
- Bắn tên, giết, giết!
Theo Tô Toàn ra lệnh một tiếng.
Mũi tên từ đại quân sau lưng ông trút xuống như mưa.
Nhưng không phải bắn chết những kẻ trên tường thành, mà là bắn chết những đạo tặc đang điên cuồng chạy thục mạng.
Ngay lập tức, vô số người ngã xuống đất chết thảm.
Dưới màn đêm, huyết khí ngập trời.
Chuyện này đúng như Thẩm Lãng nói, vận mệnh là công bằng.
Đám cướp kia nếu cả đời không kiếm được tiền, vậy cứ dùng mạng để đánh đổi đi.
Nếu như chạy thoát, vậy thì cơm ngon rượu say, thong thả ung dung mười mấy năm, trực tiếp lấy vợ sinh con cũng đủ.
Nhưng nếu như trốn không thoát, chết ở chỗ này.
Như vậy cũng đừng oán trời trách đất.
Đương nhiên, nếu các ngươi muốn nguyền rủa Thẩm Lãng?
Cứ việc!
Thẩm Lãng ta đây vốn là kẻ độc ác, ta đi về phía Tây là để báo thù, là muốn diệt họ Tô.
Ta cũng không phải muốn xưng vương, căn bản không cần thu mua nhân tâm.
Tô Toàn điên cuồng chém giết đám đạo tặc này.
Ánh mắt của ông ta nhìn về phía Thẩm Lãng trên tường thành.
Sự độc ác của người này, thật là khiến người ta rợn cả tóc gáy.
Rõ ràng là kẻ trói gà không chặt, đến khi giết người lại còn ác hơn ta.
Từ đó về sau, toàn bộ quận Bạch Dạ nhắc tới Thẩm Lãng, danh tiếng tuyệt đối phân hóa thành hai thái cực.
Có một bộ phận sẽ mang ơn, bởi vì Thẩm Lãng thay đổi vận mệnh của bọn họ, tương đương với số người lương thiện sau khi cướp đủ tiền bắt đầu sinh lòng bất an, rời bỏ đội ngũ cướp bóc, chạy trốn về quê chuẩn bị cuộc sống an ổn.
Mà có một nhóm người đối với Thẩm Lãng sẽ hận thấu xương, ngày đêm nguyền rủa.
Bởi vì đám người kia chính là phải chết dưới độc kế của Thẩm Lãng.
Người ta đều nói nhất tướng công thành vạn cốt khô, Thẩm Lãng nhà ngươi còn chưa công thành, thi cốt khô mục cũng đã không chỉ một vạn.
Thế nhưng Thẩm Lãng nhà ngươi chớ đắc ý!
Tử kỳ của ngươi đã đến!
Ngươi có thể còn không biết, đại tông sư nước Sở Ban Nhược đã xuống núi.
Đầu đà Khổ Nan cũng mang theo mười mấy cao thủ, hơn nữa thêm vào Tô Toàn ta đây, đã có ba đỉnh cấp cường giả.
Tô Toàn nói:
- Ban Nhược đại sư, Khổ Nan đại sư, tiếp theo chúng ta sẽ vận dụng vũ lực tuyệt đỉnh, giết Thẩm Lãng cùng Trương Xung, cần phải một đòn giết chết ngay!
Đại tông sư nước Sở Ban Nhược nói:
- Ta không phải kẻ ám sát, ta chỉ biết địch nhân của ta là Lý Thiên Thu.
Tô Toàn nói:
- Được, Lý Thiên Thu giao cho đại sư Ban Nhược. Trương Xung giao cho đại sư Khổ Nan, Thẩm Lãng cùng Đại Ngốc bên cạnh hắn giao cho ta.
- Không thành vấn đề!
- Cần phải một kích tất sát!
Tiếp đó, ba cao thủ tuyệt đỉnh là Tô Toàn, đầu đà Khổ Nan và tông sư Ban Nhược ngưng tụ toàn bộ chân khí toàn thân.
- Giết!
Ba người như tia chớp, chợt leo dọc theo tường thành.
Phía sau bọn họ, tầm mấy chục cao thủ cũng men theo tường mà leo lên.
- Tiểu tặc Thẩm Lãng, chết đi!
- Trương Xung lão tặc, chết đi!
Lợi kiếm của Tô Toàn, đầu đà Khổ Nan, tông sư Ban Nhược, chợt đâm thẳng về phía mục tiêu của mình.
Tốc độ nhanh đến cực hạn!
Cao thủ hàng đầu, cần phải một kích tất sát.
Một khi đánh mất cơ hội, thì sẽ không có cơ hội lần thứ hai!
Tông sư Ban Nhược đối đầu Kiếm vương Lý Thiên Thu.
Một kiếm định thắng bại!
Tông sư Ban Nhược thua nửa chiêu, lảo đảo lùi về phía sau.
Chuyện này đã nằm trong kế hoạch của Tô Toàn.
Tác dụng của đại tông sư Ban Nhược không phải để đánh bại Kiếm vương Lý Thiên Thu, mà là để khống chế ông ta, không cho ông ta ra tay cứu Trương Xung.
Như thế thì đầu đà Khổ Nan giết Trương Xung sẽ dễ dàng.
Tô Toàn giết Thẩm Lãng càng dễ dàng. Đại Ngốc rất nghịch thiên, thế nhưng tốc độ còn chưa đủ nhanh, gã có thể chống đỡ được Tô Kiếm Ngạn, nhưng không đỡ được Tô Toàn.
Võ công Tô Toàn nếu so sánh với Tô Nan có thể cũng chỉ chênh lệch chút xíu thôi.
Nhưng mà!
Tiếp đó, cục diện hoàn toàn vượt ngoài tưởng tượng của ông ta.
Đầu đà Khổ Nan vốn là để chặn đánh và giết Trương Xung, thế nhưng người xông lên nghênh chiến lại là một người đàn ông trung niên xấu trai xa lạ.
Tên này, tên này là ai hả?
Võ công lại cao đến mức này, cũng chỉ cách tông sư một khoảng cách.
Nhưng mà đầu đà Khổ Nan, cũng là trình độ này.
Người đàn ông trung niên xấu xí đó lại chính là sư muội của Tả Từ, trưởng công chúa Ninh Khiết.
- Choang!
Đầu đà Khổ Nan cùng trưởng công chúa Ninh Khiết hai kiếm chạm nhau.
Một tia lửa bật ra trên không trung.
Trưởng công chúa Ninh Khiết lùi về sau nửa bước, đầu đà Khổ Nan cũng lảo đảo nửa bước.
Võ công của hai người này quả nhiên là tương xứng.
Mục tiêu của Tô Toàn là Thẩm Lãng.
Nhưng là muốn giết Thẩm Lãng, ông ta trước hết phải đột phá phòng ngự của Đại Ngốc.
Mà Đại Ngốc am hiểu nhất chính là đỡ kiếm!
Trừ kiếm của Chung Sở Khách và Lý Thiên Thu ra, hiện nay còn chưa có ai có thể đột phá phòng ngự của Đại Ngốc!
- Tiểu tặc Thẩm Lãng, chết đi, chết đi! - Tô Toàn gầm lên trong lòng.
Lợi kiếm trong tay đã đến cực hạn, chợt đâm về phía Thẩm Lãng!
Đại Ngốc xông lên trước, trong tay huyền thiết côn múa may quay cuồng.
- Ta cản, ta cản, ta cản!
Nhưng mà!
Đại Ngốc chỉ cản được một kiếm.
Tô Toàn thật lợi hại, kiếm của ông ta quá nhanh.
Kiếm thứ hai Đại Ngốc đỡ không được!
- Cuối cùng cũng giết được tên tiểu tặc này! - Tô Toàn mừng rỡ.
Lợi kiếm trong tay cứ như rắn độc đâm về phía cổ Thẩm Lãng.
Nếu như đâm trúng, Thẩm Lãng chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ.
Nhưng mà chỉ trong nháy mắt tiếp theo!
Một bóng dáng chợt xông về phía trước, che trước mặt Thẩm Lãng.
Trương Xung xuất kiếm!
Tô Toàn kinh hãi, Trương Xung tại sao lại ở đây? Tên này chẳng phải đã bị đầu đà Khổ Nan giết chết rồi ư?
- Choang!
Trương Xung cùng Tô Toàn hai kiếm chạm nhau.
Kiếm của Tô Toàn đẩy kiếm của Trương Xung ra, chợt cắt vào ngực ông ta.
Máu tươi văng ra.
Mà lúc này, thanh sắt của Đại Ngốc chợt đập tới!
- Rầm!
Tô Toàn vội vàng giơ kiếm đón đỡ.
Tiếp đó cả người bay ra ngoài, từ trên đầu tường rơi xuống.