Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Màn Thể Hiện Chấn Động Của Thẩm Lãng
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vào phòng, Bá Tước đại nhân vén chăn, đón phu nhân vào giường rồi nói:
- Thẩm Lãng vẫn còn học bài sao? Bảo nó đi ngủ sớm một chút, coi chừng hỏng mắt.
Phu nhân bực tức đáp:
- Nó chưa đến giờ Hợi đã ngủ say rồi.
Chưa đến chín giờ đã ngủ, quả thật có hơi quá đáng.
Bá Tước đại nhân giận dữ kêu lên:
- Đồ ngu dốt, thằng nhóc hư hỏng này chỉ biết ăn rồi nằm, cứ thế này thì hai tháng cũng không thuộc xong. Ngày mai ta phải đi dạy dỗ nó một trận.
Tuy nhiên, Bá Tước đại nhân lại thầm nhủ trong lòng: 'Phu nhân nàng thế nào cũng thua cuộc rồi.'
Chuyện nam âm nữ dương đảo điên này, tốt nhất đừng nói ra thì hơn.
...
Ngay khi hừng đông vừa ló dạng, Thẩm Lãng mở mắt, liền thấy khuôn mặt lạnh lẽo của Bá Tước đại nhân đứng sừng sững trước mặt hắn.
- Thẩm Lãng, con bất mãn với ta sao? – Bá Tước đại nhân hỏi.
Thẩm Lãng đứng dậy, cẩn thận tỉ mỉ cúi chào Bá Tước đại nhân rồi đáp:
- Không có ạ, lòng kính trọng của tiểu tế đối với nhạc phụ đại nhân tựa như nước sông cuộn chảy vậy.
Bá Tước đại nhân nói:
- Ta bảo con học thuộc 《 Kim Thị Gia Huấn 》 là vì coi con như người một nhà. Con chẳng những không thèm học, lại còn đi ngủ sớm, đây chẳng phải là biểu hiện bất mãn với ta sao?
Thẩm Lãng đáp:
- Nhạc phụ đại nhân hiểu lầm rồi, tiểu tế đã thuộc hết rồi ạ.
Ngay lập tức, Bá Tước đại nhân tức giận đến mức cả người run lên, ông quát:
- Nói bậy nói bạ! Đầu óc con bị sảng rồi sao? Ta tốn cả một tháng mới thuộc hết được, Mộc Lan vốn thông minh xuất chúng cũng phải mất hai mươi ba ngày. Con mới học bao lâu chứ, chỉ có một đêm thôi đấy. Con dám nói là thuộc hết rồi? Con đang nói chuyện hoang đường đấy à, bộ tưởng ta là đứa trẻ ba tuổi sao?
Thẩm Lãng nói:
- Nhạc phụ đại nhân, tiểu tế thực sự thuộc hết mà, không tin ngài cứ kiểm tra con đi.
Bá Tước đại nhân nhận lấy quyển gia huấn năm vạn chữ này, rồi liếc nhìn cây roi bên hông.
Thẩm Lãng là con rể, với tư cách nhạc phụ, ông không tiện ra tay đánh hắn, không giống như con trai ruột của ông, muốn đánh lúc nào cũng được.
Nhưng nếu hắn thực sự không hiểu chuyện đến thế, lại còn ăn nói lung tung như bị sảng trước mặt nhạc phụ, vậy cũng đừng trách ông dùng roi dạy dỗ.
Không thuộc cũng chẳng sao, thậm chí lười biếng không chịu học hành, cũng chẳng phải chuyện gì to tát. Dù sao thì người ở rể cũng không cần gánh vác trách nhiệm quá lớn.
Nhưng một khi nói dối, vấn đề sẽ trở nên nghiêm trọng rồi đấy.
- Thẩm Lãng, con là con rể của nhà ta, cũng chính là con rể của ta. Con trai ruột ta còn đánh được, huống hồ là con! – Bá Tước đại nhân lạnh lùng phán:
- Ta sẽ kiểm tra thử vài chương, nếu con đọc không thuộc, thì đừng trách ta vận dụng gia pháp.
Đúng lúc này, Bá Tước phu nhân vội vã chạy vào, khuyên giải:
- Phu quân, không thuộc không đọc được thì thôi đi, đừng động đến gia pháp. Thẩm Lãng da thịt non mềm, không giống như Thông nhi nhà ta, quen bị đánh từ nhỏ nên da dày thịt béo. Nếu chàng đánh nó đau thật thì biết ăn nói sao với cha mẹ nó đây?
- Đọc không thuộc thì không sao, thế nhưng lại dám nói nhảm trước mặt trưởng bối, thì phải đánh! – Bá Tước đại nhân nói:
- Hai vị thông gia cũng là người hiểu lý lẽ, ta tin họ nhất định sẽ hiểu thôi.
Bá Tước đại nhân gỡ roi từ bên hông xuống. Chỉ cần Thẩm Lãng đọc không thuộc, ông sẽ lập tức dùng gia pháp.
Bá Tước phu nhân nói:
- Lãng nhi, con hãy lập tức nhận sai với nhạc phụ đại nhân đi.
Thẩm Lãng đáp:
- Nhạc mẫu yên tâm, tiểu tế sẽ không để người thất vọng đâu.
- Nàng xem kìa, nàng xem đi! Bây giờ nó còn nói năng bậy bạ. – Nói xong, Bá Tước đại nhân tùy tiện mở ra một trang, nói:
- Chương 5 của《 Kim Thị Gia Huấn 》 có nội dung gì, đọc ra cho ta nghe. Nếu con đọc không xong, hôm nay con sẽ phải chịu đau đấy.
Cây roi trong tay Bá Tước đại nhân bắt đầu rục rịch.
Đúng lúc này, Mộc Lan vọt vào, nói:
- Phụ thân đừng giận, Thẩm Lãng là phu quân của con. Chàng có làm gì sai, con sẽ thay chàng xin lỗi phụ thân.
Thẩm Lãng đọc thuộc lòng từng câu từng chữ:
- 《 Kim Thị Gia Huấn 》 chương 5: phần Tiết Tháo, 《 Lễ 》 viết:
- Kiến tự mục cù, văn danh tâm địch. "Hữu sở cảm xúc, trắc sảng tâm nhãn, nhược tại tòng dung bình thường chi địa, hạnh tu thân kỳ tình nhĩ. Tất bất khả tị, diệc đương nhẫn chi, do như bá thúc, huynh đệ, khốc loại tiên nhân, khả đắc chung thân tràng đoạn dữ chi tuyệt da? Hựu "Lâm văn bất húy, miếu trung bất húy, quân sở vô tư húy". Cái tri văn danh... (1) (*Chú thích của lão Bánh: Bài này trích từ 《 Nhan Thị Gia Huấn 》(2), mượn một đoạn không vi phạm lịch sử)
Thẩm Lãng đọc từng câu từng chữ, đọc trọn vẹn chương 5 gia huấn dài hơn hai ngàn chữ, hoàn toàn thuộc lòng, không sai một chữ nào.
Hơn nữa, chất giọng rõ ràng, trầm bổng du dương.
Bá Tước đại nhân, Bá Tước phu nhân và cả Mộc Lan, ngay lập tức đều kinh ngạc sững sờ, hầu như không thể tin vào tai mình nữa.
Làm sao có thể làm được chứ?
Bá Tước đại nhân không tin, cảm thấy Thẩm Lãng chỉ là gặp may mà thôi, chính ông đã lật trúng phần hắn học thuộc đó mà.
Vì thế, ông lại tùy tiện lật sang một trang khác, rồi nói:
- Gia huấn chương thứ mười sáu, đọc ra hết cho ta.
Thẩm Lãng không hề dừng lại, vẫn tiếp tục ngâm nga:
- Nội ngoại lưỡng giáo, bản vi nhất thể, tiệm tích vi dị, thâm thiển bất đồng. Nội điển sơ môn, thiết ngũ chủng cấm, ngoại điển nhân, nghĩa, lễ, trí, tín, giai dữ chi phù. Nhân giả, bất sát chi cấm dã; nghĩa giả, bất đạo chi cấm dã; lễ giả, bất tà chi cấm dã; trí giả, bất tửu chi cấm dã; tín giả, bất vọng chi cấm dã... (3)
Chỉ ba phút sau, Thẩm Lãng đã đọc xong.
Vẫn không sót một chữ!
Tiếp đó, Bá Tước đại nhân vẫn không tin vào chuyện tà ma, lại rút ra mấy chương liên tiếp. Thẩm Lãng đọc thuộc lòng trôi chảy như nước chảy mây trôi.
Sau đó, Bá Tước đại nhân đơn giản không chỉ ra cụ thể chương nào, mà chỉ bất chợt đọc lên một đoạn, rồi để Thẩm Lãng đọc nối tiếp.
Đây là chiêu sát thủ kết liễu.
Trước đây, ông nội và phụ thân của Bá Tước cũng từng dùng chiêu này, hết lần này đến lần khác đều thấy hiệu quả. Lúc Bá Tước còn trẻ tuổi không biết đã thua bao nhiêu lần rồi.
Thế nhưng, Thẩm Lãng căn bản không hề dừng lại. Bá Tước vừa dứt lời, hắn chẳng cần ngẫm nghĩ hay nhớ lại, liền trực tiếp đọc nối tiếp.
Cái cảm giác này không giống như tụng theo kiểu học vẹt, mà cứ như thể cả quyển sách cũng là do hắn viết ra vậy.
Đọc đến cuối cùng, hắn còn hăng say đến mức diễn giải hàm nghĩa trong đó, phát biểu cả cảm tưởng nội tâm của mình.
Chưa hề đọc sai một chữ, thậm chí ngay cả tiết tấu cũng không sai, ngay cả việc giảm tốc độ hay đắn đo cũng không hề có.
Màn thể hiện đẳng cấp hoàn mỹ!
Ba vị chủ nhân của phủ Bá Tước hoàn toàn sốc đến mức không thể chớp mắt.
Chuyện này... thật không thể tưởng tượng nổi!
Thế nhưng... cũng không phù hợp với lẽ thường chút nào.
Khi Bá Tước đại nhân còn là thế tử phủ Bá Tước, tuy rằng mỗi ngày ông đều tập võ đọc sách, nhưng ít nhất ông cũng dành hai ba canh giờ để học quyển gia huấn này, ước chừng mất hơn một tháng mới học xong.
Mộc Lan tư chất thông minh, cũng tốn mất hai mươi ba ngày.
Thẩm Lãng lại chỉ mất một đêm.
Chuyện này... thật sự khiến người ta phải sững sờ.
Mộc Lan mở to mắt, nhìn kỹ gương mặt Thẩm Lãng.
Người này, thật sự là phu quân của mình sao? Cái tên đần độn, chỉ số thông minh thấp trong truyền thuyết đã đi đâu rồi?
Bá Tước phu nhân là phụ nữ, cho nên nhanh chóng tỉnh táo lại sớm hơn những người khác.
Bởi vì đây là một tin tức cực kỳ tốt.
- Lãng nhi thật lợi hại, thể hiện quá tốt, không làm mất mặt mẹ. – Ánh mắt Bá Tước phu nhân nhìn Thẩm Lãng tràn đầy dịu dàng và yêu thương.
Tiếp đó, bà quay sang Bá Tước đại nhân nói một cách nghiêm túc:
- Phu quân, thiếp thắng rồi, hai mươi chín lần đó!
Hai mươi chín lần là sao?
Thẩm Lãng và Mộc Lan đều có chút nghi ngờ.
Chẳng lẽ giữa nhạc phụ và nhạc mẫu có giao dịch bí mật không muốn ai biết sao?
Sắc mặt Bá Tước đại nhân ửng đỏ, ông phất tay một cái:
- Được rồi, phu nhân và Mộc Lan ra ngoài đi, ta có lời muốn nói với Thẩm Lãng.
Mặt phu nhân đầy vẻ hào hứng nhưng cũng có chút giận dỗi, liền đi ngay ra ngoài.
Bá Tước đại nhân hỏi:
- Phu nhân, nàng đi đâu vậy?
- Đi đánh thằng con ngu như lợn của chúng ta. – Phu nhân đáp.
Một tên mập nào đó có cảm giác vành tai nóng lên, không khỏi rụt người lại.
Hôm nay mình không phạm sai lầm gì, chắc sẽ không gặp tai bay vạ gió chứ.
...
Bá Tước từng nghĩ, liệu có phải trước đây Thẩm Lãng đã thuộc 《 Kim Thị Gia Huấn 》 rồi không? Thế nhưng ông nhanh chóng bác bỏ ý niệm này. Quyển gia huấn này chỉ con em gia tộc mới có quyền học, căn bản không lưu truyền ra ngoài.
Vả lại, thứ này cũng chẳng phải võ công bí tịch gì cho cam. Trừ gia tộc họ Kim, người ngoài sẽ không coi nó là bảo bối.
- Lãng nhi, con làm thế nào mà thuộc được vậy? – Bá Tước đại nhân bèn hỏi.
Thẩm Lãng đáp:
- Vào một ngày cuối hè năm nay, hơi nóng vẫn chưa rút đi hoàn toàn. Hoa hòe đã thu hoạch xong, mạ non của vụ thứ hai cũng mới vừa cắm vào đất ruộng…
Bá Tước đại nhân nói:
- Nói tiếng người đi.
Thẩm Lãng đáp:
- Bốn ngày trước, con bệnh nặng ở nhà họ Từ, gần như hấp hối. Có thể nói con đã chết đi một lần, khi con sống lại, phát hiện đầu óc trở nên vô cùng sáng suốt, trí nhớ phi thường tốt, chỉ cần xem qua là nhớ.
- Lao vào chỗ chết tìm đường sống? – Bá Tước đại nhân hiểu ra.
Thẩm Lãng đáp:
- Có thể nói là như vậy.
Bá Tước đại nhân trầm tư suy nghĩ một hồi:
- Đây chính là 'mở mang đầu óc' trong lời đồn. Tuy rằng đặc biệt hiếm thấy, nhưng cũng không phải là không có. Một trăm tám mươi năm trước, có một vị tổ tiên của họ Kim ta, chính là lúc sắp chết bỗng nhiên sáng suốt tỉnh táo, từ một phế vật biến thành thiên tài võ đạo. Người đã lập được công lao to lớn cho gia tộc, quốc quân muốn ban cho người thăng quan tiến tước, thế nhưng người lại cự tuyệt, mà chỉ muốn đất phong mới. Đúng là nhờ có người, đất phong của gia tộc mới đạt đến đỉnh cao, với khoảng năm nghìn cây số vuông. Thế nhưng ngày nay, ngay cả một phần ba cũng chẳng còn lại.
Tiếp đó, Bá Tước đại nhân nghiêm túc nói:
- Đây là phúc khí của con, nhưng con càng phải hiểu được sự kính sợ, không nên vì vậy mà đắc ý vênh váo, hiểu chưa?
- Dạ vâng. – Thẩm Lãng đáp.
Bá Tước đại nhân nói:
- Trước đây con học mười năm đèn sách, ngay cả học đường trấn trên còn chưa tốt nghiệp, có thể thấy con cực kỳ hỏng bét. Hôm nay đầu óc con đã trở nên minh mẫn, tuyệt đối không nên bỏ bê việc học đấy, phải bắt đầu ôn lại những bài học này nhé.
- Dạ vâng ạ. – Thẩm Lãng đáp.
Đọc sách ư?
Đời trước Thẩm Lãng đã nghiên cứu suốt mười mấy năm, đã sớm chán ngấy rồi.
Chẳng qua là mặc kệ nhạc phụ đại nhân nói gì, hắn đều ngoan ngoãn đồng ý mà thôi.
Mãi mới đợi được Bá Tước đại nhân dạy bảo xong.
Thẩm Lãng nói:
- Nhạc phụ đại nhân, trước đây ngài đã đồng ý, chỉ cần con thuộc hết 《 Kim Thị Gia Huấn 》 liền bãi bỏ lệnh cấm túc, con có thể khôi phục tự do. Ngài xem...
Hóa ra hắn chỉ chờ mỗi chuyện này sao?
Bá Tước đại nhân hít một hơi thật sâu.
Ông xem như đã nhìn ra, thằng con rể này thật không thể bớt lo.
Bề ngoài hứa hẹn lia lịa, ông vừa dứt lời xong, hắn lập tức liền ném sau ót.
Thật lì lợm.
Ông quả thực muốn từ chối, nhưng lời ông đã hứa, ông nhất định phải giữ lời.
Nếu đã đồng ý bãi bỏ lệnh cấm túc cho Thẩm Lãng, tuyệt đối không thể nuốt lời.
- Giỏi lắm, ta bãi bỏ lệnh cấm túc cho con. – Bá Tước đại nhân nói, trong lòng ông rõ ràng không bằng lòng.
Đây thật là lệnh cấm túc ngắn ngủi nhất từ trước tới nay của ông, gần một đêm thôi, mà còn cho Thẩm Lãng ngủ một giấc ở thư phòng.
Bá Tước đại nhân hỏi:
- Con vẫn muốn đấu với Điền Hoành như cũ sao?
- Đúng vậy, tiểu tế lập tức đi ngay đây. – Thẩm Lãng gật đầu nói:
- Hôm qua con đã từng nói, nhất định phải khiến Điền Hoành trước mặt mọi người đánh gãy chân Điền Thập Tam, để uy nghiêm của hắn thành đống rác. Con đã nói được làm được, bằng không còn có uy tín gì mà nói nữa? Về sau con cũng không cách nào ngẩng đầu làm người được.
---
Chú thích của Mèo Thầy Mo: Đây là một chương có nội dung kinh dị tiếp theo. Vì bản Nhan Thị Gia Huấn không có bản dịch tiếng Việt nên chỉ có thể dịch nôm na thế này thôi:
(1) Tạm dịch: Thấy mặt giật mình, nghe danh sửng sốt. Đã có cảm xúc, tâm nhãn sẽ biết buồn đau, nếu ở những nơi bình thường, thì phải biết thể hiện tình cảm nói cho người ta nghe. Tất không thể tránh, phải biết nhẫn nhịn, giống như chú bác, anh em, tổ tiên cùng chung dòng máu ruột thịt? Lại "không nên bộc trực trong thơ văn, chốn chùa chiền và tuyệt đối không phạm húy hoàng tộc". Muốn có danh tiếng áp đảo…
(2) Nhan Thị Gia Huấn là tác phẩm của nhà văn, nhà thư pháp, họa sĩ, nhà soạn nhạc người Trung Quốc thời Nam Bắc triều Nhan Chi Suy (Nhan Chi Thôi). Nhan Chi Thôi là nhà tư tưởng và giáo dục thời kỳ Nam Bắc triều của Trung Quốc. Ông xuất thân gia đình trí thức, được ảnh hưởng bởi Lễ Pháp danh giáo của nhà Nho, lại kính trọng tin tưởng Thần Phật, vững tin vào nhân quả. - Nhan thị gia huấn- là tổng kết kinh nghiệm lập nghiệp, xử thế, và học tập cả đời của ông. Bộ sách với hai mươi chương, khoảng bốn mươi nghìn chữ này được người đời sau xem như quy phạm gia giáo, có ảnh hưởng rất lớn. Quyển này được chia thành 20 phần, theo thứ tự: tự trí, dạy con, huynh đệ, sau khi cưới, trị gia, tiết tháo, mộ hiền, miễn học, văn chương, danh thật, thiệp vụ, bớt việc, ngán chân, giới binh, dưỡng tâm, nỗi nhớ nhà, thư chứng, âm từ, tạp nghệ, chung chế.
(3) Tạm dịch: Cách dạy dỗ hai bên nội ngoại tuy hai mà một, theo thời gian tích lũy mà khác nhau, sâu cạn không giống nhau nữa. Sơ môn của nội điển (* gồm lời thuyết pháp 49 năm của Đức Thích Ca và 12 bộ kinh Tam Tạng), bố trí 5 loại cấm. Ngoại điển (* các kinh sách ngoài nội điển theo Phật tử gọi) có nhân, nghĩa, lễ, trí, tín. Người có lòng nhân, sẽ không sát sinh; người có nghĩa sẽ không trộm cướp; người có lễ, không làm chuyện mờ ám; kẻ có trí tuệ, không rượu chè bê tha; người đáng tin thì không cuồng vọng…