Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 274: Đại thắng vang dội! Trịnh Đà thảm bại tan tác!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 274 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thời kỳ ủ bệnh đậu mùa kéo dài khoảng mười ngày.
Thực ra, hai ngày trước đã có người bị lây nhiễm, nhưng số lượng rất ít, hơn nữa bản thân người mắc bệnh cũng không nghĩ đó là đậu mùa, mà chỉ tưởng là bệnh sởi hay thủy đậu thông thường.
Vì vậy, trong pháo đài có khoảng hai vạn đại quân, cộng thêm những binh lính này vốn không ưa sạch sẽ, việc bị sởi, thủy đậu là rất thường xuyên, cơ bản mỗi ngày đều có mấy chục người mắc.
Mãi cho đến hôm qua, dịch bệnh bùng phát quy mô lớn trong quân, lúc này mới thu hút sự chú ý của các thầy thuốc trong quân.
Bọn họ vừa nhìn đã nhận ra đây là bệnh đậu mùa, sau đó ngay lập tức hồn bay phách lạc, bởi vì chính họ cũng sợ bị lây nhiễm.
Thế nhưng, mấy vị thầy thuốc này cũng khá thông minh, không công khai tin tức này, mà trực tiếp báo cáo cho Trịnh Đà.
- Sao có thể như vậy? Sao có thể như vậy?
- Thẩm Lãng, nhất định là âm mưu của tên khốn Thẩm Lãng này?
- Không, không thể là Thẩm Lãng, là Tô Nan, nhất định là Tô Nan.
- Ta đã thấy kỳ lạ, tại sao hắn lại dễ dàng nhường tòa thành cho ta như vậy?
Trịnh Đà chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng.
Ông ta đã đủ cẩn thận, trước tiên phái đội cảm tử vào đây, sau đó phái con trai Trịnh Long vào, cuối cùng mới tự mình vào.
Hơn nữa, bất kỳ rau dưa, lương thực, thịt cá nào trong phủ Hầu tước đều được cho đám người già, phụ nữ, trẻ em họ Tô ăn trước, nước cũng để họ uống trước, đợi khoảng hai ba ngày hoàn toàn không có chuyện gì thì lúc này đại quân mới ăn lương thực trong phủ Hầu tước.
Đối với bệnh đậu mùa, Trịnh Đà cũng không phải là không đề phòng.
Ông ta đã kiểm tra khắp mọi ngóc ngách trong phủ Hầu tước, quả thực không có bệnh nhân đậu mùa nào còn sống.
- Bịch, bịch...
Trịnh Đà đau khổ vỗ vào đầu mình.
Ông ta vốn nên nghĩ đến điểm này, rằng Tô Nan sẽ không dễ dàng trao tòa thành cho mình.
Thế nhưng ông ta thực sự không cách nào từ chối.
Gia tộc họ Trịnh là quý tộc kiểu mới, không có đất phong và thành trì thực sự.
Cho nên khi tòa thành hàng đầu thiên hạ như phủ Hầu tước Trấn Viễn đặt trước mặt, làm sao ông ta có thể không chiếm lĩnh chứ?
Sức hấp dẫn của vàng trong cung vua Khương đối với Tô Nan lớn đến mức nào.
Thì sức hấp dẫn của thành phủ Hầu tước Trấn Viễn đối với Trịnh Đà còn gấp mười lần.
Đương nhiên Trịnh Đà và Trịnh Long không lo lắng, bởi vì bọn họ đã tiêm chủng đậu mùa, có thể tránh được bệnh đậu mùa, chỉ là chưa tiêm chủng trên diện rộng trong quân.
Trừ Khương quốc và gia tộc họ Tô ra, thực ra thiên hạ cũng không có tiêm chủng đậu mùa quy mô lớn.
Một là tình trạng vệ sinh ở các nước phương Đông tốt hơn rất nhiều, dù có người mắc bệnh đậu mùa, cũng rất ít khi dịch bệnh bùng phát trên diện rộng.
Hai là việc tiêm chủng đậu mùa cho toàn quân không phải do một tướng lĩnh quyết định, cần phải có sự đồng ý của triều đình, mà đề xuất này trong mắt triều đình cũng không phải là ưu tiên hàng đầu.
Thậm chí nói thẳng thắn, gần đây triều đình Việt quốc đang đau đầu nhức óc, còn ai quan tâm đến chuyện tiêm chủng đậu mùa nữa chứ?
Dù sao trước đây dịch bệnh đậu mùa bùng phát ở Khương quốc, chứ không phải trên đầu Việt quốc.
Phải làm sao? Phải làm sao?
Trịnh Đà toàn thân rét run.
Rõ ràng là tai họa từ trên trời rơi xuống!
- Bây giờ cách ly, có kịp không? - Trịnh Đà bèn hỏi.
Quân y lắc đầu, mỗi một doanh trại đều có bệnh nhân đậu mùa, điều này có nghĩa là hầu hết mọi người đều đã bị lây nhiễm, chỉ là chưa phát bệnh mà thôi, hoặc có người từng bị đậu mùa nên có khả năng miễn dịch.
Trịnh Đà nói:
- Vậy rốt cuộc sẽ chết bao nhiêu người?
Quân y nói:
- Nếu như ở Khương quốc, sẽ chết tám chín phần mười trở lên, nếu như là doanh trại Bạch Dạ Quan trước đây, sẽ chết khoảng bảy phần mười, thế nhưng ở phủ Hầu tước Trấn Viễn thì chỉ chết một nửa.
Bệnh nhân đậu mùa có sống sót được hay không, quan trọng nhất là xem số phận có mắc phải loại bệnh nặng hay không.
Thứ hai chính là điều kiện y tế.
Nếu có đủ thuốc men, điều kiện cũng đủ tốt, vậy xác suất biến chứng tử vong sẽ giảm bớt.
Mà điều kiện ở phủ Hầu tước Trấn Viễn cũng rất tốt.
Chết một nửa ư?
Trịnh Đà nhắm hai mắt lại, kết quả này cũng không tệ.
Hơn nữa bệnh đậu mùa, chu kỳ từ bùng phát đến tử vong rất ngắn, đây cũng có thể là một tin tốt.
Không bao lâu sẽ có kết quả.
Đến lúc đó nếu trong tay ông ta còn một vạn quân đội thì phòng thủ phủ Hầu tước Trấn Viễn vẫn thừa sức.
Chưa đầy mười ngày, Ninh Nguyên Hiến muốn điều động đại quân đến tiêu diệt ông ta cũng không kịp.
Nhưng việc khẩn cấp nhất, chính là phải tiêu diệt Thẩm Lãng ngay lập tức.
Bằng không khi bệnh đậu mùa bùng phát khắp thành, tên tiểu khốn Thẩm Lãng này nhất định sẽ nhân cơ hội gây sóng gió.
Hơn nữa đến khi bệnh đậu mùa lây lan rộng khắp, mỗi binh sĩ đều có thể sốt, toàn thân ngứa ngáy khó chịu, căn bản là không thể chiến đấu.
Trịnh Đà bèn hỏi:
- Hiện tại có bao nhiêu người mắc bệnh đậu mùa?
Thầy thuốc trong quân nói:
- Đã phát hiện mấy trăm người, nhưng số lượng vẫn đang tăng lên.
Trịnh Đà nói:
- Tin tức này không cần nói cho bất cứ ai, cứ nói với những binh lính đó là bị sởi.
- Vâng!
Trịnh Đà quát lớn:
- Máy bắn đá cỡ lớn đã lắp xong chưa?
Trịnh Long nói:
- Có lẽ cần thêm hai ngày.
Trịnh Đà nói bằng giọng lạnh lùng:
- Ngày mai nhất định phải lắp xong máy bắn đá, bằng không sẽ giết hết thợ thuyền, bọn thợ thuyền này chỉ giỏi lừa gạt.
- Vâng!
- Chúng ta chỉ có thời gian một ngày, ngày mai quyết chiến với Thẩm Lãng, nhất định phải tiêu diệt gọn tên tiểu khốn này!
...
Dưới lưỡi đao, hơn một trăm thợ thuyền đẩy nhanh tiến độ làm việc rất nhiều.
Ngày hôm sau, mười mấy máy bắn đá đã lắp đặt hoàn chỉnh.
Trịnh Đà hạ lệnh cho những binh lính bị mụn nhọt trong doanh trại nghỉ ngơi, ông ta tự mình dẫn năm nghìn đại quân, bảo vệ mười mấy máy bắn đá ra khỏi phủ Hầu tước Trấn Viễn.
Cái địa hình kỳ lạ này.
Con đường bên ngoài tòa thành thực sự chỉ có một, hoàn toàn không thể triển khai được. Con đường rộng bảy tám mét này, chỉ có thể đặt tối đa hai cỗ máy bắn đá song song.
Hơn nữa, năm nghìn quân đội cũng căn bản không thể triển khai được.
Trịnh Đà bố trí một nghìn quân tinh nhuệ ở phía trước dàn trận, bảo vệ máy bắn đá phía sau.
Mười máy bắn đá chuẩn bị xong, sau đó huy động toàn bộ sức lực để triển khai.
Làm xong tất cả chuyện này chẳng dễ dàng gì.
Cái nơi chật hẹp quái quỷ này quả thực giống như Mandala trong vỏ ốc (*) vậy.
(*) Nguyên tác ghi loa si lí diện tố đạo tràng (nghĩa là đạo trường trong vỏ ốc), thế nhưng đạo trường tiếng Phạn là Mandala, là một hình vẽ biểu thị vũ trụ trong cái nhìn của một bậc giác ngộ. Toàn bộ câu này có thể hiểu để chỉ làm chuyện phức tạp ở chỗ đơn sơ chật hẹp.
Bây giờ cuối cùng đã lắp đặt hoàn chỉnh, cuối cùng có thể tàn sát.
Cuối cùng có thể điên cuồng nện tan mọi thứ.
Đầu đường phía trước, quân đội Thẩm Lãng dày đặc như vậy, chỉ cần ai trúng một tảng đá lớn, sẽ có thương vong lớn.
- Chuẩn bị!
Trịnh Long ra lệnh một tiếng.
Toàn bộ máy bắn đá được điều chỉnh lần cuối, lính khỏe đặt hòn đá nặng trăm cân lên bệ phóng.
Sắp bắn.
Nhưng mà vào lúc này.
Bên trong quân của Thẩm Lãng bỗng nhiên vang lên những tiếng huýt gió.
Tiếp đó, giải tán ngay lập tức, rút lui thật nhanh!
Chỉ trong chốc lát, liền trực tiếp rời khỏi tầm bắn của những máy bắn đá này, trực tiếp đóng quân ở giao lộ tiếp theo.
- Mẹ kiếp! - Trịnh Long chửi ầm lên.
- Đại quân tiến thêm ba trăm bước!
- Thu máy bắn đá!
Tiếp đó đại quân họ Trịnh tiến thêm ba trăm bước.
Mười mấy máy bắn đá cũng theo sau.
Lại một lần nữa triển khai, lại một lần nữa đặt đá lên chuẩn bị bắn.
Nhưng mà...
Quân đội Thẩm Lãng lại một lần nữa giải tán ngay lập tức, lại một lần nữa rút lui đến giao lộ tiếp theo.
Cứ thế lặp đi lặp lại.
Trịnh Đà và Trịnh Long gần như muốn phát điên vì tức giận.
Quân đội Thẩm Lãng thật giống như đang trêu đùa bọn họ vậy.
Chờ chúng vất vả lắm mới chuẩn bị xong mười mấy máy bắn đá định bắn ra, bọn họ lập tức rút.
Khoảng năm sáu canh giờ, sau đó bắn bốn năm lần, thế nhưng kết quả chiến đấu gần như bằng không.
Suốt một ngày!
Đã bị Thẩm Lãng trêu đùa chán chê.
Mười mấy máy bắn đá bày ra rồi thu về, thu về rồi bày ra, nhiều lần như vậy, đều bị hành hạ đến phát điên.
Nhưng mà vậy cũng là đạt được mục tiêu của Trịnh Đà, đuổi Thẩm Lãng ra khỏi khu vực chật hẹp này, ra vùng đất trống.
Như thế hai vạn đại quân của ông ta có thể tiến hành bao vây tiêu diệt trên diện rộng.
Rõ ràng hôm nay không được, bởi vì trời đã tối!
Trịnh Đà hạ lệnh, năm nghìn đại quân đóng quân tại chỗ, đại quân đến sau sẽ tập kết ở phía xa.
Hết đội quân này đến đội quân khác của họ Trịnh từ trong thành đi ra, tập kết ở khu vực trống dưới chân núi.
Cuối cùng khoảng một vạn năm nghìn đại quân, tạo thành ưu thế tuyệt đối với hai nghìn kỵ binh của Thẩm Lãng, thậm chí số lượng kỵ binh cũng gấp đôi quân Thẩm Lãng.
Chỉ cần chờ đến sáng có thể phát động tấn công Thẩm Lãng.
Thậm chí bốn nghìn kỵ binh Trịnh Đà luôn sẵn sàng chờ lệnh, chỉ cần đại quân của Thẩm Lãng bỏ chạy, lập tức sẽ truy sát tới.
Buổi tối bất lợi cho tác chiến, nhưng cũng bất lợi cho việc bỏ chạy.
Trịnh Long nói:
- Phụ thân, ngày mai Thẩm Lãng có chạy trốn không?
Trịnh Đà nói:
- Bây giờ ta ngược lại mong rằng hắn bỏ chạy, để họ Trịnh chúng ta vượt qua nguy cơ bệnh đậu mùa lần này.
Kỵ binh Khương quốc có một ưu điểm, đặc biệt giỏi cưỡi ngựa bắn cung, thế nhưng cũng có một nhược điểm, đó chính là chiến mã nhỏ bé, sức bền đủ mạnh, thế nhưng tốc độ nước rút không đủ nhanh.
Mà kỵ binh chủ lực Việt quốc cũng là loại ngựa cao lớn, tốc độ nước rút rất nhanh.
Trong đó ở trong cự ly ngắn, kỵ binh chủ lực dưới trướng Trịnh Đà có ưu thế, một khi kỵ binh Khương quốc để lộ lưng cho kỵ binh Trịnh Đà, vậy là vô cùng bất lợi.
Cho nên, kỵ binh Khương quốc của Thẩm Lãng từ đầu đến cuối giữ khoảng cách tương đối xa với Trịnh Đà.
Trong doanh trại Trịnh Đà, tin xấu liên tục truyền đến.
Hôm nay bệnh đậu mùa bùng phát mạnh mẽ và tập trung.
Hôm qua chỉ hơn ba trăm người, ngày hôm nay ngay lập tức bùng lên hơn một nghìn người.
Hơn nữa thầy thuốc trong quân nói cho Trịnh Đà, ngày mai còn có thể nhiều hơn nữa.
Bọn họ mặc dù không hiểu thời kỳ ủ bệnh đậu mùa, thế nhưng quy luật cơ bản thì có thể biết.
Hơn nữa đáng sợ nhất là, mấy quân y cũng có người mắc bệnh đậu mùa.
Mặc dù Trịnh Đà lần nữa nói rõ, đây là một loại bệnh sởi, có tính lây nhiễm nhất định, nhưng không nguy hiểm đến tính mạng.
Nhưng trong quân vẫn còn có người hoang mang.
Nhưng mà vào lúc này.
Trong doanh trại của Thẩm Lãng bỗng nhiên vang lên một tiếng gầm lớn:
- Quân của Trịnh Đà, các ngươi bị bệnh đậu mùa, các ngươi bị đậu mùa!
Đây là giọng của Đại Ngốc.
Ngay sau đó hai nghìn người đồng thanh hô lên:
- Các ngươi bị đậu mùa, các ngươi bị đậu mùa.
Ngay lập tức quân Trịnh Đà đại loạn.
Một số binh sĩ sợ chết, đã sớm nghi ngờ mình có phải bị đậu mùa hay không.
Lúc này bị quân Thẩm Lãng la lớn, ngay lập tức tràn ngập sợ hãi.
Trịnh Đà kinh hãi.
Tên tiểu tặc Thẩm Lãng này sao mà hắn biết được hả?
Ban ngày hôm nay, quân đội ông ta mang đến, toàn bộ đều khỏe mạnh hoàn toàn, không nhìn ra bị đậu mùa.
Ngay sau đó trong doanh trại Thẩm Lãng, Đại Ngốc hô:
- Tô Nan đã gieo độc đậu mùa ở kho lương và nguồn nước, sắp tới dịch đậu mùa sẽ bùng phát ngày càng rộng, càng ngày càng nhiều!
- Mỗi người đều ăn lương thực, uống nước trong phủ Hầu tước Trấn Viễn, cho nên mỗi huynh đệ đều có thể mắc bệnh!
- Các huynh đệ có từng biết Khương quốc bùng phát dịch đậu mùa không? Các huynh đệ cũng biết ai đã chữa khỏi không?
- Chính là Thẩm Lãng ta đây!
- Các huynh đệ trong quân đội Trịnh Đà, các huynh đệ muốn sống không? Vô cùng đơn giản, chỉ cần cởi bỏ áo giáp, vứt bỏ vũ khí, đến bên Thẩm Lãng ta đây, ta sẽ ban thần dược cho, có thể chữa khỏi bệnh đậu mùa cho các huynh đệ.
Rõ ràng làm khó Đại Ngốc, nhiều lời như vậy mà không nói sai một chữ nào.
Mà Trịnh Đà ở bên cạnh ra sức bác bỏ “tin đồn”.
- Các huynh đệ, các ngươi đừng mắc mưu của Thẩm Lãng, các ngươi căn bản không phải bị đậu mùa, chẳng qua là bệnh sởi thông thường. Nếu là bệnh đậu mùa, vậy sao Trịnh Đà ta đây không sợ, sao ta không chạy hả?
Nghe những lời này, mọi người thoáng yên tâm.
Nhưng mà một lát sau, trong doanh trại Thẩm Lãng lại một lần nữa vang lên giọng của Đại Ngốc.
- Trịnh Đà và Trịnh Long đương nhiên không sợ bệnh đậu mùa, bởi vì hai người đã sớm tiêm chủng đậu mùa, mỗi người trong phủ Hầu tước Trấn Viễn cũng đều đã tiêm chủng bệnh đậu mùa, cho nên cả đời sẽ không bị nhiễm bệnh đậu mùa.
- Các huynh đệ trong quân của Trịnh Đà, chủ soái Trịnh Đà che giấu sự thật, hơn nữa không chữa trị cho các huynh đệ, ông ta muốn các huynh đệ chết!
Vốn dĩ đại quân Trịnh Đà đang hoang mang, lúc này càng thêm sợ hãi tột độ.
Tiếp đó, hai nghìn người trong doanh trại Thẩm Lãng đồng thanh hô vang:
- Bệnh đậu mùa, bệnh đậu mùa, bệnh đậu mùa!
Trịnh Đà không thể nhịn được nữa, quát lớn:
- Toàn bộ kỵ binh lên ngựa, tiêu diệt sạch tên tiểu tặc Thẩm Lãng này.
Trịnh Long nói:
- Phụ thân, ban đêm tác chiến bất lợi.
Trịnh Đà nói:
- Lẽ nào ta không biết sao?
Thế nhưng hiện tại trong quân đang hoang mang, nếu không nhân lúc còn chút sĩ khí cuối cùng mà chiến đấu một trận, chờ đến ngày mai bệnh đậu mùa bùng phát nghiêm trọng hơn, thì càng không thể nào chiến đấu.
Nhưng mà, kỵ binh Trịnh Đà vừa mới tập kết.
Bên Thẩm Lãng liền đốt vô số đuốc, toàn bộ kỵ binh Khương quốc đều lên ngựa, bắt đầu phi nước đại bỏ chạy.
- Đuổi, đuổi, đuổi...
Trịnh Đà hạ lệnh, tiếp đó bốn nghìn kỵ binh ông ta điên cuồng truy kích.
Chiến mã của họ quả thật to lớn hơn rất nhiều, tốc độ nước rút cũng nhanh hơn rất nhiều.
Nhưng ở đây cũng buổi tối, chiến mã thấy đường không rõ ràng, bản năng không dám dốc toàn lực phi nước đại.
Hơn nữa kỵ binh Thẩm Lãng đã bỏ chạy từ lâu.
Tuy rằng kỵ binh Trịnh Đà đuổi càng lúc càng gần, càng lúc càng gần.
Thế nhưng sức lực nước rút của chiến mã đã nhanh chóng cạn kiệt, tốc độ dần dần chậm lại.
Mà Thẩm Lãng thật xảo quyệt, thấy kỵ binh Trịnh Đà chậm lại, bọn họ cũng chậm lại, từ đầu đến cuối duy trì một khoảng cách.
Tiếp đó, hai nghìn người đồng thanh hô lớn:
- Bệnh đậu mùa, bệnh đậu mùa, bệnh đậu mùa!
Rất nhiều người trong bốn nghìn kỵ binh còn chưa phát bệnh đậu mùa, nhưng trong cơ thể đã có virus.
Bên Thẩm Lãng hết lần này đến lần khác mà hô vang, tạo thành ám thị tâm lý mạnh mẽ.
Rất nhiều người cảm thấy cơ thể vô cùng ngứa ngáy, tiếp đó một lần chạm vào, lại thực sự phát hiện nốt sởi, ngay lập tức gần như hồn bay phách lạc.
Nghỉ ngơi một lát!
Trịnh Đà lại hạ lệnh kỵ binh xung phong.
Nhưng kỵ binh Thẩm Lãng lại bắt đầu bỏ chạy, vĩnh viễn không thèm giao chiến.
Cứ thế vừa đuổi vừa chạy.
Suốt đêm như chơi trốn tìm vậy, đuổi hơn trăm dặm mà kết quả không đánh được trận nào.
Hai đội quân đều kiệt sức.
Thế nhưng quân đội Thẩm Lãng mang tâm lý trêu đùa, mà kỵ binh Trịnh Đà thì lòng đầy lo lắng, gần như tan vỡ!
Trời sắp sáng!
Quân đội Thẩm Lãng bỗng nhiên không trêu đùa kỵ binh Trịnh Đà nữa, bắt đầu hướng về một phía mà phi đi.
- Phụ thân, còn đuổi nữa không? - Trịnh Long bèn hỏi.
Trịnh Đà lắc đầu nói:
- Không thể đuổi, trời sắp sáng.
Một khi trời sáng, kỵ binh dưới trướng ông ta liền sẽ phát hiện trên mặt rất nhiều người nổi mụn đậu, bóng ma sợ hãi bệnh đậu mùa sẽ hoàn toàn bao trùm.
Cho đến lúc này sĩ khí sẽ hoàn toàn tan rã.
- Về đi, về nhanh! - Trịnh Đà run rẩy nói.
Ông ta đương nhiên không cam lòng, một đêm này rõ ràng đã kìm nén rất nhiều cơn thịnh nộ.
Tên tiểu súc sinh Thẩm Lãng, sẽ có một ngày ta phải băm vằm ngươi thành vạn đoạn!
- Đại quân trở về doanh trại, đại quân trở về doanh trại!
Trịnh Đà ra lệnh một tiếng.
Bốn nghìn kỵ binh mệt mỏi rã rời chậm rãi trở về đại doanh.
Một lát sau.
Trời đã sáng!
Rất nhiều kỵ binh hoảng sợ phát hiện, một số người trên mặt đã mọc đầy nốt đậu.
- Ngươi cũng có, ngươi cũng có!
- Trời ạ, trên mặt rất nhiều.
- Bệnh đậu mùa, đây là bệnh đậu mùa.
Thời kỳ ủ bệnh vừa qua, hầu hết người nhiễm bệnh đã phát bệnh.
Trịnh Đà quát lớn:
- Về thành, về thành chữa trị.
Nhưng đúng lúc này.
Phía sau truyền đến một tràng âm thanh the thé quỷ dị.
Kỵ binh Khương quốc của Thẩm Lãng bắt đầu điên cuồng truy sát.
Hơn nữa tốc độ cực kỳ nhanh.
Bởi vì kỵ binh Thẩm Lãng đã thay toàn bộ ngựa, cách đó không xa, hắn đã chuẩn bị một đại doanh, bên trong có hơn hai nghìn con chiến mã.
Chiến mã Khương quốc tuy nhỏ bé, thế nhưng số lượng đông đảo, mỗi người hai con là chuyện bình thường.
- Giết, giết, giết...
- Bệnh đậu mùa, bệnh đậu mùa, bệnh đậu mùa...
Hai nghìn kỵ binh Khương quốc bắt đầu điên cuồng đuổi giết.
Trịnh Long nói:
- Phụ thân, phải làm gì đây? Quay người nghênh chiến?
Trịnh Đà nhìn kỵ binh của mình, chiến mã đã kiệt sức, sĩ khí cũng gần như tan rã.
Thế nhưng tuyệt đối không thể để lưng cho kẻ địch.
- Quay người nghênh chiến, nghênh chiến!
Trịnh Đà hạ lệnh, bốn nghìn kỵ binh đổi hướng, chuẩn bị giao chiến với Thẩm Lãng.
Nhưng mà tên khốn Thẩm Lãng này bỗng dừng kỵ binh của hắn lại.
- Vút vút vút vút...
Bắt đầu bắn tên lên trời.
Trịnh Đà hạ lệnh:
- Bắn tên, bắn tên!
Nhưng mà, bản lĩnh cưỡi ngựa bắn cung của họ Trịnh không bằng kỵ binh Khương quốc, chưa kể cung tên cũng kém hơn nhiều.
Thẩm Lãng có thể bắn trúng kỵ binh Trịnh Đà, nhưng kỵ binh Trịnh Đà từ đầu đến cuối vẫn kém một chút, dù có bắn tới cũng là nỏ mạnh hết đà.
Trận đối xạ này, họ thua thiệt nặng nề.
Kỵ binh Trịnh Đà giận dữ, không khỏi xông lên phía trước, muốn đến gần để bắn.
Thế nhưng kỵ binh Thẩm Lãng lại một lần nữa rút lui về phía sau, chiến mã của bọn họ là mới đổi, đầy đủ sức lực, kỵ binh Trịnh Đà căn bản không đuổi kịp.
- Đừng đuổi theo, quay lại, quay lại!
Thế nhưng, kỵ binh Trịnh Đà vừa mới quay lại.
Kỵ binh Thẩm Lãng đuổi theo, lại một lần nữa điên cuồng tập kích quấy nhiễu, từng đợt cưỡi ngựa bắn cung.
Trịnh Đà thực sự muốn phát điên rồi!
Từ trước đến nay chưa bao giờ gặp đối thủ hèn hạ như vậy.
Đánh thì bỏ chạy, vừa rút lui liền đuổi theo.
Đánh lén không ngừng, quấy nhiễu không ngừng.
Ông ta thề rằng, chưa từng hận ai như ngày hôm nay.
Sau khoảng ba bốn lần như vậy.
Chiến mã kỵ binh Trịnh Đà càng mệt mỏi rã rời đến cực điểm, ông ta từ bỏ ý định phản công, hơn nữa kỵ binh của ông ta vì bệnh đậu mùa bùng phát trên diện rộng, sĩ khí gần như tan rã.
- Đừng quay người lại, về thành, về thành!
- Trở về với tốc độ nhanh nhất!
Ngay lập tức hơn ba nghìn kỵ binh Trịnh Đà không quay đầu lại, hết sức lao về phía phủ Hầu tước Trấn Viễn.
Nhưng ngay lúc này!
Thẩm Lãng bỗng hạ lệnh:
- Giết, giết!
Tiếp đó, hai nghìn kỵ binh của hắn bắt đầu điên cuồng phi nước đại.
Chiến mã tràn đầy thể lực, phi như điên, tốc độ nhanh đến cực hạn.
Tiến gần kỵ binh Trịnh Đà, sau đó điên cuồng bắn một loạt tên.
Đại Ngốc cũng vớ được một thân cây, dồn lực vào hai chân, bỗng xông vào giữa đội hình kỵ binh Trịnh Đà.
- Xoẹt, xoẹt, xoẹt...
Quét qua một vùng.
Trịnh Đà không thèm quản nữa, chỉ biết cắm đầu lao điên cuồng.
Cứ thế!
Bốn nghìn kỵ binh tan rã, bị hai nghìn kỵ binh Khương quốc của Thẩm Lãng điên cuồng truy sát.
Hoàn toàn bị áp đảo.
Đúng là binh bại như núi đổ.
Thương vong vô số kể!
Đến khi Trịnh Đà trở về doanh trại, phát hiện kỵ binh bên mình đã không còn đủ hai nghìn.
Thương vong hơn một nửa!
Thực sự muốn khiến người ta hộc máu!
Trở về đại doanh, sau đó tình hình càng thêm ác liệt.
Mặc dù trong lòng đã sớm chuẩn bị, biết hôm nay trong quân sẽ bùng phát bệnh đậu mùa.
Nhưng không ngờ lại nhiều đến thế.
Liếc mắt nhìn, trên mặt vô số người chi chít nốt đậu.
Hơn nữa rất nhiều người bắt đầu nôn mửa tiêu chảy, bắt đầu sốt cao liên tục.
Da đầu Trịnh Đà từng đợt tê dại, hạ lệnh:
- Tất cả mọi người quay về thành, quay về thành!
Tiếp đó, hơn một vạn đại quân ùn ùn kéo về, trở về thành phủ Hầu tước Trấn Viễn.
Hai ngày một đêm này không những không giết được Thẩm Lãng, ngược lại hao tổn mấy nghìn binh lính.
Đại quân Trịnh Đà toàn bộ về trong thành.
Mà kỵ binh Thẩm Lãng lại một lần nữa trở về giao lộ, lại một lần nữa chặn đường đi của phủ Hầu tước Trấn Viễn.
Tất cả lại như trở về lúc ban đầu.
Trịnh Đà gần như muốn hộc máu.
Thẩm Lãng, ta nguyền rủa ngươi, ta nguyền rủa ngươi!
...
Mấy ngày tiếp theo!
Trong phủ Hầu tước Trấn Viễn, đại quân Trịnh Đà ngày càng tệ hơn.
Cuối cùng tám chín phần mười binh sĩ đã nhiễm bệnh đậu mùa, hơn nữa từng đợt ngã xuống.
Toàn bộ pháo đài giống như địa ngục.
Quân y đặc biệt lạc quan dự đoán, phủ Hầu tước Trấn Viễn có điều kiện tốt, có đầy đủ dược liệu, có điều kiện tốt nhất, cho nên người mắc bệnh đậu mùa vẫn có thể sống sót một nửa.
Nhưng mà vị quân y lạc quan đó cũng đã chết.
Bởi vì, toàn bộ thuốc men trong phủ Hầu tước Trấn Viễn đều không có tác dụng.
Thẩm Lãng luôn luôn ở bên ngoài thành hô lớn:
- Lương thực có độc, nước có độc.
- Bệnh đậu mùa, bệnh đậu mùa!
Chuyện này, khiến binh sĩ trong thành căn bản không dám uống nước, cũng không dám ăn gì.
Kể từ đó, khả năng miễn dịch giảm sút nhanh chóng.
Không có thuốc hạ sốt, ăn không đủ no, cũng không uống đủ nước.
Thực ra bọn họ không biết, chỉ cần đun sôi nước lên thì sẽ không sao.
Hơn nữa đều đã trải qua bị nhiễm bệnh đậu mùa, lương thực ngược lại có thể mạnh dạn mà ăn.
Nhưng quân của Trịnh Đà không biết.
Mỗi ngày người chết càng ngày càng nhiều, càng ngày càng nhiều.
Bởi vì đại bộ phận người nhiễm bệnh đậu mùa, cho nên gần như không có ai khiêng xác chết, người giữ thành cũng không có.
Quân Thẩm Lãng càng thêm lớn tiếng, đi thẳng đến cổng thành.
- Hỡi các huynh đệ trong thành, Thẩm Lãng là thần y, có thể chữa trị bệnh đậu mùa.
- Thẩm Lãng là thần y, có thể trị bệnh đậu mùa.
Cuối cùng, mấy chục người xếp thành một hàng, bắt đầu nấu cái gọi là thần dược.
- Thần dược trị bệnh đậu mùa, thần dược trị bệnh đậu mùa!
- Huynh đệ nào muốn sống, hãy trốn ra.
Trịnh Đà lập tức hạ lệnh cho số ít người không bị đậu mùa, bảo vệ cổng thành, bất cứ ai dám trốn ra sẽ bị giết không tha.
Nhưng mà, phủ Hầu tước Trấn Viễn lớn như vậy, làm sao có thể phòng bị được.
Rất nhiều binh sĩ bị đậu mùa vào buổi tối dùng dây thừng leo xuống tường thành, sau đó điên cuồng chạy về phía đại doanh Thẩm Lãng.
- Thần dược, ta muốn thần dược, ta muốn thần dược!
Tiếp đó, mỗi người bọn họ thực sự nhận được một chén thần dược.
Một khi uống vào, thực sự rất ghê gớm.
Thực sự một chút cũng không ngứa, cả người lâng lâng, thật thoải mái.
Thẩm Lãng hô lớn:
- Các huynh đệ, thần dược có thật không?
Mọi người đều hô lớn:
- Thần dược thật, thần dược thật.
Thực ra ở đây làm gì có cái thần dược vô dụng kia, thần dược vô dụng kia là cái gì, chỉ là một chén canh thuốc Đông y mà thôi.
Sau khi uống vào cả người đầu tiên là hưng phấn, sau đó là hơi tê, đương nhiên cũng không ngứa.
Người trong thành nhìn thấy cảnh này, hoàn toàn kinh hãi!
Lại thực sự có thần dược!
Lại thực sự có thể trị bệnh đậu mùa.
Trước sự sống còn, sự trung thành gì cũng tan thành mây khói.
Quân của Trịnh Đà trong thành, nghĩ đủ mọi cách để trốn ra.
Ban đầu còn dùng dây thừng leo xuống leo lên.
Đến cuối cùng thì trực tiếp phá cổng.
Quân chính quy của Trịnh Đà không cho mở cổng, thế là hai bên nội chiến.
Trận nội chiến này càng ngày càng nghiêm trọng, diễn biến thành cuộc chém giết quy mô lớn.
Toàn bộ cục diện hoàn toàn mất kiểm soát, hoàn toàn trở thành hỗn loạn!
Trịnh Đà ở nơi cao nhất trên thành nhìn cảnh này.
Ông ta đã hoàn toàn không kiểm soát được nhánh quân đội này.
Ban đầu nhánh quân đội này vẫn chỉ là hai bên hỗn chiến, người muốn lao ra thành chiến đấu với người trung thành với Trịnh Đà.
Thế nhưng quan hệ địch ta không rõ ràng, ai biết ai thuộc phe nào.
Thế là, bùng phát đại hỗn chiến.
Trong cơn sợ hãi, gặp người là giết bừa bãi.
Bên trong thành xa hoa lộng lẫy, giống như một địa ngục.
...
- Công dã tràng, công dã tràng!
Toàn thân Trịnh Đà lạnh lẽo nhìn tất cả những chuyện này, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
- Ta thực sự hối hận, ta thực sự hối hận...
Trịnh Đà thực sự hối hận, nếu như ngay từ đầu ông ta không có tư tâm, trực tiếp dẫn hai vạn đại quân xông vào Bạch Dạ Quan giúp đỡ Trương Xung.
Thì bây giờ ông ta đã là đại công thần chân chính.
Nhưng mà, trên đời này ai mà không có tư tâm chứ?
- Ta thật hận, ta thật hận! - Trịnh Đà thảm thiết nói:
- Tiểu tặc Thẩm Lãng, ta phải băm vằm ngươi thành vạn đoạn!
Tiếp đó, Trịnh Đà bèn hỏi:
- Long nhi, con nói bây giờ ta đi kinh đô thỉnh tội, quốc quân còn có thể tha thứ cho ta sao?
Trịnh Long lắc đầu nói:
- Không thể nào, bệ hạ nhỏ nhen như vậy, cay nghiệt, thiếu tình cảm như vậy, làm sao có thể tha thứ cho ngài?
Trịnh Đà run rẩy nói:
- Vậy trời đất bao la này, chúng ta có thể đi đâu?
Trịnh Long nói:
- Đi nước Sở! Cho dù là ngàn vàng mua xương, nước Sở cũng sẽ ban cho ngài một tước vị, tuy rằng có thể không có binh quyền, nhưng vinh hoa phú quý thì không thành vấn đề.
Trịnh Đà run rẩy nói:
- Đúng, đi nước Sở, đi nước Sở!
Trịnh Long nói:
- Phụ thân, chúng ta phải đi nhanh, mặc quần áo binh sĩ bình thường leo tường ra ngoài, Thẩm Lãng chắc chắn sẽ không phát hiện!
- Được, được, đi ngay, đi ngay!
Tiếp đó, cha con Trịnh Đà thay quần áo lính quèn, từ phía sau phủ Hầu tước Trấn Viễn leo lên tường, cũng căn bản không dám đi bộ, liền dọc theo vách núi mà leo xuống từng chút một.
Hai người kia võ công cực kỳ cao, lại từ trên vách đá leo xuống như thế.
Hai khắc sau!
Hai người về tới mặt đất.
- Cuối cùng an toàn, an toàn.
- Đi, đi nước Sở, đi nước Sở!
Trịnh Đà nhìn phủ Hầu tước Trấn Viễn đại loạn, vô cùng say mê, vô cùng không nỡ rời xa.
Cái thành to lớn xa hoa lộng lẫy này, có nửa tháng thuộc về ông ta.
Suýt chút nữa ông ta đã có thể thay thế Tô Nan, biến thành đại quý tộc, đại quân phiệt có đất phong, có quân đội.
Gia tộc họ Trịnh, suýt chút nữa đã quật khởi.
- Thẩm Lãng, ngươi hãy nhớ kỹ cho ta, từ nay về sau ta và ngươi không đội trời chung!
- Thẩm Lãng, cuối cùng rồi sẽ có một ngày, ta phải băm vằm ngươi thành vạn đoạn!
Tiếp đó, Trịnh Đà liền hướng phía tây chạy như điên.
Bỗng nhiên...
Bụng ông ta một trận quặn đau, cả người chợt nằm gục xuống đất.
Một lát sau!
Một bóng người xuất hiện trước mặt ông ta.
Trưởng công chúa Ninh Khiết.
Trịnh Long chợt quỳ xuống, run rẩy nói:
- Trưởng công chúa, ta vâng theo mật chỉ của bệ hạ, lập công chuộc tội, lập công chuộc tội.
Trịnh Đà không thể tin nổi nhìn con trai mình, cất giọng run rẩy:
- Mày, mày hạ độc phụ thân mày sao?
Trịnh Long run rẩy nói:
- Phụ thân, xin lỗi, con không có lựa chọn nào khác, quốc quân ban cho con mật chỉ, từ xưa trung hiếu khó vẹn toàn, con chỉ có thể lấy quân pháp làm trọng, không vị nể thân tình!
Một lúc lâu sau, Thẩm Lãng xuất hiện bên cạnh trưởng công chúa Ninh Khiết.
Trịnh Long quỳ xuống trước Thẩm Lãng nói:
- Thẩm công tử, ngài đã nói muội muội của ta Trịnh Hồng Tuyến đang ở trong phủ Hầu tước Huyền Vũ phải không? Từ nay về sau chúng ta chính là thông gia, ta sẵn lòng lấy quân pháp làm trọng, không vị nể thân tình, ta sẵn lòng lập công chuộc tội!
Thẩm Lãng tiến lên, nhẹ nhàng vỗ vai Trịnh Long nói:
- Làm tốt lắm, làm tốt lắm!
Trịnh Đà không thể tin nổi nhìn con trai mình, tiếp đó phát ra một tiếng hét thảm thiết.
- Phụt! - Một ngụm máu tươi điên cuồng phun ra!