277. Chương 277: Thẩm Lãng đại thắng trở về, uy danh chấn động kinh đô!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 277: Thẩm Lãng đại thắng trở về, uy danh chấn động kinh đô!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 277 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trác Chiêu Nhan rất đẹp.
Hơn nữa còn là loại kiều diễm, sang trọng và kiêu kỳ.
Thẩm Lãng vốn là một tra nam, mà đã nhịn hơn một tháng trời.
Thế nên, khi ả ta hôn tới, Thẩm Lãng vội vàng né tránh.
Thẩm Lãng là một tra nam, nhưng đến giờ mới chỉ ngủ với bốn người.
Cả bốn người đó, không hề ngoại lệ, đều băng thanh ngọc khiết.
Vậy nên, hắn làm sao có thể động lòng với loại phụ nữ như Trác Chiêu Nhan.
- Sao thế? Thẩm công tử lẽ nào chê ta không đủ xinh đẹp ư? - Trác Chiêu Nhan dịu dàng nói.
Thẩm Lãng thở dài nói:
- Trác tiểu thư, nàng từng là sư tỷ của vợ ta, thân phận này đối với ta có sức hấp dẫn lớn lắm, nhưng ta sợ nàng đã hạ độc vào chính chỗ đó rồi.
Nghe những lời này.
Sắc mặt Trác Chiêu Nhan lập tức biến đổi.
Những lời này rõ ràng cực kỳ ác độc, Trác Chiêu Nhan thậm chí không thể tưởng tượng nổi Thẩm Lãng lại có thể nói ra những lời như vậy.
Đánh người không đánh mặt, nhưng Thẩm Lãng lại trực tiếp xé toang mặt mũi ả.
Từ khi dựa vào thế lực của hội Ẩn Nguyên, Trác Chiêu Nhan chưa từng bị sỉ nhục như thế này.
Miệng lưỡi của Thẩm Lãng, quả thực còn hơn cả mấy bà cô chua ngoa chửi đổng ngoài chợ.
Mà Thẩm Lãng giờ đây gần như có thể khẳng định, người phụ nữ trước mắt này chẳng qua chỉ là một ngoại thất trên danh nghĩa của Thái tử mà thôi.
Thái tử Ninh Dực là một kẻ có ham muốn chiếm hữu cực kỳ mạnh mẽ.
Làm sao hắn có thể dễ dàng tha thứ cho người phụ nữ của mình đi cắm sừng mình?
Dù chỉ một chút cũng không.
Hắn có thể ngoại tình với vợ của người khác, hơn nữa còn đặc biệt thích thú.
Nhưng người khác tuyệt đối không được phép cắm sừng hắn.
Thẩm Lãng và Thái tử gần như không có bất kỳ tiếp xúc nào, nhưng cũng đủ hiểu, trong số các hoàng tử, hắn là người giống Quốc quân nhất.
Giống cái sự tự yêu bản thân thái quá, ích kỷ và ngoan độc của Quốc quân.
Thế nhưng, hắn lại không có sự lãng mạn, ôm ấp tình cảm như Ninh Nguyên Hiến, ngược lại còn có sự bạo ngược.
Đối với Trác Chiêu Nhan, Thẩm Lãng cũng có những lý giải nhất định, thậm chí còn khá sâu sắc.
Trước hết, nàng là người của hội Ẩn Nguyên.
Thậm chí không chỉ là người của hội Ẩn Nguyên, trên người nàng còn gánh vác một sứ mệnh bí mật nào đó.
Hít một hơi thật sâu, sắc mặt Trác Chiêu Nhan dần dần bình tĩnh lại.
Ngay sau đó, ả ta lập tức nở lại nụ cười quyến rũ, cất giọng nũng nịu:
- Thẩm công tử, chỗ đó của người ta nào có độc, chàng nếm thử chẳng phải sẽ biết sao?
Thẩm Lãng nói:
- Trác sư tỷ, không được, quá nhiều người nếm qua rồi, không biết có bao nhiêu nước bọt, thậm chí còn từng tiểu tiện, quá mất vệ sinh.
Lời này thì càng ác độc hơn.
Lần này ngay cả Trác Chiêu Nhan cũng không chịu nổi, gương mặt quyến rũ của ả ta lập tức lạnh xuống.
Tiếp đó, ả ta ngồi xổm xuống, nhặt váy lên mặc vào, chậm rãi nói:
- Thẩm công tử, chàng có biết trên thế giới này thứ hư vô mờ mịt nhất là gì không?
Thẩm Lãng nói:
- Gió! Bởi vì chốc lát thổi hướng này, chốc lát lại thổi hướng kia.
Hai người nói gió, cũng chính là ý chỉ của Quốc quân.
Trác Chiêu Nhan nói:
- Sở thích con người cũng là như vậy, hôm nay thích một người, ngày mai có thể liền không thích. Có vài người tình cảm rất lâu dài, mà có vài người lại hay thay đổi. Hôm nay nhìn thấy con cún đáng yêu này cưng chiều lắm, nhưng rồi cũng sẽ chán rất nhanh.
Điều này có nghĩa là Quốc quân hỉ nộ vô thường, Thẩm Lãng nhà ngươi hôm nay được sủng ái, ngày mai chưa chắc.
Thẩm Lãng nhún vai.
Trác Chiêu Nhan cười khanh khách nói:
- Xem ra Thẩm công tử quả nhiên là người thoải mái, hy vọng chuyện sắp xảy ra có thể khiến ngài nhận rõ bản thân.
- Xin cáo từ Thẩm công tử, chúc ngài có một giấc mơ đẹp.
Sau đó, Trác Chiêu Nhan lả lướt rời đi.
Thẩm Lãng nói:
- Trác Chiêu Nhan, chuyện ngươi để Khổ Đầu Hoan ám sát nhạc phụ ta, ta sẽ không để yên đâu. Ta sẽ tâu lên Bệ hạ... À không phải, ta nhất định sẽ cáo trạng với Bệ hạ.
Trác Chiêu Nhan thản nhiên cười nói:
- Tùy tiện thôi, Thẩm công tử hãy dùng tốc độ nhanh nhất để về kinh ngay, lúc đi qua quận Lang cũng đừng nán lại, không chừng ở kinh đô sẽ có bất ngờ đang chờ ngài đấy.
Đây là một lời cảnh cáo, một lời cảnh cáo nghiêm trọng.
Hai ngày sau!
Thẩm Lãng đi qua quận Lang, hắn không hề ghé thăm Tam vương tử Ninh Kỳ.
Thế nhưng...
Đối phương lại đến thăm hắn, đi thẳng tới quán dịch nơi Thẩm Lãng đang ở.
Hắn không phải lần đầu gặp Ninh Kỳ, nhưng đây là lần đầu tiên thật sự tiếp xúc.
Tam vương tử Ninh Kỳ, tướng mạo và khí chất đều chẳng giống Quốc quân chút nào.
Ninh Nguyên Hiến là một mỹ nam tử tinh xảo, mặc dù có võ công, thế nhưng lại coi thường võ công, xem mình như một văn vương.
Còn Ninh Kỳ thì nghiêm túc, lời nói có ý tứ, trong văn có võ, trong võ có văn.
Hắn từng theo nhiều sư phụ luyện võ.
Sư phụ đầu tiên là đại tông sư Yến Nan Phi, sư phụ thứ hai là Xung Nghiêu, sư phụ thứ ba là chủ của Thiên Nhai Hải Các Tả Từ.
Nhìn danh sách mấy vị sư phụ này liền biết người này lợi hại đến mức nào.
Nếu không, làm sao có thể trở thành kình địch của Thái tử?
Thậm chí Ninh Nguyên Hiến cũng không thể quyết định, rốt cuộc là để Thái tử nối ngôi, hay để Tam vương tử nối ngôi.
Chính bởi vì sự do dự của ông nên mới dẫn đến tranh giành ngôi vị trong triều, hơn nữa thế lực còn ngang nhau.
Người này đích thực văn võ toàn tài.
Thẩm Lãng vừa mới đến gần hắn, liền có thể cảm nhận được khí thế sát phạt.
Cái khí chất áp bức sinh ra từ vũ lực mạnh mẽ và quyền lực này lại được bao bọc bởi vẻ văn minh cao quý, khác hẳn bản chất của loại người dùng bạo lực gây kinh hoàng kẻ địch như vua Khương Arugan.
Đây không phải là một kẻ tự mãn mà là một người mạnh mẽ đầy tự tin.
- Thẩm Lãng, cô (*) có thể cho ngươi điều gì? - Ninh Kỳ nói.
(* Cô: từ của đế vương cổ đại tự xưng.)
Hắn không phải Thái tử, xưng làm vua không được, nhưng hắn vẫn làm thế, Quốc quân cũng không nói gì thêm.
Thẩm Lãng suy nghĩ một lát, lắc đầu.
Ninh Kỳ nói:
- Vậy ngươi muốn gì?
Thẩm Lãng nhớ lại một lát:
- Báo thù.
Mặc dù biết là đáp án này, nhưng trong lòng Ninh Kỳ vẫn không khỏi kinh ngạc.
Thù gì oán gì chứ?
Gia tộc họ Tô đánh lén lâu đài của phủ Bá tước Huyền Vũ, kết quả bị ngươi diệt tộc rồi.
Bây giờ ngươi muốn tìm ai báo thù nữa?
Ninh Kỳ nói:
- Ngươi muốn tìm ai báo thù?
Thẩm Lãng nói:
- Kẻ nào từng hại nhà thần, thần sẽ tìm kẻ đó báo thù.
Hôm nay rõ ràng không thể nói chuyện thêm được nữa.
Người như Thẩm Lãng hoàn toàn không có cách nào mua chuộc được.
Hắn cái gì cũng có, cái gì cũng không cần.
Tiền tài và quyền thế trong mắt hắn như cứt chó.
Hắn yêu mỹ nhân.
Thế nhưng tự người ta có thể đi thông đồng, không cần ngươi tặng.
- Thù hận giữa ngươi và gia tộc họ Tiết thật sự không có cách nào hóa giải sao? - Ninh Kỳ bèn hỏi.
Thẩm Lãng nhún vai.
Ninh Kỳ nói:
- Vậy ngươi báo thù luôn có thứ tự ưu tiên đúng không.
Ý hắn rất rõ ràng, ngươi hãy báo thù Thái tử trước, hai người chúng ta liên thủ lật đổ Thái tử.
Còn mối thù của ngươi với gia tộc họ Tiết, sau này hãy tính?
Thẩm Lãng nói:
- Tam điện hạ, ngài rất lợi hại, có thể khiến thần sinh lòng kính sợ. Đồng bọn của thần có thể là heo, nhưng nhất định không thể đồng sàng dị mộng.
Khi nói ra những lời này, trong đầu Thẩm Lãng hiện ra khuôn mặt của công chúa mông to, nàng trừng mắt: Ngươi nói ai? Nói đồng bọn nào là heo vậy? Cẩn thận ta đánh chết ngươi, cho ngươi khóc lóc thảm thiết bây giờ.
Cô gái ngốc nghếch này gài bẫy Thẩm Lãng không phải một lần hai lần.
Nhưng... Nàng quả thực toàn tâm toàn ý muốn tốt cho Thẩm Lãng.
Ninh Kỳ nói:
- Họ Tiết là người của ta, ngươi ra tay với họ Tiết, đó chính là kẻ địch của ta, do đó phải nghĩ cho kỹ. Ta hỏi ngươi một lần cuối cùng, nhất định phải đối địch với ta sao?
Thẩm Lãng thở dài một tiếng rồi nói:
- Tam điện hạ, nhân sinh không thể thập toàn thập mỹ, chỉ có thể đạt tám chín phần mười mà thôi!
Ninh Kỳ nói:
- Vậy được, ta biết rồi. Qua đêm nay chúng ta lại là kẻ thù, nhưng tối nay chúng ta vẫn có thể uống rượu nói chuyện phiếm.
Thẩm Lãng bưng ly rượu lên nói:
- Tam điện hạ, rượu này của ngài không có độc chứ?
Khuôn mặt Ninh Kỳ biến sắc, hận không thể lật bàn.
Thẩm Lãng vội vàng nói:
- Chỉ đùa, đùa thôi, thần là người hay đùa mà.
Sau đó, hắn bưng ly rượu trước mặt lên, uống một hơi cạn sạch.
Ninh Kỳ cũng bưng lên một ly, cũng không kính tặng, cứ thế uống cạn.
Kế tiếp, hai người chẳng nói một câu nào, cứ thế uống rượu.
Hai người này đều kính nể đối phương, nhưng chẳng ai thích ai cả.
Uống xong cũng là lúc màn đêm buông xuống.
Tam vương tử Ninh Kỳ rời đi.
Thậm chí ngay cả một lời từ biệt cũng không nói.
Nhưng ý tứ kia đã đặc biệt rõ ràng, từ nay về sau sẽ là kẻ thù.
Ngày sau khi đồ đao hạ xuống, đừng hòng kêu oan.
Tam vương tử Ninh Kỳ vừa đi khỏi, Thẩm Lãng liền chìm vào suy nghĩ.
Ban đầu Ninh Kỳ cũng không hy vọng xa vời có thể chiêu mộ Thẩm Lãng về dưới trướng, nhưng hy vọng có thể liên thủ đối phó Thái tử.
Nhưng Thẩm Lãng cự tuyệt.
Như vậy cục diện kế tiếp sẽ trở nên đặc biệt vi diệu.
Nghe tiếng bước chân của Tam vương tử rời đi, Thẩm Lãng thậm chí giống như nghe thấy tiếng trống trận vang lên.
Cái gọi là chiến đấu từ trước đến nay sẽ không chờ ngươi chuẩn bị xong xuôi mới vang lên.
Có thể đã khai hỏa, có thể ở trước đó vài ngày cũng đã bùng nổ rồi.
Cả Thái tử và Tam vương tử đến đây lung lạc Thẩm Lãng, mục đích chỉ muốn xem liệu có không gian thỏa hiệp với nhau hay không.
Kết quả hoàn toàn không có.
Như vậy thì trực tiếp khai chiến.
Theo lẽ thường mà nói, Thái tử và Tam vương tử càng đấu hừng hực khí thế, Thẩm Lãng chen vào một tay chẳng phải vừa vặn có thể quấy đục nước sao?
Mà trong mắt Thái tử và Tam vương tử, Thẩm Lãng còn chưa đủ tư cách đó.
Khổ Đầu Hoan ám sát Hầu tước Kim Trác, chuyện này càng thêm kích động mâu thuẫn giữa Thái tử và Thẩm Lãng.
Vậy Thái tử sẽ tùy ý Thẩm Lãng lấy việc này làm vũ khí để công kích hắn sao?
Sẽ không.
Phe của Thái tử chắc chắn sẽ tiên hạ thủ vi cường, kéo Thẩm Lãng vào chiến trường, từ đó khiến hắn không rảnh quan tâm chuyện khác.
Kinh đô chắc chắn sẽ xảy ra chuyện.
Đối phương đã ra tay.
Như vậy sẽ xảy ra chuyện gì?
Sáng sớm hôm sau.
Thẩm Lãng dẫn đội trở về kinh đô.
Bởi vì biệt viện họ Kim đã bị đốt, Kim Mộc Thông và tiểu Băng đều đang ở phủ Ngũ vương tử Ninh Chính.
Sứ giả đế quốc Vân Mộng Trạch cũng không ở kinh đô, vì vụ công chúa Ninh Diễm ly dị nên đã trở về Viêm Kinh!
Lần trước Thẩm Lãng đi sứ Khương quốc trở về, lập được công lao không nhỏ.
Lúc chiến thắng trở về, cảnh người ra vào tấp nập, cờ bay phất phới, vạn người chào đón.
Quốc quân sẽ tổ chức một nghi thức hoành tráng riêng để đón hắn.
Lần đó, Thẩm Lãng trở thành đại anh hùng của toàn bộ kinh đô.
Mà lần này Thẩm Lãng lập công lao lớn hơn, tiêu diệt họ Tô, tiêu diệt Trịnh Đà, quả thực chính là ngăn cơn sóng dữ, công trạng hiển hách.
Thậm chí có thể xưng là anh hùng cứu quốc.
Nhưng mà, khi hắn trở về kinh đô, hoàn toàn tĩnh lặng không một tiếng động.
Không có bất kỳ hàng người nào đứng hai bên đường đón chào, thậm chí cũng không tổ chức bất kỳ nghi thức vào thành nào.
Hơn nữa lúc này Quốc quân vẫn ở hành cung phía bắc, còn chưa trở về kinh đô.
Thậm chí khi tiến vào thành Huyền Vũ, Thẩm Lãng còn cần phải xếp hàng như những người khác, bị kiểm tra thân phận và văn điệp.
Vị tướng giữ cửa thành thậm chí còn nhìn Thẩm Lãng từ trên xuống dưới một hồi rồi hỏi:
- Từ quận Bạch Dạ tới sao?
Thẩm Lãng gật đầu.
Vị tướng giữ cửa thành lập tức lui về phía sau vài bước, lớn tiếng nói:
- Tất cả mọi người lập tức lui ra phía sau, đâu đâu, bao vây đội ngũ này lại.
Ngay lập tức, hơn một nghìn tên võ sĩ dũng mãnh tiến ra, bao vây xung quanh hai trăm người của Thẩm Lãng.
Tên tướng giữ cửa thành nói:
- Thật xin lỗi Thẩm đại nhân, hôm nay quận Bạch Dạ bùng phát bệnh đậu mùa, bất luận kẻ nào tiến vào kinh đô đều cần phải tiếp nhận kiểm tra thân thể, đảm bảo không bị nhiễm bệnh đậu mùa mới có thể rời đi.
Thẩm Lãng cười nói:
- Xin hỏi ai đã ra lệnh như vậy?
Vị tướng giữ cửa thành nói:
- Thượng Thư Đài, Xu Mật Viện, Kinh đô phủ Trung Đô đốc liên hợp ra lệnh, bản quan cũng là theo lệnh làm việc, xin Thẩm đại nhân chớ trách.
Tiếp đó, hắn lớn tiếng hạ lệnh:
- Ngăn chặn đội ngũ của Thẩm đại nhân, đưa đến đại viện cách ly, tuyệt đối không cho phép bọn họ rời khỏi khu vực cách ly nửa bước.
Đoàn người phía sau Thẩm Lãng vô cùng phẫn nộ.
Chúng ta ở quận Bạch Dạ liều sống liều chết, lập được công lao lớn như vậy, gần như cứu vãn tình thế nguy hiểm của toàn bộ Việt quốc.
Lúc trở về kinh đô, chẳng những không nhận được đãi ngộ của anh hùng, ngược lại còn phải bị giam giữ?
Rõ ràng muốn dập tắt khí thế của hắn.
Thẩm Lãng nói:
- Xin hỏi các hạ là ai?
Vị tướng lĩnh đó nói:
- Phủ Đề đốc Thiên Việt, du kích tướng quân Vương Đống!
Thành Thiên Việt chính là kinh đô!
Thậm chí tên mấy hành tỉnh cũng được đặt dựa trên cơ sở lấy kinh đô làm trung tâm, hành tỉnh Thiên Nam, hành tỉnh Thiên Bắc, hành tỉnh Thiên Tây.
Kinh đô mặc dù chỉ là một tòa thành trì, thế nhưng địa vị lại ngang cấp với hành tỉnh.
Chẳng những có một phủ Trung Đô đốc Thiên Việt, còn có một phủ Đề đốc Thiên Việt.
Phủ Trung Đô đốc Thiên Việt chịu trách nhiệm toàn bộ quân chính đại sự của kinh đô, mà phủ Đề đốc thì chịu trách nhiệm phòng thủ thành thị.
Du kích tướng quân, vị trí trong phủ Đề đốc đã không thấp.
Lẽ ra tướng lĩnh thủ vệ cổng Huyền Vũ, một Thiên hộ đã đủ rồi.
Đối phương lại phái tới một du kích tướng quân, cho thấy sự coi trọng của đối phương.
Thẩm Lãng nói:
- Đoàn người chúng ta đã chủng ngừa đậu mùa từ sớm nên hoàn toàn không thể nhiễm bệnh được nữa. Hơn nữa ta có thể dẫn họ vào phủ đệ của Tam công chúa để cách ly, phủ Trung Đô đốc chỉ cần phái thầy thuốc đến kiểm tra, sau khi xác định không có gì thì thôi.
- Không thể! - Du kích tướng quân Vương Đống nói:
- Thành chủ Thẩm Lãng, đây là công văn của Thượng Thư Đài, Xu Mật Viện, phủ Trung Đô đốc liên hợp ban xuống, xin ngài xem qua!
Thẩm Lãng nhìn thoáng qua.
Phía trên quả thực viết rõ ràng, bất luận kẻ nào, mặc kệ chức quan lớn đến đâu, từ hành tỉnh Thiên Tây tiến vào kinh đô đều phải tiếp nhận cách ly.
Mà người từ quận Bạch Dạ trở về càng không được tiếp xúc với bất luận kẻ nào, nhất định phải bóp chết dịch bệnh đậu mùa từ trong trứng nước.
Bất luận kẻ nào chỉ cần chống lại lệnh này, lập tức bắt giữ.
Nếu dám tiến hành chống trả bằng vũ trang, giết chết không cần luận tội.
Chính lệnh này viết đầy sát khí, phía trên đóng bốn đại ấn đỏ tươi.
Thượng Thư Đài, Xu Mật Viện, phủ Trung Đô đốc Thiên Việt, phủ Đề đốc Thiên Việt.
Dĩ nhiên, bởi vì phủ Đề đốc Thiên Việt không thể sánh ngang với ba thế lực trên, cho nên du kích tướng quân luôn nói là ba phương liên hợp hạ lệnh.
Chính lệnh này, gần như tương đương với ý chỉ của Quốc quân.
Nhìn qua hoàn toàn hợp tình hợp lý.
Nhưng Thẩm Lãng lại biết, chính lệnh này hoàn toàn là nhằm vào hắn.
Thẩm Lãng nhà ngươi chẳng phải lợi hại lắm sao?
Mới vừa diệt Tô Nan, lại diệt Trịnh Đà, lập được công trạng lớn.
Bây giờ liền dập bớt chút uy phong của ngươi.
Thậm chí còn tát thẳng vào mặt ngươi.
Nhưng mà, chúng ta đánh cho danh chính ngôn thuận, hợp tình hợp lý.
Có bốn nha môn cấp cao đứng ra, ngay cả Quốc quân đích thân đến, cũng sẽ không phủ quyết, huống chi Quốc quân lúc này vẫn còn ở hành cung phía bắc, còn chưa về kinh đô.
Lẽ nào phòng dịch bệnh đậu mùa không quan trọng ư?
Lẽ nào an nguy tính mạng của một triệu con dân kinh đô không quan trọng ư?
Thẩm Lãng nhà ngươi đừng nói chỉ là một thành chủ Trấn Viễn, coi như là Trung Đô đốc hành tỉnh Thiên Tây, cũng phải tiếp nhận cách ly kiểm tra.
Ngươi lập được đại công thì có thể muốn làm gì thì làm, có thể bất chấp an nguy của một triệu con dân kinh đô ư?
Mà Thẩm Lãng một khi chấp nhận bị cách ly.
Như vậy thì coi như là khoanh tay chịu trói, rõ ràng bị giam lỏng trong một đại viện bỏ hoang mấy ngày mấy đêm.
Cái này chẳng khác nào đưa mặt ra cho đối phương tát một bạt tai thật mạnh.
Chỉ với chuyện này, uy phong mà Thẩm Lãng có được khi diệt Tô Nan liền trong nháy mắt bị dập tắt sạch sẽ.
Tất cả mọi người sẽ thấy, Thẩm Lãng ở trong kinh đô, cũng chỉ là một con côn trùng nhỏ bé mà thôi.
Đối phương quả nhiên thủ đoạn thật.
Con dao chính trị, giết người không thấy máu.
Thẩm Lãng chậm rãi nói:
- Tướng quân Vương Đống, nếu chúng ta không muốn bị cách ly, không muốn bị giam lỏng, vậy thì sẽ thế nào?
Du kích tướng quân Vương Đống nói:
- Thẩm đại nhân, ta đây cũng là thực hiện quân lệnh, ngài đừng làm khó ta.
Thẩm Lãng nói:
- Ta chỉ muốn hỏi ngươi, nếu như ta kháng mệnh, vậy sẽ thế nào?
Vương Đống tay đặt lên chuôi đao, nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Bản tướng đã nói rõ ràng, công văn phía trên cũng viết rõ ràng. Bất luận kẻ nào từ quận Bạch Dạ tới, nếu không tiếp nhận cách ly, thậm chí có hành vi vũ trang phản kháng, vì an nguy của một triệu con dân ở kinh đô, giết chết không cần luận tội.
- Giết chết không cần luận tội!
Hơn trăm người hô to, lập tức dân chúng xung quanh đều lùi lại.
Thế nhưng lùi ra phía sau mấy trăm mét, bọn họ lại bắt đầu chen lấn vây xem.
- Các vị kinh đô phụ lão hương thân, vị này chính là Thẩm Lãng đại nhân! - Du kích tướng quân Vương Đống lớn tiếng nói.
Ngay lập tức, vô số ánh mắt của dân chúng nhìn về phía Thẩm Lãng, tràn đầy sợ hãi, lại tràn đầy địch ý mơ hồ.
Bởi vì lúc trước tin đồn đã làm bùng nổ toàn bộ kinh đô.
Thẩm Lãng dẫn đầu kỵ binh Khương quốc nhập cảnh, ở quận Bạch Dạ đốt giết cướp bóc, tàn sát hơn vạn người, mười nhà hết chín sạch trơn, mọi nhà đều có tang.
Lúc đó Thẩm Lãng hoàn toàn bị ngàn người lên án, biến thành kẻ địch của muôn người.
Hơn nữa Trịnh Đà và Lương Vĩnh Niên trở thành những người tiêu diệt phản quân Tô Nan, trở thành đại anh hùng ngăn cơn sóng dữ nguy nan của Việt quốc.
Ngay sau đó Thẩm Lãng công nhiên chém giết Trung Đô đốc hành tỉnh Thiên Tây Lương Vĩnh Niên, công nhiên dẫn đầu kỵ binh Khương quốc tàn sát quan quân Việt quốc, càng làm bùng nổ toàn bộ Việt quốc.
Đương nhiên! Sau đó nhanh chóng có thông báo chính thức bác bỏ tin đồn.
Tuyên bố Lương Vĩnh Niên là kẻ phản bội họ Tô, Bình Tây tướng quân Trịnh Đà cãi lời thánh chỉ tương đương mưu phản.
Không chỉ có thế, Quốc quân hạ chỉ tru diệt toàn tộc Lương Vĩnh Niên.
Bắt giữ toàn tộc Trịnh Đà.
Đồng thời, trong chiếu thư Quốc quân đã nói rõ, Thẩm Lãng và Trương Xung mới là công thần lớn nhất tiêu diệt phản quân họ Tô.
Thế nhưng việc bác bỏ tin đồn này vô dụng.
Dân chúng sau khi phát tiết hết nội tâm phẫn nộ, liền không còn chú ý đến chân tướng.
Trong dư luận hậu thế, ví dụ như vậy nhiều không kể xiết. Ai thèm lo sự thật là gì? Phẫn nộ thì xong rồi, cứ mắng chửi thoải mái là được.
Hơn nữa ấn tượng ban đầu là chủ, người xấu thì mãi là người xấu, cho nên vì bác bỏ tin đồn mà thay đổi quan điểm của mình, chẳng phải là có vẻ mình rất ngu sao?
Du kích tướng quân Vương Đống lại rống to:
- Mọi người đều biết, quận Bạch Dạ bùng phát dịch bệnh đậu mùa trước nay chưa từng có, thây phơi khắp nơi, như địa ngục nhân gian. Vì bảo vệ một triệu con dân kinh đô, Thượng Thư Đài, Xu Mật Viện và phủ Trung Đô đốc lúc này mới hạ chính lệnh này, phàm là người từ quận Bạch Dạ tới đều cần tiến hành cách ly kiểm tra.
- Các vị con dân kinh đô, xin hỏi làm như vậy có sai lầm hay không?
- Không có! - Tất cả dân chúng đều đồng thanh đáp.
Hơn nữa bọn họ theo bản năng rời xa đoàn người Thẩm Lãng hơn nữa.
Bệnh đậu mùa, đáng sợ đến mức nào?
Nhỡ đâu lây bệnh thì sao? Đây chính là sẽ chết người đó.
- Tướng quân, mau bắt bọn họ lại, cách ly ngay.
- Tướng quân, mau ra tay, tuyệt đối không nên để bệnh đậu mùa truyền tới kinh đô.
Vô số dân chúng đều hô to.
Thật đúng là buồn cười.
Thẩm Lãng ở quận Bạch Dạ cứu vớt vô số tính mạng bệnh nhân đậu mùa, thậm chí phương án của hắn đã cứu vớt toàn bộ quận Bạch Dạ, hoàn toàn ngăn chặn bệnh đậu mùa bên trong, không cho lan tràn ra bên ngoài.
Hắn vận dụng mấy nghìn quân đội, phong tỏa toàn bộ quận Bạch Dạ, không biết đã bị bao nhiêu người chửi bới.
Nói trắng ra là, kinh đô bây giờ còn không có bất kỳ người nào bị nhiễm bệnh đậu mùa, gần như hoàn toàn là công lao của Thẩm Lãng.
Trước mắt những dân chúng này không bị bao phủ trong bóng ma tử thần bệnh đậu mùa, hoàn toàn là công lao của Thẩm Lãng.
Mà bây giờ, bọn họ lại muốn cách ly giam lỏng đám người Thẩm Lãng.
Du kích tướng quân Vương Đống nói:
- Thành chủ Thẩm Lãng, ngài cũng nhìn thấy, đây không chỉ là chính lệnh của Thượng Thư Đài, mà còn là tiếng lòng của vạn dân kinh đô.
Tiếp đó, hắn chợt quỳ xuống, lớn tiếng nói:
- Thẩm đại nhân, vì an nguy của vạn dân kinh đô, xin ngài tiếp nhận cách ly, xin ngài tiếp nhận kiểm tra, xin quân đội của ngài bỏ vũ khí xuống, xếp hàng đi vào khu cách ly.
Thẩm Lãng trong lòng cười nhạt.
Nếu là lo lắng bệnh đậu mùa, Vương Đống nhà ngươi làm sao dám gần ta như vậy?
Trong lòng ngươi rõ ràng hơn ai hết, đoàn người chúng ta đã hoàn toàn miễn dịch bệnh đậu mùa, không có bất kỳ nguy hiểm nào.
Hơn nữa dù cho cách ly, cũng không cần tước vũ khí, tự chúng ta đi đến phủ đệ Tam công chúa, đóng kín cổng tự cách ly, các ngươi tiến hành giám sát cũng không sai.
Vì sao còn muốn tước vũ khí? Vì sao còn muốn đi đến khu cách ly?
Chúng ta là ăn mày sao?
Đây không phải là làm mất mặt thì là gì?
Đây không phải là hãm hại thì là gì?
Nhìn thấy Thẩm Lãng thờ ơ, vị du kích tướng quân kinh đô Vương Đống trực tiếp quỳ xuống, buồn rầu nói:
- Thành chủ Thẩm Lãng, ta biết ngài lập được đại công, luận chức quan ta cao hơn ngài hai ba cấp, nhưng là vì vạn dân kinh đô, ta xin quỳ xuống với ngài, ta xin quỳ xuống với ngài.
Trong nháy mắt, dân chúng xung quanh đứng ngoài quan sát đều cảm động.
- Vị tướng quân này rõ ràng là một vị quan tốt.
- Vị tướng quân này tên Vương Đống, ta nhớ kỹ, rõ ràng là một vị quan tốt, vì dân chúng chúng ta, lại phải quỳ xuống trước Thẩm Lãng.
- Thẩm Lãng rõ ràng quá bướng bỉnh, chẳng lẽ có công lao thì có thể muốn làm gì thì làm, có thể bất chấp sống chết của dân chúng chúng ta ư?
- Đúng vậy, quá bướng bỉnh vô lý. Lúc trước bọn họ nói không sai, người này sớm muộn cũng biến thành tai họa.
Du kích tướng quân Vương Đống nói:
- Thẩm Lãng đại nhân, xin ngài tiếp nhận việc tước vũ khí, xin ngài tiếp nhận cách ly kiểm tra đi, vì vạn dân kinh đô, vì lê dân bách tính, xin ngài tước vũ khí, xin ngài cách ly.
Lại là vì lê dân bách tính.
Đạo đức đỉnh cao làm sao lúc nào cũng có người lợi dụng như vậy?
Thẩm Lãng lớn tiếng:
- Tướng quân Vương Đống, nếu như ta không tiếp nhận.
Du kích tướng quân Vương Đống hô to nói:
- Thành chủ Thẩm Lãng, ngài lại bất chấp an nguy của vạn dân kinh đô ư? Ngài liền hoàn toàn mặc kệ sống chết của lê dân thiên hạ ư?
Nghe những lời này, vô số dân chúng từ đằng xa vây xem đều hô to.
- Tước vũ khí, tước vũ khí!
- Cách ly, cách ly!
- Tước vũ khí Thẩm Lãng, cách ly Thẩm Lãng.
Trong nháy mắt, phía sau Thẩm Lãng, Vũ Liệt và Hàm Nô đều muốn bùng nổ cơn giận.
Kiếm vương Lý Thiên Thu cũng thở dài một tiếng.
Ai cũng nói thiên hạ vạn dân vô tội.
Nhưng thiên hạ căn bản sẽ không có ai vô tội, giống như một trận tuyết lở Đại Kiếp Cung vậy, không có một bông tuyết nào vô tội.
Thẩm Lãng chậm rãi nói:
- Tướng quân Vương Đống, ta vẫn là câu nói đó, nếu như ta không tước vũ khí, không cách ly, ngài định làm như thế nào hả?
Ánh mắt Vương Đống nhanh chóng lướt qua vẻ đắc ý, tiếp đó vô cùng bi phẫn nói:
- Thành chủ Thẩm Lãng, vậy xin lỗi, vì an nguy của vạn dân kinh đô, ta chỉ có thể thực hiện quân lệnh, hy vọng ngài không lấy làm phiền lòng!
Tiếp đó, Tướng quân Vương Đống đứng dậy, hô to nói:
- Các vị kinh đô con dân, các ngươi hãy chứng kiến cho ta, ta đã hết lòng với Thành chủ Thẩm Lãng, nếu kế tiếp có chỗ nào vô lý, hoàn toàn là bất đắc dĩ.
Vô số dân chúng đều khua tay nói:
- Chúng ta chứng kiến, chúng ta chứng kiến!
Du kích tướng quân Vương Đống hét lớn:
- Toàn bộ quân đội, chuẩn bị!
- Ầm ầm ầm rầm...
Ngay lập tức, một nghìn quân đội dưới trướng hắn bao vây xung quanh hai trăm người của Thẩm Lãng!
Du kích tướng quân Vương Đống nói:
- Thành chủ Thẩm Lãng, xin ngài tước vũ khí, xin ngài theo chúng ta đi đến đại viện cách ly.
- Tước vũ khí, cách ly!
- Tước vũ khí, cách ly!
Muôn người kêu gào.
Thẩm Lãng vung tay lên.
Ngay lập tức, phía sau hai trăm võ sĩ tiến vào trạng thái chiến đấu!
Du kích tướng quân Vương Đống với giọng điệu tràn đầy nghiêm khắc, hét lớn:
- Thành chủ Thẩm Lãng, ngài đây là muốn tiến hành vũ trang chống đối ư? Ngài đây là muốn cãi lời chính lệnh của Thượng Thư Đài ư?
- Ta đếm ngược năm con số, nếu như ngài còn không tước vũ khí thì chúng ta liền coi là vũ trang phản kháng, căn cứ chính lệnh, giết chết không cần luận tội!
- Năm!
- Bốn!
- Ba!
- Chuẩn bị!
Theo lệnh của du kích tướng quân Vương Đống.
Một nghìn tinh nhuệ kinh đô chỉnh tề rút đao, chiến ý ngút trời.
Du kích tướng quân Vương Đống tiếp tục đếm ngược:
- Ba, hai, một!
- Đã đến giờ!
- Thành chủ Thẩm Lãng, ta đã cho ngươi cơ hội rồi, ngươi ngu đần mất trí, đừng trách quân pháp ta vô tình!
- Chuyện này dân chúng cả thành cũng có thể vì ta làm chứng, ta là vì lê dân bách tính, là vì an nguy kinh đô!
- Động thủ!
Ngay lập tức, hai nghìn tinh nhuệ của Kinh đô phủ Đề đốc, giơ chiến đao, từng bước tiếp cận.
Trong đám người che chắn, du kích tướng quân Vương Đống khẽ cười gằn nói:
- Thành chủ Thẩm Lãng, đây chính là ngài tự chuốc lấy.
- Chúng ta có một nghìn người, ngươi chỉ có hai trăm người.
- Nếu như ngươi dám động thủ, đó chính là mưu phản.
- Thành chủ Thẩm Lãng, ngươi dám động thủ, chính là mưu phản...
Nơi này là kinh đô, không phải thành Huyền Vũ của ngươi, cũng không phải quận Bạch Dạ, coi như là rồng cũng phải cuộn, hổ cũng phải nằm cho ta.
Thẩm Lãng nhìn Vương Đống một cái, thản nhiên nói:
- Ngu ngốc!
- Đại Ngốc, nhắm mắt, giết!
Theo lệnh của Thẩm Lãng.
Đại Ngốc nhắm mắt lại, giơ huyền thiết trọng bổng trong tay nện xuống thật mạnh.
Du kích tướng quân Vương Đống hoảng hồn, hô lớn:
- Thẩm Lãng ngươi dám ư? Chuyện này ngươi muốn làm phản ư? Giết chết không cần luận tội, giết chết không cần luận tội!
- Rầm!
Huyền thiết bổng của Đại Ngốc chợt nện xuống trong nháy mắt.
Vương Đống vội vàng nâng đao đón đỡ, lập tức chiến đao của hắn vỡ vụn.
Tiếp đó, huyền thiết bổng chợt đập trúng đầu và thân thể hắn!
- Rầm!
Du kích tướng quân Vương Đống, đầu nổ tung, thân thể nổ tung.
Chết thảm hoàn toàn!
Vô cùng thê thảm!
Khóe miệng Thẩm Lãng nở nụ cười khinh thường, thản nhiên nói một câu:
- Ngu ngốc!
Toàn bộ người ở đó đều bị sốc!