Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 276: Thẩm Lãng cuồng nhiệt! Cắm sừng Thái tử?
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 276 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Với tư cách là vua một nước, việc trực tiếp đến lãnh địa của quốc gia khác, đây có phải là phá vỡ quy tắc không?
Đương nhiên rồi!
Hơn nữa còn là một hành vi khiến người ta phải dè chừng.
Thông thường, nếu quân vương hai nước muốn gặp mặt, họ sẽ dựng một đài cao trên đường biên giới hai nước.
Và tuyến đường giữa đài cao này chính là đường biên giới hai nước, vua hai nước vẫn giữ nguyên vị trí trong lãnh thổ của mình.
Đương nhiên còn có một trường hợp khác, đó chính là chuyến viếng thăm chính thức, khi vua nước này đến thăm vua nước khác.
Khi đế chủ Khương Ly tại vị, có rất nhiều Thái tử, thậm chí là quốc quân đã đến thăm vương quốc Đại Càn.
Thế nhưng sau khi Khương Ly qua đời, tình hình các nước phương Đông liền thay đổi.
Chớ nói chi giữa các quân vương ít khi thăm hỏi nhau, ngay cả các Thái tử, thiếu quân cũng hiếm khi sang thăm nước bạn.
Ninh Nguyên Hiến đang luyện chữ.
Hơn nữa, ông luyện trong tâm trạng vô cùng tức giận.
Bởi vì câu nói kia của Thẩm Lãng cũng đã truyền đến tai ông.
“Nét chữ của Quốc quân không tệ, nhưng chưa đủ quý khí. Một ngày nào đó ta sẽ dạy ngài một kiểu thư pháp mới, đảm bảo quý khí vô cùng.”
Lần này Ninh Nguyên Hiến không cam lòng.
“Đứa trẻ con này, nói khoác mà không biết ngượng.
Thẩm Lãng nhà ngươi tài hoa thi phú vô song, điểm ấy Trẫm thừa nhận.
Thế nhưng nếu bàn về thư pháp, ngươi làm sao so sánh được với Trẫm?
Thư pháp của Trẫm đây tuyệt đối là đứng đầu, tự thành một trường phái riêng. Trên đời này, e rằng không có ai viết chữ quý khí hơn Trẫm. Thẩm Lãng nhà ngươi còn hôi sữa thì biết cái gì.”
Viết xong bức thư pháp này, Ninh Nguyên Hiến cảm thấy càng ngắm càng đẹp.
Hận không thể bắt Thẩm Lãng đến, để hắn mở to mắt mà nhìn cho kỹ.
Lại lấy ra chữ Thẩm Lãng viết, Quốc quân khinh thường nói:
– Chữ Thẩm Lãng quá tệ, chẳng đáng nhắc đến chút nào. Hắn lấy đâu ra tự tin mà dám phê bình chữ của Trẫm, rõ ràng là khoác lác không biết ngượng, một chút tự biết mình cũng không có.
Đại thái giám Lê Chuẩn ở bên cạnh cũng im lặng, dù sao bây giờ Quốc quân cũng đang vui vẻ, ông cũng chẳng cần nịnh hót trái lương tâm.
Theo Lê Chuẩn, chữ của Quốc quân so với Thẩm Lãng thì khá hơn một chút.
Thế nhưng chẳng đến mức gọi là đại thư pháp gia, cùng lắm thì chỉ là đẹp mà thôi.
Nét chữ của Quốc quân vô cùng quý khí, như thể mỗi một chữ đều được trau chuốt tỉ mỉ.
Mà chữ Thẩm Lãng thì hoàn toàn như thằng điên, lúc có kiên nhẫn thì còn tinh xảo hơn cả Quốc quân, lúc không kiên nhẫn thì thậm chí còn không phải cuồng thảo (*), mười chữ thì đến năm chữ phải đoán, y hệt gà bới.
(*) Thảo thư là loại bút pháp được viết với tốc độ nhanh và phóng khoáng và cũng… rất khó đọc. Những người quen khải thư khó lòng đọc nổi. Đặc biệt là cuồng thảo (nổi bật là thư pháp gia Trương Húc) chỉ có tác dụng nghệ thuật, không dùng trong sinh hoạt hằng ngày.
Tóm lại trình độ thư pháp của hai người này đúng là kẻ tám lạng người nửa cân, đều có những điểm không hoàn hảo!
Đương nhiên không người nào dám nói sự thật, đều tâng bốc chữ của Quốc quân lên tận mây xanh, điều này làm cho Ninh Nguyên Hiến lâng lâng, thực sự cảm thấy chữ mình đạt đến tầm đại thư pháp gia, vì vậy đặc biệt thích ban chữ cho người khác.
“Mẫu thân ngươi đại thọ à? Trẫm ban cho ngươi một bức thư pháp.”
“Thế tử nhà ngươi thành hôn sao? Ban thưởng cho ngươi một bức chữ.”
“Nhà ngươi ba đời đơn truyền, giờ mới sinh được cháu trai? Tốt lắm, tốt lắm, Trẫm ban thưởng cho ngươi một bức chữ.”
Quốc quân ân sủng các thần tử nhiều đến vậy sao? Cũng không hẳn, ông chỉ thấy chữ mình đẹp và thích khoe khoang mà thôi.
Người nhận chữ có kẻ hết sức phấn khởi treo lên vì đây đại biểu cho ân sủng của Quốc quân.
Nhưng một số cựu thần trụ cột quốc gia lại đặc biệt bất đắc dĩ, ví như Tể tướng Thượng Thư Đài Chúc đại nhân, lão vốn là một thư pháp gia lớn, trình độ cực cao.
Hơn nữa Quốc quân đối với lão có tình cảm sâu nặng, gia đình lão có việc gì cũng ban chữ.
Quốc quân đã ban chữ thì phải treo lên, bằng không sẽ bị coi là khinh quân phạm thượng.
Thế là toàn bộ đại sảnh nhà họ Chúc, chi chít chữ của Quốc quân Ninh Nguyên Hiến, hơn mấy chục bức.
Người khác vừa nhìn còn tưởng rằng khả năng thẩm định thư pháp của Chúc tướng sao lại thấp như vậy, sao khắp phòng đều là kiểu chữ hoa hoét thế kia?
Hết lần này đến lần khác Quốc quân còn tự thấy hài lòng, động một chút là đi đến đại sảnh gia tộc họ Chúc thưởng thức chữ mình, còn nói thư pháp cũng là tài năng ngẫu nhiên mà có được, nhiều nét chữ đẹp hiện tại ông còn chưa tả được, muốn xem cũng phải đến nhà họ Chúc, thật tiện cho họ.
Chúc tướng vô cùng bất đắc dĩ, kỳ thực lão muốn nói nếu Bệ hạ thích thì cứ mang hết về nhà đi.
Đương nhiên lời này cũng chỉ có thể ở trong lòng nhủ thầm.
Chúc tướng với Ninh Nguyên Hiến tình cảm rất sâu, người này không những là học trò của lão, mà còn là con rể của lão, xem như lão đã nhìn ông ta trưởng thành. Một mặt là vua của lão, mặt khác cũng như một thế hệ con cháu, còn là một niềm hy vọng gửi gắm.
Mỗi một lần thấy Ninh Nguyên Hiến tự mãn như thế, Chúc tướng thực sự lại bất đắc dĩ, vừa buồn cười vừa bất lực.
– Cầm bức thư pháp này đưa cho Thẩm Lãng, tát vào mặt hắn. – Ninh Nguyên Hiến nói.
– Tuân chỉ! – Đại thái giám Lê Chuẩn trong lòng thầm thở dài.
Nhưng mà vào lúc này, tiểu thái giám Lê công công vội vàng chạy vào, giọng run rẩy nói:
– Bệ hạ, Ngô vương đã đến.
Việt vương Ninh Nguyên Hiến kinh ngạc, nghi ngờ mình nghe lầm.
Người này sao lại không giữ quy củ như vậy? Dù cho quân vương xuất ngoại, cũng phải phái sứ đoàn đi trước để bàn bạc, chờ đợi lời mời từ vị vua kia, rồi mới chọn ngày lành xuất ngoại.
Ngô Khải nhà ngươi cứ thế mà qua đây sao?
Ngươi nghĩ đây là đi chợ rau sao?
Nhưng mà ngạc nhiên hơn, Ninh Nguyên Hiến vẫn rất cao hứng, thậm chí tràn đầy ngạc nhiên, cái này là thắng lợi ngoại giao to lớn.
Dưới tình hình đó, cũng là vua của nước nhỏ hơn đến thăm vua của nước lớn hơn.
Hơn hai mươi năm trước, sau biến cố Diễm Châu, nước Ngô thất bại thảm hại, thế nhưng lão Ngô vương vẫn không chủ động đến Việt quốc. Thay vào đó, một đài cao được dựng lên ở biên giới, rồi hai vị quốc vương tiến hành đàm phán.
Kết quả đàm phán đối với nước Ngô mà nói đương nhiên là sự sỉ nhục, mất chủ quyền của đất nước.
Nước Ngô ước chừng phải cắt nhường chín quận.
Sau cơn mừng rỡ, Ninh Nguyên Hiến theo bản năng sẽ triệu tập tất cả thần tử trong hành cung, thậm chí còn tập kết mấy vạn đại quân. Thứ nhất để dằn mặt Ngô vương, thứ hai là để họ đến chứng kiến thắng lợi ngoại giao huy hoàng này.
...
Ngô vương trẻ tuổi đã chuẩn bị tinh thần để bị làm nhục.
Ninh Nguyên Hiến thích hư vinh thì ai cũng biết, chuyến săn ở biên giới thất bại khiến ông ta mất hết thể diện.
Hôm nay Việt quốc đại thắng, hơn nữa Ngô vương có việc cần cầu cạnh, nên về mặt thể diện, đành để mặc Ninh Nguyên Hiến muốn làm gì thì làm.
Ngô Khải đã dự liệu phải nằm gai nếm mật để cầu kiến Việt vương.
Nếu Ninh Nguyên Hiến trọng sĩ diện, thích hư vinh, vậy Ngô vương sẽ đơn giản thỏa mãn ông ta đến mức tận cùng.
“Ta đường đường là vua một nước còn đích thân đến đây thỏa hiệp, Ninh Nguyên Hiến nhà ngươi cũng đừng có được voi đòi tiên.”
Ngô vương trẻ tuổi đã quyết định, những chuyện nhục nhã tiếp theo dù tệ đến đâu gã cũng sẵn lòng.
Ví như bị vạn người Việt quốc vây xem chế giễu.
Hay như tự mình đánh phữu (*) cho Việt vương.
(*) bộ gõ bằng đất sét, vừa ca vừa đánh phữu mang nghĩa xấu.
Hoặc là châm rượu rót trà cho Việt vương chẳng hạn.
Ngô Khải sẽ hạ thấp tư thế của mình đến mức thấp nhất.
Thế nhưng trên bàn đàm phán, gã tuyệt đối không nhường một bước nào.
Có thể đền tiền, thế nhưng không được vượt quá năm mươi vạn lượng vàng.
Cắt nhường đất đai tuyệt đối không được, dù là nửa quận cũng không.
Ngô Khải đã quyết định, nếu Ninh Nguyên Hiến không đáp ứng, gã sẽ ở lì trong hành cung Việt vương.
Dù ở mấy tháng ta cũng có thể chịu được.
Dù sao ta là vua của một nước, ngươi cũng không thể đuổi ta đi được chứ?
Thế nhưng khi tiến vào hành cung Việt vương, mọi thứ đều không giống như Ngô vương đã tưởng tượng.
Trong tình trạng gấp rút, Việt vương Ninh Nguyên Hiến vẫn nghênh tiếp với nghi thức trang trọng, nhưng tuyệt đối không có bất kỳ sự chèn ép nào.
Hơn trăm quân nghi trượng, cộng thêm mười mấy trọng thần, Việt vương Ninh Nguyên Hiến đích thân ra nghênh đón, không hề có ý làm nhục.
Ngô vương thoáng kinh ngạc, vội vàng tiến lên khom người bái lạy nói:
– Tiểu chất Ngô Khải, bái kiến Việt vương.
Thế nhưng gã còn chưa kịp lạy xuống đã bị Ninh Nguyên Hiến đỡ dậy ngay lập tức.
– Ngô vương tuyệt đối không thể, luận về bối phận dù ngài có nhỏ hơn những người cùng lứa, nhưng ngài và ta dù sao cũng là vua của một nước, chỉ có thể nói là ngang hàng. – Ninh Nguyên Hiến nói:
– Nhắc tới cũng thật buồn cười, tên của Ngô vương lại giống với vương thúc của ta.
Tên Ngô vương là Ngô Khải, chú của Ninh Nguyên Hiến là Ninh Khải.
Ngô vương lập tức lại một lần nữa bái lạy nói:
– Ngô Khải bái kiến vương huynh.
Ninh Nguyên Hiến nói:
– Được, Ngô đệ quả nhiên khí phách ngời ngời, anh hùng trẻ tuổi. Hai ngày trước huynh vừa sai người mời đệ đến Việt quốc của ta, ấy thế mà vương đệ hôm nay đã đến rồi, thật sự khiến ta mừng rỡ. Hành trình có thuận lợi không?
Ngô vương đáp:
– Đệ vừa nhận được lời mời của vương huynh, trong lòng đã nôn nao muốn gặp mặt vương huynh ngay. Phiền vương huynh phải lo lắng thấp thỏm, dọc đường đi đệ rất bình an.
Mẹ kiếp, Ninh Nguyên Hiến bao giờ từng mời Ngô Khải?
Hơn nữa nghe hai người này nói chuyện, cứ như thể Ngô vương đã vượt nghìn dặm xa xôi mà đến vậy.
Kỳ thực chỉ có mười mấy dặm đường, đoạn đường này có đáng kể gì đâu, trong lòng ngươi chẳng lẽ không thấy ngượng sao?
Việt vương nói:
– Vương đệ vừa đến là khách, xin mời đệ đi trước!
Ngô vương lui ra phía sau một bước nói:
– Ngài là vương huynh, đương nhiên xin mời vương huynh đi trước.
Hai người không ngừng nhường qua nhường lại, cuối cùng Việt vương kéo cánh tay Ngô vương nói:
– Nếu đã vậy, chúng ta hãy cùng dắt tay nhau mà đi!
Tiếp đó, hai vị đại vương liền cùng nhau tiến vào hành cung!
...
Kế tiếp, Việt vương tổ chức tiệc chiêu đãi Ngô vương.
Hai người chỉ nói chuyện thi từ ca phú, tuyệt nhiên không đả động gì đến quốc sự.
Ngô vương vài lần tâng bốc tài thơ ca của Thẩm Lãng, Việt vương liền vài lần chê bai Thẩm Lãng.
Cái này giống như hai vị phụ huynh đang nói chuyện với nhau.
Phụ huynh A khen con trai của phụ huynh B: “Thằng bé giỏi thật, đứng đầu lớp trong kỳ thi học kỳ.”
Phụ huynh B liền ra sức chê: “Không giỏi đâu, không giỏi đâu, thi được có 98 điểm thôi, chẳng biết nó vứt 2 điểm kia ở đâu, rõ ràng là óc heo, chẳng có tương lai gì.”
Tóm lại bữa tiệc này, khách khứa đều vui vẻ.
Tiếp đó, hai bên chuyển sang một cung điện khác, thay trang phục trang trọng nhưng không phải loại dùng khi lâm triều.
Chính thức bắt đầu đàm phán.
Số người rất ít, bên Ninh Nguyên Hiến chỉ dẫn theo hai người, Ngô Khải cũng chỉ dẫn theo hai người.
Ngô vương trầm mặc một lát rồi nói:
– Vương huynh, Biện Tiêu làm thế nào mới có thể rút quân?
Đi thẳng vào vấn đề một cách trực tiếp.
Ninh Nguyên Hiến nói:
– Ngô vương có thể làm gì?
Ngô vương nói:
– Công khai nhận lỗi, từ nay về sau Việt quốc làm huynh, nước Ngô làm đệ, bồi thường chiến tranh hai mươi vạn lượng vàng.
Nghe những lời này, Ninh Nguyên Hiến không nói gì, Lễ bộ Thượng thư Việt quốc lại cười nhạt một tiếng.
Rõ ràng là hoang đường, điều kiện như vậy ngươi cũng dám nói ra sao?
Ngô vương nhà ngươi âm mưu xâm chiếm quần đảo Lôi Châu của Việt quốc ta, điều động ba vạn đại quân tiến đánh thành Nộ Triều của ta, hơn nữa còn là khơi mào một cuộc chiến không báo trước.
Không chỉ có thế, ngươi còn đích thân dẫn ba vạn đại quân xuôi nam tiếp cận thành Thượng Dã, ngươi muốn quyết chiến với quốc gia của ta, khiến Bệ hạ phải ngự giá thân chinh.
Cũng may Việt quốc của ta cường đại, trời cao phù hộ, bằng không lần này e rằng phải gặp tai họa ngập đầu.
Nếu lần này người thua là Việt quốc của ta, Ngô vương nhà ngươi chỉ sợ sẽ mở miệng sư tử, không chỉ muốn chúng ta thừa nhận quần đảo Lôi Châu thuộc về các ngươi, mà còn phải cắt nhường tối thiểu năm quận.
Bây giờ nước Ngô của ngươi thua, lại chỉ sẵn lòng đền hai mươi vạn?
Rõ ràng là hoang đường, thiên hạ còn có chuyện dễ dàng như thế này sao?
Nằm mơ đi!
Lễ bộ Thượng thư Việt quốc cười to một trận, định bụng nhào lên rủa xả.
Nhưng mà Ninh Nguyên Hiến giơ tay ra hiệu.
– Ngô vương, ta không cần đệ đền tiền, cũng không cần đệ cắt đất, Biện Tiêu có thể rút quân. – Ninh Nguyên Hiến nói.
Ngô vương kinh ngạc nói:
– Vậy vương huynh muốn cái gì?
Ninh Nguyên Hiến nói:
– Một bản minh ước, từ nay về sau hai nước Ngô Việt chấm dứt chiến tranh, kết thành nước anh em, không có ai là anh, ai là em, đều bình đẳng.
Ngô vương ngạc nhiên.
Kết quả này, gã còn chưa từng nghĩ đến.
Thế nhưng gã nhanh chóng hiểu ra.
Kẻ địch chủ yếu nhất của Việt quốc lúc này không phải nước Ngô, mà là nước Sở.
Trải qua hai trận đại bại, nước Ngô tạm thời đã không còn uy hiếp đối với nước Việt.
Nhưng nước Sở vẫn thế mạnh, hung hăng.
Trong cục diện trước mắt này, liên minh Ngô Sở chống lại Việt quốc cực kỳ dễ hình thành.
Cho nên, Ninh Nguyên Hiến đã sớm cắt đứt nguy cơ này.
Ông không đòi Ngô vương cắt đất, cũng không cần đền tiền, chỉ cần một bản minh ước.
Thậm chí bản minh ước này có thể chưa chắc là thật lòng.
Ninh Nguyên Hiến nói:
– Ngô vương, ta biết cha con của đệ luôn luôn xem biến động Diễm Châu là sự sỉ nhục to lớn, không ngày nào không muốn đoạt lại chín quận và rửa sạch nhục nhã trước kia. Hiền đệ cũng không nhất thiết phải nằm gai nếm mật. Hai nước chúng ta liên thủ trước đánh bại nước Sở, vậy chín quận đó, hiền đệ có thể cắt từ nước Sở mà lấy.
Tiếp đó, Ninh Nguyên Hiến mang đến một tấm bản đồ, chỉ vào lãnh thổ nước Sở rồi nói:
– Hiền đệ, chín quận mà đệ cần, có thể khoanh vòng ngay trên bản đồ này.
Lời này khí thế ngút trời, cứ như thể đã hoàn toàn đánh bại nước Sở, lập tức chia chác tài sản vậy.
Ngô vương trở nên im lặng.
Gã đương nhiên biết cái gọi là minh ước chỉ là ảo ảnh, hoàn toàn chỉ là một vở kịch chính trị mà thôi.
Còn chuyện hai nước chia nhau nước Sở càng là lời nói vô căn cứ.
Đối với Việt quốc mà nói, bây giờ quan trọng nhất chính là dẹp loạn nước Nam Ẩu, thống trị tốt hành tỉnh Thiên Tây, tu dưỡng sinh tức.
Việt quốc cần một hoàn cảnh hòa bình.
Cho nên thấy tốt thì dừng lại, phải là như thế.
Bây giờ Việt quốc không phải thời kỳ bành trướng.
Hơn nữa đề nghị này của Việt vương, quả thực cũng cung cấp một khả năng, đó là Ngô Việt liên thủ cùng phạt nước Sở.
Đương nhiên khoảng cách đến mục tiêu này còn đặc biệt xa xôi, trên đường không biết sẽ có bao nhiêu lần gián đoạn và biến cố, nhưng tối thiểu đây là một sự khởi đầu tốt đẹp.
Việt vương ngay lúc chiếm thế thượng phong, lại thể hiện tư thế vô cùng cao thượng, ngược lại chẳng có vẻ gì là kẻ thắng trận.
Việt quốc cần đất nước yên ổn, Ngô vương sao lại không cần?
Lần này, gã đã trải qua thất bại to lớn như vậy, cũng cần phải thu dọn tàn cục.
Hơn nữa trong nước đang ở giai đoạn thay cũ đổi mới, việc chuyển giao quyền lực cũng có thể gây ra rung chuyển nhất định.
Nếu như lần này thắng thì dễ nói, nào ngờ lại hết lần này đến lần khác thua.
Ngô vương muốn một lần nữa khôi phục quyền uy chí cao vô thượng, quả thực cần rất nhiều thời gian.
Việt quốc cần tu dưỡng sinh tức, nước Ngô cũng cần như thế chứ?
Cho nên Ngô vương chỉ suy tư trong chốc lát, liền trực tiếp đưa tay ra nói:
– Vương huynh, từ nay về sau hai nước Ngô Việt, chính là nước anh em.
Ninh Nguyên Hiến nắm tay Ngô Khải nói:
– Từ nay về sau, hai nước Ngô Việt, cùng nhau trông coi!
Hai vị đại vương rõ ràng mạnh mẽ và dứt khoát.
Nhanh chóng ký kết minh ước.
Đương nhiên, khi Ngô vương nhìn đến bìa ngoài của bản minh ước, gã vẫn thầm mắng một câu trong lòng: “Đồ khốn!”
Bởi vì bản minh ước này có hai mặt, một sáng một tối.
Bên ngoài minh ước, chính là hai nước Ngô Việt chấm dứt chiến tranh, trở thành nước anh em.
Nhưng phần bên trong, đơn giản được gọi là mật ước Ngô Việt phạt Sở.
Ngô vương có thể nghĩ lại, tuy nói là mật ước, nhưng chỉ cần sau khi ký kết không quá một tháng, đảm bảo sẽ truyền khắp thiên hạ.
Thôi, cứ ký đại đi.
Ngô vương bất đắc dĩ một lát, rồi cũng phải ký tên vào cái gọi là mật ước Ngô Việt phạt Sở.
Dạng thao tác này trên địa cầu cũng xảy ra rất nhiều lần.
Ví như trong Chiến tranh thế giới thứ II, Đức còn ký hiệp ước bí mật với Liên Xô, kết quả chẳng phải sau đó cũng đánh nhau tơi bời sao.
Ngày hôm sau!
Ở vùng biên giới hai nước Ngô Việt, một đài cao được xây dựng. Ngay trước văn võ bá quan, ngay trước mấy vạn đại quân, hai vị quốc quân đã ký kết 《Minh ước Ngô Việt》, sau đó thông báo cho thiên hạ.
Hai nước Ngô Việt chính thức kết minh.
Thiên hạ chấn động!
Quá bất ngờ, quá đột ngột.
Không phải lúc trước hai bên còn đánh nhau sống chết, là tử thù rõ ràng, bây giờ lại có quan hệ mật thiết tốt đẹp như thế, hai người trở mặt quá nhanh rồi.
Sứ giả nước Sở còn chưa kịp đến Việt quốc, liền nhận được thông cáo của hai nước, tức khắc gần như ói ra máu.
Một nửa sứ đoàn trở về nước Sở để chờ ý chỉ của Sở vương, nửa còn lại tiếp tục xuất phát đi Việt quốc.
Nhưng chuyến đi sứ lần này rõ ràng tiền đồ đáng lo ngại.
Ninh Nguyên Hiến ra tay quá nhanh.
Ban đầu nước Sở muốn liên thủ với nước Ngô, tranh thủ ngoại giao để “cắt một nhát” vào nước Việt.
Ai ngờ Ninh Nguyên Hiến đã trực tiếp bóp chết âm mưu này từ trong trứng nước.
Vẫn là ứng với câu danh ngôn: thứ không giành được trên chiến trường thì cũng chẳng chiếm được trên bàn đàm phán.
Lần này nước Sở tất nhiên sẽ gặp phiền toái.
...
Thẩm Lãng vừa rời khỏi quận Bạch Dạ, đến tối ngày thứ ba, đã đón một vị khách.
Thế tử phủ Bá tước Vũ An Tiết Bàn, hơn nữa bên cạnh gã còn có một tiểu mỹ nhân tuyệt sắc.
Sở dĩ nói là tiểu mỹ nhân, bởi vì thoạt nhìn nàng chỉ khoảng mười bảy tuổi, vô cùng rụt rè, luôn cúi đầu xuống.
Thẩm Lãng nhìn Tiết Bàn.
Người này như thể đã thay đổi hoàn toàn, ánh mắt nhìn Thẩm Lãng tràn đầy thân mật, giống như hai người là bạn cũ tri kỷ vậy.
Mấy tháng trước, Tiết Lê đi phủ Bá tước Huyền Vũ từ hôn.
Tiết Bàn theo hội Ẩn Nguyên đi ép trả nợ, nỗ lực đẩy gia tộc họ Kim vào đường cùng.
Không chỉ có thế, hai mươi năm trước, Bá tước Kim Vũ mượn một triệu lượng vàng, thuê một vạn đại quân cùng một hạm đội đi vây quét hải tặc Cừu Thiên Nguy. Kết quả toàn quân bị hủy diệt, mang đến tai họa ngập đầu cho gia tộc họ Kim.
Nếu nói về thù hận với gia tộc họ Kim, gia tộc họ Tiết so với gia tộc họ Tô còn lớn hơn.
Gia tộc họ Kim coi trọng ân tình với gia tộc họ Tiết như núi, đối phương chẳng có lý do gì mà vẫn phản bội, bán đứng một cách vô sỉ, gần như đẩy cả gia tộc họ Kim vào chỗ chết.
Mà gia tộc họ Tô, mãi cho đến khi Mộc Lan từ hôn, hai nhà mới chính thức trở mặt.
Nhưng Thẩm Lãng sở dĩ trước tiên tìm gia tộc họ Tô báo thù.
Một là vì kịp lúc, Tô Kiếm Đình đã đánh lén phủ Bá tước Huyền Vũ làm nhạc mẫu bị thương.
Hai là vì Quốc quân trong lòng thống hận Tô Nan.
Mà gia tộc họ Tiết lại không giống vậy.
Bá tước Vũ An Tiết Triệt có liên quan rất nhiều đến Quốc quân, vì Quốc quân mà quản lý tin tức tình báo trong thiên hạ.
Yến Nan Phi cũng là người của gia tộc họ Tiết, tuy rằng bên ngoài là một trong sáu đại tông sư Việt quốc, hơn nữa còn là chưởng môn Nam Hải kiếm phái.
Nhưng Nam Hải kiếm phái tựa như là chi nhánh của Hắc Thủy Đài.
Hơn nữa gia tộc họ Tiết cùng gia tộc họ Xung có quan hệ đồng minh tuyệt đối, còn có sự tồn tại của Tam vương tử Ninh Kỳ, gia tộc họ Tiết tuy ít thể hiện ra bên ngoài, nhưng kỳ thực vô cùng mạnh mẽ, thâm căn cố đế.
Gia tộc họ Tô bên ngoài cường đại, thực tế cũng mạnh mẽ.
Mà gia tộc họ Tiết khiêm tốn, giống như một tảng băng, chỉ lộ ra một chút trên mặt nước, còn lại 90% đều chìm dưới nước.
Thẩm Lãng nhất định phải diệt gia tộc họ Tiết.
Thế nhưng về độ khó, có thể so với gia tộc họ Tô còn phải lớn hơn một chút.
Trước kia Tiết Bàn trước mặt gia tộc họ Kim, lạnh lùng ngạo mạn đến nhường nào.
Mà hôm nay, khuôn mặt của hắn mặc dù có vài phần rụt rè, nhưng lại tràn đầy vui vẻ.
– Chúc mừng muội phu, đã lập được công lao bất hủ. – Tiết Bàn nói.
Thẩm Lãng mỉm cười đáp lễ, cũng không nói gì.
Tiết Bàn nói:
– Muội phu lần này vào kinh đô nhất định sẽ đi qua quận Lang.
Đó là điều chắc chắn.
Lúc này Tam vương tử Ninh Kỳ dẫn đầu ba vạn đại quân trấn thủ quận Lang, vốn định chặn phản quân Tô Nan.
Bây giờ thì chắc chắn không cần nữa, phản quân họ Tô đã toàn quân bị hủy diệt.
Thẩm Lãng gật đầu.
Tiết Bàn nói:
– Tam vương tử điện hạ muốn mời đệ ăn một bữa cơm, đặc biệt bảo huynh đến đây mời.
Thẩm Lãng nói:
– Nhất định phải đi sao?
Tiết Bàn nói:
– Dĩ nhiên không phải, hoàn toàn tùy ý muội phu. Chỉ là Tam vương tử điện hạ thực sự cầu hiền tài như khát nước.
Lần trước Thẩm Lãng đi sứ Khương quốc thành công, Tam vương tử cũng từng phái người tới lôi kéo, thế nhưng thái độ vô cùng qua loa.
Lần này liền có vẻ vô cùng chân thành, phái đích thân dòng chính Tiết Bàn tới.
Tiết Bàn nói:
– Muội phu à, huynh biết những gì chúng ta làm lúc trước có phần mờ ám, thế nhưng không có cách nào khác. Gia tộc họ Tiết chúng ta hoàn toàn phải phục tùng ý chỉ của Bệ hạ, Bệ hạ bảo chúng ta làm gì thì chúng ta làm đó.
“Vậy hai mươi năm trước, gia tộc họ Tiết các ngươi bán đứng gia tộc họ Kim ta, chẳng lẽ cũng là ý chỉ của Quốc quân sao?”
Tiết Bàn nói:
– Đương nhiên huynh biết, muội phu rất khó xóa bỏ thù hận với gia tộc họ Tiết chúng ta, thế nhưng từ từ rồi sẽ đến. Có một việc muội phu cần phải biết.
Thẩm Lãng nói:
– Là vụ Khổ Đầu Hoan ám sát nhạc phụ ta sao?
Tiết Bàn nói:
– Đúng vậy, vậy muội phu có biết thân phận chân chính của Khổ Đầu Hoan là gì không?
Thẩm Lãng nói:
– Nguyện được nghe chi tiết.
Tiết Bàn nói:
– Tên của hắn là Trác Nhất Trần, là nghĩa huynh của Trác Chiêu Nhan. Cho nên hắn là người của Thái tử, việc đi ám sát Hầu tước Kim Trác cũng là do ý của Thái tử.
Thẩm Lãng cất giọng kinh ngạc:
– Lại có chuyện này sao?
Tiết Bàn nói:
– Thiên chân vạn xác.
Thẩm Lãng cất giọng run rẩy:
– Thật là đáng sợ, đơn giản là nghe rợn cả người. Khổ Đầu Hoan dĩ nhiên là người của Thái tử, tin tức này cũng không khỏi quá kinh người. Thái tử lại phái người đi ám sát nhạc phụ của đệ sao? Từ nay về sau, đệ và hắn không đội trời chung!
Tiết Bàn nói:
– Thẩm muội phu, chúng ta đôi bên đều có chung kẻ địch, không bằng trước tiên cùng đứng chung một chiến hào được không?
Tiếp đó, Tiết Bàn nói:
– Huynh biết xá muội Tiết Lê không hiểu chuyện, đã mang đến rất nhiều tổn thương cho gia tộc họ Kim. Thế nhưng thông gia họ Tiết cùng gia tộc họ Kim vẫn có thể tiếp tục mà, Mộng Mộng, muội qua đây.
Tiểu mỹ nhân tuyệt sắc đã đi tới.
– Đây là Tiết Mộng, muội muội của huynh, là hòn ngọc quý được phụ thân yêu quý nhất.
Thẩm Lãng nhìn kỹ cô gái này.
Luận về tướng mạo, luận về sự dịu dàng, cô gái trước mắt này quả thực vượt xa Tiết Lê.
Tiết Bàn nói:
– Thế tử Kim Mộc Thông tài hoa hơn người, nổi danh khắp Việt quốc. Cùng muội muội Tiết Mộng của huynh thật là ông trời tác hợp, để hai người này kết làm phu thê thì sao?
Thẩm Lãng ra vẻ động lòng, cười nói:
– Tiết Mộng tiểu thư, Kim Mộc Thông cũng không đẹp trai bằng huynh đâu, tiểu thư thực sự sẵn lòng gả cho hắn sao?
Lời này thật sự trơ tráo.
Tiết Mộng nhỏ giọng thỏ thẻ:
– Muội đã lén lút đi thăm ca ca Mập, muội… muội… rất thích chàng.
Thẩm Lãng nói:
– Vậy cũng tốt quá, nhưng mà chuyện này đệ không làm chủ được, cần phải bẩm báo nhạc phụ nhạc mẫu mới được.
Tiết Bàn nói:
– Đó là hiển nhiên, đó là hiển nhiên. Tam vương tử điện hạ đang chờ đợi, chờ muội phu đến quận Lang nhất định sẽ ghé thăm một lần.
Thẩm Lãng nói:
– Đệ sẽ cố gắng, cố gắng!
Tiết Bàn nói:
– Vậy huynh xin cáo từ.
Thẩm Lãng nói:
– Tiết huynh tạm biệt, đi thong thả!
Tiểu mỹ nhân tuyệt sắc nói:
– Tỷ phu Thẩm Lãng, hy vọng gặp lại!
Thẩm Lãng nói dịu dàng:
– Muội muội Tiết Mộng, hy vọng gặp lại.
Tiểu mỹ nhân tuyệt sắc lại vẫy tay về phía Thẩm Lãng.
Tiết Bàn mang theo em gái rời đi.
...
Ngày hôm sau, Thẩm Lãng tiếp tục đi về phía trước!
Buổi tối, lại bao trọn cả trạm dịch.
Trước đây mỗi lần hắn bao trọn trạm dịch, nhưng quan lại trong trạm dịch coi như hắn không tồn tại, tránh xa như rắn rết, chẳng dám trêu chọc cũng chẳng dám thân cận.
Mà lần này, hắn còn chưa đến, quan lại địa phương đã cử người đến nịnh bợ.
Còn chưa đến trạm dịch, quan lại bên trong đã sớm đi mười mấy dặm để đón tiếp, ân cần, lấy lòng đến mức ngay cả Thái thú cũng chưa được ưu ái như vậy.
Thẩm Lãng ăn cơm tối xong, sau đó trở lại phòng mình.
Kiếm vương Lý Thiên Thu ở phòng kế bên. Trước khi Thẩm Lãng vào phòng, Kiếm vương hạ giọng nói:
– Trong phòng của ngài có người, hơn nữa còn là nữ.
Thẩm Lãng kinh ngạc.
Chẳng lẽ là Mộc Lan yêu quý của mình đến sao?
Nàng biết ta đã nhịn quá lâu, cho nên đến an ủi nội tâm cháy bỏng và cô đơn của ta sao?
Thẩm Lãng lần này kìm nén quá lâu, xấp xỉ một tháng trời.
Cả người quả thực muốn bùng nổ vậy.
Đẩy cửa ra.
Quả nhiên một cô gái đang đứng quay lưng lại.
Bóng lưng này quyến rũ vô song, đường cong ma mị.
– Thẩm công tử đến rồi sao? Ta đã đợi lâu lắm rồi. – Cô gái xoay người lại.
Đúng là ngoại thất của Thái tử, Trác Chiêu Nhan.
– Tiết Bàn đã từng gặp Thẩm công tử rồi phải không? – Trác Chiêu Nhan dịu dàng nói:
– Nhưng mà ta tin chắc Thẩm công tử không hề đồng ý điều gì với hắn cả.
Thẩm Lãng nói:
– Trác tiểu thư đến đây có ý đồ gì?
Trác Chiêu Nhan nói:
– Thái tử điện hạ đặc biệt tán thưởng Thẩm công tử, tán thưởng thật lòng. Ta biết Thẩm công tử trước đây có hiểu lầm với Thái tử điện hạ, thế nhưng sự hiểu lầm có thể hóa giải, phải không?
Thẩm Lãng nói:
– Khổ Đầu Hoan đi ám sát nhạc phụ ta, sự hiểu lầm lớn như vậy cũng có thể hóa giải sao? Thái tử có ý đồ độc chiếm thê tử Kim Mộc Lan của ta, hiểu lầm lớn như vậy cũng có thể hóa giải sao?
Trác Chiêu Nhan nói dịu dàng:
– Đương nhiên có thể!
Tiếp đó, ả nhẹ nhàng xé váy.
Váy lụa bó sát người rơi xuống, bên trong không mặc gì cả, để lộ thân thể trắng tinh như ngọc, không mảnh vải che thân.
Tiếp đó, cánh tay ngọc ngà của ả bắt đầu quấn lên người Thẩm Lãng như rắn, gương mặt tuyệt mỹ dính sát vào, dịu dàng nói:
– Thẩm công tử, xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng, chớ để phí hoài. Có chuyện gì thì ngày sau hãy nói.