264. Chương 264: Tường đổ mọi người đẩy! Tô Nan hộc máu!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 264: Tường đổ mọi người đẩy! Tô Nan hộc máu!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 264 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người khác khi bị ngũ mã phân thây thì chỉ cần buộc những bộ phận chính, nhưng Thẩm Lãng lại buộc cả những chi tiết nhỏ trên người Tô Kiếm Ngạn. Kiểu ngũ mã phanh thây này, e rằng phải gọi là ngũ mã phanh thây Thẩm gia mới đúng.
...
Trương Xung tỉnh lại, lần này ông chỉ khẽ mỉm cười, sau đó xoa đầu cháu trai.
Đã không cần phải cảm ơn.
Trương Xung lại một lần nữa thoát khỏi quỷ môn quan trở về, đã bình thản như mặt nước lặng.
Nhưng đối với chiến thắng vang dội này, vẫn vô cùng phấn chấn và xúc động.
Cuối cùng cũng thắng!
Thẩm Lãng lại thực sự làm được.
Thật sự khiến người ta phải trầm trồ thán phục.
Ngay từ đầu đến bây giờ, Thẩm Lãng chưa từng khiến người ta thất vọng, bất kể khi là kẻ thù, hay khi là chiến hữu.
Những gì hắn đã hứa, đều làm được tất cả.
Hắn lại một lần nữa tạo nên kỳ tích phi thường.
Thế nhưng...
Tất cả chuyện này Trương Xung sẽ không nói ra thành lời, chỉ cần cảm nhận được cảm xúc dâng trào như thủy triều là đủ.
Nói ra, ngược lại sẽ mất đi ý nghĩa.
Thẩm Lãng nói:
- Trưởng công chúa, bằng không ngài đi ra ngoài trước.
Trưởng công chúa “Ninh không cứng” nhìn Thẩm Lãng chằm chằm một cái, sau đó nắm tay Trương Quân đi ra ngoài.
Những lời tiếp theo, “Ninh không cứng” không tiện nghe.
Trương Xung hỏi:
- Thẩm công tử, tiếp theo huynh có tính toán gì không?
Thẩm Lãng đáp:
- Giết chết Thái tử, dẹp yên Tam vương tử.
Trương Tuân đang đút thuốc cho cha không kìm được run rẩy, mình có nên đi ra ngoài không?
Loại bí mật này mà lọt vào tai, người thường chắc chắn sẽ bị diệt khẩu.
Nhưng mà Thẩm công tử à, huynh thật sự quá mạnh mẽ.
Thật đúng là muốn gây thù chuốc oán khắp nơi.
Đầu tiên là ở thành Huyền Vũ đấu với họ Đường, đấu với phụ thân Trương Xung của ta.
Sau khi chiến thắng vang dội, tiến vào kinh đô đối đầu với gia tộc họ Tô.
Bây giờ Tô Nan còn chưa chết, huynh lại muốn bắt đầu chuẩn bị tiêu diệt Thái tử và Tam vương tử?
Thẩm Lãng nói:
- Sau khi giết chết Thái tử và Tam vương tử xong, gia tộc họ Kim của ta mới có thể thực sự ổn định và thái bình lâu dài, sau đó ta sẽ về hưu, ôm Mộc Lan của ta tận hưởng cuộc sống thần tiên.
Trương Xung thực sự có chút bất đắc dĩ, bởi vì ông thuộc phe Thái tử, ông là do Tổng đốc Chúc Nhung đề bạt.
Sau một lúc lâu, Trương Xung nói:
- Thái tử điện hạ mặc dù có những khuyết điểm đó, nhưng vẫn được xem là một vị thiếu quân tài giỏi, nếu hắn nối ngôi sẽ khá có lợi cho đại cục của Việt quốc.
Thẩm Lãng đáp:
- Thực ra Việt quốc ra sao? Ta không quá quan tâm.
À! Đúng vậy, Trương Xung đương nhiên hy vọng Việt quốc cường thịnh, cho nên mới phải tới hành tỉnh Thiên Tây, mới có thể dốc hết tâm huyết, suýt chết ở quận thành Bạch Dạ.
Nhưng Thẩm Lãng làm tất cả, cũng chỉ vì một mục tiêu. Thiên hạ vô thù. Cả thiên hạ không còn một kẻ thù nào, mọi người tận hưởng cuộc sống, thật tốt biết bao.
Bởi vì, tất cả kẻ thù đều đã bị ta tiêu diệt sạch sẽ.
Trương Xung nói:
- Thẩm công tử, ta biết muốn khuyên huynh thuần phục Thái tử là điều không thể. Thế nhưng mâu thuẫn giữa Thái tử điện hạ và huynh, vẫn chưa đến mức không thể hóa giải được.
Thẩm Lãng nói:
- Trương công, hắn muốn cướp vợ ta, mâu thuẫn này có lớn không? Ta nói với ngài, cũng chỉ vì hắn là Thái tử điện hạ, bằng không cả nhà hắn đã thối rữa hết rồi.
Trương Xung nói:
- Thái tử điện hạ có ý nghĩ đó đương nhiên là sai, thế nhưng sau khi trải qua trận chiến cùng Tô Nan, hắn cũng sẽ từ bỏ ý nghĩ không thực tế đó, cuối cùng Quốc quân thích ngươi, cộng thêm quan hệ của huynh với công chúa Ninh Diễm, có thể sau này huynh cũng được xem là nửa con rể của bệ hạ rồi còn gì.
Thẩm Lãng nói:
- Trương công, Thái tử đã ra tay, Khổ Đầu Hoan ám sát cha vợ ta!
Nghe những lời này, Trương Xung gần như suýt bật dậy khỏi giường, một lúc lâu sau, ông mới mở miệng nói:
- Khổ Đầu Hoan là người của Thái tử sao?
Thẩm Lãng lặng lẽ gật đầu.
Trương Xung lại nằm xuống.
Mâu thuẫn này đã không thể cứu vãn, tuyệt đối là không chết không thôi.
Trên đời này nếu nói có ai hiểu rõ Thẩm Lãng nhất, đó chắc chắn là Trương Xung.
Trong lòng Thẩm Lãng, cũng chỉ có vài người là quan trọng, còn lại đều là chó lợn.
Mà Kim Trác chẳng những là cha vợ của Thẩm Lãng, lại còn là người thân của hắn.
Thái tử để Khổ Đầu Hoan ám sát Kim Trác, đây chính là kết tử thù.
- Ôi! - Trương Xung bất đắc dĩ thở dài.
Ông thuộc phe Thái tử, là phe họ Chúc, dấu ấn này không cách nào thay đổi được.
Nhưng ông tuyệt đối không muốn đối đầu với Thẩm Lãng.
Đối đầu với người như Thẩm Lãng, hoàn toàn là một cơn ác mộng.
Bởi vì hắn chẳng muốn gì cả, quyền thế, địa vị, chức quan, tiền tài đều không màng.
Hắn chính là trăm phương ngàn kế muốn giết chết huynh.
Vậy làm sao mà đấu lại được?
Cũng như lần này đối đầu Tô Nan.
Thẩm Lãng và Trương Xung, họ chỉ có một đối thủ duy nhất là Tô Nan.
Tô Nan thì nhìn vào cục diện lớn, ông ta muốn có được Sở quốc, Việt quốc, Ngô quốc, Khương quốc, cùng với tiền bạc, binh lính, địa bàn, v.v...
Mà Thẩm Lãng thì cực kỳ chuyên chú, chỉ với mục tiêu duy nhất là khiến Tô Nan phải chết.
Thẩm Lãng nói:
- Trương công, ngài lần này lập được công lao to lớn, bệ hạ có lẽ sẽ trực tiếp sắc phong ngài làm Trung đô đốc hành tỉnh Thiên Tây.
Trước đây Trương Xung chỉ mong mỏi chức Hạ đô đốc Diễm Châu.
Nhưng lần này lập được công lao to lớn như thế, cộng thêm danh tiếng của ông ở quận Bạch Dạ đã đạt đến đỉnh cao, việc kế nhiệm chức Trung đô đốc hành tỉnh Thiên Tây là điều hợp lý nhất.
Còn Lương Vĩnh Niên, Trung đô đốc đương nhiệm hiện tại, chắc chắn sẽ xong đời.
Chỉ là một khi Trương Xung tiếp nhận Trung đô đốc hành tỉnh Thiên Tây, thì dấu ấn của phe Thái tử trên người ông sẽ càng sâu đậm hơn.
Muốn chỉ lo thân mình?
Hầu như là không thể.
Nếu cứ tiếp tục ở trong phe phái của Thái tử, sau này chắc chắn sẽ đối đầu với Thẩm Lãng.
Làm người tối kỵ lưỡng lự, nếu muốn tiếp tục ở trong phe Thái tử, lại không đối đầu với Thẩm Lãng? Điều này cũng tuyệt đối không thể nào.
Cho nên mặc dù Tô Nan còn chưa bị tiêu diệt, nhưng Trương Xung vẫn bàn bạc chuyện này với Thẩm Lãng.
Chỉ là một khi thoát khỏi phe phái Thái tử, Trương Xung với tư cách quan văn, hầu như sẽ rất khó khăn trong công việc.
Đương nhiên, sau trận chiến này, Quốc quân sẽ đặc biệt coi trọng Trương Xung.
Thế nhưng trên quan trường muốn làm được việc gì, chỉ dựa vào sự coi trọng của Quốc quân là còn lâu mới đủ.
Bất kể là làm Thái Thú hay Trung đô đốc, điều quan trọng nhất là xây dựng, chứ không phải phá hoại.
Thẩm Lãng thì cứ gặp thần giết thần, gặp Phật giết Phật, điều mà Trương Xung không thể nào chấp nhận được.
Một lúc lâu sau, Trương Xung nói:
- Công tước Biện Tiêu chẳng phải vẫn muốn ta đến Diễm Châu nhậm chức Hạ đô đốc sao? Vậy ta sẽ đến Diễm Châu vậy.
Thẩm Lãng nói:
- Diễm Châu cuối cùng chỉ là một châu tự trị mà thôi, cũng chỉ có ba quận, diện tích không bằng một nửa hành tỉnh Thiên Tây, hơn nữa chức quan cũng thấp hơn một bậc.
Trương Xung nói:
- Ít nhất không cần đối đầu với Thẩm công tử. Nhưng với việc này, ta cũng sẽ trở thành phản thần của phe Thái tử.
Ông chưa nói dứt lời. Quốc quân cuối cùng cũng sẽ già đi, nếu tương lai Thái tử nối ngôi, thì cuộc sống của một phản thần phe Thái tử như Trương Xung sẽ chẳng tốt đẹp gì, thậm chí còn khó mà sống yên ổn được.
Biện Tiêu cũng không thể bảo vệ ông cả đời.
Thậm chí sau khi Thái tử Ninh Dực nối ngôi, gia tộc họ Biện và gia tộc họ Xung đều có thể đối mặt với biến cố lớn.
Nhưng mà vào lúc này, bên ngoài có tiếng nói vang lên.
- Thái Thú đại nhân, Trung đô đốc hành tỉnh Thiên Tây Lương đại nhân đã đến.
Thẩm Lãng và Trương Xung liếc nhìn nhau, trao đổi một ánh mắt mỉa mai.
Trương Xung cố gắng đứng dậy nói:
- Nhanh lên, mau đỡ ta đứng dậy, ta đi bái kiến Lương đô đốc.
Mà lúc này bên ngoài truyền đến một giọng nói đầy vẻ ân cần.
- Tuyệt đối không dám, tuyệt đối không thể.
- Trương công là công thần của đất nước, hơn nữa trọng thương chưa lành, sao có thể rời giường?
Sau đó cửa phòng mở ra, một bóng dáng cao to bước vào.
Người này chính là Trung đô đốc hành tỉnh Thiên Tây Lương Vĩnh Niên, được xem là quan trên trực tiếp của Thái thú Trương Xung.
Thẩm Lãng cũng là lần đầu tiên nhìn thấy ông ta.
Rõ ràng dáng dấp tuấn tú, mặt vuông, vẻ mặt uy vũ, râu ngắn.
Lông mày kiếm, mắt to, sống mũi cao thẳng.
Nhìn qua quả thực còn chính trực hơn cả Bá tước Kim Trác.
Người này nếu đặt ở Trái Đất hiện đại, tuyệt đối sẽ đóng vai chính diện.
Hơn nữa người này xuất thân vô cùng tốt, cha là tâm phúc của Ninh Nguyên Hiến từ khi ông còn là hoàng tử, lập được công lao cực kỳ to lớn.
Ninh Nguyên Hiến lên ngôi hoàng đế xong, họ Lương cũng được sắc phong Bá tước.
Cho nên vị Lương Vĩnh Niên này có thể nói là con nhà quyền quý, chẳng những xuất thân quý tộc, còn là tiến sĩ Nhị Giáp, tuyệt đối là người văn võ song toàn.
Nhưng thật không ngờ.
Ngay cả loại người lông mày rậm mắt to như thế này cũng phản bội, cấu kết mờ ám với Tô Nan.
Trong suốt thời gian này, Tô Nan mưu phản, vị Trung đô đốc hành tỉnh Thiên Tây này giống như biến mất vậy.
Quốc quân ra ba đạo ý chỉ, lệnh ông ta dẫn binh bình định.
Kết quả Lương Vĩnh Niên ba lần bệnh tình nguy kịch.
Lúc hịch văn Thảo Việt của Tô Nan truyền khắp thiên hạ, dán khắp toàn bộ hành tỉnh Thiên Tây, ngay cả bên ngoài phủ Trung đô đốc đều có.
Lương Vĩnh Niên nổi giận vài lần, cho người xé bỏ vài lần.
Còn bắt được mấy người dán hịch văn, sau đó liền... không giải quyết được gì.
Quốc quân lần nữa thúc giục ông ta dẫn binh bình định, ông ta nằm ở trên giường bệnh làm ra vẻ sắp chết, nhưng kiên quyết bày tỏ ý định, một khi cơ thể hồi phục, nhất định tự mình dẫn đại quân bình định, sau đó lại nằm bất động trên giường.
Như vậy vị Lương Vĩnh Niên này là tay sai của Tô Nan à?
Thật sự không phải vậy.
Ông ta quả thực được xem như là quan viên phe họ Tô, thậm chí còn ra vẻ là thủ lĩnh của phe cánh họ Tô vậy.
Rốt cuộc, trước đây Tô Nan cũng được xem là một thế lực lớn trong triều.
Nhưng Tô Nan trở mặt với Quốc quân xong, Lương Vĩnh Niên cũng liền hoàn toàn im lặng, không còn luôn miệng nói mình là thủ lĩnh phe Tô.
Thế nhưng ông ta và họ Tô cũng tuyệt đối không thể cắt đứt quan hệ.
Lợi ích liên quan quá mật thiết, giống như hai nhánh cây đan xen cùng một chỗ, đã đâm sâu vào thịt của đối phương, thì làm sao có thể cắt bỏ được nữa.
Nếu cắt bỏ tất cả, sẽ chảy máu đầm đìa.
Lương Vĩnh Niên vốn cũng không nghĩ tới chuyện này.
Nhưng ông ta có được vị trí này, khả năng lớn là nhờ Tô Nan.
Sau khi có được vị trí này, ông ta vô cùng đắc ý, cảm thấy mình có thể cùng họ Tô ngồi ngang hàng, thái độ liền trở nên dè dặt hơn.
Nhưng thật không ngờ, đến hành tỉnh Thiên Tây nhậm chức Trung đô đốc quả thực rất khó khăn.
Phía bắc có vị Đại Phật Xung Nghiêu, phía nam có kẻ cầm đầu họ Tô.
Vị Trung đô đốc Lương Vĩnh Niên này, hầu như bị Đại đô đốc Xung Nghiêu chèn ép đến không thở nổi, một chút quyền lực cũng không có.
Bất đắc dĩ, ông ta chỉ có thể một lần nữa đầu phục họ Tô.
Dưới sự giúp đỡ của họ Tô, vị Trung đô đốc này mới có quyền lực, ở phía nam hành tỉnh Thiên Tây mới có tiếng nói.
Tiếp đó...
Họ Tô không ngừng thâm nhập sâu hơn.
Mua bán nô lệ, buôn lậu vật tư cấm từ Việt quốc sang Sở quốc v.v… đều có phần của Lương Vĩnh Niên.
Hoàn toàn bị họ Tô kéo xuống nước, thì làm sao có thể cắt đứt được nữa?
Đã đi vào con đường đen tối, cho nên ông ta hy vọng Tô Nan có thể đại thắng hoàn toàn.
Như thế Lương Vĩnh Niên cũng có thể nước lên thuyền lên, phong hầu là điều chắc chắn.
Nhưng mà thật không ngờ Thẩm Lãng và Trương Xung lại dũng mãnh đến thế, lại đánh bại liên quân chủ lực của họ Tô.
Thật sự là họa từ trên trời rơi xuống khi ông ta đang nằm giường.
Lương Vĩnh Niên suy nghĩ thật lâu, bây giờ mình nên trốn tránh, hay cần tìm cách cứu vãn tình thế?
Càng nghĩ, ông ta càng cảm thấy bản thân mình vẫn còn có thể cứu vãn được.
Thế là, ông ta đang giả bệnh như chết bỗng nhiên khỏe mạnh trở lại, dẫn bốn ngàn quân đội đến đây để 'bình định'.
Mặc dù trong lòng ông ta thực sự thống hận Trương Xung và Thẩm Lãng đến chết, nhưng trên mặt lại biểu lộ sự thân thiết không gì sánh bằng.
Nhìn thấy Trương Xung muốn từ trên giường đứng dậy, ông ta vội vàng bước nhanh tới, một tay đè Trương Xung nằm xuống giường.
- Bệnh đến như núi đổ, bệnh đi như kéo tơ, điều này bản đốc rất có kinh nghiệm, gần đây ta bệnh nặng hơn nửa năm, cứ như thể vừa đi một chuyến ở quỷ môn quan về. - Lương Vĩnh Niên nắm tay Trương Xung, mắt rưng rưng lệ nói:
- Trương công, sao lại đến nông nỗi này? Mấy năm trước ta và ngài ở kinh đô gặp nhau, ngài còn phong nhã hào hoa, giờ lại tiều tụy đến mức này!
Thôi nào!
Mấy năm trước khi Lương Vĩnh Niên và Trương Xung gặp mặt ở kinh đô, ngươi đã là Trung đô đốc hành tỉnh Thiên Tây, mà Trương Xung chẳng qua là một tiểu quan ngũ phẩm Ngự Sử Đài mà thôi, ngươi còn chẳng thèm liếc mắt một cái.
Thật đúng là mười năm Hà Đông, mười năm Hà Tây.
Hôm nay Trương Xung sắp thịnh vượng phát đạt, mà Lương Vĩnh Niên lại sắp xong đời.
- Vị này chính là Thẩm công tử phải không? - Lương Vĩnh Niên thân thiết hỏi Thẩm Lãng.
Thẩm Lãng cười như không cười, khóe miệng khẽ nhếch rồi lại tắt lịm.
Lẽ ra hắn chỉ là một Thành chủ, ở trước mặt một Trung đô đốc, ngay cả tư cách cũng không có.
Mà hắn bây giờ lại nghênh ngang ngồi đó, căn bản cũng chẳng có ý định đứng dậy hành lễ.
Hắn vẫn luôn là như vậy, thực tế và trọng lợi vô cùng.
Lương Vĩnh Niên mất mặt, trong lòng tức giận, thằng nhãi Thẩm Lãng này thật đúng là tiểu nhân.
Thế nhưng nụ cười trên mặt ông ta lại chẳng giảm đi chút nào.
May là Trương Xung vẫn hiểu chuyện, sẽ không để ông ta mất mặt.
Lương Vĩnh Niên nói:
- Nghe nói Tô Nan mưu phản, ta thật sự kinh hãi muốn chết, lập tức mặc giáp lên ngựa, chuẩn bị tập kết quân đội đến đây bình định, trợ giúp Trương công. Đều tại cái thân thể yếu ớt của ta, ngay cả đứng cũng không vững, suýt chút nữa chết trên giường bệnh. Hôm nay thân thể vừa khỏe lại một chút, ta liền dẫn bốn ngàn đại quân đến đây bình định.
Trương Xung nói:
- Đô đốc thật trung nghĩa! Xung đang cảm thấy một cây chẳng chống nổi nhà, nếu như Đô đốc đã đến, vậy phòng ngự quận thành Bạch Dạ liền giao cho Đô đốc đại nhân.
Trung đô đốc Lương Vĩnh Niên nói:
- Đâu dám đâu dám, thuật nghiệp hữu chuyên công, Trương công là một đại danh tướng, phòng ngự quận thành Bạch Dạ đương nhiên vẫn phải giao cho ngài. Ta sẽ giao toàn bộ năm nghìn quân đội này cho Trương công, ta chỉ mang tai đến nghe, không mang miệng đến nói.
Năm nghìn đại quân?
Nói quá rồi, dù cho có mang đến toàn bộ nha dịch, cũng không đủ năm nghìn người.
Ngay sau đó!
Bên ngoài lại có người bẩm báo:
- Bình Tây Bá Trịnh Đà đã đến!
Cửa phòng chợt mở ra, lại thêm một bóng dáng cao to bước đi mạnh mẽ như rồng hổ đi đến, chính là nhân vật số hai của quân đội phía Tây Việt quốc, Trịnh Đà.
Ông ta hoàn toàn không có vẻ thận trọng như Lương Vĩnh Niên, trực tiếp đi tới trước giường bệnh Trương Xung nói:
- Trương công, sao lại đến nông nỗi này?
Trương Xung khẽ mỉm cười.
Trịnh Đà đi tới trước mặt Thẩm Lãng, bỗng vỗ vai hắn nói:
- Tiểu tử, một trận đánh không tệ, không làm Huyền Vũ Hầu mất mặt.
Ta đ*t mẹ nhà ông.
Cú vỗ này khiến bả vai Thẩm Lãng tê rần.
Hơn nữa cái dáng vẻ phóng khoáng hồ hởi này của ông cho ai xem, ra vẻ bề trên với ai?
Rõ ràng chột dạ sợ hãi vô cùng, vẫn còn phải giả vờ hò hét ra vẻ lợi hại.
- Lương đô đốc cũng đến rồi sao? - Trịnh Đà chắp tay với Lương Vĩnh Niên.
Lương Vĩnh Niên đáp lễ.
Trịnh Đà trực tiếp ngồi xuống ghế nói:
- Mới vừa trải qua một trận đại chiến thật sảng khoái, ta tự mình dẫn mười sáu nghìn đại quân, truy sát Tô Trản mấy trăm dặm, đánh cho hắn tơi bời, khóc thét như quỷ gào như sói, hôm nay số binh sĩ hắn đưa về phủ Hầu tước Trấn Viễn tối đa không quá ba nghìn.
Lại thêm một người khoác lác, hơn nữa còn khoe công lao.
- Lương đô đốc, ngài mang theo bao nhiêu quân đội đến đây? - Trịnh Đà liền hỏi.
- Năm nghìn.
Trịnh Đà lại hỏi:
- Trương Thái Thú, trong tay ngài có bao nhiêu quân đội?
Trương Xung đáp:
- Hai nghìn, nhưng ít nhất phải để một nghìn quân giữ quận thành Bạch Dạ.
Trịnh Đà nhìn về phía Thẩm Lãng hỏi:
- Tiểu tử, ngươi có bao nhiêu quân đội?
Thẩm Lãng nói:
- Ba mươi ức tinh binh.
Bá tước Trịnh Đà bỗng cắn răng một cái, nắm chặt tay trong tay áo, rõ ràng rất muốn đấm cho tên tiểu tạp chủng này một trận gần chết.
Một tên ở rể nhỏ nhoi ương ngạnh như ngươi làm sao sống đến bây giờ?
Trịnh Đà nói:
- Kể từ đó, chúng ta có liên quân ba vạn người! Tô Nan lần này thất bại thảm hại, quân đội cũng không đủ năm nghìn người. Thế nhưng thành lũy phủ Hầu tước Trấn Viễn phòng thủ kiên cố, không dễ dàng đánh hạ! Tiếp theo phải đánh thế nào, mọi người hãy cùng nhau bàn bạc.
Trương Xung nói:
- Bình Tây Bá là đại gia binh pháp, xin ngài cứ nói.
Trịnh Đà nói:
- Tuy rằng đã tiêu diệt chủ lực phản quân của Tô Nan, thế nhưng sào huyệt của hắn vẫn còn, một trận chiến cuối cùng này cực kỳ trọng yếu. Rắn không đầu không được, cho nên ta cảm thấy liên quân chúng ta trước hết phải chọn ra một vị chủ soái.
Thẩm Lãng không khỏi kinh ngạc.
Trịnh Đà lại bá đạo và hống hách đến vậy sao?
Lúc trước ông còn chơi trò bằng mặt không bằng lòng, không nhận trách nhiệm với ý chỉ của Quốc quân, diễn trò với họ Tô, với Trương Xung thì thấy chết không cứu, suýt chút nữa khiến cả chiến cuộc tan vỡ, mang đến tai họa ngập đầu cho Việt quốc.
Để vượt qua cửa ải khó khăn lần này, ông nên phải cầu xin ta và Trương Xung kéo ông vào danh sách lập công lớn lần này trong việc bình định Tô Nan.
Thật không ngờ ngươi lại chính là gây chuyện cướp công, trực tiếp cướp lấy quyền chủ đạo, cướp lấy quyền hành của toàn bộ liên quân?
Quả nhiên là tác phong của quân phiệt.
Khi thì co đầu rút cổ không tiến lên, khi thì tranh công đoạt lợi, hung hăng anh dũng vô cùng.
Nghe lời Trịnh Đà nói, Lương Vĩnh Niên không khỏi kinh ngạc, sau đó lớn tiếng nói:
- Đúng, đúng, đúng, danh không chính thì ngôn không thuận, để đánh một trận tiêu diệt Tô Nan, liên quân chúng ta cần đề cử một vị chủ soái.
Trịnh Đà nói:
- Lương đại nhân là Trung đô đốc hành tỉnh Thiên Tây, chức quan cao nhất, tước vị cũng cao, ta đề cử Lương đô đốc làm chủ soái liên quân.
Lương Vĩnh Niên nói:
- Không nên, không nên, ta là quan văn, chưa từng đánh trận, làm sao có thể làm chủ soái liên quân? Ta đề cử Bá tước Trịnh Đà, ngài thân kinh bách chiến, một đại danh tướng, hơn nữa là quan võ cao nhất, quân đội dưới quyền cũng đông nhất, chức chủ soái liên quân này, ngoài ngài ra thì không còn ai thích hợp hơn.
Tiếp theo, hai người chợt tranh cãi.
Cả hai đều đề cử đối phương làm chủ soái, ra sức nói mình không được.
Tranh cãi chừng nửa khắc đồng hồ, cũng không có kết quả.
Sau cùng Lương Vĩnh Niên nói:
- Thái thú Trương Xung, Thành chủ Thẩm Lãng, hai vị cũng có quyền phát biểu, Đại tướng quân Trịnh Đà am hiểu chiến sự nhất, chức chủ soái liên quân này có phải ngoài ngài ấy ra thì không còn ai thích hợp hơn không?
Thẩm Lãng lắc đầu đáp:
- Ta cảm thấy không phải vậy.
Hả?
Mọi người nhìn về phía Thẩm Lãng.
Trên quan trường mà làm mất mặt nhau như thế này sao? Có thích hợp không?
Sắc mặt Trịnh Đà ngay lập tức cũng vô cùng khó coi, cười ha ha nói:
- Công tử Thẩm Lãng nói đúng, ta không thích hợp làm chủ soái liên quân này, vẫn do Lương đô đốc thích hợp hơn.
Hai người kia đã có sự ăn ý.
Trong mắt Quốc quân, hai người này cũng là tội nhân.
Như vậy chỉ cần đoạt được chức chủ soái liên quân, tiếp theo tiêu diệt Tô Nan chính là công đầu.
Chúng ta lập được công trạng lớn, Quốc quân nếu trừng trị chúng ta, đây chẳng phải là hôn quân sao?
Chức vị chủ soái Trịnh Đà nhất định phải có được, nhưng lỡ không chiếm được, để Lương Vĩnh Niên có được cũng không cần vội.
Bởi vì Lương Vĩnh Niên trong lòng Quốc quân đã phạm sai lầm lớn hơn.
Thẩm Lãng lắc đầu nói:
- Ta cảm thấy Lương Vĩnh Niên đại nhân cũng không thích hợp.
Trong nháy mắt, sắc mặt của Lương Vĩnh Niên và Trịnh Đà đều trở nên đặc biệt khó coi.
Lương Vĩnh Niên nói:
- Trương Xung đại nhân chiến thắng trận này, mặc dù chức quan thấp hơn một chút, nhưng làm chủ soái cũng không phải là không thể được, chẳng qua Trương công đang bệnh nằm giường, vẫn cần tĩnh dưỡng.
Thẩm Lãng nói:
- Ta cảm thấy, để ta làm chủ soái liên quân, rất thích hợp.
- Phụt...
Trương Xung đang uống thuốc, lần này chợt phun ra một ngụm.
Thẩm Lãng oán trách nhìn sang một cái, Trương công là người phe ta, ông phá đám như vậy có thích hợp không?
Trương Xung thật sự không phải cố ý, thật sự là quá đột ngột, không thể nhịn được.
Trịnh Đà và Lương Vĩnh Niên ngay lập tức đều ngây người.
Cái thằng ở rể nhỏ nhoi Thẩm Lãng này làm sao sống đến bây giờ hả?
Trong quan trường lại có người không biết xấu hổ như thế, từ trước đến nay chưa từng thấy qua?
Lại còn tự đề cử mình?
Quan trọng là Thẩm Lãng nhà ngươi mới mấy tuổi chứ? Chức quan của ngươi mấy phẩm, ngươi có chức quan gì sao?
Thành chủ Trấn Viễn, cũng chỉ là lục phẩm mà thôi.
Trịnh Đà ta đây là Bá tước, Lương Vĩnh Niên cũng là Bá tước.
Trương Xung là Thái Thú quận Bạch Dạ, kiêm Đề đốc hành tỉnh Thiên Tây, quan lớn từ tam phẩm.
Nhưng ở trước mặt ta và Lương Vĩnh Niên, chức quan ấy chẳng đáng kể gì.
Ngươi chính là một quan lục phẩm tép riu, còn muốn làm chủ soái liên quân sao?
Ta và Lương Vĩnh Niên cũng không dám tự tiến cử, Thẩm Lãng nhà ngươi còn dám mạnh miệng như thế sao?
Thẩm Lãng kinh ngạc nói:
- Sao vậy? Ta không thể làm chức chủ soái này sao?
Đối mặt người không biết xấu hổ như vậy, Trịnh Đà và Lương Vĩnh Niên ngay lập tức thật sự không tìm được lời nào để phản bác.
Ngay lập tức Trịnh Đà nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Thái thú Trương Xung, ngài cảm thấy thế nào?
Ánh mắt của ông ta sắc như điện, nhìn chằm chằm Trương Xung.
Ở đây có bốn người, chỉ cần quá bán, liền có thể định ra chức vụ chủ soái.
Trương Xung vẫn còn muốn giữ thể diện.
Da đầu Trương Xung từng đợt tê dại.
Ôi, một đời anh danh Trương Xung ta đây trên quan trường, sẽ phải hủy hoại trong chốc lát.
- Vậy ta cũng ủng hộ công tử Thẩm Lãng làm chủ soái vậy.
Nghe những lời này!
Trương Xung có chút muốn che mặt lại.
Thật quá xấu hổ.
Nghe những lời này, Trịnh Đà và Lương Vĩnh Niên không khỏi ngây người.
Cái này... Cái này còn muốn thể diện hay không nữa?
Trương Xung nhà ngươi luôn ra vẻ nghiêm trang, lại nói ra được lời lẽ hoang đường như vậy, không sợ bị thiên hạ biến thành trò cười sao?
Nhưng mà với chuyện này, đây chính là hoàn toàn xé rách mặt nhau.
Trương Xung nhà ngươi có ý gì đây?
Hòa hợp êm thấm không tốt sao?
Cùng nhau lập công không tốt sao?
Dám đẩy Trịnh Đà ta đây và Lương Vĩnh Niên vào chỗ chết sao?
Làm quan không phải như ngươi làm vậy đâu.
Trong nháy mắt, sắc mặt Lương Vĩnh Niên cũng trở nên lạnh lẽo hẳn.
- Thái thú Trương Xung, chẳng lẽ đại sự bình định Tô Nan, trong mắt ngài là trò đùa hay sao? - Lương Vĩnh Niên nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Ta đề cử Bá tước Trịnh Đà làm chủ soái liên quân, chủ đạo cuộc chiến chỉ huy tiêu diệt Tô Nan.
Bá tước Trịnh Đà bỗng cắn răng nói:
- Vậy ta cũng đề cử bản thân ta làm chủ soái liên quân, ý chỉ của Quốc quân rành mạch từng câu. Chiến trường quận Bạch Dạ ta là chủ đạo, Trương Xung là phụ tá.
Không sai, quả thật là như thế.
Nhưng ngươi lúc trước bằng mặt không bằng lòng, không nhận trách nhiệm, tùy ý đại quân của Tô Nan càn quét quận Bạch Dạ, ngồi nhìn Trương Xung diệt vong, bày ra tư thế tọa sơn quan hổ đấu (ngồi trên núi xem hổ đánh nhau).
Trịnh Đà lúc này với Thẩm Lãng rõ ràng đã thống hận đến cực điểm.
Vốn dĩ Trịnh Đà ta đây là người sĩ diện, bây giờ cũng do kẻ không biết xấu hổ như ngươi ép nên phải tự tiến cử.
Lương Vĩnh Niên nói:
- Chúng ta bốn người, có hai người đề cử Bá tước Trịnh Đà làm chủ soái, hai vị ạ, chức quan của hai chúng ta càng cao, việc này cứ quyết định như vậy, từ nay về sau, trận tiêu diệt Tô Nan, hoàn toàn do Bá tước Trịnh Đà chỉ huy.
Lần này!
Hai người này trực tiếp ngang nhiên cướp lấy quyền hành.
Trịnh Đà nói:
- Quốc sự trước mắt, vậy ta liền làm việc nghĩa không nhường ai.
Ông ta chợt ngồi thẳng người, trên mặt cũng biến thành vẻ uy nghiêm không thể xâm phạm.
- Thành chủ Trấn Viễn Thẩm Lãng nghe lệnh, bản soái ra lệnh quân đội của ngươi làm tiên phong, xuất phát ngay lập tức, chinh phạt phủ Hầu tước Trấn Viễn!
Thẩm Lãng nói:
- Ta không đi.
Nghe những lời này, Bá tước Trịnh Đà nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Thẩm Lãng, quân lệnh như núi, ngươi thật sự cho rằng bản soái không giết được ngươi sao? Trước mặt đại quân sẽ giết ngươi công khai đấy!
Trong lòng Thẩm Lãng thở dài một tiếng.
Trịnh Đà này là cha của Trịnh Hồng Tuyến, cùng phủ Hầu tước Huyền Vũ xem như có chút duyên phận, lúc đầu Thẩm Lãng còn định tranh thủ tình cảm một chút.
Kết quả bây giờ thì không cần nữa.
Thẩm Lãng ta đây lòng dạ rất rộng lượng, nhưng Trịnh Đà nhà ngươi nói ra hai chữ giết ta này, vậy thì không chết không thôi.
Thẩm Lãng nói:
- Một, trong tay ta cũng không có một binh lính nào, làm sao lấy tư cách dẫn binh tiên phong?
Bá tước Trịnh Đà lạnh nhạt nói:
- Ngươi có hơn một vạn đại quân, chẳng lẽ không phải quân đội sao?
Thẩm Lãng nói:
- Đó là quân đội Quốc vương Khương Arunana, ta cũng không cách nào chỉ huy, chi bằng Bá tước Trịnh Đà ngài cứ thử xem sao?
Trịnh Đà nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Bên cạnh ngươi có hai trăm quân đội thì sao? Hai trăm cũng là quân đội, cũng có thể làm tiên phong.
Hai trăm người làm tiên phong, ngươi hận không thể đẩy ta vào chỗ chết sao?
Thẩm Lãng nói:
- Nhưng hai trăm người cũng không phải của ta, là vệ đội của Tam công chúa Ninh Diễm, ta cũng không chỉ huy gì được. Chức vị Thành chủ của ta thực chất là một vị tư lệnh đơn độc, bên người ta còn chẳng có lấy một người lính nào. Hơn nữa ta cũng ngã bệnh rồi, lại còn là bệnh vô cùng nghiêm trọng, đúng rồi Lương Vĩnh Niên đại nhân, ngài bị bệnh gì vậy? Để ta cũng bị một lần cho biết?
Nghe những lời này, sắc mặt của Đô đốc Lương Vĩnh Niên kịch biến.
Đánh người không đánh mặt, Thẩm Lãng ngươi đây nào chỉ là làm mất mặt, đơn giản là muốn xé toạc mặt nhau ra thì có!
- Ha ha ha ha... - Bá tước Trịnh Đà bỗng cười to nói:
- Lương đại nhân à, ngài đã nhìn ra chưa? Người ta đây là sợ chúng ta tranh công, người ta đây là muốn độc chiếm đại công tiêu diệt Tô Nan, vì tham dục bản thân, lại quăng Quốc gia đại sự qua một bên. Chưa tiêu diệt Tô Nan phản bội, lại đã gây nội chiến, sẽ phải tranh quyền đoạt lợi, thật đúng là buồn cười.
Lương Vĩnh Niên nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Chẳng phải sao, thế giới rộng lớn này chẳng thiếu chuyện lạ, chỉ là một tiểu quan lục phẩm, lại muốn chèn ép hai vị Bá tước, hai vị quan lớn triều đình như chúng ta.
Trịnh Đà cười lạnh:
- Thẩm Lãng, ngươi ỷ có chút công lao, lại làm càn làm bậy đến thế. Chẳng lẽ các ngươi thực sự cho rằng, tiêu diệt Tô Nan không có các ngươi thì không được sao? Thật đúng là trò cười, Lương Vĩnh Niên đại nhân, hai người chúng ta hãy đi tiêu diệt Tô Nan.
Lương Vĩnh Niên gật đầu nói:
- Chúng ta muốn cho bệ hạ biết, ai mới là người trung thành với Quốc sự, ai mới là kẻ tham quyền gian nịnh, hoàn toàn xem Quốc sự như trò đùa, Thẩm Lãng ngươi hãy chờ nghe tố cáo đi! Nếu như ngươi bị bệnh, hãy nghỉ ngơi thật tốt, đại chiến tiếp theo ngươi cũng không cần tham gia, cái chức Thành chủ Trấn Viễn ngươi cũng tạm thời không cần làm.
Thẩm Lãng cười nói:
- Tốt lắm!
Lương Vĩnh Niên nói:
- Thái thú Trương Xung, ngài cũng nghỉ ngơi thật tốt đi.
Sau đó, Trung đô đốc hành tỉnh Thiên Tây Lương Vĩnh Niên và Bình Tây tướng quân Trịnh Đà rời đi trong cơn tức giận.
Bắt đầu từ lúc này.
Hai người này liền cướp lấy quyền quân sự bình định hành tỉnh Thiên Tây, Trương Xung và Thẩm Lãng đã bị danh chính ngôn thuận gạt sang một bên.
Hơn nữa về mặt chính thức, một chút vấn đề cũng không có.
...
Lương Vĩnh Niên và Trịnh Đà đi khỏi, Trương Xung cười nói:
- Có ý tứ đấy chứ?
Thẩm Lãng nói:
- Thật đáng để than thở, luôn có những người không ngừng cập nhật mức độ trơ tráo cao nhất, trên quan trường này mà lăn lộn, không vô sỉ thật đúng là không sống nổi.
Trương Xung nhắc nhở:
- Hai người này còn có một ý đồ đen tối khác.
Thẩm Lãng nói:
- Tiêu diệt Tô Nan, tự mình chiếm lĩnh phủ Hầu tước Trấn Viễn, uy hiếp Quốc quân!
Trương Xung gật đầu.
Bất kể là Lương Vĩnh Niên hay Trịnh Đà, đều không cam lòng ngồi chờ chết.
Muốn tự cứu, chỉ tiêu diệt Tô Nan vẫn chưa đủ, bởi vì Quốc quân đã hận cả hai người này.
Chỉ có một thứ có thể khiến Quốc quân cúi đầu.
Đó chính là binh quyền và địa bàn.
Thấy Tô Nan phản loạn bị dập tắt, phía tây Việt quốc sẽ yên bình trở lại.
Trịnh Đà và Lương Vĩnh Niên vì bảo toàn tính mạng, đương nhiên muốn cho loại loạn cục này tiếp diễn.
Diệt Tô Nan, tự chúng ta chiếm lĩnh thành lũy kiên cố của phủ Hầu tước Trấn Viễn, duy trì thái độ ẩn mình cát cứ.
Ngô quốc và Sở quốc vừa nhìn thấy, phía tây Việt quốc còn chưa được bình định sao?
Vậy chúng ta tiếp tục xâu xé, tiếp tục gây sự.
Mà khi đó Trịnh Đà và Lương Vĩnh Niên có thể nâng giá trị của mình.
Cho nên vĩnh viễn không nên đánh giá thấp lòng dạ điên cuồng của một quân phiệt.
Đối mặt tình thế nguy hiểm, Trịnh Đà không chỉ muốn tuyệt địa cầu sinh, hơn nữa còn phải nghịch chuyển cục diện, mượn cơ hội quật khởi, thay thế gia tộc họ Tô.
Nhưng từ góc độ nào đó mà nói, đây cũng là trời muốn diệt vong, trước hết khiến người ta phải phát điên.
Trương Xung nói:
- May là Thẩm công tử dứt khoát với bọn họ, bằng không với số quân đội của ta, e là sẽ bị bọn họ gây tai họa mất.
Thẩm Lãng nói:
- Hai kẻ điên, nhất định sẽ giành giật từng giây để tiến đánh phủ Hầu tước Trấn Viễn. Chúng ta liền xem một màn kịch hay, sau đó đưa bọn họ hầm chung một nồi, ta còn thật buồn vì cái mai rùa phủ Hầu tước Trấn Viễn này không dễ gặm!
Trương Xung nói:
- Mặc dù quân đội bọn họ gấp bốn năm lần so với Tô Nan, nhưng chắc chắn sẽ gặp nhiều thua thiệt!
...
Thẩm Lãng và Trương Xung đoán không sai.
Hai người Lương Vĩnh Niên và Trịnh Đà cảm thấy nguy cơ trí mạng, nhất định phải tuyệt địa cầu sinh.
Bây giờ Thẩm Lãng đại thắng, tin tức chủ lực của Tô Nan bị hủy diệt còn chưa lan ra.
Cho nên thời gian vẫn còn kịp.
Bọn họ thực sự muốn giành giật từng giây, trong thời gian ngắn nhất tiêu diệt Tô Nan, chiếm lấy phủ Hầu tước Trấn Viễn.
Như thế bọn họ còn có một đường sinh cơ, thậm chí có thể mượn cơ hội làm lớn.
Lỡ như khi tin tức hoàn toàn truyền ra sau đó.
Sở quốc lui binh, Ngô quốc lui binh.
Thì hậu quả rõ ràng khó lường.
Quốc quân với cơn giận dữ tựa sấm sét, sẽ điên cuồng trút xuống đầu tất cả những người này.
Cho đến lúc này, đó chính là tai họa ngập đầu.
Lao vào chỗ chết tìm đường sống, tướng quân Trịnh Đà thật đúng là có quyết đoán!
Sau khi rời khỏi quận thành Bạch Dạ.
Trịnh Đà mang hết toàn bộ quân đội Bạch Dạ Quan, khoảng hai vạn đại quân, không chừa một ai.
Lương Vĩnh Niên dẫn năm nghìn quân!
Liên quân của hai người tổng cộng hai vạn năm nghìn người, hướng nam với tốc độ nhanh nhất, điên cuồng lao đến phủ Hầu tước Trấn Viễn.
Bọn họ muốn chạy đua với thời gian!
...
Thời gian quay trở lại một ngày trước đó!
Tô Nan đang trấn giữ phủ Hầu tước Trấn Viễn.
Sau khi một vạn kỵ binh Khương quốc tiến vào hành tỉnh Thiên Tây, ông ta nhận được báo cáo đầu tiên.
Quốc vương Khương Arutai vẫn còn ở Đại Kiếp Cung vây quét Thẩm Lãng và Arunana, phái đại tướng Shubutai dẫn một vạn đại quân tiến vào hành tỉnh Thiên Tây trước để hội sư với họ Tô.
Nhận được tin tức này xong, Tô Nan đương nhiên là mừng rỡ.
Quốc vương Khương Arutai cuối cùng cũng không nhịn được sao?
Sợ toàn bộ phía nam hành tỉnh Thiên Tây đều bị họ Tô chiếm, cho nên cũng không kịp chờ đợi đến để đoạt địa bàn.
Cho nên, Tô Nan không có bất kỳ ngăn trở nào, ngược lại còn phái người đi tặng vàng bạc và lương thảo cho Shubutai.
Nhưng không biết tại sao, sau đó Tô Nan cuối cùng cảm thấy có gì đó không thích hợp.
Vô cùng bất an.
Nhưng lại không tìm được đầu mối.
Mặc dù còn có thư do con trai Tô Kiếm Đình tự viết.
Nhưng vẫn khiến người ta bất an.
Dạng người như Quốc vương Khương Arutai xem binh quyền như mạng sống, lúc trước còn chẳng chịu chia binh, vì sao lúc này lại chia?
Quan trọng nhất là, đại sự như vậy, vì sao một người họ Tô cũng không trở về báo cáo?
Hai ngày sau!
Ông nhận được tin từ quân phòng thủ vùng biên giới truyền về.
Hình như có động đất xảy ra ở bên kia Đại Tuyết Sơn.
Bởi vì bọn họ chỉ cảm thấy chấn động, không nhìn thấy tuyết lở.
Ngay lập tức, da đầu Tô Nan tê dại.
Lập tức cảm thấy không ổn.
Ông lập tức hạ lệnh, đi chặn đường kỵ binh Khương quốc do Shubutai dẫn đầu.
Không chỉ có thế.
Ông ta còn điều động Tô Dong dẫn hai nghìn kỵ binh truy kích kỵ binh của Shubutai.
Tô Nan không dám xác định bên Khương quốc kia xảy ra biến cố lớn, chẳng qua là bản năng cảm thấy bất an.
Sau đó, ông ta liền ở vào trạng thái chờ đợi một ngày dài như trăm năm!
Thậm chí trong lòng không ngừng cầu nguyện.
Tuyệt đối đừng, tuyệt đối đừng!
Thiên thần phù hộ gia tộc họ Tô chúng ta, cục diện đáng sợ nhất định không nên xảy ra!
Thiên thần phù hộ, thiên thần phù hộ!
Sau đó, Tô Nan một đêm không ngủ, cứ như vậy chờ đợi trong trạng thái vô cùng lo lắng.
Tràn đầy sợ hãi, nhưng lại tràn đầy mong đợi.
Hy vọng chẳng qua chỉ là một trận sợ bóng sợ gió mà thôi.
Nhưng mà...
Lúc nửa đêm!
Tô Dong mang theo mười mấy kỵ binh, lao điên cuồng vào phủ Hầu tước Trấn Viễn.
Trong ánh lửa, Tô Nan đã thấy vẻ mặt kinh hoàng của đối phương từ đằng xa.
Trong phút chốc, da đầu Tô Nan từng đợt tê dại, cả người rét run.
Chuyện gì đã xảy ra thế này?
Tuyệt đối đừng là tin tức xấu.
Bởi vì một khi là tin tức xấu, đó chính là tai họa ngập đầu.
Lúc này, Tô Nan tự phụ vô cùng cũng bắt đầu trong lòng cầu khẩn thần Phật khắp trời.
Thiên thần hãy bảo vệ gia tộc họ Tô.
Nhất định đừng là tin tức xấu, nhất định đừng là tin tức xấu!
Tô Dong kinh hoàng chợt vọt vào, gần như trực tiếp té ngã trên đất.
- Chủ công, đại sự không ổn, đại sự không ổn!
- Khương quốc phát sinh biến cố lớn, Arunana đã trở thành nữ vương.
- Một vạn kỵ binh tiến vào hành tỉnh Thiên Tây lại là kẻ thù, là Thẩm Lãng mang tới!
- Đại soái Tô Toàn đang toàn lực tiến đánh chủ thành quận Bạch Dạ, thấy sắp chiếm được. Kết quả Thẩm Lãng dẫn một vạn kỵ binh từ phía sau lưng giết tới, hoàn toàn khiến đại quân Tô Toàn trở tay không kịp.
- Liên quân chủ lực của họ Tô ta, gần như toàn quân bị hủy diệt. Đại soái Tô Toàn, cũng đã tự sát!
- Chiến trường quận Bạch Dạ, chúng ta thất bại!
Nói đến phần sau, giọng Tô Dong đã khàn đặc, nói xong cũng quỳ rạp trên đất, gào khóc.
Trong phút chốc!
Giống như một tiếng sét, đánh thẳng vào đỉnh đầu Tô Nan.
Khiến ông ta hồn bay phách tán.
Cả người không còn chút nhiệt độ nào.
Trước mắt như chìm vào bóng tối.
Chân khí trong ngực bụng, đấu đá lung tung.
Một cỗ khí tức hoàn toàn không thể áp chế, điên cuồng tán loạn.
Ngay sau đó, một trận quặn đau!
Sau đó chợt văng ra một ngụm máu tươi.
Tô Nan trước mắt tối sầm, hoàn toàn ngã xuống đất!