Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 265: Tô Nan lâm vào tuyệt cảnh, tìm đường thoát thân. Ngô Mục lập đại công!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 265 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hơn nửa canh giờ sau đó, Tô Nan tỉnh lại yếu ớt.
Chỉ thấy trước giường đầy người quỳ dưới đất, ai nấy đều lộ vẻ sợ hãi trên mặt.
Trong lòng tất cả người nhà họ Tô, Tô Nan giống như một vị thần, vĩnh viễn bất bại.
Ngay cả vài lần cùng quốc quân đánh cờ, ông ta cũng đều chiếm thế thượng phong.
Nhất là trước đây không lâu Khương vương chết một cách bất ngờ, đối với gia tộc họ Tô mà nói cũng là một trận tai họa giáng xuống đầu.
Nhưng vẫn dưới sự dẫn dắt của Tô Nan mà chuyển nguy thành an.
Tô Nan chỉ với mấy trăm người, công khai xông vào kinh đô Việt quốc, hơn nữa khuấy đảo cả kinh đô đến long trời lở đất.
Uy phong lẫm liệt biết bao!
Trực tiếp xé toang tấm màn che giấu sự cường đại của Việt quốc, khiến nước Ngô và nước Sở điên cuồng lao vào xâu xé.
Có thể nói tình thế Việt quốc nguy cơ tứ phía, khắp nơi bị vây công, đều do một tay Tô Nan sắp đặt.
Tô Nan chính là linh hồn của gia tộc họ Tô.
Mà bây giờ linh hồn này của gia tộc họ Tô lại cũng hộc máu ngã gục.
Điều này sao có thể không khiến người trong gia tộc họ Tô kinh hãi.
Tô Nan bất chợt vén chăn lên, từ trên giường đứng dậy.
- Ta còn chưa chết, khóc cái gì?
Một tiếng quát giận dữ này khiến tất cả mọi người im lặng.
Giống như gia chủ bất khả chiến bại đã trở về.
Tất cả mọi người đầy vẻ ngưỡng mộ nhìn Tô Nan, tràn đầy hy vọng và mong chờ.
Lúc trước gia chủ có thể dẫn gia tộc họ Tô vượt qua hết nguy cơ này đến nguy cơ khác, lần này cũng nhất định sẽ được.
- Tất cả mọi người đi ra ngoài, gia tộc họ Tô chúng ta còn chưa đến mức diệt vong, ai làm việc nấy đi. - Tô Nan nói:
- Mấy người các ngươi, theo ta vào thư phòng.
Tất cả mọi người lui ra ngoài.
Tô Nan tiến vào bên trong thư phòng, mấy người thuộc dòng chính gia tộc họ Tô cũng cùng nhau tiến vào.
...
Bên trong thư phòng, Tô Nan ngẩn người nhìn vào tấm gương.
Cái gương này là gia tộc họ Tô bỏ rất nhiều tiền mua được từ đợt đấu giá của Thiên Đạo Hội, phản chiếu rõ mồn một.
- Ta lại cũng có nếp nhăn sao?
Tô Nan thở dài.
Ông là người biết cách chăm sóc, tuy rằng đã sáu mươi tuổi, nhưng trông tối đa chỉ khoảng bốn mươi, hoàn toàn như một thanh niên tráng kiện.
Lúc trước ở kinh đô, ông ta thích giả làm người già, rõ ràng sáu mươi lại làm như sắp xuống mồ đến nơi.
Hôm nay lại thật sự có chút già rồi.
Phản bội người ta thật sự hại thân.
Giống như mỗi ngày đều phải cố gắng chống đỡ.
Chỉ một hai tháng mà thôi, lại trông già đi gần mười tuổi vậy.
Hôm nay, tất cả kế hoạch bá nghiệp vĩ đại đều đổ sông đổ bể.
Chủ lực gia tộc họ Tô bị hủy diệt, nước Khương bên kia cũng đổi chủ.
- Nước Khương bên kia đã xảy ra chuyện gì? - Tô Nan bèn hỏi.
Tô Dong đáp:
- Vẫn không có tin tức, nhưng có người thấy Tô Niễu bị bắt.
Tô Nan thở dài một tiếng nói:
- Arutai có lẽ đã chết, bị Thẩm Lãng hại chết, trận động đất ở Đại Tuyết Sơn đã xảy ra chuyện gì?
- Tuyết lở! - Tô Dong nói:
- Võ sĩ của chúng ta đã đi thăm dò và thấy một mặt núi tuyết đã lở hoàn toàn, mấy vạn đại quân của Khương vương Arutai, có lẽ đã chôn thây trong trận tuyết đó.
Tô Nan hít một hơi khí lạnh.
Thẩm Lãng thật tàn độc!
Gây tuyết lở dễ vậy sao? Hắn làm thế nào được chứ?
Lại lợi dụng thiên tai để tiêu diệt kẻ địch.
Người này rõ ràng đáng sợ đến thế!
Arunana trở thành Khương vương, ngay cả dũng sĩ siêu quần như Shubutai này cũng đã quy phục nàng.
Nước Khương bên kia coi như không còn hy vọng gì.
Đại quân chủ lực của gia tộc họ Tô cũng mất.
Tô Nan nói:
- Chúng ta còn lại bao nhiêu quân đội?
Tô Trản nói:
- Khoảng chừng năm ngàn.
Chỉ còn lại năm ngàn người!
Lúc gia tộc họ Tô cường thịnh nhất, cộng thêm lính đánh thuê, cộng thêm viện quân từ Đại Kiếp Tự, tổng cộng có hơn bốn vạn quân.
Bây giờ chỉ còn lại năm ngàn!
Nói đến đây mới buồn cười, gia tộc họ Tô mạnh nhất là ngay nửa tháng trước.
Tốc độ rơi từ thiên đường xuống địa ngục thật sự quá nhanh.
Kế hoạch bá nghiệp vĩ đại coi như đổ sông đổ bể!
Nghĩ tới đây, trong lòng Tô Nan lại một trận quặn đau, giống như lại muốn phun ra một ngụm máu.
Ông vội vàng nhịn xuống, hít thở nhẹ nhàng.
Tại sao gia tộc Tô của ta lại gây sự với Thẩm Lãng?
Nếu như không có hắn phá đám, ta đã thành công đại nghiệp.
Đại quân của ta đã sớm càn quét toàn bộ hành tỉnh Thiên Tây, đã sớm Tô Khương hợp nhất.
Đúng, là do một phong mật thư.
Có người truyền đến tin tức tuyệt mật, nói gia tộc họ Kim cũng không có hủy mật thư của lão Hầu tước Tô Tiễn, mật thư chiêu dụ gia tộc họ Kim đầu nhập Ninh Nguyên Vũ, nhưng Kim Trác lại khăng khăng nói mình đã đốt rồi.
Tô Nan ban đầu không tin người mật báo kia, ông ta vẫn vô cùng tin tưởng nhân phẩm Kim Trác, thế nhưng đối phương lại thuật lại hoàn chỉnh nội dung mật thư.
Lúc đó Tô Nan dựng tóc gáy.
Những sắp đặt của ông ta còn chưa hoàn thành, nếu như phong mật thư này tuôn ra thì tuy chưa nói đến tai họa diệt tộc, nhưng cũng là một trận đại họa lớn.
Cho nên lúc đó Tô Nan liền kết luận, gia tộc họ Kim rắp tâm hại họ Tô.
Như vậy ta đương nhiên sẽ phải ra tay trước để chiếm ưu thế, cho nên gia tộc họ Tô nhiều lần ra tay hãm hại gia tộc họ Kim.
Còn tin tức gia tộc họ Kim không có tiêu hủy phong mật thư kia, là ai tiết lộ cho Tô Nan vậy?
Ẩn Nguyên Hội.
Đúng rồi, là Ẩn Nguyên Hội.
Bá tước Kim Trác đã hủy mật thư, vì sao Ẩn Nguyên Hội còn biết nội dung phong mật thư? Cái này liền không biết được rồi.
Nhưng hai nhà chính là từ khi đó đã kết làm tử thù, không chết không thôi, Thẩm Lãng mới có thể điên cuồng trả thù gia tộc họ Tô.
Mấy tháng trước, Thẩm Lãng mới vừa tiến vào kinh đô kêu gào muốn diệt gia tộc họ Tô, tất cả mọi người đều cười bỏ qua, cho rằng hắn chỉ là chó sủa trời, một tên hề nhảy nhót mà thôi.
Ngay cả Tô Nan cũng cho rằng như vậy.
Thật không ngờ chỉ trong vòng mấy tháng, Thẩm Lãng lại thật sự đã hại gia tộc họ Tô đến nông nỗi này.
Nhưng mà, tất cả chuyện này đều không quan trọng.
Chuyện đã xảy ra rồi.
Thời khắc mấu chốt nhất của gia tộc họ Tô đã đến rồi, kế tiếp chỉ cần lầm một bước, gia tộc họ Tô mấy trăm năm sẽ tan thành mây khói.
Phải làm gì?
Phải làm thế nào vượt qua trận nguy cơ trí mạng này?
Tình thế trước mắt, nhìn thế nào cũng là một tử cục, tử cục của gia tộc họ Tô.
Tô Nan vận não suy nghĩ thật nhanh.
- Chủ công, tòa thành của chúng ta đã xây dựng qua mấy trăm năm trên núi cao chót vót, phòng thủ kiên cố. - Tô Dong nói:
- Hơn nữa lối đi đến tòa thành cũng chỉ có một con đường duy nhất, bốn phía là vách núi đá, căn bản không thể bao vây tấn công.
Tô Trản nói:
- Không tệ, bên trong tòa thành chúng ta không thiếu nước ngọt, không thiếu lương thực, cố thủ mấy năm cũng không thành vấn đề. Năm ngàn quân phòng thủ tuy ít, nhưng cố thủ mấy năm thì thừa sức. Một người giữ ải, vạn người khó qua, dù có đến mấy vạn kẻ địch cũng đừng hòng công phá tòa thành của chúng ta.
Lời này nói ra không sai chút nào.
Tòa thành của gia tộc họ, hiểm trở vô cùng, so với pháo đài thành Nộ Triều còn dễ thủ khó công hơn.
Tiến đánh một tòa thành như vậy, quả thực là một cơn ác mộng.
Tô Nan thản nhiên hỏi:
- Nếu kẻ địch chỉ bao vây mà không đánh thì sao? Ninh Nguyên Hiến điều động đại quân càn quét toàn bộ lãnh địa gia tộc họ Tô của chúng ta, chiếm lĩnh toàn bộ quận Bạch Dạ, không có lương thực, không có thuế má, gia tộc họ Tô chúng ta liền trở thành cái rễ không có nước, đến lúc đó giữ cái tòa thành này thì có ích lợi gì?
Nghe những lời này, cả thư phòng tĩnh lặng.
Việt quốc quả thực không cần tiến đánh tòa thành, cứ bao vây cho đến khi tự sụp đổ là được.
Tô Nan nói:
- Khi đại thế nghiêng về phía ta, tòa thành vững chắc đương nhiên như hổ thêm cánh. Mà khi đại thế không ở bên phía ta, tòa thành có vững chắc đến mấy cũng vô dụng, thế giới này sẽ không có tòa thành nào không thể công phá, cái pháo đài của Cừu Thiên Nguy kia cũng đủ vững chắc, nhưng vẫn thất thủ.
Tô Nan nhắm mắt lại.
Tòa thành phủ Hầu tước Trấn Viễn phòng thủ kiên cố, nhưng lại giống như một vòng vây đang thiêu đốt, là một cái bẫy an toàn.
Gia tộc họ Tô cảm thấy có tòa thành bảo vệ thế này, cho nên co đầu rút cổ cố thủ bên trong, nói vậy chẳng khác nào một con ếch bị luộc, chắc chắn phải chết không nghi ngờ gì.
Tô Nan lại một lần nữa nhắc:
- Khi đại thế không ở phía chúng ta, tòa thành dù vững chắc đến đâu cũng vô dụng.
Bước chân của ông ta càng lúc càng nhanh, hơi thở càng ngày càng dồn dập.
Bởi vì ông ta muốn ra một quyết định, quyết định kinh người chưa từng có.
Quyết định này quá khó khăn, cơ hồ là tự chặt tay mình.
Nhưng quyết định này lại nhất định phải làm.
Ông ta nhắm mắt lại, hít thở thật sâu hết lần này đến lần khác.
Ta đã suy nghĩ kỹ chưa?
Chắc chắn đã suy nghĩ kỹ chưa?
Đã nghĩ xong! Vậy thì, cứ quyết định như vậy đi.
Tô Nan nói:
- Chúng ta bỏ tòa thành đi, trong thời gian ngắn nhất rút lui, toàn tộc rời khỏi Việt quốc, xuyên qua Khương quốc, tiến vào Tây Vực.
Nghe những lời này, tất cả mọi người kinh hãi, không thể tin nổi.
Cái gì?
Bỏ đi tòa thành?
Gia chủ đây thật sự bị điên rồi sao?
Cái tòa thành này vững chắc như vậy, kẻ địch căn bản không thể công phá được nơi này, cố thủ mấy năm cũng không thành vấn đề.
Bây giờ lại muốn chủ động bỏ đi?
Cái này chẳng phải là dâng không trăm năm cơ nghiệp sao?
Người xa quê thì hèn mọn.
Gia tộc họ Tô ở lại cái tòa thành này không tốt sao, lại muốn rời xa để đi Tây Vực.
Đây chẳng phải là cửu tử nhất sinh sao?
Tô Nan nói như đinh đóng cột:
- Nếu bỏ đi tòa thành, gia tộc họ Tô trốn xa, còn có một đường sống. Nếu cố thủ tòa thành, hoàn toàn là một con đường chết.
Tô Trản nói:
- Huynh trưởng, dựa vào lâu đài này, chúng ta ít nhất còn có thể cố thủ mấy năm.
Tô Nan lắc đầu nói:
- Không giữ được, một khi chúng ta bị nhốt bên trong tòa thành này, tất cả địa bàn sẽ mất sạch. Lòng người sẽ ly tán, đến lúc đó tòa thành sẽ tự sụp đổ. Tất cả pháo đài, đều bị công phá từ bên trong.
Tô Dong nói:
- Quân đội gia tộc họ Tô chúng ta nhất định trung thành và tận tâm sao?
Tô Nan nói:
- Không có khả năng, trên thế giới sẽ không có quân đội nào tuyệt đối trung thành. Khi bọn họ không nhìn thấy hy vọng, lòng người sẽ thay đổi, khi đó mới là tử kỳ của gia tộc họ Tô chúng ta. Lâu đài này căn bản không giữ được mấy năm, thậm chí không giữ được nửa năm, dù cho lương thực cũng đủ ăn hai ba năm, thế nhưng lòng người yếu đuối, không thể cố thủ được nửa năm.
Những lời này của Tô Nan hoàn toàn nói toạc ra sự thật.
Lòng người như nước, là thứ không thể dựa vào.
Khi ngươi thuận thế, đương nhiên lòng người sẽ hướng về. Nhưng khi ngươi ở vào nghịch cảnh, ai cũng có thể phản bội ngươi, ai cũng có thể đến đạp ngươi một chân.
Tô Trản nói:
- Huynh trưởng dẫn người cố thủ tòa thành, ta dẫn người rời đi Tây Vực, mở ra một vùng đất mới.
Tô Nan nói:
- Điều này càng không có ý nghĩa, đã đến thời khắc mấu chốt như thế này, gia tộc họ Tô chúng ta càng không thể chia rẽ. Ta muốn nói bao nhiêu lần các ngươi mới có thể hiểu, trăm năm cơ nghiệp của gia tộc họ Tô là miếng đất dưới chân núi, chứ không phải cái tòa thành này. Khi chúng ta thắng, tòa thành này chính là hoàng cung. Khi chúng ta thua, tòa thành này chính là lao tù, chúng ta tuyệt đối không thể tự nhốt mình ở đây! Thoát ra khỏi lao tù này, mới có một con đường sống.
Tô Dong nức nở nói:
- Chủ công nói gì thì là đó, mặc kệ chủ công đi đâu, lão nô đều vĩnh viễn đi theo. Thế nhưng... Nhưng là chúng ta có thể đi nước Sở, Tây Vực dã man, chủ công đến đó sẽ bị khinh thường. Nếu chúng ta đi nước Sở, chủ công vẫn có thể được phong hầu.
Tô Nan lắc đầu nói:
- Nước Sở cùng chủng tộc với chúng ta, gia tộc họ Tô chúng ta quá dễ dàng sáp nhập vào. Cho nên một khi ta dẫn binh đầu nhập nước Sở, đương nhiên sẽ được phong hầu, tiếp đó bị tiêu diệt từng bộ phận, gia tộc họ Tô hoàn toàn bị tan rã. Bởi vì là đồng loại, những tướng lĩnh gia tộc họ Tô của chúng ta đầu nhập vào quyền quý khác cũng không có chút áp lực nào. Tình huống này nhất định sẽ xảy ra, gia tộc họ Tô chúng ta chạy tới nước Sở chẳng khác nào chó mất chủ vậy, gia tướng trung thành có thể duy trì được mấy tháng nửa năm, nhưng lâu ngày, bọn họ nhất định sẽ đi đầu nhập vào kẻ mạnh hơn. Nước Sở là một quốc gia văn minh, sống theo nề nếp kỷ cương, dựa vào lực lượng còn sót lại của gia tộc họ Tô chúng ta rất khó đột phá, rất khó thu được gì.
- Thế nhưng Tây Vực không giống, nơi đó ngư long hỗn tạp, vẫn còn là loạn thế, rất thích hợp cho chúng ta sinh tồn. Hơn nữa chủng tộc cũng khác chúng ta, gia tộc họ Tô chúng ta đi đến đó tuy sẽ phải chịu sự tẩy chay nhất định, nhưng cũng chính vì thế, những binh lính gia tộc họ Tô này mới có thể chăm chú đoàn kết bên cạnh ta, không có khả năng bị thu mua, bởi vì không phải tộc ta thì lòng sẽ nảy sinh sự xa lánh!
Lời này của Tô Nan, lại một lần nữa nói ra sự thật.
Ví như một nhóm người trong cùng một nước, ở cùng quê có thể đánh nhau đầu rơi máu chảy. Nhưng khi ra nước ngoài, cuộc sống không quen, vừa nhìn thấy đều là kẻ ngoại tộc, liền bản năng ôm nhau sưởi ấm.
Cho nên địa vị lãnh tụ của Tô Nan đến đó không chỉ sẽ không suy yếu, ngược lại sẽ càng thêm tập trung.
- Chủ công, chúng ta đi Tây Vực xong xuôi, sau này còn trở lại không?
Tô Nan nói:
- Trở về, đương nhiên trở về! Tối đa mười năm chúng ta có thể trở về, bởi vì đến lúc đó Việt quốc nhất định đại loạn. Ninh Nguyên Hiến người này quá thích đùa với lửa, quá thích đánh bạc, một ngày nào đó sẽ bị phản phệ. Tam vương tử cùng Thái tử tranh giành ngôi vị, chính là một kết cục khó giải quyết. Chờ Việt quốc đại loạn, chính là lúc chúng ta ngóc đầu trở lại.
Tô Trản nói:
- Chủ công, nhưng là bây giờ Việt quốc cũng vô cùng loạn, vùng biên giới hai vua Ngô Việt tập hợp hơn hai mươi vạn đại quân. Phía Tây nước Sở cùng gia tộc họ Xung đánh nhau khí thế bừng bừng, chúng ta hoàn toàn có thể thừa dịp loạn mà sinh tồn.
Tô Nan lắc đầu nói:
- Giả, cũng là giả. Bất kể là nước Sở hay nước Ngô, cũng không có ý định gây đại quyết chiến thật sự với Việt quốc. Ở đây chỉ có một đại chiến là thật, đó chính là cuộc chiến thành Nộ Triều. Những chiến tranh khác cũng chỉ là đầu cơ trục lợi, do gia tộc họ Tô chúng ta phản loạn mà dẫn đến hành vi đầu cơ, thử xem có thể từ trên người Việt quốc cắt lấy một miếng thịt hay không. Bây giờ gia tộc họ Tô chúng ta thất bại, nước Sở sẽ lui binh rất nhanh, Ngô vương cũng sẽ thỏa hiệp rất nhanh.
Người này chính là linh hồn của gia tộc họ Tô.
Chỉ có một mình ông ta, có thể nhìn rõ toàn bộ chiến lược cục diện.
- Kịch đã diễn dù là thật hay giả, nhân vật chính chúng ta đã xuống sân khấu thì các vai phụ khác diễn thế nào? - Tô Nan nói:
- Thậm chí không cần mười năm chúng ta có thể trở lại quê xưa, bởi vì một kiêu hùng thiên hạ như Khương vương Căng thế này, hắn đã mượn cuộc chiến nước Nam Ẩu để thống nhất toàn bộ tộc Sa Man, một khi để hắn thành công trở thành Khương vương của tộc Sa Man, đó chính là lúc phía nam Việt quốc long trời lở đất, mà khi đó cũng là thời điểm Thái tử cùng Tam vương tử tranh giành ngôi vị kịch liệt nhất, có thể trong vòng ba năm rưỡi chúng ta có thể trở về, đông sơn tái khởi, tái hiện huy hoàng.
- Đi, đi nhanh lên! - Tô Nan bỗng nhiên chợt quát to:
- Gia tộc họ Tô chúng ta phải bỏ tòa thành mà trốn thật xa, chuyện này không ai có thể đoán được, cho nên thời gian đang có lợi cho chúng ta. Chờ đại quân kẻ địch đánh tới, dù cho có muốn chạy cũng không còn kịp nữa rồi.
- Nhanh đi thu thập tất cả, trừ mấy đứa bé dòng chính, những phụ nữ, trẻ nhỏ, người già yếu khác, hết thảy không mang theo!
- Không chỉ có thế, hơn nữa phải giữ bí mật với bất kỳ ai, không muốn nói cho họ biết quân đội chúng ta sắp đi, cứ như là xuất chinh bình thường vậy.
- Hừng đông đi ngay, hành quân không dừng lại!
- Các ngươi đi trước mấy canh giờ, ta tiếp tục ở lại trong pháo đài! Nửa ngày sau, ta sẽ bí mật đến đây cùng các ngươi hội họp.
- Tóm lại lúc này đây rút lui, trừ mấy người ở đây ra, bất luận kẻ nào cũng không thể biết được!
- Có nghe hay không?
Tất cả mọi người trong phòng chấn động.
Đây là bỏ đi gần như tất cả người già yếu, phụ nữ và trẻ em trong pháo đài.
Điều này chẳng khác nào để cho bọn họ chết đi.
Bởi vì địch nhân sẽ nhanh chóng tiến đến chỗ xung yếu của tòa thành.
Nếu có quân phòng thủ ở đây, lâu đài này phòng thủ kiên cố, vẫn có thể bảo vệ được, dù cho chỉ có mấy ngàn quân phòng thủ.
Thế nhưng dựa vào hơn một ngàn người già yếu, phụ nữ và trẻ em thì căn bản không có khả năng bảo vệ.
Gia chủ quá độc ác, không chỉ bỏ qua tòa thành, hơn nữa còn bỏ hơn một ngàn tộc nhân.
- Nhanh, nhất định phải nhanh!
- Nếu như ta không đoán sai, hai tên chó má Trịnh Đà cùng Lương Vĩnh Niên đã nóng lòng dẫn binh đánh tới. Mà Thẩm Lãng vừa hoàn thành một chiến công hiển hách, hẳn là đang ở vào thời điểm đắc ý nhất, thời khắc người đắc ý nhất liền dễ sơ sẩy, cho nên tuyệt đối không nghĩ ra chúng ta sẽ buông bỏ tòa thành mà rút lui, hắn chắc chắn còn muốn để chúng ta cùng Trịnh Đà lưỡng bại câu thương, tiếp đó hắn đi ra ngồi hưởng lợi.
- Nhưng Thẩm Lãng người này gian xảo vô cùng, hắn có thể rất nhanh sẽ tỉnh táo lại, chúng ta nhất định phải nhanh!
Tô Trản nói:
- Chủ công, chúng ta cứ dễ dàng dâng không cái tòa thành này sao?
Tô Nan nhắm mắt lại.
Từ mặt lý trí, từ lợi ích, ông ta biết nên chắp tay nhượng tòa thành cho Trịnh Đà cùng Lương Vĩnh Niên.
Như thế hai tên trộm này sẽ thay thế gia tộc họ Tô, tạo thành cục diện cát cứ, điều này đối với Việt quốc mới là bất lợi nhất.
Thế nhưng...
Tô Nan thực sự không cam lòng.
Người đáng căm hận nhất thường không phải là kẻ thù, mà là người cùng nhà bỏ đá xuống giếng.
Trịnh Đà lúc trước cùng ta diễn trò, không phải minh hữu nhưng lại giống như minh hữu.
Lương Vĩnh Niên càng là chó săn của gia tộc Tô chúng ta.
Nhưng mà thời điểm gia tộc Tô chúng ta xui xẻo, Thẩm Lãng còn chưa kịp nhào lên cắn, hai người các ngươi ngược lại đã không thể chờ đợi.
Để ta cứ dễ dàng dâng tòa thành này cho các ngươi, cho các ngươi thành công sao? Thật sự là không cam lòng!
- Độc đậu mùa chúng ta chuẩn bị, còn không? - Tô Nan bèn lạnh giọng hỏi.
Cái gì là độc đậu mùa?
Chính là mủ máu trên người bệnh nhân bị bệnh đậu mùa.
Khương quốc chủng ngừa bệnh đậu mùa quy mô lớn, gia tộc họ Tô đương nhiên cũng lập tức đi theo, hoàn toàn phòng ngừa bệnh đậu mùa.
Đã không còn bệnh đậu mùa uy hiếp, Tô Nan lập tức nổi lên lòng dạ độc ác.
Ông ta phái người đi bắt số lượng lớn bệnh nhân đậu mùa, thu thập thật nhiều độc đậu mùa.
Thậm chí lúc này bên trong địa lao còn giam giữ rất nhiều bệnh nhân, cùng vô số thi thể.
Vốn định khi chiến cuộc bất lợi, sẽ lây lan loại virus này ra.
Nhưng không ngờ còn chưa kịp dùng, đại quân gia tộc họ Tô liền thất bại.
Như vậy, vẫn nên dùng lên quân đội của Trịnh Đà cùng Lương Vĩnh Niên, quân đội hai người kia cũng còn chưa kịp chủng ngừa đậu mùa, vẫn chưa phòng ngự được bệnh đậu mùa.
- Có, có rất nhiều! - Tô Trản nói.
Tô Nan nói:
- Vậy thì đổ độc đậu mùa xuống giếng và trong đống lương thực đi.
- Vâng! - Tô Trản đáp.
Tô Nan nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Trước khi đi, ta cũng muốn đại khai sát giới, để Trịnh Đà cùng Lương Vĩnh Niên nếm thử mùi vị địa ngục!
Sáng sớm hôm sau!
Gia tộc họ Tô còn sót lại năm ngàn quân đội dốc toàn bộ lực lượng, rời đi phủ thành chủ Trấn Viễn.
Hơn nữa những binh lính này căn bản không biết mình muốn đi đâu, cũng chỉ là phục tùng mệnh lệnh, giống như một cuộc viễn chinh thông thường.
Trong gia tộc họ Tô tức khắc một trận rối loạn, chỉ còn năm ngàn quân đội mà lại đi sao, ai sẽ giữ tòa thành chứ?
Thế nhưng sau đó tất cả mọi người an lòng, bởi vì gia chủ Tô Nan vẫn còn bên trong tòa thành.
Chỉ cần có ông ta ở đó, phủ Hầu tước Trấn Viễn cũng sẽ không thất thủ, gia tộc họ Tô cũng sẽ không thất thủ.
Nhưng mà...
Hơn hai canh giờ sau đó.
Tô Nan liền từ trong pháo đài biến mất, bí mật đuổi kịp năm ngàn quân đội gia tộc họ Tô.
Tất cả dòng chính, tất cả quân đội gia tộc họ Tô, dùng tốc độ nhanh nhất kim thiền thoát xác, lao tới Tây Vực!
Vô cùng quyết đoán, vô cùng nhanh chóng.
Hoàn toàn khiến tất cả mọi người bất ngờ không kịp đề phòng!
Mà lúc này hai vạn năm ngàn đại quân Trịnh Đà cùng Lương Vĩnh Niên vẫn còn cách mấy trăm dặm, đang đằng đằng sát khí nhào đến phủ Hầu tước Trấn Viễn.
...
Đúng như Tô Nan dự liệu!
Thẩm Lãng vừa trải qua một trận thắng lợi vô cùng to lớn.
Đơn thuần từ quy mô, trận thắng lợi này thậm chí còn vĩ đại hơn cuộc chiến thành Nộ Triều.
Còn kinh tâm động phách hơn.
Mà lúc này Thẩm Lãng vẫn còn chìm đắm trong dư âm thắng lợi, cả người có chút ngây ngất!
Cộng thêm hắn thuận lợi khiến Trịnh Đà, Lương Vĩnh Niên tan vỡ, trong lòng càng thêm đắc ý.
Vì bảo toàn tính mạng, Trịnh Đà cùng Lương Vĩnh Niên nhất định sẽ điên cuồng tiến đánh phủ Hầu tước Trấn Viễn.
Ngồi yên xem hổ đấu là thoải mái nhất.
Chờ Trịnh Đà cùng Tô Nan đánh nhau cá chết lưới rách, Thẩm Lãng mới dẫn binh thu thập tàn cuộc.
Quả thực quá tuyệt vời!
Thế nhưng không biết vì sao, lúc đại quân Trịnh Đà cùng Lương Vĩnh Niên xuôi nam, trong lòng Thẩm Lãng lại có cảm giác bất an khó hiểu.
Nhưng lại không nói ra được bất an ở chỗ nào.
Trương Xung tìm Thẩm Lãng chơi cờ.
Thẩm Lãng có chút nghi ngờ, lúc nào chơi cờ mà chẳng được, sao phải ngay lúc này?
Trương công ngài bây giờ chỉ sợ vẫn yếu ớt vô cùng, đầu óc choáng váng, lại khẩn cấp muốn cùng ta chơi cờ sao?
- Thẩm công tử, lúc đó ngươi bỏ đi đảo Kim Sơn cùng đảo Vọng Nhai rõ ràng vô cùng quyết đoán. - Trương Xung nói:
- Có tính là một tráng sĩ tự chặt tay mình không?
Thẩm Lãng kinh ngạc nói:
- Không tính là vậy, vì chiếm thành Nộ Triều, tất cả những chuyện này đều đáng giá. Nếu không thể vượt qua nguy cơ tân chính, gia tộc họ Kim của ta có giữ đảo Kim Sơn thì có ích lợi gì? Chỉ có nhảy ra khỏi ván cờ, cách biển làm vua, gia tộc họ Kim của ta mới có thể hoàn toàn thoát khỏi tân chính...
Thẩm Lãng nghe những lời này, tức khắc biến sắc.
- Không tốt rồi, Tô Nan muốn chạy, lão tặc Tô Nan này muốn chạy...
Tiếp tục, Thẩm Lãng nói:
- Trương công, cái này đến lúc nào, vì sao không gọn gàng dứt khoát nói thẳng với ta vậy? Còn muốn nói bóng nói gió, ta cũng không phải quốc quân.
Trương Xung nói:
- Ta cũng vậy mới vừa nghĩ đến, nhưng lại không dám xác định, cho nên ta chỉ có thể dẫn dắt tâm cảnh của ngươi, dẫn phát bản năng phán đoán của ngươi.
Sắc mặt Thẩm Lãng có chút trắng bệch, vội vàng nhắm mắt lại, dùng phương pháp thế chỗ.
Nếu như ta là lão tặc Tô Nan, sẽ làm gì?
Phủ Hầu tước Trấn Viễn phòng thủ kiên cố, cho dù có ba vạn địch nhân đến đánh cũng không thể ngăn cản.
Thế nhưng...
Một khi mất đi đất phong, mất đi quận Bạch Dạ, phủ Hầu tước Trấn Viễn liền chỉ là một lao tù hoa lệ mà thôi.
Thiên hạ không có tòa thành nào không phá được.
Nếu như ta là lão tặc Tô Nan, nhất định sẽ chạy.
Thẩm Lãng ta đây đều biết đường sống ở ngoài ván cờ.
Ta đều biết chuyển tầm mắt đến thành Nộ Triều để giải quyết nguy cơ tân chính, Tô Nan lẽ nào lại không nhìn thấy?
Khuyết điểm của Tô Nan chính là lòng tham, khi ông ta có lợi thế trong tay, vì lòng tham mà muốn 'một mũi tên trúng ba đích', kết quả lại mất hết.
Nhưng nếu trong tay ông ta không còn con bài nào, ông ta sẽ đặc biệt sát phạt quyết đoán, vô cùng cơ trí!
Điểm này ở kinh đô có thể nhìn ra được.
Khi ông ta dùng vụ án Hà Nguyên Nguyên hãm hại Thẩm Lãng, Tô Nan ở vào thế thượng phong, ở vào thế chủ động, ngược lại bị Thẩm Lãng lật ngược tình thế.
Thế nhưng khi Khương vương chết bất đắc kỳ tử, quốc quân hạ lệnh bắt Tô Nan, ông ta lại biểu hiện vô cùng kinh ngạc, vô cùng sát phạt quyết đoán, chẳng những không tiến thoái lưỡng nan, ngược lại trước khi đi còn khuấy đảo kinh đô long trời lở đất, xé rách tấm màn che giấu sự cường đại của Việt quốc, dẫn đến nguy hiểm cho Việt quốc.
Người này biểu hiện trong tuyệt cảnh, đặc biệt kinh người.
Mà giờ khắc này, Tô Nan liền ở vào trong tuyệt cảnh.
Thẩm Lãng gắng sức vỗ đầu mình một cái.
Bụp, bụp!
Nếu không có Trương Xung nhắc nhở, suýt nữa gây ra sai lầm lớn, suýt nữa mất cơ hội tốt!
Lão tặc Tô Nan võ công cường hãn, suy nghĩ độc ác, bản lĩnh tuyệt đỉnh, một khi để ông ta thoát...
Đúng, ông ta sẽ chạy tới Tây Vực.
Ông ta sẽ không đi đầu nhập vào nước Sở.
Một khi để ông ta chạy tới Tây Vực thì đơn giản là như cá gặp nước, mấy năm sau nói không chừng lại có mấy vạn quân, ngóc đầu trở lại.
Loại người lợi hại này, một lần đánh ông ta không chết, hậu họa vô cùng.
Hơn nữa Thẩm Lãng phát hiện mình cũng phạm phải sai lầm của Tô Nan trước kia.
Quá tham lam!
Muốn lợi dụng Trịnh Đà cùng Tô Nan giết nhau lưỡng bại câu thương.
Điều đó và lúc đó Tô Nan muốn 'một mũi tên trúng ba đích', có gì khác nhau chứ?
Người ở vào cảnh thuận lợi đắc ý nhất định phải cẩn thận.
Tuyệt đối không thể tự mãn.
Bằng không có thể sẽ có tai họa giáng xuống đầu.
Thẩm Lãng đứng lên nói:
- Trương công cáo từ!
Tiếp đó, hắn vội vã rời đi.
Dẫn đầu một vạn kỵ binh, truy sát.
Nhất định không thể để lão tặc Tô Nan chạy trốn, không thể để gia tộc họ Tô kim thiền thoát xác.
...
Thành Nộ Triều!
Tòa thành đã kịch chiến mấy ngày mấy đêm.
Lâu đài này rõ ràng như một mai rùa, đánh quá khó khăn!
Ngô Mục có ba vạn đại quân, ước chừng gấp sáu lần so với gia tộc họ Kim, hơn nữa dưới trướng dũng tướng như mây, vượt xa gia tộc họ Kim.
Thế nhưng điên cuồng công thành mấy ngày mấy đêm, vẫn không hạ được!
Lâu đài này quá lớn, tường thành quá dày và quá cao.
Bất đắc dĩ, gã đã ra lệnh đại quân của Cừu Hào lên đất liền thành Nộ Triều, cùng nhau gia nhập cuộc chiến bao vây tấn công pháo đài.
Lần này quân đội dưới trướng gã đạt ba vạn năm ngàn, ước chừng gấp bảy lần gia tộc họ Kim.
Sau năm ngày đại chiến!
Đại quân của Ngô Mục thương vong nặng nề, lên đến con số bảy ngàn.
Nhưng thương vong của gia tộc họ Kim cũng lên đến chừng hai ngàn.
Một trận chiến này không giống như ở quận thành Bạch Dạ.
Lâu đài này càng kiên cố hơn, càng dễ thủ khó công hơn.
Thế nhưng, Trương Xung ở quận thành Bạch Dạ có thể không ngừng chiêu mộ tân binh.
Mà trong thành Nộ Triều, gia tộc họ Kim một khi có người thương vong thì thiếu đi một sức chiến đấu.
Ngô Mục lúc này mặc dù mệt mỏi rã rời cực kỳ, thế nhưng trong lòng ngược lại rất chắc chắn.
Thiên hạ không có tòa thành nào không phá được.
Dù cho cái mai rùa thành Nộ Triều này cũng không ngoại lệ.
Nguyên nhân tinh lực của con người có hạn, quân phòng thủ gia tộc họ Kim cũng là như thế này.
Đại quân nước Ngô có thể đánh luân phiên, thay phiên hết nhánh quân này đến nhánh quân khác.
Thế nhưng quân phòng thủ gia tộc Kim lại không thể, cần phải chiến đấu từ sớm đến tối, nhưng bọn họ cũng không phải người sắt.
Đến khi bọn họ rã rời, chính là lúc tòa thành thất thủ.
Cho nên, Ngô Mục liền đánh luân phiên, điên cuồng tiêu hao gia tộc họ Kim.
Mỗi ngày từ sáng sớm đến tối, không ngừng nghỉ chút nào mà tiến đánh.
Quả thực khiến quân phòng thủ gia tộc đến tình trạng kiệt sức, tòa thành cũng lung lay sắp đổ.
Ngô Mục tuy rằng trẻ tuổi, mặc dù là lần đầu tiên thống soái đại quân tác chiến.
Nhưng gã đúng là một thống soái xuất sắc, trận chiến này gã biểu hiện không chê vào đâu được!
......
- Rầm rầm ầm...
Ngô quân vẫn đang tiến đánh pháo đài thành Nộ Triều.
Chủ soái Ngô Mục tranh thủ thời gian ăn cơm, uống một chén trà hiếm khi được uống.
- Kim Mộc Lan lợi hại, một cô gái lại chống đỡ đến bây giờ, gần như năm ngày năm đêm không ngủ, từ đầu đến cuối ở trên chiến trường.
Ngô U ngoảnh mặt làm ngơ, toàn bộ tiều tụy không thể tả, hồn phách như bay ra ngoài.
- Kim Sĩ Anh vì sao còn chưa động thủ, chàng lừa gạt ta sao? - Giọng của ả gần như đang run rẩy.
Ngô Mục nói:
- Không, hắn không có cơ hội động thủ! Bởi vì Kim Mộc Lan cũng không có khoảnh khắc nghỉ ngơi, từ đầu đến cuối nắm giữ binh quyền trong thành vững vàng, Kim Sĩ Anh với tư cách dũng tướng số một, thời thời khắc khắc đều ở bên cạnh nàng chiến đấu, căn bản không có bất cứ cơ hội nào.
Ngô U hỏi:
- Thực sự sao?
Ngô Mục đáp:
- Ta bây giờ ngược lại càng thêm tin tưởng Kim Sĩ Anh sẽ làm phản. Cho nên chúng ta cần tạo ra cơ hội, để hắn có thể mở cổng pháo đài, cho chúng ta vào sẽ khiến cả pháo đài sụp đổ.
Ngô U nói:
- Làm sao tạo ra cơ hội?
Ngô Mục nói:
- Chúng ta điên cuồng tiến đánh tòa thành, liên tục đánh mấy ngày mấy đêm, để Kim Mộc Lan từ đầu đến cuối không có được nghỉ ngơi, nàng coi như là người sắt cũng không nhịn được. Tiếp đó bỗng nhiên vào một buổi tối, chúng ta giả vờ không chịu nổi, tạm thời đình chiến không đánh. Như thế Kim Mộc Lan sẽ nắm chặt thời gian quý giá này để nghỉ ngơi. Mà nàng một khi nghỉ ngơi, quyền chỉ huy liền hiển nhiên giao cho nhân vật số hai trong tòa thành là Kim Sĩ Anh. Khi đó, Kim Sĩ Anh mở rộng cửa thả chúng ta đi vào, liền dễ dàng!
Ngô U vuốt ve bụng của mình nói:
- Hắn nhất định sẽ làm vậy, nhất định sẽ làm vậy, dù cho hắn không vì ta, cũng phải vì đứa con trong bụng chúng ta!
...
Kế tiếp, đại quân Ngô Mục càng thêm điên cuồng mà công thành!
Không dừng ngủ đêm, bất chấp thương vong.
Tiếp tục tiến đánh hai ngày hai đêm!
Tiếp đó, quân đội đôi bên gần như đều muốn qua đời.
Coi như là đánh luân phiên, nhưng dù sao cũng là công thành một phương, đại quân Ngô Mục đã đến cực hạn.
Mà quân đội gia tộc họ Kim trong pháo đài, càng là mệt mỏi hết lực, bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống.
Kim Mộc Lan bảy ngày bảy đêm kiên trì ở trên chiến trường, hốc mắt đã lõm xuống, tràn đầy tơ máu, làm cho không người nào không đau lòng.
Tiếp đó!
Buổi tối ngày thứ tám, Ngô Mục tuyên bố tạm thời đình chiến nghỉ dưỡng sức, công khai thu binh.
Tức khắc, trong pháo đài bên ngoài hai đội quân gần như đồng thời than mềm nhũn ra, binh khí trong tay gần như nâng không nổi.
Kim Mộc Lan vẫn lo lắng, ở lầu thành ngây người hai canh giờ.
Lại phát hiện quân đội ngoài thành ngáy khò khò, nàng cuối cùng không kiên trì nổi.
- Huynh trưởng, phòng ngự giao cho huynh, muội đi ngủ một lát. - Kim Mộc Lan nói.
Kim Sĩ Anh nói:
- Yên tâm, tất cả có ta!
Kim Mộc Lan đi ngủ.
Toàn bộ phòng ngự tòa thành, tức khắc rơi vào trong tay Kim Sĩ Anh.
Mà lúc này, dưới trướng Ngô Mục có một nhánh sáu ngàn người tinh nhuệ, đã nhiều ngày từ đầu đến cuối không có tham chiến, nghỉ ngơi dưỡng sức như là mãnh hổ muốn xổng chuồng, muốn nhào ra.
Lúc này, Ngô Mục dẫn đầu sáu ngàn tinh nhuệ này mai phục tại bên trong trại lính, lẳng lặng cùng đợi, nhánh quân đội này là lực lượng mạnh nhất của gã.
Nếu như gã không đoán sai, khuya hôm nay, thời điểm mọi người ngủ say, Kim Sĩ Anh sẽ mở cổng tòa thành.
Ngô U cất giọng run rẩy:
- Đại soái, Kim Sĩ Anh sẽ mở cổng à? Chàng sẽ phản bội họ Kim à?
- Chàng nhất định sẽ làm, chàng nhất định sẽ làm.
Ngô U không ngừng lẩm bẩm.
- Chàng tuyệt đối sẽ không bỏ được ta và con.
- Chàng nhất định biết lựa chọn, ta chính là mang đến cho chàng vinh dự và tiền đồ, ta cho chàng một gia đình, không ai muốn làm gia nô cả đời, chàng nhất định sẽ mở rộng cửa, nhất định sẽ không cho ta thất vọng.
Ngô Mục thở dài một tiếng, tình yêu rõ ràng là một lưỡi kiếm hai lưỡi, có thể làm tổn thương người khác, cũng có thể làm tổn thương chính mình!
Tức khắc, Ngô Mục vỗ vỗ bả vai em họ nói:
- Yên tâm, Kim Sĩ Anh là một người thông minh, hắn sẽ không để cho ngươi thất vọng!
Nhưng mà vào lúc này!
Tướng lĩnh bên cạnh vui vẻ nói:
- Đại soái, cửa thành mở, mở rồi...
Giọng của gã gần như đang run rẩy.
Rõ ràng quá không dễ dàng.
Cái cổng thành phòng thủ kiên cố kia, cuối cùng đã mở!
Chủ soái Ngô Mục ngửa mặt lên trời thở dài, kích động đến toàn thân run rẩy.
Kim Sĩ Anh, ngươi quả nhiên không làm ta thất vọng!
Quả nhiên không làm ta thất vọng!
Cuối cùng đã thành công!
Ta cuối cùng sẽ chiếm thành Nộ Triều, ta cuối cùng sẽ lập được công lao bất hủ.
Đại vương, thần sắp thành công!
Tiếp đó, chủ soái Ngô Mục nói:
- Lập công lớn, ngay lúc này! Đánh vào tòa thành, chiếm thành Nộ Triều!
Theo lệnh của Ngô Mục.
Dưới trướng gã chỉ có sáu ngàn tinh nhuệ có sức chiến đấu, như là thủy triều đen tràn vào pháo đài chính thành Nộ!
Lập công lớn, ngay lúc này!
Gia tộc họ Kim toàn quân hủy diệt, cũng vào lúc này!
Lúc này, người tự mình mở cổng phủ thành chủ Nộ Triều chính là Kim Sĩ Anh.
Con nuôi của Hầu tước Kim Trác, trên danh nghĩa là thành chủ Nộ Triều.
Nhìn thấy tinh nhuệ nước Ngô như thủy triều dũng mãnh tràn vào bên trong tòa thành, Kim Sĩ Anh cũng hưng phấn toàn thân run rẩy.
- Chủ nhân, Thẩm Lãng cô gia, ta đã hứa sẽ không để cho các người thất vọng!
- Đánh bại quân Ngô, ngay lúc này!