Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 271: Thẩm Lãng vung Đồ Đao, cả nước kinh hãi!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 271 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Năm nghìn binh lính mà Trung đô đốc hành tỉnh Thiên Tây mang đến rốt cuộc là loại người nào?
Ba nghìn trong số đó là quân đồn trú của hành tỉnh, tuyệt đối là quân đội hạng hai, hơn nữa còn bị gia tộc họ Tô mục ruỗng đến mức không thể sử dụng được.
Hai nghìn người còn lại là đội quân mà Lương Vĩnh Niên tạm thời chiêu mộ, toàn bộ do nha dịch, dân quân và những kẻ lưu manh tập hợp thành.
Khi chiến sự nguy cấp, ngay cả Ninh Nguyên Hiến cũng chưa từng trông cậy vào năm nghìn quân chó má này của Lương Vĩnh Niên.
Tô Nan thà bỏ nhiều tiền thuê tăng binh Đại Kiếp Tự và lính đánh thuê Tây Vực, chứ tuyệt đối không muốn năm nghìn đại quân này của Lương Vĩnh Niên.
Quá vô dụng.
So với nước Ý trong Thế chiến thứ II còn tệ hại hơn nhiều (*).
(*) Nước Ý ở chiến tranh thế giới thứ II dưới thời độc tài Mussolini lãnh đạo thua liên tục. Sau khi Mussolini bị lật đổ vào năm 1943, Ý đầu hàng Đồng Minh nhưng bị Đức chiếm lại, kết quả là 2 năm sau đó, nó trở thành chiến trường của cả hai phe Đồng Minh và Phát Xít. Mãi đến năm 1945 mới được giải phóng và hòa bình.
Dưới trướng Thẩm Lãng tuy chỉ có hai nghìn kỵ binh Khương quốc.
Thế nhưng một dân tộc sống trên lưng ngựa, sao có thể chỉ là lời nói suông được.
Khi ra tay giết người, họ hoàn toàn giống như những con chó hoang nổi điên.
Không ai có thể chống đỡ nổi.
Đối mặt với đám quân đội tệ hại của Lương Vĩnh Niên, việc đó còn dễ hơn cả thái rau.
Hoàn toàn là một cuộc tàn sát đơn phương.
Chỉ trong chốc lát, đã có hơn một nghìn người bị giết.
Lương Vĩnh Niên lập tức cảm thấy da đầu tê dại từng đợt.
Thẩm Lãng ngươi điên rồi!
Ta đây cũng là quan quân, ít nhất cũng giương cao cờ hiệu của phủ Trung đô đốc hành tỉnh Thiên Tây.
Ngươi dẫn đầu kỵ binh Khương quốc đánh chết quan quân Việt quốc ư?
Ngươi, đây không phải là mưu phản thì là gì?
- Thẩm Lãng, ngươi mưu phản, mưu phản...
Lương Vĩnh Niên tiếp tục hô lớn:
- Hỡi các hương thân phụ lão, các ngươi hãy nhìn xem, kỵ binh Khương quốc đang giết người, hắn chính là kẻ thù của các ngươi, các ngươi hãy xông lên báo thù! Báo thù!
Thế nhưng lúc này, mấy nghìn dân chúng kia nào dám đến gần.
Họ dũng cảm nhờ vào sự nhiệt huyết, hơn nữa lại ỷ có đại quân của Lương Vĩnh Niên làm chỗ dựa, nên lúc này mới dám đến đòi lại công đạo.
Thật không ngờ Thẩm Lãng căn bản không thèm để ý, trực tiếp trở mặt giết người.
Vì vậy họ vội vàng lùi lại thành hai hàng, đứng từ xa quan sát.
Năm nghìn quân ô hợp của Lương Vĩnh Niên trong nháy mắt bị giết đến quỷ khóc sói gào, ra sức bỏ chạy.
Nhưng phần lớn bọn chúng là bộ binh, không hề có kỵ binh.
Hai cái chân làm sao chạy kịp bốn chân ngựa.
Đám kỵ binh Khương quốc này truy kích và giết từng người một.
Năm nghìn quân rác rưởi của Lương Vĩnh Niên hoặc là bị giết, hoặc là bị chém chết.
Quỳ trên mặt đất cũng vô ích, võ sĩ Khương quốc giết đến đỏ mắt, trực tiếp vung một đao đã chém bay đầu.
Lương Vĩnh Niên vội vàng bỏ chạy điên cuồng.
Thẩm Lãng điên rồi, hắn đúng là một kẻ điên.
Kẻ điên căn bản sẽ không nói chuyện thủ đoạn chính trị.
Nhưng hắn làm sao có thể chạy thoát được?
Vũ Liệt dẫn đầu mấy chục đấu nô, điên cuồng đuổi theo.
Giết sạch mấy chục tên võ sĩ còn sót lại của Lương Vĩnh Niên, sau đó vặn cổ ông ta, lôi đến đây.
Đẩy ông ta ngã xuống đất.
Lương Vĩnh Niên toàn thân run rẩy.
Ông ta dẫn đầu năm nghìn đại quân, mấy nghìn dân chúng đến bao vây Thẩm Lãng, thực chất là muốn tạo ra hỗn loạn, để đám dân chúng này vây công Thẩm Lãng, khiến kỵ binh Khương quốc không nhịn được mà ra tay giết hại dân chúng Việt quốc.
Như vậy, mọi chuyện sẽ trở thành sự thật hiển nhiên, Thẩm Lãng ngay trước mặt mọi người dẫn Man tộc nhập cảnh, tàn sát dân chúng vô tội.
Như vậy, hơn một vạn người đã chết trước đó, cũng chính là do hắn giết.
Thật không ngờ Thẩm Lãng lại ác độc đến vậy, một hơi giết gần sạch quân đội của ông ta, vài trăm dân chúng xông lên cũng bị giết.
- Thẩm Lãng, ngươi... ngươi điên rồi!
Thẩm Lãng nhìn sang Lương Vĩnh Niên rồi hỏi:
- Ngươi muốn làm gì? Ta chỉ hỏi ngươi một câu thôi, ngươi muốn làm gì vậy?
Lương Vĩnh Niên lớn tiếng đáp:
- Vì dân trừ hại.
Mẹ kiếp!
Thẩm Lãng cầm một con dao, trực tiếp cắt tai Lương Vĩnh Niên.
- Nói tiếng người đi, nói tiếng người đi...:
Thẩm Lãng hét lớn.
Lương Vĩnh Niên chỉ cảm thấy nóng rát, máu tươi tuôn ra, một bên tai đã không cánh mà bay.
Lập tức, ông ta phát ra tiếng kêu gào thê thảm.
- A... A... A...
Thẩm Lãng nói:
- Lương Vĩnh Niên, nói tiếng người được chưa hả?
Mẹ kiếp nhà ngươi, ngươi bảo ta nói tiếng người, cắt tai ta làm cái gì?
Ngươi bảo ta nói tiếng người, cũng đâu phải để ta nghe lời ngươi nói.
Thẩm Lãng nói:
- Khuấy đục nước ở quận Bạch Dạ, để ta từ có công biến thành có tội, rồi sau đó ngươi và Trịnh Đà sẽ cướp đi đại công diệt họ Tô sao?
- Lương Vĩnh Niên, các ngươi vu oan ta tàn sát dân chúng vô tội? Hắt nước bẩn lên người ta sao?
- Không sao cả, ta cứ giết đấy!
Thẩm Lãng vung tay lên, hai tên võ sĩ lôi một người đàn ông ở quận Bạch Dạ đến.
Thẩm Lãng nói:
- Ngươi ở đâu?
Người đàn ông kia nói:
- Thành Tuyết Lĩnh.
Thẩm Lãng nói:
- Ngươi đã từng theo ta kiếm tiền phải không?
Những kẻ từng cướp bóc có đặc điểm giống như đã từng ăn thịt người, tròng mắt đều đỏ ngầu. Bởi vậy, Thẩm Lãng chỉ cần liếc mắt một cái liền nhận ra, người này hẳn là từng ở trong đội ngũ cướp bóc của hắn trước đó.
Khuôn mặt người đàn ông kia co giật một hồi.
Thẩm Lãng bèn hỏi:
- Nếu đã kiếm được tiền, hơn nữa còn trốn thoát khỏi sự truy sát của họ Tô, vì sao không đi sống yên lành, ngược lại lại đến gây rối vậy?
Người đàn ông kia khuôn mặt co giật một hồi.
- Có người dùng tiền thuê ngươi đến đây? - Thẩm Lãng bèn hỏi.
- Không có.
Thẩm Lãng lại hỏi:
- Vậy vì sao lại làm vậy?
Ánh mắt của người đàn ông kia lộ ra một chút hung ác, vẫn không trả lời.
Thẩm Lãng nói:
- Hiểu rồi, chính là muốn tìm ta gây phiền phức, tìm ta báo thù đúng không?
Đúng rồi!
Lúc đó Thẩm Lãng mang theo bọn họ đi cướp bóc kiếm tiền, đến thời khắc mấu chốt lại vứt bỏ bọn họ ở ngoài quận thành Bạch Dạ, để bọn họ bị quân đội họ Tô truy sát.
Tuy rằng họ Tô giết bọn chúng, nhưng chuyện đó cũng chẳng khiến bọn chúng căm ghét Thẩm Lãng.
Hận Thẩm Lãng lừa gạt bọn chúng, lợi dụng bọn chúng, không mở cửa thành cho bọn chúng vào quận Bạch Dạ cướp bóc. Không sai, bọn chúng không hận họ Tô, ngược lại hận Thẩm Lãng dẫn bọn chúng đi kiếm tiền.
Thẩm Lãng nhận ra, những kẻ vừa rồi xông lên trước nhất, ném đá về phía hắn cũng chính là những tên đạo tặc may mắn còn sống sót.
Bây giờ đã bắt được hơn trăm người.
Thẩm Lãng vén quần áo bọn họ lên, phát hiện bên trong có dao găm, có ống thổi phi tiêu, có thạch tín.
Đúng là có chuẩn bị mà đến.
Thật sự muốn giết Thẩm Lãng.
Thẩm Lãng cười nói:
- Lợi hại, lợi hại! Thật đúng là muốn đến tìm ta báo thù hả?
- Hoan nghênh, hoan nghênh!
- Nếu đã đến báo thù, vậy sẽ phải gánh chịu hậu quả của việc báo thù thất bại. Các ngươi đến giết ta, vậy ta phải còn sống, không thể vì các ngươi khoác thân phận bình dân mà bỏ qua cho các ngươi đúng không?
Tiếp đó, Thẩm Lãng ra lệnh một tiếng:
- Giết hết đi!
Sau khi nghe khẩu lệnh này.
Đám võ sĩ Khương quốc giơ đao lên, liền muốn chém giết hơn trăm tên cướp còn sống sót này.
- Chúng ta tới! - Hàm Nô và các nữ tráng sĩ tiến lên, giơ tay chém xuống.
Lập tức, giết sạch hơn trăm bạo dân này.
Ở đây rất nhiều người sợ đến mức tè ra quần.
Thật không ngờ Thẩm Lãng cứ như vậy mà giết người ngay trước mặt dân chúng.
Những người này tuy rằng đã từng là đạo tặc, nhưng ít nhất bây giờ cũng xem như là...
Cổ họng của mấy nghìn dân chúng như có một làn gió lạnh buốt thổi đến, khiến cả người tê cóng.
Thẩm Lãng nhìn mấy nghìn dân chúng này, chậm rãi nói:
- Quận Bạch Dạ bị cướp bóc, bị giết hơn một vạn người, các ngươi thấy đó là do võ sĩ Khương quốc gây ra?
Mấy nghìn dân chúng không dám trả lời.
- Nói đi. - Thẩm Lãng nói.
- Chính là võ sĩ Khương quốc gây ra, chúng ta thấy rất rõ ràng. - Một người trong đó hô lớn:
- Ngươi dẫn đầu đại quân Khương quốc nhập cảnh, đánh bại đại quân họ Tô, không trả nổi quân phí, cho nên để cho bọn họ khắp nơi cướp bóc giết người.
Thẩm Lãng vẫy tay nói:
- Ngươi đi ra.
Người kia co rụt lại vào trong đám người.
- Ngươi muốn làm gì? Ta là dân chúng, dám làm không dám để cho người ta nói sao?
Thẩm Lãng vung tay lên.
Vũ Liệt xông lên rất nhanh, một tay lôi kẻ vừa nói ra.
Là một người đọc sách.
Thẩm Lãng nói:
- Người đọc sách hả? Có công danh à?
Tên thư sinh nói:
- Bất tài tầm thường, mới có công danh tú tài.
Trong lời nói của tên này đầy kiêu ngạo, bởi vì Thẩm Lãng không có công danh chân chính, ngay cả tú tài cũng không có, thân phận cử nhân của hắn cũng là do ban cho.
Thẩm Lãng nói:
- Vậy mở to mắt chó của ngươi nhìn rõ ràng xem, võ sĩ Khương quốc hình dạng thế nào? Có cờ Điểu Lang, chính là người Khương quốc à? Xem cho rõ!
Kỳ thực người Khương quốc và người Việt quốc rất dễ phân biệt.
Khương quốc là vùng cao nguyên, hơn nữa sống bằng chăn nuôi, cho nên da của họ sau khi phơi dưới ánh mặt trời quá lâu thì từ đỏ chuyển thành đen.
Thậm chí ngũ quan trên khuôn mặt cũng khác nhau rất lớn.
- Đã nhìn ra chưa! - Thẩm Lãng nói:
- Nhìn thấy rõ ràng chưa, đây là võ sĩ Khương quốc, từng người một vừa đen vừa đỏ, vừa đô vừa lùn vừa xấu, còn chân vòng kiềng.
Nghe những lời này, đám võ sĩ Khương quốc trợn mắt nhìn.
Mẹ kiếp, thằng tiểu bạch kiểm này có ý gì hả?
Chúng ta đánh trận cho ngươi, vậy mà ngươi lại bêu xấu chúng ta như vậy à?
Ánh mắt của Thẩm Lãng đảo qua bọn họ một cái.
Lập tức, cổ của những tên võ sĩ Khương quốc này co rụt lại.
Không sai, chúng ta là vừa đen vừa đỏ, vừa đô vừa lùn vừa xấu, còn chân vòng kiềng.
Kẻ tiểu bạch kiểm trước mắt này cũng có thể dẫn phát cơn giận của thần linh, giết chết mấy vạn người Khương quốc, vua Khương Arutai chính là bị hắn giết chết.
Không thể trêu vào, không thể trêu vào.
Thẩm Lãng hướng tên tú tài kia nói:
- Nhìn ra được chưa? Hãy nhớ lại cho kỹ, Khương binh lúc trước đốt giết cướp giật rốt cuộc là thật hay giả?
Tên tú tài nhắm mắt không nói.
Thẩm Lãng hỏi:
- Nói đi, lúc trước Khương binh đốt giết cướp giật là thật hay giả?
Tên tú tài nói:
- Ai biết? Bây giờ đồ đao ở trong tay ngươi, nói thế nào mà chẳng phải do ngươi?
Thẩm Lãng nheo mắt lại:
- Hóa ra trong lòng ngươi đã hiểu rõ, lại cố ý giả bộ hồ đồ, chính là muốn đổ tiếng oan lên đầu ta, vậy được, ta thành toàn ngươi! Để chứng minh lời của ngươi là đúng, ta cũng chỉ có thể bất đắc dĩ.
Dao găm của Thẩm Lãng trực tiếp đâm vào ngực tên tú tài.
Mọi người thét kinh hãi.
Tên tú tài trào máu miệng, nhìn Thẩm Lãng không dám tin.
Đây... đây là kẻ điên à?
Thẩm Lãng nói:
- Dư nghiệt của họ Tô, giết bao nhiêu cũng không thành vấn đề!
Ánh mắt của Thẩm Lãng nhìn về phía mấy nghìn dân chúng, cười nói:
- Các ngươi có vài người thật sự ngu ngốc, có vài người cũng đang giả bộ ngốc, có vài người là đục nước béo cò.
- Vậy ta ở đây nói một lần, lần trước võ sĩ Khương quốc đốt giết cướp giật, cướp bóc bốn thành, chém giết hơn vạn người, chuyện này không có liên quan gì đến ta, là có người giả mạo võ sĩ Khương quốc cướp bóc chém giết, không có liên quan gì đến ta, các ngươi đều đã nghe rõ chưa?
Thẩm Lãng hô to.
Lập tức, trong đám mấy nghìn dân chúng có tiếng nói lớn lên:
- Ngươi dùng cái gì để chứng minh? Ngươi có chứng cớ gì chứng minh là không liên quan đến ngươi? Rõ ràng chính là ngươi làm, bây giờ muốn ngụy biện, muộn rồi.
Thẩm Lãng chỉ tay nói:
- Kẻ vừa nói chuyện, đi ra!
Lập tức, mấy nghìn dân chúng trong đó im lặng không một tiếng động.
Người kia ẩn mình trong đám đông không lên tiếng, trong lòng cười nhạt không ngớt.
Ta giấu trong đám người, ngươi có thể làm gì ta?
Luật pháp chẳng lẽ không bao giờ trách đám đông sao?
Tiểu bạch kiểm ngu ngốc.
Thẩm Lãng chỉ vào một hướng trong đám người:
- Kẻ kia sẽ ở chỗ đó, những người xung quanh muốn tố giác, hãy chỉ hắn ra đi.
Không ai chỉ ra và xác nhận.
Đám người ngược lại càng thêm sát vào nhau, che chắn kẻ kia vào chính giữa.
- Thú vị, thú vị… - Thẩm Lãng mỉm cười nói:
- Các ngươi dù cho biết chuyện đốt giết cướp giật không có liên quan gì đến ta, vẫn muốn đối địch với ta, vẫn trong lòng căm thù ta? Bởi vì thù hận của các ngươi cần một chỗ để trút giận đúng không?
- Được rồi, không tố giác, vậy thì bắt hết toàn bộ nhóm người ở khu vực đó vậy.
- Bắt!
Thẩm Lãng ra lệnh một tiếng.
Mấy trăm tên võ sĩ vọt vào, bắt hết mấy chục người ở khu vực đó.
Trong phút chốc, trong đám người quỷ khóc sói gào, khóc trời đập đất.
- Giết hết sẽ không sai đâu. - Thẩm Lãng nói:
- Toàn bộ giết sạch đi!
Nghe những lời này!
Lập tức mấy chục người toàn bộ chỉ hướng về một người.
- Là hắn, là hắn, kẻ mới vừa nói chính là hắn!
Lập tức bị tố giác ra.
Người kia lập tức bị bắt đi ra.
Thẩm Lãng nói:
- Người của Lương Vĩnh Niên à? Người của Trịnh Đà? Người của họ Tô? Tại đây châm ngòi thổi gió? Nhưng mà không thành vấn đề!
- Chặt ngang người hắn đi!
Một lát sau, người này bị chặt ngang.
Toàn trường lại có mấy người sợ đến mức tè ra quần.
Thẩm Lãng nhìn mấy chục người bị bắt ra.
Đưa qua một thước gỗ, đánh vào mặt của mỗi một người.
- Bốp bốp...
Đánh cho mỗi người khóe miệng chảy máu.
- Bây giờ, không ai gián đoạn ta nói chuyện, hiện tại không còn ai dị nghị nữa chứ? - Thẩm Lãng nói.
Mấy nghìn người co rúm lại, hoàn toàn không dám hó hé.
- Ta mới vừa nói Khương binh lúc trước đốt giết cướp giật không có liên quan gì đến ta, các ngươi cảm thấy ta biện giải, là cố xóa tội!
- Sai rồi! Đây là bởi vì chuyện ta chưa từng làm, ai cũng đừng hòng đổ lên đầu ta.
- Lúc trước chưa từng làm, thế nhưng ngày hôm nay ta làm! Ta không chỉ giết sạch các ngươi mà còn đánh cho thành dư nghiệt họ Tô.
- Đều nói làm quan không vì dân làm chủ, không bằng về nhà bán khoai lang.
Thẩm Lãng lấy ra quan ấn, vừa nhìn vừa thưởng thức:
- Thế nhưng chức quan này ta có thể không làm, cái nhân tâm vô dụng này ta không thèm để ý. Sống chết của đám người các ngươi, ta cũng không quan tâm. Đám ngu ngốc các ngươi muốn làm gì thì làm? Muốn đi kinh đô cáo ngự hình, cũng đều không sao cả.
- Ta tới hành tỉnh Thiên Tây là để báo thù, là để diệt họ Tô. Cái gì giúp đỡ chính nghĩa, cái gì là làm chủ cho dân, cái gì ngăn cơn sóng dữ, công lao gì, ta hết thảy không quan tâm.
- Trong lòng các ngươi nguyền rủa ta? Không sao cả! Thế nhưng ai dám đến trêu chọc ta, ta mặc kệ các ngươi là ai, ta mặc kệ các ngươi đáng thương đến cỡ nào, ta đều có thể giết chết hết sạch, sau đó cho các ngươi thành dư nghiệt họ Tô.
- Đương nhiên con dân thành Trấn Viễn đã từng cùng ta kề vai chiến đấu, ta sẽ thiện đãi bọn họ một chút.
- Còn các ngươi, chết hết ta cũng sẽ không một chút nhíu mày.
- Ta là Thẩm Lãng, người ở rể phủ Hầu tước Huyền Vũ, người có cái cổ đủ cứng, hoan nghênh đến tìm ta báo thù!
- Bây giờ nếu như không muốn chết, làm ơn hãy tránh đường ra, nếu bị giết chết thì chớ có trách ta trong danh sách lại thêm mấy người họ Tô dư nghiệt.
- Ba, hai, một!
Nghe những lời này, mấy nghìn người ở đây im lặng lùi lại.
- Ngu ngốc… - Thẩm Lãng một lần nữa phóng người lên ngựa, cất giọng coi thường, hoàn toàn không thấy mấy ngàn đôi mắt tràn đầy địch ý.
Thẩm Lãng xoay người hướng Trung đô đốc hành tỉnh Thiên Tây Lương Vĩnh Niên nói:
- Lương đại nhân, chúng ta trở về đi.
Lương Vĩnh Niên che tai, chỉ vào Thẩm Lãng lạnh lùng nói:
- Thẩm Lãng, ngươi xong rồi, ngươi xong rồi! Ngươi dẫn đầu kỵ binh Khương quốc tiến đánh quan quân Việt quốc, tương đương mưu phản, ngươi xong rồi!
Tiếp đó, Lương Vĩnh Niên run rẩy nói:
- Thẩm Lãng, ngươi, ngươi làm cái gì?
Thẩm Lãng nói:
- Không có gì, sợ ngài đi không nhanh, giúp ngài một tay.
Lương Vĩnh Niên hoảng sợ phát hiện, trên cổ của mình có thêm một sợi dây thừng.
Một đầu của sợi dây nằm trong tay Thẩm Lãng.
Dắt Lương Vĩnh Niên hoàn toàn như dắt chó vậy.
Ngay từ đầu tốc độ còn không nhanh, Lương Vĩnh Niên miễn cưỡng còn có thể đuổi kịp.
Thế nhưng về sau, tốc độ Thẩm Lãng càng lúc càng nhanh.
Lương Vĩnh Niên cũng không đuổi kịp, cả người té ngã trên đất, tiếp đó rõ ràng bị kéo lê trên mặt đất.
Giá, giá, giá!
Thẩm Lãng ra sức thúc giục chiến mã.
Thân thể Trung đô đốc hành tỉnh Thiên Tây Lương Vĩnh Niên liền bị kéo lê trên mặt đất.
Quần áo nhanh chóng bị mài rách, da thịt trên người xây xát, máu tươi nhễ nhại.
- A... A... A...
Lương Vĩnh Niên phát ra tiếng hét thảm vô cùng thê lương, cả người hồn phi phách tán.
- Thẩm Lãng, tha cho ta đi, tha cho ta đi!
- Ta khai, ta khai, là Trịnh Đà, là kỵ binh của Trịnh Đà giả trang thành binh sĩ Khương quốc đốt giết cướp giật khắp nơi.
- Hắn còn giết hơn một vạn dân chúng vô tội, giết dân thường để lập công giả.
- Bởi vì chúng ta dễ dàng chiếm lĩnh phủ Hầu tước Trấn Viễn, hoàn toàn không có chiến đấu, cho nên cần giả bộ chiến đấu kịch liệt để biểu hiện giả dối, chúng ta báo cáo đã chém giết tám nghìn đại quân họ Tô, cho nên cần rất nhiều đầu người, vì vậy mới giết dân thường để lập công giả, tiếp đó vu oan lên đầu ngươi!
Vì sống sót, Lương Vĩnh Niên kêu rất lớn tiếng.
Thẩm Lãng dừng chiến mã, hướng về phía mấy nghìn dân chúng phía sau nói:
- Bây giờ các ngươi nghe rõ chưa?
Đều nghe được!
Chân tướng đã rõ ràng.
Kẻ giết dân chúng vô tội là Trịnh Đà, chứ không phải Thẩm Lãng.
Thế nhưng mấy nghìn dân chúng nhìn về phía Thẩm Lãng vẫn tràn đầy thù hận, cừu hận thấu xương.
Thẩm Lãng cũng biết đó là kết quả này.
Bởi vì từ lâu, dân chúng cũng không cần chân tướng, bọn họ cần một mục tiêu để phát tiết sự căm ghét.
Lương Vĩnh Niên đối với bọn họ ôn hòa, Trịnh Đà thì bọn họ lại chưa từng thấy qua, hơn nữa Trịnh Đà vì thu mua nhân tâm, còn lấy phần lương thực trong phủ Hầu tước Trấn Viễn phân phát cho con dân quận Bạch Dạ.
Nhưng bọn họ từng gặp Thẩm Lãng.
Hơn nữa Thẩm Lãng vênh váo tự đắc, ngạo mạn vô cùng, điều này hoàn toàn đâm nhói lòng tự trọng của bọn họ.
Cho nên mặc dù bây giờ Lương Vĩnh Niên nhận tội, rằng giết dân thường để lập công giả và điên cuồng cướp bóc chính là ông ta cùng Trịnh Đà.
Nhưng trong lòng những người này, vẫn sẽ đổ tội lỗi này lên đầu Thẩm Lãng.
Không có lý do gì.
Cũng là bởi vì bọn họ hận Thẩm Lãng.
Đây là lòng người.
Trong lòng của đám người tầng lớp dưới cùng, người nào nói với bọn họ lời êm tai, người đó chính là người tốt.
Mà Thẩm Lãng một bộ vênh váo tự đắc, lạnh lùng vô tình, đây tuyệt đối là người xấu, tuyệt đối là loại quan xấu.
Thẩm Lãng đã sớm nhìn thấu, cho nên hắn chẳng có hứng thú gì với việc làm quan.
Cách sống phiền muộn thế này, vẫn nên giao cho những người như Trương Xung làm thì hơn.
- Ngu xuẩn!
Thẩm Lãng lại mắng một câu.
Tiếp đó tăng tốc điên cuồng!
- A... A... A...
Lập tức lại truyền đến tiếng kêu thảm thiết vô cùng thê lương của Lương Vĩnh Niên.
Sau mấy chục dặm!
Lương Vĩnh Niên đã không kêu thảm nữa, bởi vì từ bắp đùi trở xuống đã bị mài mất toàn bộ.
Sau nửa canh giờ!
Hai nghìn kỵ binh của Thẩm Lãng xông vào bên trong thành Trấn Viễn.
Mà lúc này, từ eo trở xuống của Lương Vĩnh Niên đã bị mài mất.
Ông ta cũng đã sớm tắt thở.
Thẩm Lãng hỏi:
- Người nhà của Lương Vĩnh Niên ở thành Trấn Viễn à?
Vũ Liệt đáp:
- Ở đó, hai đứa con trai, một người em, tám cháu trai.
Thẩm Lãng nói:
- Có dấu vết tội ác gì không?
Vũ Liệt nói:
- Quả thực tội ác chồng chất, những chuyện giả mạo kỵ binh Khương quốc đốt giết cướp đoạt, mấy người này đều có phần.
Thẩm Lãng nói:
- Vậy giết sạch bọn họ đi, tiếp đó đưa xác đến phủ Hầu tước Trấn Viễn, đưa cho Trịnh Đà!
- Vâng!
Sau nửa canh giờ!
Tất cả người nhà của Lương Vĩnh Niên ở thành Trấn Viễn toàn bộ bị giết.
Cộng thêm đám xác của mấy nghìn quân ô hợp của Lương Vĩnh Niên, trang bị đầy đủ mấy xe ngựa, đưa về phía phủ Hầu tước Trấn Viễn!
Thẩm Lãng nói:
- Quân đội nghỉ ngơi một chút, sau đó phát binh đến phủ Hầu tước Trấn Viễn.
Vũ Liệt cất giọng run rẩy:
- Công tử, chúng ta muốn tiến đánh phủ Hầu tước Trấn Viễn?
Thẩm Lãng gật đầu nói:
- Đúng vậy.
Vũ Liệt nói:
- Thế nhưng chúng ta đã diệt Tô Nan toàn tộc, đã hoàn thành công việc.
Thẩm Lãng nói:
- Bản thân ta tới cũng không muốn gây sự với Trịnh Đà, con gái của ông ta Trịnh Hồng Tuyến dù sao cũng là vợ của Kim Hối, sẽ có quốc quân thu thập ông ta. Nhưng ta không trêu chọc ông ta, hắn lại chủ động đến hại ta? Ông ta đây là ép, ép ta diệt toàn quân và cả nhà của ông ta thì có.
Nếu như Ban Nhược tông sư ở đây, nàng sẽ khẳng định biết vì sao Thẩm Lãng lại có nhiều kẻ thù như vậy.
Vũ Liệt nói:
- Công tử, Trịnh Đà có chừng hai vạn đại quân, hơn nữa phủ Hầu tước Trấn Viễn hiểm trở vô cùng, phòng thủ kiên cố.
Thẩm Lãng nói:
- Yên tâm, ta lúc nào đánh nhau mà không nắm chắc phần thắng. Ta đã nói muốn tiêu diệt Trịnh Đà, liền nhất định sẽ diệt!
- Nếu muốn bình định hành tỉnh Thiên Tây, liền đơn giản rửa cho sạch!
....
Trong phủ Hầu tước Trấn Viễn.
Trịnh Đà hoàn toàn kinh ngạc sững sờ.
Trước mặt của ông ta có hơn một nghìn xác chết.
Ở giữa chính là Trung đô đốc hành tỉnh Thiên Tây Lương Vĩnh Niên, còn có cả nhà ông ta.
Tử trạng của Lương Vĩnh Niên vô cùng thảm, từ eo trở xuống toàn bộ bị mài mất.
Rõ ràng chính là bị kéo chết.
Trịnh Đà không khỏi cảm thấy da đầu tê dại từng đợt.
- Thẩm Lãng là một kẻ điên à? Kẻ điên à?
Trung đô đốc hành tỉnh Thiên Tây, nói giết là giết.
Đại quan viên cấp bậc thế này, dù cho trước kia ông ta cùng Tô Nan cấu kết, nhưng chung quy không có ý định phản bội.
Đừng nói đến cái chức quan nhỏ xíu như hạt mè của Thẩm Lãng, ngay cả Trương Xung, thậm chí con của quốc quân đến, cũng không dám dễ dàng giết chết.
Loại quan viên cấp bậc như Lương Vĩnh Niên chỉ có quốc quân mới có thể giết.
Kết quả, Thẩm Lãng rõ ràng kéo chết ông ta.
Không chỉ có như thế, còn gần như giết sạch mấy nghìn quân của Lương Vĩnh Niên.
Mang theo quân đội Khương quốc tàn sát quân đội Việt quốc?
Cái này... Đây là kiểu hành động gì?
Bị điên thật sao?
Cái này tương đương với mưu phản.
Trên thế giới này còn có người điên cuồng như vậy à?
Trong suy nghĩ của Trịnh Đà, Thẩm Lãng lập được công lao khổng lồ này, nhất định là sẽ ra sức giữ lấy.
Cho nên một khi bị hắt nước bẩn, phản ứng đầu tiên của hắn là lập tức tiến vào kinh đô hướng quốc quân biện bạch, ra sức chứng minh sự trong sạch của mình.
Thế nhưng loại chuyện này có thế nào cũng không thể trong sạch được, nhảy vào Nộ Giang cũng rửa không sạch.
Thật không ngờ Thẩm Lãng chẳng những không lập tức vào kinh đô biện giải, mà lại trực tiếp đại khai sát giới.
Đây... đây là chó điên à?
Bị bệnh dại sao?
Trịnh Đà nhịn không được bèn hỏi:
- Tại sao vậy? Tên này làm sao thế? Hắn bị ta vu oan hãm hại, hắn nên nghĩ biện pháp đi kinh đô nhờ quan hệ, rửa sạch tội danh của mình mới đúng chứ.
Trịnh Long cũng nghĩ mãi không ra.
- Phụ thân, chuyện này không phải vừa vặn sao? Thẩm Lãng càng tìm đường chết, đối với chúng ta càng có lợi.
Như thế.
Thẩm Lãng điên cuồng tìm đường chết đến nước này, quả thực không có thuốc nào cứu được.
Lúc đầu Trịnh Đà cảm thấy lần này mình sẽ gặp phiền toái, cuối cùng lúc đó họ Tô làm phản, Trịnh Đà chẳng những không toàn lực bình định, ngược lại cùng họ Tô phối hợp diễn trò, gần như hại chết Trương Xung.
Hơn nữa Thẩm Lãng còn tiêu diệt chủ lực họ Tô, lập được công trạng lớn.
Không ngờ Thẩm Lãng lại chủ động tìm đường chết, lại phạm vào tội lớn ngập trời.
Vậy thì, công đầu tiêu diệt họ Tô liền do Trịnh Đà độc hưởng.
- Ha ha ha, rõ ràng phải cảm kích Thẩm Lãng, điên cuồng mà tìm đường chết như thế, lần này chẳng những không có công lao, ngược lại có tội lớn ngập trời.
- Đại quân Khương quốc ở quận Bạch Dạ đốt giết cướp giật, tàn sát hơn vạn người, chuyện này lúc đầu hắn còn có không gian để cãi lại. Hiện tại hắn lại công nhiên giết người, công nhiên tiến đánh quân đội nước Việt, công nhiên chém giết Đại đô đốc hành tỉnh Thiên Tây, tội của hắn ai cũng rửa không sạch.
- Kẻ này xong đời rồi, kẻ này xong đời rồi!
- Chờ xem, tuyết rơi vậy tấu chương tố cáo sẽ hoàn toàn bao phủ hắn, toàn bộ văn võ bá quan triều đình đều có thể ăn tươi nuốt sống hắn.
- Tiểu tặc Thẩm Lãng, cám ơn ngươi đã thành toàn, cái công trạng lớn này, lại thuộc về một mình Trịnh Đà ta đây.
Con trai Trịnh Long nói:
- Phụ thân, Thẩm Lãng cầm nhiều thi thể như vậy ném tới trước mặt chúng ta, cái này có phải khiêu khích hay không? Hắn chỉ có hai nghìn người, mà chúng ta có hai vạn người, chi bằng nhân cơ hội này giết hắn luôn một thể.
Ánh mắt Trịnh Đà lóe lên, có vẻ đặc biệt động lòng.
Quân đội mình gấp mười lần Thẩm Lãng, tiến đánh dưới thành Trấn Viễn hẳn không có vấn đề gì.
Thẩm Lãng dùng Khương quân mưu phản, Bình Tây Bá tước ta đây mượn cơ hội diệt ngay, danh chính ngôn thuận, là cơ hội tốt phi thường.
Giết tên tiểu súc sinh này, giải mối hận trong lòng của ta.
Thế nhưng do dự một lúc lâu, Trịnh Đà vẫn lắc đầu bác bỏ cái đề nghị đặc biệt động lòng người thế này.
Bởi vì Khương quốc khoảng cách quá gần, Thẩm Lãng vừa chết, nói không chừng nữ vương Khương quốc liền dẫn đầu mấy vạn đại quân đến đây báo thù.
Hơn nữa hai vạn đại quân trong tay Trịnh Đà vô cùng quý giá, là gốc rễ để sống yên phận.
- Bất kể là Thái tử, hay là Tam vương tử đều muốn giải quyết Thẩm Lãng, tiếp theo cả triều văn võ sẽ đối với Thẩm Lãng kêu đánh kêu giết, không cần phải chúng ta ra tay!
- Chúng ta cứ ngồi yên xem tên tiểu súc sinh Thẩm Lãng này tự chịu diệt vong đi!
Trịnh Đà đi tới cửa sổ, ngắm nhìn mười mấy dặm bên ngoài thành Trấn Viễn.
Phủ Hầu tước Trấn Viễn quá tuyệt vời, cao cao tại thượng, quan sát chúng sinh.
Tô Nan, cám ơn tòa thành của ngươi, từ nay về sau ta liền chiếm lấy.
Cái tòa thành này chính là của Trịnh Đà ta đây, đất đai dưới tòa thành, cũng chính là của Trịnh Đà ta đây.
Nhưng mà!
Sáng sớm hôm sau!
Trịnh Đà nhận được tin tức kinh người vô cùng chấn động.
Thẩm Lãng dẫn đầu hai nghìn kỵ binh, đến tiến đánh phủ Hầu tước Trấn Viễn.
Lập tức, Trịnh Đà thực sự muốn điên rồi.
Ông ta cảm thấy bản thân xuất hiện ảo giác.
Rốt cuộc là ta điên rồi? Hay là Thẩm Lãng điên rồi?
Hoặc là thế giới này điên rồi?
Thẩm Lãng mới vừa giết Trung đô đốc hành tỉnh Thiên Tây Lương Vĩnh Niên, lại giết mấy nghìn quan quân.
Hôm nay, lại tới tiến đánh phủ Hầu tước Trấn Viễn?
Dùng hai nghìn kỵ binh để tiến đánh?
Trịnh Đà ta đây ở trong tòa thành này, chính là có ước chừng hai vạn đại quân?
Hơn nữa toàn bộ thành đều ở trên núi cao, phòng thủ kiên cố, dễ thủ khó công.
Thẩm Lãng ngươi đây là bị nhũn não hay sao, tự tìm đường chết à?
Thẩm Lãng ngươi ngu xuẩn thế sao?
Rõ ràng thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại xông vào!
Tên súc sinh Thẩm Lãng ngươi nếu muốn chết, vậy ta sẽ thành toàn ngươi!
...
Bên phía kinh đô loạn rồi.
Đầu tiên là tin chiến thắng chấn động trời đất truyền đến.
Thái tử nhận được tin chiến thắng, chủ lực họ Tô toàn quân hủy diệt, Thẩm Lãng lập được công trạng lớn.
Nhưng Thái tử đè lại không phát ra, mà là để người ta đưa đến phòng tuyến phía bắc cho quốc quân.
Nhưng ngay sau đó tấu chương của Trịnh Đà đến.
Trịnh Đà cùng Lương Vĩnh Niên lại dẹp xong phủ Hầu tước Trấn Viễn, Tô Nan bỏ chạy Tây Vực.
Nói cách khác, lúc trước họ Tô phản loạn kinh thiên động địa, cứ như vậy hoàn toàn được dẹp yên?
Trịnh Đà cùng Lương Vĩnh Niên đưa mật thư cho Thái tử, bày tỏ ý thần phục.
Thế nhưng, Thái tử vẫn đè lại không phát ra, đưa đến quốc quân phía bắc.
Nhưng Thái tử cố bưng bít cũng vô ích.
Trịnh Đà cùng Lương Vĩnh Niên phái mười mấy đội nhân mã, điên cuồng tuyên truyền khắp nơi.
Hành tỉnh Thiên Tây đại thắng.
Trịnh Đà cùng Lương Vĩnh Niên đại quân công phá phủ Hầu tước Trấn Viễn, họ Tô phản loạn hoàn toàn dẹp loạn.
Bá tước Trịnh Đà cùng Tô Nan đại chiến mấy ngày mấy đêm, chém đầu hơn vạn người.
Bá tước Trịnh Đà dốc hết tâm huyết, xung phong đi đầu, cuối cùng trong vòng một tháng dẹp loạn phản loạn họ Tô, lập được công trạng lớn như thế.
Liên quân Tô Nan bảy tám vạn, Bá tước Trịnh Đà chỉ có hai vạn đại quân.
Bá tước Trịnh Đà lấy ít địch nhiều lại đại thắng toàn diện.
Bá tước Trịnh Đà thật không hổ danh quân thần Việt quốc của ta!
Dưới sự thúc đẩy cố tình.
Toàn bộ kinh đô đều hoàn toàn sôi trào.
Vô số dân chúng đều trên đường phố chúc mừng thắng lợi vĩ đại này.
Rất nhiều quán rượu cũng tham gia góp vui, miễn phí bán rượu nửa ngày.
Trường thái học, Quốc Tử Giám học trò đều xuất động, đi tới trước hoàng cung, là Bá tước Trịnh Đà xin công.
Dưới sự thúc đẩy cố tình.
Trịnh Đà trở thành cột chống trời bình định phản loạn, trở thành rường cột nước nhà vì Việt quốc ngăn cơn sóng dữ.
Vô số thi từ ca phú xuất hiện.
Gần như toàn bộ hoa khôi, đều ở đây ngâm xướng thơ ca ngợi quân thần Trịnh Đà.
Còn Thẩm Lãng cùng Trương Xung, những người chân chính lập công, hoàn toàn chẳng có ai để mắt đến.
Tại sao lại có loại cục diện này?
Cố tình dẫn dắt là một mặt, nhưng không phải nguyên nhân chủ yếu, Trịnh Đà ở kinh đô cũng không nổi tiếng đến vậy.
Mấu chốt là những thứ khiến dân chúng mù quáng tin theo.
Còn có một loạt người đọc sách ngây thơ ấu trĩ.
Cộng thêm một đám hoa khôi mỗi ngày muốn nổi danh, muốn tham gia góp vui, muốn tỏa sáng.
Đám gọi là hoa khôi phần lớn không phải kỹ nữ nhưng lại quá mức giống kỹ nữ, mỗi ngày vắt hết óc cũng muốn nổi tiếng, tuyệt đối không chịu buông tha bất kỳ một cơ hội nào.
Đám người kia một khi xào nấu tin tức.
Dân chúng có thể biết cái gì, đương nhiên cũng theo ồn ào lên, lập tức tâng bốc Trịnh Đà cùng Lương Vĩnh Niên lên tận trời.
Cho nên Trịnh Đà lập tức liền trở thành một đời quân thần Việt quốc, trở thành công thần lớn nhất dẹp loạn họ Tô.
Đương nhiên, phương diện này còn có một nguyên nhân then chốt.
Thái tử ngồi xem!
Gã không thúc đẩy, thế nhưng cũng không áp chế Trịnh Đà lẫn lộn.
Công lao này cho Trịnh Đà, cuối cùng so với cho Thẩm Lãng còn tốt hơn.
Ngay sau đó!
Lại một tin tức càng thêm kinh dị truyền đến.
Thẩm Lãng dẫn Khương binh nhập cảnh, đốt giết cướp giật dân chúng quận Bạch Dạ, tàn sát hơn vạn người.
Đầu người lăn long lóc, toàn bộ quận Bạch Dạ mười nhà hết chín sạch trơn.
Vô số con cái mất mẹ.
Rất nhiều cha mẹ mất con.
Quận Bạch Dạ từng nhà đều ở đây đưa tang, từng nhà đều tuyệt vọng khóc lóc đau khổ.
Tình cảnh này, vô cùng thê thảm.
Trong nháy mắt, tình cảm quần chúng phẫn nộ.
Vô số người kêu đánh kêu giết Thẩm Lãng.
Quốc tặc!
Gian tặc của quốc gia.
Việt gian lớn nhất!
Nhưng mà, kinh đô nhất định sẽ không bình tĩnh.
Tiếp theo một tin tức càng kinh dị hơn truyền đến.
Thẩm Lãng tàn nhẫn giết chết Trung đô đốc hành tỉnh Thiên Tây Lương Vĩnh Niên, dẫn đầu Khương binh tàn sát quan quân hành tỉnh Thiên Tây.
Trong nháy mắt.
Toàn bộ người kinh đô đều choáng váng.
Thẩm Lãng, đây là muốn mưu phản à?
Tên này bị điên thật sao?
Chuyện này, đã dám chọc giận trời xanh.
Đã vượt qua phạm trù Thái tử xử trí, gã vội đưa vô số tấu chương tố cáo đến phía bắc, để quốc quân toàn quyền quyết định.
......
Phòng tuyến phía Bắc!
Ninh Nguyên Hiến nhận được từng tấu chương.
Tô Nan bỏ chạy.
Trịnh Đà cùng Lương Vĩnh Niên chiến đấu kịch liệt mấy ngày mấy đêm, dẹp xong phủ Hầu tước Trấn Viễn.
Thẩm Lãng dẫn Khương binh tàn sát dân chúng.
Thẩm Lãng giết Lương Vĩnh Niên, tàn sát mấy nghìn quan quân hành tỉnh Thiên Tây.
Đầu quốc quân Ninh Nguyên Hiến gần như muốn nổ tung.
Ông lập tức sẽ phải cùng Ngô vương đàm phán, đúng ngay thời khắc quan trọng nhất.
Bây giờ lại gây ra nhiều chuyện như vậy.
Bởi vì chủ lực họ Tô bị diệt, đại quân nước Sở lúc đầu lập tức hành quân lặng lẽ, chuẩn bị đình chiến.
Kết quả bây giờ hành tỉnh Thiên Tây, quận Bạch Dạ lại đại loạn.
Thế là đại quân nước Sở lại rục rịch, lại một lần nữa cùng Tây quân họ Xung bạo phát vài lần chiến đấu quy mô nhỏ.
Mấy người Ngự sử trẻ ở Ngự Sử Đài nhiệt huyết sôi trào.
Thái tử mặc kệ, bọn họ sẽ đến hành cung phía bắc, đi tới trước mặt quốc quân.
Quỳ gối ngoài hành cung, ra sức dập đầu hô to.
- Bệ hạ, thần tố cáo Thẩm Lãng!
- Bệ hạ, thần tố cáo Thẩm Lãng đại nghịch bất đạo.
- Bệ hạ, Thẩm Lãng phạm mười ba điều tội lớn.
- Bệ hạ, Thẩm Lãng dẫn Khương binh nhập cảnh, đốt giết cướp giật dân chúng Việt quốc của ta, phạm tội tày trời. Hắn vô lý đánh chết Trung đô đốc hành tỉnh Thiên Tây, tàn sát quan quân Việt quốc của ta, tương đương mưu phản.
- Thần xin bệ hạ, lập tức điều động Hắc Thủy Đài, lùng bắt Thẩm Lãng, xử phạt mức cao nhất theo pháp luật, lăng trì xử tử!
- Bệ hạ, không giết Thẩm Lãng, không đủ để làm nguôi lòng dân!
- Bệ hạ, bọn thần vì vạn dân chờ lệnh, Thẩm Lãng này, phải giết!
Cuối cùng.
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến nổi giận.
Ông gào rú lớn tiếng:
- Lão cẩu, đi, lôi những tên bên ngoài kia vào, giết, giết cho ta!
- Đánh chết tươi cho ta!
- Đánh chết toàn bộ, nếu đánh không chết, thì ngươi sẽ bị hỏi tội!