Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 54: Bá Tước kinh hãi! Ngươi đừng hòng thoát chết!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhìn thấy Hứa Văn Chiêu cố sức muốn đâm đầu vào tường.
- Tuyệt đối không được như thế!
Bá Tước đại nhân vội vàng xông lên phía trước, chặn Hứa Văn Chiêu lại.
Dù cho ông biết Hứa Văn Chiêu đang diễn trò, cũng nhất định phải làm như vậy, bằng không sẽ có vẻ quá nhẫn tâm.
Hứa Văn Chiêu mượn cơ hội ôm chặt chân Bá Tước đại nhân, than vãn thảm thiết:
- Chủ nhân ơi, tiểu nhân mười mấy tuổi đã vào phủ Bá Tước, lớn lên dưới sự dạy dỗ của lão chủ nhân, toàn bộ phủ Bá Tước này từ trên xuống dưới không ai trung thành và tận tâm bằng tiểu nhân đâu ạ.
- Chủ công ơi, nếu có thể, ta bây giờ có thể mổ tim ra cho người xem, xem nó là đỏ hay là trắng ạ!
Hứa Văn Chiêu vừa nói, vừa đấm ngực dậm chân.
Ý trong lời nói của hắn vô cùng rõ ràng: Hứa Văn Chiêu ta đây trung thành tận tâm như vậy, lại chịu đối đãi như thế, chủ công ngài đây là muốn bức tử lão già này sao?
- Dậy nào, dậy nào... - Bá Tước đại nhân nhẹ nhàng nói:
- Văn Chiêu, ta đương nhiên là tin tưởng ngươi trung thành với Phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Hứa Văn Chiêu vẫn quỳ trên mặt đất gào khóc, không có nửa ý muốn đứng lên.
Bá Tước đại nhân đương nhiên biết đối phương đang muốn gì.
- Mau đi, đến phòng thu chi bảo cô gia dừng tay, đừng làm nữa. - Bá Tước đại nhân nói.
Hứa Văn Chiêu vẫn không đứng dậy, ôm chặt chân Bá Tước lớn tiếng nói:
- Chủ công ơi, nếu ngài nghi ngờ tiểu nhân có gì bất trung, nếu ngài nghi ngờ tiểu nhân làm chuyện gì có lỗi với phủ Bá Tước, vậy ngài cứ tịch thu nhà của tiểu nhân đi, mọi chuyện sẽ rõ ràng ngay thôi.
Bá Tước đại nhân cau mày.
Ngay cả tịch biên gia sản đều nói ra khỏi miệng, chẳng phải là khiến cho cả phủ Bá Tước từ trên xuống dưới thất vọng đau khổ sao?
Tức khắc, ông càng thêm bất đắc dĩ phải nói:
- Lập tức đi ngay, bảo cô gia lập tức tới chỗ của ta.
- Vâng!
Đợt người thứ hai vội vã chạy đến phòng thu chi.
Hứa Văn Chiêu lần này mới hài lòng, từ dưới đất đứng dậy.
Bá Tước đại nhân trong lòng không hài lòng, nhưng cũng chỉ đành an ủi.
Hứa Văn Chiêu trên mặt nước mắt giàn giụa vì cảm kích, nhưng trong lòng đắc ý vô cùng.
Thẩm Lãng nhà ngươi đúng là không biết tự lượng sức mình, lại còn muốn đấu với ta sao?
Với tính tình của Bá Tước, Hứa Văn Chiêu thật sự hiểu rất rõ: thông minh nhưng nhân từ, nương tay, làm việc gì cũng thích từ từ tính toán, luôn giữ phong thái ưu nhã và thong dong của quý tộc, vĩnh viễn bận tâm đến thể diện của thuộc hạ.
Loại chuyện trở mặt trước mặt mọi người, Bá Tước thật sự chẳng bao giờ làm.
...
- Rầm!
Cánh cửa phòng thu chi chợt mở tung ra.
Một quản sự trung niên, mang theo bốn người hầu xông vào, ánh mắt nhìn về phía Thẩm Lãng nhanh chóng lóe lên một chút địch ý cùng đắc ý.
- Hừ, đừng tưởng ỷ mình là cô gia phủ Bá Tước, cũng chỉ là kiếp ở rể mà thôi, sao sánh được với Hứa gia chúng ta? Rõ ràng là tự rước lấy nhục. - Trung niên quản sự thầm nghĩ trong lòng.
Thế nhưng, ông ta vẫn tỏ ra vô cùng cung kính, khom lưng cúi đầu nói:
- Cô gia, Bá Tước đại nhân bảo ngài ngừng tất cả, đồng thời rời khỏi phòng thu chi.
Thẩm Lãng mở mắt, rồi nhìn ra ngoài cửa.
Trời đã sáng?
Thời gian trôi qua thật nhanh, không biết từ lúc nào mặt trời đã mọc rồi.
Trung niên quản sự nhìn thấy biểu cảm này của Thẩm Lãng, trong lòng càng khinh thường.
Vị cô gia này rõ ràng nghĩ lạ đời, trong một đêm e rằng ngay cả một quyển sổ sách cũng chưa xem xong, còn muốn kiểm toán, rõ ràng là ngu xuẩn buồn cười.
Muốn kiểm toán, chí ít cũng phải tìm mấy chục người chuyên nghiệp tra trong hơn một hai tháng. Ngay sau đó, đợt người thứ hai vội vàng xông vào, lớn tiếng nói:
- Cô gia, Bá Tước đại nhân có lệnh, để ngài lập tức đến đại sảnh hướng Hứa Văn Chiêu tiên sinh chịu nhận lỗi.
Nghe lời này, mấy người ở đây càng thêm đắc ý.
Những người này cũng là quản sự cùng làm thuê trong phòng thu chi, bọn họ cùng Hứa Văn Chiêu đã có sướng cùng sướng, có khổ cùng khổ.
Thẩm Lãng gật đầu một cái, nói:
- Biết rồi, vậy thì đi.
Tiếp đó, đem một xấp giấy trắng thật dày nhét vào ngực, đi về phía đại sảnh.
Tên quản sự trung niên cố ý muốn giật xấp giấy trắng trong ngực Thẩm Lãng ra xem cho rõ, nhưng ông ta cũng chỉ nghĩ vậy mà thôi, tuyệt đối không có gan đó.
Huống chi, chỉ trong một đêm Thẩm Lãng có thể tra ra cái gì chứ, có gì mà phải lo lắng.
...
Trên đại sảnh.
Bá Tước đại nhân ngồi ở vị trí chủ tọa, Hứa Văn Chiêu ngồi ở phía dưới, góc trái.
Trong lòng ông ta đang suy nghĩ, Điền Hoành nói có sát chiêu đối phó Thẩm Lãng, một chiêu đoạt mạng, nhưng không biết sát chiêu đó là gì?
Vốn dĩ, Hứa Văn Chiêu nên chờ đến khi Thẩm Lãng xin lỗi ông ta rồi mới gièm pha, thế nhưng ông ta lại không chờ được nữa.
- Bá Tước đại nhân, có một việc tiểu nhân không biết có nên nói hay không? - Hứa Văn Chiêu làm ra vẻ muốn nói lại thôi.
Bá Tước nói:
- Nói đi.
Hứa Văn Chiêu nói:
- Tiểu nhân nghe được một vài lời đồn ở thành Huyền Vũ, nói Thẩm Lãng giả heo ăn hổ, rõ ràng rất thông minh, lúc trước lại giả vờ ngu dốt vô năng, chỉ sợ trong lòng có mưu đồ khác.
Nghe nói như thế, Bá Tước đại nhân liền mất hứng, lập tức nhíu mày lại.
Đối với đứa con rể Thẩm Lãng này, tuy rằng ông hay nghiêm khắc giáo huấn, nhưng trong lòng vẫn vô cùng yêu mến.
Loại đứa trẻ xinh đẹp, thông minh, nghịch ngợm, nói ngọt, hay gây rắc rối như vậy, rất dễ khiến người lớn yêu thích.
Tuy tâm tính của Bá Tước đại nhân cũ kỹ bảo thủ, thế nhưng sâu thẳm trong nội tâm, ông vẫn hướng về loại người tùy tâm sở dục như Thẩm Lãng.
Hứa Văn Chiêu nhìn thấy Bá Tước cau mày, cứ tưởng đã chạm đến nỗi lòng của chủ nhân, lập tức được cổ vũ thêm, nói hăng say:
- Tiểu thư Mộc Lan sở dĩ chọn Thẩm Lãng làm rể, hoàn toàn là bởi vì hắn có vẻ rất vô năng, không có dã tâm, nhưng hôm nay xem ra, cô gia Thẩm Lãng này đang bộc lộ dã tâm bừng bừng.
Bá Tước đại nhân lại càng không thích nghe.
Cái gì?
Ngươi nói Thẩm Lãng dã tâm bừng bừng?
Kim Trác ta đây tuy rằng thiện tâm, khoan dung mềm lòng, nhưng mắt vẫn chưa bị mù.
Thằng nhóc lưu manh Thẩm Lãng mà có dã tâm bừng bừng sao?
Lý tưởng lớn nhất của nó e rằng chỉ là trả thù Điền Hoành, trả thù Từ Thiên Thiên mà thôi. Nếu thằng nhóc ấy có dã tâm, chắc Bá Tước Huyền Vũ đã mơ tưởng làm hoàng đế rồi.
- Lúc Bá Tước đại nhân ngài còn đây thì không sao, nhưng sau khi ngài qua đời, dựa vào thiên tư của thế tử thì làm sao trấn áp được Thẩm Lãng? - Hứa Văn Chiêu nói:
- Đương nhiên còn có tiểu thư Mộc Lan, dù sao cũng là nữ tử, chồng là người thân cận nhất, cộng thêm dáng vẻ Thẩm Lãng đẹp đẽ, lại còn am hiểu dỗ ngon dỗ ngọt, đến lúc đó chỉ sợ họa từ trong nhà, Phủ Bá Tước Huyền Vũ sẽ đổi chủ nhân.
Nói đến đây, giọng của Hứa Văn Chiêu vô cùng chân thành tha thiết nói:
- Mỗi khi nghĩ đến điều này, tiểu nhân càng trằn trọc, đêm không thể chợp mắt, cho nên tiểu nhân mới nhằm vào Thẩm Lãng cô gia như vậy. Những lời này đều là lời tâm huyết của tiểu nhân.
Hứa Văn Chiêu là loại người chỉ vì lợi ích trước mắt, hận không thể lập tức thổi bùng ngọn lửa này, nhưng lại quên mất chuyện này làm sao có thể giải quyết một lần là xong?
Vừa lúc đó, Thẩm Lãng đi đến.
- Bái kiến nhạc phụ đại nhân.
Lúc bình thường, gương mặt Thẩm Lãng cũng tràn đầy vẻ lười biếng, gương mặt tuấn tú có vẻ hơi vô lại.
Mà hắn lúc này, lại nghiêm túc hiếm thấy.
Bá Tước đại nhân không thích Hứa Văn Chiêu gây chuyện thị phi, chỉ muốn vội vàng kết thúc chuyện này, sau đó từ từ tước đoạt quyền lực trong tay ông ta.
Cho nên, Bá Tước mở miệng nói:
- Thẩm Lãng, con ở đây xin lỗi Hứa Văn Chiêu tiên sinh đi, dù sao con cũng là học trò, hôm qua thái độ của con không tốt.
Thái độ của Bá Tước vô cùng rõ ràng, là để Thẩm Lãng xin lỗi vì thái độ ngày hôm qua, chứ không phải vì việc kiểm toán mà xin lỗi.
Có thể thấy được trong lòng ông vẫn phân biệt rõ đúng sai, cho rằng việc Thẩm Lãng kiểm toán cũng không sai.
Chỉ có điều, dưới sự đắc ý, Hứa Văn Chiêu lại không nghe ra được hàm ý đó, thế là ông ta chỉ vào Thẩm Lãng, vô cùng đau đớn nói:
- Thẩm Lãng cô gia, ta đắc tội chỗ nào với ngài? Ngài lòng dạ hẹp hòi như thế, muốn tra sổ sách của ta, lẽ nào ngài cho rằng ta bỏ túi riêng sao? Hứa Văn Chiêu ta đây quang minh lỗi lạc, trời đất chứng giám.
Thẩm Lãng chỉ là yên lặng nhìn ông ta biểu diễn.
Giọng của Hứa Văn Chiêu cao lên mấy phần, nói:
- Thẩm cô gia ngài ti tiện nhỏ mọn như vậy, không kịp chờ đợi đã muốn đuổi ta đi, chẳng lẽ có ý đồ gì không thể cho ai biết sao?
Tiếp theo, ông ta quay đầu nhìn về phía Bá Tước đại nhân, nói:
- Chủ nhân, hôm nay tân chính bừng bừng khí thế, các quý tộc lâu đời khắp nơi đều bàng hoàng, Phủ Bá Tước Huyền Vũ càng là cái gai trong mắt của Tổng đốc đại nhân. Thẩm Lãng vào lúc này lại gây ra tranh chấp, nhiễu loạn nhân tâm, gây xích mích ly gián, không thể không đề phòng, phải phạt mới được!
Ông ta cuối cùng cũng diễn xong rồi sao?
Giờ thì đến lượt ta!
Thẩm Lãng nhìn ông ta một cái, thản nhiên nói:
- Hứa Văn Chiêu, ta vốn biết ngươi đã từng tham ô, nhưng thật không ngờ ngươi lại tham nhiều đến như vậy.
- Ngươi ở phủ Bá Tước này chẳng qua chỉ là kẻ đứng đầu một phòng thu chi, hai mươi năm qua lại tham ô gần ba vạn lượng vàng, rõ ràng là một con số giật mình, đúng là điên rồi!
Giọng của Thẩm Lãng cao vút lên, lớn tiếng quát:
- Hứa Văn Chiêu, lương tâm ngươi đâu rồi? Lẽ nào đã bị chó gặm rồi sao?
Ba vạn lượng vàng!
Nghe được con số đó, Hứa Văn Chiêu gần như nhảy dựng lên.
- Lãng nhi, con nói là sự thật sao? - Bá Tước đại nhân chợt đứng lên.
Bá tước trợn to hai mắt, ông biết Hứa Văn Chiêu ít nhiều gì cũng có chút không trong sạch, thế nhưng số tiền bòn rút làm của riêng trong những năm này cũng sẽ không vượt quá hai ba nghìn lượng vàng.
Thật không ngờ, Thẩm Lãng vừa mở miệng đã là ba vạn lượng vàng, ước chừng tăng gấp mười lần.
Kẻ cực kỳ kinh hãi chính là Hứa Văn Chiêu.
Bởi vì tổng cộng đã tham ô bao nhiêu, trong lòng ông ta biết rõ hơn ai hết.
Mỗi một lần phê duyệt một con số, trong lòng ông ta đều rõ như lòng bàn tay.
Suốt hai mươi năm qua, số lượng vàng ông ta tham ô đúng là khoảng ba vạn.
Cho nên Thẩm Lãng nói ra con số ba vạn, trái tim ông ta gần như ngừng đập.
Hai chân run lên bần bật.
Tiếp đó, từng đợt ù tai.
Thế nhưng, ông ta ép buộc bản thân phải tỉnh táo lại rất nhanh.
Thẩm Lãng nhất định là đoán mò, chỉ trong một đêm, hắn có thể tra ra được cái gì chứ?
Chỉ cần đọc hết một quyển sổ sách đã giỏi lắm rồi, muốn hoàn toàn thanh tra ngay cả tiểu nhân còn không làm được, không có mấy chục người trong thời gian một tháng, căn bản không thể tra rõ.
- Thẩm Lãng, ngươi thật đúng là đáng xấu hổ, buồn cười quá! - Hứa Văn Chiêu lạnh lùng nói:
- Ngang nhiên nói ta tham ô ba vạn lượng vàng, chứng cớ đâu? Chứng cớ đâu?
Tiếp đó, Hứa Văn Chiêu chợt quỳ gối trước mặt Bá Tước đại nhân, lớn tiếng nói:
- Bá Tước đại nhân, Hứa Văn Chiêu tiểu nhân đây thuần phục phủ Bá Tước hai mươi năm, không có công lao cũng có khổ lao. Bây giờ Thẩm Lãng lại nói xấu tiểu nhân tham ô ba vạn lượng vàng, đây là muốn đẩy tiểu nhân vào chỗ chết sao? Hắn chỉ mang phận ở rể mà lại lớn lối như thế, ngày khác đến khi Bá Tước đại nhân qua đời, hắn chẳng phải là muốn ngồi mát ăn bát vàng, cơ nghiệp trăm năm của thành Huyền Vũ họ Kim sẽ phải hủy trong tay hắn sao.
- Hứa Văn Chiêu, ta vốn tưởng rằng ngươi làm giả sổ sách phải cực kỳ hoàn mỹ, nhưng thật không ngờ lại có trăm ngàn chỗ hở. - Thẩm Lãng khẽ cười nói:
- Đừng vội mừng, cái chết đang chờ ngươi.
Tiếp đó, hắn lấy ra kết quả kiểm toán của mình, trải ra những bảng thống kê trên bàn để Bá Tước đại nhân thấy rõ.