263. Quân chủ lực họ Tô tan nát! Tô Kiếm Ngạn bị ngũ mã phanh thây!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Quân chủ lực họ Tô tan nát! Tô Kiếm Ngạn bị ngũ mã phanh thây!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 263 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Toàn thề với trời, từ trước đến nay ông ta chưa từng hoảng sợ đến mức này.
Cho dù khi nghe tin con trai Tô Lâm chết thảm, thành Trấn Viễn thất thủ, sự kinh hãi cũng không bằng một phần mười bây giờ.
Ngay khoảnh khắc Thẩm Lãng vén áo choàng lên, Tô Toàn gần như hồn bay phách lạc.
Từ trong xương cốt đến linh hồn, đều run rẩy.
Giống như có một luồng khí lạnh, từ lòng bàn chân dâng ngược lên đỉnh đầu.
Cả cơ thể như thể đơ cứng lại trong nháy mắt, hoàn toàn không thể cử động.
Trời ơi!
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế này?
Tại sao lại như vậy?
Thằng ranh con Thẩm Lãng này vì sao vẫn chưa chết hả?
Hắn không phải bị mấy vạn đại quân vua Khương bao vây sao? Ban Nhược và Đầu đà Khổ Nan của Đại Kiếp Tự không phải đã đuổi theo giết hắn sao?
Chẳng những hắn không chết, ngược lại còn dẫn theo mấy vạn đại quân quay về giết chóc.
Quốc tướng Khương quốc Shubutai thì Tô Toàn vô cùng rõ, dù có hóa thành tro cũng nhận ra, còn có mấy dũng tướng Khương quốc dưới trướng ông ta, Tô Toàn cũng đều biết hết, không thể nào là giả mạo được.
Vì sao bọn họ đều đi cùng Thẩm Lãng?
Còn có Arunana? Con bé chẳng phải đã chết rồi sao?
Vua Khương Arutai đâu?
Chẳng lẽ không phải Arutai và Đầu đà Khổ Nan đều đã thất bại, quân đội Khương quốc đã quy phục Arunana sao?
Trời cao chẳng lẽ đang trêu đùa ta sao?
Trên thực tế, lúc đó gia tộc họ Tô có một người đã trốn thoát sớm, đó chính là Tô Niễu, hơn nữa võ công của ả cũng khá cao.
Nhưng bi thảm thay, vì một trận tuyết lớn ập xuống đã chặn hết những con đường núi.
Trong núi tuyết mênh mông dễ dàng lạc đường, ả cũng chỉ có thể theo đám tăng lữ của Đại Kiếp Tự bỏ chạy.
Đầu đà Khổ Nan võ công rất cao, dù không có đường, cũng có thể một mạch trèo xuống dưới.
Nhưng đại bộ phận tăng lữ vẫn phải dọn dẹp tuyết trên đường đàng hoàng, khó khăn lắm mới di chuyển về phía trước.
Mà Đại Ngốc bắt được Tô Kiếm Đình, sau đó Vũ Liệt và Ưng Dương cũng không dừng lại, vẫn không ngừng truy kích Tô Niễu, giám sát chặt chẽ ả.
Đến khi Thẩm Lãng dẫn đầu đại quân xuống núi, đám tăng lữ này vẫn còn chưa thoát khỏi đường núi.
Arunana trực tiếp dẫn đầu đại quân xung phong ập đến, giết chết toàn bộ mấy trăm tăng lữ, Tô Niễu cũng trở thành tù binh hạng xoàng của Thẩm Lãng.
Cho nên trong trận chiến Đại Kiếp Cung, không một ai của Khương quốc chạy thoát, gia tộc họ Tô cũng không một ai chạy thoát.
Chỉ có Đầu đà Khổ Nan mang theo mười mấy cao thủ Đại Kiếp Tự chạy thoát, thế nhưng toàn bộ thế giới quan của ông ta đã sụp đổ, muốn trước tiên trở về Đại Kiếp Tự bế quan suy ngẫm, còn màng đến gì chuyện sống chết của gia tộc họ Tô chứ? Lần trước lúc thành Trấn Viễn thất thủ, Đầu đà Khổ Nan cũng không kịp hồi báo cho Tô Nan, lúc này càng không để tâm.
Cho nên đối với tất cả những chuyện xảy ra trên Đại Kiếp Cung, gia tộc họ Tô không hề hay biết.
Thời điểm Thẩm Lãng dẫn một vạn đại quân xuống núi, vừa thuận lợi lại vừa gian nan.
Thuận lợi là bởi vì hắn đã sớm có chuẩn bị, dùng gỗ vụn trên Đại Kiếp Tự làm ra ván trượt tuyết.
Tuyết phủ kín đường, muốn dựa vào nhân lực trong thời gian ngắn đào đường thông đạo là điều không thể, liền trực tiếp trượt tuyết xuống núi.
Nhưng tất cả mọi người đều chưa từng trượt tuyết, cho nên đã va vào nhau gây ra thương vong đáng kể. Cộng thêm tuyết lở khiến những khối tuyết này nhấp nhô khó lường nên việc xuống núi vô cùng khó khăn.
Thế nhưng bốn ngày sau đó, một vạn đại quân vẫn xuống núi hết.
Tiếp đó không dừng lại chút nào, mỗi người hai ngựa, hành quân thần tốc, xông thẳng đến quận thành Bạch Dạ.
Bởi vì có cờ hiệu Khương quốc, hơn nữa có mấy vị đại tướng Khương quốc, cho nên dọc đường đi chẳng những không gặp bất kỳ trở ngại nào, ngược lại còn thu được không ít vàng bạc và lương thảo một cách kỳ lạ.
...
Ước chừng một lúc lâu sau, chủ soái liên quân họ Tô Tô Toàn mới hoàn hồn, tiếp đó thét lớn:
- Toàn quân tập hợp, bày trận, lùi về sau, nghênh địch, nghênh địch!
Nhưng hơn một vạn liên quân họ Tô, lúc này đang điên cuồng công thành, khí thế hừng hực mà.
Ngươi muốn bọn họ trong thời gian ngắn như vậy hoàn thành tập hợp, rồi bày trận nghênh chiến sao?
Sao có thể làm được chuyện này?
Lại nói khu vực này đất bằng phẳng, không có bất kỳ phòng tuyến nào, dù cho ngươi có tập hợp bày trận thì làm được gì? Có thể chống đỡ được kỵ binh xung phong sao?
Đơn giản là chuyện hoang đường.
- Giết, giết, giết...
- Gào, gào, gào...
Một vạn kỵ binh dưới trướng Thẩm Lãng và Arunana, trở nên cuồng loạn nhất.
Nhất là những võ sĩ Khương quốc này.
Đây mới là điều chúng yêu thích nhất.
Đánh úp và nghiền nát bộ binh địch trong thời gian ngắn nhất.
Một vạn kỵ binh dàn trên mặt đất, gần như bạt ngàn.
Cứ như vậy nghiền nát mọi thứ trên đường.
Thậm chí không cần vung đao.
Cứ thế xông lên, cứ thế xông lên!
Đao cong trong tay cầm nghiêng, cứ như là lưỡi hái gặt mùa, điên cuồng mà chém tới.
Tàn sát một chiều.
Dù cho liên quân họ Tô tinh nhuệ đến mấy, lúc này cũng chỉ biết chịu trận.
Ban đầu gia tộc họ Tô cũng có kỵ binh, dưới trướng Tô Toàn có hai nghìn kỵ binh, dưới trướng Tam Nhãn Tà có mấy nghìn mã tặc.
Nhưng là vì răn đe Trịnh Đà, một nửa kỵ binh bị điều đến chiến trường thành Tuyết Lương phía bắc.
Mà kỵ binh ở chiến trường quận thành Bạch Dạ cũng chỉ có hơn một ngàn mà thôi.
Hơn một ngàn kỵ binh này còn phân tán tại mấy nơi hẻo lánh, với tư cách là lực lượng cơ động của quân đội, trực tiếp phân tán tác chiến trên chiến trường.
Ầm ầm ầm rầm...
Hơn vạn kỵ binh phi nước đại, toàn bộ mặt đất đều rung chuyển dữ dội.
Toàn bộ chiến trường, bụi bay mù mịt, tựa như bão cát.
Cứ như vậy nghiền nát, nghiền nát, nghiền nát!
Thương vong của liên quân họ Tô, vô số kể!
...
Quân phòng thủ bên trong chủ thành quận Bạch Dạ, khi nhìn thấy đại quân kỵ binh như nước vỡ bờ, ban đầu họ tuyệt vọng. Bởi vì kỵ binh này mang cờ hiệu của nước Khương.
Nhưng ngay sau đó, bọn họ lập tức reo hò vui mừng, bởi vì kỵ binh này lại điên cuồng lao về phía liên quân họ Tô.
Chờ đến khi nhìn thấy khuôn mặt Thẩm Lãng, đám người kia mừng như điên, bởi vì Thẩm Lãng quá đỗi tuấn tú, chỉ cần nhìn qua là có thể nhớ mãi.
Đây là Thẩm đại nhân!
- Là quân tiếp viện, là quân tiếp viện.
- Quân tiếp viện đến rồi, chúng ta được cứu rồi.
- Là Thẩm Lãng, là Thẩm Lãng đại nhân!
- Trương Xung đại nhân vạn tuế!
- Trương Xung đại nhân vạn tuế!
Ồ! Rõ ràng là Thẩm Lãng dẫn đầu đại quân cứu nguy, đám người kia lại hô Trương Xung đại nhân vạn tuế.
Thế giới này chỉ có Hoàng đế Đại Viêm mới được xưng vạn tuế, các ngươi không thể hô bậy như vậy.
Nhưng bất kể thế nào, sĩ khí quân phòng thủ quận Bạch Dạ ngút trời.
- Giết, giết, chém giết sạch sẽ đám súc sinh họ Tô này!
Thế là, quân phòng thủ trên tường thành như được tiếp thêm sức mạnh, hồi sinh hoàn toàn, điên cuồng mà chiến đấu.
- Vù vù vù vù...
Cung tên trong tay bắn như điên.
Đương nhiên những mũi tên ban đầu chắc hẳn đã hết sạch, những mũi tên này cũng là của liên quân họ Tô bắn vào.
Không có cung tên, liền cầm đá ném loạn xạ, nhặt gỗ vụn từ những căn nhà đổ nát ném tới tấp.
Trưởng công chúa Ninh Khiết hết sức ấn chặt vết thương trên cổ Trương Xung, tìm mọi cách bôi thuốc cầm máu.
Dù cho nàng là một người lạnh lùng đến vậy, lúc này cũng cảm thấy nóng ran, run rẩy khắp người.
Nghe bên ngoài tiếng vạn ngựa phi nước đại, nghe tiếng chém giết.
Thật sự tựa như tiên âm tuyệt vời vậy.
Trải qua nửa tháng gian nan đến vậy, mỗi một ngày đều hy sinh, mỗi một ngày đều tuyệt vọng.
Ngày đầu tiên như rơi vào địa ngục, sau mỗi một ngày đều không ngừng sa đọa, cứ thế lún sâu xuống mười tám tầng địa ngục.
Khiến người ta cảm giác không thể gượng dậy nổi nữa, sẽ trực tiếp sụp đổ!
Nhưng mà thật không ngờ, trực tiếp từ địa ngục lên thẳng thiên đường, không có lấy một chút thời gian để thích nghi, liền từ tuyệt vọng đến thắng lợi.
Thằng khốn Thẩm Lãng này lại thật sự đã làm được rồi.
Hắn lại thật sự chỉ với vài trăm người đã tiêu diệt mấy vạn quân của vua Khương, lại thật sự mang theo hơn vạn quân quay về.
Thằng khốn này thật đúng là lợi hại.
Thảo nào trước đây Trương Xung lại tin tưởng hắn đến vậy.
Ninh Khiết không khỏi mừng đến rơi lệ nói:
- Trương công, Trương công, chúng ta sẽ thắng, ngài mở mắt ra mà xem.
...
Đại chiến có khi rất chậm, thậm chí sẽ kéo dài quanh năm suốt tháng.
Nhưng có lúc lại thật nhanh.
Ví như lúc này!
Gần như chừng một canh giờ, chiến trường quận thành Bạch Dạ cũng đã gần như kết thúc.
Đối mặt kỵ binh lao với tốc độ cao từ phía sau, bộ binh vốn dĩ đã không còn sức chống trả nào, huống chi là bị tấn công cả trong lẫn ngoài.
Những kẻ hoảng loạn đầu tiên của liên quân họ Tô là mấy nghìn lính đánh thuê Tây Vực, chúng đã điên cuồng tháo chạy.
Sau đó là tăng lữ Đại Kiếp Tự, tiếp theo là mã tặc của Tam Nhãn Tà.
Cuối cùng là quân tư gia họ Tô cũng hoàn toàn tan vỡ.
Trong nháy mắt, toàn bộ chiến trường giống như một nồi cháo hỗn loạn.
Vô số quân địch tháo chạy tứ phía.
Ngay lúc đó Tô Toàn không thể bắt được đám dân cướp bóc, hôm nay kỵ binh Thẩm Lãng cũng không thể truy bắt hết đám quân bỏ chạy.
Nhưng căn bản không cần truy bắt.
Hắn chỉ cần bao vây Tô Toàn là được rồi!
Khi chiến cuộc hoàn toàn sụp đổ, hơn hai nghìn lính cận vệ bảo vệ Tô Toàn hết sức chạy trốn.
Nhưng đại bộ phận hai nghìn lính cận vệ là bộ binh mặc giáp nặng, chứ không phải kỵ binh.
Tô Toàn cũng chỉ có thể mang theo mấy trăm kỵ binh tháo chạy.
Nhưng ông ta chắc chắn không thoát được đâu, bởi vì Thẩm Lãng đã sớm phái Đại Ngốc, Vũ Liệt, Ưng Dương và một nghìn kỵ binh chặn đường rút lui của ông ta.
Lúc này Tô Toàn và Tô Kiếm Ngạn đã bị bao vây tứ phía, quân đội họ Tô bên cạnh không còn quá năm trăm người.
Thế nhưng trong tay Tô Kiếm Ngạn có con tin.
- Thẩm Lãng, các ngươi đừng đến đây, nếu không ta sẽ giết con trai và cháu trai của Trương Xung! - Tô Kiếm Ngạn hét lớn:
- Thả ta đi, thả ta đi, nếu không ta sẽ giết bọn chúng.
Vị con nuôi của Hầu tước Tô Nan lúc này giống như điên loạn, con dao nhỏ sắc bén đang kề vào cổ bé Trương Quân năm tuổi.
Thẩm Lãng lớn tiếng nói:
- Tô Kiếm Ngạn, đừng kích động, ta thả ngươi đi, ta thả ngươi đi.
Tô Kiếm Ngạn giọng run rẩy:
- Thật sao?
Thẩm Lãng nói:
- Ngươi chỉ là một kẻ tầm thường mà thôi, ngươi mau thả con trai và cháu trai của Trương Xung đại nhân.
Tô Kiếm Ngạn quát:
- Không thể nào, không thể nào, nhỡ các ngươi đổi ý thì sao? Ngươi hãy thả chúng ta đi.
Thẩm Lãng nói:
- Chỉ có thể thả một mình ngươi, Tô Toàn không thể đi, ngươi tự chọn đi!
Tô Kiếm Ngạn kề lưỡi dao sắc bén lên cổ Trương Quân, lớn tiếng quát:
- Các ngươi tránh ra một con đường, để Kiếm Vương Lý Thiên Thu rời đi thật xa, ít nhất nửa dặm, nếu không ta sẽ giết cháu trai của Trương Xung ngay lập tức.
Thẩm Lãng gật đầu.
Kiếm Vương Lý Thiên Thu rời đi rất nhanh, ước chừng ba bốn trăm mét.
Thẩm Lãng nói:
- Ngươi có thể giữ cháu trai của Trương Xung đại nhân làm con tin, nhưng Trương Tuân là người lớn, ngươi mang theo chẳng qua là một gánh nặng, thả hắn đi.
- Không thể nào, không thể nào. - Tô Kiếm Ngạn lạnh lùng nói:
- Lập tức tránh ra một con đường, mở đường ngay lập tức, nếu không ta sẽ giết thằng nhóc này.
Hành động của gã điên cuồng, con dao nhỏ thậm chí cứa rách da cổ bé Trương Quân năm tuổi, máu rỉ ra.
Nhưng cậu bé năm tuổi lúc này không rên một tiếng, chỉ mở to mắt nhìn người cha đang hôn mê của mình.
Thẩm Lãng nói:
- Nếu ngươi không mau thả Trương Tuân, ta cũng sẽ không để ngươi đi, ngươi hãy tự cân nhắc.
Tô Kiếm Ngạn chợt cắn răng, ném Trương Tuân đang bất tỉnh nhân sự xuống trước mặt, con tin chỉ cần một là đủ, Trương Quân mới năm tuổi, cơ thể rất nhẹ sẽ không ảnh hưởng đến tốc độ ngựa chiến.
Vài võ sĩ tiến lên, đưa Trương Tuân đi chăm sóc.
Tô Kiếm Ngạn nói:
- Thả ta đi, thả ta đi. – Con dao của gã trực tiếp đặt lên động mạch cổ của Trương Quân.
Thẩm Lãng vung tay lên.
Vòng vây lập tức mở ra một khoảng trống.
Tô Kiếm Ngạn kèm theo bé Trương Quân năm tuổi, nhanh chóng thoát khỏi vòng vây.
Còn Tô Toàn, gã không thể quản nhiều như vậy, dù sao chỉ cần ta sống sót là được.
Khi lao ra khỏi vòng vây, gã phát hiện bên cạnh Thẩm Lãng lại có một người phụ nữ, Tô Niễu!
- Kiếm Ngạn, cứu thiếp, cứu thiếp!
Dung nhan tuyệt sắc, cũng là người tình của Tô Kiếm Ngạn, hơn gã ba tuổi.
Người phụ nữ này bắt đầu từ năm mười chín đã góa chồng trong gia tộc họ Tô, nàng được xem như người phụ nữ đầu tiên của Tô Kiếm Ngạn, người đã khai sáng cho gã về chuyện nam nữ.
Mặc dù sau này Tô Kiếm Ngạn đã lấy vợ sinh con, nhưng vợ gã quả thực kém xa Tô Niễu, người phụ nữ này từ trước đến nay gã vẫn yêu thích nhất.
Khi Tô Nan dâng Tô Niễu cho vua Khương Arutai, lòng Tô Kiếm Ngạn đau như cắt, nhưng lại hoàn toàn không dám cãi lời.
Tô Kiếm Ngạn quát:
- Thẩm Lãng, thả Tô Niễu ra!
Thẩm Lãng kinh ngạc.
Tô Kiếm Ngạn lạnh lùng nói:
- Mau thả Tô Niễu ra, nếu không ta sẽ chặt đứt một cánh tay của thằng nhóc này.
Mặt Thẩm Lãng giật giật, vung tay lên.
Lập tức, quả phụ tuyệt sắc của gia tộc họ Tô được cởi trói.
Nàng quả phụ tuyệt sắc không dám tin, quay đầu nhìn lại.
Tô Kiếm Ngạn nói:
- Tô Niễu tỷ tỷ, qua đây, qua đây!
Tô Niễu ngồi trên lưng ngựa, chợt thúc ngựa, chạy ra khỏi vòng vây, đến bên cạnh Tô Kiếm Ngạn.
Tô Kiếm Ngạn nhìn Tô Niễu bằng ánh mắt cuồng nhiệt nói:
- Tô Niễu tỷ, đệ sẽ không bao giờ để tỷ rời xa đệ nữa.
Sau đó, Tô Kiếm Ngạn và Tô Niễu cưỡi ngựa thoát đi, chạy về phía phủ Hầu tước Trấn Viễn.
Quả nhiên, Thẩm Lãng không phái bất cứ ai đuổi theo.
Họ cứ thế chạy cho đến khi ngựa chiến thấm mệt, Tô Kiếm Ngạn mới dần dần giảm tốc độ.
Nhìn lại phía sau, không có bất kỳ ai đuổi theo!
Tô Kiếm Ngạn thở phào nhẹ nhõm, cười lạnh nói:
- Thẩm Lãng sáng tạo ra từ 'ngu ngốc', nhưng chính hắn lại là một kẻ ngu, hắn nghĩ ta thật sự sẽ tha cho cháu của Trương Xung sao? Nằm mơ đi! Chỉ cần về đến phủ Hầu tước Trấn Viễn, ta sẽ giết chết thằng nhóc này ngay lập tức, để Thẩm Lãng phải đến nhặt xác nó, ha ha ha!
Tiếp đó, Tô Kiếm Ngạn nhìn Tô Niễu nói:
- Tô Niễu tỷ tỷ, mấy ngày nay tỷ đã chịu khổ rồi, từ nay về sau đệ sẽ không để tỷ rời xa đệ nữa.
Tô Niễu mỉm cười nói:
- Được!
Sau đó, ả nhấn một cái công tắc trong tay áo.
- Xoẹt xoẹt xoẹt...
Lập tức, vô số kim độc đột nhiên đâm vào lưng Tô Kiếm Ngạn.
Bạo Vũ Lê Hoa.
Mấy trăm cây kim độc, chợt đâm vào lưng và cổ của Tô Kiếm Ngạn.
- A!
Tô Kiếm Ngạn hét thảm một tiếng, gã gần như không thể tin được, cố sức quay đầu lại, giọng run rẩy:
- Tại, tại sao?
Chữ thứ ba gần như không thể phát ra.
Bởi vì chất độc trên cây kim này là độc tố thần kinh.
Cũng chính là loại độc tố thần kinh đã khiến Tuyết Ẩn tông sư bị đông cứng toàn thân.
Sau khi Thẩm Lãng bắt đầu dự án nghiên cứu cổ độc ở núi Phù Đồ, loại độc tố thần kinh này đã trở thành vũ khí mới của hắn.
- Tại sao ư? - Tô Niễu nói:
- Bởi vì tỷ muốn sống, Thẩm Lãng đã làm thí nghiệm trên người ta, không biết đã tiêm bao nhiêu thứ vào cơ thể tỷ. Nếu rời khỏi hắn thì tỷ chắc chắn sẽ chết.
Tô Niễu ôm đứa bé từ trong tay Tô Kiếm Ngạn.
Bé Trương Quân năm tuổi không trúng độc châm, bởi vì Tô Niễu đã nhắm đúng cơ hội bắn vào lưng Tô Kiếm Ngạn.
- Tô Kiếm Ngạn, tỷ là người phụ nữ đầu tiên của đệ, cũng là người dẫn dắt đệ vào chốn ái tình, nhưng đệ chẳng qua chỉ là một trong số những người đàn ông của ta mà thôi. – Tô Niễu cười lạnh.
Sau đó, Tô Niễu dắt ngựa của Tô Kiếm Ngạn, một lần nữa trở lại trong đại quân Thẩm Lãng.
Tiếp đó, ả lại ngoan ngoãn chịu trói toàn thân, biến thành tù binh hạng xoàng.
Tô Kiếm Ngạn trực tiếp bị nhốt vào lồng sắt.
Lúc này Trương Tuân đã tỉnh lại, nhìn thấy đứa con tưởng chừng đã mất trở về, lập tức lao đến ôm lấy, toàn thân run rẩy.
Bé Trương Quân năm tuổi, lúc này mới òa khóc nức nở.
...
Trong vòng vây của đại quân.
- Thẩm Lãng, ngươi đã làm thế nào? - Tô Toàn run rẩy nói:
- Arutai ở đâu? Tô Kiếm Đình đâu rồi?
Thẩm Lãng mỉm cười nói:
- Chuyện này còn quan trọng sao?
Tô Toàn thở dài một tiếng.
Đúng vậy, tất cả những chuyện này đều không quan trọng.
Tô Toàn nói:
- Thẩm Lãng, ở chiến trường quận Bạch Dạ ngươi đã thắng. Thế nhưng ngươi vẫn không thể tiêu diệt được gia tộc họ Tô chúng ta, ngươi hãy xem thành lũy của phủ Hầu tước Trấn Viễn chúng ta, xây dựng trên núi cao, một người cũng đủ trấn giữ quan ải, vạn người không thể vượt qua!
Thẩm Lãng đương nhiên đã thấy qua.
Thành lũy gia tộc họ Tô, thậm chí còn vĩ đại và vững chắc hơn cả pháo đài thành Nộ Triều, họ Tô đã mất mấy trăm năm mới kiến tạo nên thành lũy có quy mô đồ sộ như vậy.
Tô Toàn nói:
- Chủ công thông minh xảo quyệt, xét cho cùng cũng không thua kém ngươi, sở dĩ nhiều lần bị tổn thất, là vì ngài quá tham lam, muốn quá nhiều thứ. Mà bây giờ một khi thua trận ở chiến trường quận Bạch Dạ, thì ngài chỉ còn một mục tiêu, đó là giữ được gia tộc họ Tô. Cho nên ngươi không thể diệt được họ Tô, chỉ cần chủ công còn sống, gia tộc họ Tô cũng sẽ không bị diệt vong, gia tộc họ Tô chúng ta vẫn còn rất nhiều nhân tài.
- Thành lũy phòng thủ kiên cố của gia tộc họ Tô chúng ta, đừng nói ngươi chỉ có một vạn quân, dù cho ba vạn hay năm vạn, cũng không thể công phá. Gia tộc họ Tô chúng ta không thiếu nước ngọt, càng không thiếu lương thực, thủ vững mấy năm cũng không thành vấn đề. Ngươi công không phá được, ngươi không diệt được gia tộc họ Tô.
Tô Nan gào lên.
Thẩm Lãng vẫn nói:
- Tô Toàn, tất cả chuyện này còn liên quan gì đến ngươi sao?
Tô Toàn cười ha hả nói:
- Tại sao lại không liên quan? Làm sao lại không có vấn đề gì? Chỉ cần gia tộc họ Tô chúng ta không diệt vong, sẽ có một ngày có thể đông sơn tái khởi, có thể chém giết sạch sẽ gia tộc họ Kim các ngươi!
Thẩm Lãng nói:
- Ngươi muốn tự sát thì nhanh lên, đừng lằng nhằng nữa, nếu ngươi không tự tay kết liễu, ta sẽ hạ lệnh tấn công.
Tô Toàn vô cùng không cam lòng.
Ngày hôm nay ông ta đã gần chạm đến chiến thắng đến vậy, chỉ thiếu chút nữa là đã chiếm được quận thành Bạch Dạ.
Chỉ thiếu chút nữa là đại quân của ông ta đã có thể quét ngang toàn bộ phía nam hành tỉnh Thiên Tây.
Đáng tiếc lại thất bại trong gang tấc, bị thằng ranh con này phá hỏng.
- A... A... A... - Tô Toàn gào lên từng tiếng đau khổ.
Tiếp đó chợt rút kiếm kề ngang cổ.
Do dự ba bốn lần.
Rõ ràng không cam tâm, rõ ràng không dám chết.
- Chủ công, Tô Nan đệ đệ, hãy báo thù cho ta!
- Thẩm Lãng, ta chờ ngươi dưới địa ngục!
Tô Toàn chợt cắn răng một cái, cắt ngang cổ tự sát!
Thân hình đồ sộ của ông ta ngã xuống đất ầm ầm.
Thẩm Lãng lớn tiếng:
- Các võ sĩ tư gia họ Tô! Chủ soái của các ngươi đã chết, hãy ném vũ khí xuống đầu hàng, ta sẽ tha cho các ngươi một con đường sống.
Sau khi Tô Toàn chết, ba trăm võ sĩ họ Tô bên cạnh ông ta vô cùng sợ hãi.
Lúc này nghe Thẩm Lãng nói xong, không khỏi run rẩy nói:
- Ngươi giữ lời chứ?
Thẩm Lãng nói:
- Các ngươi đã bị ta bao vây tứ phía, ta còn phải tính toán gì nữa sao?
Ngay sau đó, tay Thẩm Lãng chợt giơ lên nói:
- Giương cung cài tên!
Lập tức mấy nghìn quân lính chỉnh tề giương cung cài tên, nhắm thẳng vào ba trăm quân tư gia họ Tô trong vòng vây.
Thẩm Lãng cười lạnh:
- Nếu không bỏ vũ khí xuống đầu hàng, ta sẽ hạ lệnh bắn tên.
- Thẩm Lãng, ngươi giữ lời đó. - Một tên tướng lĩnh quân tư gia họ Tô nói:
- Tất cả huynh đệ bỏ vũ khí xuống đầu hàng!
Lập tức, ba trăm quân tư gia họ Tô trong vòng vây ném vũ khí trong tay xuống.
- Quỳ xuống, ôm đầu, đợi chúng ta bắt làm tù binh. - Thẩm Lãng hạ lệnh.
Ba trăm quân tư gia họ Tô quỳ xuống, hai tay ôm đầu.
Thẩm Lãng mỉm cười nói:
- Ôi, có một câu nói rất hay, cúi đầu mà sống, đứng thẳng thì chết. Ta chỉ muốn xem các ngươi quỳ xuống chết mà thôi, các ngươi thật đúng là nghe lời, bảo quỳ xuống là quỳ xuống ngay!
Tiếp đó, sắc mặt hắn chợt thay đổi, hét lớn:
- Bắn chết!
Một tiếng ra lệnh vang lên!
Lập tức, vạn mũi tên hợp kim bay ra.
- Xoẹt xoẹt xoẹt...
Ba trăm quân tư gia họ Tô đang quỳ trên mặt đất, trong nháy mắt bị bắn thành con nhím, chết thảm hoàn toàn.
Trước khi chết, trong lòng những quân tư gia họ Tô này chỉ có một câu nói.
Thẩm Lãng, ta nguyền rủa ngươi!
Đến đây, gần hai vạn đại quân dưới trướng Tô Toàn, trừ mấy nghìn người bỏ chạy thục mạng, số còn lại gần như bị chém giết sạch sẽ.
Không một tù binh nào thoát khỏi.
...
Bên trong quận thành Bạch Dạ!
Thẩm Lãng vén áo Trương Xung lên, lập tức lông mày hắn nhíu chặt.
Ít nhất mấy chục vết thương, hơn nữa có vài vết thương đã bị nhiễm trùng.
Nhất là vết thương do Tô Toàn chém sâu trước đó, đã sưng mủ nghiêm trọng.
Thảo nào lại sốt cao dữ dội như vậy.
Thẩm Lãng cầm dao phẫu thuật lên, cắt bỏ toàn bộ phần nhiễm trùng.
Lại nhìn vết thương trên cổ Trương Xung đã được khâu lại.
- Ai đã khâu? - Hắn hỏi.
Trưởng công chúa Ninh Khiết đáp:
- Ta, có vấn đề gì sao?
Thẩm Lãng nói:
- Khâu rất tốt.
Ninh Khiết nói:
- Trương công thế nào rồi?
Trước đây nàng gọi là Trương Xung đại nhân, nhưng lúc này lại gọi là Trương công.
Thẩm Lãng nói:
- Bởi vì ông ấy tự cắt cổ mình nên chảy rất nhiều máu, ngược lại còn giúp hạ sốt cao được một chút. Sau khi dùng thuốc, nhiệt độ cơ thể cũng không tăng lên nữa, nên tình trạng viêm nhiễm cũng đã được kiểm soát phần nào.
Tiếp đó Thẩm Lãng xoa đầu bé Trương Quân rồi nói:
- Chưa kể có cháu ở bên cạnh, tin rằng Trương công sẽ nhanh chóng tỉnh lại và khỏe hơn thôi.
Sau đó hắn ngồi xổm xuống, kiểm tra cẩn thận vết thương trên cổ đứa bé này.
Cái tên súc sinh Tô Kiếm Ngạn kia, có thể ra tay với đứa nhóc nhỏ như vậy, còn cứa mấy vết trên cổ nó.
Nhưng không cần khâu lại.
Thẩm Lãng lấy ra cồn i-ốt đã được pha chế, dùng tăm bông thấm vào rồi nói:
- Nhóc con, sẽ hơi rát một chút, không được khóc đâu nhé.
Sau đó, hắn cẩn thận từng li từng tí bôi cồn i-ốt lên vết thương trên cổ Trương Quân.
Kết quả đứa bé này chỉ chép miệng, rùng mình hai cái, không dám khóc.
Thẩm Lãng nói:
- Trương Tuân, người nhà họ Trương của huynh thật sự không tầm thường.
Trương Tuân vô cùng áy náy nói:
- Trương Tuân vô năng, không chỉ làm phiền phụ thân, hơn nữa còn suýt chút nữa liên lụy đến chiến cuộc, rõ ràng muôn lần chết cũng không hết tội.
Thẩm Lãng không nói gì, chỉ vỗ vỗ vai gã.
- Chăm sóc Trương đại nhân. - Thẩm Lãng nói.
- Vâng! - Mấy đại phu quân y đáp lời.
Thẩm Lãng ôm lấy bé Trương Quân năm tuổi, đi ra ngoài.
Trương Tuân ở lại trong phòng chăm sóc Trương Xung, công chúa Ninh Khiết và Thẩm Lãng bước chậm rãi trên đường phố quận thành Bạch Dạ.
Chỉ mới hơn hai mươi ngày trôi qua.
Tòa thành này đã thay đổi hoàn toàn, nhà cửa gần tường thành gần như toàn bộ trở thành phế tích.
Nhà cửa trong thành cũng bị phá hủy một phần ba.
Toàn bộ thành trì coi như đã bị hủy diệt một nửa.
Nhưng lúc này lại có được sự bình yên hiếm có.
Hơn nữa thỉnh thoảng còn vang lên tiếng khóc nỉ non.
Bởi vì trận chiến giữ thành này rất nhiều người đã hy sinh, ít nhất là ba bốn nghìn tân binh do Trương Xung mộ binh từ trong thành.
Nhưng bầu không khí trong thành vẫn vui vẻ, tràn đầy sự may mắn sống sót sau tai nạn, còn có sự mừng rỡ sau đại thắng.
Hơn nữa ánh mắt tất cả mọi người trong thành nhìn Thẩm Lãng đều tràn đầy cảm kích và thân mật.
Thẩm Lãng nói:
- Trương công quả nhiên giỏi thật, cuộc chiến nửa tháng, khiến cho quân dân đồng lòng. Từ nay về sau, toàn bộ lòng dân quận Bạch Dạ sẽ thuộc về Việt quốc của ta.
Ninh Khiết nói:
- Xây dựng, cuối cùng vẫn tốt hơn phá hủy.
Lời này xem như là công khai châm biếm Thẩm Lãng.
Thẩm Lãng gieo tai họa cho mấy thành quận Bạch Dạ, chỉ trong hơn mười ngày đã khiến trời đất long trời lở đất.
Khách quan mà nói, Trương Xung đã thu phục lòng dân toàn bộ quận thành, quả thực càng giỏi giang hơn.
Ninh Khiết bèn hỏi:
- Ngươi đã làm thế nào?
Nàng hỏi Thẩm Lãng đã làm sao đánh bại vua Khương Arutai, đồng thời đưa Arunana lên ngai vàng.
- Ha ha! - Thẩm Lãng cười mà như không cười.
Một người phụ nữ xa lạ không thể ngủ cùng, dù có đẹp đến đâu, cũng đừng hòng Lãng gia lãng phí nửa điểm biểu cảm.
Nếu không thể ngủ cùng, lấy lòng ngươi để làm gì?
...
Thành Tuyết Lương!
Một tòa thành nằm ở cực bắc của quận Bạch Dạ, là tòa thành gần Bạch Dạ Quan nhất.
Trong đại doanh ngoài thành!
Bá tước Bình Tây Trịnh Đà toàn thân băng bó như xác ướp.
Không như thế, làm sao ông ta có vẻ như thương tích đầy mình, làm sao ông ta có vẻ như đã dốc sức chiến đấu?
Nhưng bây giờ những thứ hóa trang này bỗng chốc trở thành trò cười.
Suốt nửa tháng, hắn vẫn luôn diễn trò với Tô Trản, chưa từng thật sự dốc sức đánh giặc.
Quốc quân hạ chỉ trách cứ, ông ta luôn miệng kêu sợ hãi, luôn miệng thần tội đáng chết vạn lần, nhưng quay đầu lại vẫn tiếp tục diễn trò trên chiến trường.
Đánh nhau chừng nửa tháng, thương vong thực sự không cao hơn trước.
Bây giờ, ông ta đã nhận được cấp báo từ chiến trường quận Bạch Dạ.
Ông ta cầm chiến báo xem đi xem lại nhiều lần.
Hận đến nghiến răng nghiến lợi, cũng kinh hãi run rẩy từng đợt.
Lại thắng!
Tên tiểu bạch kiểm Thẩm Lãng này làm sao làm được vậy?
Lại thật sự chỉ bằng sức một mình, thay đổi toàn bộ cục diện chiến tranh.
Lại thật sự tiêu diệt vua Khương Arutai, hơn nữa còn biến quân đội Khương quốc thành đồng minh.
Hôm nay bên quận thành Bạch Dạ đã đại thắng hoàn toàn.
Quân chủ lực do Tô Toàn thống lĩnh đã toàn quân bị tiêu diệt.
Cái này phải làm sao đây? Phải làm sao đây hả?
Tiểu tặc Thẩm Lãng, ngươi chính là muốn hại chết, bẫy chết Trịnh Đà ta đây mà thôi.
Trịnh Đà ta đây lăn lộn đến ngày hôm nay không dễ dàng gì, ngươi làm việc này là muốn hủy hoại ta.
Thẩm Lãng nhà ngươi lập được đại công, lại dùng một chân đá ta xuống nước.
Bây giờ phải làm gì? Phải làm sao?
Đã không còn cách nào khác!
Đành liều mạng thôi!
Lập tức, Trịnh Đà ra lệnh một tiếng!
- Mau, đến đại doanh Bạch Dạ Quan, bảo con ta Trịnh Long dẫn tám nghìn quân xuôi nam! Ta muốn cùng Tô Trản quyết một trận tử chiến, không đoạt lại thành Tuyết Lương, ta thề không bỏ cuộc!
Tiếp đó, Trịnh Đà chợt kéo tấm vải băng bó trên người xuống, gào lên:
- Gióng trống, gióng trống, tập hợp đại quân, chuẩn bị tác chiến, chuẩn bị công thành!
Lại một lần nữa xuất hiện trước mặt chúng quân, Trịnh Đà quỳ xuống hướng phía Đông, dập đầu nói:
- Bệ hạ, ngài với thần ân trọng như núi, dù thịt nát xương tan cũng không thể báo đáp hết! Nếu không chiếm được thành Tuyết Lương, thần xin dâng đầu!
Sau nửa canh giờ!
Bá tước Trịnh Đà thậm chí không đợi con trai Trịnh Long dẫn binh xuôi nam kịp, mà đã bắt đầu điên cuồng tấn công thành Tuyết Lương!
Mà lúc này tướng Tô Trản trấn thủ thành Tuyết Lương, đã biết tin tức quận thành Bạch Dạ thất bại, biết quân chủ lực họ Tô gần như toàn quân bị tiêu diệt, cho nên ông ta còn lòng dạ nào mà chiến đấu nữa chứ?
Thế là điều động sứ giả đến đại doanh Trịnh Đà, thỉnh cầu Trịnh Đà tiếp tục diễn trò, sau khi đánh mấy trận sẽ thả đại quân họ Tô đi.
Trịnh Đà giận dữ, trực tiếp chém chết sứ giả họ Tô.
Trịnh Đà ta đây trung can nghĩa đảm, làm sao có thể cùng gia tộc họ Tô các ngươi cấu kết?
Tô Trản bất đắc dĩ, chỉ có thể nghênh chiến!
Thế nhưng quân đội dưới tay ông cũng biết tin tức chủ lực đã thất bại, sĩ khí suy giảm.
Tô Trản biết, tiếp theo thành Tuyết Lương đã tràn ngập nguy cơ.
Phía bắc, đại quân Bạch Dạ Quan sẽ lập tức tiếp viện xuôi nam.
Phía nam, đại quân Thẩm Lãng và Trương Xung bất cứ lúc nào cũng có thể tiến lên phía bắc.
Đến lúc đó liên quân Bạch Dạ Quan và Thẩm Lãng tổng cộng mấy vạn, bao vây một thành Tuyết Lương nhỏ bé, nhất định sẽ phá vỡ.
Hơn nữa đại quân chủ lực họ Tô đã thua, chiếm một thành Tuyết Lương đã không còn ý nghĩa chiến lược.
Nhất định phải thừa dịp kẻ địch còn chưa vây kín thành Tuyết Lương, lập tức đột phá vòng vây, cố gắng mang quân đội về đến phủ Hầu tước Trấn Viễn.
Bởi vì cuộc đại quyết chiến tiếp theo sẽ bùng nổ ở thành lũy gia tộc họ Tô.
Liên quân ba người Thẩm Lãng, Trương Xung, Trịnh Đà sẽ đạt tới ba vạn.
Ba vạn đại quân bao vây tấn công thành lũy họ Tô.
Cho nên, trong tay Tô Trản mỗi một sĩ binh đều đặc biệt quý giá, nhất định phải cố gắng mang về đến nhà.
Thế là, Tô Trản xông pha đi đầu, dũng mãnh không thể cản, dẫn đầu tám nghìn võ sĩ gia tộc họ Tô đột phá vòng vây ra khỏi thành.
Bá tước Trịnh Đà truy sát trên đường.
Tô Trản nỗ lực dùng ba nghìn thương vong làm cái giá, dẫn đầu năm nghìn tàn quân, trên đường bỏ chạy trở về phủ Hầu tước Trấn Viễn.
...
Tô Kiếm Ngạn tỉnh lại, thân thể cũng khôi phục tri giác.
Loại độc tố thần kinh này, sau mấy canh giờ sẽ tự biến mất.
Lúc đó Thần nữ Tuyết Ẩn sở dĩ từ đầu đến cuối bị đông cứng, là bởi vì cổ trùng trong cơ thể nàng liên tục không ngừng phóng thích loại độc tố này.
Tô Kiếm Ngạn mở mắt, chợt phát hiện toàn thân mình trần truồng.
Xung quanh dường như có rất nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm vào gã.
Hơn nữa tứ chi được giang rộng, bị dây buộc chặt, treo lơ lửng cách mặt đất ba thước.
Không, là cả năm chi đều bị buộc, kể cả vật nam tính cũng bị dây thép buộc chặt.
Thẩm Lãng đứng ngay trước mặt gã.
Tô Kiếm Ngạn giọng run rẩy:
- Thẩm Lãng, ngươi muốn làm gì? Ngươi muốn làm gì?
Thẩm Lãng nói:
- Tô Kiếm Ngạn, lúc ở kinh đô, ngươi dẫn người tấn công biệt viện họ Kim của ta, giết mười mấy võ sĩ của ta, đốt biệt viện họ Kim của ta. Lúc ta rời khỏi kinh đô đã thề, nhất định phải báo thù cho bọn họ.
Tô Kiếm Ngạn lạnh lùng nói:
- Ngươi cho ta một cái chết sảng khoái đi, cho ta một cái chết sảng khoái đi!
Thẩm Lãng nói:
- Đương nhiên, ta nhất định sẽ cho ngươi một cái chết sảng khoái, ta đảm bảo ngươi sẽ chết đặc biệt thoải mái!
Tô Kiếm Ngạn vừa nhìn xung quanh.
Lập tức hồn bay phách lạc, cả cứt đái đều trào ra.
Bởi vì, gã biết hình phạt mà Thẩm Lãng dành cho mình là gì.
Ngũ mã phân thây!
Ngũ xa phanh thây!
- Thẩm Lãng, xin hãy cho ta toàn thây, xin hãy cho ta toàn thây, van cầu ngươi! - Tô Kiếm Ngạn khóc lóc van nài, nước mắt nước mũi tèm lem.
Thẩm Lãng nói:
- Đêm qua ngươi ra tay với thằng bé Trương Quân năm tuổi, ngươi nhất định phải nhận lấy kết cục này, không bằng cầm thú!
- Tô Kiếm Ngạn, ngươi chỉ là mới bắt đầu thôi!
- Sau khi ngũ xa phanh thây ngươi xong, ta sẽ dẫn đầu đại quân tấn công phủ Hầu tước Trấn Viễn của họ Tô, ta nhất định sẽ chém giết sạch từng người của gia tộc họ Tô!
- Lão tặc Tô Nan, ta sẽ tìm mọi cách ngũ mã phân thây ông ta!
- Tô Kiếm Ngạn, ngươi đi trước một chuyến, chẳng mấy chốc toàn bộ người gia tộc họ Tô đều sẽ xuống địa ngục bầu bạn với ngươi.
Sau đó, Thẩm Lãng chợt ra lệnh một tiếng.
Năm con ngựa lao điên cuồng!
Trong nháy mắt, giữa tiếng hét thảm thiết vô cùng.
Tô Kiếm Ngạn chết thảm!
Bị ngũ xa phanh thây mà chết!