272. Chương 272: Quốc quân kén rể Thẩm Lãng? Sắc phong Trấn Viễn Bá!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 272: Quốc quân kén rể Thẩm Lãng? Sắc phong Trấn Viễn Bá!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 272 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dù là nước Ngô hay nước Việt, cũng không thể vì lời nói mà định tội được.
Còn nhớ lần trước, viên Ngự Sử Trung thừa vô cùng bạo gan đã công khai vạch trần chuyện tình cảm của Thẩm Lãng và công chúa Ninh Diễm, khiến công chúa Ninh Diễm bị giam lỏng ở Tông Chính Tự cho đến tận bây giờ vẫn chưa được thả.
Đây hoàn toàn là một cái tát thẳng vào mặt hoàng thất.
Thế nhưng viên Ngự Sử Trung thừa đó không bị định tội vì chuyện này, mà sau đó bị gán tội tham ô rồi xử lý.
Ngự Sử Đài dường như sinh ra đã có quyền lực này, cái quyền được tùy ý chỉ trích người khác.
Nếu như vì tố cáo người khác mà bị đánh, nếu không chết hoặc tàn phế, thì xin chúc mừng, ngươi sẽ trở nên nổi tiếng, được mọi người tung hô, sẽ trở thành thần tượng trong giới quan trường.
Trong số các Ngự sử trẻ tuổi này, có lẽ có người vì lòng phẫn uất, vì đau lòng trước cái chết của muôn dân.
Nhưng phần lớn hơn là muốn nổi tiếng.
Muốn nhanh chóng nổi như cồn.
Theo bọn họ, việc này căn bản không có bất kỳ nguy hiểm nào.
Thẩm Lãng đã phạm phải tội tày trời đó rồi.
Tuy rằng hắn đã lập công lớn, tiêu diệt chủ lực phản quân họ Tô.
Thế nhưng hắn lại dẫn kỵ binh nước Khương nhập cảnh, đây chính là một tội danh cực lớn, một tai họa trăm năm trước vẫn còn sờ sờ trước mắt.
Huống chi loạn lạc ở hành tỉnh Thiên Tây đã được bình định, cũng là lúc nên 'tháo cối giết lừa' (*).
(*) Tá ma sát lư: Nghĩa đen là chỉ con lừa trở nên vô dụng sau khi đã tháo cái cối đá nên phải giết. Câu thành ngữ có nghĩa tương tự là qua cầu rút ván, ăn cháo đá bát…
Cái tên Thẩm Lãng này công khai giết Trung Đô Đốc hành tỉnh Thiên Tây, tấn công quan quân triều đình, đây chẳng phải là tự tìm đường chết sao?
Thẩm Lãng ngươi đã tự mình dâng đầu đến trước mặt chúng ta, nếu chúng ta không giết, chẳng phải là phụ lòng mong đợi sao?
Vì thế, những Ngự sử trẻ tuổi này liền vọt tới hành cung phía bắc, quyết tâm phải giết Thẩm Lãng!
Vậy mà lúc này, lại có một đám võ sĩ hùng hổ xông tới, một tay đè các Ngự sử trẻ tuổi xuống, trực tiếp lột quần.
Vung gậy lên, chuẩn bị đánh.
Các Ngự sử trẻ tuổi hết hồn, tiếp đó hét lớn:
- Bệ hạ, chúng thần làm theo ý nguyện của muôn dân!
- Bệ hạ không thể tin lời kẻ gian nịnh!
- Các vị đồng liêu, chúng ta đọc sách mười năm chính là vì hôm nay.
- Chúng ta thà chết, cũng phải tru diệt quốc tặc Thẩm Lãng!
- Vì thiên hạ thái bình, vì công lý của muôn dân... A...
Các Ngự sử này còn tưởng rằng chẳng qua chỉ là đánh bằng roi, vẫn chỉ là đình trượng mà thôi, cho nên mượn cơ hội điên cuồng hô khẩu hiệu.
Nhưng thật không ngờ, nhát gậy này giáng xuống, hoàn toàn không giống họ tưởng tượng.
- Rắc rắc...
Một trượng đánh xuống.
Toàn bộ xương chậu lập tức nát bấy.
Trượng thứ hai giáng xuống, xương đùi gãy.
Trượng thứ ba đập xuống, xương sống, xương hông gãy rời, toàn bộ phần eo trở xuống hoàn toàn mất cảm giác.
Trong nháy mắt, các Ngự sử trẻ tuổi này không khỏi hồn xiêu phách lạc.
- Bệ hạ tha mạng!
- Bệ hạ tha mạng, tha mạng...
- Bệ hạ, chúng thần sai rồi.
Đại thái giám Lê Chuẩn lạnh lùng, khẽ phất tay.
Cây gậy trong tay lập tức đập mạnh vào đầu tên Ngự sử trẻ.
Hắn lập tức mất mạng!
Cả không gian tĩnh lặng không một tiếng động!
Lê Chuẩn phất tay, thi thể bốn tên Ngự sử trẻ bị lôi ra ngoài như những con chó chết!
...
- Bệ hạ, đánh chết rồi!
- Ừ. - Ninh Nguyên Hiến bưng một chén bánh trôi bọc nếp ăn từ từ.
Sau khi bốn tên Ngự sử trẻ bị đánh chết, ông cũng không còn tức giận như trước nữa.
Cả người ông cũng trở nên bình tĩnh hơn.
Với tư cách một quân vương, ông đã chứng kiến quá nhiều chuyện như thế này.
Toàn bộ triều đình, thậm chí toàn bộ thiên hạ đều là như vậy.
Đại đa số con người đều là những kẻ ngu dốt, hạng người chỉ thấy lợi trước mắt.
Chỉ là hành động của bọn họ quá vụng về, mới khiến người ta nổi cơn thịnh nộ.
- Cái tên Thẩm Lãng này cũng đáng đánh, đáng đánh... - Quốc quân Ninh Nguyên Hiến nói:
- Con người này chính là quá mức ngạo mạn, cái từ đó phải nói thế nào nhỉ? Gần như là ngu xuẩn thì phải?
Lê Chuẩn phất tay.
Sử quan lui ra ngoài, vì tiếp theo là chuyện riêng tư, không tiện công khai.
Lê Chuẩn đáp:
- Từ đó là 'ngu ngốc'.
- Đúng, chính là cái từ này. - Quốc quân nói:
- Tên khốn Thẩm Lãng này quá ngạo mạn, Lương Vạn Niên là một kẻ ngu, tội đáng chết vạn lần, nhưng hắn không thể dễ dàng tha thứ một chút sao? Tại sao lại phải giết ngay trước mặt mọi người như thế? Hơn nữa còn giết sạch mấy nghìn quân lính phế thải của Lương Vạn Niên. Người khác vu oan hắn, hắn ngay cả một lời biện bạch cũng không thèm, trực tiếp giết người, còn làm ra vẻ 'ta muốn làm thế đấy thì sao?' Tên khốn kiếp này quá kiêu ngạo.
Lê Chuẩn cười nói:
- Nhưng cũng chính vì thế mà giải quyết một phiền phức cho Bệ hạ rồi, Bệ hạ cũng không cần đau đầu nghĩ cách giết Lương Vạn Niên nữa.
Ninh Nguyên Hiến cười lạnh:
- Ta sẽ đau đầu vì hắn ư? Cái loại chó má như Lương Vạn Niên, Trẫm nhắm mắt cũng có thể giết được.
Tiếp tục, Ninh Nguyên Hiến lại ăn vài miếng bánh nếp.
- Bây giờ được rồi, bản thân Trẫm vốn định phong thưởng tên khốn kiếp này, giờ lại chẳng cần phong thưởng, về đến đây còn muốn đánh mấy roi. Không có ý chỉ của Trẫm mà đã đi giết quan lớn biên giới, sai lầm cực kỳ. - Ninh Nguyên Hiến nói:
- Bổ sung cho hắn một ý chỉ đi, nói là phụng ý chỉ của Trẫm mà giết Lương Vạn Niên.
Lê Chuẩn khom người đáp:
- Vâng.
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Nhưng mà thằng nhãi này có lẽ cũng sẽ không cảm kích Trẫm, hắn căn bản cũng chẳng muốn được phong thưởng gì cả.
Lê Chuẩn đáp:
- Có lẽ vậy, hắn đã nói rằng, hắn đến hành tỉnh Thiên Tây là để báo thù, để diệt tộc họ Tô, chứ không phải vì lập công danh sự nghiệp.
- Khốn kiếp, nói năng thật vô liêm sỉ! - Ninh Nguyên Hiến cầm chén canh quay một vòng tròn rồi đặt lại trên bàn:
- Trẫm phong thưởng mà hắn chẳng thèm để ý chút nào, thật là lợi hại, thật là bản lĩnh!
Khi nói đến câu này, Ninh Nguyên Hiến không khỏi hơi giận.
Thẩm Lãng thiên tài như vậy, thứ thúc đẩy hắn chỉ là báo thù rửa hận, công danh lợi lộc chẳng chút nào thu hút được hắn, ở rể phủ Hầu tước Huyền Vũ mà đắc ý đến mức chẳng có ý định tiến thân gì cả.
Lê Chuẩn nói:
- Bệ hạ, bây giờ còn có những lời gièm pha lan tràn, nói trước kia Tô Nan độc chiếm ngoại giao nước Khương, kết quả lại mưu phản. Bây giờ Thẩm Lãng không chỉ độc chiếm ngoại giao nước Khương, thậm chí toàn bộ quân đội nước Khương đều phải nghe hắn điều khiển, cho nên dã tâm của hắn e rằng còn lớn hơn.
- Ha ha ha... - Ninh Nguyên Hiến cười ha ha, giống như nghe được trò cười hoang đường nhất thế gian vậy.
Lời như vậy quả thực chẳng đúng chút nào.
- Tên khốn kiếp này mà có dã tâm thì có khi còn tốt, người khác Trẫm còn sợ có dã tâm, chứ thằng nhãi này Trẫm chỉ tiếc 'rèn sắt không thành thép'. - Ninh Nguyên Hiến nói:
- Hạ chỉ để tên khốn kiếp này mau chóng trở về đi, trước tiên không nên trêu chọc Trịnh Đà. Đây không phải Lương Vạn Niên, Trịnh Đà đã chiếm giữ phủ Hầu tước Trấn Viễn, trong tay có hai vạn đại quân, vô cùng khó đối phó, Trẫm phải từ từ mà tính toán.
- Việc cấp bách nhất chính là trước tiên phải bình định hoàn toàn hành tỉnh Thiên Tây để nước Sở hoàn toàn mất đi hy vọng, sau đó sẽ đàm phán với nước Ngô.
- Bảo thằng nhãi Thẩm Lãng mau trở về, đừng để hắn chịu thiệt hại thật sự.
Lê Chuẩn nói:
- Vậy thanh danh của hắn thì sao?
Bây giờ danh tiếng của Thẩm Lãng có thể nói là bị ngàn người lên án, vô số người kêu đánh kêu giết.
Ninh Nguyên Hiến hỏi:
- Tên khốn kiếp này sẽ để ý đến thanh danh của mình sao?
Nghe những lời này, Lê Chuẩn gật đầu.
Một tên tra nam lén lút đến lầu xanh, kết quả lại quá nhát gan, khiến vô số người chê bai bản lĩnh trên giường của hắn, vậy mà hắn còn quan tâm danh tiếng sao?
Sẽ không!
Mặt hắn còn dày hơn tường thành.
Ninh Nguyên Hiến bỗng nhiên hỏi:
- Lê Chuẩn, ngươi cảm thấy nếu như Ninh Diễm ly hôn xong xuôi, gả cho Thẩm Lãng có được không?
Đại thái giám Lê Chuẩn lập tức cúi đầu ủ rũ đáp:
- Nô tài không dám nói.
Ninh Nguyên Hiến phất tay nói:
- Thôi bỏ đi, không nói chuyện này nữa! Hạ chỉ cho thằng nhãi Thẩm Lãng mau về, Trịnh Đà cứ giao cho Trẫm đối phó.
- Vâng! - Lê Chuẩn nói.
Nhưng mà vào lúc này, một võ sĩ Hắc Thủy Đài vội vã chạy vào.
- Bệ hạ, trưởng công chúa Ninh Khiết mật tấu!
Quốc quân không khỏi kinh ngạc, tại sao lại có mật tấu? Hơn nữa lại là hai phong.
Mở ra lá thư đầu tiên.
Quốc quân không khỏi chấn động, đọc nội dung trên đó mà không dám tin.
Sau khi chủ lực họ Tô thất bại vào ngày thứ hai, Tô Nan dẫn toàn tộc trốn về phía Tây Vực. Thẩm Lãng sau hai mươi lăm canh giờ đã dẫn đầu kỵ binh nước Khương truy kích, nhưng không đuổi kịp.
Thế nhưng Thẩm Lãng lợi dụng lòng tham của Tô Nan, dùng vàng của cung vua nước Khương làm mồi nhử khiến Tô Nan sập bẫy.
Cả gia tộc họ Tô bị Thẩm Lãng giết sạch, tất cả đầu người đều đã được vận chuyển đến.
Họ Tô diệt tộc!
Đọc đi đọc lại.
Quốc quân thực sự kinh hãi.
Tô Nan chạy thoát, ông đương nhiên tiếc nuối.
Hơn nữa, Ninh Nguyên Hiến là người rõ nhất bản lĩnh của lão tặc Tô Nan, nếu để Tô Nan quật khởi ở Tây Vực, vậy thì hậu họa trong tương lai sẽ không nhỏ.
Thế nhưng các nước Tây Vực, hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát.
Thật không ngờ, cả gia tộc họ Tô lại thực sự bị Thẩm Lãng tiêu diệt sạch sẽ.
Quốc quân gần như rất khó tưởng tượng, trận quyết đấu đỉnh cao giữa Thẩm Lãng và Tô Nan cuối cùng đã diễn ra như thế nào.
Nhưng chắc chắn vô cùng đặc sắc.
Cho đến nay, toàn là tin tức xấu thay phiên nhau đến.
Tin tức tốt rất khó đến liên tục.
Thật không ngờ chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, lại nhận được hai tin tức cực kỳ tốt.
Thằng nhãi Thẩm Lãng này.
Thật đúng là lợi hại, quả thực lợi hại vô biên vô hạn.
Tiếp theo, Ninh Nguyên Hiến lại mở một phong mật tấu khác.
Lần này, ông lại bị dọa đến run người.
Thẩm Lãng dẫn đầu hai nghìn kỵ binh nước Khương, tấn công phủ Hầu tước Trấn Viễn, tấn công Trịnh Đà.
Trong phút chốc, toàn bộ da đầu Ninh Nguyên Hiến tê dại.
Thằng nhãi này thật sự bị điên sao?
Phủ Hầu tước Trấn Viễn phòng thủ kiên cố, vạn người khó có thể công phá.
Trịnh Đà ở bên trong có chừng hai vạn đại quân.
Trịnh Đà cũng không phải loại phế vật như Lương Vĩnh Niên. Địa vị hôm nay của ông ta tuy không thể tách rời sự đề bạt của Ninh Nguyên Hiến, nhưng cũng là do ông ta một đao một thương chém giết mà có được.
Hơn nữa quân đội dưới trướng ông ta cũng là Tây quân tinh nhuệ thực sự, loại quân đội phế thải như Lương Vĩnh Niên càng không thể sánh bằng.
Do Trịnh Đà phòng thủ phủ Hầu tước Trấn Viễn, đừng nói hai nghìn người, dù cho hai vạn người, năm vạn người, thậm chí tám vạn người cũng không thể công phá.
Tòa thành phủ Hầu tước Trấn Viễn là một trong những thành lũy khó công chiếm nhất thiên hạ.
Thẩm Lãng dùng hai nghìn người tấn công, xét thế nào cũng là tự tìm đường chết.
Tên khốn kiếp này điên rồi.
Tên khốn kiếp này dùng thì rõ ràng rất tốt, nhưng... hoàn toàn không thể quản được.
- Thằng nhãi này không thể cho Trẫm yên tĩnh mấy ngày sao? Chẳng phải Trẫm đã nói rồi sao, Trịnh Đà cứ giao cho Trẫm đối phó. - Ninh Nguyên Hiến giận dữ.
Lê Chuẩn không khỏi liếc nhìn một cái, sau đó đáp lời:
- Bệ hạ, Thẩm công tử có lẽ cũng muốn 'làm một mẻ, khỏe suốt đời', hoàn toàn giải quyết cục diện hỗn loạn ở hành tỉnh Thiên Tây. Đại quân Tô Nan đã bị hủy diệt xong xuôi, Trịnh Đà liền trở thành nhân tố bất ổn duy nhất.
Ninh Nguyên Hiến run rẩy:
- Quá mạo hiểm, quá mạo hiểm. Lúc trước mạo hiểm là bất đắc dĩ, mấu chốt là bây giờ đại cục đã định, tại sao còn muốn bất chấp mạo hiểm lớn như vậy? Trịnh Đà thực sự sẽ giết hắn, tin rằng thủ đoạn của Trịnh Đà rất độc ác, nhất định sẽ mượn cơ hội này giết hắn!
Lê Chuẩn nói:
- Bệ hạ quan tâm quá nhiều sẽ bị rối loạn. Tô Nan lợi hại như vậy còn không giết được Thẩm công tử, Trịnh Đà dù có lợi hại hơn nữa cũng thua kém Tô Nan mà.
Ninh Nguyên Hiến tức giận đến toàn thân run.
Rõ ràng đại cục đã định, vậy mà lại tự nhiên đâm ngang.
- Dùng tốc độ nhanh nhất hạ chỉ cho Trịnh Đà, sắc phong hắn làm Trấn Viễn Bá. - Ninh Nguyên Hiến nói:
- Trước tiên ổn định hắn, sau đó để thằng nhãi Thẩm Lãng này chạy về, cục diện tốt như vậy không cần mạo hiểm.
Lê Chuẩn run lên.
Trấn Viễn Bá, tước vị này sẽ khiến Trịnh Đà có vô số suy nghĩ.
Trịnh Đà vốn là Bình Tây Bá, là quý tộc kiểu mới, không giống dạng gia tộc có đất phong, cũng không có tư quân.
Mà Trấn Viễn Bá, chính là phong hào của Tô Nan trước đây, Trấn Viễn Hầu.
Trịnh Đà sẽ nghĩ, Quốc quân đây là có ý gì?
Đây là muốn ta chiếm lấy, muốn sắc phong lãnh địa của gia tộc họ Tô cho ta sao?
Mấu chốt là Trịnh Đà vô cùng khao khát điều này.
Dù cho biết Ninh Nguyên Hiến có ẩn ý khác, ông ta vẫn sẽ mắc câu, bởi đây là khao khát tận đáy lòng của ông ta.
Lê Chuẩn hạ giọng nói:
- Bệ hạ, ý chỉ này đến phủ Hầu tước Trấn Viễn nhanh nhất cũng cần năm ngày, đến lúc đó có thể đã muộn. Thẩm công tử lợi hại như vậy, sẽ không đánh một trận chiến mà không chuẩn bị kỹ càng.
Ninh Nguyên Hiến nổi giận nói:
- Tên khốn kiếp này, một khắc trước có thể mang đến cho Trẫm bao nhiêu bất ngờ, một khắc sau lại có thể khiến Trẫm hoảng sợ bấy nhiêu. Cục diện quá tốt, cần gì phải mạo hiểm? Hắn sao có năng lực lớn như vậy, không nên dùng hai nghìn người đi đánh phủ Hầu tước Trấn Viễn? Nhỡ thất bại thì sao? Chết thì...
- Mau truyền chỉ, truyền chỉ...
Ninh Nguyên Hiến vung bút, đã nghĩ ra ý chỉ sắc phong Trịnh Đà làm Trấn Viễn Bá.
Tiếp đó, ông lại viết cho Thẩm Lãng một ý chỉ khác, chỉ có vỏn vẹn ba chữ: 'Chạy về đi!'
- Nhanh lên, dùng tốc độ nhanh nhất đưa đến phủ Hầu tước Trấn Viễn đi, trong vòng năm ngày phải đến nơi. Chậm một canh giờ, ta sẽ lấy đầu các ngươi!
Võ sĩ Hắc Thủy Đài dập đầu đáp:
- Vâng.
Lê Chuẩn dùng tốc độ nhanh nhất, niêm phong hai phần mật chỉ bằng sáp, đóng ấn, sau đó giao cho võ sĩ Hắc Thủy Đài.
Tên võ sĩ Hắc Thủy Đài kia vội vã chạy đi.
Kế tiếp, toàn bộ Hắc Thủy Đài phải vận dụng tất cả nhân lực và vũ lực, dùng tốc độ nhanh nhất để đưa ý chỉ đến.
Ninh Nguyên Hiến giận dữ, đạp đổ chén bánh trôi bọc nếp còn chưa ăn xong, còn đạp thêm mấy cú.
- Sau khi tên khốn Thẩm Lãng này quay về, giam hắn lại cho ta, để hắn tỉnh táo bớt gây tai họa đi!
- Khả năng gây họa của hắn từ đâu mà ra? Đây mà nói là con trai nông dân sao, quỷ mới tin!
- Trịnh Đà đáng chết, đáng chết, đáng chết!
Lê Chuẩn tiến lên, lặng lẽ thu dọn những mảnh chén vỡ!
Trong lòng ông thở dài.
Tính cách của chủ tử, ông là người rõ ràng hơn ai hết.
Tuy ông là người vô cùng trung thành, nhưng từ tận đáy lòng, ông vẫn cho rằng vị Bệ hạ này thực sự cay nghiệt, thiếu tình cảm, đừng nói những người khác, ngay cả con ruột cũng không quá quan tâm.
Những người mà vị Quốc quân này thực sự yêu thương cũng chỉ có một số ít người như Biện phi, Thái tử, Tam Vương tử, công chúa Ninh Hàn.
Công chúa Ninh Diễm cũng là vì trong lòng hổ thẹn, cho nên mới có sự cảm thông và dung túng nàng mà thôi.
Hôm nay Ninh Nguyên Hiến đã thực sự quan tâm Thẩm Lãng sao.
Bằng không, với tính cách của ông ta làm sao lại chịu nhượng bộ Trịnh Đà?
Trong lòng ông ta hận không thể phanh thây xẻ thịt Trịnh Đà thành muôn mảnh, kết quả vì Thẩm Lãng, lại phải cố gắng cắn răng phong Trịnh Đà làm Trấn Viễn Bá, chính là để ổn định Trịnh Đà, không cho hắn ra tay độc ác với Thẩm Lãng.
Mối quan hệ giữa người với người, thật đúng là duyên phận.
Thích thì thích vô cùng, ghét thì cũng ghét vô cùng.
Trương Xung lập công lao lớn như vậy, trong lòng Quốc quân vô cùng cảm động, thế nhưng khi đại chiến quận thành Bạch Dạ kết thúc, sự quan tâm của Quốc quân đối với Trương Xung liền có phần phai nhạt.
Mặc dù trong ý chỉ vẫn thể hiện sự thân thiết với Trương Xung, nhưng Lê Chuẩn vẫn có thể cảm nhận được suy nghĩ của Quốc quân đã thay đổi.
Mà Lê Chuẩn cũng thấy rõ ràng.
Vị Bệ hạ này rõ ràng khi quan tâm đến ai đó sẽ bị rối loạn.
Thẩm công tử là người vô cùng gian xảo như vậy, không có mười phần chắc chắn, hắn làm sao dám đi đánh Trịnh Đà kia chứ?
Nghe thì rất hoang đường.
Thẩm Lãng chỉ có hai nghìn người, tấn công hai vạn quân của Trịnh Đà, hơn nữa còn có một tòa phủ Hầu tước Trấn Viễn kiên cố không thể phá vỡ.
Nhưng Thẩm công tử là dạng người quỷ quyệt như vậy, còn có chuyện gì mà hắn không làm được sao?