Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 275: Kết thúc! Thẩm Lãng làm chấn động ba vị quốc vương!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 275 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Xin phép tâm sự đôi lời, mong quý độc giả dành chút thời gian đọc qua.
Lại một lần nữa, tôi viết lách đến tận năm giờ sáng mà chương này vẫn chưa hoàn thành.
Ngày mai tôi phải lên đường đi Thượng Hải dự họp thường niên của tập đoàn China Literature (*), nên chương này có lẽ phải hoàn thành trên tàu.
(*) Tập đoàn China Literature (tập đoàn Duyệt Văn) được thành lập dựa trên hai tập đoàn văn học Đằng Tấn (Tencent) và Nguyên Thịnh (Shanda). Đương nhiên đây cũng là công ty chủ quản của qidian, nơi Bánh đăng truyện. Mỗi năm sẽ có 2 sự kiện, một là họp thường niên (năm rồi tổ chức tại thành phố Trường Sa ở Hồ Nam, không phải đảo Trường Sa bên mình đâu) và chuyến du lịch nước ngoài (2 năm liền đều đi Singapore)
Dù sao, hai ngày sau khi đến nơi, tôi nhất định sẽ tranh thủ mọi thời gian để viết, đảm bảo mỗi ngày vẫn cập nhật hơn một vạn chữ.
Có thể là ở khách sạn, hoặc tranh thủ viết trong đài truyền hình.
Độc giả là trên hết, cha mẹ là trên hết!
...
Ngoài ra, chuyện gia đình tôi kể hôm trước đã nhận được sự quan tâm đặc biệt của mọi người.
Tôi xin báo cáo lại một chút, không phải là cãi nhau với vợ đâu, vợ tôi dễ chiều lắm, cãi vã chưa bao giờ kéo dài quá nửa ngày, mà cãi nhau với nàng cũng chẳng liên quan gì đến mâu thuẫn tình cảm cả.
Vì là chuyện riêng trong nhà nên tôi xin không tiết lộ.
Hậu quả khó có thể bù đắp, chỉ có thời gian mới có thể xoa dịu. Sau đó tôi sẽ cố gắng hết sức để ổn định chuyện gia đình.
Hai ngày nay tâm trạng bị ảnh hưởng rất nhiều, nên mỗi chương đều tốn rất nhiều thời gian, dẫn đến việc cập nhật chậm hơn trước.
Thành thật xin lỗi!
Tôi sẽ nhanh chóng trở lại trạng thái tốt nhất, loại bỏ mọi phiền nhiễu.
...
Cuối cùng, xin mọi người một phiếu cuối tháng.
Nếu quý độc giả còn phiếu.
Đợt nhân đôi phiếu tháng cũng sắp kết thúc rồi, thứ hạng phiếu tháng vẫn còn rất đáng lo.
Tôi rất cần sự ủng hộ của mọi người.
Cảm ơn mọi người rất nhiều!
Bánh điểm tâm xin cúi đầu cảm tạ!
....
Chương 275: Kết thúc! Thẩm Lãng làm chấn động ba vị quốc vương!
Người dàn xếp vở kịch hay trước mắt không phải Thẩm Lãng, mà là quốc vương cùng trưởng công chúa Ninh Khiết.
Coi như là trời phù hộ, cũng là một niềm vui bất ngờ.
Thẩm Lãng thấy vô cùng thích thú, nhưng cũng nhận ra sự tàn nhẫn tột cùng.
Cảnh cha con tương tàn như thế này, hắn quả thực là lần đầu tiên chứng kiến.
Từ khi đến thế giới này, hắn cũng đã đối mặt với không ít kẻ thù, cha con Trương Xung là một ví dụ rõ ràng.
Cả hai người con trai đều nguyện ý chết vì phụ thân, và Trương Tấn đã thực sự hy sinh vì cha mình.
Ở thời khắc mấu chốt, Trương Xung vì con trai và cháu trai mà quyết đoán tự sát, dù ông biết hành động đó cũng chẳng thể cứu vãn được gì.
Còn có Bá tước Tấn Hải Đường Luân, vì để con trai mình sống sót, không tiếc để cả gia tộc bị chôn vùi, thậm chí chủ động để con trai đi phản bội mình.
Lão tặc Tô Nan cũng được coi là kẻ xấu xa tuyệt đối, nhưng kết quả là hết người này đến người khác thi nhau chết vì ông ta.
Cha con mưu mô gian xảo, Arugan và Arutai là một cặp điển hình.
Nhưng Arutai ít nhất cũng không ra tay hãm hại cha mình.
Cảnh tượng trước mắt này, quả thực khiến người ta phải thở dài.
Trịnh Long thậm chí không phải vì muốn sống sót, mà là vì vinh hoa phú quý nên đã bán đứng phụ thân Trịnh Đà, thậm chí trực tiếp hạ độc ông ta.
Trịnh Đà đau đớn tột cùng nhìn con trai, run rẩy hỏi:
- Tại, tại sao? Chúng ta hoàn toàn có thể chạy trốn sang nước Sở mà.
Trịnh Long đáp:
- Con đã quy phục Việt quốc, làm sao có thể đi làm phản thần được.
Đúng lúc này, Thẩm Lãng bỗng nhiên nói:
- Nói thật đi, điều này rất quan trọng đối với ngươi.
Trịnh Long đáp:
- Phụ thân, sang nước Sở thì khổ lắm.
Một câu nói đã vạch trần sự thật.
Đúng thế, quá khổ cực.
Nếu Trịnh Đà và Trịnh Long đầu hàng nước Sở, dù nước Sở có thể vẫn ban cho Trịnh Đà một chức Bá tước hữu danh vô thực để chiêu mộ nhân tài, nhưng tuyệt đối sẽ không có bất kỳ quyền lực gì, thậm chí ngay cả tiền cũng không có. Còn Trịnh Long, ngay cả một chức quan vô dụng cũng chẳng có, e rằng ngay cả một tên nha dịch nhỏ nhoi cũng có thể chèn ép.
Muốn một lần nữa gây dựng sự nghiệp, cũng chẳng có cơ hội nào.
Trịnh Đà nói:
- Ngươi bán đứng phụ thân của mình, ở Việt quốc còn ai dám dùng ngươi nữa?
Trịnh Long run rẩy đáp:
- Hắc Thủy Đài sẵn lòng dùng ta, chức Thiên hộ Hắc Thủy Đài.
Đây là điều kiện mà trưởng công chúa Ninh Khiết đã hứa hẹn.
Đương nhiên, điều kiện này thực ra chẳng cao chút nào, nếu không phải vì gia tộc gặp biến cố, Trịnh Long lẽ ra đã được thừa kế tước vị Bá tước Bình Tây.
Nhưng chính cái điều kiện không quá cao này lại khiến Trịnh Long cảm thấy đặc biệt chân thực.
Hắc Thủy Đài muốn chính là loại người bị ngàn người lên án như vậy. Trịnh Long ngay cả cha mình cũng có thể bán đứng, còn chuyện gì mà gã không làm được? Đây đúng là loại nhân tài mà Hắc Thủy Đài cần.
Đương nhiên, nếu Trịnh Đà không hoàn toàn bại trận, Trịnh Long cũng không thể phản bội cha mình.
Đến bước đường cùng, chức Thiên hộ Hắc Thủy Đài cũng là một vị trí tốt, ít nhất cũng có quyền lực, có thể khiến người ta vừa nghe đã sợ mất mật.
- Ha ha ha ha... - Trịnh Đà bật cười bi thảm:
- Thật không ngờ, Trịnh Đà ta đây anh hùng một đời, lại chết trong tay con trai ruột, chết trong tay đứa con ta yêu thương nhất.
Trịnh Long lạnh lùng phản bác:
- Phụ thân à, xin người đừng quên, mỗi lần gặp phải cục diện nguy hiểm, người đều phái đội cảm tử đi trước, sau đó lại phái con đi tiếp, đến khi con xác nhận không có chuyện gì thì người mới tiến lên. Lẽ nào đây chính là cách phụ thân yêu thương con trai sao?
Mặt Trịnh Đà run rẩy.
Chẳng phải vậy sao? Trong mắt Trịnh Đà, bản thân ông ta là quan trọng nhất, vào lúc mấu chốt có thể hy sinh bất kỳ ai.
Cho nên, con của ông ta mới có thể hành xử như vậy.
- Ha ha ha ha... - Trịnh Đà lại điên cuồng cười lớn nói:
- Trịnh Long, mày nghĩ phản bội phụ thân mày có thể sống sót được sao? Mày nghĩ Thẩm Lãng sẽ bỏ qua cho mày à? Quốc vương thích hắn ta như vậy, nếu như hắn giết mày, quốc vương cùng lắm chỉ mắng hắn vài câu, mày chết vô ích!
Trịnh Long trực tiếp quỳ sụp xuống trước mặt Thẩm Lãng, trán gã như dán trên giày của hắn, run rẩy nói:
- Thẩm công tử, ta biết mình là một con rắn độc, một kẻ cực kỳ bỉ ổi, ngay cả phụ thân của mình cũng có thể bán đứng. Ta còn chuyện gì không làm được? Ngài chắc chắn sẽ không tin ta. Dù ngài không tin ta, nhưng ngài tuyệt đối phải tin chính mình.
Thẩm Lãng nói:
- Nói đi.
Trịnh Long đáp:
- Ngài là nhân vật lợi hại nhất mà ta từng thấy. Nếu không có sự tin tưởng tuyệt đối vào điều đó, làm sao ta dám làm kẻ địch của ngài? Chỉ cần ngài đừng giết ta, ta hứa sẽ làm một việc cho ngài. Khi ngài cần, có thể đến tìm ta, ta nhất định sẽ hoàn thành việc đó cho ngài.
Trịnh Đà cười lớn:
- Trịnh Long, thứ tiểu nhân thay đổi thất thường như mày, mày nghĩ Thẩm Lãng tin nổi mày sao?
Trịnh Long nói:
- Thẩm công tử, đương nhiên ta không đáng tin nhiệm, lời hứa của ta ngay cả đồ vô dụng cũng không bằng. Nhưng ta thực sự chính là một con chó, xin ngài tin tưởng rằng ta không hề hận ngài, ta thực sự rất sợ ngài, sau này nhất định sẽ hữu dụng. Ngài cường đại và thông minh như vậy, nhất định có thể sai khiến, ép buộc ta như một con chó.
Trịnh Long luôn hướng Thẩm Lãng cầu xin tha thứ, nhưng lại không hề cầu xin Ninh Khiết. Bởi vì bây giờ người có thể quyết định sống chết của gã chính là Thẩm Lãng.
Thẩm Lãng nheo mắt nhìn Trịnh Long.
Quả thực đúng như lời Trịnh Long nói, Thẩm Lãng bây giờ muốn giết gã dễ như trở bàn tay.
Có một câu nói rất hay, đối với kẻ thù phải nhổ cỏ tận gốc.
Nhưng còn có một câu nói khác, có đôi khi dùng kẻ thù còn tốt hơn cả chiến hữu.
Lúc này, trưởng công chúa Ninh Khiết nói:
- Ta đã đồng ý để Trịnh Long sống sót, về cơ bản là phải giữ lời.
Đây coi như là nàng đưa cho Thẩm Lãng một lời nhắc nhở nhỏ.
Khuynh hướng của nàng là muốn Trịnh Long sống, nhưng nếu Thẩm Lãng nhất định phải giết gã thì nàng cũng sẽ không ngăn cản.
Suy nghĩ mấy giây, Thẩm Lãng gật đầu nói:
- Chúc mừng ngươi, có thể tiếp tục sống.
Trịnh Long lại dập đầu trên giày của Thẩm Lãng.
- Cảm ơn Thẩm công tử đã tha mạng, xin ngài hãy nhớ kỹ, khi ngài đủ mạnh, ta nhất định sẽ trở thành một con chó tốt nhất.
Thẩm Lãng phất tay một cái rồi nói:
- Đi thôi, Trịnh Thiên hộ.
Trịnh Long đứng dậy, quỳ một gối nói:
- Ty chức xin cáo lui!
Sau đó, gã cứ thế đi thẳng vào đám võ sĩ Hắc Thủy Đài của công chúa Ninh Khiết.
- Tại hạ Trịnh Long, tân nhiệm Thiên hộ Hắc Thủy Đài, sau này cùng ăn cơm chung một nồi, xin các huynh đệ chiếu cố nhiều hơn!
Trịnh Long biểu hiện đặc biệt nhiệt tình, hệt như một người mới gia nhập vậy.
Mấy võ sĩ Hắc Thủy Đài mặt hơi giật một cái, sau đó chỉnh tề khom người nói:
- Bái kiến Trịnh Thiên hộ.
Đám võ sĩ Hắc Thủy Đài này từng chứng kiến nhiều chuyện đen tối lắm rồi, nên thời gian mất tự nhiên của họ cũng chẳng kéo dài quá nửa giây.
Thẩm Lãng ngồi xổm xuống, nhìn Trịnh Đà.
Bỗng nhiên, Trịnh Đà chợt quỳ xuống, run rẩy nói:
- Thẩm công tử, ta cũng có thể làm được, việc Trịnh Long làm được, ta cũng có thể làm.
Mẹ kiếp!
Mặc dù Thẩm Lãng từng trải nhiều, nhưng khi chứng kiến cảnh này, vẫn chỉ có thể nhìn mà thở dài!
Trịnh Đà nhà ngươi đường đường là Bình Tây tướng quân, vì mạng sống lại sẵn lòng làm chó cho tên ở rể nhỏ nhoi như ta sao?
Hai cha con này quả thực lợi hại, ngay từ đầu vì vinh hoa phú quý chuyện gì cũng làm được, bây giờ vì sống sót cũng chẳng từ chối bất cứ điều gì.
Thẩm Lãng nói:
- Trịnh Đà, ngươi biết ta có một sở thích.
Trịnh Đà kinh ngạc.
Thẩm Lãng nói:
- Công chúa không tiện ra tay, làm phiền ngài giúp một tay.
Trưởng công chúa Ninh Khiết tiến lên, đặt bàn tay lên gáy Trịnh Đà, chỉ cần nàng khẽ đẩy nội lực, liền có thể đánh chết ông ta.
Võ công Trịnh Đà thực sự rất mạnh, thậm chí là siêu mạnh.
Nhưng lúc này ông ta lại chẳng hề phản kháng chút nào, cứ thế đứng im không nhúc nhích.
Có thể thấy được thế giới này coi trọng quyền lực, dưới quyền thế, rất nhiều người dù võ công đầy mình cũng nghe lời như chó. Chẳng biết nên nói đây là sự sắp đặt của số phận hay là nỗi buồn của võ đạo.
Thẩm Lãng rút dao găm ra, chợt xoẹt một phát ngay quần Trịnh Đà.
Máu tươi văng khắp nơi!
Của quý của Trịnh Đà rơi xuống.
Lãng gia lại thiến thêm một người.
Nhưng chẳng như những gì Thẩm Lãng tưởng tượng, Trịnh Đà lại không hề phát ra bất kỳ tiếng kêu thảm thiết nào.
Ngược lại, ông ta vui vẻ hỏi:
- Thẩm công tử, bây giờ ta có thể sống được không? Bây giờ ta còn sống được không?
Trong lòng Thẩm Lãng thầm nhủ: đúng là ngày chó má.
Trịnh Đà, ngươi đã hủy đi niềm vui cắt xén của ta.
Ta thiến ngươi, ngươi cũng không kêu thảm thiết, cũng không biểu hiện vẻ cực kỳ bi thương.
Điều này làm sao ta có được chút cảm giác thành tựu chứ?
Trịnh Đà dường như cũng nghĩ đến điểm này, sau đó phát ra tiếng kêu thảm thiết đau đớn.
- A... A... A...
Thế nhưng nghe vào thì quá giả tạo, ông ta chính là vì muốn Thẩm Lãng thích thú mà thét lên.
Kỳ thực trong lòng Trịnh Đà cũng không hề quá để ý chuyện bị thiến này.
Vì sống sót, Trịnh Đà chẳng hề bận tâm chút nào đến việc bị thiến. Thẩm Lãng không khỏi nhớ tới nước Nam Hán thời Ngũ Đại Thập Quốc (từ 907-979), triều đình nhỏ bé này có một phép tắc: muốn có chức vị phải thiến trước.
Thế là rất nhiều người đều tự thiến, sau đó tiến vào triều đình nhỏ này để làm quan.
Thẩm Lãng lần đầu tiên cảm thấy mình bị đánh bại, thế giới quan của hắn quả thực bị lật đổ.
- Ngươi lợi hại thật!
Sau đó, hắn cũng bỏ đi!
Võ sĩ Hắc Thủy Đài tiến lên khâu lại vết thương cho Trịnh Đà, giúp ông ta cầm máu cho của quý.
Sau đó lấy khóa sắt xâu qua xương bả vai, còng chặt tay chân, đẩy vào xe tù, áp giải về kinh đô.
Quốc vương hận Trịnh Đà thấu xương, nhất định phải xử phạt mức cao nhất theo pháp luật.
Hơn nữa, để khôi phục danh dự cho Thẩm Lãng, sẽ tiến hành công khai xét xử Trịnh Đà cùng Lương Vĩnh Niên, quyết định tội danh phản bội của hai người.
Quốc vương một khi hận một người, sẽ giết cả tộc người đó.
Trưởng công chúa Ninh Khiết liếc nhìn Thẩm Lãng một cái, rốt cuộc không nói gì, phất tay dẫn đội đi.
Theo ý chỉ, Thẩm Lãng cũng có thể theo về kinh đô, nhưng con chó hoang này từ khi xổng chuồng cũng chẳng còn nghe theo ý chỉ của quốc vương nữa.
Tướng ở ngoài biên ải có thể không tuân lệnh vua, câu nói này vốn là hành vi khi rơi vào đường cùng.
Qua tay Thẩm Lãng lại biến thành chân lý mọi lúc mọi nơi, bất cứ lúc nào cũng có thể lấy ra dùng.
...
Tiếp đó, Thẩm Lãng tiến vào tòa thành phủ Hầu tước Trấn Viễn.
Nếu không phải tình trạng trong tòa thành quá thê thảm, nơi này thật sự cũng coi là xa hoa.
Chỉ riêng về nghệ thuật kiến trúc, đặc biệt là về độ thoải mái dễ chịu, nơi này có thể còn vượt qua phủ Hầu tước Huyền Vũ của gia tộc họ Kim.
Hơn nữa, xây dựng trên núi cao, tạo cảm giác quan sát chúng sinh như người cõi trên.
Có lẽ qua nhiều thế hệ, gia tộc họ Tô đã quan sát chúng sinh quá nhiều lần, nên dã tâm cũng ngày càng lớn.
Hai vạn đại quân của Trịnh Đà hôm nay chỉ còn lại hơn một vạn ba ngàn người, số còn lại đều đã chết sạch.
Hơn nữa, dù cho còn hơn một vạn ba ngàn người này, tiếp đó sẽ có một nửa số người chết vì bệnh đậu mùa.
Dù cho có điều kiện chữa trị tốt, dưới hoàn cảnh chữa trị hiện tại của thế giới này, tỷ lệ tử vong vì bệnh đậu mùa vẫn là 50%.
Thế nhưng tất cả mọi người vẫn cảm kích ơn cứu mạng của Thẩm Lãng.
Vì sao ư?
Bởi vì người chết sẽ không trách cứ.
Người còn sống sót, chỉ biết là Thẩm Lãng đã chữa khỏi cho họ.
Thế nhưng, tiếp đó!
Một cảnh tượng kinh khủng đã xảy ra.
Toàn bộ quận Bạch Dạ đã bùng phát bệnh đậu mùa.
Bởi vì Trịnh Đà lúc trước, để thu mua lòng người, đã xuất ra một phần năm lương thực của phủ Hầu tước Trấn Viễn biếu tặng cho dân chúng quận Bạch Dạ.
Đám người kia sau khi ăn đã bị nhiễm bệnh đậu mùa, một người truyền mười, mười người truyền một trăm!
Trừ quận thành Bạch Dạ ra, mọi nơi trong quận đều bị truyền nhiễm.
Mỗi ngày đều có rất nhiều người bị nhiễm bệnh đậu mùa, mỗi ngày đều có người chết đi.
Trong lúc nhất thời, toàn bộ quận Bạch Dạ hoang mang tột độ, lòng người bàng hoàng.
Đúng lúc này, tin tức Thẩm Lãng có thể chữa khỏi bệnh đậu mùa đã lan truyền ra ngoài.
Thần y Thẩm Lãng có thần dược, không chỉ đã cứu vương Khương, hơn nữa còn từng cứu vô số bình dân Khương quốc.
Thế là mỗi ngày đều có vô số người đến trước cổng phủ Hầu tước Trấn Viễn quỳ xuống.
- Thẩm công tử cứu mạng.
- Thẩm đại nhân cứu mạng.
- Thẩm Bồ Tát, van cầu ngài cứu chúng ta.
Mà trớ trêu ở chỗ.
Những người đi cầu Thẩm Lãng cứu mạng cũng chính là đám người bao vây tấn công, có quá nhiều sự trùng hợp.
Lúc trước, những người này thống hận Thẩm Lãng tận xương.
Dẫu đã biết chân tướng rõ ràng, trong lòng bọn họ biết không phải Thẩm Lãng phái Khương binh cướp bóc chém giết, mà là do Trịnh Đà gây ra. Nhưng họ vẫn đổ vấy lên đầu Thẩm Lãng, vẫn hận đến mức không thể lột da rút gân, trong lòng nguyền rủa.
Cũng là bởi vì thái độ kiêu căng ngạo mạn của Thẩm Lãng đối với họ, nên hắn chính là kẻ có tội.
Mà bây giờ, đối mặt với sống chết trước mắt, đám người kia lại vứt hận thù lên chín tầng mây, đi cầu Thẩm Lãng cứu mạng.
Hơn nữa, người quỳ bên ngoài ngày càng nhiều, tràn ngập cả trên núi.
Ngay từ đầu vẫn cầu khẩn, nhưng khi thấy Thẩm Lãng không để ý tới, hơn nữa đã biết bên này có nhiều chuyện, thế là dân chúng từ cầu khẩn chuyển sang hơi uy hiếp và ra sức khơi dậy đạo đức.
- Thẩm đại nhân, ngài không thể thấy chết mà không cứu được.
- Thẩm đại nhân, trời cao có đức hiếu sinh, vì con cháu hậu duệ của ngài, vì tích đức cho người nhà, ngài cũng không thể thấy chết mà không cứu được!
- Thẩm đại nhân, ngài lẽ nào mắt mở trừng trừng nhìn chúng ta chết sao? Nỡ lòng nào, nỡ lòng nào chứ?
- Coi như là sài lang hổ báo, cũng sẽ không ác độc như vậy!
Đối mặt với đám người quỳ chi chít bên dưới phủ Hầu tước Trấn Viễn, Thẩm Lãng vẫn nói một câu.
- Ngu ngốc!
Sau đó, hắn ngẩng cao đầu bỏ đi.
Ngay lập tức, vô số người càng thêm hận hắn thấu xương.
- Thẩm Lãng thấy chết mà không cứu, chúng ta liều mạng với ngươi, liều mạng với ngươi...
Có người hét lớn, sau đó mặc kệ sống chết mà xông tới.
- Vù vù vù vù...
Mũi tên trút xuống như mưa trên tường thành, bắn chết toàn bộ những kẻ xông lên.
- Ngu ngốc!
Thẩm Lãng lại nói thêm một câu!
...
Trong tòa thành!
Thẩm Lãng dốc hết tâm huyết, viết hàng vạn chữ về cách thức phòng ngừa bệnh đậu mùa.
Cách ly thế nào, khử trùng ra sao, dùng thuốc sao cho có hiệu quả để nâng cao tỷ lệ sống sót đến mức cao nhất.
Đồng thời, hắn đã cho người ta lấy từ nước Khương nhiều bò bị nhiễm đậu mùa để chủng ngừa cho toàn bộ dân chúng quận Bạch Dạ.
Trương Xung tiến vào phủ Hầu tước Trấn Viễn.
Thẩm Lãng cầm bản hướng dẫn chi tiết phòng ngừa đậu mùa hàng vạn chữ và cả phương án chữa trị trao cho ông ta.
Cùng với bò dùng để chủng ngừa đậu mùa cũng giao cho ông.
Trương Xung sau khi xem, hướng Thẩm Lãng khom người cúi lạy nói:
- Thẩm công tử, ngài có ơn cứu sống hai mươi mấy vạn dân chúng quận Bạch Dạ.
Thẩm Lãng nói:
- Bồ Tát sống thì giao cho Trương công làm vậy.
Trương Xung run rẩy nói:
- Thẩm công tử vì sao lại như thế? Ngài rõ ràng dốc hết tâm huyết cứu mấy chục vạn người, vì sao không tự mình đi làm, mà lại giao cho ta, lại nhường cái danh tiếng này cho ta chứ?
Theo Trương Xung, Thẩm Lãng lúc này ở quận Bạch Dạ có tiếng xấu, vừa vặn có thể mượn cơ hội nghịch chuyển, từ bị ngàn người lên án biến thành vạn người kính ngưỡng.
Thẩm Lãng hỏi:
- Trương công muốn nghe lời thật lòng? Hay là lời dối trá?
Trương Xung nói:
- Lời thật hay lời dối đều phải nghe.
Thẩm Lãng nói:
- Lời nói dối là ta không cần ham danh, ta chỉ cần người ta sợ là được rồi, không cần người cảm kích.
- Nói thật chính là, ta có thể cứu những người này, nhưng muốn ta cúi mình trước họ đồng thời làm ra vẻ yêu dân như con? Xin lỗi, ta làm không được, trong mắt ta thì ngu vẫn hoàn ngu!
- Ta có không muốn lưu danh sử sách, lại không muốn phong hầu bái tướng, càng không muốn nắm chính quyền, ta cần gì phải đi lấy lòng những người này?
- Kệ đi!
- Bản thân ta sống thoải mái là được rồi!
Sau đó, Thẩm Lãng vỗ bả vai Trương Xung rồi nói:
- Trương công, thánh nhân cứ để ngài đến làm đi, ta tiếp tục làm ác nhân vậy!
Sau đó, Thẩm Lãng trực tiếp hạ lệnh phong tỏa toàn bộ quận Bạch Dạ.
Toàn bộ thành trì, cấm đi lại cả ban đêm lẫn ban ngày.
Toàn bộ thôn xóm, bất luận kẻ nào không được ra ngoài nửa bước.
Hắn phái mấy nghìn võ sĩ từng bị nhiễm bệnh ra ngoài, phong tỏa mọi lối đi từ quận Bạch Dạ ra ngoài.
Hoàn toàn phong tỏa dịch bệnh đậu mùa trong phạm vi quận Bạch Dạ.
Bất luận ai cố gắng rời khỏi quận Bạch Dạ, đều sẽ bị xử tử tại chỗ.
Lúc này, nhất định phải có một người đóng vai ác, bằng không căn bản không thể khống chế được cục diện.
Có những lúc thủ đoạn lôi đình mới có thể hiện ra lòng dạ Bồ Tát.
Trong vòng nửa tháng ngắn ngủi!
Toàn bộ dịch bệnh đậu mùa ở quận Bạch Dạ được khống chế hoàn toàn, không lan sang các quận thành xung quanh.
Tỷ lệ tử vong giảm xuống mức thấp nhất.
Trương Xung được vạn người ca tụng như Phật sống.
Thẩm Lãng bị ngàn người lên án.
Lúc hắn rời khỏi quận Bạch Dạ, bị hàng vạn người phỉ báng.
Hàng ngàn vạn người lập hình nộm của hắn để nguyền rủa cho đến chết.
...
Quốc vương sau khi nhận được bản tấu chi tiết.
Ông phất tay rồi nói:
- Đi, tất cả đi đi!
Lê Chuẩn cùng mấy thái giám đều lui ra.
Chỉ còn lại một mình Ninh Nguyên Hiến, lúc này mắt ông hoe đỏ, nhẹ nhàng lau nước mắt nơi khóe mi.
Thẩm Lãng lúc trước lập được nhiều công lao như vậy, tạo ra nhiều kỳ tích như vậy, cũng không làm chấn động tâm hồn Ninh Nguyên Hiến.
Ninh Nguyên Hiến cay nghiệt, quả thực có thể nói là ý chí kiên cường.
Chỉ một khoảnh khắc này, ông đã hiểu rõ lòng dạ Thẩm Lãng.
Vừa cảm thông vừa tràn trề kiêu ngạo, không khom lưng cúi gối trước bất kỳ ai, cũng chẳng bị những quy tắc đạo đức lừa phỉnh, không chịu bất cứ ràng buộc nào.
Tất cả đều xuất phát từ trái tim, tùy tâm mà làm.
Ninh Nguyên Hiến thậm chí vô cùng hâm mộ.
Ông là vua, chí cao vô thượng, nhưng lại bị vô vàn quy tắc ràng buộc.
Ông cần phải cúi đầu trước nhiều thứ.
Ví như thánh nhân, ví như dân chúng thiên hạ.
Nhưng Thẩm Lãng thì không.
Hắn làm bất cứ chuyện gì, đều có thể theo tiếng lòng mình.
- Thằng nhóc này, rốt cuộc giống ai chứ? Giống ai chứ? - Ninh Nguyên Hiến thở dài.
Đương nhiên ông cũng chẳng dám nói: 'Vì sao đây không phải là con trai ta?'
Nếu có con trai như Thẩm Lãng, người cha sẽ vô cùng tự hào, nhưng có thể cũng sẽ bị tức hộc máu mà thôi.
Dựa theo tính cách tùy tâm tùy ý, hoàn toàn tiêu tiền như rác.
Ninh Nguyên Hiến đã đủ phá hoại rồi, nhưng vẫn không bằng thằng khốn Thẩm Lãng này.
Bất cứ thứ gì vào tay hắn cũng có thể bị phá nát.
Vàng, bạc, thành trì, quân đội, lòng người.
Hắn bại hoại, hoàn toàn tùy tâm mà làm.
- Nhóc con, ngươi lợi hại thật, quả nhân phục ngươi!
Cái từ 'lợi hại' này, quốc vương vẫn là học từ Thẩm Lãng mà ra.
- Lê Chuẩn. - Quốc vương nói.
Đại thái giám Lê Chuẩn bước đến.
- Ra chiếu chỉ quở trách Thẩm Lãng, mắng hắn, mắng hắn thậm tệ.
- Tiếp đó, để hắn tranh thủ thời gian quay lại cho ta, đừng gây tai họa cho hành tỉnh Thiên Tây nữa. Nếu hắn không trở lại, trực tiếp trói về, trói về!
- Hạ chiếu chỉ, sắc phong Trương Xung là Tử tước, phong hào do chính các ngươi nghĩ, nghĩ cho hay một chút.
Lê Chuẩn vừa nghe, lập tức dập đầu đáp:
- Ôi... tuân chỉ!
Thật đúng là một vị quân vương cay nghiệt, rõ ràng sắc phong Trương Xung là Tử tước, thế nhưng ngay cả phong hào cũng lười tự nghĩ.
Ninh Nguyên Hiến tiếp tục nói:
- Nghe nói chỗ Thái tử còn có một pho tượng Kim Mộc Lan à?
Lê Chuẩn lặng im, không dám trả lời.
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Đi tịch thu liền, còn ra thể thống gì? Lấy về rửa sạch sẽ niêm phong cất vào kho, rồi đưa đến nhà Thẩm Lãng thôi.
Đại thái giám Lê Chuẩn đáp:
- Tuân chỉ!
- Mau chóng ban chiếu chỉ, để tên khốn kiếp Thẩm Lãng này về kinh đô, không chịu về thì trói lại!
Lê Chuẩn lẩm bẩm trong lòng: 'Bệ hạ, ngài đã nói qua một lần rồi.'
Nhưng mà, vào lúc này.
Bên ngoài lại truyền tới tiếng hô lớn.
- Tám trăm dặm khẩn cấp, tám trăm dặm khẩn cấp!
- Nước Sở lui binh, nước Sở lui binh!
Ninh Nguyên Hiến nghe được tin tức này, khinh thường cười.
Chỉ có trào phúng, không có vui sướng.
Khi chủ lực của Tô Nan bị hủy diệt, đại quân nước Sở cũng đã không còn sức nhảy nhót, cái gọi là tiến đánh đại quân Xung Nghiêu chính là đang diễn trò.
Bởi vì hành tỉnh Thiên Tây còn có Trịnh Đà đang quậy phá, nước Sở trông cậy vào Trịnh Đà có thể làm lớn chuyện, hình thành thế cát cứ, nên không cam lòng lui binh.
Thật không ngờ Trịnh Đà cũng bị diệt quá nhanh, nước Sở chỉ có thể chán nản rút lui, cũng không thể thực sự trình diễn cuộc đại quyết chiến giữa hai nước.
Mẹ trứng, Thẩm Lãng này rõ ràng là một tên yêu nghiệt.
Thiên tài điên rồ như thế, mang theo hai trăm người vào quận Bạch Dạ, không chỉ diệt Tô Nan, còn diệt cả Trịnh Đà.
Thật sự lợi hại ngất trời.
...
Trong vương cung nước Sở.
Sở vương nhéo mũi, biểu cảm vừa rầu rĩ vừa khiếp sợ.
- Bồi thường, bồi thường, hao binh tổn tướng phí công giằng co một trận mà thôi.
- Thẩm Lãng, Thẩm Lãng tên này là ai chứ? Từ đâu chui ra vậy? Lợi hại như vậy? Chỉ bằng một mình liền tiêu diệt Tô Nan, tiêu diệt Trịnh Đà, Việt quốc lại có đại tài thế này sao? Sao lại không ở nước Sở chứ?
- Điều động sứ đoàn đi Việt quốc, đàm phán đình chiến đi. Chúng ta đã chiếm lĩnh mấy pháo đài không thể nhả ra, thuận tiện lại để Ninh Nguyên Hiến bồi thường mấy chục vạn lượng vàng.
- Thái độ nhất định phải cứng rắn, hơn nữa sau khi đến nước Việt, có thể trước đó liên lạc với nước Ngô một chút, hai chúng ta liên thủ tạo áp lực, không sợ Ninh Nguyên Hiến không thỏa hiệp. Vua Ngô lúc này cần chúng ta chống đỡ, thái độ sứ giả đại khái có thể ngạo mạn một chút.
- Thứ trên chiến trường không có được, phải ra sức đe dọa ngay trên bàn đàm phán.
- Vâng!
Sau mấy canh giờ, sứ đoàn nước Sở xuất phát đi nước Việt.
...
Tại vùng biên giới giữa hai nước Ngô và Việt, trong đại doanh trung quân nước Ngô.
Vua Ngô đã bình tĩnh lại.
Nhìn hết bản tấu chương này đến bản tấu chương khác trong tay.
Thẩm Lãng đánh thắng Tô Nan, đánh thắng Trịnh Đà, còn cách mấy ngàn dặm mà vẫn đánh thắng đại quân Ngô Mục.
Nói cách khác, một mình hắn đã đánh thắng ba trận đại chiến.
Người này rõ ràng lợi hại vô biên vô hạn.
- Ôi!
Nước Sở đã lui binh.
Biện Tiêu vẫn ở bên trong nước Ngô ra sức tàn sát điên cuồng, khiến dân trong nước bàng hoàng, hồn bay phách tán.
Đại quân nước Ngô vẫn mệt mỏi đuổi bắt chặn đường, thế nhưng hiệu quả đặc biệt không tốt.
Ngô vương nhìn bản đồ trên vách tường.
Lần này không còn bất kỳ hy vọng nào để trông cậy.
Tất cả ảo tưởng đều tan vỡ, ngay cả Trịnh Đà cũng bị Thẩm Lãng diệt gọn.
Tiếp đó, muốn để Biện Tiêu lui binh, cũng chỉ có thể dựa vào đàm phán.
Vua Ngô trẻ tuổi cúi đầu.
Chắc phải chịu thua thỏa hiệp với Việt vương.
Lúc này đây, Ninh Nguyên Hiến sẽ lại mở miệng sư tử ngoạm thế nào để chèn ép nước Ngô đây?
Chiến tranh thất bại thảm hại, mới dẫn đến thảm kịch bị động ngày hôm nay.
Ngô vương vô cùng không cam lòng.
Trước đây không lâu, gã đã thắng Ninh Nguyên Hiến trong chuyến săn biên giới, nở mày nở mặt đến thế nào, uy danh hiển hách ra sao.
Về sau, Ninh Nguyên Hiến nguy cơ tứ phía, nước Việt dường như phải gặp tai họa ngập đầu.
Ngắn ngủi mấy tháng, cục diện hoàn toàn đảo ngược.
Nước Việt thắng toàn tập.
Mà nước Ngô, lại phải đối mặt tai họa.
Vị vua Ngô trẻ tuổi oai phong lẫm liệt lại phải như cha mình, khom lưng với nước Việt.
Việt vương sẽ đe dọa điều gì?
Bồi thường tiền bạc khổng lồ ư?
Lại một lần nữa cắt nhường đất đai?
- Phái sứ giả đi hành cung Việt vương đi! - Ngô vương thở dài nói.
- Vâng!
Sau đó, các thần tử bắt đầu thành lập sứ đoàn, đi cùng Việt vương đàm phán.
Bỗng nhiên, Ngô vương chợt đứng lên nói:
- Không, bản vương tự mình đi hành cung Việt vương, cùng Ninh Nguyên Hiến đàm phán.
Nghe những lời này, toàn bộ thần tử lập tức hô to:
- Bệ hạ tuyệt đối không thể, tuyệt đối không thể.
- Bệ hạ là vạn thừa chi tôn, đứng đầu một quốc gia, tại sao có thể lấy thân mạo hiểm?
- Nhỡ đâu Ninh Nguyên Hiến mất trí, giam cầm bệ hạ đe dọa quốc gia của ta, đó chính là họa khổng lồ.
Ngô vương nhìn sang Ngô Trực.
Ngô Trực trong lòng vô cùng lo lắng.
Một mặt, gã đặc biệt vui mừng với quyết định này của Ngô vương.
Dù cho trận chiến này đã thua, đại vương vẫn không mất nhuệ khí, hơn nữa tràn đầy ý khiêu chiến.
Nhưng một người đứng đầu quốc gia tiến vào quốc thổ kẻ địch, thực sự quá mức nguy hiểm.
Ngô vương nói:
- Cứ quyết định như vậy, ta tự mình đi gặp Việt vương, như thế mới có thể khiến ông ta càng lộ rõ vinh quang của kẻ thắng cuộc.
Mọi người kinh ngạc.
Bệ hạ lại đang làm gì vậy?
Sau đó, Ngô vương quyết đoán một cách cứng rắn, dẫn theo mấy thần tử trực tiếp vượt qua vùng biên giới, hướng hành cung Ninh Nguyên Hiến mà đến.
Trong nháy mắt, điều này khiến vị thủ tướng nước Việt sợ hãi.
Đây... đây làm gì vậy? Việc này cực kỳ không phù hợp phép tắc.
- Xin đi bẩm Việt vương, tiểu chất Ngô Khải đến bái phỏng.
...
Một ngày nọ, Thẩm Lãng trao trả kỵ binh Khương quốc cho nữ vương Arunana.
Tiện thể lại đợi Đại Ngốc cùng Arunana hơn một canh giờ.
Nếu là những người đàn bà khác chắc chắn sẽ nhắn nhủ: 'Chờ thiếp sinh con, chàng nhất định phải trở về đó.'
Thế nhưng Arunana lại không nói, đối với đàn bà Khương quốc mà nói, sinh con giống như sinh trứng vậy.
Nàng và Đại Ngốc mới thật sự là tình yêu đã sâu đậm, đâu cần phải sớm tối kề cận (Thước Kiều Tiên).
Cáo biệt Arunana, cáo biệt Trương Xung.
Thẩm Lãng vẫn suất lĩnh chưa đến hai trăm người rời khỏi quận Bạch Dạ, trở về kinh đô.