48. Chương 48: Mỹ nam tử vả mặt, tất cả tránh ra!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 48: Mỹ nam tử vả mặt, tất cả tránh ra!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Huống hồ, Thẩm Lãng khó khăn lắm mới xây dựng được hình tượng một kẻ theo đuổi tình yêu tự do, phóng khoáng trong lòng nhạc mẫu. Hiện tại, chỉ vì một tay Hứa Văn Chiêu mà phải đi xin xỏ, như vậy kế hoạch của Thẩm Lãng ta đây sẽ đổ bể.
Vị Hứa Văn Chiêu này là họ hàng xa của nhạc mẫu. Nếu Thẩm Lãng nhờ bà ấy cầu xin giúp, chẳng phải khiến bà ấy rơi vào thế khó sao?
Nếu để người lãnh đạo rơi vào tình thế khó xử như vậy, ngươi còn cố chấp làm gì?
Thế là Thẩm Lãng ngồi ngay ngắn tại chỗ, lẳng lặng chờ Hứa Văn Chiêu dẫn nhạc phụ đại nhân đến.
- Tỷ phu không chạy đi sao? - Kim Mộc Thông hối thúc:
- Vậy chờ bị đánh đòn nhé, chẳng ai cứu được tỷ phu đâu.
Quả nhiên, chỉ một lát sau, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập.
- Bá Tước đại nhân, ta không có cách nào dạy môn này nữa. Từ trước đến nay, ta chưa từng gặp kẻ nào vô giáo dục đến vậy.
Giọng của Hứa Văn Chiêu từ xa vẫn vọng vào tai tất cả mọi người.
Mười mấy học trò ở đây ngồi ngay ngắn, ánh mắt kích động, mặt đầy chờ mong.
Bọn họ đang hóng xem kịch vui.
- Vương triều Việt quốc chúng ta coi trọng thiên địa quân thân sư, mà cái tên Thẩm Lãng này chẳng kiêng nể gì, coi thường bậc trên.
Hứa Văn Chiêu lạnh lùng nói:
- Nói nhỏ thì là làm hư bạn học, nói lớn thì là hủy hoại nề nếp gia phong của phủ Bá Tước. Tội không thể dung thứ, xin Bá Tước đại nhân nghiêm phạt, nếu không sau này mỗi trò đều học theo, phong cách học tập của học đường phủ Bá Tước ta sẽ bị hủy hoại hết.
Thẩm Lãng cạn lời.
Hứa Văn Chiêu nhìn ta không vừa mắt, sao không ngấm ngầm chịu đựng trước, rồi tìm cơ hội hãm hại ta? Để ta tự rước họa lớn, sau đó tống cổ ta khỏi phủ Bá Tước.
Hôm nay dẫu ta bị Bá Tước đại nhân đánh ba mươi roi, nhiều nhất cũng chỉ xả được một cục tức mà thôi, hoàn toàn chẳng thay đổi được gì.
Bá Tước đại nhân bước đến trước mặt Thẩm Lãng, lạnh lùng hỏi:
- Có chuyện gì đây? Con đã làm càn bên ngoài, giờ trong nhà vì sao cũng tùy tiện làm bậy như thế hả?
Dứt lời, trong tay ông cầm một cây roi.
Ông ta vừa bảo thủ vừa cổ hủ. Một khi học trò mâu thuẫn với thầy, vậy chắc chắn là lỗi của học trò, cơ bản là đánh trước rồi tính sau, không cần xét đúng sai.
Lúc trước Kim Mộc Thông không biết bị đánh bao nhiêu lần rồi. Chỉ cần thầy đi tố cáo, gã lập tức ăn đòn.
Cho nên, vị thế tử mập mạp này luôn ngoan ngoãn vâng lời trước mặt thầy.
Bá Tước đại nhân nói:
- Thẩm Lãng, hôm nay nếu con không nêu rõ được lý do, đừng trách ta ra tay không nương tình.
Xem ra khó trốn được ba mươi roi này rồi.
Thẩm Lãng nói:
- Nhạc phụ đại nhân, tiểu tế có làm gì sai đâu ạ?
- Bá Tước đại nhân, ngài xem trò ấy đến bây giờ chết cũng không hối hận, thật là hết cách chữa mà. - Hứa Văn Chiêu cười lạnh tiếp lời.
Thẩm Lãng nói:
- Xin hỏi Hứa tiên sinh, học trò có nói chuyện riêng trong giờ học của ngài không?
- Hừ. - Hứa Văn Chiêu hừ một tiếng.
Thẩm Lãng lại hỏi tiếp:
- Vậy học trò có xem thứ khác, có nằm trên bàn ngủ không?
- Hừ. - Hứa Văn Chiêu vẫn bĩu môi.
Thẩm Lãng nói:
- Nếu những việc này học trò không có làm, làm sao nói học trò không tôn sư trọng đạo được?
Hứa Văn Chiêu nói:
- Lúc ta giảng bài, trò xuất hồn bay ra ngoài, đây là không tôn sư trọng đạo. Các tiên sinh dốc hết tâm huyết truyền thụ tri thức cho các trò, kết quả trò làm việc riêng, cái này chẳng lẽ không phải làm ô uế phong cách học tập sao?
- Trong thi cử không có môn toán, vì sao phủ Bá Tước chúng ta lại phải ra sức học nó. - Thẩm Lãng giải thích:
- Quân tử lục nghệ: lễ, nhạc, xạ, ngự, thư, sổ. Học toán có thể hiểu được kinh tế dân sinh, trên nữa có thể hiểu được sự biến ảo của vạn vật trong trời đất. Chúng ta coi trọng toán học, hoàn toàn là do Bá Tước đại nhân nhìn xa trông rộng, tính toán sâu xa.
Một tràng lừa dối như thế, ngay lập tức khiến sắc mặt Bá Tước đại nhân dịu đi rất nhiều.
Thằng con rể này tuy rằng nghịch ngợm, nhưng rất hiểu lòng ta mà.
Thẩm Lãng nói:
- Hứa tiên sinh truyền thụ toán học cho chúng ta, trong lòng ta vô cùng kính trọng, hoàn toàn không hề có bất kỳ ý kiến nào không tôn sư trọng đạo hết. Hứa Văn Chiêu bảo:
- Ta đang dạy học, trò lại lo ra, vậy mà dám nói tôn trọng ta? Chẳng biết xấu hổ, chỉ biết nói láo.
Thẩm Lãng nói:
- Hứa tiên sinh, bởi vì thầy dạy mấy cái đó khá đơn giản mà học trò đã học xong rồi. Nếu học trò giả bộ nghiêm túc nghe giảng bài, chẳng phải là lãng phí thời gian sao, như vậy hóa ra lại chẳng phải tôn trọng thầy. Cho nên ta căn cứ nội dung thầy giảng bài, ở trong đầu suy nghĩ nhiều hơn, nghiên cứu toán học sâu xa, đây mới là mục đích học tập, lúc này mới thật sự là tôn sư trọng đạo kìa.
Đ*.
Xung quanh mười mấy tên học trò sững sờ.
Thẩm Lãng này thật biết cách nói dóc, nhưng mà dù ta biết ngươi đang xuyên tạc, sao vẫn thấy có lý vậy chứ?
- Ha ha ha ha... - Hứa Văn Chiêu cười to rồi hỏi vặn lại:
- Ta dạy toán đơn giản ư?
Thẩm Lãng trả lời chân thành:
- Đúng vậy, quá đơn giản.
Hứa Văn Chiêu tra hỏi:
- Ta dạy toán, trò đều biết tuốt?
Thẩm Lãng càng thêm thực thà nói:
- Đâu chỉ biết tuốt, quả thực tùy tâm sở dục, dùng lúc nào cũng được hết.
Hứa Văn Chiêu lại cười sằng sặc, nói:
- Miệng còn hôi sữa, trò học hành mười năm ở trấn Thủy Hàn, ngay cả 《Đại Học》 còn học không xong, chẳng bao giờ tiếp xúc với môn toán, lại bảo những thứ ta dạy trò đều biết, rõ ràng nói mà không biết ngượng, thật quá mức buồn cười rồi.
Về điểm này, Hứa Văn Chiêu có chắc chắn tuyệt đối.
Toán học tuy rằng được gọi là một trong lục nghệ của quân tử, nhưng cuối cùng khoa cử văn võ đều không thi, cho nên người học thiệt tình không nhiều lắm.
Mà chỗ học đường Thẩm Lãng, ngay cả mấy thầy đó cũng không biết.
Toàn bộ những người của thành Huyền Vũ tinh thông môn toán chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, mà Hứa Văn Chiêu ông ta chính là người xuất sắc nhất trong đó.
Những thứ khác còn có thể tự học, toán học ấy hả, nếu không có thầy dạy thì căn bản cũng chẳng biết gì.
Cho nên Thẩm Lãng khoe khoang khoác lác bảo hắn cái gì cũng biết tuốt, thật đúng quá ngu xuẩn mà.
Sau đó Hứa Văn Chiêu nói:
- Nếu trò đã nói là biết, vậy ta ra cho trò mười đề, nếu trò giải được ba, vậy chứng minh rằng ta dạy gì trò cũng đều biết tất rồi, ta sẽ không phạt.
- Nếu giải sai ba đề, quất ba mươi roi.
- Mà trò giải không được đề nào hết, vậy rõ ràng trò chẳng hiểu môn toán, chỉ biết ăn nói lung tung, tâm thuật bất chính như thế, quất một trăm roi, như thế nào?
Lời này vừa ra, Bá Tước đại nhân cau mày.
Ông ta cảm thấy Hứa Văn Chiêu có hơi quá, không khỏi nói:
- Thẩm Lãng, con đi nhận lỗi với Hứa tiên sinh, chuyện này cứ thế bỏ qua đi, sau này đừng làm việc riêng trong lớp nữa.
Được rồi, nhạc phụ đại nhân vẫn thương yêu ta đấy.
Mà bên cạnh thế tử Kim Mộc Thông kinh ngạc, cha à cha vốn không phải như thế nha, cha ra tay ác với con quá, chỉ cần thầy đi tố cáo cha liền đánh con.
Sao đến lượt Thẩm Lãng, chỉ cần chịu nhận lỗi là xong rồi?
Bá Tước đại nhân thực bảo thủ cổ hủ, nhưng ông lại không mù.
Ông đương nhiên biết vì sao Hứa Văn Chiêu cứ tóm lấy Thẩm Lãng không tha, còn không phải bởi vì đứa cháu Vương Liên của ổng rớt suất con rể phủ Bá Tước sao?
Nhưng Hứa Văn Chiêu dù sao cũng là nhân viên lâu năm của phủ Bá Tước, hơn nữa hai mươi mấy năm quản lý sổ sách trong phủ, công lao vất vả càng lớn, Bá Tước đại nhân đặc biệt nể trọng, mới cho ổng sĩ diện.
Hứa Văn Chiêu tức khắc nóng nảy, nhận lỗi thôi sao mà được chứ, ngày hôm nay nhất định phải trừng phạt nghiêm khắc Thẩm Lãng, xả cục tức trong lòng ông ta.
Hôm qua khi về nhà, ông còn bị vợ cùng em gái trách móc cho tắt bếp, bảo ông thật uổng là tâm phúc của Bá Tước đại nhân, lại để Vương Liên thua một thằng phế vật.
Tức khắc, Hứa Văn Chiêu nói:
- Bá Tước đại nhân, nếu chỉ nhận lỗi là hết chuyện, sau này học sinh đều bắt chước, phong cách học tập phủ Bá Tước ta chẳng phải hủy hết sao?
Thẩm Lãng chợt hỏi:
- Chỉ cần giải được ba đề là học trò không sao phải không?
- Đúng vậy. - Hứa Văn Chiêu nói:
- Chỉ cần trò giải được ba đề, chứng tỏ trò biết tất nội dung ta giảng dạy trên lớp.
Thẩm Lãng tiếp:
- Vậy nếu ta giải được hết mười đề thì sao?
- Không đời nào, trò đừng nằm mơ giữa ban ngày. - Hứa Văn Chiêu bảo:
- Môn toán rộng lớn bao la, trò chỉ là đứa trẻ miệng còn hôi sữa, trọn đời đều khó khăn dòm ngó được con đường này. Đừng nói giải được mười đề, vậy đáp đúng năm đề, đã rõ trò thật sự tinh thông chẳng cần ta dạy, ta liền công khai xin lỗi trò.
- Hứa rồi nhé. - Thẩm Lãng khom người lạy rồi nói:
- Nhạc phụ đại nhân làm chứng, thầy đồ làm chứng, các bạn học ở đây làm chứng.
Bá Tước đại nhân đang muốn la rầy Thẩm Lãng càn quấy.
Kết quả ông thầy đồ đằng sau từng dạy 《Kinh Dịch》 vui vẻ thì thầm:
- Được, lão phu làm chứng.
Vị thầy đồ này hơn bảy mươi tuổi, không những là thầy Kim Mộc Thông, còn là thầy của Bá Tước đại nhân, nếu ông lão này lên tiếng, Bá Tước đại nhân cũng chẳng từ chối được.
- Hừ. - Bá Tước đại nhân trừng mắt Thẩm Lãng một cái bảo:
- Không coi ai ra gì như thế, đến lúc bị phạt đừng trách ta ra đòn nặng, đừng có khóc trời gọi đất đấy.
Hứa Văn Chiêu nói:
- Nếu ta là thầy, liền tự tay ta phạt đi.
Ông ta lo lắng Bá Tước đại nhân đánh quá nhẹ, cho nên muốn tự mình đánh, ít nhất phải đánh Thẩm Lãng gần chết.
Bá Tước đại nhân muốn mở miệng từ chối.
Nhưng Thẩm Lãng lại khom người kêu:
- Hứa tiên sinh, mời ra đề.
- Hừ! - Bá Tước đại nhân trong lòng không vui.
Thằng nhóc Thẩm Lãng này chẳng biết tốt xấu, muốn tìm đường chết thì cứ mặc nó.
Ta biết trí nhớ của ngươi ưu việt, nhưng môn toán không học thấm nhuần mấy năm thì căn bản cũng chẳng học được gì đâu.
Trình độ toán học của Hứa Văn Chiêu cao thâm như thế, đấu với ông ta chẳng khác gì lấy trứng chọi đá.
...
Hứa Văn Chiêu trong lòng đắc ý, lập tức trở về bàn của mình, bắt đầu vắt óc suy nghĩ đề bài.
Dĩ nhiên ông ta sẽ ra đề khó nhất, tốt nhất là để Thẩm Lãng chẳng làm được đề nào cả.
Như thế mới quất Thẩm Lãng được trăm roi, có thể đánh hắn gần chết càng tốt.
Tất nhiên Hứa Văn Chiêu biết, kỳ thực Bá Tước đại nhân có ý thiên vị Thẩm Lãng, nếu ông ta thực sự quất Thẩm Lãng một trăm roi, e rằng Bá Tước sẽ không vui.
Thế nhưng vậy thì sao chứ? Tiền đồ đời này của Hứa Văn Chiêu ông ta đã chấm dứt, cần gì phải bấm bụng chịu đựng nữa?
Huống hồ toàn bộ sổ sách phủ Bá Tước ông ta nắm trong tay, là Bá Tước đại nhân không thể thiếu ông ta, chứ không phải Hứa Văn Chiêu không thể rời bỏ phủ Bá Tước.
Cho nên, ông ta mới không lo ngại gì.
Trọn nửa canh giờ, Hứa Văn Chiêu hoàn toàn là vắt hết óc, dùng hết bình sinh sở học.
Cuối cùng, ra mười đề khó.
Mỗi đề càng ngày càng khó hơn nhé!
Hứa Văn Chiêu có thể kết luận rằng, tất cả học trò ở đây chẳng giải được đề thứ nhất luôn.
Không những là đám học trò này, toàn bộ thành Huyền Vũ rất ít người giải được đề thứ nhất.
Nhưng mà chỉ có đề đầu là đề dễ nhất thôi.
Mấy đề sau, quả thực khiến người ta nổi khùng lên.
Có vài đề bài ông ta hoàn toàn lấy từ sách toán cổ, người bình thường đừng nói là làm không được, căn bản ngay cả đọc cũng không hiểu.
Kẻ dốt nát như Thẩm Lãng thế kia, có thể giải được một đề, cũng đã là chuyện xưa nay chưa từng có.
Hứa Văn Chiêu gần như tưởng tượng ra cảnh ông ta quất roi Thẩm Lãng.
Ông ta dứt khoát đặt mười đề trước mặt Thẩm Lãng rồi bảo:
- Nhớ kỹ, đáp đúng ba đề, ta sẽ không truy cứu, bằng không liền quất ba mươi roi; nếu chẳng giải được một đề nào, quất một trăm roi!
- Hôm nay nhất định phải dạy trò biết cái gì là tôn sư trọng đạo, cái gì là toán học.
Rồi Hứa Văn Chiêu chửi thầm trong lòng:
- Chàng trai trẻ à, đừng tưởng đẹp trai thì muốn làm gì thì làm, ngươi còn non nớt lắm, đấu với ta ấy hả, chốc nữa thôi sẽ biết thế nào là chết khiếp.