Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 75: Kiệt tác vô song! Hãy thổi bùng ngọn lửa này
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- A... - Kim Mộc Thông giật mình.
Thẩm Lãng nói:
- Kim Mộc Thông, biểu cảm của đệ là sao thế? Ta cho đệ cơ hội biến thành đại thần, lẽ nào đệ không nắm bắt sao?
Kim Mộc Thông run lên, nói:
- Tỷ phu à, tỷ phu đây là đang lợi dụng đệ để bôi nhọ danh tiếng của Từ Thiên Thiên đúng không?
- Đúng vậy, có vấn đề gì à? - Thẩm Lãng nói hùng hồn.
- Á... - Kim Mộc Thông sững sờ.
Thẩm Lãng vỗ lên vai đối phương chắc nịch:
- Đệ béo à, để người khác lợi dụng chẳng có gì to tát, mấu chốt là phải có giá trị để người ta lợi dụng. Nếu người khác còn chẳng thèm lợi dụng đệ, vậy thì đệ không phải là một tên béo ù lì ở nhà, mà là một phế vật rồi.
- A... - Kim Mộc Thông kêu một tiếng.
Mặc dù đệ biết huynh nói những lời vớ vẩn, nhưng sao nghe lại thấy rất có lý chứ?
Thẩm Lãng tiếp tục chiêu dụ:
- Nếu đệ không thích cơ hội này thì cứ đi đi, ta sẽ tìm người khác. Ta thấy Kim Trung cũng không tệ, ta sẽ tìm hắn hợp tác để viết.
- Đừng, đừng... - Kim Mộc Thông nói:
- Tỷ phu à, đệ bằng lòng, đệ bằng lòng! Chỉ là đệ thấy, mở đầu này rất cuốn hút nhưng văn phong chưa đủ mượt mà lắm.
Thẩm Lãng nói:
- Quá sơ sài, chưa đủ thanh nhã đúng không?
- Đúng. - Kim Mộc Thông nói:
- Điều đó bất lợi cho danh tiếng của đệ với tư cách là một tài tử.
Thẩm Lãng nói:
- Được rồi, vậy ta sẽ trau chuốt văn phong hơn một chút. Đệ ghi nhớ những gì ta đọc, giờ bắt đầu viết đi.
Kim Mộc Thông vội vàng chỉnh tề lại, cầm bút lên chuẩn bị tốc ký.
Thẩm Lãng đọc khẽ:
- Thơ viết: nhị bát giai nhân thể tự tô, yêu gian trượng kiếm trảm ngu phu. Tuy nhiên bất kiến nhân đầu lạc, ám lý giáo quân cốt tủy khô. (*)
(*Câu này của Lã Động Tân, một đạo sĩ Trung Quốc và là một nhà thơ của thời Đường, một trong Bát Tiên trong lịch sử Văn hóa Trung Hoa, đã viết một bài thơ có tựa đề “Cảnh thế” (Cảnh tỉnh thế gian). Các câu trên nghĩa là: Giai nhân 16 tuổi thân hình mềm mại, thanh kiếm đeo ở eo lưng trảm những kẻ phàm phu tục tử. Dù rằng không thấy đầu bị cắt lìa, nhưng xương tủy đã ngấm ngầm khô kiệt)
Nghe những lời này, Kim Mộc Thông phấn khích:
- Tỷ phu à, văn phong thế này hay lắm, hay lắm đó.
Thẩm Lãng nói:
- Đệ hiểu sao?
Kim Mộc Thông nói:
- Chính là bởi vì đệ không hiểu, mới có vẻ văn phong tốt. Nếu như đệ xem mà có thể hiểu, vậy văn phong còn có cái gì đáng nói?
Đây là lần đầu tiên Thẩm Lãng thấy có người khéo léo mắng mình ngu ngốc như vậy.
- Nếu đơn thuần nói về đời người, mưu cầu truy đuổi, hấp tấp vội vàng, chẳng thể thoát khỏi thất tình lục dục trước mắt, chẳng thể phá vỡ vòng vây tửu sắc tài vận (*). Kết quả phải cùng đi đến chỗ tận diệt, cực kỳ quan trọng! Tuy là nói như thế, trong bốn món tửu sắc tài vận, chỉ có hai chữ “tài sắc” này càng thêm lợi hại.
(*Đây là mở đầu tác phẩm Kim Bình Mai của Lan Lăng Tiếu Tiếu Sinh)
Thẩm Lãng tiếp tục đọc lên, Kim Mộc Thông không ngừng ghi lại lời hắn thành chữ trên giấy.
Tên béo ù lì này thật sự khiến Thẩm Lãng phải nhìn bằng con mắt khác. Một tay múa bút thoăn thoắt, điều quan trọng là tốc độ rất nhanh, gần như vượt qua cả tốc độ viết nhanh nhất của Thẩm Lãng.
Thẩm Lãng không khỏi nói:
- Thế tử, sao tốc độ viết chữ của đệ lại nhanh đến vậy? Rõ ràng là thiên phú dị bẩm, đệ có tiềm năng trở thành thần bút.
Kim Mộc Thông buồn bã đáp:
- Nếu tỷ phu từ năm tám tuổi mỗi ngày đều bị phạt chép sách mười lần thì tốc độ của tỷ phu cũng sẽ nhanh thôi.
Ồ, quả là một chuyện cũ đáng buồn.
Kim Mộc Thông nói:
- Tỷ phu à, cuốn sách này của chúng ta gọi tên gì vậy?
Thẩm Lãng nói:
- Tên truyện là 《Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên》.
...
Tiếp theo, Kim Mộc Thông thậm chí còn hăng say hơn cả Thẩm Lãng, không biết mệt mỏi mà viết lia viết lịa. Mỗi ngày, vừa tan học là đệ ấy lập tức chạy như bay đến.
Từ sáng đến tối viết hơn hai vạn chữ, đệ có dám tin không? Lại còn dùng bút lông nữa chứ!
Vậy là Thẩm Lãng hoàn toàn sao chép 《Kim Bình Mai》 sao?
Chín phần là đúng.
Một phần còn lại, vì muốn phù hợp với tình hình thế giới này nên đã thay đổi một chút tình tiết và bối cảnh.
Mặt khác, hắn gia tăng thêm rất nhiều tình tiết về Tây Môn Thiên Thiên, khiến vai trò của nàng thậm chí còn lấn át cả Phan Kim Liên.
Vốn dĩ trong tác phẩm gốc, con gái của Tây Môn Khánh, tức Tây Môn đại tỷ, mới mười hai mười ba tuổi. Nhưng trong cuốn sách này của Thẩm Lãng, nàng năm nay đã mười chín tuổi.
Từ Thiên Thiên cũng mười chín tuổi, quả là một sự trùng hợp.
Mặt khác, trong cuốn 《Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên》 của Thẩm Lãng, Tây Môn Thiên Thiên còn là một tài nữ, gả cho con trai một đại quan tên là Trương Kính Tể, đó cũng chỉ là sự tình cờ thôi.
Thêm vào đó, Thẩm Lãng với nền tảng sẵn có, đã tăng cường nhiều hơn các tình tiết nam nữ ở khía cạnh đó, câu chữ sinh động, khiến người đọc tâm thần xao động, hồn phách bay bổng.
Nhất là về phần Tây Môn Thiên Thiên, hắn hận không thể miêu tả rõ ràng đến từng móng chân của nàng. Khi Kim Mộc Thông sao chép, hoàn toàn nhiệt huyết sôi trào, hơi thở dồn dập.
- Tỷ phu à, mọi người đều là đàn ông, dựa vào cái gì mà tỷ phu ưu tú như vậy đâu? - Kim Mộc Thông hỏi:
- Những cảnh ái ân này thực sự viết quá hay, đệ gần như có thể hình dung ra cảnh tượng. Tỷ phu làm thế nào vậy?
Thẩm Lãng nhìn lên bầu trời, cứng họng không biết phải trả lời thế nào.
Đúng vậy, vì cái gì Thẩm Lãng lại ưu tú đến vậy, có thể viết ra nhục văn (văn chương khiêu dâm) sống động đến thế?
Bởi vì... hắn là xử nam!
Chỉ có xử nam mới có thể tràn đầy tưởng tượng, mới có thể biến tất cả chuyện này thành những điều tốt đẹp, đầy mộng ảo và hồng phấn như vậy.
Còn những "tài xế lão luyện" với kinh nghiệm phong phú thì sao?
Hắn thừa sức biết rõ, đa số "nấm mộc nhĩ" cũng thâm, cái kiểu hồng phấn gì đó chỉ là lừa người.
Còn ngọt ngào như dâu tây gì đó, càng là thứ dối trá.
Thẩm Lãng nói:
- Loại người hoàn mỹ như ta thì phương diện nào cũng ưu tú, ta đã quen với điều đó rồi. Chỉ có kiểu người tầm thường như đệ mới thấy hiếm lạ mà thôi.
Rắc!
Kim Mộc Thông bẻ gãy cây bút lông trong tay.
Sau đó, gã không hề biến sắc mà đổi sang một cây bút lông khác.
Bốn ngày sau!
Thẩm Lãng cùng Kim Mộc Thông viết xong quyển đầu tiên của 《Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên》, đúng mười hai vạn chữ.
Chuyện tiếp theo, Kim Mộc Thông không thể làm được, phải do Thẩm Lãng tự mình ra tay, đó chính là vẽ tranh minh họa.
Hơn nữa còn có những bức tranh minh họa kín đáo, mọi người có thể đối chiếu với vài tác phẩm đặc biệt của tiên sinh Đường Bá Hổ.
Thẩm Lãng còn dùng bút pháp tả thực hội họa phương Tây nên đã vẽ ra những bức chân dung phụ nữ cực kỳ giống thật, nhất là đường cong eo và mông, quả thực khiến người ta cào xé tâm can, tựa như đang phơi bày trên giấy chờ người ta thưởng thức vậy.
Ngay lập tức, mắt Kim Mộc Thông muốn nứt ra, run rẩy nói:
- Tỷ phu à, mọi người đều là đàn ông, vì cái gì tỷ phu lại ưu tú như vậy?
Thẩm Lãng lãnh đạm nói:
- Người đàn ông như ta, đàn bà vừa thấy đã như thiêu thân lao vào lửa, làm sao ngăn cản được? Bởi vậy ta mới hiểu rõ thân thể đàn bà đến vậy, mới có thể vẽ được sống động đến thế.
Chao ôi!
Kỳ thực, hoàn toàn là dựa vào phim AV và trí tưởng tượng mà thôi.
Về kinh nghiệm thực tế với thân thể phụ nữ, Thẩm Lãng cũng giống như Kim Mộc Thông, giá trị kinh nghiệm bằng 0.
Chỉ có điều, hắn đương nhiên sẽ không thừa nhận chuyện đáng xấu hổ này.
- Tỷ phu à, vì sao gương mặt của cô gái trong mỗi bức tranh này đệ đều cảm thấy quen quen vậy? - Kim Mộc Thông hỏi.
- Có sao? - Thẩm Lãng hỏi.
Kim Mộc Thông bỗng nhiên tỉnh ngộ:
- Đệ biết rồi, mấy cô gái không mặc áo này đều rất giống Từ Thiên Thiên đó.
Thẩm Lãng biện minh:
- Trùng hợp, cũng chỉ là trùng hợp mà thôi.
Rất nhanh chóng, các bức tranh minh họa đều đã vẽ xong.
Kể từ đó, toàn bộ bản thảo quyển một đã hoàn tất, chỉ còn việc mang đi in mà thôi.
- Tốc độ phải nhanh, bằng mọi giá, phải in cuốn sách này thật nhanh trong vòng nửa tháng. - Thẩm Lãng nói.
Bởi vì lễ đính hôn của Từ Thiên Thiên chỉ còn hai mươi lăm ngày nữa.
Lễ vật đính hôn cho vợ cũ làm sao có thể chậm trễ được?
In ấn hoàn tất xong, còn phải phát hành rộng rãi khắp mấy quận mấy chục thành. Như vậy, Từ Thiên Thiên nhận được phần lễ vật này mới có thể kinh ngạc chứ, đúng không?
Thẩm Lãng tin rằng, rất nhiều đàn ông sau khi đọc xong cuốn 《Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên》 này, khi nhìn Từ Thiên Thiên, bất cứ lúc nào cũng sẽ giống như nàng không mặc quần áo vậy.
Đây chính là cái gọi là "tâm viên ý mã" (lòng đã mất kiểm soát) khi nhìn ngắm sắc đẹp của nàng.
Lại giống như khi nhìn thấy cô giáo Podo (*), sẽ muốn thốt lên rằng: "Cô ơi, khi cô mặc quần áo thì chúng tôi suýt nữa không nhận ra nổi cô!"
(* Nickname bên Trung gán cho diễn viên AV Yui Hatano, hình như xuất phát từ nhân vật một bộ phim cô này đóng)
Kim Mộc Thông nói:
- Nửa tháng đưa ra thị trường sao? Chỉ cần sẵn lòng đầu tư nhân lực và vật lực, tuyệt đối không thành vấn đề.
Tiếp đó, em vợ liền hỏi hắn:
- Đúng rồi tỷ phu, chúng ta lấy bút danh thế nào vậy?
Thẩm Lãng ngẫm nghĩ một hồi đáp:
- Lãng Lăng Tiếu Tiếu Sinh.
- Á... - Kim Mộc Thông nói:
- Cái tên hay thật.
Tiếp tục, Kim Mộc Thông đầy ngượng ngùng:
- Tỷ phu à, bản thảo này ngày mai sẽ được đưa đi sắp chữ in ấn đúng không?
Thẩm Lãng nheo mắt lại nói:
- Đệ muốn làm gì?
Kim Mộc Thông nói:
- Cuốn sách này thật sự quá hay, suốt mấy ngày nay đệ vội vã sao chép nên chưa có đọc kỹ. Tối nay tỷ phu có thể cho đệ mượn xem trước được không?
Thẩm Lãng nhìn gương mặt tên béo này thật lâu, đoán ngay là gã xấu hổ muốn chết.
- Được, lấy đi xem đi, nhưng đừng làm bẩn đấy. - Thẩm Lãng nói.
Sau đó, hắn rút hết mấy bức tranh minh họa.
Kim Mộc Thông vừa hấp tấp vừa thất vọng, nhưng rốt cuộc không dám nói gì.
- Ta làm vậy cũng là vì nghĩ cho đệ, tránh cho đệ làm những chuyện không muốn ai biết với mấy bức tranh minh họa này. - Thẩm Lãng nói.
Tên béo ù lì không còn mặt mũi nào đối diện, vội vàng bỏ chạy.
...
Vậy cuốn sách này có hot lắm không?
Đây hoàn toàn là điều hiển nhiên rồi!
Cuốn tiểu thuyết này có thể gom gọn tất cả đàn ông, từ giới tao nhã, dung tục cho đến siêu cấp dung tục, vào cùng một mẻ lưới.
Thậm chí, có thể lôi kéo cả những kẻ không biết chữ vào lưới nữa.
Nói một cách nghiêm túc, thành tựu văn học nghệ thuật của cuốn tiểu thuyết này rất cao, được xếp vào tứ đại kỳ thư của Trung Quốc cổ đại, là tác phẩm theo chủ nghĩa hiện thực vĩ đại nhất.
Không chỉ có vậy, đối với giới học giả nghiên cứu, họ cho rằng thành tựu của tiểu thuyết này gần ngang với 《Hồng Lâu Mộng》, tuyệt đối là một danh tác lưu truyền ngàn năm.
Trong cuốn Sơ Lược Lịch Sử Tiểu Thuyết Trung Quốc, phần tiểu thuyết nhân tình thế thái đời Minh, Lỗ Tấn đã đánh giá 《Kim Bình Mai》 nổi tiếng nhất. Miêu tả tình đời, những điều mô tả được, có khi nói trực diện, có khi quanh co khúc chiết, có khi bộc lộ mà rõ nét, có khi kín đáo mà hàm ý chê cười, cũng có khi xen lẫn cả hai, khiến cho lối này làm nổi lối kia lên, mà những biến đổi của tình đời cứ thế hiện ra trước mắt thật, đồng thời câu chuyện có lớp lang, không ai có thể kể hay hơn được nữa.
Thái Tổ triều đại càng đánh giá cao rằng, 《Kim Bình Mai》 là tổ tông của 《Hồng Lâu Mộng》, nếu không có 《Kim Bình Mai》 thì sẽ không có 《Hồng Lâu Mộng》.
Vì vậy, cuốn sách này thực sự là một tác phẩm mà cả người sang lẫn kẻ hèn đều có thể thưởng thức, là một kinh điển bất hủ.
Những người nghiên cứu sâu về văn chương, những người có địa vị cao trong xã hội, càng có thể cảm nhận được sự phi phàm của cuốn sách này.
...
Ban đêm, Thẩm Lãng nhìn những bức tranh minh họa này dưới ánh đèn dầu.
Quả nhiên thực quá sống động.
Nhưng... Thẩm Lãng tuyệt đối sẽ không làm gì với những bức tranh minh họa này.
Bởi vì hắn có thứ để tham chiếu tốt hơn.
Trước đây đã nói rồi, vòng eo của vợ hắn là Kim Mộc Lan đủ để hắn tưởng tượng cả một năm.
Mà đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.
- Tỷ phu à, tỷ phu ơi chạy mau, chạy mau lên... - Tên béo ù lì Kim Mộc Thông vừa kêu đau, vừa hô hoán:
- Cha đệ sắp sang giết người đấy!
Thẩm Lãng kinh ngạc.
Nhạc phụ đại nhân sắp qua giết mình sao?
Hắn vội vàng rời giường đi mở cửa, ngay lập tức nhìn thấy Kim Mộc Thông mặt mày bầm dập.
Bị đánh thảm thương đến thế này.
- Tỷ phu à, đệ... đang say sưa đọc bản thảo của tỷ phu, bỗng nhiên cha đệ vào mà đệ không hề hay biết. Sau đó... sau đó, cha đánh đệ gần chết rồi lật vài trang bản thảo xem xong. Bỗng nhiên, cha nổi giận đùng đùng bỏ đi, còn cầm cả bản thảo theo, và nói muốn đánh chết tỷ phu! - Kim Mộc Thông nói.
Thẩm Lãng nói:
- Thằng béo chết bầm, đệ... không phải đệ vừa đọc bản thảo, vừa làm chuyện gì đó quá say mê, nên không phát hiện nhạc phụ vào đúng không?
Kim Mộc Thông càng thêm xấu hổ muốn chết, dùng tay phải che mặt, hơi ngạc nhiên một chút rồi lại vội vàng đổi sang tay trái.
- Đệ đi đây, tỷ phu mau trốn đi, phụ thân sẽ đánh tỷ phu chết mất đó. - Kim Mộc Thông vội vã rời đi.
Trời ơi!
Thẩm Lãng thật sự không thể nào tưởng tượng nổi, cảnh tượng lúc đó hẳn phải xấu hổ đến mức nào.
Đây, đây là muốn trình diễn 《Việt Quốc Phái》 sao?
Nhưng mà tiếp theo, hắn nên trả lời vị nhạc phụ đại nhân đang nổi giận đùng đùng sắp sang giết người thế nào đây?
Thẩm Lãng dùng ngón chân cũng có thể tưởng tượng được khi xuất hiện, nhạc phụ đại nhân sẽ tức giận đến mức nào.
Người đàn ông bảo thủ cổ hủ này phát hiện con trai đang viết loại tiểu thuyết độc hại, dám có ý định giết người luôn rồi.
Thẩm Lãng không khỏi vắt óc suy nghĩ, nên giải quyết cục diện nguy hiểm tiếp theo này như thế nào.
Thế nhưng...
Thẩm Lãng đợi một giờ.
Hai canh giờ.
Ba giờ trôi qua!
Nhạc phụ vẫn không đến.
Ủa... rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà mình không biết vậy?
Thật sự không chờ nổi, Thẩm Lãng đành phải ngủ!
Sau đó!
Bỗng nhiên vừa mở mắt, nhạc phụ đại nhân đã đứng trước mặt hắn, cầm trong tay cuốn sách này.
Hai mắt ông ta, lườm nguýt Thẩm Lãng.