254. Chương 254: Quốc vương kinh hãi vì Thẩm Lãng, tin dữ đến Tô Nan

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 254: Quốc vương kinh hãi vì Thẩm Lãng, tin dữ đến Tô Nan

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 254 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tại Thiên Bắc hành tỉnh của Việt quốc, bên trong thành Thượng Dã!
Toàn bộ thành Thượng Dã biến thành một đại doanh khổng lồ. Quốc vương Ninh Nguyên Hiến vay một khoản nợ khổng lồ để chi cho quân phí, đích thân ngự giá thân chinh.
Trên phòng tuyến dài mười mấy dặm đã tập kết mười vạn đại quân.
Số vàng tiêu tốn mỗi ngày như nước chảy mây trôi.
Thế nhưng Ninh Nguyên Hiến không hề đau lòng chút nào, chỉ cần vượt qua nguy cơ lần này, nợ nần mấy triệu lượng vàng thì có đáng gì?
Những kẻ mưu đồ lớn thường có một điểm chung, đó là không ngại phá sản.
Có lẽ bởi vì vàng bạc kích thích, hay bởi vì quốc vương ở đó, sĩ khí của đại quân Việt quốc trong phòng tuyến Thiên Bắc dâng cao ngút trời.
Không khí đại chiến ngày càng đậm đặc.
Thậm chí quân đội Việt quốc còn vài lần chủ động xuất kích, đánh mấy trận chiến quy mô nhỏ.
Tam vương tử Ninh Kỳ tuy tính cách có phần lãnh bạo, nhưng trên chiến trường lại là một mãnh tướng bẩm sinh, vô cùng lợi hại.
Mấy trận chiến đều giành thắng lợi.
Không chỉ có thế, vị Tam vương tử này mỗi ngày đều đang kêu gào:
- Ngô vương tiểu tử, dám qua đây đánh một trận với ta không?
- Ngô vương tiểu tử, miệng còn hôi sữa, còn không xứng cùng phụ vương ta đánh một trận!
Giữa những lời kêu gọi đầu hàng thông thường, bỗng nhiên bên cạnh Tam vương tử xuất hiện một người, cất tiếng rống lớn như sấm sét:
- Ngô vương tiểu tử, mau tới đây mà liếm của lão tử đây này!
Tức khắc, tất cả mọi người đều nhìn về phía người này.
Quả thực là Trương Phi tái thế, Phàn Khoái chuyển sinh.
Người này tên là Lam Bạo!
Cũng là một trong số những nạn dân của trận đại chiến kinh thiên động địa hai mươi năm trước.
Sau trận đại chiến giữa Đại Viêm đế quốc và Khương Ly đế chủ, ít nhất mấy triệu nạn dân chiến tranh đã xuất hiện, trốn chạy về bốn phương tám hướng.
Khổ Đầu Hoan là nạn dân chiến tranh, Lam Bạo này cũng vậy.
Người này trước được gia tộc họ Xung nhận nuôi. Bởi vì tính cách nóng nảy, hung hãn đặc biệt, gã được đặt tên là Xung Bạo!
Sau khi tiến vào gia tộc họ Xung, người này bởi vì huyết mạch thiên phú kinh người, trong nháy mắt quật khởi.
Võ đạo cá nhân của gã chưa đạt tới trình độ cao thâm đặc biệt, nhưng võ đạo chiến trường thì quả thực nghịch thiên.
Bình thường ít nói kiệm lời, chỉ khi nào lên chiến trường, gã quả thực liền trở thành kẻ điên, thích giết chóc tàn nhẫn, được người ta đặt biệt hiệu là Hỗn Thế Ma Vương.
Nhưng mà sát tính của người này quá nặng, Hầu tước Xung Nghiêu đành phải đổi họ cho gã, không cho gã mang họ Xung nữa.
Đến khi mười mấy tuổi, gã theo đại sư Lan Đạo học võ, bèn đổi tên thành Lan Bạo.
Nhưng lúc hai mươi tám tuổi, gã bị đại sư Lan Đạo trục xuất khỏi sư môn vì sát tính quá nặng.
Và vị họ Lan này cũng không cho gã mang họ, thế là gã đổi thành Lam Bạo!
- Ngô vương tiểu tử, ngươi tới đây cho ta, lão tử muốn đè ngươi ra!
- Ngô vương tiểu tử kia, lão tử muốn bóp trứng của nhà ngươi, xẻo mông của nhà ngươi, ha ha ha!
Giọng của siêu dũng tướng như sấm sét, dù cách xa thật là xa vẫn nghe được rõ ràng.
Ngô vương trẻ tuổi mặt không đổi sắc.
Như thể chẳng nghe thấy gì. Thế nhưng, thái giám tâm phúc của ông ta có thể thấy rõ, các khớp xương trên ngón tay ông đã nổi lên, trong lòng ắt hẳn đang vô cùng tức giận.
- Bệ hạ, Việt vương lại tăng quân. - Đại tướng quân Ngô Trực nói.
Ngô vương hỏi:
- Còn thêm quân? Ninh Nguyên Hiến điên rồi sao? Việt quốc còn có thể từ chỗ nào điều binh?
Đại tướng quân Ngô Trực đáp:
- Diễm Châu.
Ngô vương hít khí lạnh một hơi:
- Mười vạn đại quân Diễm Châu, ông ta đã điều đi hơn phân nửa, còn muốn điều binh từ chỗ Biện Tiêu nữa sao? Ông ta quả thực đã phát điên rồi.
Ngô Trực nói:
- Gần đây đại quân Việt vương mỗi ngày đều đang gây hấn, nhất là cái tên Lam Bạo, vài lần dẫn binh xuất kích.
Ánh mắt Ngô vương phát lạnh nói:
- Cứ bình tĩnh, bình tĩnh!
Ninh Nguyên Hiến đã phát điên, nhưng gã thì không!
Lần này mục tiêu chiến lược của gã rất đơn giản: tiếp tục tận dụng cơ hội trời ban khi Tô Nan mưu phản, chiếm đoạt quần đảo Lôi Châu, thậm chí tiến thêm một bước chiếm đoạt đảo Kim Sơn.
Kể từ đó, thì tương đương với một thanh lợi kiếm kề vào bụng của Việt quốc.
Một khi hoàn thành mục tiêu chiến lược này, kế tiếp liền tùy cơ ứng biến.
Đại quân Tô Khương nếu quét ngang toàn bộ Thiên Tây hành tỉnh, trực tiếp đánh tới dưới chân kinh đô Việt quốc, vậy Ninh Nguyên Hiến phía sau đại loạn, cái gọi là ngự giá thân chinh liền trở thành trò cười hoàn toàn.
Cho đến lúc này, mới là lúc Ngô vương xuôi nam rửa nhục, chín quận đã cắt nhượng trước đây đều phải đoạt lại toàn bộ.
Mà khi đó, Việt quốc ít nhất sẽ mất đi một phần ba quốc thổ, triệt để trở thành vương quốc hạng hai.
Nước Ngô nhảy lên, biến thành chúa tể phía nam.
Đại tướng quân Ngô Trực nói:
- Bệ hạ, Ninh Nguyên Hiến điên cuồng như vậy, ta sợ hắn có một ngày sẽ nhịn không được, trực tiếp cùng chúng ta quyết chiến. Mà chúng ta nếu không có chuẩn bị đầy đủ, sợ rằng sẽ gặp nhiều thua thiệt.
Ngô vương cau mày.
Gã dẫn binh xuôi nam vốn là diễn trò, là vì che giấu chiến lược chiếm đoạt quần đảo Lôi Châu.
Thật không ngờ lại trực tiếp chọc giận tới tên điên Ninh Nguyên Hiến này, lại đích thân ngự giá thân chinh, làm ra tư thế muốn quyết đấu đến nơi.
Ngô vương bất đắc dĩ, cũng chỉ đành không ngừng tăng quân.
Nhưng nước Ngô cuối cùng hai mươi mấy năm trước đã trải qua biến động Diễm Châu, thực lực tổn hại rất nhiều, thực lực cả nước còn kém xa Việt quốc, tổng số binh mã không bằng Việt quốc.
- Phải tăng thêm hai vạn quân! - Ngô vương nói:
- Việt vương ở thành, chúng ta ở vùng dã ngoại, nhất định phải bảo trì ưu thế binh lực.
Đại tướng quân Ngô Trực nói:
- Chúng ta cũng không còn binh để điều.
Ngô vương nói:
- Từ phía tây phối hợp, quân phòng thủ Diễm Châu đã không đủ bốn vạn, đại quân của chúng ta cũng không nhất thiết phải tích trữ nhiều lương thảo ở đó.
Lúc này, một tên võ sĩ mặc giáp đen đi đến. Người này là một Thiên hộ Hắc Thủy Đài của nước Ngô.
- Bệ hạ, Cừu Hào đã chính thức đầu hàng quốc gia chúng ta, cơ hội chiếm đoạt thành Nộ Triều và quần đảo Lôi Châu đã đến!
Chuyện này thành công rồi!
Ngô vương hưng phấn đứng lên!
Việt vương Ninh Nguyên Hiến với quần đảo Lôi Châu, với thành Nộ Triều không coi trọng, thế nhưng gã lại coi trọng.
Bởi vì quần đảo Lôi Châu khoảng cách Việt quốc gần, một khi lấy xuống, chẳng khác nào ngăn chặn cổng phía đông của Việt quốc.
Ninh Nguyên Hiến đã già rồi, chỉ quan tâm đến lục địa mà bỏ qua đại dương. Nhưng mà Ngô vương lại biết, ngày nay buôn bán trên biển càng ngày càng phồn vinh, buôn bán và cướp bóc trên biển quan trọng đến nhường nào.
- Truyền lệnh cho đại quân lên thuyền, xuôi dòng xuống phía nam, trước tiên tập kết tại thành Thiên Phong, hội quân với đại quân Cừu Hào, sau đó tiến đánh thành Nộ Triều, chiếm đoạt quần đảo Lôi Châu!
- Tuân chỉ!
Ý chỉ Ngô vương vừa ban xuống, hơn hai vạn đại quân nước Ngô, leo lên đủ loại thuyền, trùng trùng điệp điệp xuôi nam.
Kế hoạch chiếm đoạt thành Nộ Triều, chiếm đoạt quần đảo Lôi Châu chính thức mở ra!
...
Việt vương Ninh Nguyên Hiến chau mày.
Bên ngoài, tiếng mắng chửi của dũng tướng Lam Bạo vẫn vang vọng như sấm sét dù cách xa đến thế, lọt vào tai ông.
Quá thô tục. Quả thực đã mắng chửi cả vợ, cha mẹ, thậm chí là bản thân Ngô vương một lượt.
Ninh Nguyên Hiến là kẻ mưu trí, không muốn nghe những lời thô tục như thế này.
Nhưng Lam Bạo dù sao cũng là một siêu cấp mãnh tướng bên mình. Gần đây, gã liên tiếp xuất kích, các trận chiến quy mô nhỏ gần như bách chiến bách thắng.
Nhưng dưới tình hình như vậy, Ninh Nguyên Hiến cũng không dám dùng người này.
Không tính đến khoản thích giết chóc vô độ, mấu chốt là không hề có kỷ luật quân đội, hơn nữa thô tục không thể tả, Ninh Nguyên Hiến chẳng hề ưa chút nào.
Cho nên lần trước chuyến săn biên giới, Ninh Nguyên Hiến liền loại gã ra ngoài. Bây giờ suy nghĩ kỹ lại thật là có chút hối hận.
- Bệ hạ, Uy Vũ Công bên kia hỏi, có đúng là không thể động thủ hay không?
Ninh Nguyên Hiến nhíu mày!
Lẽ ra bây giờ là cơ hội tốt để ra tay, bởi vì toàn bộ thiên hạ đều tin tưởng Ninh Nguyên Hiến muốn cùng Ngô vương quyết chiến.
Để diễn màn kịch lớn này, không chỉ Ninh Nguyên Hiến đích thân ngự giá thân chinh, phối hợp cùng toàn bộ danh tướng, mà còn trực tiếp vay của hội Ẩn Nguyên hơn hai trăm vạn lượng vàng làm quân phí.
Quân Ngô trong phòng tuyến Diễm Châu đã tương đối lơ là, chán chường.
- Không, vẫn chưa tới thời điểm! - Ninh Nguyên Hiến nói:
- Kẻ địch lúc nào sẽ thả lỏng, thậm chí không hề đề phòng thế này?
Đại thái giám Lê Chuẩn đáp:
- Chính là thời khắc Việt quốc chúng ta nguy hiểm nhất.
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Thời điểm Tô Nan mưu phản chính là lúc Việt quốc chúng ta nguy hiểm nhất, cũng là thời điểm nước Ngô rất buông lỏng. Khi đó mới là lúc Biện Tiêu điên cuồng xuất kích, đánh một trận đại chiến khốc liệt chấn động thiên hạ, giết cho quân Ngô đầu rơi máu chảy, giết cho các nước xung quanh cực kỳ kinh hãi, giết cho nước Sở phải co đầu rụt cổ!
- Truyền lệnh Trịnh Đà tiếp tục tỏ ra yếu kém, đóng kín Bạch Dạ Quan, không được biểu hiện bất cứ ý định xuôi nam nào!
- Vâng!
Da đầu đại thái giám Lê Chuẩn từng đợt tê dại.
Ông cũng hiểu được quốc vương đã điên rồi, trận đánh cuộc này quá lớn.
Hoàn toàn là khiêu vũ trên dây thép, một khi ngã xuống, phía dưới chính là vô số lưỡi dao sắc bén!
- Chỉ mong Trương Xung và con rắn độc nhỏ Thẩm Lãng này đừng khiến quả nhân thất vọng! - Ninh Nguyên Hiến nói:
- Hy vọng hai người kia cộng thêm Trịnh Đà, có thể ngăn chặn phản quân Tô Nan ở trong quận Bạch Dạ!
Lê Chuẩn không dám nói lời nào, thế nhưng quá khó khăn!
Trong tay Trương Xung có ba nghìn người, trong tay Thẩm Lãng chỉ có mấy trăm người. Cho dù có đại quân Trịnh Đà phối hợp tác chiến, muốn ngăn chặn phản quân Tô Nan, rõ ràng muôn vàn khó khăn.
Kỳ thực quốc vương so với bất luận kẻ nào còn hồi hộp hơn.
Quận Bạch Dạ hoàn toàn là địa bàn của Tô Nan, Thẩm Lãng và Trương Xung hoàn toàn là đi sâu vào hang hổ, cửu tử nhất sinh.
Nhưng đã dùng người thì không nghi ngờ, đã nghi ngờ thì không dùng.
Thẩm Lãng không có bản lĩnh gì khác, nhưng bản lĩnh gây họa thì đầy mình.
Tình hình quận Bạch Dạ rốt cuộc thế nào?
Thẩm Lãng, Trương Xung các ngươi tuyệt đối đừng khiến quả nhân thất vọng nhé.
Lúc này, tiểu Lê công công vội vàng xông vào nói:
- Bệ hạ, quận Bạch Dạ cấp báo!
Ninh Nguyên Hiến chợt bật dậy.
Thậm chí không chờ Lê Chuẩn đọc, ông trực tiếp giật lấy để đọc.
Nhìn xong phong mật thư này sau đó.
Ninh Nguyên Hiến cảm giác được tóc của mình từng cọng đều phải dựng lên.
Ta... mẹ kiếp!
Ông ta là quốc vương, cho nên nhiều lời phải nói một cách đường hoàng, hoa mỹ, luôn miệng nói cử Trương Xung và Thẩm Lãng đến quận Bạch Dạ để ổn định Tô Nan, không cho hắn mưu phản.
Có nhiều lời ông không thể nói thẳng, chỉ có thể đưa ra ám chỉ, tùy cơ ứng biến.
Trong lòng ông biết, Thẩm Lãng sẽ khẳng định hiểu ám chỉ của ông.
Gây náo loạn quận Bạch Dạ, không ngừng tạo rắc rối cho Tô Nan khiến hắn không được an ổn.
Nhưng đọc hết mật thư này, Ninh Nguyên Hiến vẫn bị thủ đoạn của Thẩm Lãng làm cho kinh hồn bạt vía.
Thẩm Lãng, tên tiểu tử này điên rồi sao?
Ngươi đã giết bao nhiêu người vậy hả?
Trực tiếp giết, gián tiếp giết, ít nhất cũng phải mấy vạn người!
Toàn bộ quận Bạch Dạ bị Thẩm Lãng nhà ngươi gây họa đến chết, ít nhất cũng phải mấy vạn sinh mạng?
Ngươi đây nào chỉ là to gan lớn mật?
Thương nhân Tây Vực ở quận Bạch Dạ tích lũy tài phú mấy thập niên, trong nháy mắt bị ngươi cướp sạch không còn gì.
Trong mật thư chỉ nhắc tới Thẩm Lãng lôi kéo mấy vạn dân chúng, điên cuồng cướp bóc, cướp toàn bộ quận Bạch Dạ không còn gì.
Đại quân Tô Toàn đang điên cuồng truy sát mấy vạn dân chúng này.
Kết cục sau cùng, mật thư còn không kịp nói tỉ mỉ, bởi vì còn chưa có xảy ra.
Thế nhưng Ninh Nguyên Hiến đã nhìn ra, Thẩm Lãng định biến mấy vạn tên đạo tặc này thành vật hi sinh.
Người này là thật độc ác.
Quả nhân cảm thấy ngươi có năng lực, cảm thấy ngươi sẽ gây tai họa khủng khiếp.
Nhưng thật không ngờ sẽ gây họa đến mức này, bằng vào sức một mình, quả thực đã khiến toàn bộ quận Bạch Dạ long trời lở đất.
To gan lớn mật!
Quốc vương cầm mật thư đưa cho Lê Chuẩn, miệng cười toe toét nói:
- Từ nay về sau, danh tiếng Thẩm Lãng ở quận Bạch Dạ sẽ khiến trẻ con ngừng khóc, còn danh tiếng của quả nhân ở Bạch Dạ cũng thối không thể ngửi nổi. Hắn chính là một người điên, lúc còn ở kinh đô, quả nhân nói mỗi một câu nói hắn đều lắng nghe nghiêm túc, khỏi bàn ngoan đến cỡ nào. Vừa đến quận Bạch Dạ liền ném quả nhân lên chín tầng mây, tướng ở xa, quân lệnh có thể không tuân, trò này hắn rõ ràng đã chơi vô cùng nhuần nhuyễn.
Thái giám Lê Chuẩn sau khi xem, cũng rợn cả tóc gáy.
Đây… chính là tiểu bạch kiểm ngủ chung chăn với công chúa Ninh Diễm sao? Đây là tên tiểu tử lanh lợi, xấu xa đó sao?
Chỉ chưa đến nửa tháng, toàn bộ quận Bạch Dạ bị hắn “rửa sạch”, có mấy thành thị gần như bị tàn sát sạch. Toàn bộ thương nhân Tây Vực, võ sĩ Tây Vực, quan lại họ Tô chạy trốn, đều bị giết sạch.
Gần như toàn bộ thành thị quận Bạch Dạ, bây giờ đều ở vào trạng thái không quan phủ.
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Ai cũng nói Ninh Nguyên Hiến ta đây giết người nhiều, nhưng ta làm sao khốn nạn bằng tên tiểu tử to gan lớn mật này chứ.
- Hạ chỉ quở trách Thẩm Lãng, vì tội to gan lớn mật, đánh hắn mười roi.
- Hạ chỉ trách cứ Trương Xung, hắn quản lý thuộc hạ thế nào, hành vi như vậy chẳng phải sẽ khiến lòng dân Bạch Dạ lạnh giá hay sao?
Quốc vương trong lòng vừa khiếp sợ, lại vừa hân hoan.
Thật không ngờ, tên tiểu tử kia có khả năng đến mức này, chỉ có điều, lá gan này cũng lớn đến tận trời.
- Tô Nan muốn sớm động thủ, muốn sớm mưu phản!
- Có thể hắn sẽ không kịp chờ đợi cùng Khương quốc hội sư!
Lê Chuẩn hỏi:
- Thẩm Lãng thật sự lợi hại như vậy?
Quốc vương nói:
- Thật sự lợi hại như vậy, trực tiếp ép Tô Nan đến bờ vực. Kẻ độc ác như Tô Nan, cũng chỉ có người độc hơn như Thẩm Lãng mới có thể khắc chế hắn.
Lê Chuẩn nói:
- Nhưng mà danh tiếng của tiểu tặc này xem như đã thối nát hoàn toàn, có thể thấy được hắn thật sự không có dã tâm, chỉ chuyên tâm báo thù.
Quốc vương trách mắng:
- Lão cẩu này, không cần phải nói bóng nói gió thanh minh cho hắn, có dã tâm hay không, quả nhân vẫn nhìn ra được.
Lê Chuẩn khom người nói:
- Thánh minh chẳng ai bằng bệ hạ.
Quốc vương đứng dậy, kích động đến toàn thân khô nóng, nói:
- Đi báo tin cho Biện Tiêu, chuẩn bị ra tay, thời khắc một kích động trời sắp tới rồi!
Tiếp đó, ông đi tới bên ngoài đại doanh, dang tay đón lấy gió lớn bên ngoài.
Đại phong khởi hề vân phi dương!
Đại cục lập tức sẽ phải mở ra.
Ninh Nguyên Hiến ta đây có những hào kiệt đại tài như Biện Tiêu, Xung Nghiêu, Diêm Sấm, Chúc Hoằng Chủ, Trương Xung ở đây, lo gì không vượt qua nguy cơ?
À!
Phải tính đến con rắn độc nhỏ Thẩm Lãng này.
Vở kịch lớn muốn mở ra.
Quả nhân đích thân điểm trận cho các ngươi, đích thân nổi trống cho các ngươi.
Biện Tiêu, Trương Xung, Thẩm Lãng, ba người các ngươi hãy diễn cho thật tốt!
...
Chủ thành quận Bạch Dạ!
Tô Toàn rơi xuống từ đầu thành.
Ngay sau đó, đầu đà Khổ Nan đáp xuống, Đại tông sư Ban Nhược đáp xuống.
Mười mấy người cao thủ cũng đều hạ xuống.
Chỉ có điều, có mấy người bị giết, xác rơi xuống.
Đỉnh cấp cao thủ, chú trọng một kích phải giết chết.
Bỏ lỡ một lần cơ hội, cũng sẽ không còn nữa!
Tô Toàn rống lớn từng đợt!
- A... A... A...
Rõ ràng không cam lòng!
Ông ta tự mình xuất thủ, hơn nữa còn mời tới Đại tông sư Ban Nhược, vẫn không giết chết Trương Xung cùng Thẩm Lãng.
Cái gã đàn ông trung niên xấu xí kia rốt cuộc là ai vậy chứ?
Lại lợi hại đến thế!
Có một đỉnh cấp cao thủ như vậy bảo vệ bên cạnh Trương Xung, khả năng giải quyết Trương Xung từ góc độ võ đạo liền gần như là số không.
Càng chưa nói võ công của Trương Xung cũng rất cao.
Cũng chính là lúc này Trương Xung bạo lộ ở bên ngoài, nếu ông ta ẩn giấu trong mấy nghìn quân đội.
Dù cho đại tông sư cũng không thể ám sát ông ta.
Nhưng mà, trên thân kiếm của Tô Toàn đã bôi độc, Trương Xung đã bị ông ta đâm trúng gây thương tích, hy vọng ông ta có thể chết!
Thế nhưng ông ta đã suy nghĩ quá nhiều rồi!
Trương Xung mới vừa ở giữa.
Thẩm Lãng nói thẳng:
- Đại Tráng, hút toàn bộ máu độc trên vết thương của Trương đại nhân ra đi!
Đại Ngốc là kẻ biến thái, tuy rằng chưa đạt đến mức bách độc bất xâm, thế nhưng... cũng không kém là bao.
Đại Ngốc tiến lên, trực tiếp hút máu từ vết thương của Trương Xung ra.
Trong nháy mắt, Trương Xung gần như phải run sợ.
Bởi vì... mỗi một ngụm máu được hút ra, đều nặng gần nửa cân.
Đừng nói máu độc, dù cho là máu bình thường cũng bị hút rất nhiều.
- Phụt!
Đại Ngốc phun ra một phát, quả thực ước chừng hơn một trăm ml.
Tiếp đó, Thẩm Lãng lấy ra dao mổ, nhanh chóng cắt bỏ phần thịt bị thương trên vết thương của Trương Xung, sau đó dùng chỉ khâu lại, đắp thuốc trị thương.
Động tác rất nhanh!
Dù cho trên thân kiếm của Tô Toàn có độc, cũng đã không còn đáng ngại nữa.
Kế tiếp, Thẩm Lãng sẽ viết mấy cái toa thuốc, để Trương Xung mỗi ngày uống thuốc, rút sạch độc còn sót lại,
Hắn quan sát huyết dịch trên đất.
Quả nhiên không có đoán sai, trên thân kiếm Tô Toàn có bôi độc, hơn nữa còn là độc của một loại rắn!
- Không đáng ngại nữa. - Thẩm Lãng nói:
- Loại rắn độc này tuy rằng kinh người, thế nhưng còn không kịp tiến vào trong cơ thể Trương đại nhân, kế tiếp uống thuốc ngăn ngừa nhiễm trùng là được.
Trương Xung cúi đầu nhìn vết thương ngay ngực, dài chừng ba tấc.
Tô Toàn này võ công thật cao, so với Tô Nan cũng chỉ kém một chút.
Hai người cũng không có nói cảm tạ.
Lúc trước Thẩm Lãng cứu Trương Xung một mạng.
Mà lần này, Trương Xung là Thẩm Lãng cản một kiếm, xem như trả nợ.
Nhưng lập tức Thẩm Lãng lại xuất thủ cứu chữa!
Cho nên loại ơn cứu mạng này, đã dây dưa khó phân định.
Thẩm Lãng hướng về phía người trung niên xấu xí kia rồi nói:
- Trưởng công chúa Ninh “bất cương”, nếu có đại chiến sau đó, xin ngài mang theo cao thủ Hắc Thủy Đài luôn bảo hộ bên cạnh Trương Xung đại nhân, không nên cho Tô Nan bất cứ cơ hội lợi dụng nào.
Trên thực tế, Thẩm Lãng cũng không biết về sự tồn tại của trưởng công chúa Ninh Khiết, quốc vương thật đúng là nham hiểm.
Ninh “bất cương”?
Tất cả mọi người tức khắc ngó về phía Thẩm Lãng?
Cái này... Đây là biệt hiệu gì?
Thẩm Lãng vội vàng ngậm miệng, rõ ràng là lỡ lời, nói thuận miệng mà thôi.
Trưởng công chúa Ninh Khiết liếc Thẩm Lãng một cái. Nàng đối với đàn ông không có hứng thú, thế nhưng với những suy nghĩ tà ác của đàn ông thì lại hiểu rõ mười mươi.
Thẩm Lãng đặt cho nàng biệt hiệu này thì nàng hiểu ra ngay.
Thế nhưng, nàng chẳng qua là lạnh lùng liếc Thẩm Lãng một cái, không còn có để ý tới.
Thẩm Lãng cười nói:
- Trương công, bước đầu tiên của chúng ta đã đại công cáo thành! Kế tiếp, Tô Nan như tên đã lên dây không thể không bắn, không đợi được hội sư cùng Khương quốc, ông ta sẽ làm phản.
Trương Xung nói:
- Thẩm công tử lợi hại.
Đối với trận đại chiến này, điểm mấu chốt nhất là gì vậy?
Cắt đứt Tô Khương, không cho hai đại quân hội sư!
Tô Nan muốn một mũi tên trúng ba đích, mà Thẩm Lãng chẳng phải đã dùng mồi nhử để dụ Tô Nan.
Hôm nay, trực tiếp ép ông ta đến bờ vực.
- Kế sách “một mũi tên trúng ba đích” của Tô Nan rất hay, cũng độc ác, nhưng chỉ có điều… quá tham lam.
Trương Xung đồng ý.
Lợi ích làm động lòng người.
Thẩm Lãng lợi hại hơn ở chỗ chính là coi tiền tài như cặn bã, coi quyền thế như bùn đất.
Trong trận đánh thành Nộ, Thẩm Lãng đã thể hiện điểm này vô cùng nhuần nhuyễn.
Vì đoạt thành Nộ Triều, vì thu hút Cừu Thiên Nguy, đảo Kim Sơn nói vứt bỏ liền vứt bỏ, vài trăm vạn lượng vàng, nói vứt bỏ liền vứt bỏ.
Mà hôm nay cũng là như thế này!
Hắn dẫn theo mấy vạn người cướp bóc bao nhiêu vàng bạc?
Con số khổng lồ.
Thế nhưng hắn không để vào mắt chút nào, chính là dùng để câu dẫn đại quân của Tô Nan.
Mấy vạn tên bạo dân mang theo số vàng khổng lồ, cái này trong mắt Tô Nan hoàn toàn là một miếng thịt siêu béo, dễ dàng ăn ngay vào miệng. Mong muốn duy nhất của ông ta chính là ăn hết, đừng để miếng mồi béo bở này chạy thoát.
Cứ như vậy, Thẩm Lãng dùng khối thịt mỡ bự chảng này làm mồi nhử, không ngừng dụ dỗ, để đẩy đại quân của họ Tô lên bờ vực.
Tiếp đó, chính hắn chợt xoay người, dùng mấy vạn tên đạo tặc bẫy chết hơn phân nửa.
Đẩy đại quân Tô Toàn lên đỉnh vách núi.
Đối với số lượng vàng khổng lồ, Thẩm Lãng không động tâm.
Đối với mấy vạn tên đạo tặc, hắn cũng không động tâm nửa điểm.
Nếu như đặt vào mắt những kẻ kiêu hùng khác, mấy vạn tên đạo tặc này chính là mấy vạn đại quân, có thể dùng tốt đến kinh người nhường nào, quyền thế kinh người ra sao? Thế nhưng Thẩm Lãng không có, xoay người liền ném đi, đẩy bọn họ xuống vách núi.
Tô Nan quá thông minh, thứ ông ta muốn quá nhiều.
Cho nên trận quyết đấu này.
Ông ta gần như chẳng mò được gì, kế sách “một mũi tên trúng ba đích” toàn bộ thất bại!
Hôm nay, đại quân Tô Toàn nguy cấp.
Miếng thịt béo này chỉ ăn được một miếng nhỏ.
Có thể làm sao?
Lui binh?
Không có khả năng, chuyện này sẽ ảnh hưởng lớn đến sĩ khí binh sĩ như thế nào?
Người ta còn tưởng rằng hơn một vạn đại quân lại bị mấy nghìn đại quân của Trương Xung dọa lui.
Không lùi binh, vậy vây thành thì sao?
Cũng không tiện!
Bởi vì Trương Xung đã chiếm được chủ thành quận Bạch Dạ, hơn nữa lấy được số lượng vàng khổng lồ, ông ta có thể không ngừng chiêu mộ những người dân khỏe mạnh nhập ngũ.
Chỉ cần cho Trương Xung thời gian, quân đội của ông ta sẽ lớn mạnh từng ngày.
Biện pháp duy nhất, cũng chỉ có thể đâm lao phải theo lao, lập tức công thành.
Tên đã lên dây, không thể không bắn.
Thừa dịp Trương Xung đặt chân chưa vững, lập tức đại quân công thành!
Nhưng chuyện này coi như là sớm mưu phản tự lập, cũng đợi không được đại quân Tô Khương hội sư.
Cho nên bước đầu tiên Trương Xung nói đại công cáo thành!
Thúc ép Tô Nan sớm mưu phản, phá vỡ kế hoạch hội sư của đại quân Tô Khương.
...
Thẩm Lãng nói:
- Trễ nhất trong vòng ba ngày, Tô Nan sẽ phải tuyên bố khởi binh phản Việt tự lập. Đến lúc đó, hơn một vạn đại quân của ông ta sẽ điên cuồng công kích quận thành Bạch Dạ. Cho đến lúc này, ngài sẽ tiếp nhận áp lực không gì sánh nổi.
Chẳng phải vậy sao?
Trương Xung trong tay cũng chỉ có ba bốn ngàn quân đội, phải chống đỡ kẻ địch đông gần gấp bốn lần.
Trận chiến giữ thành nhất định sẽ vô cùng thê thảm.
Trương Xung nói:
- Ta chỉ có thể nói dốc hết toàn lực! Thành còn người còn, thành mất người vong!
Quốc vương đã định ra ranh giới cuối cùng!
Ngăn phản loạn của Tô Nan ở trong quận Bạch Dạ, chí ít một hai tháng.
Nếu trong thời gian này chủ thành quận Bạch Dạ thất thủ, vậy Thẩm Lãng và Trương Xung đều xem như là thua.
Thẩm Lãng mở ra toa thuốc, giao cho Trương Xung.
- Trương công, chỉ có giây phút ngắn ngủi gặp gỡ lại phải chia ly. Thừa dịp đại quân Tô Toàn còn chưa vây kín, ta phải đi rồi.
Công chúa Ninh Khiết kinh ngạc.
Thẩm Lãng lại không ở lại giữ thành sao? Ngươi lại muốn đi đâu chứ?
Trương Xung nói:
- Mấu chốt của trận chiến này nằm ở đại quân nước Khương! Một khi để Khương quốc cùng họ Tô hội sư, chúng ta đây cho dù có bản lĩnh khổng lồ cũng phải thua không thể nghi ngờ. Căn cứ vào mấy nghìn người cho chúng ta mượn, căn bản không thể chống đỡ mấy vạn đại quân Tô Khương được.
Trưởng công chúa Ninh Khiết nói:
- Ý chỉ bệ hạ chỉ là cho các ngươi ngăn cản phản quân Tô Nan một hai tháng, đến khi chiến cuộc phía bắc khả quan, đại quân chủ lực xuôi nam, cùng Tô Nan quyết chiến tại Thiên Tây hành tỉnh, diệt trừ hắn ngay lần đó!
Trương Xung nói:
- Nhưng Thẩm công tử không muốn chờ đại quân chủ lực của bệ hạ, muốn dựa vào hai người chúng ta, chém tận giết tuyệt gia tộc họ Tô.
Trưởng công chúa Ninh Khiết trong nháy mắt da đầu tê dại.
- Các ngươi điên rồi sao? Điều này sao có thể làm được chứ? - Ninh Khiết hạ giọng nói:
- Quân số trong tay hai người các ngươi cộng lại nhiều nhất cũng chỉ bốn ngàn. Có thể cầm chân phản quân Tô Nan một tháng đã là thắng lợi vĩ đại rồi. Muốn tiêu diệt mấy vạn đại quân Tô Khương, hoàn toàn là chuyện người si nói mộng. Ý chỉ bệ hạ nói rõ ràng, cho các ngươi cùng đại tướng Trịnh Đà liên thủ, kiềm chế Tô Nan một hai tháng, để tranh thủ thời gian cho chiến cuộc phía bắc!
Thẩm Lãng nói:
- Tướng ở ngoài, quân lệnh có thể không tuân!
Tiếp đó, Thẩm Lãng hướng Trương Xung chắp tay nói:
- Trương công, cáo từ! Xin ngài cố gắng chống đỡ, chí ít giữ vững một tháng! Đến lúc đó ta nhất định dẫn đại quân đến đây, cùng nội ngoại giáp kích, chém tận giết tuyệt phản quân Tô Nan.
Trương Xung nói:
- Thẩm công tử bảo trọng, ta chỉ có thể nói thành còn người còn, thành mất người vong!
Tiếp đó, Thẩm Lãng cưỡi chiến mã, dẫn theo hai trăm người, một mình một ngựa, nhanh chóng rời đi.
Thừa dịp quận thành Bạch Dạ còn chưa có bị địch nhân vây kín, từ cửa thành phía đông rời đi, biến mất trong màn đêm.
Trưởng công chúa Ninh Khiết nhìn hình dáng Thẩm Lãng biến mất, hạ giọng hỏi:
- Hắn đi làm gì?
Trương Xung đáp:
- Tiêu diệt chủ lực đại quân Khương quốc.
Ninh Khiết hỏi:
- Thế này, chỉ bằng hai trăm người của hắn, muốn tiêu diệt bốn năm vạn đại quân của A Lỗ Đài sao?
Trương Xung nói:
- Hơn nữa phải hoàn thành trong vòng nửa tháng!
Cả người trưởng công chúa Ninh Khiết đều phát điên rồi.
Chủ lực đại quân Khương quốc bốn năm vạn, Thẩm Lãng nhà ngươi chỉ có hơn hai trăm người mà thôi, hơn nữa ngươi còn tay trói gà không chặt.
Hơn hai trăm người muốn diệt bốn năm vạn?
Nằm mơ sao?
Ninh Khiết không nhịn được nói ra:
- Trương đại nhân, Thẩm Lãng là người điên, lẽ nào ngài cũng là người điên sao? Ý chỉ bệ hạ rõ ràng, là kiềm chế đại quân của Tô Nan, không phải tiêu diệt, không phải tiêu diệt!
Trương Xung nói:
- Công chúa điện hạ xin cứ tự nhiên. Thế nhưng Tô Nan như tên đã lên dây, không thể không bắn. Chúng ta cũng như tên đã lên dây, không thể không xong.
...
Tô Toàn tiến hành kiểm kê sau cùng!
Hai vạn tên đạo tặc, bị giết tám ngàn, còn lại hơn một vạn thừa dịp bóng đêm chạy trốn.
Hơn nữa toàn bộ là dọc theo tường thành trốn chạy, như thỏ chui vào đồng ruộng, rừng cây, biến mất không còn tăm hơi.
- Chỉ lấy được ba mươi vạn lượng vàng, còn lại đều... không thấy đâu!
- Năm nghìn tên cướp bóc nhiều nhất bị Thẩm Lãng bỏ vào trong thành, sau đó giết sạch. Số vàng bị Trương Xung lấy được, có thể sẽ trở thành quân phí.
Tô Nan thực sự muốn bùng nổ.
Không ngờ hơn một vạn đại quân như thế, cực khổ lâu như vậy, gần đến giờ phút cuối cùng, miếng thịt béo lại bị người khác ngậm đi.
Ta bận rộn một trận uổng công sao?
Kế hoạch “một mũi tên trúng ba đích”, toàn bộ thất bại.
Vàng không có đến tay, Thẩm Lãng cũng chạy trốn, chủ thành quận Bạch Dạ cũng không chiếm được.
Hơn nữa, miễn phí tặng cho Trương Xung mấy chục vạn lượng vàng làm quân phí?
Tô Toàn nói:
- Lần này có thể tổn thất bao nhiêu vàng?
- Có thể một triệu trở lên, thương nhân Tây Vực đã nhiều năm dự trữ, toàn bộ bị cướp sạch không còn gì.
Tô Toàn trước mắt tối sầm.
Chủ công còn muốn “một mũi tên trúng ba đích”, kết quả toàn bộ thất bại.
Chân chính là tiền mất tật mang.
Kế tiếp phải làm gì?
Lập tức công thành sao?
Đó chính là sớm mưu phản.
Đại quân nước Khương còn chưa tới hội sư!
Thế nhưng lui binh sao?
Không có khả năng, sẽ làm tổn thương sĩ khí quá lớn.
Vây mà không đánh?
Cũng không được, Trương Xung lúc này đặt chân chưa vững, càng sớm đánh càng tốt.
Nhưng mà vào lúc này, một trinh sát báo lại:
- Đại nhân, Thẩm Lãng dẫn đầu hai trăm võ sĩ từ cổng phía đông rời khỏi chủ thành quận Bạch Dạ, biến mất!
Tô Toàn run rẩy.
Con rắn độc này lại muốn làm gì nữa?
Hắn có thể ở lại trong thành thật tốt kia mà, lại muốn đi đâu chứ?
Rất nhanh, ông ta hiểu!
Mục tiêu của Thẩm Lãng có thể là Khương quốc, có lẽ là chủ lực đại quân của nước Khương.
- Đại sư Khổ Nan!
Không đợi Tô Toàn ra lệnh, đầu đà Khổ Nan của Đại Kiếp Tự lập tức dẫn hai nghìn tăng binh chạy như bay xuống truy sát Thẩm Lãng.
Hiện giờ Thẩm Lãng và Đại Kiếp Tự đã thù sâu như biển.
Ngay sau đó, đại tông sư nước Sở Ban Nhược cũng chạy như điên.
Mục tiêu của nàng chỉ có một: Kiếm vương Lý Thiên Thu.
Tô Toàn nói:
- Tô Dong, đưa tin dữ này bẩm báo chủ công đi. Kế tiếp nên làm gì bây giờ? Do chủ công quyết đoán!
- Vâng! - Tô Dong phóng người lên ngựa, phi về hướng phủ Hầu tước Trấn Viễn!
...
Giữa trưa ngày kế, bên trong phủ Hầu tước Trấn Viễn!
Tô Nan cầm mật thư của Tô Toàn, toàn thân run rẩy từng đợt, hai tay lạnh buốt.
Giống như hoàn toàn không thể tin nổi.
Kế hoạch “một mũi tên trúng ba đích” có thể nói là diệu kế an thiên hạ.
Tuy rằng chưa đạt tới mức không sơ hở chút nào.
Nhưng là tuyệt đối có tám chín thành chắc chắn.
Có thể có được số vàng khổng lồ, có thể danh chính ngôn thuận tiến vào chiếm giữ chủ thành quận Bạch Dạ, vẫn có thể giết chết Thẩm Lãng.
Kết quả thì sao?
Tính ra cũng không thành công.
Tiểu tặc Thẩm Lãng này lại chạy trốn.
Chủ thành quận Bạch Dạ cũng bị Trương Xung chiếm giữ.
Vậy hơn một trăm vạn lượng vàng, gần như đã mất toàn bộ, một nửa rơi vào tay Trương Xung, trở thành quân phí.
Trận quyết đấu giữa ông ta và Thẩm Lãng lần này, có thể nói là thể diện hoàn toàn mất sạch.
Bị Thẩm Lãng làm cho mất mặt ê chề!