53. Chương 53: Manh mối sáng tỏ, kẻ tự tìm đường chết

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 53: Manh mối sáng tỏ, kẻ tự tìm đường chết

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thẩm Lãng nói:
- Thầy à, đêm nay tuy ngắn ngủi, nhưng chưa chắc đã không đủ, chúng ta hãy tận dụng từng phút giây. Thầy có sự am hiểu nhất định về những thứ này, xin thầy hãy chọn ra những cuốn sổ sách quan trọng, cốt yếu nhất, con sẽ dùng tốc độ nhanh nhất để kiểm tra.
Nơi này có mấy nghìn cuốn sổ sách, Thẩm Lãng không thể nào kiểm tra từng cuốn một, chỉ có thể tìm đến những cuốn sổ quan trọng nhất để kiểm tra, đối chiếu số liệu mà thôi.
- Dù cho sổ thu chi chủ yếu, cũng có cả chục cuốn. - Lão thầy đồ Lâm nói:
- Dù cô gia có lướt qua một lần, cũng cần thời gian mấy ngày mấy đêm, từ giờ đến hừng đông cũng chỉ còn chưa đầy năm canh giờ...
Ngụ ý, chỉ năm canh giờ, có mấy chục cuốn sổ sách, thì dù là thần tiên cũng không thể xem hết được.
Thẩm Lãng cười nói:
- Chưa thử sao biết được, bắt đầu làm việc thôi!
Lão thầy đồ Lâm nói:
- Lão phu thật sự không thể tin ngài có thể làm được, thế nhưng lão phu sẵn lòng cùng ngài thử một phen điên rồ này. Nếu cô gia thật sự có thể vạch trần được tên sâu mọt Hứa Văn Chiêu này, thì không chỉ là một đòn giáng đơn giản, mà là chúng ta đã lập được công lao to lớn cho phủ Bá Tước, giúp Kim gia vãn hồi tổn thất khổng lồ.
Kế tiếp, thầy đồ Lâm chọn ra những cuốn sổ sách thu chi chủ yếu trong đống sổ sách chất cao như núi.
Chính là loại sổ thu chi liên quan đến cả quý hoặc cả năm.
Cuối cùng, lão ở suốt ở phủ Bá Tước mấy thập niên, chỉ cần lướt qua là đủ biết cuốn sổ nào quan trọng nhất.
Càng về sau thậm chí không cần lật trang, chỉ cần nhìn tên sổ, mục lục, thậm chí độ dày, chất liệu giấy khác nhau là có thể đoán được đâu là sổ thu chi chủ chốt.
Vừa làm việc, lão thầy đồ Lâm vừa thở dài cảm thán.
- Đối với những người dưới quyền, Bá Tước đại nhân là một chủ nhân tốt nhất, nhưng ngài lại không phải một vị quân vương tài trí hơn người, quá đỗi bao dung, nhân từ nương tay.
- Đặc biệt là khi tân chính đang được triển khai mạnh mẽ, Bá Tước đại nhân cho rằng sự ổn định, đoàn kết của lòng người là quan trọng nhất, vì thế, dù cho cấp dưới có kẻ nào đó không trong sạch, ngài cũng nhắm mắt cho qua.
- Điều này đúng, nhưng cũng tạo điều kiện cho một số kẻ trung gian kiếm chác, bỏ túi riêng. Mọi việc đều có giới hạn, và Hứa Văn Chiêu đã vượt quá giới hạn đó. Ta từ nhỏ đã lớn lên ở phủ Bá Tước, là con nuôi của cố Bá Tước đại nhân, phủ Bá Tước chính là nhà của ta, vì vậy ta tuyệt đối không cho phép có kẻ sâu mọt nào đục khoét cơ nghiệp trăm năm của Kim gia.
Những lời này của lão thầy đồ Lâm không hề giả dối chút nào.
Hứa Văn Chiêu mua vô số sản nghiệp và ruộng đất bên ngoài, trong khi lão thầy đồ Lâm lại chẳng hề mua lấy một mảnh ngói nào.
Cả nhà lão sống trong phủ Bá Tước.
Lão thầy đồ Lâm vừa nói chuyện, vừa làm việc.
Chẳng bao lâu, lão chọn ra từng cuốn sổ thu chi chủ chốt đặt lên bàn trước mặt Thẩm Lãng.
Thẩm Lãng mở sổ sách, lật xem rất nhanh.
Hắn không chỉ đơn thuần đọc sách, mà là đang quét hình ảnh, sau đó tự động nhập các số liệu từ sổ sách vào các bảng tính của phần mềm kế toán.
Lúc trước đọc thuộc lòng 《 Kim Thị Gia Huấn 》, Thẩm Lãng vẫn chưa thành thạo việc sử dụng trí não, mất nửa phút mới xem xong một trang.
Mà bây giờ, tối đa mười giây là có thể lật qua một trang.
Vô tình nhìn thấy Thẩm Lãng lật sổ sách nhanh như vậy, thầy đồ Lâm lập tức kinh ngạc đến sững sờ.
Với tốc độ nhanh như vậy, e rằng chẳng đọc được mấy chữ, chứ đừng nói đến việc ghi nhớ và phân tích, tính toán các số liệu liên quan.
Kết quả là, đối với đợt kiểm toán tối nay, lão rõ ràng không dám ôm bất kỳ hy vọng nào.
- Thôi, ta vốn dĩ cũng không nên ôm hy vọng gì cả. - Thầy đồ Lâm thầm nghĩ trong lòng.
Mặc dù vậy, lão vẫn không bỏ cuộc, vẫn nghiêm túc chọn lựa từng cuốn sổ thu chi chủ chốt đặt trước mặt Thẩm Lãng.
Thẩm Lãng có làm được việc của hắn hay không, thầy đồ Lâm không thể quản được, thế nhưng lão nhất định phải làm tốt việc của mình.
Chỉ có điều, trong lòng của lão đã không còn hy vọng gì nữa.
Hơn năm tiếng đồng hồ sau đó.
Lão thầy đồ Lâm đã đặt ba mươi lăm cuốn sổ thu chi chủ chốt trước mặt Thẩm Lãng.
- Cô gia, chuyện ngài nhờ lão phu đã làm xong. - Thầy đồ Lâm nói: - Tuy rằng có thể còn sót, nhưng phần lớn sổ thu chi chủ chốt đều ở đây.
- Đa tạ lão phu tử. - Thẩm Lãng nói:
- Đêm đã khuya, ngài tuổi cao, có thể nghỉ ngơi rồi.
Thầy đồ Lâm nói:
- Cô gia còn cần lão phu giúp gì nữa không?
- Không có. - Thẩm Lãng nói:
- Ngài có thể nghỉ ngơi rồi.
Lão thầy đồ Lâm nhìn Thẩm Lãng lật sổ sách thoăn thoắt, trong lòng muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không nói ra.
Làm hết sức mình, còn lại tùy vào ý trời.
Chỉ có điều, nếu lần này không thể vạch trần tên sâu mọt Hứa Văn Chiêu này, thầy đồ Lâm thật sự không cam lòng.
Bá Tước đại nhân quá đỗi nhân từ, khoan dung, lão thầy đồ Lâm không phải là chưa từng đề cập chuyện này, nhưng đều bị Bá Tước đại nhân ngăn lại.
- Thời kỳ đặc biệt, lòng người đoàn kết lớn hơn trời.
- Hứa Văn Chiêu người này tuy có không ít khuyết điểm, nhưng ta cảm thấy hắn vẫn trung thành với phủ Bá Tước.
Với những lời này của Bá Tước, thì lão thầy đồ Lâm còn có thể nói gì nữa, vừa không có bằng chứng thực tế, lão nói thêm nữa sẽ bị coi là đố kỵ đồng liêu, phá hoại đoàn kết.
Lão thầy đồ Lâm đã quyết định, lúc lão sắp lìa đời, phải để lại một phong huyết thư cho Bá Tước.
Với trọng lượng đó, chắc cũng đủ để Bá Tước cảnh giác và coi trọng rồi.
- Lão phu cáo từ. - Thầy đồ Lâm nói.
Đối với việc làm của Thẩm Lãng tối nay, lão hoàn toàn không còn hy vọng.
- Thầy đi thong thả. - Thẩm Lãng nói.
Hắn tiếp tục lật xem sổ sách thật nhanh, hơn nữa tốc độ ngày càng nhanh.
Bởi vì hắn vận dụng trí não càng ngày càng thành thạo.
Lại qua hơn một giờ!
Thẩm Lãng cuối cùng đã xem xong toàn bộ mấy chục cuốn sổ thu chi chủ chốt, đồng thời quét toàn bộ số liệu vào trí não, sắp xếp thành bảng tính.
Tiếp theo, chính là lợi dụng trí não để tính toán nhanh chóng.
Tìm ra những kẽ hở trong đống sổ sách này, đồng thời điều tra ra hành vi tham ô bao nhiêu vàng của tên sâu mọt Hứa Văn Chiêu tại phủ Bá Tước trong suốt hai mươi năm qua.
Ngay cả những kế toán hiện đại tầm cỡ cũng không thể làm ra sổ sách giả mà không có một kẽ hở nào.
Huống chi là loại kế toán viên 'mọc hoang' như Hứa Văn Chiêu.
Chỉ có điều, nếu tính toán bình thường, dù cho có bàn tính, cũng ít nhất phải mất một hai tháng.
Thế nhưng đối với trí não mà nói, rất nhiều loại tính toán vô cùng phức tạp chỉ là trong nháy mắt mà thôi.
Thẩm Lãng vừa ở trong đầu tính toán rất nhanh, vừa dùng giấy bút vẽ ra các bảng biểu, ghi các số liệu đã tính toán vào từng hàng cột.
Như vậy, ngay cả một người bình thường như Bá Tước đại nhân cũng chỉ cần liếc qua là hiểu rõ tình hình thu chi.
Cứ như vậy, từng bảng thống kê xuất hiện ở dưới ngòi bút của Thẩm Lãng.
Hứa Văn Chiêu giả mạo sổ sách, hoàn toàn không thể che giấu được bất kỳ điều gì.
Chỉ có điều, khi tổng hợp số liệu và trình bày rõ ràng ra giấy, Thẩm Lãng cũng có chút kinh ngạc đến sững sờ.
Biết Hứa Văn Chiêu tham ô rất nhiều, nhưng thật không ngờ lại nhiều đến mức này!
...
Khi trời vừa tờ mờ sáng, cổng chính của phủ Bá Tước mở ra, có mấy chục người cưỡi ngựa, điều khiển xe ngựa rời khỏi phủ Bá Tước.
Đây đều là những thành viên ra vào bình thường, hoàn toàn không thể kiểm soát được.
Mà trong số đó có một kẻ dùng tốc độ nhanh nhất tiến vào nhà Hứa Văn Chiêu.
- Hứa gia, có chuyện lớn không hay rồi! Thẩm Lãng cùng lão thầy đồ Lâm đêm qua đột nhiên tiến vào phòng thu chi.
- Thầy đồ Lâm khoảng giờ Dần thì rời khỏi phòng thu chi, còn Thẩm Lãng đến bây giờ vẫn chưa xuất hiện.
- E rằng bọn họ đang kiểm toán sổ sách, muốn trả thù ngài.
Tên làm thuê thở hồng hộc bẩm báo.
Hứa Văn Chiêu đầu tiên kinh ngạc, sau đó cười lớn nói:
- Rõ ràng chưa từng biết sợ, có gì mà sợ? Kiểm tra sổ sách của ta ư?
- Sổ sách của ta làm không có kẽ hở nào, hai mươi mấy năm qua cũng chưa từng xảy ra vấn đề gì. Thẩm Lãng có thể có bao nhiêu thời gian để kiểm toán chứ, dù cho hắn mười ngày nửa tháng cũng chẳng tra ra được gì.
- Mấy nghìn cuốn sổ sách, chỉ một mình hắn, ít nhất muốn xem cũng phải mất một tháng. Kiểm tra từ giữa đêm thì có vấn đề gì đâu, hoàn toàn là kẻ si nói mộng. - Hứa Văn Chiêu đắc ý nói:
- Huống hồ hắn vốn dĩ đã không còn thời gian, hắn sẽ sớm xong đời thôi.
Ông ta khác Điền Hoành, tuyệt đối sẽ không bắn tên không đến đích.
Ông ta nói có sát chiêu khiến Thẩm Lãng trúng một đòn trí mạng, thì nhất định sẽ có.
- Thẩm Lãng, vốn dĩ ta phải diệt ngươi, thật không ngờ ngươi lại còn chủ động tìm đến cửa? – Trong lòng Hứa Văn Chiêu thầm rủa:
- Như thế càng tốt, ngay cả lý do để ta gièm pha cũng đã có rồi.
Ông ta hiểu Bá Tước đại nhân rất rõ.
Không những tốt bụng mà còn khoan dung độ lượng, đặc biệt quan tâm đến thể diện của những người lớn tuổi.
Một khi Hứa Văn Chiêu ông ta xuất hiện trong phủ Bá Tước, xuất hiện trong phòng thu chi, Bá Tước đại nhân nhất định sẽ bắt Thẩm Lãng bỏ dở kiểm toán, đuổi hắn ra khỏi phòng thu chi.
Lúc này, tân chính đang được triển khai mạnh mẽ tại Việt quốc, Bá Tước đại nhân coi trọng nhất chính là lòng người và sự đoàn kết.
Cho nên lần này nếu như Thẩm Lãng không tra ra được gì, ngược lại sẽ còn bị mang tiếng xấu.
Nếu Hứa Văn Chiêu làm ầm ĩ một trận, vì muốn trấn an lòng người, e rằng Bá Tước đại nhân sẽ quất roi Thẩm Lãng.
- Đi, trở về phủ Bá Tước!
Đây chính là lúc cần 'đánh vào mông' Thẩm Lãng và thổi bùng mọi chuyện lên, cùng với Điền Hoành nội ứng ngoại hợp để đánh Thẩm Lãng te tua.
- Miệng còn hôi sữa, dám trêu chọc lão phu ta? Phải chết!
...
Sau khi tiến vào phủ Bá Tước.
Hai mắt Hứa Văn Chiêu đỏ quạch, quỳ thẳng trước mặt Bá Tước đại nhân.
- Đại nhân, ngài không tin tiểu dân sao? - Hứa Văn Chiêu ra vẻ khóc lóc thảm thiết.
Bá Tước đại nhân mặt không đổi sắc, nói:
- Không thể nào.
Hứa Văn Chiêu nói:
- Vậy vừa rồi khi tiểu nhân đi qua phòng thu chi, lại phát hiện Thẩm Lãng cô gia đang ở bên trong, ngài đây là không tín nhiệm tiểu dân, muốn kiểm tra sổ sách của tiểu dân sao?
Kế tiếp, miệng Hứa Văn Chiêu như pháo nổ, nói liên hồi.
- Tiểu nhân có thể có những khuyết điểm như vậy, nhưng đối với Bá Tước đại nhân, đối với Kim gia, cũng là một lòng trung thành, tận tâm tận lực mà!
- Suốt hai mươi mấy năm qua, ngày nào tiểu nhân cũng dốc hết tâm huyết, dốc hết tâm can. - Hứa Văn Chiêu dập đầu đến chảy máu nói:
- Tiểu dân chỉ mới năm mươi mấy tuổi, mà râu tóc đã bạc phơ, hao hết tâm huyết vì ngài.
- Hôm nay, ngài chỉ vì một đứa trẻ ăn nói bừa bãi, mà không tin ông bạn già đã trung thành tận tâm phục vụ ngài hai mươi mấy năm nay, vậy tiểu dân sống còn có ý nghĩa gì nữa?
Dứt lời, Hứa Văn Chiêu liền định lao vào tường.