Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 273: Ân điển của Quốc vương và tai họa ập đến Trịnh Đà
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 273 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Có nên giết Thẩm Lãng hay không?
Trịnh Đà rơi vào lưỡng lự trong chốc lát.
Đương nhiên không phải không nỡ giết, cũng không phải không dám giết.
Mấu chốt là hậu quả sau khi giết chết.
Hậu quả trong nước Việt thì ông không quá bận tâm.
Ông ta cảm thấy Quốc quân hoàn toàn là kẻ cay nghiệt và vô tình, loại người như Thẩm Lãng muốn giết lúc nào chẳng được.
Điều cốt yếu hiện tại là trước tình thế đã bị bôi nhọ, Thẩm Lãng dẫn kỵ binh Khương quốc nhập cảnh tàn sát dân chúng. Dù chuyện này là vu oan, nhưng ván đã đóng thuyền, dù nhảy xuống biển cũng khó rửa sạch.
Hơn nữa Thẩm Lãng công khai giết Trung đô đốc hành tỉnh Thiên Tây là Lương Vạn Niên, chuyện này là sự thật rành rành, chẳng khác nào mưu phản.
Mà Trịnh Đà trở thành công thần lớn nhất trong công cuộc dẹp loạn họ Tô, đối mặt loại loạn thần tặc tử như Thẩm Lãng thì phải làm gì?
Đương nhiên là lập tức xử chém.
Hậu quả đáng sợ duy nhất chính là sự phẫn nộ của Khương quốc.
Trịnh Đà nghe nói, Nữ vương Khương quốc hiện nay là vợ của người anh em Thẩm Lãng.
Nhưng Trịnh Đà cảm thấy chuyện này là giả. Tên tiểu bạch kiểm Thẩm Lãng này vừa đẹp trai vừa vô sỉ như vậy, chắc chắn có tư tình với Nữ vương Khương quốc. Còn người anh em kia hẳn là một kẻ ngu si, có đàn bà nào thèm để ý chứ, nên trên đầu mọc sừng cũng chẳng lạ.
Nếu như Thẩm Lãng biết ông ta có cái ý nghĩ này, chắc chắn sẽ cắt luôn cái miệng chó đó.
Mà Arunana biết ông ta nghĩ thế này, chắc chắn sẽ lột da ông ta ra làm trống.
Cái loại tiểu bạch kiểm như Thẩm Lãng, tuy rằng hiện giờ ta miễn cưỡng xem hắn là người nhà. Thế nhưng bảo hắn với ta có tư tình ư? Tiểu bạch kiểm này chẳng khác gì một cọng giá, Arunana ta đây sẽ để ý đến hắn kia à?
Arunana ta đây yêu chính là loại nam tử hán đội trời đạp đất giống Đại Ngốc vậy.
Trịnh Đà cảm thấy nếu như mình giết Thẩm Lãng, Nữ vương Khương quốc chắc chắn sẽ điên cuồng trả thù.
Đến lúc đó mấy vạn đại quân Khương quốc sẽ điên cuồng sang đánh giết.
Thế nhưng...
Điều này cũng chưa chắc là chuyện xấu.
Đầu tiên, Khương quốc là một dân tộc du mục cao nguyên, kỵ binh đặc biệt dũng mãnh thiện chiến, nhưng công thành thì rất tệ.
Mà Trấn Viễn Hầu phủ này xây trên núi, chỉ có một con đường dẫn vào cửa thành, dù cho mười vạn đại quân cũng không thể triển khai được.
Cho nên đại quân Khương quốc muốn công phá Trấn Viễn Hầu phủ hoàn toàn là chuyện viển vông.
Nhưng cho đến lúc này, Trịnh Đà ngược lại sẽ trở thành một anh hùng dân tộc chống lại dị tộc xâm lấn. Ông ta càng có lý do chiếm lĩnh Trấn Viễn Hầu phủ, thậm chí toàn bộ quận Bạch Dạ.
Vì chống lại Khương quốc xâm lấn, Quốc quân dù không muốn cũng phải thừa nhận quyền thống trị của Trịnh Đà với toàn bộ quận Bạch Dạ.
Quan trọng nhất là chỉ cần Thiên Tây hành tỉnh duy trì đại loạn, như vậy nước Ngô cùng nước Sở cũng sẽ không lui binh thỏa hiệp, Việt quốc từ đầu đến cuối ở vào trong nguy cơ to lớn.
Cho đến lúc này, Trịnh Đà liền đầu cơ trục lợi, hoàn toàn có thể thay thế Tô Nan.
Thậm chí, ông ta có thể có lãnh địa còn lớn hơn, nhiều quân đội hơn so với Tô Nan, trở thành đại quân phiệt hạng ba ở Việt quốc, sau họ Biện và họ Xung.
Đến lúc này mới là cuộc sống đỉnh phong, Trịnh Đà có thể hô phong hoán vũ.
Đến khi Việt quốc trời long đất lở, gia tộc họ Trịnh chưa chắc không thể tự lập, trở thành một chư hầu mới của Đại Viêm vương triều.
Cho nên giết Thẩm Lãng, hoàn toàn là lợi nhiều hơn hại!
Vậy giết!
Quyết định xong xuôi, Trịnh Đà hạ lệnh cùng Thẩm Lãng khai chiến.
Toàn quân tập kết, chiến đấu bùng nổ!
...
Thẩm Lãng cùng Trịnh Đà đã đánh ba ngày!
Thế nhưng trận chiến này khiến người ta tức điên.
Tên súc sinh Thẩm Lãng này căn bản không hề tiến đánh Trấn Viễn Hầu phủ, mà là đóng quân ở giao lộ vào Trấn Viễn Hầu phủ.
Khoảng cách tường thành ước chừng hai dặm.
Chính là hai nghìn quân đội, mỗi ngày đều ở đó khiêu khích quân đội Trịnh Đà.
Giống như mấy ả lầu xanh mời gọi đàn ông độc thân vậy.
- Đại gia, lại đây, lại đây, tới chơi...
Trịnh Đà điều động quân đội xông ra.
Nhưng quỷ quái ở chỗ, địa thế phía trước Trấn Viễn Hầu phủ quá hiểm yếu.
Đại quân căn bản là không thể triển khai được.
Ngươi phái một trăm, một nghìn người, một vạn người thì kết quả cũng giống nhau.
Tối đa hơn một trăm người đang chiến đấu, phía sau đều đứng xem.
Quân đội của tên súc sinh Thẩm Lãng này chỉ chặn ở giao lộ.
Kỵ binh Khương quốc cưỡi ngựa bắn cung rất lợi hại, hơn nữa Thẩm Lãng đặt hàng xưởng chế tạo của họ Kim đóng những cây cung mạnh mẽ, cách từ xa cũng có thể gây sát thương to lớn cho quân đội của Trịnh Đà.
Cung tên bắn xong xuôi, sẽ đánh giáp lá cà, chém lẫn nhau.
Mấy chục nữ tráng sĩ siêu cấp dưới trướng Vũ Liệt mặc giáp nặng, tay cầm chiến đao thép, ngăn ở giao lộ, uy lực vô hạn.
Trịnh Đà có hai vạn đại quân, nhưng ở cái chỗ chật hẹp này căn bản là không thể triển khai được.
Liên tục chiến đấu kịch liệt ba ngày ba đêm.
Thẩm Lãng thương vong cực ít, còn Trịnh Đà đã thiệt hại hơn ba trăm người.
Dù Trịnh Đà có ưu thế lớn về binh lực nhưng trận chiến này thực sự ức chế đến phát điên.
...
Bên trong Trấn Viễn Hầu phủ, mấy trăm người thợ đang tháo dỡ máy bắn đá.
Tô Nan lợi hại, xây toàn bộ tòa thành phòng thủ kiên cố, đặt mấy chục máy bắn đá trên tường thành, hơn nữa còn là máy bắn đá cỡ lớn, có thể bắn xa hơn sáu trăm mét.
Trịnh Đà thực sự bị chiến thuật buồn nôn của Thẩm Lãng phá hỏng kế hoạch, cho nên quyết định tháo mười cỗ máy bắn đá khổng lồ, muốn đập chết quân đội của Thẩm Lãng.
Cái máy bắn đá này hoặc là dùng để công thành, hoặc dùng để tiêu diệt quân địch quy mô lớn.
Bây giờ Trịnh Đà lại muốn dùng mười máy bắn đá cỡ lớn tiêu diệt hai ngàn người của Thẩm Lãng.
Như vậy sẽ có hiệu quả sao?
Thật đúng là sẽ có hiệu quả, bởi vì địa thế Trấn Viễn Hầu phủ như gài bẫy.
Toàn bộ phía trước tòa thành chỉ có một con đường, hai ngàn người Thẩm Lãng ngăn ở giao lộ đã chật chội đến mức chưa từng thấy.
Chỉ cần trúng một tảng đạn đá, tuyệt đối tổn thất nặng nề.
Chỉ có điều, việc tháo dỡ những máy bắn đá này rất tốn sức, sau khi tháo ra còn phải lắp ráp lại một lần nữa.
Trịnh Long rống to:
- Còn bao lâu nữa, còn bao lâu nữa hả?
Công tượng nói:
- Nhanh, nhanh, còn năm sáu ngày nữa, là có thể tháo dỡ hoàn tất.
Con của Trịnh Đà, Trịnh Long giận dữ:
- Lại còn phải năm sáu ngày, các ngươi cũng không có ăn cơm à?
Tên cặn bã Thẩm Lãng mang theo hai nghìn kỵ binh, ngăn ở giao lộ, mỗi ngày đều diễu võ dương oai, thực sự khiến người ta tức muốn sôi máu.
Trịnh Long lúc nào cũng nhớ muốn lột da rút gân hắn.
Chỉ cần có máy bắn đá liên tục nã đạn về giao lộ này, dù không thể đập chết quân của Thẩm Lãng cũng có thể dễ dàng đoạt lại giao lộ.
Chiếm lấy giao lộ này xong xuôi, đại quân sẽ từng bước siết chặt, dồn quân Thẩm Lãng ra khỏi con đường tiến vào Trấn Viễn Hầu phủ, đẩy họ ra gò đất trống. Khi đó hai vạn đại quân có thể chém giết toàn bộ hai nghìn quân của tên Thẩm Lãng cặn bã này.
Chỉ cần có máy bắn đá, trên một trăm đại lực sĩ mặc giáp nặng của tên Thẩm Lãng cặn bã cũng không có bất kỳ tác dụng nào.
Thợ cả nói:
- Thế tử, những máy bắn đá này thoạt nhìn rất to nhưng vô cùng phức tạp, một khi tháo ra nhất định phải cẩn thận, không thể phá hỏng bất kỳ cấu trúc gì, bằng không sẽ ảnh hưởng đến uy lực của nó.
Trịnh Long nói:
- Được rồi, được rồi, năm sáu ngày thì năm sáu ngày.
Đừng nói năm sáu ngày, chỉ cần có thể lột da rút gân tên tiểu súc sinh Thẩm Lãng này, mười ngày nửa tháng cũng có thể chờ được.
Chỉ sợ Nữ vương Khương quốc sẽ chi viện thêm quân.
Nhưng mà tên cặn bã Thẩm Lãng này bây giờ quá thỏa mãn, rung đùi đắc ý, căn bản sẽ không có bất kỳ ý kiến thêm quân nào.
...
Thẩm Lãng cùng Trịnh Đà khai chiến ngày thứ tám!
Mật chỉ của Quốc quân được đưa đến, người truyền chỉ chính là Trưởng công chúa "Ninh Không Cứng".
Nàng bây giờ đối với Thẩm Lãng vừa tràn đầy kính nể, nhưng đồng thời nhìn mặt đã thấy ghét.
Thẩm Lãng vừa thấy được nàng, cảm nhận của hắn tựa như thấy miếng thịt đông cứng mấy năm trong tủ lạnh, chẳng có hứng thú chút nào.
Ninh Khiết mỗi lần nhìn thấy hắn, nàng cảm nhận mùi cặn bã của hắn càng ngày càng nồng, càng ngày càng khó chịu.
- Bệ hạ đưa ý chỉ cho ngươi.
"Ninh Không Cứng" cũng không đọc, trực tiếp vứt mật chỉ của Quốc quân cho hắn.
Thẩm Lãng vừa mở ra đọc, phía trên viết ba chữ đằng đằng sát khí:
Chạy về đi!
Trưởng công chúa Ninh Khiết liếc Thẩm Lãng một cái, tiếp đó tiến vào bên trong Trấn Viễn Hầu phủ đi về phía Trịnh Đà tuyên chỉ.
...
Trịnh Đà dùng lễ nghi chưa từng có nghênh tiếp Trưởng công chúa Ninh Khiết đến.
So với bất kỳ thần tử nào còn kính cẩn nghe lời hơn.
- Trưởng công chúa điện hạ, Chủ thượng bây giờ mỗi tối ngủ lúc nào ạ?
- Mỗi bữa cơm Chủ thượng vẫn ăn hai bát sao? Có ăn hết không ạ?
- Chủ thượng vẫn thích đọc sách đêm sao? Không tốt cho mắt đâu.
Trịnh Đà quỳ trên mặt đất, vừa nói vừa rơi lệ, ông ta không gọi Bệ hạ, mà xưng là Chủ thượng.
Bởi vì ông ta hoàn toàn là tâm phúc tuyệt đối được Ninh Nguyên Hiến cất nhắc. Hai mươi mấy năm trước, khi toàn bộ võ tướng đều đi theo Ninh Nguyên Vũ, Trịnh Đà cũng đã quy phục Ninh Nguyên Hiến.
Cho nên ông ta tự cho rằng quan hệ của mình và Ninh Nguyên Hiến chẳng giống như những kẻ khác.
- Lần cuối cùng thần gặp mặt Chủ thượng là vào năm kia. Năm ngoái, khi Thái hậu đại thọ, thần đã cố gắng chạy về, thế nhưng Bệ hạ có chỉ lệnh cho thần không được tự ý rời đi, thế là thần chỉ có thể ở Bạch Dạ Quan từ xa chúc Thái hậu phúc thọ an khang, giang sơn của Chủ thượng vững bền.
- Gần ba năm chưa từng thấy mặt của Chủ thượng, thần thực sự rất nhớ người.
- Cũng không biết Chủ thượng có ốm yếu hay không, nhưng mà thần chắc cũng chỉ là quá lo lắng thôi, mỗi năm đều thấy Chủ thượng trẻ hơn tuổi thật, lúc nào cũng uy vũ phấn chấn.
Trịnh Đà vừa nhắc đến đây liền đầy xúc động, hơn nữa vừa nói vừa khóc.
Ông ta là dũng tướng võ công cao cường, một trong những nhân vật cốt cán thứ hai trong quân đội.
Thế nhưng gào khóc như vậy khiến người ta không quen.
"Ninh Không Cứng" tức khắc cảm thấy tràn đầy khó chịu.
Đối mặt Thẩm Lãng, nàng cũng khó chịu lắm, bởi mùi cặn bã của Thẩm Lãng quá nồng, như thể đến gần trong vòng ba mét sẽ bị lột truồng, bị hắn làm nhục.
Mà sự khó chịu khi đối mặt Trịnh Đà là cảm giác buồn nôn, muốn nôn thốc nôn tháo mọi thứ trong bụng ra.
Ninh Khiết trước mặt Thẩm Lãng chẳng cần che giấu chút nào, thế nhưng trước Trịnh Đà cũng phải cố gắng che giấu.
- Bình Tây Bá có lòng. - Trưởng công chúa Ninh Khiết nói:
- Bệ hạ hỏi, vết thương nghiêm trọng của ngài lúc trước thế nào rồi, gần đây có khá hơn chưa?
Trịnh Đà không nói hai lời, trực tiếp kéo áo mình, lộ ra những vết thương chằng chịt.
Mỗi một vết thương đều chưa lành hẳn, nhìn qua quả thực khiến người ta giật mình.
Vị Bình Tây Bá này rõ ràng là một kẻ tàn nhẫn, đến cả bản thân cũng không tha.
Trưởng công chúa Ninh Khiết chợt cắn răng, bởi vì thực sự lo sợ sẽ nôn mửa ra.
Nàng là một người phụ nữ vô cùng lạnh lùng, đã từng đảm nhiệm chức vụ quan trọng ở Hắc Thủy Đài, không biết đã giết bao nhiêu người, khiến bao nhiêu người tán gia bại sản, không biết bao nhiêu lần tận mắt nhìn thấy tra tấn phạm nhân, hơn nữa còn là những hình phạt cực kỳ tàn khốc.
Những người đó bị thương còn nhiều và nặng hơn Trịnh Đà, chỉ cần nhìn thấy thì hầu hết đều giật mình.
Lúc đó Ninh Khiết không có bất cứ cảm giác buồn nôn gì.
Lúc này nàng buồn nôn bởi kiểu diễn xuất của Trịnh Đà, thậm chí khoe thân trước mặt đàn bà?
Trịnh Đà lại một lần nữa dập đầu, khóc lớn nói:
- Chủ thượng, ngài đến lúc này còn quan tâm đến thân thể của thần, dẫu cho thần có chết vạn lần cũng không chối từ.
Trưởng công chúa Ninh Khiết cắn răng một hồi, tiếp đó thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài.
- Bình Tây Bá quả là không dễ dàng.
Trịnh Đà cũng cất giọng run run:
- Tất cả những gì thần có đều do Chủ thượng ban cho, mỗi một binh sĩ, thậm chí tính mạng của thần cũng là do Chủ thượng ban cho. Đừng nói đến bị thương, dù có tan xương nát thịt, thần cũng không thể báo đáp hết ân tình của Chủ thượng.
Trưởng công chúa Ninh Khiết tiếp tục cắn răng.
Sớm biết thế, nàng đã không nói những lời này.
Vẫn là Hắc Thủy Đài tốt, dao trắng đâm vào dao đỏ rút ra.
Thật không ngờ trên cái thế giới này vẫn còn có người nói chuyện khiến ta ghét hơn cả Thẩm Lãng.
Trưởng công chúa Ninh Khiết không dám nói chuyện phiếm nữa, bởi vì Trịnh Đà sẽ lập tức thốt ra những lời còn buồn nôn gấp mười.
- Bệ hạ có chỉ, Trịnh Đà quỳ nhận!
Trịnh Đà đã quỳ trên mặt đất, lúc này nghe được câu này, lập tức cả người nằm rạp trên đất, thực sự phục sát đất.
- Trịnh Đà vất vả lập công lớn, sắc phong làm Trấn Viễn Bá, tạm thời quản lý Trấn Viễn Hầu phủ, khâm thử!
Ý chỉ này vừa ra.
Thân thể của Trịnh Đà run lên bần bật, giống như hoàn toàn không thể tin được tai mình.
Cơ thể nửa lạnh giá, nửa nóng bừng.
Lạnh giá là bởi vì ông ta hoàn toàn thấy rõ ràng thái độ của Quốc quân Ninh Nguyên Hiến.
Ông ta hiểu rõ Ninh Nguyên Hiến vô cùng. Nếu như ý chỉ của Ninh Nguyên Hiến lớn tiếng trách mắng, giận dữ mắng nhiếc một trận.
Vậy nói rõ trong mắt Quốc quân với người này còn tình cảm, không có sát tâm gì.
Trịnh Đà làm chuyện gì, trong lòng ông ta tự rõ hơn ai hết, Quốc quân cũng hiểu rõ, lòng ông ta rối bời, chuẩn bị tinh thần nghe Quốc quân mắng chửi.
Thật không ngờ chẳng những không có tức giận mắng mỏ, ngược lại là khen ngợi.
Điều này làm sao không khiến người ta rợn cả tóc gáy, rét run toàn thân.
Sát tâm của Quốc quân đối với Trịnh Đà đã lên đến đỉnh điểm.
Không chỉ có thế, Quốc quân lại sắc phong ông ta làm Trấn Viễn Bá.
Cái này, cái này sao lại thế được?
Trịnh Đà nằm mơ cũng muốn có tước vị này, nhưng ông ta cảm thấy phải tranh đấu nhiều lần mới có thể đạt được, thật không ngờ Quốc quân trực tiếp cho.
Tại sao hả?
Vì Thẩm Lãng?
Quốc quân muốn ổn định Trịnh Đà, muốn để cho ông ta yên tâm thả Thẩm Lãng?
Dựa vào cái gì?
Dựa vào cái gì?
Trong lòng của Trịnh Đà tức khắc dâng lên sự đố kỵ vô cùng.
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến cay nghiệt và vô tình đến nhường nào? Bây giờ lại vì một Thẩm Lãng mà đưa ra thỏa hiệp lớn như vậy, lại nhượng bộ đối với Trịnh Đà.
Tiểu tặc Thẩm Lãng đáng để Quốc quân đối xử như vậy sao?
Quốc quân sinh mấy người con, trong đó có một nửa Quốc quân không mấy thương yêu.
Vì sao với Thẩm Lãng lại tốt như vậy?
Trịnh Đà đố kỵ đến mức suýt hộc máu.
Nhưng cùng lúc đó, ông ta lại nóng bừng toàn thân.
Trấn Viễn Bá, là vị trí mà ông ngày nhớ đêm mơ.
Điều này đại biểu được cái gì?
Đại biểu cho ông ta có thể danh chính ngôn thuận ở Trấn Viễn Hầu phủ, thậm chí danh chính ngôn thuận thống trị lãnh địa của gia tộc họ Tô.
Thay thế Tô Nan.
Đương nhiên Quốc quân lúc này đối với ông ta sát tâm ngút trời.
Nhưng lúc đó Quốc quân với Thẩm Lãng cùng Kim Trác cũng sát tâm ngút trời.
Về sau, không phải sau đó Kim Trác vẫn được sắc phong làm Huyền Vũ Hầu sao?
Thời gian có thể làm dịu đi một chút, thay đổi một chút.
Thế cục cũng có thể thay đổi tất cả.
Mặc dù biết ý chỉ của Quốc quân tràn đầy sát ý lạnh lùng đến cỡ nào, nhưng Trịnh Đà vẫn tha thiết ước mơ.
Chỉ có qua ý chỉ của Quốc quân, ông ta mới có thể danh chính ngôn thuận thay thế họ Tô.
Giống như lúc đó Thẩm Lãng trăm phương nghìn kế cũng muốn Quốc quân sắc phong Kim Trác làm hầu tước, đồng thời ban tặng thành Nộ Triều cho gia tộc họ Kim vậy.
Cho nên dù cho biết đây là một mồi ngon giấu dao, Trịnh Đà cũng nhất định phải nuốt vào, thậm chí nuốt vào thật nhanh.
Trong phút chốc!
Trịnh Đà khóc thét lên một tiếng chói tai.
Khiến Công chúa Ninh Khiết giật mình.
Tiếp đó, Trịnh Đà diễn xuất càng lố bịch hơn, run rẩy toàn thân, nằm liệt trên đất hoàn toàn không thể dậy nổi.
- Chủ thượng, Chủ thượng...
- Ơn trời biển như thế, thần biết báo đáp thế nào đây?
- Chủ thượng của thần!
- Tạ Chủ thượng long ân, tạ Chủ thượng long ân...
Trịnh Đà không ngừng dập đầu, đến mức trán máu tươi đầm đìa.
Tiếp đó hai tay run lẩy bẩy, nhận lấy ý chỉ này.
Tiếp tục, ông ta xem ý chỉ của Quốc quân hết lần này đến lần khác, vừa xem vừa khóc.
Cuối cùng, cung kính đặt ý chỉ lên bàn thờ, bên cạnh còn đốt nhang.
- Trưởng công chúa xin mời ngồi.
Trưởng công chúa Ninh Khiết do dự thật lâu, mới ngồi xuống.
Nàng có tính sạch sẽ quá mức, thực sự không muốn chạm vào bất cứ thứ gì trong căn phòng của Trịnh Đà.
Trịnh Đà nói:
- Trưởng công chúa, về hành vi của tên giặc Thẩm Lãng này, Bệ hạ có biết không ạ?
Ninh Khiết nói:
- Biết rồi, vô cùng tức giận.
Trịnh Đà nói:
- Thần cũng không thể tin nổi, Thẩm Lãng lại mất trí đến mức này. Dẫn kỵ binh Khương quốc nhập cảnh, tàn sát dân thường vô tội của Việt quốc ta. Công khai chém giết Đô đốc hành tỉnh Thiên Tây, công khai tiêu diệt quan quân triều đình, quả thực mất hết nhân tính. Thần thấy Bệ hạ thật không đáng, Bệ hạ coi trọng Thẩm Lãng đến nhường nào, ân tình sâu đậm ra sao, vậy mà tên giặc này lại báo đáp Bệ hạ như vậy? Loại bất trung bất hiếu này, căn bản không xứng làm người, chỉ xứng làm chó lợn. Trưởng công chúa yên tâm, thần sẽ nhanh chóng tiêu diệt tên giặc này, mang lại công bằng cho vạn dân Thiên Tây hành tỉnh, mang lại công bằng cho Bệ hạ, nhất định phải gây chấn động cho Thiên Tây Việt quốc ta.
Chỉ hươu thành ngựa, đổi trắng thay đen như thế, lập tức khiến Trưởng công chúa Ninh Khiết không thể nói tiếp lời nào.
Ước chừng một lúc lâu, Ninh Khiết nói:
- Bệ hạ cũng vô cùng tức giận, ra lệnh cho ta áp giải hắn về kinh, Bệ hạ muốn đích thân xử lý.
Nghe những lời này, khuôn mặt Trịnh Đà run rẩy.
Quả nhiên là vì Thẩm Lãng mà đến.
Quốc quân quả nhiên là vì cứu Thẩm Lãng một mạng mà sắc phong ông ta làm Trấn Viễn Bá.
Nhưng Trịnh Đà đã quyết tâm phải giết Thẩm Lãng.
Để tên tiểu súc sinh này cứ thế trốn về kinh đô, ông ta đương nhiên không cam lòng.
Đương nhiên ngươi muốn hỏi, Thẩm Lãng có từng đắc tội với Trịnh Đà sao?
Thẩm Lãng gây tai họa cho rất nhiều người, nhưng tuyệt đối không gây tai họa cho Trịnh Đà.
Ngược lại là Trịnh Đà một lần nữa, dùng đến ba lần hãm hại Thẩm Lãng.
Kết quả bây giờ Trịnh Đà ngược lại thù hận Thẩm Lãng ngút trời, thế giới này quả thật kỳ lạ.
Giống như dân chúng quận Bạch Dạ biết rất rõ ràng kẻ tàn sát bọn họ chính là Trịnh Đà, Thẩm Lãng vô tội, nhưng bọn họ vẫn thù hận Thẩm Lãng, hận không thể lột da rút gân hắn.
Có những lúc lòng người quá tệ, quả thực khiến người ta sôi máu.
Thẩm Lãng cũng chính bởi vì thấy quá rõ, cho nên tuyệt đại đa số coi người khác như chó lợn vậy.
Trưởng công chúa Ninh Khiết nói:
- Ta phải áp giải Thẩm Lãng vào kinh đô, Bình Tây Bá có ý gì?
Cái này là trực tiếp chất vấn.
Trịnh Đà thật sự vô cùng phiền muộn.
Ông ta đương nhiên phải băm vằm Thẩm Lãng thành vạn đoạn.
Thế nhưng, ông ta lúc này thật không muốn làm trái ý chỉ của Ninh Nguyên Hiến.
Bởi vì Ninh Nguyên Hiến chẳng qua là sắc phong ông ta làm Trấn Viễn Bá, không thực sự ban Trấn Viễn Hầu phủ cho ông, càng không ban đất phong vốn của gia tộc họ Tô cho ông.
Cái này giống như một củ cà rốt chỉ ăn được một nửa, nửa còn lại vẫn ở bên ngoài.
Đương nhiên.
Trịnh Đà biết một khi bản thân để cho Thẩm Lãng chạy, Quốc quân cũng sẽ không cho ông ta ăn nốt nửa củ cà rốt còn lại.
Nhưng nếu không đáp ứng Quốc quân, chỉ sợ nửa củ cà rốt cũng bị tước đoạt.
Thở dài một tiếng.
Trịnh Đà nói:
- Tất cả những gì thần có đều do Chủ thượng ban cho, đương nhiên Chủ thượng nói gì thì thần nghe nấy.
Lời này khiến trái tim Ninh Khiết giật nảy.
Nhìn ý tứ này của ngươi, ngươi không giết Thẩm Lãng, vẫn có ơn lớn lao đối với Quốc quân sao?
Thế giới này thật đúng là buồn cười.
Tô Nan ngã ngựa, kết quả ông ta còn chẳng phải người ghê tởm nhất.
Cuối cùng ló đầu ra để cho người ta buồn nôn, đương nhiên là Trịnh Đà? Mà đây lại chính là tâm phúc chủ yếu của Quốc quân.
Thật đúng là tạo hóa trêu ngươi.
Trịnh Đà tiếp tục nói:
- Thẩm Lãng phạm vào tội lớn ngập trời như thế, mất hết nhân tính không bằng cầm thú. Lúc đầu thần còn muốn giết chết hắn ngay lập tức, để vì Bệ hạ mà trừ khử quốc tặc này. Nhưng nếu Bệ hạ có chỉ, đương nhiên tất cả do Bệ hạ tự mình quyết đoán!
Trưởng công chúa Ninh Khiết nói:
- Tốt lắm, ngươi dẫn quân trở về bên trong Hầu phủ đi.
Trịnh Đà nói:
- Tuyệt đối không thể, Trưởng công chúa điện hạ. Tên giặc Thẩm Lãng này không bằng heo chó, quân đội của thần nếu ở gần hắn, hắn sẽ sợ. Nếu quân đội thần bỏ chạy, lỡ như hắn vô lễ với Công chúa điện hạ thì sao?
Trong phút chốc, Trưởng công chúa Ninh Khiết gần như hận không thể rút kiếm, giết chết Trịnh Đà ngay lập tức.
Thế nhưng...
Võ công của Trịnh Đà ít nhất cũng không kém nàng.
Hơn nữa bên ngoài phòng này, tối thiểu mai phục hơn trăm cao thủ.
Có hơn trăm cung nỏ nhắm thẳng vào nàng.
Ninh Khiết nói:
- Được, vậy ta đi truyền chỉ cho Thẩm Lãng, cáo từ!
Trịnh Đà quỳ rạp trên đất, vô cùng cung kính nói:
- Cung tiễn Trưởng công chúa điện hạ.
Tiếp đó, ông ta khom người tiễn Trưởng công chúa Ninh Khiết đi ra.
Nhìn Ninh Khiết đi vào doanh trại của Thẩm Lãng.
Trịnh Long đi ra, nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Phụ thân, máy bắn đá sắp được tháo dỡ xong, chúng ta có thể nhanh chóng nã đạn điên cuồng vào quân đội Thẩm Lãng. Chỉ cần đuổi quân đội hắn ra gò đất trống, hai vạn quân chúng ta gấp mười lần phe hắn, có thể giết sạch. Mà nếu hắn chạy thoát thì cũng tiện nghi cho tên tiểu súc sinh này.
Trịnh Đà cầm lấy đạo ý chỉ kia, lại mở ra xem một lần.
- Ninh Nguyên Hiến, rõ ràng ngoài mạnh trong yếu, mấy năm nay ta đã sớm nhìn thấu hắn. Trận đánh này còn chưa có bắt đầu, chỉ vì một Thẩm Lãng, lại lập tức ban thưởng vị trí Trấn Viễn Bá mà ta tha thiết ước mơ.
- Nhưng mà từ nay về sau liền hoàn toàn trở mặt, con trai ta cũng sợ sao?
Trịnh Long cười lạnh:
- Từ khi chúng ta không thực sự đi trợ giúp Trương Xung từ khoảnh khắc đó trở đi, cũng đã hoàn toàn đắc tội với Quốc quân, còn có cái gì sợ hãi nữa? Trong tay chúng ta có hai vạn đại quân, chỉ cần bảo vệ cho thành Trấn Viễn cùng Trấn Viễn Hầu phủ, Ninh Nguyên Hiến trừ phi điều động năm sáu vạn đại quân đến đánh, bằng không căn bản không thể đánh bại chúng ta. Hiện tại ông ta còn có thể điều ra nhiều quân đội như vậy sao? Chiến trường Nam Ẩu cũng khiến ông ta sứt đầu mẻ trán, hắn làm sao dám bức chúng ta tạo phản? An ủi còn không kịp, dù có cắn nát răng cũng chỉ có thể nuốt vào bụng thôi.
Trịnh Đà cười lạnh:
- Chính là cái đạo lý này, cơ hội trời ban như thế cho gia tộc họ Trịnh chúng ta mà không nắm bắt thì đúng là kẻ ngu dại. Vương hầu họ Ninh có dòng họ Xung phò tá sao? Gia tộc họ Ninh có thể xưng vương xưng bá, dựa vào đâu mà gia tộc khác không được?
Trịnh Long nói:
- Tô Nan ngã ngựa, họ Trịnh ta hưởng lợi!
- Ha ha ha ha, đúng là đạo lý này. - Trịnh Đà hỏi:
- Trong quân bắt đầu đại thanh tẩy chưa?
Trịnh Long đáp:
- Đã bắt đầu từ sớm, những vị trí chủ chốt đã thay người, những tướng lĩnh trung thành với Quốc quân đã sớm bị trừ khử.
Trịnh Đà nói:
- Nhân cách của Ninh Nguyên Hiến này có chỗ khiếm khuyết. Lúc hắn ghét một người, hận không thể ngươi chết ngay. Lúc thích một người liền tin tưởng hết mực, nhưng loại kiêu hùng như Trịnh Đà ta đây thì có thể tin chỗ nào? Ha ha ha ha!
...
Ninh Khiết ở bên trong trại lính của Thẩm Lãng.
- Đi, bây giờ đi ngay, Trịnh Đà tạm thời sẽ không truy sát, chờ qua vài ngày hắn không chừng lại đổi ý. - Trưởng công chúa Ninh Khiết nói:
- Theo ta về kinh đô ngay đi.
Thẩm Lãng thưởng thức mật chỉ Quốc quân trong tay, hắn hờ hững đáp lời:
- Chữ của Bệ hạ rất đẹp nhưng còn chưa đủ quý khí, sau này ta sẽ chỉ cho Bệ hạ một kiểu chữ mới, cam đoan quý khí vô cùng.
Tay của Ninh Khiết ngứa ngáy.
Hận không thể đập cho hắn một chưởng.
Nhưng cuối cùng vẫn nhịn được, không phải là không nhẫn tâm, cũng không phải không dám.
Mà là tên cặn bã này quá yếu ớt, nàng sợ một cái tát liền đập chết.
- Ta không có thời gian cùng ngươi nói lời vô ích, đi nhanh lên, có nghe hay không? - Ninh Khiết nói:
- Vội vàng về kinh đô, Trịnh Đà đang tháo dỡ máy bắn đá, chỉ cần có mười mấy máy bắn đá khổng lồ, hắn ta có thể đuổi ngươi ra khỏi khu vực chật hẹp này đến tận gò đất trống, lúc đó hai vạn người của hắn chắc chắn sẽ tiêu diệt hai ngàn người của ngươi.
Thật không dễ dàng, nàng lại nói một hơi nhiều chữ như vậy.
Thẩm Lãng nói:
- Không, ta không đi, ta phải giết chết Trịnh Đà. Ta phải giết cả nhà Trịnh Đà, trừ Trịnh Hồng Tuyến.
Ninh Khiết kinh ngạc, ngươi với con gái Trịnh Đà cũng có tư tình sao?
Thẩm Lãng nói:
- Đừng đoán mò, Trịnh Hồng Tuyến bây giờ là dâu của người trong gia tộc họ Kim. Tạo hóa trêu ngươi, vốn còn muốn xem Trịnh Đà là minh hữu, kết quả lão ta còn buồn nôn hơn Tô Nan. Ta không diệt cả nhà lão thì khó mà giải mối hận trong lòng.
Ninh Khiết nhìn Thẩm Lãng nói:
- Nữ vương Khương quốc sẽ chi viện thêm quân sao?
Thẩm Lãng nói:
- Sẽ không, Nữ vương Khương quốc dù là tẩu tử của thần, nhưng tính cách nàng vô cùng độc lập, quân đội của nàng cũng chẳng phải của ta. Điểm này phải phân biệt rõ ràng, nếu ta vượt quá giới hạn sẽ bị nàng ghét ngay.
Ninh Khiết hỏi:
- Ngươi còn biết chừng mực sao?
Thẩm Lãng nói:
- Ta và Trưởng công chúa điện hạ vừa nhìn đã chán ghét, cho nên cũng không nhất định phải giữ chừng mực.
Ninh Khiết hỏi:
- Khương Nữ vương không chi viện thêm quân, ngươi bằng vào hai ngàn người trong tay, muốn diệt Trịnh Đà, nằm mơ sao? Hai ngàn người muốn công phá Trấn Viễn Hầu phủ, nằm mơ sao?
Thẩm Lãng đáp:
- Trưởng công chúa, trong toàn thiên hạ, ngài đoán xem ta tin tưởng ai nhất?
Ninh Khiết đáp:
- Trương Xung?
Thẩm Lãng nói:
- Vậy thứ hai là ai?
Ninh Khiết lắc đầu.
Thẩm Lãng nói:
- Tô Nan, tên giặc này hết sức lợi hại, nếu không phải vì lòng tham, ông ta thực sự sẽ làm nên đại nghiệp, ta sẽ không thắng nổi ông ta. Vì vậy, ta tin tưởng chắc chắn, ông ta sẽ không dễ dàng giao tòa thành đó cho Trịnh Đà, nhất định đã giăng bẫy.
Ninh Khiết hỏi:
- Hắn đã nói với ngươi sao?
Thẩm Lãng lắc đầu đáp:
- Không có.
Ninh Khiết nói:
- Ngươi hoàn toàn dựa vào suy đoán, liền dám mang hai ngàn người đến đánh Trấn Viễn Hầu phủ, liền dám đến khiêu khích hai vạn người của Trịnh Đà?
Thẩm Lãng nói:
- Không phải đoán, mà là vô cùng chắc chắn. Điểm ấy ngài không hiểu, ngài là đàn bà ba mươi mấy tuổi mà chưa từng trải, làm sao hiểu được sự ăn ý của những người đàn ông kia chứ?
Ninh Khiết không thể nhịn được nữa, đánh xuống một chưởng.
Rầm, Thẩm Lãng bị vỗ ngã sóng soài trên đất.
Đại Ngốc xông vào, lập tức không biết làm sao, mãi một lúc lâu mới nói ra một câu:
- Ninh Khiết, ngài đừng đánh Nhị Ngốc, bằng không ta sẽ nổi giận.
Ánh mắt của Ninh Khiết nhìn Đại Ngốc tức khắc dịu dàng, nàng nói:
- Được, ta có lỗi, ta sai rồi, sẽ không làm vậy nữa đâu.
Đại Ngốc nhìn thoáng qua Thẩm Lãng, hình như chẳng bị thương nên gã đi ra ngoài.
Miệng thối quả nhiên dễ ăn đòn.
Thẩm Lãng từ dưới đất bò dậy, thở dài nói:
- Xem ra ta đổ oan cho ngài, ngài không phải chưa từng trải, nhưng thực sự ngài rất giống đàn bà thời mãn kinh.
Ninh Khiết nắm chặt tay, sát khí lập tức bùng lên.
Bên ngoài vang lên giọng Đại Ngốc:
- Không được đánh Nhị Ngốc.
Ta nhịn, ta nhịn, ta nhịn!
Trưởng công chúa Ninh Khiết nói:
- Thẩm Lãng nhà ngươi có đi không? Bệ hạ thật sự có ý tốt, ngươi không nên lòng lang dạ thú.
Thẩm Lãng nghiêm mặt nói:
- Thay ta cảm ơn Bệ hạ, nhưng không diệt Trịnh Đà, ta tuyệt đối không đi.
Ninh Khiết nói:
- Chuyện này ngươi muốn kháng chỉ?
Thẩm Lãng nghiêm mặt đáp:
- Tướng ở ngoài, quân lệnh có thể không tuân!
Không phải ngươi không thể chịu, ngươi vừa mới ra ngoài đã vứt ý chỉ của Bệ hạ lên chín tầng mây.
Ninh Khiết nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Ngươi muốn tìm chết thì tùy, đến lúc đó nếu có chết, đừng cầu ta cứu ngươi.
Thẩm Lãng mỉm cười nói:
- Vì chuyện riêng của ta, ta dù thế nào cũng sẽ không cầu xin Trưởng công chúa đâu.
Nghe những lời này, mắt Ninh Khiết run rẩy.
Thẩm Lãng hoàn toàn vui vẻ nói ra câu nói này, nhưng tựa như vẽ ra một ranh giới giữa hai người.
Ngày đó bởi vì vụ án Hà Nguyên Nguyên, Công chúa Ninh Diễm đi cầu Ninh Khiết, để nàng hạ lệnh người Hắc Thủy Đài không tra tấn Thẩm Lãng. Chuyện này đối với Ninh Khiết mà nói chẳng qua là một câu nói thuận miệng, nhưng nàng không đồng ý.
Ninh Khiết vươn tay, nói:
- Xin lỗi, vừa rồi ra tay đánh ngươi là ta càn rỡ. Chúng ta còn chưa có giao tình. Ngày sau nếu là địch, nếu chết trong tay ngươi, ta cũng sẽ không oán thán.
Tiếp đó Ninh Khiết rời đi.
...
Nhìn thấy Ninh Khiết rời đi, Thẩm Lãng vẫn chưa đi.
Tức khắc Trịnh Đà hân hoan!
Ha ha ha!
Tên tiểu súc sinh Thẩm Lãng này lại không đi?
Lại ở lại chờ chết?
Quá buồn cười, thật tốt quá rồi!
Tiểu súc sinh này chết chắc rồi!
Ninh Nguyên Hiến rõ ràng buồn cười, uổng phí sắc phong ta làm Trấn Viễn Bá, kết quả vẫn không thể cứu Thẩm Lãng.
Lòng tốt của ông ta bị xem là lòng lang dạ thú, tiền mất tật mang.
Ha ha ha!
- Máy bắn chuẩn bị xong chưa? - Trịnh Đà giận dữ hét lên.
- Bá gia, mười ba máy bắn đá khổng lồ đã hoàn toàn tháo dỡ xong, hai ngày sau là có thể lắp ráp được.
Trịnh Đà cười to nói:
- Được, hai ngày sau, quyết chiến với Thẩm Lãng! Đoạt được giao lộ, đẩy hai ngàn con chuột của hắn ra gò đất rồi chém hết, giết sạch sẽ!
- Ha ha ha, tên tiểu súc sinh này tự tìm đường chết, tự tìm đường chết a!
Nhưng mà vào lúc này!
Một đại phu quân y vọt tới rất nhanh.
- Bá gia, việc lớn không hay rồi, việc lớn không hay rồi, trong quân chúng ta bùng phát bệnh đậu mùa.
Trịnh Đà nghe thấy, tức khắc giật mình, run rẩy nói:
- Tại sao có thể như vậy? Không có nguyên nhân truyền nhiễm, làm sao lại bùng phát bệnh đậu mùa? Giết chết toàn bộ binh sĩ bị đậu mùa, thiêu hủy.
Theo Trịnh Đà, ban đầu tối đa chỉ có mấy chục người bị đậu mùa mà thôi, chỉ cần kịp thời giết sạch, sau đó cách ly những người tiếp xúc với họ, mới có thể ngăn chặn dịch bệnh.
Đại phu nói:
- Bá gia, gần như mỗi một doanh trại đều có người bị nhiễm bệnh đậu mùa. Nếu cách ly, toàn quân đều phải cách ly!
Nghe những lời này, Trịnh Đà như bị sét đánh.