47. Thẩm Lãng: Gây rối thì giỏi, nhưng sát khí vẫn chưa đủ!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Thẩm Lãng: Gây rối thì giỏi, nhưng sát khí vẫn chưa đủ!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tuyệt đối là nhân tài!
Tiên sinh là một trong những phụ tá tâm phúc của Bá Tước đại nhân. Trong lòng lão, việc đỗ đạt khoa cử cũng chẳng phải nhân tài xuất chúng gì.
Chỉ cần thông minh một chút, chăm chỉ một chút, may mắn một chút là có thể trúng cử.
Người tài thực sự phải có trí tuệ siêu phàm, có thể nhìn thấu bản chất của mọi việc trong mớ hỗn độn, giống như Thẩm cô gia vậy.
Chỉ có như thế, mới không đi nhầm đường, cũng sẽ không để một gia tộc rơi vào vực sâu.
Thật không ngờ ông trời đã ban cho hắn một khuôn mặt đẹp tuyệt đỉnh lại còn ban cho hắn một cái đầu thông minh đến vậy.
Tiên sinh quyết định, nhất định phải nói việc này cho Bá Tước đại nhân, tuyệt đối không thể để vị cô gia này trở thành viên ngọc quý bị vùi dập.
Đã đến giờ tan học, tiên sinh vẫn còn lưu luyến không rời.
Lúc trước, lão thường vội vã rời đi ngay sau giờ học, bởi vì dạy một đám ngu dốt, hoàn toàn là lãng phí thời gian.
Thế nhưng không có cách nào khác, Thế tử ở đó, cũng không thể tùy tiện tìm một người tới dạy.
Nhưng Thế tử này đặc biệt ngốc nghếch, dạy cho gã những kiến thức uyên thâm hoàn toàn là đàn gảy tai trâu.
Chỉ có viên ngọc sáng giá như Thẩm Lãng mới có thể khiến mỗi người thầy đều cảm nhận được vẻ đẹp và sự cao quý của giáo dục.
...
Sau khi tan lớp, Thế tử Kim Mộc Thông nhìn Thẩm Lãng với chút ghen tị:
- Tỷ phu Thẩm Lãng bình thường có bạn bè không?
- Không có! - Thẩm Lãng đáp.
Kim Mộc Thông nói:
- Vậy tỷ phu cảm thấy vì lý do gì mà không có bạn bè?
Thẩm Lãng nói:
- Vì quá đẹp trai, người quá ưu tú, nổi bật đến nỗi áp đảo mọi người không còn manh giáp nên người khác đều ghen tị với ta, làm sao có bạn bè nổi kia chứ?
Thế tử Kim Mộc Thông không nhịn được siết chặt bàn tay.
Không biết vì cái gì mà mình lại muốn đánh tên này một trận?
Nhưng mà nhớ tới hôm qua Thẩm Lãng viết trên vách tường một đống tên kẻ thù, Thế tử lập tức chùn bước, tiếp đó tức giận nói:
- Đệ không ngồi gần tỷ phu nữa.
Kim Mộc Thông đi tới vị trí phía sau ngồi xuống, để Thẩm Lãng một mình lẻ loi ngồi ở phía trước.
Xung quanh một đám thanh niên lại đang chỉ trỏ, bàn tán xì xào.
- Hừ, khoe khoang cái gì? Nếu hắn ta thật sự lợi hại như vậy, tại sao bản thân không đi thi?
- Đúng, đúng, chỉ kẻ vô dụng mới đi làm rể ăn bám nhà vợ.
- Chỉ là loại thằng ăn bám trắng trẻo mà thôi, có gì đặc biệt hơn người kia chứ?
Thẩm Lãng nghe những lời này, trong lòng không khỏi cảm thấy bất đắc dĩ.
Xem ra danh tiếng khoan hồng độ lượng của mình vẫn chưa được truyền đi, lại để đám học trò này chẳng hề sợ hãi mình cả.
Như thế không được!
...
Kế tiếp là môn toán.
Đây là môn không có trong các kỳ thi khoa cử nên rất nhiều học đường đều không coi trọng.
Thế nhưng học đường quý tộc có mục đích rõ ràng, phải đào tạo một thế hệ nhân tài chuyên nghiệp.
Cho nên môn toán phải được dạy ở học đường phủ Bá Tước Huyền Vũ, hơn nữa còn rất quan trọng.
Hứa Văn Chiêu lấy tư cách là một trong những phụ tá của Bá Tước đại nhân, quản lý thu thuế ruộng đất, vật tư ra vào của phủ Bá Tước, là một quan quản sự nắm quyền lực rất lớn.
Bởi vì nắm quyền quá lâu, cho nên ông ta kiêu căng ngạo mạn, không coi ai ra gì.
Hơn nữa những người giỏi toán thường không khéo léo trong giao tiếp, tính cách cũng kỳ quái.
Hứa Văn Chiêu cũng không ngoại lệ.
Lấy tư cách học giả toán học xuất sắc nhất thành Huyền Vũ, ông ta hiển nhiên trở thành thầy dạy toán trong phủ Bá Tước.
Bước vào lớp học, lần đầu tiên ông ta thấy Thẩm Lãng.
Không có cách nào, ngoại hình đẹp trai như vậy, tới chỗ nào cũng là hạc giữa bầy gà.
Tiếp đó, trong mắt Hứa Văn Chiêu lóe lên một chút lo lắng. Thẩm Lãng vô cùng nhạy bén lập tức cảm giác được vị Hứa Văn Chiêu này có ý thù hằn với hắn, hơn nữa còn rất sâu đậm.
Vì cái gì?
Bởi vì ghen tị?
Không phải, vị Hứa Văn Chiêu này đã năm mươi mấy tuổi, không có khả năng có tình ý gì với Kim Mộc Lan. Ở tuổi này, liệu ông ta có còn màng tới chuyện tình cảm hay không cũng là một vấn đề.
Hơn nữa Thẩm Lãng chẳng bao giờ gặp mặt ông ta, cũng sẽ không có mâu thuẫn trực tiếp về mặt lợi ích.
Thẩm Lãng quyết định tiếp tục quan sát.
...
Sau khi Hứa Văn Chiêu vào lớp, ánh mắt thoạt nhìn Thẩm Lãng chứa đựng sự thù ghét không rõ ràng, kế tiếp cũng không nhắm vào Thẩm Lãng mà có bất kỳ hành động nào.
Ông ta bắt đầu giảng bài.
Thẩm Lãng nghe giảng buồn ngủ, bởi vì nội dung Hứa Văn Chiêu nói thật sự là quá đơn giản, hoàn toàn là kiến thức toán học cấp tiểu học.
Nội dung hoàn toàn về phép nhân và phép chia.
Thế là Thẩm Lãng hiển nhiên hồn vía bay đi đâu mất.
- Thẩm Lãng, trò đứng lên cho ta! - Bỗng nhiên Hứa Văn Chiêu phía trên bục giảng chợt hét lớn lên.
Thanh âm này vô cùng đột nhiên, vô cùng vang dội, vô cùng chói tai.
Thẩm Lãng thì không sao, nhưng các bạn học khác đang gà gật thì giật mình tỉnh giấc, có đứa còn ngã lăn ra đất.
Thẩm Lãng từ vị trí đứng lên.
Hứa Văn Chiêu cầm thước, đi tới trước mặt Thẩm Lãng, lạnh nhạt nói:
- Đưa tay ra, đánh mười roi.
Thẩm Lãng đoán được, Hứa Văn Chiêu này cũng không phải trăm phương ngàn kế mưu hại mình, hoàn toàn chỉ là bởi vì phẫn hận và địch ý trong lòng.
Hơn nữa nắm quyền trong phủ Bá Tước đã lâu, khiến ông ta càng thêm kiêu ngạo, làm việc thẳng thừng, không hề kiêng nể.
Nếu như không đoán sai, chắc hẳn mình đã vô tình cản trở đường của ông ta?
Thẩm Lãng tiếp tục phân tích và suy đoán thật nhanh.
Như vậy có khả năng Hứa Văn Chiêu là người thân của một trong ba người Vương Liên, Mạc Dã, Kim Sĩ Anh không?
Vì Thẩm Lãng thắng năm người, trở thành con rể Bá Tước nên đã phá hỏng chuyện tốt của Hứa Văn Chiêu, cho nên trở thành cái gai trong mắt ông ta chăng?
Hôm qua giật dây Thế tử Kim Mộc Thông đi đánh Thẩm Lãng, liệu có phải chính là kẻ này không?
Nếu như vậy, khả năng trả thù của ông ta quá đơn giản và thô bạo.
Trên thực tế Hứa Văn Chiêu thật đúng là người nhỏ nhen như vậy, ông ta được Bá Tước đời trước bồi dưỡng, kinh nghiệm lâu năm đặc biệt.
Hơn nữa năng khiếu toán học của ông ta vượt trội hơn nhiều người, suốt hai mươi mấy năm giải quyết sổ sách thu chi của phủ Bá Tước một cách rõ ràng, minh bạch. Bá Tước và Phu nhân vốn không mấy am hiểu chuyện tiền bạc, nên càng ngày càng trọng dụng ông ta, đành phải bao dung với cái tính cách kỳ quái đó.
Điều này cũng khiến Hứa Văn Chiêu ngày càng ngang ngược, kiêu ngạo.
Đừng nói Thẩm Lãng, ngay cả Thế tử Kim Mộc Thông, ông ta cũng có thể ra tay đánh đập như thường.
- Ngẩn ngơ cái gì đó? Đưa tay ra! - Hứa Văn Chiêu hướng Thẩm Lãng quát chói tai:
- Rõ ràng gỗ mục không thể khắc, đánh trò mười roi, cũng là để trò biết chú ý nghe giảng.
Lời nói này có vẻ đường đường chính chính, hơn nữa thầy đánh trò vốn là lẽ đương nhiên.
Có điều vừa rồi mười mấy người trong lớp gần như chẳng có ai chăm chú nghe giảng, thậm chí có một nửa đã ngủ gục trên bàn.
Ngài không đánh bọn họ mà lại cố đánh ta, đây chẳng phải là mượn cớ trả thù sao?
Thẩm Lãng nói:
- Thưa tiên sinh, học trò nào có ngủ trong lớp, cũng không tụ tập nói chuyện gây ồn ào, vì sao lại đánh học trò?
Hứa Văn Chiêu lạnh lùng nói:
- Lên lớp không nghe giảng, tâm hồn treo ngược cành cây, nghĩ vẩn vơ, chẳng lẽ không nên đánh sao?
Thẩm Lãng nói:
- Chính là những điều tiên sinh đang dạy thì học trò đã học hết rồi, cũng không nhất định phải chăm chú nghe đến hết!
Nghe được lời này, Hứa Văn Chiêu cũng có chút sững sờ.
Ông ta giảng dạy ở phủ Bá Tước mấy năm, ngay cả học trò không mấy hứng thú với bài giảng của ông cũng luôn giữ thái độ cung kính một mực.
Hứa Văn Chiêu hoàn toàn là muốn đánh thì đánh, muốn mắng cứ mắng.
Đừng nói là học trò bình thường, ngay cả Thế tử Kim Mộc Thông, cũng bị ông đét đít hai ba lần.
Bá Tước đại nhân nếu biết cũng chỉ nói một câu: Đáng đánh, cứ đánh đi!
Tôn sư trọng đạo, không phải chỉ là lời nói suông đâu.
Hiện tại Thẩm Lãng chính là một người ở rể, mà cũng dám cãi lý sao?
- Trò còn dám cãi lý? - Khuôn mặt Hứa Văn Chiêu hơi hung tợn, lạnh giọng quát:
- Cái này không chỉ là mười roi, đánh ba mươi roi xong, tiếp đó phải quỳ ba canh giờ trước mặt Khổng Thánh Nhân!
Thẩm Lãng nói:
- Xin lỗi học trò khó mà làm theo được!
Tức khắc, phía sau xuất hiện mười mấy cặp mắt vừa ngưỡng mộ vừa phức tạp.
Hứa Văn Chiêu là ông thầy dữ nhất, không ngờ Thẩm Lãng lại ngang ngược như vậy, dám tranh luận với thầy luôn.
- Ha ha... - Hứa Văn Chiêu giận đến mức bật cười phá lên:
- Quả nhiên là thứ ngu đần mất hồn, đồ dốt nát bỉ ổi, cuồng vọng lớn, tùy tiện làm bậy như thế, để xem Bá Tước đại nhân sẽ trừng trị ngươi thế nào, trò cứ đợi đấy!
- Bốp!
Thước đo của Hứa Văn Chiêu đập mạnh trên bàn một cái, trực tiếp gãy thành hai mảnh, tiếp đó ông ta bỏ ra khỏi lớp, đi mách với Bá Tước đại nhân.
Sắc mặt Thế tử Kim Mộc Thông hơi tái đi, tiến lên phía trước nói:
- Thẩm Lãng, lần này tỷ phu nguy rồi, mông thể nào cũng nát bươm, ít nhất cũng phải ăn ba mươi roi.
Thẩm Lãng nói:
- Ông thầy Hứa Văn Chiêu này vẫn luôn là người như vậy sao?
Kim Mộc Thông bất đắc dĩ gật đầu, chính gã còn bị Hứa Văn Chiêu đánh đòn bảy tám lần.
- Ông ấy phụ trách sổ sách phủ Bá Tước chúng ta, rất nhiều khoản tiền đều nằm trong đầu ông ấy, vì vậy phụ thân đặc biệt nể trọng ông ấy. - Kim Mộc Thông nhỏ to tâm sự tiếp:
- Ông ta đặc biệt nóng nảy, trong phủ nhiều người sợ ông ta lắm.
Điểm ấy cũng không có gì kỳ lạ, người giỏi toán thường tình cảm cũng không phong phú.
Thẩm Lãng hỏi:
- Hôm qua kẻ giật dây đệ đi đánh ta, có phải là ông ấy hay không?
Kim Mộc Thông vội vàng lắc đầu đáp:
- Đệ không thể nói, nói ra thì sẽ thất hứa.
Tam ngốc, đệ không cần nói nữa.
Thẩm Lãng bèn hỏi:
- Ông ta có quan hệ gì với ba người Vương Liên, Mạc Dã, Kim Sĩ Anh vậy?
Kim Mộc Thông đáp:
- Thầy ấy là cậu của anh họ Vương Liên, xem như họ hàng xa bên ngoại.
Vương Liên, vị cử nhân trẻ tuổi, Chủ Bộ, người quản lý ngục hình ở thành Huyền Vũ.
Lần này sự thật đã rõ ràng.
Quả nhiên là Thẩm Lãng đã cản đường Hứa Văn Chiêu. Vốn dĩ cháu trai Vương Liên sẽ trở thành cô gia phủ Bá Tước, kết quả bị Thẩm Lãng cướp mất, khó trách ông ta xem Thẩm Lãng là gai trong thịt.
Thẩm Lãng nói:
- Hóa ra người này quả nhiên là kẻ lòng dạ hẹp hòi, có thù tất báo như vậy.
Tức khắc, Thế tử Kim Mộc Thông liếc mắt nhìn phía Thẩm Lãng.
Ngươi mà cũng có tư cách nói những lời này sao? Hai người các ngươi, ai hẹp hòi hơn, trong lòng ngươi rõ hơn ai hết.
Nhưng mà, tên béo này vẫn vô cùng nghĩa khí, vội vàng nghĩ kế cho Thẩm Lãng.
- Tỷ phu Thẩm Lãng nên nhanh chóng đến chỗ mẫu thân đệ mà xin xỏ đi, phụ thân rất cổ hủ, không chấp nhận kẻ không tôn sư trọng đạo. Chỉ cần Hứa tiên sinh đi mách, phụ thân nhất định sẽ quất roi đánh tỷ phu. Nếu không, tỷ phu cứ trốn ra ngoài cũng được, ví dụ như trốn trong quân doanh của tỷ tỷ chẳng hạn. – Kim Mộc Thông lo sợ nên nói tiếp:
- Ba mươi roi đấy, cũng đủ để tỷ phu nằm liệt giường nửa tháng.
Đùa à, chuyện vặt vãnh như thế mà cũng đi cầu xin mẹ vợ thì sẽ bị coi thường mất.
Bị nhạc mẫu coi thường là chuyện nhỏ, bị vợ coi thường mới là chuyện lớn. Nếu một cô gái coi thường, dù cho có thể ngủ cùng nhau, nàng cũng chỉ giả vờ ừ hử mà thôi.
Nếu ngay cả một nhân viên kế toán tính cách có vấn đề mà còn không trị nổi, thì Thẩm Lãng ta cũng chẳng cần lăn lộn ở phủ Bá Tước nữa.