Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 52: Thiên tài ra tay, hãy xem đây!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Lãng đi tới bên ngoài phòng Bá Tước đại nhân.
Bá Tước cùng phu nhân đều đang ngủ.
- Nhạc mẫu đại nhân, nhạc phụ đại nhân! - Thẩm Lãng dùng giọng nhẹ nhàng, ân cần gọi dậy.
- Hừ! - Đây là tiếng càu nhàu của nhạc phụ.
- Ôi chao, Lãng nhi sao thế con? - Đây là nhạc mẫu, giọng rất dịu dàng.
Nhìn vào là thấy ngay sự khác biệt rõ rệt khi có nhạc mẫu ở bên cạnh nhạc phụ đại nhân.
Thẩm Lãng nói:
- Hứa tiên sinh bị chọc giận bỏ đi, mấy ngày nay có thể sẽ không xuất hiện. Thế nhưng các khoản thu chi của phủ Bá Tước vẫn phải tiến hành, mấy ngày nay trong phủ đều có số vàng bạc và tài sản lớn ra vào, nếu chỉ cần trễ số liệu mấy ngày, e rằng sẽ xảy ra sai sót. Tiểu tế cũng có chút hiểu biết về kế toán, không bằng mấy ngày nay để tiểu tế phụ trách, chờ sau khi Hứa tiên sinh trở về sẽ bàn giao lại được không ạ?
Bá Tước đại nhân nói:
- Có chuyện gì không thể để ngày mai nói sao?
Khốn kiếp, đường đường là Bá Tước mà ngài còn giả vờ ngủ say ư? Vấn đề là bây giờ mới khoảng chín giờ tối, ngài đã lên giường sớm thế làm gì?
Phu nhân nói:
- Lãng nhi cũng có lòng tốt thôi mà, chàng không thể nói chuyện nhẹ nhàng chút sao?
Tiếp đó, bên trong truyền đến giọng phu nhân.
- Lãng nhi, con vào đây.
Thẩm Lãng vẫn đứng đợi bên ngoài một lúc rồi mới bước vào, để tránh nhìn thấy cảnh tượng không nên thấy.
Bá Tước đại nhân lộ rõ vẻ khó chịu, còn phu nhân thì không ngừng vui vẻ nhìn Thẩm Lãng.
- Nói thật đi, con lại có âm mưu quỷ quái gì thế? - Bá Tước đại nhân nói.
Đối mặt với người thân quan trọng nhất là gì?
Nói thật lòng!
Người thông minh không nên coi người khác là kẻ ngu si.
Thẩm Lãng nói:
- Con nghi ngờ Hứa Văn Chiêu tiên sinh tham ô tiền bạc của phủ Bá Tước, cho nên muốn tra tài khoản của ông ta.
- Hỗn xược... - Bá Tước đại nhân đột ngột vỗ bàn một cái.
Ông ghét nhất cái tính thù dai của Thẩm Lãng này.
- Hứa Văn Chiêu hôm nay là đi tìm phiền phức thật, thế nhưng đã bị con cho một trận, còn mất mặt quá lớn, chưa qua một đêm, con đã muốn đối phó hắn rồi sao?
Nhưng nhạc mẫu đại nhân lại đặc biệt tán thành điểm này.
Bà cảm thấy phu quân của mình quá bao dung, điểm này của Thẩm Lãng lại hay, có suy nghĩ gì đều không giấu giếm, không hề giả dối.
Thẩm Lãng nói:
- Nhạc phụ đại nhân, mức lương hàng năm của Hứa Văn Chiêu chỉ gần hai trăm lượng vàng mà thôi, nhưng mà tất cả con cái của ông ta đều ăn sung mặc sướng, quần áo lụa là, không chỉ có cưới vợ, còn cưới thêm mấy người vợ bé. Ở thành Huyền Vũ thậm chí quận Nộ Giang, đều có rất nhiều bất động sản, đất đai lên đến hàng ngàn mẫu, đây đã vượt xa mức bổng lộc của ông ta rất nhiều.
Bá Tước đại nhân cau mày, nói rõ từng chữ:
- Lãng nhi, nước quá trong ắt không có cá!
Một câu nói này đã cho thấy Bá Tước đại nhân là người hiểu chuyện, chỉ là nhiều khi ông ấy mắt nhắm mắt mở mà thôi.
Thẩm Lãng nói:
- Nhạc phụ đại nhân quá thiện tâm, nghĩ về người khác quá tốt rồi, biết đâu số tiền Hứa Văn Chiêu tham ô lại vượt xa sức tưởng tượng và khả năng chịu đựng của ngài thì sao?
Bá Tước phu nhân nói dịu dàng:
- Lãng nhi, con hãy nói cho mẹ, vì sao phải nhằm vào Hứa Văn Chiêu như thế?
Thẩm Lãng nói:
- Nhạc mẫu đại nhân, Hứa Văn Chiêu là kẻ lòng dạ hẹp hòi không sai, nhưng vì sao nhằm vào con như thế, vội vàng muốn trả thù con? Lẽ nào chỉ là bởi vì ông ta và cháu ngoại Vương Liên này có tình cảm thâm hậu sao? Có phải còn có nguyên nhân khác hay không, có phải con đã cản trở đường làm ăn của bọn họ không?
Lời nói này thật hiểm hóc.
Chưa kịp bóc trần Hứa Văn Chiêu, Thẩm cô gia đã tự mình rước lấy lời đàm tiếu trước rồi.
Bá Tước đại nhân cùng phu nhân trầm ngâm.
Tiếp đó, Thẩm Lãng lấy ra hai bản sổ sách nói:
- Đây là sổ sách của Hứa Văn Chiêu, mặc dù hai thứ này vốn không phải sổ sách quan trọng gì, phía trên cũng chỉ ghi chép khoản thu chi tiệc rượu của phủ Bá Tước, nhưng tiểu tế đã phát hiện ra tham nhũng nghiêm trọng rồi.
- Thật vậy sao? - Phu nhân bèn hỏi.
Bá Tước đại nhân nói:
- Hai bản sổ sách này con lấy ở đâu?
- Khụ khụ, chuyện đó không quan trọng đâu. - Thẩm Lãng nói tiếp:
- Con, con đã nhờ thế tử đến phòng thu chi giúp mang tới.
Là lấy à? Rõ ràng là ăn trộm! Mặt Bá Tước hơi giật giật, thằng con ngốc này!
Thẩm Lãng nói:
- Thầy đồ Lâm kỳ thực cũng am hiểu toán học, hơn nữa thái độ sống của thầy thanh cao, coi tiền tài như cỏ rác, tiểu tế muốn mời thầy cùng nhau kiểm tra rõ ràng thu chi của phủ Bá Tước.
Thẩm Lãng biểu đạt ý kiến đặc biệt rõ ràng, con sẽ không làm bừa, nên để người chính trực như lão thầy đồ Lâm ở bên cạnh giám sát.
Bá Tước phu nhân xem qua hai bản Thẩm Lãng đưa tới, mặc dù bà không hiểu rõ lắm, nhưng vẫn tin lời con rể nói.
Nó nói vấn đề nghiêm trọng, thì chắc chắn là nghiêm trọng.
Phu nhân nói:
- Phu quân, tra một chút cũng tốt.
- Nhưng mà... - Bá Tước đại nhân do dự.
Dù sao thì Hứa Văn Chiêu cũng là họ hàng xa của phu nhân, trước đây ông cũng vì điểm này mà tỏ ra bao dung với Hứa Văn Chiêu.
Bá Tước phu nhân nói:
- Sau khi thiếp gả vào Kim gia thành Huyền Vũ thì đã là người của Kim gia, phải lấy lợi ích gia tộc làm trọng. Nếu như điều tra ra Hứa Văn Chiêu không có tham ô đương nhiên tốt, dù cho tham ô không quá nhiều, chúng ta cũng sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua. Nhưng nếu như tham ô quá nhiều, vậy thì không thể nuông chiều nữa rồi.
Bá Tước đại nhân do dự một lúc lâu.
Ông ta thật sự không muốn đóng vai ác, Hứa Văn Chiêu tuy rằng lòng dạ hẹp hòi lại kiêu ngạo, nhưng dù sao cũng đã theo mình mấy chục năm, không có công lao thì cũng có khổ lao.
Thẩm Lãng nói:
- Nhạc phụ đại nhân, con chỉ phụ trách kiểm toán, sau khi kiểm tra rõ ràng, con sẽ trình toàn bộ lên ngài, không đưa ra bất kỳ ý kiến gì.
Bá Tước đại nhân cau mày, sau đó nghiêm túc nói:
- Được rồi...
Tiếp đó, ông lại nói nghiêm túc:
- Nhưng mà ta phải nói cho con biết nhé Thẩm Lãng, Hứa Văn Chiêu là người kỳ cựu của phủ Bá Tước, nhất định phải giữ thể diện cho hắn. Chuyện con kiểm toán tuyệt đối không được nói cho bất kỳ ai, hơn nữa, một khi hắn trở về, dù con có tra ra được gì hay không, cũng phải lập tức dừng lại, không được làm hắn mất mặt.
Thẩm Lãng không nói gì, lòng dạ vị nhạc phụ đại nhân này thật sự quá hiền lành, cách đối nhân xử thế cũng quá bao dung.
- Vâng. - Thẩm Lãng khom người nói.
Với việc Hứa Văn Chiêu đã mất mặt lớn như vậy, chắc chắn phải bốn năm ngày nữa hắn mới trở lại, cho nên thời gian Thẩm Lãng coi như đầy đủ.
Nhưng không sợ vạn nhất, chỉ sợ nhất vạn, biết đâu sáng sớm ngày mai ông ta sẽ trở lại thì sao?
Thẩm Lãng phải tận dụng từng phút từng giây.
- Vâng, nhạc phụ đại nhân! - Thẩm Lãng nói:
- Tiểu tế cũng xin phép cáo lui.
Sau khi Thẩm Lãng rời đi, Bá Tước đại nhân chỉ về hướng hắn vừa rời đi:
- Nàng xem cái thằng nhóc này thù dai đến mức nào, thật không biết lòng thù hận của nó từ đâu mà mạnh mẽ đến vậy.
Phu nhân nói:
- Thiếp cũng cảm thấy tốt vô cùng, tính tình rất thật thà, đối với chúng ta không giấu giếm điều gì. Đại Ngốc chẳng qua là bạn chơi trong thôn của nó mà thôi, vậy mà nó cũng đối xử tốt với thằng bé ấy như vậy, Mộc Lan mà gả được cho người chồng như thế này, thiếp lại rất yên tâm.
Bá Tước đại nhân ghen tị bèn nói:
- Mộc Lan gả cho Thẩm Lãng là tốt, vậy nàng gả cho ta lẽ nào không tốt sao?
Phu nhân cười ha hả nói:
- Tốt, tốt chứ, phu quân chàng cũng tốt, chỉ là hơi cổ hủ thôi.
Bá Tước đại nhân nói:
- Ta không thể nào rộng lượng nổi với nó.
Phu nhân nói:
- Hai vợ chồng chỉ cần một người rộng lượng là được, Mộc Lan đã khá rộng lượng rồi, nếu Lãng nhi còn rộng lượng hơn thì sẽ có hại cho gia đình chúng ta mất thôi.
...
Trong phòng tài vụ, Thẩm Lãng sửng sốt!
- Khốn kiếp, nhiều như vậy sao?
Toàn bộ phòng thu chi chất đống ước chừng mấy nghìn bản sổ sách.
Lão thầy đồ Lâm nói:
- Muốn xem hết phải mất mấy tháng, nếu muốn điều tra rõ ràng, ít nhất cần vài chục người, thời gian một tháng cũng không đủ.
Nhiều sổ sách như vậy, không có một hai tháng, căn bản không tra ra được.
Vậy Thẩm Lãng có thời gian bao nhiêu?
Không biết, lâu thì bốn năm ngày, ngắn thì chỉ có một đêm.
- Cô gia, ngài chỉ có thời gian một đêm thôi. - Thầy đồ Lâm nói:
- Tên sai vặt mở cửa cho chúng ta chính là đồ đệ tâm phúc của Hứa Văn Chiêu, hắn nhìn thấy ngươi đến kiểm toán, trời chưa sáng sẽ tuồn tin tức ra ngoài, sáng sớm ngày mai Hứa Văn Chiêu chắc chắn sẽ quay về.
Mà một khi Hứa Văn Chiêu trở lại sẽ giành lại quyền quản lý phòng thu chi.
Bá Tước đại nhân nhẹ dạ khoan dung, nhất định sẽ không từ chối.
Cho nên, Thẩm Lãng kiểm toán chỉ có thể chẳng giải quyết được gì, sau đó cũng không còn cơ hội nào nữa.
Cho đến lúc này, Thẩm Lãng chẳng qua là phí công làm kẻ tiểu nhân vô ích, còn tự làm mất mặt mình.
...
Tên sai vặt mở cửa phòng thu chi sau khi ra khỏi cửa, sắc mặt trở nên u ám hẳn.
Sau đó, gã lập tức chạy đến chỗ vị quản sự trong phòng thu chi mà kể lể chuyện này.
- Cái tên cô gia mặt trắng này lại đến kiểm toán? Chúng ta nhất định phải phái người đi báo tin cho lão gia Hứa Văn Chiêu.
Một khi cổng phủ Bá Tước đã đóng, ai cũng không ra được, nhất định phải chờ đến rạng sáng ngày mai mới có thể mở cửa.
- Có cần phóng hỏa đốt phòng thu chi không? Đốt chết luôn cái thằng mặt trắng đó. – Một tên sai vặt lạnh giọng.
Vị quản sự trung niên không khỏi liếc nhìn gã.
Mẹ kiếp, không ngờ ngươi còn nhỏ mà đã hung hăng như vậy?
- Đồ ngốc, không muốn sống sao, làm vậy thì tất cả mọi người đều chết hết. - Trung niên quản sự nói:
- Ngày mai trời chưa sáng phải đi báo tin cho lão gia Hứa Văn Chiêu, trong một đêm thì tra ra được cái gì chứ.
Một quản sự khác bên cạnh cười lạnh nói:
- Mấy nghìn bản sổ sách, chỉ đọc thôi cũng phải mất một tháng, không có vài chục người tra suốt một hai tháng, căn bản không thể tra ra được gì.
- Cái thằng mặt trắng này có suy nghĩ ngốc nghếch lạ lùng, trong một đêm mà còn muốn kiểm toán, đúng là đồ óc bã đậu, thần tiên cũng chẳng tra ra, cứ chờ ngày mai bị Hứa lão gia làm mất mặt đi.
- Nhưng mà cái thằng mặt trắng này trăm phương ngàn kế muốn tra sổ sách của chúng ta, thật sự không thể giữ lại, ngày mai cùng Hứa gia bàn bạc một chút, nghĩ cách xử lý hắn thế nào.
Lợi ích nhóm vốn dĩ sắc bén như vậy!
...
Bên trong phòng thu chi.
Lão thầy đồ Lâm nói:
- Cô gia, lẽ ra khi ngài có ý định này nên nói sớm cho ta biết. Như thế ta cũng đã nghĩ ra một biện pháp hay để sai Hứa Văn Chiêu ra ngoài vài ngày rồi.
Thẩm Lãng nói:
- Thưa thầy, phải chăng thầy cũng nghi ngờ Hứa Văn Chiêu sao?
- Không phải nghi ngờ, mà là chắc chắn. - Lão thầy đồ Lâm nói:
- Bá Tước đại nhân quá bao dung rộng lượng, không đủ cứng rắn với người khác. Thầy nhiều lần muốn điều tra sổ sách, muốn xem rốt cuộc Hứa Văn Chiêu này đã đút túi bao nhiêu tiền. Thậm chí ta còn phái một đệ tử đến phòng thu chi của hắn để nằm vùng!
Nghe được lời này, Thẩm Lãng vô cùng kinh ngạc.
Thật không ngờ, vẫn còn có một câu chuyện phức tạp thế này sao?
Lão thầy đồ Lâm nói:
- Đứa bé kia nằm vùng ước chừng ba năm, mới có được chút tín nhiệm của Hứa Văn Chiêu, cuối cùng khi tra được số liệu quan trọng nhất, kết quả bỗng nhiên đổ bệnh chết một cách bất đắc kỳ tử.
- E rằng là bị hạ độc rồi. - Thẩm Lãng nói.
Lão thầy đồ Lâm nói:
- Ta cũng nghĩ như vậy, cho nên mời đại phu An Tái Thế kiểm tra xác của nó, ông ấy điều tra ra là bệnh tả khô, hơn nữa còn ở trạng thái nặng.
Y thuật của An Tái Thế Thẩm Lãng cũng biết, quả thực vô cùng cao minh.
Lão thầy đồ Lâm nói:
- Từ đó về sau, ta cũng không còn cơ hội điều tra rõ thu chi của Hứa Văn Chiêu nữa.
- Thế nhưng ta tin chắc hắn nhất định tham ô rất nhiều, có lẽ là một con số đặc biệt kinh khủng. Chỉ là hắn sắp xếp phòng thu chi quá cẩn thận, mọi người ở đây đều là đồ đệ, con cháu của hắn, hơn nữa trình độ toán học của hắn quả thực rất cao, tất cả sổ sách đều làm không có một kẽ hở.
Không có sổ sách nào là không có sơ hở, chỉ là bề ngoài trông có vẻ hoàn chỉnh mà thôi.
- Ôi, cô gia, ngài quá vội vàng rồi. - Thầy đồ Lâm nói với giọng vô cùng tiếc hận:
- Toàn bộ phòng thu chi bị Hứa Văn Chiêu thầu vài thập niên, chúng ta không tìm ra một người trợ giúp nào, chỉ bằng hai người chúng ta, muốn điều tra rõ những khoản này, tối thiểu phải một hai tháng trở lên.
- Mà sáng mai hắn sẽ quay về, chỉ trong một đêm, sổ sách nhiều như vậy ngay cả thời gian lật xem một lần cũng không đủ, căn bản không thể tra ra bất kỳ thứ gì, chỉ có thể làm cho hắn cảnh giác mà thôi.
Thời gian một đêm không đủ à?
Nếu chỉ dựa vào hai người Thẩm Lãng và thầy đồ Lâm thì quả thực không đủ, thậm chí một tháng cũng không xong.
Nhưng căn bản không cần phải tra từng bản sổ sách, chỉ cần tra sổ sách chính của mỗi năm là được.
Đương nhiên, như vậy cũng có đến mấy chục bản dày cộp, tra xong cũng phải mất ít nhất mười ngày nửa tháng.
Thế nhưng, Thẩm Lãng có trí óc, hơn nữa còn là trí óc đã được tiến hóa.
Đã đến lúc cho các ngươi cảm nhận chút uy lực của thiên tài!
Chúng ta không giống nhau!