302. Chương 302: Thẩm Lãng lại gây sóng gió! Chuyện động trời nhất từ trước đến nay.

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 302: Thẩm Lãng lại gây sóng gió! Chuyện động trời nhất từ trước đến nay.

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 302 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe những lời này, sắc mặt Xung Sư Sư lập tức biến đổi.
Từ nhỏ đến lớn, bất kể đi đâu, nàng đều vênh mặt hất hàm sai khiến, muốn làm gì thì làm.
Phụ thân Xung Nghiêu vẫn còn nghiêm nghị, nàng chưa dám quá xấc xược, nhưng ở bên ngoài, trước mặt người khác, nàng hoàn toàn muốn gió được gió, muốn mưa được mưa.
Xung phi là cô ruột của nàng, quốc quân Ninh Nguyên Hiến dung túng nàng còn hơn cả công chúa Ninh Diễm.
Sự dung túng này không chỉ vì tình yêu thương, mà chủ yếu là vì yếu tố chính trị.
Ninh Nguyên Hiến cần gia tộc họ Xung.
Đương nhiên, gia tộc họ Xung cũng cần quốc quân.
Mười vạn đại quân dưới trướng Xung Nghiêu mặc dù đối với ông ta như sấm truyền chỉ đâu đánh đó, hơn nữa họ Xung đã chỉ huy Tây quân hơn trăm năm.
Thế nhưng nhánh quân đội này cuối cùng vẫn thuộc về Việt quốc, binh khí, áo giáp, lương thảo đều do Việt quốc cung cấp, quân lương cũng do quốc khố chi trả.
Gia tộc họ Xung đương nhiên cũng có tư quân, hơn nữa số lượng rất đông, nhưng cũng chỉ khoảng một vạn người.
Hơn nữa suốt trăm năm nay, gia tộc họ Xung tuy có thể ngạo mạn, bướng bỉnh, nhưng về mặt trung thành lại không có vấn đề gì.
Tuy rằng Xung Nghiêu và Ninh Nguyên Hiến quan hệ chẳng thân mật, nhưng ít ra mỗi một đạo ý chỉ của Ninh Nguyên Hiến, Xung Nghiêu đều tuân thủ, chẳng những không chống cự, thậm chí không hề bằng mặt không bằng lòng.
Bổn phận của thần tử Xung Nghiêu vẫn làm rất tốt.
Chính vì điểm này, mặc dù Ninh Nguyên Hiến và Xung Nghiêu quan hệ không thân mật, nhưng vẫn xem trọng.
Quan trọng hơn nữa chính là uy tín gia tộc họ Xung ở Tây quân quá cao, đại quân chống lại nước Sở không thể thiếu họ Xung.
Chính vì như thế, Ninh Nguyên Hiến mới đối với Xung Sư Sư muốn gì được nấy, chiều chuộng hơn cả con gái ruột của mình.
Giờ đây, Ninh Nguyên Hiến lần đầu tiên trực tiếp cự tuyệt nàng, coi như một cái tát nhẹ nhàng.
Xung Sư Sư gần như ngây người.
Tiếp đó, đôi mắt đẹp của nàng trừng lớn nhìn về phía Thẩm Lãng.
Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thẳng Thẩm Lãng, vốn tưởng rằng hắn là thứ mèo mả gà đồng gì đó.
Bệ hạ lại vì hắn mà cự tuyệt ta ư?
Người đàn ông này lại xinh đẹp đến vậy, còn đẹp hơn cả đàn bà?
Nhưng Xung Sư Sư không thích đàn ông như vậy, nàng thích loại đàn ông anh dũng, bừng bừng khí thế.
Không chỉ phải đẹp trai, hơn nữa còn phải tràn trề khí khái nam tử.
Ví như loại đàn ông giống Chúc Hồng Tuyết, và cả đàn ông giống như hôn phu của nàng vậy.
Vốn dĩ vị hôn phu của Xung Sư Sư là Tam vương tử Ninh Kỳ.
Dĩ nhiên, Xung Sư Sư và Ninh Kỳ quan hệ đặc biệt thân mật, như anh em ruột vậy.
Để nàng gả cho Ninh Kỳ, nàng cũng biết không có gì là không tốt.
Sau đó vì nguyên nhân nào đó, hôn sự hai người không đi đến đâu.
Đương nhiên chuyện này không được công khai, bất kể là hôn ước bí mật, hay việc giải trừ hôn ước, đều là trạng thái bảo mật.
Nguyên nhân rất đơn giản!
Vì họ hàng gần.
Họ Ninh thường xuyên thông gia với họ Xung, sau đó liên tiếp xuất hiện những vấn đề với trẻ con khi ra đời.
Mẹ của Ninh Kỳ là cô ruột của Xung Sư Sư.
Nói như vậy, hai người thành hôn, sinh con cái cũng có mạo hiểm, nếu là gia đình quý tộc bình thường thì thôi.
Sinh một đứa bé không được, cùng lắm thì sinh đứa thứ hai, thứ ba.
Nhưng Ninh Kỳ là vương tử, phải tranh ngôi, không thể bất chấp nguy hiểm như vậy.
Cho nên Xung Nghiêu chủ động đề xuất, hai nhà vẫn thông gia, nhưng lại gả Xung Oanh cho Ninh Kỳ, quan hệ huyết thống của nàng và Ninh Kỳ phải xa một chút, đã vượt qua ba đời.
Hơn nữa Xung Oanh cũng càng thêm đoan trang, hào phóng, càng có vẻ mẫu nghi thiên hạ.
Còn phẩm chất của Xung Sư Sư quả thực không thích hợp làm vương hậu.
Kể từ đó, chuyện đại sự cả đời của Xung Sư Sư liền trì hoãn mãi.
Đến nay mười chín tuổi vẫn chưa lấy chồng.
Dĩ nhiên, vị công chúa thành Trấn Tây này hoàn toàn không lo thiếu chồng.
Dù cho tính cách nàng mạnh mẽ, bướng bỉnh, nhưng dù sao cũng là đệ nhất mỹ nhân Tây Thùy Việt quốc, là viên minh châu đặt song song với Kim Mộc Lan.
Hơn nữa quyền thế gia tộc họ Xung vượt xa họ Kim.
Cho nên có ngàn vạn đàn ông theo đuổi Xung Sư Sư, tưởng chừng như chọn đến hoa mắt.
Hôm nay rốt cục có tin tức.
Xung Sư Sư đi xem mắt, nghe nói nam tử đối phương có thân phận đặc biệt cao quý.
- Ngươi là ai? - Xung Sư Sư bèn hỏi.
- Thẩm Lãng.
Đôi mắt đẹp của Xung Sư Sư vừa mở, nói:
- Ngươi chính là Thẩm Lãng? Kẻ ở rể cho nhà Kim Mộc Lan sao?
Tiếp đó, Xung Sư Sư vây quanh Thẩm Lãng, xem xét từ trên xuống dưới một lúc lâu.
- Kim Mộc Lan không chỉ võ công nát bét, quan điểm càng không ra gì, làm sao lại chọn trúng một tên tiểu bạch kiểm nhìn thì ngon mà không dùng được như ngươi vậy? - Xung Sư Sư nói:
- Xem ra đời này của ả vĩnh viễn không đuổi kịp ta, người cũng chẳng đẹp bằng ta, vóc dáng cũng chẳng hấp dẫn bằng ta, bây giờ gả cho phu quân càng kém ta rất xa.
Tiếp đó, Xung Sư Sư không nhìn Thẩm Lãng, ngược lại muốn lớn tiếng làm loạn với Ninh Nguyên Hiến.
- Bệ hạ, con mặc kệ, dù sao cái bãi săn Bắc Uyển con nhất quyết phải có được, người có cho ai cũng vô dụng thôi.
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Sư Sư, cái bãi săn Bắc Uyển ta quả thực đã cho Thẩm Lãng và Ninh Chính dùng để luyện binh, là chính sự. Nếu không con đổi chỗ khác vậy, bằng không ta giao trang viên Tây Uyển cho con có được không? Chỗ đó so với bãi săn Bắc Uyển thoải mái hơn nhiều.
Vì dỗ tiểu tổ tông này, Ninh Nguyên Hiến đúng là không còn cách nào.
Điều kiện của trang viên Tây Uyển quả thực tốt hơn nhiều, bởi vì nó được xem như thánh địa nghỉ mát của Ninh Nguyên Hiến, bên trong đình đài lầu son, phong cảnh tú lệ.
Vốn dĩ Xung Sư Sư có thể hài lòng đến ở trang viên Tây Uyển, thế nhưng bây giờ nàng không thể nhẫn nhịn.
Trên thế giới này, chẳng ai có thể giành đồ với ta.
Ninh Diễm coi như là công chúa, khi còn bé còn bị ta đánh khóc, sau đó còn bị ta lấy đồ chơi đi.
Một tên ở rể nhỏ nhoi như Thẩm Lãng nhà ngươi thì là gì chứ?
Gia tộc họ Kim của ngươi có thành Nộ Triều thì thế nào, cộng lại có được bao nhiêu binh hả? Tách biệt hải ngoại, căn bản không ở trung tâm quyền lực, thì có gì đặc biệt hơn người?
Muốn tranh chấp với ta? Không có cửa đâu.
Xung Sư Sư trực tiếp ngồi xuống, hai chân bắt chéo, đùa bỡn roi vàng trong tay.
- Hừ, nghĩa phụ có cho hắn cũng vô dụng, cùng lắm thì con cướp về cũng được.
Nghe những lời này, quốc quân lập tức bất đắc dĩ.
Đối với tiểu tổ tông vô pháp vô thiên này, ông quả thật bó tay.
Cuối cùng không phải con gái của mình nên cũng không chú ý dạy dỗ gì cho cam.
Họ Xung thế lớn, nhưng lại trung thành với quốc sự.
Nếu Xung Sư Sư cố tình cướp thì quả thật chẳng ai làm gì được nàng.
Nha đầu này ăn mềm không ăn cứng.
Xung Sư Sư nói với Thẩm Lãng:
- Bệ hạ ban bãi săn Bắc Uyển cho ngươi, vậy ngươi cứ đi, cứ dẫn người vào. Một khi chân trước ngươi đi, ta chân sau liền mang theo quân đội xông vào chiếm đoạt, sau đó đuổi bọn ngươi ra ngoài, các ngươi thì phải làm thế nào đây? Ta có hai ngàn người, ngươi có mấy người? Chúng ta đánh một trận, giết cho máu chảy thành sông?
- Càn quấy, càn quấy! - Ninh Nguyên Hiến rầy hai câu, tiếp đó giọng lập tức trở nên mềm xuống:
- Sư Sư, cái bãi săn Bắc Uyển có gì tốt, hoang phế rất lâu rồi, trang viên Tây Uyển thoải mái hơn.
- Không, con muốn bãi săn Bắc Uyển. - Xung Sư Sư lạnh nhạt nói.
Tiếp đó nàng trực tiếp đứng dậy, đi ra bên ngoài.
- Ta đây liền mang binh đi chiếm, xem tên ở rể nhà ngươi có thể làm gì ta?
Thẩm Lãng nói:
- Chậm đã!
Xung Sư Sư nói:
- Thế nào? Muốn chịu thua rồi sao? Không có cửa đâu!
Thẩm Lãng nói:
- Nghe nói ngươi từng làm nương tử của ta bị thương phải không?
Xung Sư Sư nói:
- Đúng vậy, đánh ả hộc máu đó thì sao? Võ công ả quá kém, có thể trách ta sao?
Thẩm Lãng nói:
- Vậy ngươi có nghe nói võ công của ta không?
Xung Sư Sư nói:
- Củi mục, cặn bã, tốt mã giẻ cùi, sức lực khi ngủ với nữ nhân cũng không có, phế vật như ngươi vậy thiên hạ không nhiều lắm.
Thẩm Lãng nói:
- Chúc mừng, nói đúng hết cả rồi.
Xung Sư Sư nhìn Thẩm Lãng một lúc lâu, nói:
- Vậy ngươi còn chút ưu điểm, chí ít biết mình là phế vật.
Thẩm Lãng nói:
- Ngươi đã muốn bãi săn Bắc Uyển, ta cũng muốn bãi săn Bắc Uyển, vậy chúng ta luận võ để định đoạt thế nào?
- Luận võ? - Xung Sư Sư nói:
- Huyết mạch Kim Mộc Lan quá phế, mấy năm trước đã không phải là đối thủ của ta, bây giờ thì càng không phải. Lúc trước nàng mười chiêu thì thua, bây giờ không chống nổi ba chiêu sẽ bị ta đánh hộc máu.
Thẩm Lãng nói:
- Không phải nương tử của ta luận võ với ngươi, mà là ta và ngươi luận võ.
Nghe những lời này, mấy người ở đây đều kinh ngạc sững sờ.
Ngươi, Thẩm Lãng, lại luận võ với Xung Sư Sư?
Đừng nói giỡn.
Thẩm Lãng nhà ngươi tay trói gà không chặt, ngay cả sức ngủ với đàn bà cũng không đủ, đúng là phế thải.
Ngươi phế thế này, kiếm nặng mười cân cũng nâng không nổi.
Ngay cả con nít mấy tuổi ngươi còn đánh không lại, nói chi đến Xung Sư Sư.
Xung Sư Sư tuy rằng ngang ngược, bướng bỉnh, nhưng huyết mạch thiên phú cao, cộng thêm nhiệt tình siêng năng luyện võ.
Võ công của nàng thực sự rất cao.
Mấy năm trước, nàng quả thực đã đánh bại Kim Mộc Lan.
Mấy năm trước nữa, nàng thậm chí còn đánh công chúa Ninh Diễm khóc.
Cho nên nàng dùng nửa đầu ngón tay cũng có thể dễ dàng đánh bại Thẩm Lãng.
Không, nửa móng tay cũng đủ.
- Thật sao? - Đôi mắt đẹp của Xung Sư Sư sáng choang.
Thẩm Lãng nói:
- Thật sự! Ngươi và ta luận võ, ai thắng thì bãi săn Bắc Uyển sẽ thuộc về người đó.
Xung Sư Sư nói:
- Lúc nào?
- Ba ngày sau! - Thẩm Lãng nói.
Xung Sư Sư hưng phấn vô cùng:
- Một lời đã định!
- Một lời đã định!
Tiếp đó, Xung Sư Sư chạy như bay.
Nàng sợ Ninh Nguyên Hiến sẽ ngăn cản.
Nàng vừa nhìn thấy Thẩm Lãng đã không vừa mắt, liền có một loại kích động muốn đánh chết hắn ngay.
Sau khi nghe nói hắn là chồng của Kim Mộc Lan, cảm giác kích động này càng thêm mãnh liệt.
Không có gì khác!
Bởi vì nàng khó chịu khi thấy Kim Mộc Lan nổi tiếng ngang hàng với nàng.
Cái gì công chúa thành Trấn Tây, cái gì công chúa thành Huyền Vũ.
Thứ minh châu gì!
Theo Xung Sư Sư, nàng chính là độc nhất vô nhị, đẹp hơn bất kỳ ai, lợi hại hơn bất kỳ ai.
Con ả Kim Mộc Lan này dựa vào cái gì mà nổi danh cùng ta?
Thế nhưng vẻ xinh đẹp và vóc dáng của Kim Mộc Lan, quả thực tuyệt đỉnh.
Đúng là căn cứ vào nguyên nhân này, Xung Sư Sư vừa thấy Mộc Lan đã gây phiền phức, mấy năm trước còn đả thương Mộc Lan.
Tóm lại, nếu không nhìn vào gương mặt tuyệt mỹ và vóc dáng siêu bốc lửa, thì tưởng chừng như cô gái này thuộc loại thứ gì cũng ghép.
Ninh Diễm gây tai họa là giả vờ.
Mà Xung Sư Sư này, là thật sự vô pháp vô thiên.
Với tư cách chồng Mộc Lan, Thẩm Lãng đương nhiên nên báo thù cho vợ mình, phải ra sức giáo huấn cô gái này bằng biện pháp mạnh.
...
Sau khi Xung Sư Sư rời đi.
Quốc quân nghiêm túc nói:
- Thẩm Lãng, ngươi xác định không điên chứ?
Thẩm Lãng lắc đầu nói:
- Không!
Quốc quân nói:
- Chỉ vì bãi săn Bắc Uyển thôi à? Nha đầu kia là tới ra mắt, sẽ không ở lại lâu đâu.
Thẩm Lãng nói:
- Tương thân với ai?
Quốc quân nói:
- Quý nhân đế quốc Đại Viêm.
Thẩm Lãng nói:
- Vị quý nhân đế quốc Đại Viêm ấy bị mù sao? Thế mà nhìn trúng cô ta ư?
Quốc quân không trả lời.
Nhưng sự thực là rất nhiều đàn ông thích Xung Sư Sư, bởi vì dáng dấp thực sự quá đẹp, vóc người quá nóng bỏng.
Thẩm Lãng nói:
- Bệ hạ, thần không chỉ vì bãi săn Bắc Uyển, mấu chốt là phải báo thù cho nương tử của thần. Xung Sư Sư mấy năm trước đã từng làm Mộc Lan bị thương, làm thần đau lòng chết đi được. Lúc đó thần liền xin thề, nhất định phải báo thù.
Bên cạnh, Đại công công Lê Chuẩn không khỏi nhớ lại gia tộc họ Tô.
Cũng bởi vì Tô Kiếm Đình chém Tô Bội Bội một kiếm, Thẩm Lãng liền tiêu diệt gia tộc họ Tô.
Xung Sư Sư đả thương Mộc Lan, mối thâm cừu đại hận kia còn cao đến đâu?
Người ta thường nói thái giám như bọn ta đầu óc nhỏ nhen, nhưng hình như đầu óc của Thẩm công tử ngay cả hạt mè nhét vào cũng không lọt.
- Càn quấy! - Ninh Nguyên Hiến rầy một câu, nói:
- Xung Sư Sư là tới ra mắt, không ở lại được vài ngày sẽ đi, ngươi tranh thủ tránh khỏi kinh đô mấy ngày đi. Ngươi về nhà một chuyến đi, ngươi rời nhà hơn nửa năm, người nhà có thể cũng rất nhớ ngươi đó.
Theo góc nhìn của quốc quân, một trăm Thẩm Lãng cũng không phải là đối thủ của Xung Sư Sư.
Đại thái giám Lê Chuẩn châm chước nói:
- Thẩm công tử, võ công Xung Sư Sư so với tôn phu nhân còn mạnh hơn, cũng so với công chúa Ninh Diễm mạnh hơn.
Thẩm Lãng nói:
- Ta biết, chỉ bằng tấm thân trói gà không chặt của ta thì một trăm Thẩm Lãng cũng đánh không lại nửa đầu ngón tay của cô ta.
Nói thật.
Sau khi Mộc Lan và Thẩm Lãng ân ái, nàng còn phải cẩn thận, sợ lúc bản thân hứng lên sẽ làm Thẩm Lãng bị thương.
Trong mắt Mộc Lan, chồng nàng tựa như một món đồ sứ tinh xảo, phải cẩn thận che chở từng li từng tí, chỉ cần thoáng lơ đễnh là vỡ tan từng mảnh.
- Thế nhưng, ta có thể thắng! - Thẩm Lãng nói:
- Cô ta từng đánh nương tử của ta hộc máu, vậy ta cũng muốn đánh nàng hộc máu.
Đại thái giám Lê Chuẩn nói:
- Thẩm công tử, ta biết ngươi có rất nhiều thủ đoạn, thế nhưng luận võ giữa cao thủ trong nháy mắt là định thắng bại. Thậm chí còn chẳng kịp cho ngươi bày chiêu trò, Xung Sư Sư đã đánh bại ngươi mất rồi, hơn nữa cô gái này vô pháp vô thiên, sẽ không thủ hạ lưu tình.
Thẩm Lãng đương nhiên biết.
Một khi bắt đầu luận võ, không đến 0.5 giây, Xung Sư Sư đã có thể trong nháy mắt đánh bại Thẩm Lãng.
Thế nhưng...
Thẩm Lãng sẽ nhanh hơn.
Xung Sư Sư mới vừa tới gần hắn, thậm chí còn không kịp xuất thủ, sẽ trúng chiêu.
Tối đa 0.1 giây!
Trừ phi võ công Xung Sư Sư cao đến mức nghịch thiên, có thể dùng nội lực chân khí tạo thành một bức tường không khí.
Nhưng nàng vẫn chưa tới cấp bậc này.
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến bèn hỏi:
- Ngươi chắc chứ?
Thẩm Lãng gật đầu nói:
- Thần chắc chắn!
Đại thái giám Lê Chuẩn nói:
- Thẩm công tử, chuyện này ngươi có cần cân nhắc một chút không, quá mạo hiểm. Nhỡ đâu xảy ra sai lầm gì, gây hậu quả liền không cách nào bù đắp lại, cô gái này xuất thủ độc ác, sẽ không lưu tình.
Thẩm Lãng nói:
- Tuyệt đối sẽ không có sơ suất gì đâu.
Lê Chuẩn nói:
- Thẩm công tử, ngươi là người làm đại sự, không cần vì một chút việc nhỏ thế này mà mạo hiểm. Loại con gái như Xung Sư Sư thế này, hơi nhường một chút cũng không sao.
Thẩm Lãng nói:
- Lê công công, cho đến tận bây giờ ta nào phải là người làm đại sự gì đâu.
Á!
Lê Chuẩn công công hết chỗ nói rồi.
Cho tới nay, Thẩm Lãng đều làm đại sự.
Bất kể là vì gia tộc họ Kim chống lại tân chính, hay chiếm lấy thành Nộ Triều, đi sứ Khương quốc, tiêu diệt phản loạn họ Tô.
Chuyện sau càng lớn hơn chuyện trước.
Điều này làm cho Lê Chuẩn thiếu chút nữa quên mất, điểm xuất phát của Thẩm Lãng là vì báo thù.
Mục tiêu cuối cùng của hắn là thiên hạ không thù.
Đối với hắn mà nói, sẽ không có chuyện nào lớn hơn việc báo thù, huống chi là trả thù người đã làm Kim Mộc Lan bị thương.
Nói với hắn cái gì quân tử báo thù mười năm không muộn là vô dụng.
Trừ phi hắn không có năng lực, nếu có thể, hắn tuyệt đối không chờ qua đêm mới báo thù.
Dùng hơn năm tháng tiêu diệt toàn tộc họ Tô, với người khác mà nói đã rất đáng gờm, nhưng đối với Thẩm Lãng mà nói đã là chịu nhục.
Ninh Nguyên Hiến lại một lần nữa cất giọng nhấn mạnh:
- Ngươi xác định không có nguy hiểm?
Thẩm Lãng nói:
- Cảm ơn bệ hạ quan tâm, thần xác định không có sơ hở tý nào.
Ninh Nguyên Hiến không để ý, trực tiếp rời đi.
Ông coi như ngầm thừa nhận!
Từ đó có thể thấy được trong lòng ông đã không nhịn nổi Xung Sư Sư lắm rồi, chỉ có điều cố nhịn mà thôi.
Nhưng, đường đường quốc quân, ông đương nhiên sẽ không nói những câu đại loại như là ngươi cứ đi luận võ, đánh cho con bé Xung Sư Sư hộc máu đi.
Ông chỉ có thể giả vờ không biết.
Thậm chí còn phải hạ chỉ quở trách, không ngừng bảo hai đứa ngừng luận võ.
...
Tin tức Thẩm Lãng muốn tỷ võ với Xung Sư Sư trong nháy mắt bùng nổ khắp kinh đô.
Tất cả mọi người lại một lần nữa kinh ngạc.
Thẩm Lãng, ngươi có thể yên tĩnh một chút được không?
Cuộc thi ân khoa, ngươi đã giết chết bao nhiêu người? Ngươi đã gây ra bao nhiêu nhiễu loạn?
Mới qua vài ngày, ngươi lại đi ra gây sóng gió?
Chỉ có điều lần này Thẩm Lãng nhà ngươi rõ ràng múa may tìm đường chết.
Xung Sư Sư võ công cao bao nhiêu?
Thẩm Lãng nhà ngươi hoàn toàn phế thải, đại khái lúc ngủ với đàn bà vẫn là bị động, bằng không thì sức lực không đủ.
Ngươi phế thế này, kiếm nặng mười cân cũng nâng không nổi.
Ngay cả con nít mấy tuổi ngươi còn đánh không lại, nói chi đến Xung Sư Sư.
Đơn thuần luận về võ công mà nói.
Hoàng Phượng cộng thêm Thẩm Thập Tam, thậm chí thêm cả Vũ Liệt, đều không phải là đối thủ của Xung Sư Sư.
Mà Hoàng Phượng có thể đánh một trăm Thẩm Lãng hoặc hơn.
Cho nên trận chiến này giống như thỏ đánh cọp, hẳn phải chết đứ đừ.
Sau khi vô số dân chúng kinh thành ngạc nhiên thì trở nên mừng rỡ.
Cái thứ rác rưởi Thẩm Lãng nhà ngươi, ngày nào cũng đi chọc chỗ này, trêu chỗ kia.
Bây giờ lại trêu chọc tới Xung Sư Sư, rõ ràng là tự tìm đường chết.
Cho dù nàng có giết ngươi, cũng là phí công.
Tiếp đó, vô số người trong lòng cầu nguyện, thời gian mau tới đi, luận võ mau bắt đầu đi.
Xung Sư Sư, ngươi mặc dù là một tai họa.
Thế nhưng nói một cách khách quan, vẫn là Thẩm Lãng càng khiến người ta ghét hơn một chút.
Cô nương mau một kiếm thiến xong giết Thẩm Lãng đi, coi như vì dân trừ hại, giúp chúng ta xả một cục tức.
...
Ban đêm!
Xung Sư Sư không kịp chờ đợi, đưa tới thư khiêu chiến.
Ước định ba ngày sau, sẽ tiến hành luận võ ở võ đài trên bãi săn Bắc Uyển.
Tuy nói là biết điểm dừng, nhưng đao kiếm không có mắt, nếu nhỡ ra bị thương, tàn phế thậm chí chết, cũng là ý trời, đừng vội trách cứ.
Tuy rằng không phải là giấy sinh tử, nhưng cũng không khác là bao.
Thẩm Lãng không nói hai lời, trực tiếp ký xuống phần thư khiêu chiến này.
Thế là, cuộc luận võ của hai người chính thức được quyết định.
...
Khổ Đầu Hoan nhìn Thẩm Lãng không dám tin, sau một lúc lâu nói:
- Thẩm công tử, may là ngài không phải chủ công, bằng không chúng ta sẽ phát điên mất.
Trong thiên hạ không có một chủ công nào như vậy cả?
Trong ba ngày đã hai lần đưa ra quyết định khiến người ta hồn phi phách tán.
Hiện tại xem ra Ninh Chính điện hạ vẫn rất tốt, chí ít vô cùng ổn trọng.
Ninh Chính điện hạ cũng đặc biệt bó tay.
Ai cũng biết Xung Sư Sư không trêu chọc được, kết quả Thẩm Lãng vừa ra khỏi cửa đã trêu chọc ngay.
Hơn nữa còn muốn luận võ với nàng? Thậm chí còn ký xuống cái gọi là giấy sinh tử.
Ninh Chính nhìn Thẩm Lãng một lúc lâu, nói:
- Ta còn có thể ngăn cản huynh sao?
Thẩm Lãng lắc đầu.
Ninh Chính nói:
- Nếu như, ta bảo người khác trói huynh, đưa về thành Huyền Vũ tránh họa thì sao?
Nghe những lời này của Ninh Chính.
Khổ Đầu Hoan rục rịch.
- Thật xin lỗi, ta không thể để huynh mạo hiểm, ta không thể để huynh chịu chết! - Ninh Chính vung tay lên.
Còn không cần Khổ Đầu Hoan xuất thủ.
Hàm Nô tiến lên, dùng sức lực chưa đến một phần mười đã dễ dàng bắt Thẩm Lãng lại.
- Xin lỗi, công tử, chúng ta không thể mắt mở trừng trừng nhìn ngài chịu chết.
Tiếp đó, có hai người bước vào.
Dĩ nhiên là Băng Nhi và Kim Mộc Thông.
Hai người thị nữ tiến lên, dùng tơ lụa trói Thẩm Lãng lại.
- Băng Nhi, chỗ này còn có cả nàng nữa à? - Thẩm Lãng cả kinh nói.
Băng Nhi nói dịu dàng:
- Phu quân (*), chàng là bầu trời của thiếp, là cội rễ sự sống của thiếp, thiếp tuyệt đối không cho chàng chịu chết.
(*) Băng Nhi chỉ trong lúc nguy cấp hay mơ ngủ mới gọi Thẩm Lãng là phu quân, bình thường vẫn xưng là cô gia.
Kim Mộc Thông nói:
- Tỷ phu ngay cả đệ còn đánh không lại thì làm thế nào mà luận võ với Xung Sư Sư? Trong nháy mắt cô ta đã hạ gục tỷ phu nhanh chóng rồi.
Thẩm Lãng thực sự đánh không lại Kim Mộc Thông, thậm chí Thẩm Lãng ngay cả Băng Nhi cũng đánh không lại.
Kim Mộc Thông cách Thẩm Thập Tam chênh lệch một trời một vực, Thẩm Thập Tam bị Mộc Lan hạ gục nhanh chóng.
Mấy năm trước, Mộc Lan cản được mười chiêu của Xung Sư Sư đã bị đánh hộc máu.
Vì nguyên nhân huyết mạch, võ công Xung Sư Sư đột nhiên tăng mạnh, chỉ biết càng thêm lợi hại.
Băng Nhi hôn khuôn mặt của Thẩm Lãng, nói:
- Cô gia, tủi thân ngài, chúng ta sẽ dùng xe ngựa thoải mái nhất đưa ngài về thành Huyền Vũ tránh họa vài ngày. Tiểu thư chắc chắn nhớ ngài phát điên rồi, nếu như tiểu thư biết chuyện này, cũng nhất định sẽ không đồng ý.
Thẩm Lãng lớn tiếng nói:
- Ta sẽ thắng, ta nhất định sẽ thắng. Ninh Chính điện hạ, mau thả ta ra!
Ninh Chính nói:
- Xin lỗi, quá mức nguy hiểm đáng sợ, chúng ta sẽ không để huynh mạo hiểm như vậy.
Tiếp đó, Thẩm Lãng trực tiếp bị nhét vào xe ngựa thoải mái.
Khổ Đầu Hoan tự mình dẫn người hộ tống hắn trở về thành Huyền Vũ tránh họa.
Thẩm Lãng hoàn toàn bất đắc dĩ.
Đồng bọn là heo, những đồng bọn các ngươi là heo hết.
Các ngươi phá hỏng chuyện tốt của ta.
Các ngươi ngăn cản ta báo thù.
Thẩm Lãng lớn tiếng nói:
- Khổ Đầu Hoan, ta lệnh cho huynh lập tức cởi trói cho ta.
Khổ Đầu Hoan nói:
- Công tử, vừa rồi Hàm Nô dùng không đến một phần mười sức mạnh đã bắt được ngài rồi, ngài hoàn toàn không có bất kỳ sức phản kháng nào hết. Thế nhưng mười Hàm Nô cũng đánh không lại Xung Sư Sư, ngài đánh như thế nào?
Dứt lời, Khổ Đầu Hoan điều khiển xe ngựa rời đi.
Để không cho Thẩm Lãng la to, gã còn đặc biệt chu đáo điểm huyệt đạo của Thẩm Lãng để hắn không thể vùng vẫy, cũng không thể lên tiếng.
Cứ như vậy, Thẩm Lãng rời khỏi kinh đô, trở về thành Huyền Vũ tránh họa một cách không giải thích được.
Còn khế ước luận võ đã ký kết, coi như chưa từng xảy ra chuyện gì cả.
Làm đào binh đương nhiên cảm thấy hổ thẹn, đương nhiên không có thể diện.
Thế nhưng...
Thẩm Lãng vốn là không mặt không da, hắn có thể cũng không bận tâm đến việc mất mặt.
Lãng gia xuất đạo lăn lộn đến bây giờ, không bị vua Khương Arugan trấn áp, không bị Tô Nan trấn áp, kết quả lại bị Kim Mộc Thông và Băng Nhi hai người liên thủ trấn áp.
Nhân thế tạo hóa quả thật quá… ái chà chà.
...
Lúc nửa đêm!
Khổ Đầu Hoan mang theo Thẩm Lãng chạy ra khỏi kinh đô được hơn hai trăm dặm.
Sức ngựa đều đã tiêu hao hết, Khổ Đầu Hoan tạm dừng chỉ chốc lát.
Nhiều nhất một canh giờ sau, gã lại phải chạy một lần nữa, tuyệt đối không thể dừng lại.
Hơn nữa đến thành Huyền Vũ còn chưa đủ, còn muốn trực tiếp rời bến đi đến thành Nộ Triều.
Dù sao Xung Sư Sư cũng không ở lại được bao lâu, kéo dài lần luận võ này càng lâu càng tốt.
Khổ Đầu Hoan là bậc thầy võ đạo, gã đương nhiên biết tiêu chuẩn của Xung Sư Sư.
Đừng nói là Thẩm Lãng, coi như là Hàm Nô, Thẩm Thập Tam, Xung Sư Sư đều có thể bị hạ gục nhanh chóng trong nửa hơi thở.
Khổ Đầu Hoan nghỉ ngơi chưa đến nửa khắc đồng hồ.
Bỗng nhiên, sắc mặt chợt biến đổi!
- Vù vù vù vù...
Mấy chục bóng đen, trong nháy mắt xuất hiện.
Ngay sau đó, là tiếng vó ngựa gấp rút.
Cao thủ gia tộc họ Xung, cao thủ gia tộc họ Tiết, chỉ trong phút chốc ngắn ngủi liền bao vây đám người Khổ Đầu Hoan.
Một lát sau!
Xung Sư Sư và thế tử Tiết Bàn xuất hiện.
- Ký kết khế ước luận võ, còn muốn chạy? Nằm mơ đi!
Thế tử gia tộc họ Tiết là Tiết Bàn, mặt tràn đầy trào phúng, nói:
- Thẩm muội phu, nếu muốn chạy trốn vậy thì vì sao phải ký giấy sinh tử vậy?
Khổ Đầu Hoan không nói hai lời, trực tiếp rút kiếm nói:
- Bảo hộ công tử, chiến đấu đến cùng!
Lập tức, dưới trướng hắn mấy chục tên võ sĩ cũng chợt rút kiếm.
Đôi bên nhân mã, trong nháy mắt giương cung bạt kiếm, bất cứ lúc nào cũng có thể khai chiến.
Đám võ sĩ gia tộc họ Tiết, gia tộc họ Xung càng ngày càng nhiều.
Cuối cùng ước chừng hơn mấy trăm người, vượt xa số võ sĩ dưới trướng Khổ Đầu Hoan hơn gấp mười lần.
Tiết Bàn nói:
- Có chơi có chịu, nếu đã ký khế ước luận võ, vậy sẽ phải thực hiện. Khổ Nhất Trần, ngươi có hai lựa chọn, hoặc là khai chiến, chém giết sạch sẽ. Hoặc là tống Thẩm Lãng về kinh đô, hắn và Sư Sư tiếp tục luận võ.
Khổ Đầu Hoan ánh mắt co rụt lại, nói:
- Đến đây đi, nhìn thử xem ta có thể lấy một địch trăm hay không!
- Giá, giá, giá!
Lại có một nhánh kỵ binh tới rất nhanh.
Là kỵ binh phủ Trung đô đốc thành Thiên Việt, dưới trướng Tam vương tử Ninh Kỳ.
Lần này, họ Tiết, họ Xung, cộng thêm kỵ binh Ninh Kỳ, ước chừng cũng hơn một nghìn người, gấp mấy chục lần Khổ Đầu Hoan.
- Động thủ!
Tiết Bàn ra lệnh một tiếng, mấy trăm tên võ sĩ sẽ xông về phía Khổ Đầu Hoan.
Nhưng một giây sau!
Hai bóng dáng một cao một thấp nhanh chóng phóng đến.
Là Đại Ngốc và kiếm vương Lý Thiên Thu.
Hai người này đại đa số thời gian đều không ở trong kinh đô, bởi vì mỗi một ngày với Đại Ngốc đều vô cùng quý giá, không thể để lỡ để trở thành cao thủ đệ nhất thiên hạ.
Kiếm vương Lý Thiên Thu nhìn Thẩm Lãng một cái, nhịn không được cười lên một tiếng.
Tiếp đó, hắn nói với Khổ Đầu Hoan:
- Khổ tướng quân, về kinh đô.
Khổ Đầu Hoan nói:
- Nhưng mà...
Ý của lời này đặc biệt rõ ràng, Thẩm Lãng về kinh đô chính là muốn chết.
Kiếm vương Lý Thiên Thu nói:
- Trở về đi.
Khổ Đầu Hoan bất đắc dĩ, ra lệnh một tiếng.
Hộ tống xe ngựa của Thẩm Lãng, trở về kinh đô.
Khế ước luận võ tiếp tục!
...
Chờ đến khi trở về kinh đô thì trời đã sáng.
Bên trong mật thất dưới đất.
Thẩm Lãng nhìn kiếm vương Lý Thiên Thu mà không thể giận được.
- Kiếm Vương tiền bối, ngài muốn cười thì cứ việc cười đi.
Kiếm vương Lý Thiên Thu nhịn không được cười ha ha.
Ông chưa từng thấy Thẩm Lãng gây kinh ngạc thế này, đối mặt Băng Nhi thương hắn đến mức tận cùng, đối mặt Kim Mộc Thông và Ninh Chính quan tâm hắn đến mức tận cùng.
Thẩm Lãng hoa ngôn xảo ngữ, trí tuệ gần như yêu quái, toàn bộ vô dụng.
Trực tiếp bị vũ lực trấn áp.
Lý Thiên Thu nói:
- Ngài không nên trách bọn họ, bọn họ thật sự là quá quan tâm ngài. Bọn họ đối với phương diện này không hiểu, bọn họ không biết ngài chắc chắn trăm phần trăm thế nào.
Thẩm Lãng bất đắc dĩ nói:
- Ta làm sao có thể bị bắt lại bởi hai tên hồ đồ này?
Hắn quả thực sẽ không trách.
Người khác quan tâm sẽ bị loạn, lúc trước Thẩm Lãng mạo hiểm, bên người đều có cao thủ bảo hộ, chí ít bản thân an toàn không có vấn đề.
Mà lần này, hắn lại tự mình muốn đi luận võ với Xung Sư Sư.
Băng Nhi đương nhiên không thể nhẫn nhịn, ngươi có giải thích với nàng sẽ thắng cũng vô ích, nàng chỉ cần Thẩm Lãng trăm phần trăm an toàn, cái gì khác cũng không để ý.
Lý Thiên Thu nói:
- Cái thứ này của ngài quý như vậy, nhất định phải dùng trên người Xung Sư Sư sao?
Thứ này quả thực quý giá, so với thuốc gây ảo giác mạnh nhất thế giới mà hắn điều chế còn quý giá hơn gấp trăm lần, hơn nữa còn là không thể tái sinh. Nhưng tuyệt đối lợi hại, trong nháy mắt hạ gục nhanh chóng!
...
Ngày hôm sau!
Tiếng đồn Thẩm Lãng trốn chạy lại một lần nữa truyền khắp kinh đô.
Tất cả mọi người lại một lần nữa kinh ngạc.
Tuyệt đối thất bại thảm hại.
Lần này tất cả mọi người xác định, Thẩm Lãng đã hết chiêu.
Đối mặt chênh lệch vũ lực tuyệt đối, hắn cũng không cách nào trình diễn kỳ tích nữa.
Bằng không tại sao hắn lại bỏ trốn mất dạng?
Hơn nữa còn bị họ Tiết, họ Xung dùng đại quân chặn lại đưa về.
Lần này Thẩm Lãng hẳn phải chết không thể nghi ngờ!
Dù cho nước biển đảo ngược, dù cho núi sông lật úp, cũng không có kết cục thứ hai.
Kết quả duy nhất là:
Thẩm Lãng trong nháy mắt bị hạ gục nhanh chóng!
...
Thời gian trôi rất nhanh!
Ngày thứ ba đã đến.
Cuộc luận võ đã ước định giữa Thẩm Lãng và Xung Sư Sư đã đến giờ!
Rất nhiều quyền quý đều rời khỏi kinh đô, trùng trùng điệp điệp kéo đến bãi săn Bắc Uyển để hóng trò hay này.
Không phải vở kịch lớn, mà là một trò hay.
Trò hay Thẩm Lãng trong nháy mắt bị hạ gục.
Quốc quân không thể giả vờ chẳng quan tâm, trực tiếp hạ ý chỉ.
Hai người Thẩm Lãng và Xung Sư Sư luận võ, đến điểm là dừng, tuyệt đối không được tổn thương tính mạng đối phương!
Sau khi Xung Sư Sư nhận được ý chỉ, cười lạnh nói:
- Yên tâm, con tuyệt đối sẽ không giết Thẩm Lãng, tối đa thiến hắn mà thôi.
Còn Thẩm Lãng sau khi nhận được ý chỉ cũng cười lạnh:
- Yên tâm, thần cũng tuyệt đối sẽ không giết Xung Sư Sư, tối đa đá gãy xương sườn, đá nàng ra máu.
Tiếp đó, hai người mang theo đội ngũ rời khỏi kinh đô, đi đến bãi săn Bắc Uyển để tiến hành cuộc luận võ vô lý nhất từ trước tới nay!