Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 303: Trận đấu chớp nhoáng, Thẩm Lãng "ngược" Xung Sư Sư tơi tả!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 303 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Số người đủ tư cách theo dõi trận đấu này không nhiều, đa phần đều là con em dòng dõi quý tộc.
Bởi lẽ, Xung Sư Sư xuất thân từ quý tộc lâu đời, là thiên kim của Trấn Tây Hầu phủ.
Thẩm Lãng cũng thuộc dòng dõi quý tộc lâu đời, là con rể của Huyền Vũ Hầu phủ.
Thế nhưng, tuy ngày ngày mọi người vẫn thường chế giễu thân phận con rể của Thẩm Lãng và không coi hắn là một thành viên quý tộc thực thụ, thì trong lòng mỗi người đều hiểu rõ, người có tiếng nói thực sự ở Huyền Vũ Hầu phủ là Thẩm Lãng, còn Thế tử Kim Mộc Thông chỉ là một nhân vật làm nền mà thôi.
Vì vậy, trận đấu giữa Xung Sư Sư và Thẩm Lãng hoàn toàn là một cuộc vui nội bộ của giới quý tộc.
Những gia đình từ Bá tước trở xuống thì không cần phải bén mảng đến chốn náo nhiệt này.
Dù cha ngươi hay ông nội ngươi có giữ chức quan gì đi chăng nữa, từ Thái Thú cho đến quan tam phẩm trong triều, cũng đều không có tư cách đến xem trận đấu này.
Đương nhiên, những nhân vật tầm cỡ bậc nhất thực sự thì không ai có mặt.
Thái tử, Tam vương tử và những người khác đều không đến.
Phủ Đế đốc Thiên Việt và phủ Trung đô đốc đã phái hàng trăm võ sĩ đến để duy trì trật tự.
Quốc quân cử Tiểu Lê công công đến giám sát.
Trong số các hoàng tử, Tứ vương tử Ninh Chân, Ngũ vương tử Ninh Chính, Lục vương tử Ninh Cảnh đã có mặt.
Sau khi gia tộc họ Tô bị diệt, Tô phi không hề gặp phải tai họa ngập đầu như mọi người vẫn tưởng, thậm chí còn không bị đày vào lãnh cung.
Quốc quân dường như xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra, đối xử với Tô phi không quá tốt cũng không quá tệ, thỉnh thoảng vẫn ghé thăm sủng ái.
Điều này khiến Tô phi cảm thấy như sống sót sau tai ương, từ đó trở nên dịu dàng và hiền lành hơn.
Phải biết rằng, bà đã từng chuẩn bị sẵn thuốc độc để tự sát, vốn nghĩ mình chắc chắn sẽ chết.
Trải qua chuyện này, Tô phi lại càng hiểu thêm một khía cạnh sâu sắc hơn về phu quân của mình.
Thế nhưng cuộc sống của Lục vương tử Ninh Cảnh lại không còn tốt đẹp như trước.
Mất đi chỗ dựa vững chắc là gia tộc họ Tô, địa vị của hắn phút chốc giảm sút, giờ đây ngày nào cũng phải bợ đỡ Thái tử.
Tứ vương tử Ninh Chân là người đứng đầu phe Thái tử, hôm nay Ninh Cảnh cũng lẽo đẽo theo sau.
Sàn đấu vật ở bãi săn Bắc Uyển vốn không có khán đài.
Nhưng vì trận đấu giữa Thẩm Lãng và Xung Sư Sư lần này, người ta đã tạm thời dựng một khán đài lớn, đủ sức chứa vài trăm người.
Lúc này, con em quyền quý trong kinh đô đã ngồi chật kín khán đài.
- Trời có mắt rồi, cuối cùng cũng có người trị được cái tên tai họa Thẩm Lãng này.
- Não hắn bị úng nước à? Lại đồng ý tỷ võ với Xung Sư Sư sao?
- Muốn chết mà cũng đặc biệt đến thế này, bái phục bái phục!
- Quan trọng là đồng ý tỷ võ xong xuôi, lại vẫn suốt đêm bỏ trốn, đúng là không biết xấu hổ.
- Ta cá một nghìn lượng vàng, Thẩm Lãng sẽ bị đánh bại nhanh chóng chưa từng thấy! - Một gã con em quý tộc hô lớn:
- Ai muốn cược với ta nào, ai muốn cược nào?
- Ai mà thèm cược với ngươi chứ, ta đặt cược một vạn lượng vàng đây, cược Thẩm Lãng bị miểu sát, có ai theo không?
Không một ai.
Trong mắt tất cả mọi người, Thẩm Lãng bị đánh bại nhanh chóng chưa từng thấy là kết quả một vạn phần trăm.
Loại cá cược này hoàn toàn là tiền vứt sông vứt biển, chỉ có kẻ ngốc mới đi cược thôi.
...
Lục vương tử Ninh Cảnh cười nói:
- Ninh Chính, làm sao Thẩm Lãng nghĩ ra thế này? Hắn ta vội vàng muốn chết đến thế ư?
Ninh Chính vẫn làm ngơ.
Lục vương tử Ninh Cảnh châm chọc:
- Ồ! Ngũ ca sau khi thu mười một tên ăn mày, có thêm khả năng tranh đoạt ngôi vị, có chỗ dựa lớn hơn, đệ đệ hỏi mà ngũ ca chẳng thèm đáp lời. Tứ ca à, chúng ta tránh xa một chút, kẻo bị bá khí của Ninh Chính làm cho bị thương nha. Ngũ vương tử Ninh Chính của chúng ta muốn dựa vào mười một tên ăn mày mà tranh giành ngôi vị đấy.
Ninh Chính vẫn làm ngơ.
Tứ vương tử Ninh Chân vốn không muốn phản ứng Ninh Cảnh, nhưng hai người cuối cùng đều thuộc về phe Thái tử, thế là trả lời:
- Ninh Cảnh, Ngũ ca của đệ đang khẩn trương, làm gì còn tâm trạng mà nói chuyện đâu.
Lục vương tử Ninh Cảnh cười nói:
- Đúng, đúng, thiếu chút nữa đệ quên mất, Ngũ ca căng thẳng là lại nói lắp bắp ấy mà, là đệ không đúng, là đệ không đúng!
- Giá, giá, giá!
Người chưa thấy, tiếng đã nghe.
Bóng dáng Xung Sư Sư xuất hiện từ bên ngoài, một lát sau khuôn mặt tinh xảo, tuyệt mỹ của nàng hiện ra trước mắt mọi người.
Thân hình mềm mại trên lưng Thiên Lý Mã càng trở nên quyến rũ, mê hoặc lòng người.
Thiếu nữ tuyệt sắc.
Mắt Tứ vương tử Ninh Chân và Lục vương tử Ninh Cảnh đều như muốn bốc hỏa, thậm chí nơi kín đáo kia cũng bắt đầu rục rịch.
Bọn họ là con trai của quốc quân nên có khả năng bỏ qua vẻ hào nhoáng bên ngoài khi ngắm nhìn bất kỳ cô gái nào, trong mắt bọn họ, vẻ đẹp của phụ nữ càng trở nên thuần túy hơn. Khắp cả nước Việt, bàn về vóc dáng lẫn gương mặt thì khó có cô gái nào sánh bằng Kim Mộc Lan và Xung Sư Sư.
Kim Mộc Lan khiêm nhường, ít khi xuất hiện trước mắt mọi người.
Xung Sư Sư thì lại phóng khoáng, mọi người có thể thường xuyên nhìn thấy nàng hơn.
Mỗi lần nhìn thấy nàng, cứ như nhìn thấy một ngọn lửa, trong lòng liền bùng lên sự đam mê, ham muốn cháy bỏng.
Càng thấy dáng vẻ nàng kiêu căng, bướng bỉnh, hận không thể lập tức lột sạch quần áo, đè nàng ra mà làm cho nàng phải khóc thét.
Đáng tiếc!
Cô gái này không phải Ninh Cảnh cùng Ninh Chân có thể thèm nhỏ dãi.
Thật sự khiến người ta chán nản.
Ninh Chân cùng Ninh Cảnh mặc dù là vương tử.
Thế nhưng giữa các vương tử không giống nhau, có vài người cao cao tại thượng, có vài người thân phận thấp kém.
Xung Sư Sư mặc dù là con gái Hầu tước, nhưng lại là con gái của quân phiệt lớn nhất, Ninh Cảnh cùng Ninh Chân còn không xứng. Đối mặt với trang tuyệt sắc như vậy, nhiều nhất cũng chỉ có thể âm thầm nhung nhớ trong lòng mà thôi.
Nhưng mà cũng không sao, còn có một vương tử đâu chỉ thân phận thấp kém, tưởng chừng như bị chà đạp dưới bùn lầy.
Ôi cái tên cà lăm phế vật Ninh Chính này, ngay cả một quan lục phẩm nhỏ bé cũng có thể bắt nạt được.
Chỉ cần có người còn thảm hại hơn mình thì ta đã yên tâm rồi.
Đi theo sau Xung Sư Sư chính là Thế tử gia tộc họ Tiết - Tiết Bàn.
Xung Sư Sư từ trên chiến mã nhảy xuống.
Nàng có thể rõ ràng cảm giác được, tất cả ánh mắt của đám đàn ông đều dán chặt vào người nàng.
Trên khuôn mặt nàng, trên hông, trước ngực, dưới eo nàng.
Trong lòng nàng vừa đắc ý vừa khinh thường.
Đám đàn ông cặn bã này, chẳng qua là nhìn qua rồi sinh lòng tham, cùng lắm chỉ là nổi dâm ý trong đầu mà thôi.
Xung Sư Sư ta đây há là người mà các ngươi xứng với sao?
Nửa đầu ngón tay các ngươi cũng không xứng để chạm vào.
Một lũ cặn bã.
Đương nhiên trong đám người nàng khinh, cũng bao gồm Ninh Chân, Ninh Chính, Ninh Cảnh.
Trong mắt nàng, chỉ có rất ít người mới xứng đáng nói chuyện với nàng.
Ngay cả trong số các hoàng tử, nàng cũng chỉ để mắt đến Thái tử và Tam vương tử Ninh Hàn.
Còn lại, dù là Ninh La hay Ninh Diễm, nàng cũng chẳng thèm coi trọng.
Nhìn thấy Xung Sư Sư xuống ngựa, dù cho phe cánh bất đồng, Tứ vương tử cùng Lục vương tử vẫn đứng dậy đón tiếp.
Hàng trăm con em quyền quý cũng đều đứng dậy đón tiếp toàn bộ.
Xung Sư Sư không đáp lễ, trực tiếp đi vào đại doanh, vô cùng ngạo mạn.
Sắc mặt Ninh Chân và Ninh Cảnh đều có chút khó coi, mình đường đường là vương tử mà người ta lại không thèm nhìn.
Đương nhiên, cũng bởi vì đối phương là Xung Sư Sư.
Nếu đổi thành Thế tử Trấn Tây Hầu, chắc chắn sẽ tiến lên hành lễ.
Cả đám người gia tộc họ Xung đều chấp lễ vô cùng cung kính, duy chỉ có Xung Sư Sư là ngoại lệ.
Thế tử gia tộc họ Tiết là Tiết Bàn tiến lên, cúi người nói:
- Bái kiến Tứ điện hạ, Ngũ điện hạ, Lục điện hạ.
Ba vị vương tử đáp lễ.
Tiết Bàn nói:
- Ta vào trong dặn dò vài câu.
Lúc này, Thẩm Lãng cưỡi ngựa vào, một đám nữ vệ theo sau.
Tất cả đều là vệ đội của công chúa Ninh Diễm.
- Ô!
- Xuỵt!
Thẩm Lãng vừa vào bàn, hàng trăm con em quyền quý đều la ó.
Đồng loạt giơ ngón út về phía Thẩm Lãng, tỏ ý khinh thường.
Giờ đây dân chúng thấp kém không dám trêu chọc Thẩm Lãng, nhưng ở đây toàn là con em quyền quý, họ vẫn dám công khai coi thường hắn.
Thẩm Lãng vẫn là lần đầu tiên tiếp xúc với đám thiếu gia ăn chơi trác táng của kinh đô.
Nhìn thấy tất cả mọi người coi thường hắn, giơ ngón út về phía hắn, lập tức hắn dừng lại chiến mã.
- Các vị nhân huynh, hoan nghênh đến cổ vũ.
Ngay lập tức trong đám người có vị con em quyền quý hô lên:
- Thẩm Lãng đừng khách khí, chúng ta đến đây là để chờ xem ngươi bị đánh bại nhanh chóng đến mức nào, và xem ngươi bị thiến ra sao.
- Thẩm Lãng, sau khi ngươi bị thiến, sẽ không còn được bao nuôi, ăn bám nữa đâu.
Mọi người chính là không cam lòng với Thẩm Lãng, ăn bám một cách thoải mái như thế này.
Ở thành Huyền Vũ làm con rể cho Kim Mộc Lan thì đã đành.
Sau khi đến kinh đô, lại trực tiếp dây dưa với Tam công chúa Ninh Diễm.
Nữ vệ đội mà công chúa Ninh Diễm mất mười mấy năm mới xây dựng được, bây giờ lại trở thành của Thẩm Lãng ngươi.
Cái loại cơm mềm này ngươi ăn hơi quá rồi, đi đến đâu cũng ăn.
Thẩm Lãng cười nói:
- Người đẹp trai giống như ta, ngay cả khi bị thiến cũng không lo không được ăn bám, ta còn có tay, có miệng, có lưỡi cơ mà. Chưa kể Thẩm Lãng ta đây được gọi là Đông Phương Bất Bại, trận đấu này ta chắc chắn sẽ thắng không nghi ngờ gì.
- Hứ, nếu ngươi không sợ chết thì tối hôm trước ngươi chạy trốn làm gì? Nửa đêm bỏ đi mất dạng, thật không biết liêm sỉ.
Thẩm Lãng nói:
- Không sai, tối hôm trước ta chạy trốn đấy. Đó là có nguyên nhân cả, bởi vì ta nghe nói hai ngày nay Xung Sư Sư đang có kinh nguyệt. Chuyện này rất xui xẻo, ngươi nói xem nếu ta đánh thắng, để cho nàng từ trên xuống dưới đều chảy máu thì thật là không may mắn chút nào! Cho nên vừa nghe tin này, ta liền vội vàng trốn đi thôi.
- Ta giết hắn, giết hắn... - Ở trong doanh phòng, Xung Sư Sư lúc đầu đang làm chuẩn bị, sau khi nghe lời này của Thẩm Lãng, nàng lập tức rút kiếm sẽ phải lao tới băm thây Thẩm Lãng thành vạn đoạn.
Cả người nàng muốn nổ tung.
Từ nhỏ đến lớn, chưa từng có ai dám nói nàng những lời nhục mạ như vậy.
Bên cạnh Tiết Tuyết lập tức ngăn cản nàng.
- Gấp gáp gì chứ, lát nữa sẽ tỷ võ. - Tiết Tuyết nói dịu dàng.
Xung Sư Sư vừa nghe rất có lý, chờ đến khi tỷ võ, trước thiến sau giết Thẩm Lãng, như vậy mọi tức giận đều sẽ được giải quyết.
Thẩm Lãng ở bên ngoài tiếp tục nói:
- Kỳ thực ta căn bản cũng không phải là bỏ chạy, ta chỉ là muốn nhường Xung Sư Sư một bước, cô gái này tuy rằng miệng lưỡi cay nghiệt, nhưng ngực bự, ngốc nghếch, thối mồm, chẳng phải là chuyện bình thường sao? Không ngờ nàng lại không cảm kích, còn điều động đại quân chặn ta lại. Vậy thì đừng trách Đông Phương Bất Bại ta đây vô tình, ta nói cho các ngươi biết, võ công của ta cao thâm khôn lường, Xung Sư Sư lát nữa mà toàn thân từ trên xuống dưới đều phun máu, thì tuyệt đối đừng trách ta nhé!
Xung Sư Sư lại muốn nổi điên, lại định lao tới.
Nhưng lại một lần nữa bị Tiết Tuyết kéo lại.
Tất cả đám quyền quý ở đây đều kinh ngạc sững sờ.
Đ*!
Ngươi đúng là đê tiện vô địch rồi.
Bàn về độ đê tiện thì chẳng ai sánh bằng ngươi.
Về khoản vô sỉ này, ngươi quả thật vô địch thiên hạ.
Thế là, hàng trăm con em quyền quý lại một lần nữa la ó, lại một lần nữa giơ ngón út về phía Thẩm Lãng.
Thẩm Lãng đón nhận tất cả.
- Cảm ơn cảm ơn, cảm ơn cảm ơn. - Thẩm Lãng nói:
- Các vị nhân huynh, động tác tay của các vị hơi lỗi thời rồi, ta sẽ dạy cho mọi người một tư thế tay mới.
Tiếp đó, Thẩm Lãng giơ thẳng hai ngón giữa lên.
- Cái thủ thế này mới khí phách, mới mẻ và khác biệt, hai ngón giữa cùng giơ thẳng một lúc.
- Thủ thế kia có ý nghĩa gì? Mọi người hãy đọc theo ta nào, phắc cờ (fuck), bốn lần!
- Chính là ý nghĩa ta X mẹ ngươi.
Thẩm Lãng cưỡi ngựa, giơ thẳng lên hai ngón giữa, đi dạo quanh cả khu vực, coi như ân cần thăm hỏi tất cả các vị thân mẫu đáng kính của đám quyền quý này một lần.
Ninh Chính da đầu tê dại, hận mình lẽ ra không nên đến đây hôm nay.
Đây chính là… người bạn tốt nhất và chỗ dựa lớn nhất của hắn.
Có những lúc, thực sự cần dũng khí lớn lao mới có thể đứng chung một chỗ với hắn.
Thẩm Lãng lớn tiếng nói:
- Lúc trước ta từng dạy cho các ngươi một từ là "ngu xuẩn". Ngày hôm nay, ta lại dạy cho các ngươi một thủ thế mới, mọi người hãy đọc theo ta đi nào, phắc cờ…
Hàng trăm con em quyền quý ở đây lại theo bản năng đọc lên chữ kia.
- Không có gì phải khách khí. - Thẩm Lãng nói:
- Thẩm Lãng ta đây chính là người dẫn dắt phong trào kinh đô, thời thượng hết sức!
Mà lúc này.
Một giọng nói lạnh lẽo vang lên.
Lục vương tử Ninh Cảnh nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Thẩm Lãng, ngươi làm trò hề đủ rồi, còn thích hợp làm một tên lộng thần. Lát nữa tiểu thư Xung Sư Sư thiến ngươi cũng vừa vặn để ngươi vào cung trở thành một tiểu thái giám. Nhưng mà đến lúc này đầu ngươi khéo lại mọc sừng rồi, chắc là vợ ngươi chịu không nổi hiu quạnh nên đã đi ngoại tình đấy.
Ninh Cảnh thực sự nhịn không được, dựa vào cái gì một tên con rể nhỏ nhoi như Thẩm Lãng có thể ngang ngược như thế.
Nghe những lời này, mặt Thẩm Lãng lập tức run lên.
Trực tiếp phóng ngựa xông ra ngoài.
Roi ngựa trong tay quất mạnh vào Ninh Cảnh.
Ninh Cảnh chợt bắt được roi ngựa của Thẩm Lãng, nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Thẩm Lãng, tên con rể hèn mọn như ngươi, dám phạm thượng, dám tấn công vương tử, muốn chết sao? Mưu phản à?
Thẩm Lãng nhìn Ninh Cảnh, nhấn mạnh từng chữ:
- Ngu xuẩn, toàn tộc họ Tô đều bị ta giết hết, trong người ngươi cũng chảy dòng máu gia tộc họ Tô. Nếu không phải nể mặt bệ hạ, ta đã sớm chơi chết ngươi rồi. Ngươi dám nói thêm một chữ nữa, ta cam đoan sẽ phế ngươi, ta cam đoan sẽ khiến ngươi sống không bằng chết.
Thẩm Lãng chỉ vào Ninh Cảnh, quát to:
- Ninh Cảnh, ngươi nói, ngươi còn dám nói một chữ thử nhìn xem. Ta không phế ngươi, thì ta là kỹ nữ nuôi ta.
Lục vương tử Ninh Cảnh vừa giận vừa sợ, trong lòng rõ ràng hối hận, vừa rồi vì sao không nhịn được, lại chạy đến trêu chọc tên điên này.
Thế nhưng, ở dưới ánh mắt của Thẩm Lãng, hắn còn chẳng dám nói ra lời kế tiếp.
Bởi vì, gia tộc họ Tô quả thực chính là bị hắn tiêu diệt.
Ngay lập tức, Lục vương tử Ninh Cảnh đưa mắt nhìn sang Lê Ân, hét lớn:
- Tiểu Lê công công, ngươi thấy được à? Ngươi thấy được chưa? Thẩm Lãng phạm thượng, công khai uy hiếp một vương tử, đây tương đương mưu phản, ngươi xử trí thế nào, xử trí thế nào?
Tiểu Lê công công cất giọng thản nhiên:
- Thẩm công tử, đừng nói lung tung, cẩn thận bệ hạ sẽ đánh ngươi.
Nghe những lời này, sắc mặt Ninh Cảnh tái mét.
Thẩm Lãng công khai nói phải phế hắn, lấy tư cách quốc quân tâm phúc, Lê Ân cũng chỉ là không mặn không nhạt mắng Thẩm Lãng một câu.
Chuyện... chuyện này chứng minh điều gì.
Chứng minh trong trái tim bệ hạ, địa vị của Ninh Cảnh còn thua kém Thẩm Lãng.
Cho nên, Ninh Cảnh lập tức ngây người.
- Ngu xuẩn! - Thẩm Lãng giật lại roi, trực tiếp quất một phát bên người Ninh Cảnh.
- Bốp...
Ninh Cảnh đương nhiên có thể tránh đòn, thế nhưng hắn vừa rồi bị thái độ của Lê Ân công công dọa sợ, cả người đứng sững ở đó.
Cho nên, hắn đã rõ ràng trúng một roi của Thẩm Lãng, để lại một lằn máu trên người.
Thân thể Lục vương tử run rẩy, toàn thân lạnh lẽo.
Xung quanh tất cả mọi người, ngơ ngác nhìn cảnh tượng này.
Thẩm Lãng này bị điên thật sao? Lại hống hách đến vậy, trước mặt mọi người quất Ninh Cảnh?
Lục vương tử Ninh Cảnh thực sự muốn nổ tung cả đầu, cả người gần như chết lặng.
Lúc trước hắn đã biết, sau khi họ Tô sụp đổ, hắn chẳng còn núi dựa nào cả.
Nhưng hắn vẫn là con trai của quốc quân, vẫn không có người dám trêu chọc, vẫn cao cao tại thượng.
Đương nhiên, cũng đúng là không ai rảnh rỗi đi lột bỏ cái mặt nạ miệng cọp gan thỏ của hắn.
Thế nhưng Thẩm Lãng bây giờ trực tiếp quất cho hắn một roi.
Khiến tất cả thể diện, tất cả chỗ dựa của hắn sụp đổ.
Điều này khiến cả người hắn lập tức gần như mất đi mọi phản ứng.
- Thẩm Lãng, ta và ngươi không đội trời chung, không chết không thôi!
- Thẩm Lãng, ta nhất định phải băm thây ngươi thành vạn đoạn, ta muốn chém giết sạch sẽ cả nhà ngươi.
Tứ vương tử Ninh Chân tiến lên, kéo Ninh Cảnh trở lại vị trí ngồi xuống.
Thoáng khôi phục thần trí, trong lòng Lục vương tử Ninh Cảnh nghiến răng nghiến lợi, âm thầm thề.
Thậm chí tận sâu trong tim, hắn căm hận phụ vương Ninh Nguyên Hiến, nếu phụ vương không nuông chiều Thẩm Lãng như thế, hắn làm sao dám làm càn ngang ngược như vậy?
Lẽ nào trong lòng phụ vương, đứa con trai này còn thua kém thằng con hoang con rể Thẩm Lãng kia sao?
Tứ vương tử Ninh Chân nói:
- Lục đệ không nên tức giận, trời cao muốn khiến người diệt vong, trước phải để người ta điên cuồng. Thẩm Lãng trước khi chết nổi điên, chuyện này chẳng có gì to tát. Chẳng bao lâu hắn lại phải chết, lúc đầu Xung Sư Sư chẳng qua là muốn thiến hắn, vừa rồi tên này nhục nhã Xung Sư Sư, cô ta chắc chắn sẽ ra đòn sát thủ.
Ninh Cảnh nói:
- Đúng, đúng, tên con hoang này chắc chắn phải chết không nghi ngờ gì.
Ninh Chân nói:
- Hơn nữa còn là bản thân Thẩm Lãng bị khinh thường, tự tìm đường chết, dù cho hắn bị Xung Sư Sư giết cũng là chết vô ích. Đệ cần gì phải so đo với một người sắp chết?
Lục vương tử Ninh Cảnh nói:
- Dù cho hắn chết, đệ cũng tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho người nhà của hắn, hôm nay bị sỉ nhục bao nhiêu, đệ muốn cả nhà hắn phải trả giá gấp trăm lần.
...
Thẩm Lãng tiến vào doanh trại để chuẩn bị lần cuối trước khi luận võ.
Khổ Đầu Hoan giả trang thành một võ sĩ bình thường, canh giữ ở cửa.
Tiểu Lê công công đi đến, đặc biệt bất đắc dĩ nhìn hắn một cái rồi nói:
- Ninh Cảnh dù sao cũng là con trai ruột của bệ hạ, công khai đánh Ninh Cảnh như vậy, bệ hạ sẽ tức giận.
Thẩm Lãng nói:
- Trẻ con đánh nhau, chẳng phải quá bình thường sao, huống chi bản thân hắn miệng thối mà.
Tiểu Lê công công không nói gì.
Trong lòng ông đương nhiên biết, Tô Nam làm phản, quốc quân tuy rằng ngoài miệng chưa nói, nhưng đối với Lục vương tử Ninh Cảnh vẫn giận cá chém thớt.
Ninh Cảnh lúc trước khắp nơi ỷ vào họ Tô mà ra vẻ ta đây, đối với Thái tử cùng Tam vương tử đều có chút ngạo mạn. Điều này khiến quốc quân rất không thoải mái, lẽ nào thân phận con trai của ta còn chưa đủ cho ngươi uy phong? Lại vẫn muốn mượn uy phong họ Tô?
Cái này chẳng phải là coi thường Ninh Nguyên Hiến ta đây sao? Đứa con trai này không phải một lòng với ta sao.
Nhưng trên thực tế, Ninh Cảnh quả thực muốn mượn uy phong họ Tô để chèn ép người khác.
Thân phận con trai quốc quân đương nhiên cao quý, thế nhưng con trai của quốc quân quá nhiều, phần lớn uy phong bị Thái tử cùng Tam vương tử chiếm hết, đến phiên Ninh Cảnh ta đây còn lại bao nhiêu?
Lúc này Ninh Cảnh đối với quốc quân mà nói, chỉ là một người con có quan hệ huyết thống mà thôi, chẳng hề tri kỷ.
Thêm một đứa không nhiều, bớt một đứa không ít.
Mà phía sau Thẩm Lãng là Huyền Vũ Hầu phủ, còn có toàn bộ Thiên Đạo hội.
Quan trọng nhất là quốc quân cảm thấy Thẩm Lãng một lòng với ông.
Không chỉ có thế, hắn còn là tri kỷ của quốc quân.
Thậm chí quốc quân cảm thấy Thẩm Lãng là một hình chiếu của ông, một phiên bản vô câu vô thúc (*).
(*)Vô câu vô thúc: không bị quản thúc, kiềm chế, tự do tự tại.
Một năm qua, Thẩm Lãng lập được bao nhiêu công lao, giúp quốc quân làm bao nhiêu chuyện, lại chưa bao giờ đòi hỏi hồi báo.
Quốc quân trong lòng cảm thấy mắc nợ Thẩm Lãng quá nhiều.
Hơn nữa dường như càng lúc càng thiếu.
Cho nên mặc kệ Thẩm Lãng gây tai họa cỡ nào, về cơ bản đều không có chuyện gì.
Cùng lắm là hạ chỉ trách mắng vài câu, hoặc cho mặc áo giáp đánh mười roi, cũng chẳng thấm vào đâu.
Tiểu Lê công công nói:
- Dù sao ngươi cũng phải chờ trở về chịu roi đi.
Thẩm Lãng nói:
- Tiểu Lê công công, lúc trước cũng là Đại Lê đánh ta, ông già này không hiểu chuyện gì hết, có một lần đánh ta nửa roi, thiếu chút nữa làm ta giật bắn người. Không bằng lần này chúng ta thương lượng một chút, roi lần này là ngài đến đánh ta đi, ta cảm thấy ngài Tiểu Lê công công tính tình khá hơn.
Nghe những lời này, Tiểu Lê công công thiếu chút nữa xỉu vì tức giận.
Ca ca của ta tìm mọi cách che chở ngươi, kết quả còn bị đâm thọt, còn nói ông già này không hiểu chuyện.
Tiểu Lê công công nói:
- Vậy ngươi chờ xem, ta cam đoan đánh cho ngươi gần chết, cái thằng ranh con nhà ngươi mồm thối quá đi.
Tiếp đó Lê Ân nghiêm túc nói:
- Ngươi xác định trận đấu không có vấn đề gì chứ, tuyệt đối không nên lật thuyền trong mương. Vừa rồi ngươi làm tức giận Xung Sư Sư thế này, nàng thực sự sẽ hạ sát thủ, dù cho không giết ngươi, cũng sẽ thiến ngươi. Đương nhiên ngươi biến thành thái giám tiến cung ta không có ý kiến, nhưng chỉ sợ chính ngươi sẽ sống không bằng chết, cho nên nhất định phải bảo đảm không sơ hở chút nào.
Thẩm Lãng nói:
- Lê công công yên tâm, nhất định không sơ hở chút nào!
Lê Ân công công nhìn chằm chằm Thẩm Lãng một lúc lâu rồi nói:
- Vậy được, ngươi hãy nhớ kỹ, không nên xảy ra chuyện chết người! Nếu Xung Sư Sư chết đi, ai cũng không gánh nổi trách nhiệm này, bất luận kẻ nào cũng không gánh chịu được.
Thẩm Lãng gật đầu nói:
- Ta hiểu!
Sau khi Lê Ân công công ra khỏi.
Thẩm Lãng nói:
- Vũ Liệt ngươi vào đây, giúp ta mặc cái đũng quần thép vào.
Nghe nói như thế, Tiểu Lê công công chạy trốn nhanh hơn.
...
Bên trong doanh trại của Xung Sư Sư!
Nàng thực sự muốn bùng nổ cơn giận, ngay cả uống hai chén nước mật vẫn không thể hạ hỏa.
Ngực nàng không ngừng nhấp nhô dường như muốn phá vỡ nhuyễn giáp, kích thước ấy khiến đàn ông nào cũng kinh tâm động phách.
- Cái tên Thẩm Lãng này vẫn luôn hèn hạ như vậy à? - Xung Sư Sư hỏi:
- Vẫn luôn ngang ngược thế kia à?
Tiết Tuyết gật đầu.
Không sai, ả chính là Tiết Tuyết, đã từng là con gái nuôi của Kiếm vương Lý Thiên Thu, hạ độc vợ của Kiếm Vương, trộm đi bí tịch.
Nữ đệ tử do Yến Nan Phi tự mình dạy dỗ, võ công siêu cấp cao.
Bây giờ, ả đã trở thành thiếp thất của Tam vương tử Ninh Kỳ.
Thoạt nhìn ả nhu nhược, đơn giản là một mỹ nhân mong manh.
Ả không như Sư Sư phô bày vẻ gợi cảm ra bốn phía mà vóc dáng như dương liễu, gương mặt như lá liễu, mắt như nước hồ thu, lông mi cong vút.
Giống như mỗi một bộ phận trên cơ thể cũng đều mềm mại.
Dịu dàng như nước, dịu dàng đến tận xương.
Xung Sư Sư nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Vậy lát nữa ta sẽ thiến hắn trước, sau đó sẽ chặt đứt một cánh tay, rồi cắt đứt lưỡi của hắn.
Tiết Tuyết nói:
- Bệ hạ đặc biệt nuông chiều hắn, nếu như tỷ thực sự làm như vậy, sẽ không thể ở kinh đô được nữa đâu, lập tức phải trở về thành Trấn Tây, hoặc là đi Viêm Kinh.
Xung Sư Sư nói:
- Cứ quyết định như vậy!
Mà lúc này, Tiểu Lê công công cất vang giọng ở bên ngoài.
- Xung Sư Sư tiểu thư, bệ hạ có chỉ, trong lúc luận võ, tuyệt đối không được gây thương tổn tính mạng, lại càng không được gây thương tật.
Xung Sư Sư lạnh nhạt nói:
- Ta biết rồi, cút!
Câu 'cút' này, thực sự ngang ngược đến cực điểm.
Khuôn mặt của Tiểu Lê công công hơi hơi run lên, tiếp đó khom người lui ra.
Đây là lần đầu tiên ông bị người quở trách bằng cái chữ 'cút' này.
Nhưng mà Tiết Tuyết chẳng ngăn cản thái độ này của Xung Sư Sư.
Thậm chí có chút muốn ngồi xem kịch vui.
Hai đại gia tộc họ Tiết, họ Xung quyền thế ngút trời, thế nhưng vẫn luôn đặc biệt trung thành, thái độ cũng cung kính.
Bây giờ lại xuất hiện một Xung Sư Sư vô pháp vô thiên thế này, cũng không phải chuyện gì xấu.
Dù cho lấy tư cách tay sai, cũng không thể biểu hiện quá mềm yếu.
Mà Xung Sư Sư là một cô gái, dù cho vô lễ một chút, cũng chỉ có thể xem như không hiểu chuyện, không thể chấp nhặt với nàng.
Xung Sư Sư đã làm tốt tất cả chuẩn bị.
Mặc vào nhuyễn giáp tinh xảo vô cùng quý giá, làm cho vóc người của nàng nổi bật đến mức ma quỷ cũng phải mê hoặc.
Hơn nữa cũng đã đệm kỹ khăn di mụ (băng vệ sinh).
Món đồ này vẫn do Thẩm Lãng phát minh, tiếp đó Thiên Đạo hội đem bán, đương nhiên chỉ có gia đình quyền quý mới có thể sử dụng.
Một miếng nửa lượng bạc, hoàn toàn là giá trên trời, cửa hàng Thiên Đạo hội bán được đắt như tôm tươi, lãi kếch sù.
Tiết Tuyết nghiêm mặt nói:
- Sư Sư, võ công của tỷ mạnh mẽ hơn Thẩm Lãng ngàn lần! Nhưng tên khốn kiếp này gian xảo vô cùng, hắn có một loại ám khí gọi là Bạo Vũ Lê Hoa, tỷ nhất định phải cẩn thận.
Xung Sư Sư khinh thường nói:
- Món đồ chơi kia ta biết, tốc độ bắn quá chậm, kiếm của ta hoàn toàn có thể ngăn cản. Hơn nữa quy tắc luận võ đã nói rõ ràng, không được dùng ám khí.
Tiết Tuyết nói:
- Thẩm Lãng còn có một loại thuốc độc đặc biệt quỷ dị, chỉ cần uống vào một chút, cả người sẽ hoàn toàn mất đi thần trí. Mặc dù không có chứng cứ cho thấy thứ này ngửi cũng sẽ trúng độc, thế nhưng lúc tỷ võ, tỷ phải ngừng thở, cho đến khi đánh bại Thẩm Lãng, đồng thời phế hắn xong, mới có thể hít thở.
Xung Sư Sư gật đầu.
Kể từ đó, cần phải không sơ hở chút nào.
Dù cho Thẩm Lãng gian xảo vô cùng, cũng chắc chắn phải chết không nghi ngờ gì.
...
Đã đến giờ!
Thẩm Lãng và Xung Sư Sư xuất hiện ở giữa sân luận võ.
Xung Sư Sư mặc nhuyễn giáp đỏ rực như lửa, làm nổi bật vóc người kinh tâm động phách.
Mà Thẩm Lãng không mặc áo giáp, thế nhưng trên mặt lại mang mặt nạ, còn mang găng tay, trông càng cổ quái.
Hai người cách nhau mười mét.
Lúc này hai bên khán đài đã chật kín người.
- Xung Sư Sư tiểu thư, phế hắn đi, phế hắn đi!
- Đánh bại nhanh chóng chưa từng thấy, đánh bại nhanh chóng chưa từng thấy!
- Thẩm Lãng phế vật, Thẩm Lãng phế vật!
Vô số con em quyền quý lớn tiếng hô to.
Tiếp đó, đồng loạt giơ ngón tay giữa lên.
Trời ạ, mới vừa dạy bọn họ, kết quả là dùng chính vào đầu Thẩm Lãng.
Rõ ràng là gậy ông đập lưng ông.
Thẩm Lãng nói:
- Xung Sư Sư, bọn đàn ông này la liếm ngươi, bằng không miếng đồ chơi của ngươi sau khi dùng xong ban thưởng cho bọn hắn ngâm nước uống?
Xung Sư Sư trong nháy mắt lại muốn bùng nổ.
Dường như chẳng có đường xuống chút nào.
Mặc dù nàng ương ngạnh, nhưng lại là cô gái băng thanh ngọc khiết, cũng phải giữ thể diện chứ.
Loại thô tục này, nàng thậm chí còn không có cách nào đối mặt với kinh đô.
- Thẩm Lãng ngươi chờ đó cho ta, ta nhất định sẽ thiến ngươi, tiếp đó chặt đứt cánh tay của ngươi, sẽ cắt mất đầu lưỡi của ngươi, cuối cùng hủy hoại gương mặt trắng trẻo này của ngươi!
Thẩm Lãng nói:
- Xung Sư Sư, ngươi cũng chờ đó cho ta, ngươi đã từng đả thương nương tử của ta, khiến nàng thổ một búng máu. Lần này, ta nhất định để cho cả người ngươi từ trên xuống dưới đều phun máu!
- Muốn chết!
Khuôn mặt Xung Sư Sư đỏ bừng, đôi mắt xinh đẹp đều như muốn tóe máu.
Thế nhưng nàng nhớ kỹ lời Tiết Tuyết dặn phải tuyệt đối ngừng thở, không thể cho tên Thẩm Lãng gian xảo như quỷ một chút cơ hội nào để thừa cơ.
- Choang!
Tiếng chiêng thứ nhất vang lên!
Điều này báo hiệu trận đấu đã bước vào thời gian đếm ngược.
Tất cả mọi người chợt mở to hai mắt, thậm chí không dám chớp mắt.
Bởi vì trận đấu này sẽ diễn ra rất nhanh, Thẩm Lãng sẽ bị đánh bại trong nháy mắt, nhanh chóng chưa từng thấy.
Chớp mắt một cái, nói không chừng một màn đặc sắc liền trôi qua.
Thẩm Lãng rút kiếm, Xung Sư Sư rút kiếm, chỉ thẳng vào đối phương ở phía xa.
Tiếp đó, chỉ cần tiếng chiêng trống thứ hai vừa vang lên, trận đấu sẽ bắt đầu.
Khi đó, Xung Sư Sư sẽ lao đến nhanh như tia chớp, trong 0.5 giây đánh bại Thẩm Lãng, thiến và hủy dung hắn.
Thậm chí, nửa giây cũng không cần.
Tiếng chiêng thứ hai vừa vang lên, Thẩm Lãng nhất định xong đời.
Nhưng mà...
Thẩm Lãng hèn hạ căn bản sẽ không đợi tiếng chiêng thứ hai vang lên.
Khoảng cách tiếng chiêng thứ hai vang lên còn có năm giây.
Bốn giây, ba giây...
Lúc này, gió thu thổi tới, bụi bặm tung bay!
Vào thời khắc này, Thẩm Lãng nhấn một cái vào công tắc trên thân kiếm.
- Vù!
Một luồng khí thể im hơi lặng tiếng, chợt bắn ra.
Hoàn toàn không màu trong suốt.
Không nhìn thấy, thậm chí cũng không cảm giác được.
Đây là thứ gì.
Ether chẳng qua là chất dẫn!
Sau khi hít vào thật nhiều ether, cả người sẽ rơi vào hôn mê.
Thế nhưng cần phải duy trì liên tục hít vào trong mấy phút, cái loại khí vừa ngửi đã xỉu này là giả, toàn là tin đồn.
Vũ khí bí mật của Thẩm Lãng là loại độc tố thần kinh đã từng ở trong cơ thể Tuyết Ẩn, đây mới là đòn sát thủ.
Chính là độc tố thần kinh do cổ trùng núi Phù Đồ tiết ra.
Tuyết Ẩn là đại tông sư, còn không ngăn được.
Huống chi là Xung Sư Sư.
Ngươi cho là ngừng thở là có tác dụng à?
Cái này nhỡ đâu trực tiếp bắn đến trên da, chui vào niêm mạc trong lỗ mũi.
Gần như trong nháy mắt!
Cả người liền tê dại.
Thẩm Lãng từ trong vô số cổ trùng mới điều chế ra được một chút xíu thế này, loại độc tố thần kinh này quý giá hơn vàng ngàn lần.
Mà lần này, Thẩm Lãng đem nó trộn lẫn vào bên trong khí ether, khoảng nửa ml.
Ether là loại khí dễ bay hơi, bị Thẩm Lãng đặt bên trong một không gian nhỏ, trong nháy mắt thả ra như một luồng pháo khí vậy.
Khắp cả mặt mũi, bắn về phía Xung Sư Sư.
Xung Sư Sư nghe thấy được mùi hơi ngòn ngọt, lập tức nín thở.
Nhưng mà vào lúc này!
- Choang!
Tiếng chiêng thứ hai vang lên.
Trận đấu chính thức bắt đầu.
Xung Sư Sư một tiếng quát tháo:
- Giết!
Thẩm Lãng nhà ngươi nhất định phải chết!
Tiếp đó, lợi kiếm trong tay nàng đâm ra nhanh như tia chớp.
Tất cả mọi người trợn to hai mắt đến mức tối đa.
Thẩm Lãng xong rồi.
Tất cả đều chờ đợi cảnh hắn bị đánh bại trong nháy mắt.
Trong cung có thể lại có thêm một tên thái giám.
Nhưng mà...
Xung Sư Sư vừa lao ra chưa đến hai mét, cả người giống như trong nháy mắt bị đông cứng lại, thân thể mềm mại khẽ đổ về phía trước.
Mà lúc này, Thẩm Lãng xông tới.
- Giết!
Hắn rống to một tiếng.
Nhắm thẳng vào ngực Xung Sư Sư, dùng hết tất cả lực lượng, đá mạnh một cước.
Ngay lập tức, thân thể Xung Sư Sư bị đá văng ra... hai mét.
Ngay sau đó, Thẩm Lãng lại xông lên, nhắm thẳng vào vị trí bụng dưới của Xung Sư Sư đá mạnh một cước.
- Binh!
Tất cả mọi người lập tức nhìn hết hồn, chiêu số hạ lưu như vậy? Hơn nữa còn mang giày sắt?
Xung Sư Sư ngã xuống đất.
Thẩm Lãng chợt cưỡi lên ngực nàng, nhắm thẳng vào gương mặt tuyệt mỹ của nàng.
- Bốp bốp bốp...
Cùng lúc, nắm đấm điên cuồng giáng xuống.
Múa may bài quyền con rùa.
Trong nháy mắt, khuôn mặt tinh xảo vô song của Xung Sư Sư trực tiếp bị đánh chảy máu mũi xối xả, sưng thành đầu heo.
- Bốp!
Một quyền cuối cùng giáng xuống.
Cái mũi cao vút quyến rũ của Xung Sư Sư trực tiếp bị lệch.
Quá đã!
Nương tử, ta báo thù cho nàng!
Thẩm Lãng đứng dậy, lui ra phía sau vài bước.
Như một đại sư võ đạo hành lễ cúi xuống nói:
- Tại hạ Thẩm Lãng, người giang hồ xưng Đông Phương Bất Bại, đa tạ đa tạ!