Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 7: Nhìn Bằng Cặp Mắt Khác Xưa
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù việc kiếm tiền để báo thù nhà họ Từ rất quan trọng, nhưng trước tiên Thẩm Lãng vẫn phải về nhà. Cha hắn đang bị thương nặng, em trai thì gãy chân, hắn nhất định phải trở về ngay lập tức để chữa trị.
Người nhà đã ba tháng không gặp hắn, chắc hẳn đang lo lắng vô cùng.
– Thẩm công tử, đi thôi! – Hai tên con nuôi, kiêm thủ hạ của Điền Hoành là Thập Tam và Thập Tứ đồng thanh nói. – Chẳng lẽ còn muốn chúng ta phải khiêng ngươi về tận nhà sao?
Hai tên kia cứ kè kè bên Thẩm Lãng, nhìn chằm chằm không rời, không cho hắn bất kỳ cơ hội nào để bỏ trốn.
Thẩm Lãng duỗi người giãn gân cốt một chút, rồi cất bước đi về phía nhà mình.
...
Việt quốc nằm ở biên giới đông nam của Đại Viêm, nơi đây là một vùng đồi núi trùng điệp. Dù những ngọn núi không quá cao nhưng lại san sát nhau.
Với địa hình phức tạp như vậy, nhưng đường sá lại được xây dựng khá tốt. Ngay cả ở vùng nông thôn, đường cũng rộng chừng ba bốn mét, được san lấp bằng phẳng, đủ để ba con ngựa đi song song. Điều này đã vượt xa trình độ giao thông ở Trung Quốc cổ đại.
Sau khi trời hửng sáng, Thẩm Lãng thấy rất nhiều nông dân đang làm việc. Trang phục của họ tương tự như người dân Trung Quốc cổ đại, nhưng thể chất dường như tốt hơn, cao lớn và khỏe mạnh hơn một chút.
Hơn nữa, dọc đường đi, hầu hết các thôn đều có thành lũy đá vững chắc, trên đó còn có dân quân tuần tra, lưng mang đao, thậm chí một số người còn đeo cung tên. Điều này khiến Thẩm Lãng đặc biệt ngạc nhiên. Ở phần lớn các triều đại Trung Quốc cổ đại, cung tên và đao là những vật cấm, nhưng ở đây, chúng lại công khai xuất hiện trong các thôn xóm. Tinh thần thượng võ của thế giới này vượt xa Trung Quốc cổ đại.
Đi mãi đến trưa ngày hôm sau, Thẩm Lãng mới về đến nhà mình ở thôn Phong Diệp.
Toàn bộ thôn Phong Diệp nằm trong một thung lũng, với khoảng hơn sáu trăm dân cư. Trong thôn cũng có một thành lũy đá và hơn hai mươi dân quân. Đa số dân làng đều sống tập trung, hàng trăm căn nhà chen chúc hai bên bờ sông. Chỉ riêng nhà của Thẩm Lãng lại nằm cách xa thôn xóm, đứng lẻ loi trên sườn núi.
Bởi vì nhà Thẩm Lãng là dân ngụ cư, mới chuyển đến đây từ vùng đất khác mười mấy năm trước.
Kiểu thôn xóm này có tính bài ngoại và bảo thủ cực kỳ. Thêm vào đó, cha mẹ Thẩm Lãng lại không giỏi giao tiếp với người trong thôn, nên đến tận bây giờ vẫn không thể hòa nhập.
Leo lên giữa sườn núi, Thẩm Lãng nhìn căn nhà trát bùn trước mắt. Đây chính là nhà của hắn.
Thực sự là quá xuống cấp, thậm chí còn tệ hơn so với ký ức ba tháng trước của hắn.
Ban đầu, cái sân phía trước được cha hắn san phẳng rất cẩn thận, nhưng giờ đây đã mọc đầy cỏ dại. Bức tường trát bùn, vì dầm mưa dãi nắng mà xuất hiện nhiều lỗ hổng, ngay cả mái nhà cũng không có ngói mà chỉ được lợp bằng cỏ tranh.
Cảnh tượng nghèo nàn đến mức khiến người ta giật mình, ngay cả việc che mưa chắn gió cũng không đảm bảo.
Chưa đến cửa, Thẩm Lãng đã nghe thấy tiếng khóc của mẹ, tiếng cha ho khan kịch liệt và tiếng em trai rên rỉ vì đau đớn.
– Mau đến nhà họ Từ, mang Đại Lang (*tên cúng cơm của Thẩm Lãng) về nhà, mang Đại Lang về nhà… – Cha hắn khản giọng, vừa nói vừa ho. Đây là di chứng của vết thương chưa lành ảnh hưởng đến phổi. Hơn nữa, tiếng hít thở đặc biệt khó khăn cho thấy ông bị viêm khá nghiêm trọng, thậm chí đã sưng tấy trong phổi.
– Cha, ngày mai con phải đi đón ca ca về nhà. – Em trai nói.
Người mẹ lại khóc nức nở: – Lão già kia, ông vẫn ho ra máu, đến bây giờ còn chưa xuống giường được. Nhị Lang (*tên cúng cơm của em trai Thẩm Lãng) thì gãy một cái xương đùi, làm sao mà đi được chứ? Ngày mai, ta sẽ tự mình đến nhà họ Từ, nếu bọn họ không thả Đại Lang ra, ta thà đập đầu chết ở cổng nhà họ Từ còn hơn.
– Đại Lang của ta, hiền lành, lương thiện như vậy, ở trong cái nhà toàn lũ cọp sói như nhà họ Từ chắc hẳn đã bị bắt nạt đến thảm thương rồi, con của ta…
Rồi người mẹ vừa nói vừa khóc: – Cũng không biết nó ăn có đủ no, mặc có đủ ấm hay không? Con của ta, từ nhỏ chưa từng nếm mùi cay đắng, chưa từng rời xa nhà, hôm nay không biết đã phải chịu khổ đến mức nào rồi.
Em trai nghe mẹ khóc, trong lòng không chịu nổi bèn nói: – Mẹ, lát nữa con sẽ làm một đôi nạng, ngày mai phải đến nhà họ Từ đón ca ca về nhà, cùng lắm thì liều mạng thôi.
Nghe những lời này, toàn thân Thẩm Lãng nóng bừng, trong lòng dâng lên từng đợt chua xót.
Hắn lập tức xông vào cửa, quỳ gối trước mặt phụ mẫu, run giọng nói: – Cha mẹ, con trai bất hiếu đã trở về rồi đây.
Cha mẹ và em trai đầu tiên ngẩn người, sau đó thì vô cùng mừng rỡ.
Ngay sau đó, mẹ hắn lập tức xông lên ôm chầm lấy cổ Thẩm Lãng, khóc lớn tiếng nói: – Đại Lang, đúng là Đại Lang của mẹ rồi! Con đã trở lại, mẹ cứ tưởng sẽ không bao giờ được gặp lại con nữa chứ, đây không phải là mẹ đang mơ đấy chứ?
Còn người cha thì kích động đến mức muốn vùng vẫy xuống giường, nhưng lại dẫn đến một trận ho khan kịch liệt, khóe miệng trực tiếp trào ra máu bọt.
Còn em trai chợt ngồi bật dậy, rồi kêu đau một tiếng.
Thẩm Lãng nói: – Vâng, con đã về rồi đây.
Mẹ nói: – Con của mẹ, về nhà là tốt rồi, chúng ta sẽ không bao giờ chia lìa nữa. Nhà họ Từ độc ác như vậy, con đừng quay lại đó nữa được không?
Thẩm Lãng ra sức gật đầu nói: – Vâng, con sẽ không bao giờ quay về nhà họ Từ nữa.
– Tốt, tốt, như vậy là được rồi, như vậy là được rồi. – Mẫu thân mừng rỡ, vội vàng lau đi những giọt nước mắt.
Phụ thân cũng vui vẻ nói: – Con ta quả nhiên đã hiểu chuyện rồi.
Phụ mẫu thực sự quá cưng chiều Thẩm Lãng, chỉ cần hắn nói một câu không đến nhà họ Từ nữa, đã được xem là hiểu chuyện.
Thẩm Lãng nhanh chóng đỡ cha mình dậy, ngưng tụ Tinh Thần Lực vào hai mắt, điều tra thương thế của cha.
Quả nhiên là nội thương, vùng phổi và dạ dày đều bị tổn thương, đặc biệt phổi còn có rất nhiều máu tụ. Xương sườn cũng có vết rạn, nhưng sau ba tháng thì chỗ rạn xương đã lành lại, chỉ là không được liền lạc mà có nhiều gai xương.
Có thể thấy được ba tháng trước, gia đinh nhà họ Từ đã ra tay độc ác đến mức nào. Phụ thân bị nội thương nặng như vậy, may mà em trai đã đi vay mười lượng vàng để tìm đại phu chữa trị, bằng không Thẩm Lãng đã không còn được gặp lại cha mình rồi.
Mười lượng vàng để trị thương, con số này đối với một gia đình nông dân bình thường đã là một khoản tiền khổng lồ. Nhưng dù vậy, nội thương của phụ thân vẫn chưa khỏi hoàn toàn. Nếu không được tiếp tục chữa trị, tính mạng của ông vẫn khó lòng bảo toàn.
Gần như trong nháy mắt, Thẩm Lãng đã đề ra phương án điều trị: mở một lỗ nhỏ ở phổi của cha, dẫn máu bầm bên trong chảy ra, sau đó dùng thảo dược hạ sốt, dùng thuốc bổ để hồi phục nguyên khí. Mấy tháng sau liền có thể khỏi bệnh.
– Cha, hài nhi bất hiếu, sau này sẽ không bao giờ để mọi người phải lo lắng nữa. – Thẩm Lãng vừa nói, vừa đặt bàn tay lên trán phụ thân.
Trán ông nóng rần, cho thấy có chứng viêm, nhất định phải lập tức hạ sốt, bằng không trong vòng mấy ngày sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Hai mắt phụ thân nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Thẩm Lãng, ra sức nén cơn ho. Ánh mắt đó tràn đầy tình yêu thương vô hạn.
– Đại Lang, con đã thông minh hơn rồi.
Người cha thương con như mạng quả nhiên đặc biệt nhạy cảm, ông là người đầu tiên nhận ra sự thay đổi của Thẩm Lãng.
Cha mẹ đều rất mực thương yêu Thẩm Lãng, nhưng họ hiểu rõ từng chân tơ kẽ tóc của con trai mình. Hắn vốn là một… đứa trẻ chậm phát triển trí tuệ. Dù không muốn thừa nhận, nhưng sâu trong nội tâm, họ biết rằng đứa con trai trưởng mà mình yêu thương là một kẻ vô dụng. Hơn nữa, ánh mắt hắn lại khờ dại, khuôn mặt ngây ngô.
Thật không ngờ, lần này trở về, hắn lại trở nên cơ trí.
Như vậy là đủ rồi. Phụ thân đặc biệt vui mừng, dù cho hắn vẫn là kẻ vô dụng, nhưng chỉ cần nhìn có vẻ sáng sủa hơn một chút, nói không chừng còn có thể lấy được một người vợ về nhà, dù là góa chồng cũng không đến nỗi nào.
Mẫu thân tiến lên, nâng niu khuôn mặt Thẩm Lãng, cũng nhìn một lúc lâu, rồi lại vui mừng nói: – Không sai, không sai! Đại Lang nhà ta đã trở nên thông minh rồi, đôi mắt này thật lanh lợi, dễ được nhiều người yêu thích. Ông trời phù hộ, ông trời phù hộ cho nhà chúng ta rồi.
Thẩm Lãng muốn giải thích cặn kẽ về sự thay đổi của mình, nhưng xem ra hoàn toàn không cần. Cha mẹ yêu hắn như vậy, nhìn thấy hắn trở nên cơ trí thì vui mừng vô hạn, căn bản không cần Thẩm Lãng phải giải thích.
– Ca ca, có phải nhà họ Từ đã đuổi ca ca ra ngoài không? – Em trai bèn lên tiếng hỏi.
Thẩm Lãng gật đầu.
– Đuổi đi là hay lắm, hay lắm! – Mẹ nói. – Mẹ chẳng hiểu vì sao con mình lại có thể sống trong cái nhà đầy những kẻ độc ác như thế. Nhà ta tuy nghèo nhưng mọi người đều có thể nuôi sống con, sẽ không để Đại Lang nhà ta phải chịu khổ đâu.
Thật ra điều này khá bất công, theo ý mẹ, sau này Thẩm Lãng vẫn sẽ ở nhà ăn không ngồi rồi, không cần làm gì mà vẫn sống sung sướng.
– Lúc trước khi con đi làm rể nhà họ Từ chắc là muốn vợ lắm rồi. Chờ phụ thân và đệ đệ con dưỡng thân thể lành lặn lại sẽ đi kiếm tiền, để Đại Lang chúng ta có thể lấy một người vợ.
Rồi mẫu thân nói tiếp: – Trong thôn có một góa phụ họ Lưu, tuy lớn hơn con ba tuổi nhưng cũng xinh đẹp đáng yêu đấy.
Không phải cha mẹ xem thường Thẩm Lãng, mà là vì điều kiện gia đình, thêm vào danh tiếng không tốt của Thẩm Lãng, trí thông minh lại thấp, trừ ngoại hình đẹp ra thì chẳng có kỹ năng kiếm sống nào. Thế nên, có thể lấy được một góa phụ đã là tốt lắm rồi.
Thẩm Lãng cười cười, sau đó đi đến giường em trai, xốc ống quần của đệ ấy lên thì phát hiện bắp chân sưng tấy xanh tái, xương đùi phải bị gãy.
– Ca, đệ không sao đâu, nằm khoảng mười ngày nửa tháng là khỏe lại thôi. Cùng lắm thì chân hơi khập khiễng một chút, dù sao trong nhà cũng có đại ca để kế thừa hương hỏa rồi.
Em trai thì thầm nhỏ giọng: – Hơn nữa, nếu có khập khiễng thì cũng là lúc đệ mỗi ngày sẽ đến thành Huyền Vũ giả vờ bị đụng xe kiếm tiền. Cứ thấy xe ngựa nào là đệ sẽ lao ra trước bánh xe để ăn vạ.
Đây chính là đứa em trai của hắn, đối xử với Thẩm Lãng rất tốt, nhưng tuyệt đối không đáng tin cậy.
Cái chân gãy này của đệ ấy, nếu không chữa trị, sẽ chết còn nhanh hơn.
– Chuyện này xảy ra khi nào? – Thẩm Lãng bèn hỏi.
– Hôm trước. – Đệ đệ nói. – Bởi vì gần một tháng nay không nghe được tin tức của ca, đệ phải đến nhà họ Từ tìm hiểu. Kết quả là không được cho vào cửa, khi về nhà thì bị người phục kích, làm gãy xương đùi phải.
Tin tức Thẩm Lãng bệnh nặng vẫn luôn bị nhà họ Từ phong tỏa, nên trong nhà vẫn không hề hay biết. Chỉ là mẹ con liên tâm, cha mẹ quá lâu không nghe được tin tức về Thẩm Lãng hiển nhiên rất lo lắng, nên mới phải phái con trai út đi tìm hiểu.
Sau khi rời khỏi nhà họ Từ mà bị người làm gãy chân, việc này khẳng định không thoát khỏi liên quan đến nhà họ Từ.
Thật là một gia đình độc ác! Gương mặt khôi ngô của Thẩm Lãng bao phủ một lớp sương lạnh, khóe mắt co giật liên hồi.
Thẩm Lãng nói: – Ca sẽ giúp đệ chữa trị vết gãy chân này, sẽ rất đau, đệ phải cố nhịn một chút.
Đệ đệ nói: – Ca ca, ca biết chữa trị vết thương từ khi nào vậy?
Thẩm Lãng trước đây là loại người ngay cả mặc quần áo cũng phải mẹ giúp, làm quái gì mà biết chữa trị gãy chân.
Ở Trái Đất hiện đại, Thẩm Lãng mỗi ngày đều chữa bệnh cứu người. Tuy không phải là bác sĩ tuyệt đỉnh, nhưng kinh nghiệm lâm sàng của hắn vô cùng phong phú.
Bệnh tình của cha và em trai trong mắt hắn hoàn toàn chẳng đáng gì. Huống chi hắn còn có đôi mắt với năng lực X-quang, dù cho điều kiện chữa trị ở đây không phát triển bằng thế giới kia thì việc chữa khỏi cho hai người cũng dễ dàng.