Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 46: Trổ tài cao siêu! Chàng rể Thẩm Lãng trí tuệ tuyệt đỉnh
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mẹ vợ buông Kim Mộc Thông ra, rồi đe dọa:
- Nể mặt Lãng nhi, hôm nay ta tha cho con một lần. Nếu con dám có một chút bất kính nào với tỷ phu, mẹ sẽ lột da con ra đấy.
Lúc sắp rời đi, trong lòng bà thực sự dâng trào cảm xúc. Bà thầm nghĩ, nếu con trai mình có được một nửa sự thông minh lanh lợi như Thẩm Lãng thì hay biết mấy.
...
- Tỷ phu à, ân tình này đệ không biết nói gì để cảm tạ cho hết. Hôm nay ân ca không giết, Kim Mộc Thông sẽ nhớ mãi trong lòng. - Kim Mộc Thông vỗ ngực béo múp nói:
- Về sau có chuyện gì cần đệ giúp đỡ, cứ việc mở lời. Đệ đệ này là người rất giữ nghĩa khí đấy.
Thẩm Lãng hỏi:
- Vậy đệ nói cho ta biết, là ai đã xúi giục đệ tới đánh ta vậy?
Kim Mộc Thông rụt cổ lại, lắc đầu nói:
- Không được, không được! Đệ tuyệt đối không thể làm kẻ phản bội. Đánh chết đệ cũng không nói ra đâu, làm người quan trọng nhất là phải có nghĩa khí!
Thẩm Lãng nhìn tên nhóc xui xẻo này, cuối cùng cũng hiểu vì sao nhạc phụ và nhạc mẫu vẫn luôn không nhịn được mà muốn đánh nó.
Nghĩ lại, nếu bản thân mình sinh một đứa con trai ngu ngốc như vậy, chắc cũng không nhịn được mà đánh cho hả giận hai ba lần mỗi ngày.
Thế nhưng, Thẩm Lãng cũng không hỏi thêm.
Thế tử giữ nghĩa khí dù có vẻ ngu ngốc, nhưng lại là một đức tính tốt đẹp.
Hiện tại hắn giữ nghĩa khí với người kia, sau này cũng sẽ giữ nghĩa khí với mình.
Đến lúc đó nếu có oan ức gì, thì vừa khéo có thể đổ lên đầu hắn gánh vác.
Cho nên, tuyệt đối không thể phá vỡ phẩm chất đạo đức tốt của tên này được.
Ngay lập tức, Thẩm Lãng giơ ngón tay cái lên khen:
- Thế tử quả nhiên nghĩa khí ngút trời, Thẩm Lãng xin bái phục.
Thế tử vỗ ngực nói lớn:
- Con người của đệ đây, một khi đã kết giao thì sẽ là bạn chí cốt tuyệt đối.
Sau đó, tên mập này ở lại thư phòng của Thẩm Lãng một lúc, liền ngáp liên tục rồi lại trở về ngủ.
...
Còn Thẩm Lãng thì đóng tất cả cửa phòng lại.
Sau đó lấy ra một túi lúa mạch đen, còn là loại lúa mạch có chút mốc meo. Hắn cạo một chút nấm mốc trên hạt lúa mạch xuống.
Nếu có người biết, nhất định sẽ sợ đến run rẩy, không biết Thẩm Lãng lại định mang thứ đồ này đi hại ai.
Thứ này, Thẩm Lãng chỉ phòng bị cẩn thận. Vào thời khắc mấu chốt, có thể xoay chuyển tình thế.
...
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Lãng rời giường nhưng Mộc Lan vẫn chưa về.
Nương tử thật sự quá bận rộn với chuyện quân vụ.
Vẫn là tiểu Băng hầu hạ Thẩm Lãng rửa mặt.
- Băng Băng, ta hỏi muội một chuyện được không? - Thẩm Lãng nói.
Tiểu Băng nói:
- Cô gia cứ hỏi ạ.
Thẩm Lãng nói:
- Muội có biết cọp trắng quý hiếm vì điều gì không?
Tiểu Băng mở to mắt suy nghĩ một lúc rồi đáp:
- Bởi vì đa số cọp đều có màu vàng ạ?
Thẩm Lãng nói:
- Không, bởi vì một tấc quang âm là một tấc vàng, nhưng một tấc vàng khó mua được một tấc quang… âm. (*Bản tiếng Trung là nhân vi nhất thốn quang âm nhất thốn kim, thốn kim nan mãi thốn quang… âm. Việc tách ra nhấn mạnh chữ “âm” là ngụ ý chuyện phòng the)
Đôi mắt đẹp của Băng Băng tràn đầy nghi hoặc. Thời gian và cọp trắng có liên quan gì đến nhau nhỉ?
Cô gia chỉ biết nói những lời tào lao.
Thấy tiết mục đùa giỡn của mình chẳng đạt được hiệu quả gì, trong lòng Thẩm Lãng cô đơn lạnh lẽo như tuyết.
Ôi chao!
Con gái không có học thức thật đáng sợ, bị người ta trêu chọc cũng không hay biết.
Băng Băng nói:
- Tối nay tiểu nữ sẽ hỏi tiểu thư xem đây là ý gì.
Da đầu Thẩm Lãng không khỏi tê dại.
Nhưng Mộc Lan đơn thuần như vậy, chắc cũng không biết đâu.
Cho nên, mình sẽ không bị đánh đâu nhỉ.
Thẩm Lãng chợt nghĩ tới một chuyện.
Hôm qua, lúc thế tử Kim Mộc Thông muốn đến đánh mình, hắn la làng rằng Thẩm Lãng ăn hiếp tiểu Băng, nên mới đến đây đánh hắn.
Hắn bèn giả vờ hỏi vu vơ:
- Tiểu Băng, hôm qua muội có khóc không vậy?
Tiểu Băng kinh ngạc nói:
- Không có ạ, tại sao tiểu nữ phải khóc chứ?
... Ăn sáng xong, Kim Trung, tâm phúc của Bá Tước đại nhân, xuất hiện trước mặt Thẩm Lãng.
Người này dường như vĩnh viễn không cười, nhưng ánh mắt ông ta nhìn Thẩm Lãng lại ôn hòa hơn rất nhiều, không giống trước kia, chẳng khác gì Thẩm Lãng thiếu ông ta một nghìn lượng vàng vậy.
- Chủ nhân căn dặn, cô gia hãy theo thiếu gia cùng học, không được bỏ bê việc học.
Dứt lời, Kim Trung liền rời đi.
Đọc sách?
Kiêm luôn chân giúp việc à?
Thẩm Lãng ta đây học rộng đến năm xe sách (*), cần gì phải học thêm nữa?
(*) Lấy từ điển tích Huệ Thi có học vấn uyên bác, số sách nhiều đến nỗi chất đầy 5 xe. Câu này để chỉ người đọc sách rất nhiều, học thức sâu rộng.
Nhưng mà nhạc phụ đại nhân đang tức giận, tốt nhất không nên chọc giận ông ấy, cứ giả vờ đi học vài ba ngày vậy.
Hơn nữa, cũng đúng dịp cần đến chỗ Kim Mộc Thông thăm dò xem rốt cuộc là ai.
Rốt cuộc là ai ghét mình đến thế mà lại xúi giục thế tử đánh mình đây?
...
Phủ Bá Tước có một học đường riêng biệt, tổng cộng có hơn một trăm học sinh.
Cùng lớp học với thế tử Kim Mộc Thông có mười mấy người, người nhỏ nhất mười lăm tuổi, người lớn nhất hai mươi tuổi, tất cả đều được xem là người cùng trang lứa với Thẩm Lãng và Kim Mộc Thông.
Nhìn thấy Thẩm Lãng bước vào, toàn bộ lớp học liền trở nên náo nhiệt.
Mười mấy cặp mắt đều nhìn chằm chằm về phía Thẩm Lãng, hơn nữa không hề che giấu sự đố kỵ và thù ghét.
Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì Thẩm Lãng cưới Kim Mộc Lan, đương nhiên nói là gả cũng không sai.
Mà Mộc Lan là tình nhân trong mộng của tất cả các chàng trai từ tám tuổi đến hai mươi tám tuổi.
Sau khi liếc mắt nhìn nhau, mười mấy thanh thiếu niên bắt đầu vây quanh.
Cách nghĩ của người trẻ tuổi thật đơn giản và thô bạo, chỉ muốn đánh một trận!
- Làm gì thế hả? - Thế tử Kim Mộc Thông đi tới bên cạnh Thẩm Lãng, ôm vai hắn nói:
- Đây là tỷ phu của ta, về sau các ngươi phải tôn trọng một chút, bằng không thì coi chừng ta đấy.
Sau đó, hắn vung vẩy nắm tay béo ú của mình.
Xem ra Kim Mộc Thông trong học đường vẫn có chút uy quyền. Dù sao hắn cũng là thế tử phủ Bá Tước, mười mấy thanh thiếu niên đều tránh ra, thế nhưng ánh mắt nhìn Thẩm Lãng vẫn tràn đầy vẻ khiêu khích.
Nhìn qua là hiểu, đây là phiên bản thế giới khác của “Đừng đi sau khi tan học”. (*Tác phẩm của tác giả Khốc Ái Băng Hồng Trà, nội dung nói về một cậu học trò bị tẩy chay)
- Thẩm Lãng, đệ giữ nghĩa khí lắm. - Thế tử phủ Bá Tước lại vỗ vỗ vào bộ ngực núc ních của mình:
- Tỷ phu cứ ngồi bên cạnh đệ này, đảm bảo không ai dám động đến tỷ phu đâu.
Một lát sau, tiên sinh bước vào lớp, là một thầy đồ, râu tóc bạc trắng một nửa, rất gầy, chắc chắn không quá tám mươi cân (*tầm 40kg).
Tất cả mọi người gọi ông là thầy đồ Lâm.
Ông không chỉ là thầy của thế tử, còn là một trong những phụ tá thân tín của Bá Tước đại nhân, học vấn của ông uyên bác vô cùng.
Khóa học này dạy về 《 Kinh Dịch 》.
Đây là tác phẩm triết học vĩ đại nổi tiếng của Trung Quốc cổ đại, bao hàm tất cả nhân văn trên trời dưới đất.
Càng học 《 Kinh Dịch 》 lại càng phát hiện mình quá nông cạn.
Cho nên, Thẩm Lãng hoàn toàn yên lặng lắng nghe thích thú, nhưng những người khác đã sớm hồn bay phách lạc.
Rõ ràng là, học Kinh Dịch đối với bọn họ mà nói quá khô khan và nhàm chán.
Giảng khoảng hơn nửa canh giờ, thầy đồ bỗng nhiên nói:
- Hôm nay lại có một học trò mới à?
Thẩm Lãng không nói gì, nghĩ thầm: giờ thầy mới phát hiện sao?
- Ngoại hình đẹp như thế, đáng tiếc lại là nam nhân. - Thầy đồ nhận xét.
Thẩm Lãng càng cạn lời. Tuổi ngài cũng đã cao, mà lại chẳng đứng đắn gì.
- Trò là Thẩm Lãng, kẻ học suốt mười năm trời ở học đường trấn Hàn Thủy vẫn chưa học xong vỡ lòng đã bị đuổi về nhà sao? - Thầy đồ hỏi xong rồi nói tiếp:
- Những vị tiên sinh dạy học như chúng ta ngầm nói, trò có thể là nỗi sỉ nhục của giới học giả thành Huyền Vũ.
Thẩm Lãng nheo mắt, vị lão tiên sinh này là muốn khiêu khích hắn sao?
- Lúc trước trò từng học 《 Kinh Dịch 》 bao giờ chưa? - Thầy đồ bèn hỏi.
Thẩm Lãng nói:
- Hiểu sơ sơ thôi.
Thầy đồ mang theo ánh mắt đầy vẻ nghiên cứu mà nói:
- Thiên hành kiện, quân tử dĩ tự cường bất tức (*), trò giải thích thế nào đây?
(*) Hành động của trời mạnh mẽ lắm; người quân tử, noi theo đó, mà bất cứ hành vi nào cũng tự cường tự lực, không bao giờ ngưng.
Thẩm Lãng nói:
- Thiên đạo vận hành không ngừng nghỉ, không ai có thể ngăn cản. Quân tử theo thiên đạo mà làm, bản thân tự lập, cố gắng mà phấn đấu không ngừng.
Thầy đồ lại hỏi:
- Kháng long hữu hối, doanh bất khả cửu dã (*)! Trò giải thích thế nào đây?
(*) Nguyên câu: Kháng Long hữu hối: Doanh bất khả cửu dã. Kỷ ý tu thị thuyết: thăng liễu quá. Cao đích Long: chỉ hão hạ lai?”.Nghĩa là: nếu kiêu hãnh, hối hận không kịp, ví như đầy quá không còn sức chứa. Rồng bay cao quá, tuy là rồng nhưng nếu quá cứng, lúc xuống từ nơi quá cao thì khó tránh bị gãy, bị thọ thương
Thẩm Lãng nói:
- Rồng bay lên quá cao nhất định sẽ hối hận, bởi vì vật cực tất phản (*). Người làm việc không thể theo đuổi sự hoàn hảo tuyệt đối, phải chừa lại một chút tiếc nuối!
(*) cái gì nhiều quá cũng là thái quá: một vật hoặc một sự việc khi đi đến điểm cực độ trong giới hạn thì sẽ phản đảo lại.
Diễn giải hoàn toàn chính xác, không thiếu chút nào.
Thầy đồ hơi ngạc nhiên, đây là đứa trẻ đần độn dốt nát trong truyền thuyết sao?
Lời đồn rõ ràng là quá hoang đường.
Tuy nhiên, không phải là giải thích nó gồm những gì, quan trọng là phải hiểu và vận dụng nó vào hiện thực.
Đây mới thật sự là trí tuệ, học thuộc lòng cuốn sách cũng vô dụng.
Như vậy liền đưa ra một đề bài khó nhằn, cũng phải thử thách người trẻ tuổi này cho kỹ.
Thầy đồ bèn hỏi:
- Hôm nay tân chính đang hừng hực khí thế, quyền lực mới thay thế quyền lực cũ, rất nhiều quý tộc danh tiếng đều mất đi đất phong và binh quyền. Nếu để cho trò từ trong《 Kinh Dịch 》 chọn một câu để trình bày bản chất gốc rễ của việc lớn này, đồng thời khuyên bảo Bá Tước đại nhân, trò sẽ chọn câu nào đây?
Câu hỏi này vừa khó mà cũng không khó.
《 Kinh Dịch 》 rõ ràng là một quyển sách thần kỳ, gần như có thể tìm được bên trong bất cứ câu gì về hiện trạng tình hình thời sự.
Bất kể là hai nghìn năm trước hay là hai nghìn năm sau.
Nhưng mà muốn thật sự chính xác, hơn nữa đánh trúng bản chất của tân chính lần này, thì lại khó đây.
Thông thường người ta đều dùng câu “Kháng long hữu hối, doanh bất khả cửu”.
Ngay cả thầy đồ Lâm, dùng để hình dung tân chính cũng thường dùng câu này.
Thế nhưng, câu này đã được nói rồi.
Thẩm Lãng suy nghĩ một lúc, nhanh chóng nhớ tới một câu.
Chỉ có câu triết lý đó mới có thể hình dung hiện trạng tân chính của Việt quốc, hơn nữa còn lột trần chân tướng và bản chất cốt lõi nhất.
Thầy đồ nói:
- Không nghĩ ra được cũng không sao, câu hỏi này vốn cũng quá khó và thâm sâu.
Thẩm Lãng mở miệng:
- Vô vãng bất phục, thiên địa tế dã. (* Trong khoảng giao nhau giữa trời và đất, không có gì đi mà không trở lại)
Thầy đồ đầu tiên là kinh ngạc, ánh mắt lộ vẻ không thể tin nổi:
- Giỏi, giỏi lắm!
Sau đó, ông thầy đồ này chợt vỗ bàn một cái.
Ông có vẻ rất kích động, đi tới trước mặt Thẩm Lãng nói:
- Tiếng đồn rõ ràng là vớ vẩn, đây mà là kẻ đần độn sao? Cũng là bọn tầm thường đố kỵ người tài. Thẩm cô gia là người có trí tuệ thông minh.
- Những lời này của trò thâm thúy đến tận xương tủy, khiến thầy gần như không thể tin được là từ miệng một người trẻ tuổi nói ra. Thậm chí thầy còn nghĩ không ra câu khuyên bảo Bá Tước đại nhân này. – Vị thầy đồ tiếp tục nói:
- Nhưng mà nghe trò nói xong, thầy biết chẳng có câu thứ hai nào thích hợp hơn để hình dung hiện trạng của phủ Bá Tước lẫn tình hình tân chính hiện nay của Việt quốc chúng ta.
- Giỏi, giỏi...- Thầy đồ vỗ tay nói:
- Một người thông minh như trò, thật sự không nên xuất hiện trong lớp học này.
Thầy đồ khen một câu này mà lặp đi lặp lại chữ “giỏi” mất mấy phút.
Mười mấy học trò trong lớp mang vẻ mặt ngơ ngác lắng nghe, rồi cuối cùng chuyển sang xì xào bàn tán.
- Bọn họ đang nói gì vậy? Sao ta nghe một chữ cũng không hiểu gì hết!
- Không biết!
- Thẩm Lãng nói câu nói kia có ý gì?
- Thẩm Lãng nói câu nào cơ?
- Thầy đồ từ trước đến nay chưa từng khen ngợi ai đến mức này, chẳng lẽ ông ta điên rồi sao?
- Nhất định là điên rồi, hơn nữa còn là một kẻ điên thích tiểu bạch kiểm nữa.
Nhưng mà, thầy đồ thật sự không hề nói quá lời.
Thẩm Lãng dùng những lời này trong《 Kinh Dịch 》hoàn toàn đánh trúng bản chất tân chính của Việt quốc.
Vô vãng bất phục, thiên địa tế dã.
Những lời này có ý gì?
Vạn vật trong trời đất, có đi ắt có trở về. Người có lúc ngắt đoạn cũng có lúc duỗi thẳng, có lúc giãn ra cũng có lúc co lại, chuyện chính hay phản, thường chỉ là sự biến đổi qua lại mà thôi.
Đơn thuần về mặt chú giải, Thẩm Lãng nói ra những lời này có vẻ cũng chẳng có gì ghê gớm.
Nhưng mà, những lời này không phải là đề cập đến Bá Tước đại nhân, mà là quốc quân Việt quốc.
Quốc quân bệ hạ, ngài thực hiện tân chính đang hừng hực khí thế, không ngừng cướp đoạt đất phong và binh quyền của quý tộc lâu đời, thu tất cả quyền lực vào tay mình.
Thế nhưng việc nào cũng có mặt trái.
Đừng quên, Việt quốc của ngài dù vô cùng mạnh, nhưng chỉ là chư hầu của vương triều Đại Viêm mà thôi.
Hôm nay ngài cướp đoạt đất phong và quyền lực của quý tộc lâu đời trong nước, chẳng biết đến ngày nào hoàng đế Đại Viêm có thể cướp đoạt quyền lực của những quốc quân như ngài?
Thợ săn của ngày hôm nay lẽ nào ngày mai lại không phải là con mồi? Ngài làm như vậy, chẳng lẽ không phải mua dây buộc mình sao?
Cho nên, quốc quân cũng không nên làm chuyện này cho đến cùng!
Cho nên những lời này của Thẩm Lãng thật sự đánh thẳng vào bản chất của tân chính, quả thật cực kỳ ngoạn mục!
Cho nên thầy đồ mới có thể tán thưởng đến như vậy.