55. Chương 55: Thiên tài ngút trời! Hứa Văn Chiêu tuyệt vọng!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 55: Thiên tài ngút trời! Hứa Văn Chiêu tuyệt vọng!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Hứa Văn Chiêu, ngươi đã làm cho hàng nghìn sổ sách, các khoản thu chi phức tạp trở nên rối tung, mỗi ngày có hàng trăm số liệu. - Thẩm Lãng nói:
- Ngươi muốn che giấu sự thật trong mớ chi phí phức tạp này, rõ ràng là suy nghĩ viển vông.
- Ngươi có cố gắng làm cho sổ sách trở nên rườm rà, phức tạp đến mấy cũng vô ích, ta chỉ cần lấy số liệu chính về thu nhập và chi tiêu hàng năm của phủ Bá Tước là đủ.
- Phủ Bá Tước Huyền Vũ có bốn nguồn thu chính: lương thực từ đất phong, tơ tằm, sắt, và muối từ đảo Vọng Nhai!
- Các khoản chi của phủ Bá Tước có sáu khoản: tiền lương nhân viên, thuế phú cho phong quân, quân phí cho hai nghìn bảy trăm quân đội, chi phí cho các loại lễ tết và tiếp đãi khách quý, mua sắm vật tư sinh hoạt hàng ngày, và các công trình xây dựng trong đất phong.
- Ngươi tham ô chủ yếu tập trung vào việc rút ruột tiền lương nhân viên, các công trình xây dựng trong đất phong và mua sắm vật tư sinh hoạt hàng ngày.
- Đương nhiên, đây chỉ là thủ đoạn tham ô ban đầu của ngươi, đến giai đoạn sau, dã tâm ngươi ngày càng lớn, dám thò tay sâu vào quân đội, muối và sắt của phủ Bá Tước.
Thẩm Lãng lạnh lùng nói:
- Tương tự là đội quân hai nghìn bảy trăm người, cơ cấu bộ binh, kỵ binh cũng không có nhiều thay đổi lớn, nếu tính cả giá cả biến động và bổng lộc võ sĩ, vậy tại sao khoản chi hàng năm của quân đội này lại luôn tăng lên, hơn nữa lại tăng ngày càng nhanh?
Sắc mặt Hứa Văn Chiêu tái nhợt, nghe đến đó liền lớn tiếng nói:
- Bá Tước đại nhân, dù cho ta có mất trí thì ta cũng không có quyền lực nhúng tay vào quân đội riêng của phủ Bá Tước. Nói ta tham ô quân phí, thật nực cười!
- Đúng, ngươi không có quyền lực tham ô quân phí. - Thẩm Lãng cười lạnh nói:
- Thế nhưng, chiến mã, áo giáp, các loại vũ khí quân đội đều có thể hao mòn, đều cần được thay mới hàng năm. Vậy những binh khí, áo giáp bị loại bỏ này sẽ đi đâu?
Hứa Văn Chiêu nói:
- Đương nhiên là nấu chảy rồi tái sử dụng?
Thẩm Lãng cười lớn nói:
- Vậy tại sao sản lượng luyện kim lại không tăng, thậm chí có thể nói sản lượng hàng năm càng ngày càng ít đi?
Thẩm Lãng lại hỏi:
- Hơn nữa, đất phong của phủ Bá Tước Huyền Vũ là một trong những nguồn tài chính lớn nhất, thế nhưng sản lượng muối và sắt hàng năm lại giảm xuống rõ rệt là sao?
Hứa Văn Chiêu đáp:
- Vậy thì ta làm sao biết được chứ?
Thẩm Lãng nói:
- Đó là bởi vì mỗi lần vận chuyển muối sắt đều do ngươi thực hiện. Ngươi dùng đủ mọi thủ đoạn để đưa số muối sắt này vào các khoản bù vốn, sau đó chiếm đoạt chúng làm của riêng, tự mình buôn bán kiếm lời.
- Ha ha ha. - Hứa Văn Chiêu cười lớn nói:
- Ngươi vốn không có bất kỳ chứng cứ nào, hoàn toàn là tự mình suy đoán.
- Chứng cứ? - Thẩm Lãng cười lạnh nói:
- Ngươi quá tham lam, số muối sắt này nếu không bỏ vào bao tải thì cũng cần dùng sọt mây để đựng, cũng phải cần xe ngựa hay đội thuyền vận tải. Nếu sản lượng muối sắt giảm xuống thì không thể nào số lượng bao tải và sọt mây lại không giảm xuống được. Thế nhưng không hề, ngược lại còn gia tăng, đây chính là chứng cứ, đây chính là sơ hở ngươi để lộ ra.
Tiếp đó, Thẩm Lãng đưa số liệu trên bảng thống kê cho Bá Tước xem.
- Nhạc phụ, các số liệu trên này đã rõ ràng. - Thẩm Lãng nói:
- Ngài chỉ cần nhìn một cái là có thể hiểu ngay.
Lúc Bá Tước đại nhân tiếp nhận báo cáo của Thẩm Lãng, hai tay cũng hơi run.
Tuy tính cách ông hiền lành, nhưng cũng biết nhìn người.
Ông liếc mắt một cái đã nhận ra Thẩm Lãng đã có sự chuẩn bị kỹ càng, còn Hứa Văn Chiêu thì ngoài mạnh trong yếu.
Cho nên, chưa cần nhìn phần báo cáo này cũng đã có thể phán đoán.
Nhưng khi thực sự thấy phần báo cáo này, Bá Tước đại nhân vẫn không khỏi kinh ngạc.
Thẩm Lãng lại có thể trình bày các khoản số liệu, các khoản thu chi đều biểu đạt rõ ràng, dễ hiểu ngay lập tức.
Dù cho là người ngoài nghề như ông, cũng liếc mắt một cái liền thấy rõ ràng.
Chỉ riêng bản lĩnh này thôi thì thật sự tài ba.
Hơn nữa lại thêm thông minh, hắn căn bản không để ý tới những cuốn sổ sách giả mạo mà Hứa Văn Chiêu đã làm để che mắt, căn bản không đi dây dưa vào những chi tiết nhỏ.
Mà là trực tiếp nắm lấy số liệu căn bản tổng thu chi hàng năm của phủ Bá Tước, khiến cho những màn che mắt của Hứa Văn Chiêu trở nên vô dụng.
Tuy nhiên, những sai sót trong sổ sách của Hứa Văn Chiêu vẫn bị Thẩm Lãng moi ra rất nhiều chỗ.
Mỗi một điểm đều là chứng cứ rõ ràng, không thể rõ ràng hơn được nữa.
Ví như lễ mừng Tết Âm lịch năm kia, phủ Bá Tước mua thêm 1000 bình rượu nhưng căn bản không uống hết, 1000 bình rượu này được đổi trả lại nhưng chỉ được 70% tiền. Đầu ra đầu vào thế này khiến phủ Bá Tước đã tổn thất mấy chục lượng vàng.
Thủ đoạn rút ruột tiền bạc của Hứa Văn Chiêu, rõ ràng đa dạng đến mức chồng chất đủ để Bá Tước phải mở mang tầm mắt.
Bá Tước đại nhân toàn thân run rẩy lật xem những báo cáo này của Thẩm Lãng. Trong lòng vừa phẫn nộ, vừa kinh ngạc cùng mừng rỡ.
Phẫn nộ đương nhiên là bởi vì Hứa Văn Chiêu.
Mà kinh ngạc cùng mừng rỡ thì hoàn toàn là bởi vì Thẩm Lãng.
Thật không ngờ, chàng rể này lại thông minh đến vậy, hiểu biết như thế, chỉ trong một đêm đã điều tra rõ ràng những khoản này.
Cái này... cái này làm sao làm được chứ?
Bá Tước đại nhân không giỏi toán học, hoàn toàn không thể nào tưởng tượng được.
Từ đó nhìn ra, Bá Tước đại nhân cũng là một người không tầm thường.
Lúc này, đáng lẽ ông nên hoàn toàn đắm chìm trong sự phẫn nộ vì bị phản bội, và phủ Bá Tước lại tổn thất to lớn như thế.
Thế nhưng, ông ấy vẫn còn tâm trí để vui mừng vì chàng rể xuất sắc.
- Bảo Lâm tiên sinh tới. - Bá Tước đại nhân hạ lệnh.
Một lát sau, lão thầy đồ Lâm tới nơi.
- Ngươi xem một chút, đây là những khoản Thẩm Lãng đã điều tra được đêm qua. - Bá Tước đại nhân nói.
Lão thầy đồ Lâm sau khi nhận lấy, lật xem cẩn thận.
Tiếp đó, lão hoàn toàn kinh ngạc sững sờ!
Đầu tiên là bị số tiền Hứa Văn Chiêu tham ô gây sốc, nhưng lão đối với chuyện này vẫn có sự chuẩn bị tâm lý nhất định.
Sau đó là hân hoan, thứ đồ sâu mọt Hứa Văn Chiêu cuối cùng đã xong đời, tất cả cuối cùng đã được điều tra ra manh mối.
Điều khiến lão kinh ngạc chính là bảng phân chia các khoản mà Thẩm Lãng mới lập.
Lão ngẩng đầu nhìn Thẩm Lãng một cái trước, tiếp đó lại vùi đầu xem những báo cáo này.
Đây, điều này sao có thể nhỉ?
Chỉ trong một đêm thôi mà Thẩm Lãng lại thực sự điều tra rõ ràng toàn bộ các khoản thu chi.
Cái này… cái này làm sao làm được vậy?
Hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi rồi!
Người thường nhìn vào vẫn không cảm thấy quá đặc biệt, nhưng lão thầy đồ Lâm là người trong nghề.
Cho nên, bất luận ngôn ngữ gì cũng khó diễn đạt cảm giác bị sốc của lão.
- Thế nào? - Bá Tước đại nhân nói.
- Thiên tài, kỳ tài ngút trời. - lão thầy đồ Lâm khom người nói:
- Chúc mừng chủ công, trời đã đưa anh tài vào phủ Bá Tước Huyền Vũ chúng ta. Năng khiếu toán học cỡ này, khả năng tính toán sổ sách thế này, lão hủ cũng lần đầu tiên được chứng kiến.
Bá Tước đại nhân mỉm cười, hướng Thẩm Lãng nói:
- Không được kiêu ngạo, hiểu chưa?
- Vâng. - Thẩm Lãng đáp.
Tiếp đó, ánh mắt Bá Tước đại nhân nhìn về phía Hứa Văn Chiêu, lạnh giọng nói:
- Suốt hai mươi mấy năm qua, ta đối với ngươi trọng dụng đến mức nào? Ta biết tay chân ngươi không sạch sẽ, nhưng nước trong quá thì không có cá, ta cũng nhắm mắt làm ngơ, thật không ngờ ngươi lại táo tợn đến vậy!
Bá Tước đại nhân rất hiếm khi tức giận, mà lúc này ông ta rõ ràng đã bùng nổ rồi.
Hứa Văn Chiêu sắc mặt tái nhợt, hai chân run rẩy.
Ông ta cảm thấy bản thân quả thực khó thở!
Mồ hôi lạnh sau lưng không ngừng tuôn ra, cả người không cảm giác được chút ấm áp nào cả.
Bá Tước đại nhân lạnh lùng nói:
- Chuyện đã đến nước này, Hứa Văn Chiêu nhà ngươi còn gì để nói không?
Hứa Văn Chiêu cố sức thở dốc.
Lúc này tuyệt đối không thể nhận tội, nhận thì xong đời rồi, nhất định phải ngoan cố chống lại đến cùng.
Ông ta phải chờ đến những đại nhân vật phía sau kia đến cứu mình.
Mà đống vàng ông ta giấu đi chính là vật bảo mệnh cơ bản cho ông ta.
Hứa Văn Chiêu chợt cắn răng nói:
- Bá Tước đại nhân, muốn thêm tội ngại gì lý do? Tài chính của phủ Bá Tước thiếu hụt, liền muốn ra tay từ trên đầu chúng ta sao? Trực tiếp bắt ta là được, vì sao còn muốn hắt nước bẩn lên đầu ta vậy? Bá Tước đại nhân tức giận đến toàn thân run, vỗ vào mấy chục trang giấy trong tay nói:
- Những thứ này, chẳng lẽ còn không phải chứng cứ à?
Hứa Văn Chiêu nói:
- Muốn bắt kẻ trộm phải có bằng chứng hành vi rõ ràng, nói ta tham ô, vậy thì vàng đâu? Ở nơi nào? Ở nơi nào vậy?
- Thẩm Lãng ngu dốt, tâm địa bất chính, muốn hắn tùy tiện viết ra để định tội cho ta ấy à? Ta chết cũng không phục!
- Bá Tước đại nhân, ta chỉ là người được ngài thuê, ta cũng không phải người hầu phủ Bá Tước, phủ Bá Tước không có quyền lực một mình xử lý ta, trên người ta còn có công danh của Đại Việt Quốc!
Cái gì gọi là ngoan cố chống cự, cái gì gọi là muốn người ta diệt vong, trước hết hãy để người đó điên cuồng?
Chính là thế này.
Hứa Văn Chiêu trình diễn vô cùng nhuần nhuyễn tất cả chuyện xấu xa này.
Bá Tước đại nhân thật sự tức giận đến toàn thân run rẩy.
Ông thật không ngờ, con người một khi xé toang mặt nạ lại xấu xí đến thế.
Tại sao con người lại có thể vô sỉ đến mức này. Phải chăng do ông bình thường quá mức khoan dung, khiến cho tên giặc này mất đi nỗi sợ hãi đối với ông sao?
Hứa Văn Chiêu lớn tiếng hô to:
- Làng nước ơi ra mà xem, Thẩm cô gia diệt trừ phe đối lập, có người muốn động thủ với những người kỳ cựu của phủ Bá Tước như chúng ta đây này.
Thế nhưng, số vàng Hứa Văn Chiêu tham ô đi về đâu mới là quan trọng nhất.
Bá Tước đại nhân nắm chặt cái tách trong tay, uống một ngụm trà, đè xuống lửa giận trong lòng, bình tĩnh nói:
- Hứa Văn Chiêu, giao số vàng ra đây, nể tình hai mươi mấy năm, có thể tha cho ngươi khỏi chết.
Bây giờ phủ Bá Tước đang gặp phải khủng hoảng tài chính, chỉ có trong lòng Bá Tước đại nhân rõ ràng hơn ai hết.
Nếu như có thể bù đắp lại khoản vàng này, thì có thể giảm bớt sâu sắc tình hình khó khăn.
Lần này trong lòng Hứa Văn Chiêu càng thêm chắc chắn, số vàng này mới là bùa hộ mệnh của ông ta. Mạng ông ta không đáng giá, nhưng số vàng này đối với phủ Bá Tước lại vô cùng quan trọng, dĩ nhiên đối với thế lực của những đại nhân vật sau lưng của ông ta cũng có sức hút khủng khiếp.
Hứa Văn Chiêu lớn tiếng nói:
- Ta không có tham ô thì làm sao giao vàng ra được? Tất cả chuyện này cũng là Thẩm Lãng vu oan hãm hại, hy vọng Bá Tước đại nhân minh xét, đừng làm cho những người già ở phủ Bá Tước phải đau lòng.
Hứa Văn Chiêu cố sức định bụng làm lớn chuyện, quật cho đến khi lòng người hoang mang.
Phủ Bá Tước bây giờ quan trọng nhất chính là ổn định đoàn kết, ông ta phải nghĩ biện pháp khiến cho mỗi người cảm thấy bất an, dù sao bản thân cũng kiếm được một khoản lời riêng, cứ thế mà tiêu xài.
Thẩm Lãng tiến lên một bước, thản nhiên nói:
- Hứa Văn Chiêu, ngươi vừa hủy con đường sống cuối cùng.
Hứa Văn Chiêu cười lạnh nói:
- Dù sao ta cũng không có tham ô, ngươi đưa ra được chứng cứ gì? Ngươi đưa ra được số lượng vàng ta tham ô sao?
Người không biết xấu hổ thì vô địch.
- Ta sẽ cho ngươi chết không nhắm mắt một cách bi thảm đấy. - Thẩm Lãng ngồi xổm xuống, nói:
- Ngươi khoan vội nói, ta thực sự biết kho vàng bí mật của ngươi giấu ở đâu?
- Ngươi nằm mơ đi! - Hứa Văn Chiêu cười nói.
Kho vàng bí mật của ông ta cũng chỉ có hai người biết, đó là ta và con trai trưởng.
Ngay cả vợ ông ta cũng không biết, Thẩm Lãng có chết cũng không thể biết được chỗ ông ta giấu vàng.
Muốn đe dọa ta sao? Ngươi nghĩ Hứa Văn Chiêu ta là đứa trẻ ba tuổi sao?
Thẩm Lãng móc ra một tờ giấy từ trong ngực rồi đưa cho Bá Tước nói:
- Nhạc phụ đại nhân, chúng ta sẽ cùng đi đến cái chỗ này, đi xem kho vàng bí mật của Hứa Văn Chiêu đi.
Bá Tước đại nhân tiếp nhận nhìn vào, vui vẻ nói:
- Lãng nhi, thật sự có thể lấy được số vàng này sao?
Nếu quả thật có thể đoạt về, vậy thì thật sự lập được đại công, giảm bớt khủng hoảng tài chính của phủ Bá Tước rất nhiều.
Thẩm Lãng nói:
- Chín mươi chín phần trăm!
Bá Tước đại nhân lớn tiếng nói:
- Kim Trung, Kim Hối, các ngươi dẫn một trăm kỵ binh, áp giải Hứa Văn Chiêu đi tìm kho vàng bí mật của hắn, tất cả phải nghe theo lệnh của cô gia.